Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 17: Giữ chữ tín
Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:22:25
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thuyền nổi đưa những thiếu nữ thể phục hồi, trong mạng nhện vẫn còn sáu nữ hồn, điều nghĩa là ngoài ba a trong Lôi trạch và nàng hai Trần gia, còn hai thiếu nữ thể sống.
Trong lòng Nguyên Diệu cảm thấy khá hơn, sống thêm một , cũng là .
Sau khi Lang c.h.ế.t, Lôi trạch trở bình thường, gia nhân lượt tỉnh dậy, hiểu chuyện gì xảy . Lôi Nghiêu cố gắng gượng cùng quản gia Lôi Phúc lo liệu hậu sự cho Lôi Toàn, tuyên bố ngoài là bệnh nặng mà c.h.ế.t. Lôi Nghiêu còn thu liệm t.h.i t.h.ể của Lang, là đưa về nơi thuộc về, chôn cất tại núi Nga Mi.
Bạch Cơ đặt hồn phách của ba a thể họ, cầm theo những nữ hồn còn cáo từ.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu trở Phiêu Miểu Các, là nửa đêm.
Ly Nô vẫn ngủ, đang thổi ống sáo trong sân .
Bạch Cơ : "Ly Nô đừng thổi nữa, tối nay việc chính cần ."
Ly Nô : "Chuyện gì ?"
Nguyên Diệu cũng tò mò. Chuyện ở Lôi trạch giải quyết xong, còn việc gì nữa?
Bạch Cơ , : "Đào mộ."
Nguyên Diệu giật .
Ly Nô : "Chuyện , để mọt sách là ."
Nguyên Diệu uốn éo , : "Tiểu sinh bây giờ yếu đuối, như cành liễu gió, thể đào mộ? Bạch Cơ hãy mang theo Ly Nô lão , tiểu sinh thể thoải mái, đau đầu, ngủ ."
Bạch Cơ , : "Thân thể của Thẩm cô nương thích hợp nhưng thể của Hiên Chi vẫn khỏe mạnh và sung mãn."
Bạch Cơ kéo thư sinh trong phòng, một hồi loay hoay, thư sinh trở thể của , Thẩm Quân Nương xuống ghế mỹ nhân.
Bạch Cơ lấy nữ hồn của Thẩm Quân Nương dán lên trán nàng, một tia sáng vàng lóe lên, hồn nhập .
Thẩm Quân Nương thở một dài, dù vẫn đang ngủ nhưng rõ ràng còn là một cái xác hồn.
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, tại chúng đào mộ?"
Bạch Cơ đáp: "Vì cần đào thể của ba cô nương lên để họ thể sống ."
"Ngày mai đào ? Đào mộ nửa đêm, thật đáng sợ."
"Không thể trì hoãn. Lúc họ còn khả năng sống nhưng một nén hương nữa thì chắc."
"Ý ngươi là ?"
"Ai họ chôn cất bao lâu? Có chôn ở nơi hoang vu ? Có nhà chôn cất kỹ lưỡng chỉ chôn qua loa? Trễ một nén hương, thể thể của họ sẽ phân hủy hoặc dã thú ăn mất, thể sống ."
Nguyên Diệu kinh hãi, vội : "Bây giờ đào ngay!"
Bạch Cơ lấy ba mảnh hồn nữ, triệu hồi ba cô nương với vẻ mặt đau buồn. Một là nhị tiểu thư Trần gia, một họ Ngô, một họ Hứa.
Bạch Cơ hỏi kỹ, Ngô cô nương và Hứa cô nương cũng là Trường An, Ngô cô nương hại ba tháng , vẫn còn sống mơ màng. Hứa cô nương c.h.ế.t, mới chôn cất lâu. Vì thể và hồn phách liên thông, nên ba rõ vị trí cụ thể của thể . Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô bèn xuất phát.
