Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 14: Diệt Hồn

Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:22:40
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

A Phiêu ban ngày ngủ trong ống trúc, ban đêm mới tỉnh dậy. Để lộ diện, ban ngày Đồ Sơn Xuyên mang ống trúc theo, giấu ống trúc trong rừng trúc bên ngoài chỗ ở của , ẩn trong một cây trúc rỗng.

Đêm đó, khi A Phiêu tỉnh dậy, thấy Đồ Sơn Xuyên mặt mũi bầm dập, đầy vết thương. Nàng vội hỏi xảy chuyện gì, hóa ban ngày Đồ Sơn Xuyên hái quả mọng A Phiêu thích ăn, may gặp A Khoan và Tô Mị Nhi đang vụng trộm, khi lặng lẽ rời thì vô tình gây tiếng động, A Khoan và Tô Mị Nhi phát hiện.

Tô Mị Nhi bảo A Khoan bịt miệng Đồ Sơn Xuyên mặc quần áo rời .

A Khoan đ.á.n.h đập Đồ Sơn Xuyên tàn nhẫn, đe dọa , nếu sẽ cắt lưỡi .

Đồ Sơn Xuyên uống rượu Cốt Hồ, mới mọc thêm hai đầu, sức mạnh còn đủ để đ.á.n.h bại A Khoan, kẻ mạnh nhất trong tộc Không Hồ nên đành chịu nhục nhã.

Tuy nhiên, A Khoan quá đáng, bắt Đồ Sơn Xuyên bò qua háng .

Dù Đồ Sơn Xuyên yếu đuối nhưng vẫn giữ lòng tự trọng của hoàng tộc Đồ Sơn, thà nhảy xuống vách núi c.h.ế.t chứ chịu nhục. May mắn , Lật đang việc trong thung lũng, tình cờ thấy Đồ Sơn Xuyên bắt nạt bèn đ.á.n.h đuổi A Khoan.

Vì lo Lật gặp rắc rối, Đồ Sơn Xuyên kể với Lật chuyện A Khoan và Tô Mị Nhi vụng trộm, chỉ rằng hái quả mọng gặp A Khoan và vô cớ bắt nạt.

Lật an ủi Đồ Sơn Xuyên.

A Phiêu tức giận, xót xa xoa vết thương cho Đồ Sơn Xuyên và : "Lật thật vô dụng, ngươi thương."

Đồ Sơn Xuyên : "Lật , nhờ luôn bảo vệ ."

A Phiêu giận dữ, nghiến răng : "Lật thì ? Nếu là , sẽ để ngươi thương, xé xác tên A Khoan đáng ghét đó . A Khoan thể tha thứ, Lật cũng thể tha thứ, ai thể tha thứ!"

A Phiêu trông đầy vẻ độc ác như thể đang chìm cơn cuồng nộ đầy thù hận.

Đồ Sơn Xuyên chợt nhớ rằng A Phiêu là một con hồ ly bình thường, mà là một Quản Hồ c.h.ế.t trong oán hận.

Nàng là một kẻ khác loài.

Lật dường như phát hiện điều gì đó.

Lật hỏi: "A Xuyên, dạo ngươi gì đó khác thường, ngươi chuyện gì giấu ?"

Đồ Sơn Xuyên phủ nhận ngay lập tức: "Lật nghĩ nhiều quá ."

Đêm Hồ Thần c.h.ế.t, Đồ Sơn Xuyên hái quả mọng trong thung lũng, về trễ một chút. Tình cờ, gặp A Khoan đang lén lút đưa Tôn Thượng Thiên say rượu phòng Hồ Thần.

Đồ Sơn Xuyên cảm thấy kỳ lạ bèn trốn bên ngoài phòng Hồ Thần quan sát. Không lâu , A Khoan và Tô Mị Nhi lén lút rời khỏi phòng Hồ Thần, Tô Mị Nhi còn dính máu.

Đồ Sơn Xuyên bước phòng Hồ Thần và phát hiện Hồ Thần đ.â.m c.h.ế.t. Hắn giật , định gọi đến nhưng nghĩ im lặng.

Thấy Tôn Thượng Thiên say rượu đất, nhớ đến A Khoan, Ly Thương và A Không thường nhục , nhớ đến Hồ vương già luôn giúp tiêu hủy xác c.h.ế.t và ánh mắt nghi ngờ của Lật, Đồ Sơn Xuyên nảy một kế hoạch.

