Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 10: Nữ Hồn
Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:22:18
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trăng lưỡi liềm như lược, mây xoắn như lụa.
Trước khi xuất phát đến Lôi gia, Bạch Cơ đưa cho Nguyên Diệu một viên t.h.u.ố.c trong suốt, bảo ngậm trong miệng.
Nguyên Diệu tiện tay nhận lấy, chẳng nghĩ ngợi gì bỏ miệng, chỉ thấy ngọt thơm như mật hoa.
Nguyên Diệu chợt nghĩ , lẽ hỏi đó là gì mới ăn.
"Đây là cái gì ?"
Bạch Cơ : "Thuốc độc..."
Nguyên Diệu giật , định nhổ .
Bạch Cơ tiếp tục : "Đùa thôi, hại c.h.ế.t Hiên Chi cũng chẳng lợi gì. Đây là viên t.h.u.ố.c từ hoa ẩn cốt, loài hoa đặc biệt mà cánh hoa khi gặp nước sẽ trở nên trong suốt, như thể ẩn ."
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Vậy viên t.h.u.ố.c hoa ẩn cốt tác dụng gì?"
Bạch Cơ lấy một viên nữa, bỏ miệng, : "Viên t.h.u.ố.c hoa ẩn cốt thể cho hoặc phi nhân ẩn ẩn khí, chúng ngoài bây giờ thì dù là phi nhân nào cũng thấy chúng ."
Nguyên Diệu : "Thứ thần kỳ như , đây ngươi lấy ? Hại mỗi đêm với ngươi đều lo lắng sợ hãi, sợ cấm vệ quân tuần tra phát hiện."
Bạch Cơ : "Thứ thể ăn nhiều . Nếu con ăn đến mười viên thì sẽ trở thành trong suốt , ai thể thấy nữa."
Nguyên Diệu lè lưỡi.
Bạch Cơ : "Hiệu quả của viên t.h.u.ố.c Hoa ẩn cốt chỉ kéo dài một giờ, thể chậm trễ, chúng đến Lôi gia ngay thôi."
Phường Hoài Viễn, Lôi gia.
Phường Hoài Viễn cách chợ Tây xa, Bạch Cơ và Nguyên Diệu bộ đến đó. Dù quen với việc và Bạch Cơ lang thang ban đêm nhưng Nguyên Diệu con đường vắng vẻ khác biệt với sự nhộn nhịp ban ngày, vẫn cảm thấy Trường An về đêm là một thành phố khác trong một thế giới khác.
Bạch Cơ vòng quanh Lôi gia một lượt, dừng ở cửa .
Bạch Cơ : "Lôi gia đông phức tạp, chúng mời mà đến, tiện cửa , cửa thì hơn."
lúc Nguyên Diệu ngước tường viện cao thấp, ước lượng leo , Bạch Cơ : "Đêm nay cần Hiên Chi leo tường , tuy Lôi gia thấy ngươi nhưng cũng sẽ gây tiếng động, kinh động khác thì ."
Vừa dứt lời, cửa Lôi gia "két" một tiếng mở .
Bạch Cơ nhẹ nhàng nâng váy, bước trong.
Nguyên Diệu cũng vội vàng theo .
Bạch Cơ và Nguyên Diệu ánh trăng, lướt qua đình đài, cây hoa, núi đá trong Lôi gia, về phía nội viện nơi chủ nhân cư trú. Trên đường qua viện bên, phần lớn gia nhân ngủ, ánh đèn. nội viện của chủ nhân vẫn còn sáng đèn. Trong một căn phòng cửa sổ nửa mở, lờ mờ tiếng chuyện.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu lặng lẽ đến bên cửa sổ, Bạch Cơ ung dung bên cửa sổ. Nguyên Diệu quên rằng khác thấy , theo bản năng nép lá cây chuối bên ngoài cửa sổ.
Nguyên Diệu vén lá cây chuối trong phòng. Phòng bài trí trang nhã và tinh tế, nhiều cây đàn cầm đang dở và các công cụ để chế tác đàn cầm và một chiếc giường La Hán, lẽ đây là phòng chế tác đàn cầm kiêm phòng ngủ của Lôi Nghiêu. Lúc , Lôi Nghiêu đang chuyện với Lôi Toàn.
Lôi Toàn : "Ba ngày nữa, việc lớn sẽ thành công, Lôi gia chúng thể sở hữu tinh phách của Thái t.ử Trường Cầm, dính lời nguyền của yêu quái nữa!"
Lôi Nghiêu mặt mày tiều tụy, : "Lúc nhỏ ông nội kể về chuyện cụ cố và yêu quái đó, chẳng lẽ Lôi gia chúng thật sự tài năng chế tác đàn cầm, thứ chúng đạt đều nhờ yêu quái ban cho ?"