Ly Nô cẩn thận, nhân lúc Bạch Cơ và Nguyên Diệu đang hỏi hồn bên trong, chuẩn sẵn xẻng, cuốc, đèn lửa và các dụng cụ đào mộ khác. Nó còn dùng bình nước tre đựng một bình nước mật ong, gói một ít bánh ngọt và cá khô. Nó nghĩ, nếu đào mệt, đói bụng, thể mộ ăn uống.
Ly Nô còn mang theo tiêu, trống, và chập chẽm, dự định trong lúc bận rộn sẽ giục Bạch Cơ và Nguyên Diệu luyện tập ca múa.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu kiên quyết ném các nhạc cụ khỏi túi.
Ly Nô biến thành một con mèo chín đuôi, chở Bạch Cơ và Nguyên Diệu bay nhanh trong thành Trường An. Đầu tiên họ đến nhà Ngô cô nương ở phường Tuyên Nghĩa, trả hồn phách cho nàng. Mộ của nhị tiểu thư họ Trần và Hứa cô nương, một ở núi Đồng Nhân, một ở núi Trường Lạc.
Núi Trường Lạc trong thành, Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến mộ Hứa cô nương . Ba thắp đèn lửa, trong một mảnh khói hoang cỏ dại tìm mộ của Hứa cô nương.
Bạch Cơ giả vờ tối nay yêu lực tiêu hao quá nhiều, mệt, để Nguyên Diệu và Ly Nô đào. Ly Nô thổi tiêu cả ngày mệt, uống nước mật ong thúc giục Nguyên Diệu đào.
Thư sinh còn cách nào khác, lo lắng kéo dài thời gian sẽ Hứa cô nương thể sống , chỉ đành dốc sức đào. Sau một canh giờ vất vả, ba mới Hứa cô nương sống . Ba yên tâm để Hứa cô nương đang hôn mê ở nơi hoang dã, bèn tìm một ngôi chùa gần đó, đặt nàng trong điện thờ.
Rời chùa, Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô vội vã chạy đến núi Đồng Nhân. Khi ba đến núi Đồng Nhân, trời giờ Dần.
Núi Đồng Nhân cỏ dại um tùm, nhiều tháp lăng. Vì núi Đồng Nhân phong thủy , nhiều quan cao quý chôn cất ở đây, dân thường cũng một ít chôn cất tại đây.
Nguyên Diệu mắt tinh, thấy một bóng đen lén lút quanh quẩn bên một ngôi mộ cao, khỏi giật , : "Có ma!"
"Ở ?" Bạch Cơ hỏi.
"Đằng !" Nguyên Diệu chỉ ngôi mộ cao, bóng đen đó lén lút, đang gì.
Ly Nô tò mò, chở Bạch Cơ và Nguyên Diệu lao tới bóng đen đó, để xem cho rõ.
Bóng đen thấy một con yêu thú chín đuôi lao tới, kinh hãi kêu lên: "Á, yêu quái!"
Trong ánh trăng mờ mờ, Bạch Cơ và Nguyên Diệu kỹ, bóng đen đó là sống. Người đó vẻ gian xảo, là Hồng Bốc, bày sạp đoán mệnh ở cầu Bá.
Hồng Bốc mặc áo đen ngắn, cầm một cái xẻng, ngôi mộ chân ông đào một cái hố lớn, lộ quan tài.
Nguyên Diệu kịp phản ứng, Bạch Cơ : "Hóa , tối nay chỉ chúng đến đào mộ, còn cùng chí hướng. Xem , trong ngôi mộ cao chắc chắn đồ bồi táng giá trị, và chắc chắn Hồng chọn phong thủy bảo địa cho gia đình ."
Ly Nô nhe răng, phát một tiếng gầm giận dữ.
Hồng Bốc sợ hãi run rẩy, kỹ Bạch Cơ, nhớ nàng, run giọng : "Nguyên... Nguyên nương tử, ngươi... ở đây?"
Bạch Cơ : "Chẳng để xử lý hậu quả cho sợi tơ Nguyệt Lão mà Hồng bán ."
Nghe đến sợi tơ Nguyệt Lão, mặt Hồng Bốc tái nhợt, thấy Bạch Cơ cưỡi yêu thú, ông sợ hãi : "Ngươi... Ngươi là yêu quái ?"
