Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 15: Kết
Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:22:41
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau cái c.h.ế.t của Đồ Sơn Xuyên, sự thật sáng tỏ, lão Hồ vương và Hồ Thập Tam Lang thu dọn tàn cuộc trong cốc hồ ly.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu ở cốc hồ ly tránh nóng, Bạch Cơ lấy nốt nửa vò rượu Cốt Hồ còn trong mật thất của hầm rượu vách đá, còn ngâm cục xương của Đồ Sơn Xuyên đó. Tôn Thượng Thiên thấy Hồ Thần , vội vã trở về Giang Thành Quan để dập tắt tin đồn, ngăn cản các đạo sĩ tiếp tục săn hồ ly. Ly Nô trói chặt với Tôn Thượng Thiên, còn cách nào khác, đành theo Tôn Thượng Thiên chạy vạy trong trời nóng nực.
Nguyên Diệu một điều tò mò, hỏi Bạch Cơ: "Bạch Cơ, ai đẩy Trường Ấn xuống vực thế? Họ tranh cãi mãi mà ."
Bạch Cơ lắc chiếc quạt lụa, đài Tinh Nguyệt thả một con hạc giấy, : "Chờ Trường Ấn tỉnh , sẽ thôi."
"Bạch Cơ, ngươi thả hạc giấy ?"
"Đi Đại Minh Cung."
"Đi Đại Minh Cung gì ?"
Bạch Cơ mỉm bí ẩn, : "Đến lúc đó, Hiên Chi sẽ thôi."
Nguyên Diệu quan tâm hỏi: "Bạch Cơ, vết thương của ngươi khá hơn ?"
Bạch Cơ đáp: "Uống rượu Cốt Hồ, đỡ nhiều ."
Nguyên Diệu rùng , chỉ Bạch Cơ, : "Ngươi... ngươi... dám uống thứ tà môn đó..."
Bạch Cơ : "Lừa Hiên Chi đấy, uống rượu Cốt Hồ, mọc nhiều đầu cáo thì lắm. Ở chỗ lão Hồ vương một đống bảo vật trị thương kéo dài mạng sống, ăn vài thứ, vết thương lành ."
"Bạch Cơ phá hủy điện Hoa Nguyệt, cần bồi thường cho lão Hồ vương ?"
Bạch Cơ nhanh chóng quạt, : "Hiên Chi gì? Gió lớn quá, rõ." Nguyên Diệu âm thầm đảo mắt.
Trường Ấn mê man năm sáu ngày mới tỉnh, khi tỉnh chuyện, lập tức cảm thấy cuộc đời hồ ly bi thương, d.ụ.c niệm tạo nghiệp, bằng niệm Phật.
Trường Ấn : "A Di Đà Phật! Tiểu tăng tự ngã xuống vực. Tiểu sinh thắng nổi rượu, tối đó tâm trạng vui, uống nhiều quá, say mèm, chạy ngoài cốc hồ ly hồ ly tìm Lật và Tô... thí chủ, đêm tối đường trơn, vô tình sẩy chân ngã xuống vực."
Tô Mị Nhi c.h.ế.t, Trường Ấn cũng gì , tình riêng của họ, coi như .
Hồ Thần tỉnh , chuyện, cảm xúc dâng trào. Hồ Lật cú sốc nặng, tự cô lập ở núi, khổ luyện tu hành. Hồ Ngũ Lang và Hồ Quý vẫn mù mờ sống qua ngày.
Hồ Thập Tam Lang với lão Hồ vương: "Phụ đại nhân, con trưởng thành, thể chơi bời nữa. Con gánh vác trọng trách, xin dạy con cách một Hồ vương , cách gánh vác trọng trách của một tộc."
Lão Hồ vương rưng rưng nước mắt, vội : "Tốt! Tốt! Thập Tam, con là đứa con , chỉ con là đứa con ..."
Tôn Thượng Thiên trông vẻ đáng tin nhưng uy tín khá cao giữa các đạo sĩ, khi ông trở về, tranh cãi những gì, các đạo sĩ còn săn hồ ly nữa, núi Thúy Hoa dần khôi phục sự yên bình như .