Cái c.h.ế.t của Hồ Thần là chuyện lớn. lúc Tô Mị Nhi và A Khoan đổ tội cho Tôn Thượng Thiên, mà Tôn Thượng Thiên là đạo sĩ của Giang Thành Quan, đạo sĩ là kẻ thù của tộc hồ ly. Hắn nghĩ thuận nước đẩy thuyền, cho cốc hồ ly trở nên rối loạn. Thứ nhất, Lật sẽ còn thời gian nghi ngờ . Thứ hai, Đồ Sơn Xuyên từ lâu lấy xương của A Khoan, Ly Thương để chế rượu Cốt Hồ nhưng chúng rời khỏi cốc hồ ly, gây rối loạn trong cốc hồ ly nên cơ hội tay. Nếu tình hình trở nên hỗn loạn, chúng chắc chắn sẽ rời khỏi cốc hồ ly, sẽ cơ hội hành động. Thứ ba, mặc dù Hồ vương già vì tư lợi mà giúp dọn dẹp xương tàn vì nghĩ là Lật nhưng nếu Hồ vương già tỉnh ngộ, sự việc sẽ bại lộ. Nếu giữa hồ ly và đạo sĩ xảy tranh chấp, Hồ vương già sẽ còn thời gian để quan tâm đến hầm rượu nữa.

Khi Đồ Sơn Xuyên đang suy tính, Hồ Thần mặt đất đột nhiên run rẩy, mở mắt, phát tiếng rên rỉ rõ ràng.

Đồ Sơn Xuyên giật , phát hiện Hồ Thần vẫn c.h.ế.t.

Hồ Thần Đồ Sơn Xuyên, ánh mắt đầy khát vọng sống, miệng phát tiếng cầu cứu rõ ràng ngất .

Đồ Sơn Xuyên Hồ Thần thấy, lòng đầy tội , g.i.ế.c diệt khẩu. khi nghĩ đến việc nếu g.i.ế.c Hồ Thần, Lật sự thật chắc chắn sẽ bằng ánh mắt thù hận, do dự.

Cuối cùng, Đồ Sơn Xuyên g.i.ế.c Hồ Thần. Hắn gọi A Phiêu đế, và đưa Hồ Thần hầm rượu bên vách núi, băng bó vết thương cho . Thấy Hồ Thần đang thập t.ử nhất sinh, cho Hồ Thần uống một ít rượu Cốt Hồ. Rượu Cốt Hồ thể chữa lành vết thương, kéo dài sự sống.

A Phiêu hiểu, : "Ngươi cứu là tự đ.â.m chân ."

Đồ Sơn Xuyên : "Hắn là nhị ca của Lật. Hơn nữa từng bắt nạt còn đối xử với ."

A Phiêu tức giận hét lên: "Lại là Lật! Trong lòng ngươi chỉ Lật! Bây giờ đây?"

Đồ Sơn Xuyên : "Hồ Thần vẫn c.h.ế.t, cốc hồ ly trở nên rối loạn."

A Phiêu hỏi: "Ý ngươi là gì?"

Đồ Sơn Xuyên : "Chỉ khi cốc hồ ly trở nên rối loạn mới lợi cho chúng ."

A Phiêu hỏi: "Chúng gì đây?"

"Hồ Thần là hồ ly bạc, cần tìm một con hồ ly bạc để giả xác của . Sáng nay ngươi săn một con hồ ly bạc ngàn năm ở núi Lam Điền ? Da của nó còn ? Tộc Đồ Sơn chúng sống lẫn trong nhân loại, giỏi nhất là thuật hóa hình. Một con hồ ly bạc đập nát đầu, lột da giống như Hồ Thần, thể biến nó thành Hồ Thần để đ.á.n.h lừa ."

A Phiêu : "Trong rừng sâu ít qua , nếu dã thú ăn mất, da hồ ly chắc vẫn còn, tìm thử."

A Phiêu đến núi Lam Điền, tìm da của con hồ ly bạc, Đồ Sơn Xuyên sử dụng thuật hóa hình biến nó thành giống như Hồ Thần.

A Phiêu đặt xác hồ ly phòng Hồ Thần, tìm một con gà, lấy m.á.u rải xung quanh, trông như c.h.ế.t lột da và lấy xương.

A Phiêu xong tất cả, trời sáng.

A Phiêu Bích Trúc Quán, thấy Đồ Sơn Xuyên đang luyện phép với lá trúc.

Đồ Sơn Xuyên hỏi: "Mọi việc xong ?"

A Phiêu đáp: "Đã xong, sơ hở. Ngươi đang ?"

"Không gì, chỉ luyện một loại phép mới thôi."