Bạch Cơ lạnh lùng : "Ngươi cần sợ yêu quái, con đáng sợ hơn yêu quái nhiều. Ngươi giúp kẻ ác hại c.h.ế.t bao nhiêu cô nương vô tội ?"
Hồng Bốc đổ mồ hôi lạnh như mưa, biện bạch: "Lão phu... lão phu chỉ bán sợi tơ Nguyệt Lão, bọn họ đang gì..."
Nguyên Diệu giận dữ : "Làm ngươi thể ? Những cô nương đó yêu tà quấy nhiễu đến náo loạn, ngay cả bán bên đường cũng , ngươi lăn lộn trong chốn thị thành, sống nhờ miệng lưỡi, thể ?"
Hồng Bốc mặt mày tái nhợt, : "Lão phu tuy nhưng lão phu chỉ nhận tiền việc cho khác..."
Bạch Cơ khẽ nhếch môi đỏ, : "Ngươi thích tiền tài đến ?"
Hồng Bốc nuốt nước bọt, : "Người vì tiền mà c.h.ế.t, chim vì mồi mà vong."
Bạch Cơ liếc ngôi mộ mà Hồng Bốc đang đào dở, : "Ta thấy Hồng đào mộ cũng vất vả, cạy quan tài cũng tốn ít công sức. Đã gặp , cũng là duyên phận, Hồng lấy của cải trong quan tài, sẽ giúp ngươi một tay."
Hồng Bốc hiểu Bạch Cơ gì, hoảng sợ trừng mắt .
Bạch Cơ vung tay, một đạo kim quang lóe lên, Hồng Bốc đột nhiên biến mất. Đồng thời, từ quan tài lộ lớp đất vàng truyền tiếng đập và tiếng kêu sợ hãi của Hồng Bốc.
"Thả lão phu cứu mạng! Bên trong tối quá!"
Bạch Cơ : "Cũng vì duyên với Hồng nên mới giúp phát tài. Người khác, còn giúp ."
Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh.
"Có ma, lão phu cần tiền tài nữa !" Hồng Bốc trong quan tài cào cấu điên cuồng, nước mắt nước mũi giàn giụa.
Ly Nô phun một đám lửa xanh, chở Bạch Cơ và Nguyên Diệu tìm mộ của nhị tiểu thư Trần gia.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô tìm mộ của nhị tiểu thư Trần gia, thư sinh một nữa bận rộn đào bới, đến lúc trời hửng sáng mới nàng sống . Ba yên tâm để nhị tiểu thư họ Trần đang hôn mê , dự định đưa nàng thành Trường An.
Nguyên Diệu khi đang đào mộ suy nghĩ lâu, cuối cùng mở miệng : "Bạch Cơ, Hồng Bốc vì tham tài mà hại c.h.ế.t nhiều cô nương vô tội, thực sự tội ác tày trời, c.h.ế.t trăm cũng khó chuộc tội. ,tiểu sinh cảm thấy nhốt ông trong quan tài quá tàn nhẫn, bây giờ trời cũng sắp sáng , chi bằng giao ông cho quan phủ. Dù những cái c.h.ế.t oan khuất của các cô nương liên quan đến quỷ thần, thể tố cáo với quan phủ nhưng chỉ riêng tội đào mộ đủ để ông chịu tội ."
Ly Nô bĩu môi, : "Mọt sách đúng là lắm chuyện. Loại ác đó, còn hại nhiều mạng hơn yêu quái, nhốt ông trong quan tài để c.h.ế.t ngạt là xong."
Bạch Cơ : "Nếu Hiên Chi thì cứ theo Hiên Chi ."
Ly Nô chở Bạch Cơ, Nguyên Diệu và nhị tiểu thư họ Trần tìm Hồng Bốc, chiếc quan tài vẫn lộ lớp đất vàng, dừng bên ngôi mộ cao.
"Hồng ?" Nguyên Diệu gọi bên ngoài quan tài.