Bạch Cơ, Nguyên Diệu ở núi Thúy Hoa hơn mười ngày, khi vết thương của Bạch Cơ lành, họ từ biệt .
Hồ Thập Tam Lang tự tiễn Bạch Cơ và Nguyên Diệu, tiễn đến ngoài núi Thúy Hoa.
Hồ Thập Tam Lang : "Bạch Cơ, cảm ơn ngươi nhận lời mời của mỗ đến cốc hồ ly hồ ly việc , nếu ngươi thì hậu quả khó lường. Theo quy tắc của Phiêu Miểu các, mỗ trả giá nhưng trả giá thế nào?"
Bạch Cơ xoa đầu Hồ Thập Tam Lang, : "Thập Tam Lang trả giá ." Hồ Thập Tam Lang nghi ngờ.
Bạch Cơ : "Là sự tự do của cả đời ngươi."
Hồ Thập Tam Lang càng nghi ngờ hơn.
Bạch Cơ giải thích, : "Sau ngươi sẽ ." Bạch Cơ, Nguyên Diệu rời , để một con hồ ly nhỏ ngẩn ngơ một ở núi Thúy Hoa.
Về đến Phiêu Miểu các, Nguyên Diệu đặt bình rượu Cốt Hồ xuống, nhịn hỏi: "Bạch Cơ, nghĩ suốt dọc đường mà hiểu, giá của Thập Tam Lang là ?"
Bạch Cơ : "Việc , khiến Thập Tam Lang nảy sinh ý định Hồ vương. Làm Hồ vương chẳng sẽ trả giá sự tự do cả đời ? Giá cả loại khắc trong suốt thời gian dài, lẽ lúc đầu thấy nhưng sẽ luôn như chiếc gông cùm, đeo bám theo ." Nguyên Diệu bừng tỉnh ngộ.
"Bạch Cơ là vương của tộc rồng cũng mất tự do ?"
Bạch Cơ : "Mất tự do là với những vương trách nhiệm, là một vương trách nhiệm, bao giờ cảm thấy tự do, long tộc chỉ là thú vui để tiêu hao sự nhàm chán của thôi."
Nguyên Diệu gầm lên: "Xin đừng những lời vô trách nhiệm như thế một cách lý lẽ như !"
"Hì hì." Bạch Cơ quỷ quyệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-15-ket.html.]
"Bạch Cơ, khi nào Ly Nô ?"
"Chắc là sắp về ."
"Bạch Cơ, Ly Nô thể mãi trói với Tôn đạo trưởng, chị nghĩ cách." Bạch Cơ : "Nó chắc sẽ tự về thôi."
"À? Tại ?"
"Bởi vì gửi thư nhờ Quang Tạng quốc sư đến Giang Thành Quan giải trừ khóa gân hồ của Ly Nô và Tôn đạo trưởng, đây giúp ông từ Bạch Ngọc Kinh trở về, ông còn nợ một món nợ tình."
"À, thì là . Quang Tạng quốc sư thể giải trừ khóa gân hồ ?"
"Ông là đạo pháp cao nhất nhà Đường, chắc chắn cách." Vài ngày , Ly Nô trở về một , cảm giác như chịu nhiều khổ cực, gầy một vòng.
Ly Nô về đến Phiêu Miểu các, nắm lấy Nguyên Diệu than thở.
Ly Nô lóc: "Mọt sách, gần đây chịu nhiều khổ cực, ngày nào cũng cái tên Tôn cãi cùn hành hạ, sắp phát điên . Cái tên cãi cùn ngày nào cũng cãi vô , may mà Quang Tạng đạo sĩ giải trừ khóa gân hồ ở Giang Thành Quan, mới thoát khỏi biển khổ."
Nguyên Diệu vội an ủi Ly Nô, : "Khóa giải trừ, ngươi về là . Còn Tôn đạo trưởng thì ?"
Ly Nô : "Vừa giải trừ khóa gân hồ, cái tên cãi cùn núi Thúy Hoa tìm Hồ Thần . tranh cãi một trận với Quang Tạng, Quang Tạng nổi giận đến biến dạng cả lông mày lửa."
Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh, : "Tôn đạo trưởng còn dám núi Thúy Hoa... tội nghiệp cho Quang Tạng quốc sư..."
Ly Nô tranh thủ chợ tan, chạy chợ mua một con cá chép, chăm chút , một nửa hấp, một nửa gỏi, hai món ăn từ một con cá, để an ủi vì những ngày qua chịu đựng.
Sau bữa tối, trăng khuyết lên cao, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô ăn tối xong, sân hóng gió ngắm trăng.
Bạch Cơ lấy bình rượu Cốt Hồ đựng trong bình lưu ly, đặt ánh trăng, hấp thụ tinh hoa của trăng. Bình lưu ly trong suốt chứa những cục xương tròn màu lục, rượu là màu vàng rực rỡ. Nguyên Diệu rượu Cốt Hồ, nhớ những chuyện xảy ở cốc hồ ly, lòng cảm thấy phức tạp. Ly Nô ăn uống no nê, bãi cỏ ngắm trời.
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, tại thế giới đầy rẫy tranh đấu như ? Người cũng thế, hồ ly cũng thế."
Bạch Cơ đáp: "Bởi vì chúng sinh d.ụ.c vọng."
"Có d.ụ.c vọng là ?"
Bạch Cơ đáp: "Không cũng . với , đó là điều ."
"Tại ?"
"Vì khi chúng sinh d.ụ.c vọng, thế gian mới Phiêu Miểu các."
Ly Nô đột nhiên chen : "Chủ nhân, mọt sách, các tại Tôn Thượng Thiên gọi là Tôn Thượng Thiên ?"
Nguyên Diệu đáp: "Chẳng đó là đạo hiệu mà sư phụ Huyền Thông chân nhân đặt cho ?"
Ly Nô : " . Ta những ngày ở Giang Thành Quan, vì trói cách nào khác, đành xem Tôn Thượng Thiên cãi với các đạo sĩ. Sư của ông là chưởng môn của Giang Thành Quan, ông cãi đến tức giận, đào chuyện cũ mà trêu chọc ông . Thì , khi Huyền Thông chân nhân thu nhận tên cãi cùn tử, mới phát hiện ông thích cãi , thường ông cãi đến tức điên. Đến ngày đặt đạo hiệu, Huyền Thông chân nhân đưa cho mỗi t.ử một mảnh giấy, đó một câu và đạo hiệu. Trên mảnh giấy của Tôn Thượng Thiên : 'Thủ chí bất như tùy phong khởi, phù diêu trực thượng cửu vạn lý - Thượng thiên.'* Đưa sự cãi cùn lên trời, đó là lý do cho cái tên ."
* Giữ vững chí hướng bằng thuận theo gió mà bay lên, vươn cao tới chín vạn dặm."
Nguyên Diệu nhịn : "Ha ha ha ha! Thật ngờ lý do như . Hiểu t.ử ai bằng thầy, sư phụ của Tôn đạo trưởng thật hiểu ông ."
Bạch Cơ : "Thật cũng gì, cãi cùn cũng tật lớn, chỉ cần ngược với là ."
Ly Nô : "Ta đời gặp tên cãi cùn đó nữa!"
Nguyên Diệu nhịn , Bạch Cơ đang ngắm rượu Cốt Hồ, hỏi: "Bạch Cơ rượu Cốt Hồ để gì ?"
Bạch Cơ đáp: "Bán. Đây là bảo vật hiếm , sẽ đợi duyên đến mua."
Nguyên Diệu nhớ đến Đồ Sơn Xuyên, : "Người mua thứ chắc chắn cũng là kẻ đầy tham vọng."
"Cũng thể, ai ." Bạch Cơ mím môi , nhẹ nhàng ngân nga bài hát của Đồ Sơn: "Bạch hồ uyển chuyển nhẹ nhàng, chín đuôi to lớn vẻ vang rỡ ràng. Gia đình hòa thuận, an khang. Xứ hưng thịnh, vinh quang trường tồn..."
Gió thổi qua, cỏ xanh cúi , đến cuối hạ .
(Rượu Cốt Hồ kết thúc)