Lôi Toàn : "Ngươi đừng nghĩ nhiều, tài năng gì đó đều là lừa thôi, tài phú và vinh hoa mới là quan trọng nhất. Chỉ cần tinh phách của Thái t.ử Trường Cầm, Lôi gia chúng sẽ hưởng vinh hoa phú quý mãi mãi."
Lôi Nghiêu đau khổ : "Chú , những thứ của yêu quái thì hãy trả cho yêu quái . Cháu dựa khả năng của để chế tác đàn cầm, cháu cũng mong con cháu đời của dựa khả năng của để tôn trọng."
Lôi Toàn gầm lên: "Ngươi điên ? Cha ngươi vì bảo vệ đôi tay của ngươi mà hi sinh mạng sống, vì bảo vệ tinh phách của Thái t.ử Trường Cầm mà bao nhiêu việc, nay sắp thành công, ngươi thể những lời như !"
Lôi Nghiêu thở dài một , lo lắng.
"Chú, chú và Vu sư cúng rốt cuộc đang gì ? Cháu luôn cảm thấy các chuyện giấu cháu..."
Lôi Toàn lảng tránh : "Ngươi cần lo mấy chuyện vặt vãnh đó, là chú ngươi, sẽ hại ngươi. Ngươi chỉ cần yên tâm đợi ba ngày nữa là ."
Lôi Nghiêu giơ đôi tay : "Chú , tay cháu mấy ngày nay càng lúc càng ..."
Nguyên Diệu tay của Lôi Nghiêu, khỏi thất thanh kêu lên, Bạch Cơ nhanh tay bịt miệng , để phát tiếng.
Tay của Lôi Nghiêu chuyển thành màu đỏ máu, da nứt nẻ, xí kinh khủng.
Hai chiếc nhẫn đồng đeo ngón áp út của Lôi Nghiêu như hai bánh xe lửa đang cháy rực, những ký tự quái dị đó bắt đầu lan các vết nứt da.
Lôi Toàn dường như cũng dám thẳng tay của Lôi Nghiêu, đầu : "Vu sư đây là chuyện bình thường. Ngươi hãy chịu đựng thêm ba ngày nữa, chuyện sẽ thôi."
Lôi Nghiêu thu tay , : "Con cháu của Lôi gia chúng đều thiếu một ngón tay, dù yêu quái còn thì lời nguyền vẫn còn, ai thoát . Chỉ cháu giữ đôi tay . , cháu sống mệt mỏi, từ nhỏ lo sợ từng ngày, bất an, giờ đây xa quê, thể về nhà..."
Lôi Toàn : "Ngươi đừng nghĩ nhiều, ngươi là gia chủ của Lôi gia, là trụ cột của gia tộc, sẽ liều mạng bảo vệ ngươi. Có ngươi nhớ nhà ? Đợi ba ngày nữa, khi chuyện kết thúc, chúng sẽ về đất Thục."
Nghe nhắc đến đất Thục, biểu cảm của Lôi Nghiêu dịu dàng hơn nhiều, trong mắt dường như thấy những ngọn núi Bình Hạ hùng vĩ, con đường kiếm hiểm trở của đất Thục, thành Gia Châu yên tĩnh chân núi Nga Mi, khu nhà cổ của Lôi gia trong thành cổ. Trong Lôi gia, mẫu hiền từ của , thê t.ử mới cưới nhưng chia xa và những chú bác mất ngón tay vì lời nguyền... Đợi khi việc xong, thể trở về .
Lôi Nghiêu cảm thấy mệt, : "Chú, cháu mệt , nghỉ ngơi."
Lôi Toàn : "Cũng khuya , ngươi nghỉ sớm , đừng nghĩ nhiều, chuyện chú lo."
Lôi Nghiêu lên giường , Lôi Toàn thổi tắt đèn và rời .
Khi Lôi Toàn khỏi phòng và đóng cửa , ông thấy Lôi Nghiêu trong bóng tối : "Nếu là cụ cố, chắc chắn sẽ giao dịch với yêu quái."
Lôi Toàn trả lời mà nhẹ nhàng đóng cửa và rời .
Bạch Cơ và Nguyên Diệu cây chuối, Lôi Toàn rời ánh trăng.
Bạch Cơ lặng lẽ theo Lôi Toàn, Nguyên Diệu cũng bước nhẹ nhàng mà theo.
Lôi Toàn trở về phòng nghỉ, ông vòng qua vườn hoa đỗ quyên, đến một viện yên tĩnh. Trong viện phòng vẫn sáng đèn, qua cửa sổ nửa mở, thể thấy Vu Lãng đang nhắm mắt tĩnh tọa ánh đèn.