A Phiêu : "Dùng lá trúc để thi pháp, hiếm thấy. Có thứ gì thể lá trúc khống chế ?"

Đồ Sơn Xuyên cúi đầu : "Không , chỉ luyện thử thôi. Ngươi bận rộn cả đêm nên nghỉ ngơi sớm ."

A Phiêu nghĩ nhiều, vươn vai trở ống trúc nghỉ ngơi.

Ngày hôm , Hồ Thần c.h.ế.t, cốc hồ ly rối loạn. Tôn Thượng Thiên giam, hồ ly g.i.ế.c , sợ hãi tìm gửi tin về Giang Thành Quan cầu cứu. A Phiêu hóa thành hồ ly hoang, giả vờ Tôn Thượng Thiên mua chuộc, báo tin cho Giang Thành Quan.

A Phiêu theo chỉ dẫn của Đồ Sơn Xuyên, chỉ thêm mắm dặm muối tin tức, kích động đạo sĩ đến núi Thúy Hoa cứu Tôn Thượng Thiên, còn lan truyền tin đồn rượu Cốt Hồ thể tăng tiến đạo hạnh, khiến trong đạo môn nổi lòng tham săn hồ ly lấy xương chế rượu. Hai con hồ ly từ nhỏ đồng loại chèn ép, một tay tạo nên đại nạn cho tộc , chút động lòng.

Hồ vương già bệnh nặng, Lật phụ trách việc của cốc hồ ly và an táng Hồ Thần. Do đạo sĩ và hồ ly xảy xung đột, bắt đầu săn hồ ly, Lật tập trung cuộc chiến bên ngoài, Đồ Sơn Xuyên tình nguyện giúp lo việc an táng Hồ Thần, Lật bèn giao việc cho .

Đồ Sơn Xuyên ban đầu lo lắng thuật hóa hình qua mắt Hồ vương già nhưng Hồ vương già kỹ xác Hồ Thần, những hồ ly khác trong tộc cũng ai kiểm tra kỹ, chỉ một lúc xong. Tô Mị Nhi và A Khoan hiểu vì Hồ Thần c.h.ế.t t.h.ả.m như nhưng vì kẻ trộm nên họ dám điều tra kỹ, chỉ giả vờ lóc một lúc.

Bởi vì ngọn núi phía bắc là nơi chôn cất của dòng tộc Thuần Hồ, tương lai Lật cũng sẽ chôn cất ở đó, Đồ Sơn Xuyên chú trọng gia tộc, chôn những con hồ lẫn lộn đó nên chỉ chôn một quan tài trống. Còn về Hồ Thần trong hầm rượu bên vách đá, Đồ Sơn Xuyên cố tình để lão Hồ vương phát hiện, lão Hồ vương cứu Hồ Thần cùng giấu .

Vì chuyện chôn quan tài trống, A Phiêu và Đồ Sơn Xuyên xảy tranh cãi. A Phiêu cho rằng việc là thừa thãi, cứ chôn con hồ bạc giả Hồ Thần là xong, còn lấy nó , chỉ nguy cơ phát hiện, mà còn mất công chạy một chuyến trả núi Lam Điền.

Đồ Sơn Xuyên : "Lật tin tưởng , giao việc tang lễ của Hồ Thần cho , thể để một con hồ ly lẫn lộn nơi chôn cất của Thuần Hồ tộc, phụ lòng tin của Lật."

"Lại là Lật!" A Phiêu tức giận chịu , đầy độc ác: "Hắn thật phiền phức, sớm muộn gì cũng g.i.ế.c !"

Đồ Sơn Xuyên A Phiêu đầy điên cuồng, ánh mắt lạnh như băng.

Khi Hồ Thần c.h.ế.t, Tôn Thượng Thiên giam, cộng thêm tin đồn về rượu Cốt Hồ, tộc hồ ly và đạo sĩ bắt đầu c.h.é.m g.i.ế.c lẫn , A Khoan và Ly Thương tránh khỏi khỏi cốc hồ ly để chiến đấu, cả hai lượt A Phiêu và Đồ Sơn Xuyên g.i.ế.c c.h.ế.t.

Lúc Đồ Sơn Xuyên mọc tám cái đầu, cảm thấy tràn đầy sinh lực và sức mạnh. Việc g.i.ế.c A Khoan là do tự tay , A Phiêu bên quan sát.

A Khoan Đồ Sơn Xuyên với tám cái đầu điên cuồng, dù là con hồ ly mạnh nhất, cũng sợ hãi vô cùng, đường thoát, cuối cùng c.h.ế.t thảm.