Bên trong quan tài im lặng như c.h.ế.t, tiếng trả lời.
Nguyên Diệu ngạc nhiên, chỉ mới qua một canh giờ, Hồng Bốc đến mức c.h.ế.t ngạt chứ? Hay là ngủ quên ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-17-giu-chu-tin.html.]
Nguyên Diệu còn đang nghi ngờ, Bạch Cơ vung tay, một đạo kim quang lóe lên, Hồng Bốc xuất hiện lớp đất vàng bên cạnh quan tài.
Hồng Bốc đất, hai tay vì cào cấu nắp quan tài mà đẫm máu. Nguyên Diệu kỹ, thấy mặt ông như tro tàn, ngũ quan vặn vẹo, khuôn mặt đông cứng trong biểu cảm kinh hoàng, thì là sợ c.h.ế.t .
Nguyên Diệu tâm trạng phức tạp, cảm thấy nhân tính bất lực, cuộc đời đáng buồn.
Bạch Cơ quan tâm đến sống c.h.ế.t của Hồng Bốc, ngáp một cái, : "Hiên Chi, thôi. Mệt cả đêm , buồn ngủ c.h.ế.t mất. Đưa nhị tiểu thư họ Trần đến phường Phong An, đưa tiểu thư họ Thẩm về Thẩm gia là chúng thể ngủ."
Ly Nô cũng : "Tối nay còn tham gia tiệc nhạc mèo, dưỡng sức."
Nguyên Diệu cũng quan tâm đến Hồng Bốc nữa. Sớm muộn gì cũng phát hiện Hồng Bốc c.h.ế.t vì sợ bên ngôi mộ cao, cái c.h.ế.t của ông sẽ dân Trường An thêu dệt thêm, trở thành báo ứng của kẻ đào mộ nhưng sẽ ai , đó mới là báo ứng thật sự của ông .
Ly Nô chở Bạch Cơ, Nguyên Diệu và nhị tiểu thư họ Trần ngược dòng sông Bá, bay nhanh về thành Trường An.
*
Bảy ngày .
Gió xuân ấm áp, ánh mặt trời tươi sáng.
Trong Phiêu Miểu các việc gì , Ly Nô ở đại sảnh coi tiệm, Bạch Cơ và Nguyên Diệu ở sân uống , ăn bánh ngọt.
Trà là Mông Đỉnh Cam Lộ của đất Thục, màu trong xanh, hương vị thơm ngọt.
Mông Đỉnh Cam Lộ là ba ngày Lôi Nghiêu đến Phiêu Miểu các từ biệt, tặng cho Bạch Cơ.
Lôi Nghiêu dự định trở về thành Gia Châu. Từ nay về , con cháu Lôi gia sẽ còn mất ngón tay nữa, cũng còn ngọc rắn mang tài lộc và danh tiếng cho họ nữa. Tương lai, sự hưng thịnh của Lôi gia sẽ phụ thuộc tài năng và cố gắng của họ.
Ngày từ biệt, Lôi Nghiêu vẻ u sầu.
Lôi Nghiêu : "Bạch Cơ cô nương, vẫn hiểu, chẳng lẽ nhân gian là địa ngục ? Tổ tiên vì tư lợi mà thất tín bội ước. Lang vì báo thù mà g.i.ế.c cha , hại chú . Chú vì tư lợi mà ngại tổn hại bốn mươi chín mạng vô tội. Tại hại như thế?"
Bạch Cơ : "Nhân gian địa ngục, lòng mới là địa ngục. Chúng sinh tạo vọng tưởng, sinh tâm từ tâm vì thường ở trong địa ngục. Lôi cần đắm chìm những chuyện xảy , suy nghĩ nhiều vô ích, hướng tới tương lai."
Lôi Nghiêu : "Tương lai của Lôi gia sẽ , cũng . sẽ gia huấn của họ Lôi rằng giữ lời hứa, bội tín."
Bạch Cơ : " , tất cả những bi kịch đều bắt nguồn từ việc thất tín bội ước."