"Vu ." Lôi Toàn gọi trong sân.
Vu Lãng mở mắt dậy mở cửa, mời Lôi Toàn trong.
Lôi Toàn xong, Vu Lãng cẩn thận đóng cửa và cửa sổ .
Khi đóng cửa sổ, ánh mắt mặt nạ của Vu Lãng chợt quét qua chỗ Bạch Cơ và Nguyên Diệu . Mặc dù rõ Vu Lãng thể thấy nhưng Nguyên Diệu vẫn như d.a.o cắt, kìm mà run lên.
May mắn là Vu Lãng phát hiện gì, chỉ đóng cửa sổ .
Bạch Cơ và Nguyên Diệu dù tàng hình nhưng thể xuyên tường, và Bạch Cơ cũng dám dùng pháp lực vì sợ Vu Lãng phát hiện. Hai thể thấy tình hình trong phòng, đành áp sát cửa sổ để ngóng.
Nguyên Diệu loáng thoáng vài câu.
Lôi Toàn : "Vu , thứ sẵn sàng ?"
Vu Lãng : "Hồn nữ đủ."
Lôi Toàn : "Nếu hồn nữ đủ thì tìm thêm, ngài bảo lấy dây nguyệt lão từ Hồng Bốc?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-10-nu-hon.html.]
Vu Lãng : "Có phát hiện việc chúng đang . Dây nguyệt lão dùng pháp thuật đốt cháy. Người đó pháp lực sâu lường , nếu tiếp tục thì sẽ gặp rắc rối."
Lôi Toàn : "Rắc rối gì cũng gánh, ngài chỉ cần việc của ! Còn thiếu bao nhiêu hồn nữ nữa?"
Vu Lãng : "Tổng cộng cần bốn mươi chín hồn, còn thiếu ba. Vốn dĩ mấy ngày nên thu thêm một hồn nữa nhưng cứu ."
Lôi Toàn im lặng một lúc, nghiến răng : "Trong nhà nhiều nha , ngài chọn ba phù hợp là ."
Vu Lãng cũng im lặng một lúc, : "Khi mới đến Trường An, chúng bắt đầu từ các nha trong nhà khiến Lôi Nghiêu nghi ngờ nên mới ngoài tìm. Dùng nha trong nhà, sợ Lôi Nghiêu nghi ngờ ?"
Lôi Toàn thở dài, mệt mỏi : "Không còn cách nào khác. Ta tất cả vì , vì Lôi gia, sẽ hiểu tấm lòng thôi."
Tiếng trong phòng càng lúc càng nhỏ.
"Rầm, kẽo kẹt" một loạt âm thanh vang lên trong phòng, đèn tắt, im lặng như c.h.ế.t.
Lôi Toàn ngoài, trong phòng cũng còn tiếng động, Lôi Toàn và Vu Lãng dường như đều biến mất.
Nguyên Diệu đang tự hỏi, Bạch Cơ đưa tay đẩy cửa bước .
Nguyên Diệu giật , tò mò thúc đẩy, vội vàng theo .
Trong phòng tối đen và yên tĩnh, lúc đầu Nguyên Diệu rõ, một lát , mắt quen với bóng tối, mới thấy trong phòng ai.
Vu Lãng và Lôi Toàn ?
Trong khí thoang thoảng mùi d.ư.ợ.c thảo kỳ lạ, khiến Nguyên Diệu đầu óc choáng váng.
Đang lúc Nguyên Diệu cảm thấy khó chịu thì cửa phòng bỗng nhẹ nhàng "kẽo kẹt" mở , Nguyên Diệu hoảng hốt .
Một bóng lướt trong phòng.
Dưới ánh trăng chiếu khi cửa mở, Nguyên Diệu nhận đến là Lôi Nghiêu mới ngủ.
Lôi Nghiêu đến gì ? Nguyên Diệu thắc mắc.
Lôi Nghiêu nhẹ nhàng đóng cửa, lấy từ trong áo một cây đóm lửa châm lên.
Lôi Nghiêu thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu, qua Nguyên Diệu, thuần thục tiến đến tủ nhiều ngăn ở tường phía nam.
Lôi Nghiêu lưng với Bạch Cơ và Nguyên Diệu, ấn một cái chốt tủ nhiều ngăn, chỉ thấy tiếng "rầm, kẽo kẹt", tủ nhiều ngăn dịch chuyển, tường phía nam lộ một cánh cửa đang mở, một cầu thang kéo dài xuống , dẫn .
Lôi Nghiêu do dự bước , xuống bóng tối đất.
Lôi Nghiêu , cái chốt kêu, tủ nhiều ngăn dần dần dịch chuyển về vị trí cũ.