A Phiêu vui mừng : "Con hồ ly bạc ngàn năm mạnh, dùng xương của nó rượu, ngươi sẽ sớm mọc cái đầu thứ chín, ai thể địch nổi ngươi."

"Ha ha ha ha." Đồ Sơn Xuyên điên cuồng, tiến về phía A Phiêu.

"Khi ngươi mọc đầu thứ chín chúng sẽ rời cốc hồ ly, vượt biển đến Đông Doanh. Đợi bọn hồ ngốc nghếch và đám đạo sĩ ngu xuẩn đ.á.n.h xong, chúng sẽ . Khi đó ngươi xây dựng nước hồ ly Thanh Khâu gì khác, sẽ luôn ở bên ngươi." A Phiêu liến thoắng, chút đề phòng.

"Bụp!" Đột ngột, Đồ Sơn Xuyên dùng móng vuốt sắc như d.a.o xuyên qua tim A Phiêu.

Một làn khói xanh từ n.g.ự.c A Phiêu trào , đó là linh hồn oán hận của Quản Hồ.

"Tại ? Chúng đồng bọn ?" A Phiêu đau đớn Đồ Sơn Xuyên, tin nổi, ánh mắt tuyệt vọng.

Đồ Sơn Xuyên lạnh lùng : "Bởi vì ngươi sẽ hại Lật. Ta cho phép ai hại Lật. Ta và Lật mới là đồng bọn, ngươi là kẻ dị loại."

thuật sĩ tra tấn đến c.h.ế.t, A Phiêu cũng từng cảm thấy lạnh lẽo và tuyệt vọng như lúc . Nàng nhớ bài hát của bên bờ sông Kỳ, lòng đầy đau khổ. Thế gian lạnh lẽo như , khoác lên chiếc áo ấm gặp cơn bão tố lớn hơn.

A Phiêu đau đớn và giận dữ : "Đồ Sơn Xuyên, nguyền rủa ngươi, nguyền rủa ngươi Lật căm ghét, nguyền rủa ngươi cũng quan trọng nhất với ngươi g.i.ế.c c.h.ế.t, a a a a."

*

Đồ Sơn Xuyên rút tay , A Phiêu đau đớn biến mất.

"Rắc!" Đồ Sơn Xuyên bẻ gãy ống trúc nơi A Phiêu trú ngụ.

Trên ống trúc gãy vẫn còn một làn khí xanh mờ mịt, đó là tàn niệm của Quản Hồ.

Đồ Sơn Xuyên thần chú, dùng lá trúc môi giới, dẫn dắt tàn niệm của A Phiêu lạc hướng, đổi ký ức của nàng, khiến nàng rơi mê cung, thấy .

Đồ Sơn Xuyên trở về Bích Trúc Quán, chôn ống trúc gãy đất, cắt trúc trận, chú diệt hồn lên lá trúc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-14-diet-hon.html.]

Đồ Sơn Xuyên lạnh lùng : "Ta tìm cách Quản Hồ biến mất, nhốt ống trúc trong trận diệt hồn , một năm ngươi sẽ biến mất. Trong năm , để tàn niệm của ngươi mọc chín cái đầu, đạt sức mạnh, chứng kiến sự trỗi dậy của một nước hồ ly."

Đồ Sơn Xuyên lén gắn một chiếc lá trúc chú lên Tô Mị Nhi, tàn niệm của A Phiêu ở cốc hồ ly, mang theo những ký ức méo mó, quanh quẩn bên Tô Mị Nhi.

A Phiêu kể xong, kiềm chế mà che mặt .

Nguyên Diệu đồng cảm với cảnh của A Phiêu nhưng khi nghĩ đến việc nàng g.i.ế.c nhiều hồ ly như , cảm thấy lạnh lẽo.

Ly Nô đột nhiên nhớ điều gì, chỉ Đồ Sơn Xuyên : "Ngày đầu tiên đến cốc hồ ly, dạo khắp nơi, thấy đang chặt trúc, loay hoay với một ống trúc gãy, ống trúc đó một cái đầu hồ ly. Ta tưởng đó là con hồ kỳ lạ đang nghề mộc, nhảy , còn đuổi theo một đoạn. Tất nhiên, chạy nhanh hơn , nghĩ chỉ giận vì lén việc, định đuổi theo mắng vài câu, nghĩ nhiều. Ta mắng nên lao một hồ lớn đầy khói thơm, một đám hồ ly cái đang tắm đùa, cũng đuổi . Tối đó, đường đến điện Hoa Nguyệt, chủ nhân về Quản Hồ, mới nhớ dường như thấy gì đó nhưng nghĩ . Đến điện Hoa Nguyệt, ăn uống, đột nhiên thấy mới nhớ ! Ta định với chủ nhân nhưng đột nhiên ý thức mờ , mất sức, ngã gục. Khi tỉnh , con quái vật chín đầu treo lên vách núi."

Bạch Cơ hỏi: "Đồ Sơn Xuyên, lúc đó ngươi hạ độc Ly Nô bằng cách nào?"

Đồ Sơn Xuyên tái mặt, : "Bạch Cơ đại nhân thông minh như , thử đoán xem. Trước mặt , Tô cô nương rời khỏi vị trí bên cạnh Ly Quân, khi Tô cô nương , Trường Ấn cũng bên cạnh. Ta thể hạ độc mà phát hiện?"

Nguyên Diệu suy nghĩ, : "Bạch Cơ, lẽ chất độc do Đồ Sơn Xuyên hạ. Ta nhớ rõ, từ lúc chúng điện Hoa Nguyệt, Đồ Sơn Xuyên luôn ở chỗ của , đó trực tiếp về phía ngươi, đến gần chỗ của Ly Nô. Hơn nữa, Trường Ấn đó, Đồ Sơn Xuyên thể nào hạ độc mà ai ."

Bạch Cơ Đồ Sơn Xuyên, : "Nếu ngươi thể hạ độc giữa tiệc thì nghĩa là ngươi hạ độc khi tiệc bắt đầu."

Đồ Sơn Xuyên biến sắc.

Nguyên Diệu thắc mắc: "Làm thể hạ độc Ly Nô lão khi tiệc bắt đầu? Có khi nào chúng hiểu lầm ?"

Bạch Cơ : "Hiên Chi , Hiên Chi thật cố chấp và linh hoạt. Chắc chắn độc là do Đồ Sơn Xuyên hạ, còn nghi ngờ gì nữa. Ngoài , ai lý do để g.i.ế.c Ly Nô. Khi Ly Nô thấy chặt trúc và gia cố trận diệt hồn, ý định g.i.ế.c Ly Nô nhưng đuổi kịp. Hắn sợ Ly Nô nhận và tiết lộ chuyện về Quản Hồ nên g.i.ế.c diệt khẩu. Hắn theo lão Hồ vương đến cốc hồ ly đón chúng từ sớm, rõ Ly Nô là ai. Hắn cũng điện Hoa Nguyệt sẽ tổ chức tiệc tối, kẻ trộm luôn lo sợ, sợ gặp Ly Nô trong tiệc và nhận . Hắn Ly Nô tiệc thì lập tức đầu độc c.h.ế.t, kịp nhận ."

Nguyên Diệu gãi đầu : "Tiểu sinh vẫn hiểu hạ độc thế nào... Chẳng lẽ, hạ độc rượu Bát Nhã?"

Bạch Cơ : "Hắn ngu đến mức hạ độc rượu Bát Nhã, rượu độc qua mũi của lão Hồ vương và , chuyện sẽ bại lộ ngay. Một ly rượu độc, rượu độc, thì chắc chắn ly rượu độc. Tiệc ở điện Hoa Nguyệt chia thành các bàn riêng biệt, chỗ của Ly Nô định sẵn, dụng cụ bàn cũng bày sẵn. Trước khi tiệc bắt đầu, khi chuẩn tiệc, Đồ Sơn Xuyên giả vờ giúp đỡ và lén bôi độc ly của Ly Nô. Ly Nô tham gia tiệc, đó là điều ngoài ý của Đồ Sơn Xuyên, ly rượu độc vẫn để bàn. Khi Lật rời khỏi bàn, Đồ Sơn Xuyên vẫn ở buổi tiệc nhàm chán thể . Hắn sợ ly rượu độc khác uống nhầm, gây chuyện nên đợi đến khi tiệc kết thúc, xử lý xong ly rượu độc mới yên tâm. Ai ngờ, giữa chừng Ly Nô trở về với chúng . Hắn thấy Ly Nô bắt đầu ăn uống, lo phát hiện, cố tình đến chuyện với , lừa gạt tầm mắt , bịa chuyện Hồ Quý hạ độc Hồ Thần, khiến Hồ Quý nổi giận, gây náo loạn. Hồ Quý dù ích kỷ hồ đồ cũng nảy sinh ý định g.i.ế.c ca ca cùng nương của , đó là điều . Khi bảo Hồ Quý đào mộ Hồ Thần, mắt hiện lên nỗi đau chân thật, thể giả dối. Đồ Sơn Xuyên, ngươi đoán đúng ?"