Hóa trong phòng đường hầm bí mật, Vu Lãng và Lôi Toàn đó. Bây giờ Lôi Nghiêu cũng , thật kỳ quái. Nguyên Diệu nghĩ thầm.
Bạch Cơ trong bóng tối, im lặng gì.
Nguyên Diệu kìm hỏi: "Bạch Cơ, chuyện là thế nào?"
Bạch Cơ lắc đầu : "Không ."
"Chúng nên theo Lôi xuống xem ?"
"Không . Chúng rời . Bây giờ gần một giờ , hiệu quả của hoa ẩn cốt sắp hết, nếu còn ở đây, khí tức của sẽ Vu Lãng phát hiện."
Thư sinh giật : "Vậy chúng mau thôi."
Bạch Cơ gật đầu, bước khỏi phòng.
Nguyên Diệu cũng mò mẫm khỏi phòng.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu rời khỏi Lôi gia, con đường vắng lặng ánh trăng.
Nguyên Diệu cứ suy nghĩ về chuyện tối nay, điều hiểu, bèn hỏi: "Bạch Cơ, hồn nữ là gì?"
Bạch Cơ : "Là linh hồn của nữ nhân. Thường thì, linh hồn của nữ nhân trẻ linh lực mạnh hơn."
"Nữ nhân mất linh hồn sẽ thế nào?"
"Hoặc là điên loạn một thời gian c.h.ế.t như Thẩm tiểu thư. Hoặc là, những yếu đuối hơn sẽ c.h.ế.t ngay lập tức, như nhị tiểu thư Trần gia ở phường Phong An. An cô nương may mắn hơn, chúng cứu."
Nguyên Diệu kinh hãi : "Thẩm tiểu thư, nhị tiểu thư Trần gia, An cô nương, tất cả đều do Lôi Toàn và Vu gây ?"
Bạch Cơ gật đầu, : "Không sai."
Nguyên Diệu phẫn nộ, : "Vu và Lôi Toàn đang những việc tàn ác như thế! Vu cần bốn mươi chín hồn nữ, chẳng lẽ họ hại nhiều như ?!"
Bạch Cơ : "Có lẽ là . So với yêu quái tác oai tác quái thì con hại mới là đáng sợ nhất."
"Bạch Cơ, Thẩm tiểu thư còn cứu ?"
Bạch Cơ : "Có thể cứu , cũng thể , điều đó tùy thuộc việc Lôi Toàn và Vu dùng hồn nữ để gì."
Nguyên Diệu : "Họ dùng hồn nữ để gì ?"
"Không nhưng tay Lôi và chiếc nhẫn ông đeo, dường như chút manh mối... nhưng, đúng, nên như ... Lôi Nghiêu, Lôi Toàn, Vu Lãng ba , một đúng..." Bạch Cơ lẩm bẩm trong gió đêm.
"Không cần đúng , cứu như cứu hỏa. Bạch Cơ, chúng bây giờ hãy xông Lôi gia tìm hồn phách của Thẩm tiểu thư, tiện thể bắt hết Lôi Nghiêu, Lôi Toàn và Vu Lãng giao cho quan phủ, ai đúng ai sai cứ để quan phủ quyết định!"
"Quan phủ sẽ quản những chuyện quái dị , sẽ trị tội chúng vì phạm luật giới nghiêm."
"Vậy chúng cứu hồn phách của Thẩm tiểu thư , nếu nàng c.h.ế.t, Đan Dương sẽ buồn."
"Có linh khí của bảo vệ, Thẩm tiểu thư tạm thời sẽ c.h.ế.t . Bây giờ Lôi gia sẽ bọn họ cảnh giác, một việc quan trọng cần rõ ."
"Việc gì?"
"Bí mật giữa Lôi gia và yêu quái."
"Ngươi sẽ rõ bằng cách nào?"
"Về ngủ thôi."
Nguyên Diệu tức giận : "Bạch Cơ, tình hình nguy cấp mà ngươi còn ngủ ?"
Bạch Cơ bí ẩn, : "Dù tình hình nguy cấp đến thì ngủ vẫn là cần thiết."
Trong lúc chuyện, Bạch Cơ và Nguyên Diệu trở về Phiêu Miểu các.
Ly Nô từ phủ Tô trở về cuộc cãi vã, đang ngủ trong phòng. Con mèo đen lật ngửa, bốn chân giơ lên trời, ngủ say sưa.
"Hiên Chi, chúc ngủ ngon." Bạch Cơ ngáp dài, lên lầu hai ngủ.
Nguyên Diệu trong chăn, tức giận với hành vi của Lôi gia, đau lòng cho những cô nương hại, nghĩ đến nỗi đau khổ của gia đình họ, trằn trọc suốt đêm ngủ .