Đồ Sơn Xuyên lạnh: " thì , sai thì , ngươi thắng , gì cũng đúng."

Nguyên Diệu giận dữ : "Đồ Sơn Xuyên, ngươi thật độc ác, Ly Nô lão với ngươi thù oán, ngươi nỡ tay độc ác như !"

Đồ Sơn Xuyên độc ác : "Hắn sai vì thấy những điều nên thấy!"

Ly Nô , chửi: "Ngươi là quái vật chín đầu hại , chạy, chín đầu thì , còn chín cái đuôi và chín cái mạng!"

Lão Hồ vương run rẩy : "Đồ Sơn Xuyên, mau mở khóa gân hồ thả họ , đừng tiếp tục sai lầm nữa!"

Đồ Sơn Xuyên khinh thường hừ một tiếng, miệng lẩm nhẩm thần chú.

Đột nhiên, khóa gân hồ trói Tô Mị Nhi siết chặt, dần dần xuất hiện những cái gai sắc nhọn như kiếm cá đ.â.m cơ thể Tô Mị Nhi.

"Á á" Tô Mị Nhi đau đớn gào thét, m.á.u dần nhuộm đỏ cơ thể nàng.

Ly Nô và Tôn Thượng Thiên mắt mở to Tô Mị Nhi đ.â.m xuyên bởi những cái gai nhọn, như một con nhím đầy máu, sợ đến tái mặt.

"Lật, cứu... cứu ..." Tô Mị Nhi co giật, run rẩy cầu cứu Lật.

"Đủ ! A Xuyên, dừng tay ngay!" Lật tức giận hét lên.

Đồ Sơn Xuyên gằn tiếp tục niệm chú, hồ cân dây Tô Mị Nhi bất ngờ nổ tung, kịp cầu cứu xé thành mảnh vụn.

"Nương ơi, hồ ly tinh nổ tung !"

"Kỳ lạ! Ta c.h.ế.t "

Ly Nô và Tôn Thượng Thiên ôm run rẩy, kinh hãi Đồ Sơn Xuyên.

Lật đau lòng : "A Xuyên còn sai đến nữa, tại ngươi g.i.ế.c nàng?!"

Đồ Sơn Xuyên Hồ Lật, : "G.i.ế.c nàng thì sẽ ai uy h.i.ế.p ngươi nữa."

Lão Hồ vương thở dài: "Tội nghiệp, tội nghiệp!"

Đồ Sơn Xuyên lạnh lùng Ly Nô và Tôn Thượng Thiên, : "Tiếp theo là đến lượt các ngươi."

Ly Nô và Tôn Thượng Thiên ôm run rẩy.

Ly Nô chửi: "Mau thả , nếu sẽ cho quái vật chín đầu ngươi c.h.ế.t yên lành!"

Tôn Thượng Thiên cãi : "Kỳ lạ! Kỳ lạ! Chẳng lẽ chỉ một thấy con quái vật hiện giờ chín đầu, chỉ một đầu thôi ? Còn nữa, ngươi là con mèo đen niệm chú sắp c.h.ế.t, c.h.ế.t yên lành ?"

Ly Nô chửi: "Đã đến lúc , ngươi còn cãi với ! Nếu bản lĩnh, ngươi cãi với con quái vật chín đầu !"

Tôn Thượng Thiên vội cãi Đồ Sơn Xuyên: "Kỳ lạ! Kỳ lạ! Chẳng lẽ chỉ ... ! Cứu mạng!"

Đồ Sơn Xuyên niệm chú, Tôn Thượng Thiên và Ly Nô khóa gân hồ trói chặt, kêu la t.h.ả.m thiết.

Nguyên Diệu nhớ cái c.h.ế.t t.h.ả.m thương của Tô Mị Nhi, lo lắng đến toát mồ hôi, kìm lao về phía Đồ Sơn Xuyên, ngăn niệm chú.

Bạch Cơ nhanh hơn Nguyên Diệu một bước, nàng dùng ngón tay như dao, c.h.é.m cổ họng Đồ Sơn Xuyên.

một còn nhanh hơn, đ.â.m móng vuốt sắc nhọn n.g.ự.c Đồ Sơn Xuyên.

Một dòng m.á.u tươi phun trào.

Đồ Sơn Xuyên dừng niệm chú, nửa nửa Hồ Lật, kết thúc mạng sống của , miệng thì thào gì.

Hồ Lật mặt đau khổ như c.h.ế.t.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu đều sững sờ.

"Ha ha ha ha." Tàn niệm của A Phiêu điên cuồng lớn, nàng đến chảy nước mắt, : "Đồ Sơn Xuyên, đây là báo ứng, ngươi Lật căm ghét, g.i.ế.c c.h.ế.t, ngươi cũng c.h.ế.t trong tay quan trọng nhất của , đúng là đáng vui mừng ha ha ha ha."

Đồ Sơn Xuyên Hồ Lật, khóe miệng mang theo nụ nhẹ, c.h.ế.t .

Tàn niệm của A Phiêu dần tan biến và với cái c.h.ế.t của Đồ Sơn Xuyên, tâm nguyện của nàng thành, cũng từ từ biến mất trong cõi trời đất.

Lật dùng ánh mắt lạnh lùng về phía A Phiêu biến mất, : "Ngươi sai , hận A Xuyên. Ta g.i.ế.c c.h.ế.t và c.h.ế.t trong tay khác."

Bạch Cơ Hồ Lật, : "Ngươi là một kẻ ngốc, Đồ Sơn Xuyên cũng là một kẻ ngốc. Kẻ thông minh và nhạy bén như ngươi thực ngươi sớm phát hiện Đồ Sơn Xuyên vấn đề nhưng ngươi luôn tự lừa tìm hiểu. Trong buổi tiệc Hoa Nguyệt, Tô cô nương hẹn ngươi ngoài cốc hồ ly, đoán nàng quấy rối ngươi suốt đêm, khi quyến rũ ngươi, lấy Đồ Sơn Xuyên để uy h.i.ế.p và đòi ngươi đính hôn. Ngươi nàng những gì nên giả vờ đồng ý để lấy thêm thông tin. Đáng tiếc, Đồ Sơn Xuyên cũng ngốc, trong đêm tiệc Hoa Nguyệt, lo lắng về ly rượu độc của Ly Nô, chỉ thể ngươi và Tô cô nương rời suốt đêm trở . Ngày hôm , khi ngươi và Tô cô nương trở về, nhận tin tức và lập tức đến tìm ngươi. Trong điện Hoa Nguyệt, thấy ngươi Tô cô nương uy hiếp, giữ bình tĩnh, biến thành yêu quái chín đầu và loạn trong cốc hồ ly. Nếu vì ngươi, sẽ phát điên như , vốn dĩ thành công lớn, thể lén lút trốn , đến chân trời góc bể để thi triển hoài bão."

Lật rút móng vuốt đẫm m.á.u khỏi n.g.ự.c Đồ Sơn Xuyên, t.h.i t.h.ể lạnh lẽo của , : "Ngươi sai . A Xuyên phát điên vì , là vì ngươi. Hắn nhát gan, từ khi ngươi phá hủy điện Hoa Nguyệt, mất hết tinh thần, tự thể tránh khỏi cái c.h.ế.t. Vì , chính ngươi ép c.h.ế.t A Xuyên. Long Tự Nhân, sẽ mãi mãi hận ngươi, nhất ngươi g.i.ế.c ngay bây giờ, để xuống đó với A Xuyên, nếu chắc chắn sẽ g.i.ế.c ngươi, rút gân rồng của ngươi, lột da rồng của ngươi, đốt cháy Phiêu Miểu Các của ngươi."

Nói đến cuối, nước mắt của Lật trào , rơi xuống t.h.i t.h.ể lạnh lẽo của Đồ Sơn Xuyên.

Nguyên Diệu lo lắng Bạch Cơ sẽ nổi giận g.i.ế.c c.h.ế.t Lật. Tuy nhiên, Bạch Cơ tức giận, nàng chỉ Lật với ánh mắt phức tạp, thở dài một tiếng khẽ thể thấy.

Lão Hồ vương run rẩy giơ tay lên, bộ đ.á.n.h Lật, chửi: "Câm miệng ngay! Ngươi là kẻ phản nghịch tâm địa độc ác! Nếu ngươi tiếp tục năng hồ đồ, sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi !"

Hồ Thập Tam Lang chắn mặt lão Hồ vương, quỳ xuống : "Phụ đại nhân, xin hãy nguôi giận, nếu đ.á.n.h c.h.ế.t thì hãy đ.á.n.h c.h.ế.t con . Lật đang gánh chịu tội cho tộc Thuần Hồ, cũng đang chịu cho Bạch Cơ. A Xuyên hại c.h.ế.t nhiều hồ ly như còn g.i.ế.c c.h.ế.t Tô tỷ tỷ ngay mặt chúng , thể tha thứ , c.h.ế.t. Tuy nhiên, A Xuyên cứu mạng nhị ca, ân với tộc Thuần Hồ. Nếu phụ , ngũ ca, bát ca và con g.i.ế.c thì sẽ bất nghĩa, cũng khó yên giấc. Bạch Cơ đến nhân gian thu thập nhân quả là để trở thành Phật, nếu nàng g.i.ế.c A Xuyên, sẽ nhân từ, trái ngược với đạo Phật. Lật và A Xuyên tình như thủ túc, Lật tự c.h.ặ.t t.a.y chân, gánh chịu tội bất nhân bất nghĩa cho , Lật đau khổ . Lật năng phép chỉ là để kích động Bạch Cơ, hy vọng Bạch Cơ g.i.ế.c , để Lật thể tự tha thứ cho . Lật luôn như , dùng cách của để chia sẻ gánh nặng cho , dù hiểu lầm cũng giải thích. Con hiểu Lật, Lật chỉ miệng lưỡi ác độc nhưng lòng ."

Lật bật lớn: "Thập Tam là đồ ngốc, nữa!"

Hồ Thập Tam Lang bước tới, Lật đang t.h.ả.m thiết, : "Lật, còn A Xuyên vẫn còn , còn ."

Lật lớn: "Là g.i.ế.c A Xuyên, là g.i.ế.c ... tự tay g.i.ế.c ..."

Hồ Thập Tam Lang : "Ngươi cứu , để giải thoát. Ta thấy , khi c.h.ế.t, A Xuyên cảm ơn ngươi."

Lật ôm t.h.i t.h.ể Đồ Sơn Xuyên, gào .

Bạch Cơ phất tay áo, một luồng kim quang lóe lên đẩy Lật xa. Một sợi dây leo chắc chắn từ cây cổ thụ rủ xuống, buộc chặt Lật treo lên trung.

Bạch Cơ bước đến bên t.h.i t.h.ể Đồ Sơn Xuyên, lòng bàn tay bùng lên một ngọn lửa long màu đỏ vàng. Trên ngọn lửa hiện những hoa văn kỳ lạ, giống với hoa văn mặt đất của hầm rượu. Ngọn lửa bao trùm và nuốt chửng t.h.i t.h.ể Đồ Sơn Xuyên, biến thành tro bụi.

"Không" Lật vùng vẫy cây, vô ích, Đồ Sơn Xuyên biến thành tro bụi.

Trong đống tro, một cục xương màu bạc xám cháy rụi.

Bạch Cơ nhặt cục xương từ đống tro, : "Lật, nếu ngươi chắc chắn một để căm ghét mới sống , nếu ngươi dùng hận thù để trốn tránh nỗi đau thì hãy hận . Ta sẽ mang cục xương của Đồ Sơn Xuyên và rượu Cốt Hồ còn trong hầm rượu , đó là phần thưởng cho việc đến cốc hồ ly . Lão Hồ vương, ngươi ý kiến chứ?"

Lão Hồ vương vội : "Không, ý kiến gì, rượu Cốt Hồ ngươi lấy bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu."

Ly Nô : "Chủ nhân, yêu hồ chín đầu biến thành cục xương , và tên Tôn cãi cùn đây?"

Tôn Thượng Thiên tức giận cãi : "Kỳ lạ! Kỳ lạ! Chẳng lẽ chỉ nghĩ là tên cãi cùn ? Ta chỉ thích đưa quan điểm khác thôi, đều say, chỉ tỉnh."

Bạch Cơ thở dài: "Đồ Sơn Xuyên c.h.ế.t , ai giải khóa gân hồ. Ly Nô chỉ thể mãi mãi buộc chặt với Tôn đạo trưởng thôi."

Ly Nô ngửa mặt lên trời kêu lớn: "Trời ơi! Cuộc sống thế thể chịu nổi!"

Tôn Thượng Thiên nghiêm túc cãi : "Kỳ lạ! Kỳ lạ! Chẳng lẽ chỉ nghĩ cuộc sống vẫn thể chịu ? Chỉ là khổ chút thôi."

Ly Nô kìm nổi, ngất xỉu.

"Ly Nô lão ! Ngươi mau tỉnh ! Ngươi cố gắng lên" tiếng gọi quan tâm của Nguyên Diệu vang vọng khắp cốc hồ ly.

 

Loading...