Lôi Nghiêu nghĩ đến giao dịch giữa Lôi Âm và Lang, : "Hiện giờ, còn ngọc rắn nữa, cũng là một điều . Nói một câu nên , từ tổ tiên trở , vì ngọc rắn đường tắt, dùng thời gian và công sức để trau dồi kỹ nghệ, chỉ theo đuổi danh lợi, ham hưởng thụ. Mất sự che chở của ngọc rắn, con cháu họ Lôi mới cảm giác nguy cơ, mới thể tập trung rèn luyện kỹ nghệ chạm khắc đàn."
Bạch Cơ : "Lôi thể những lời , thể thấy tương lai của họ Lôi sẽ càng thêm nổi tiếng."
Lôi Nghiêu khẽ.
Bạch Cơ nhân cơ hội xin đàn từ Lôi Nghiêu, Lôi Nghiêu đồng ý, sẽ một cây đàn tặng cho Bạch Cơ, coi như là trả ơn việc nàng giúp tháo nhẫn Đoạn Chỉ.
Bạch Cơ đưa một yêu cầu, cây đàn mang ý nghĩa thiền rồng.
Nguyên Diệu lén lút đảo mắt.
Lôi Nghiêu ngạc nhiên nhưng đồng ý.
Hai năm , Công chúa Thái Bình gửi tặng Bạch Cơ một cây đàn, là Lôi Nghiêu từ đất Thục gửi đến, nhờ nàng mang cho Bạch Cơ.
Cây đàn từ gỗ thông, đàn kiểu liên châu, đen bóng, từ xa như một khúc gỗ khô c.h.ế.t từ lâu. Tuy nhiên, khi đến gần, đàn những đường vân trắng, đường vân trắng mờ mờ như một con rồng bay. Phía rồng của cây đàn khắc bốn chữ hành thư: "Khô Mộc Long Ngâm."
Bạch Cơ vui vẻ nhận lấy cây đàn, : "Khô Mộc là thiền, Long ngâm trời. Lôi chắc chắn bỏ ít tâm huyết cây đàn ."
Nguyên Diệu nghĩ rằng Bạch Cơ sẽ trân trọng bảo quản cây Khô Mộc Long Ngâm nhưng ngờ con rồng yêu tham tiền rao bán giá cao ngay cho Công chúa Thái Bình.
"À, cây Khô Mộc Long Ngâm để ở Phiêu Miểu các cũng chỉ để bụi bám, chi bằng để nó chu du nhân gian, thật sự hiểu và yêu đàn trân trọng thưởng thức." rồng yêu đếm vàng biện hộ như .
Ánh nắng xuân ấm áp như lụa, Bạch Cơ nhấp một ngụm , thoải mái vươn vai, : "Tính theo lộ trình, Lôi chắc đến đường T.ử Ngọ nhỉ."
Nguyên Diệu : "Cũng chắc. Đất Thục khó , đường dễ ."
Bạch Cơ : "Khi lòng về thì đường hiểm trở hơn lên trời xanh cũng là đường bằng phẳng."
Nguyên Diệu : " ."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu đang trò chuyện thì thấy ồn ào, một con mèo đuôi phóng nhanh sân , một con mèo đen đuổi theo .
Là A Thử và Ly Nô.
A Thử ôm đầu : "Cái đồ than đen ngươi đ.á.n.h ?!"
Ly Nô mắng: "Cút! Ông đây tin ngươi nữa, đừng mong lừa ông học đ.á.n.h bóng ngựa nữa!"
Bạch Cơ cau mày hỏi: "Chuyện gì xảy ?"
A Thử và Ly Nô dừng , xuống bãi cỏ.
A Thử thấy Bạch Cơ, bèn : "Bạch Cơ, đến tìm Ly Nô nhờ giúp đỡ."
Bạch Cơ hỏi: "Ngươi tìm Ly Nô để nhờ gì?"
A Thử gãi tai, : "Là thế , gần đây gặp Ngọc Bàn Nhi, khỏi gặp yêu."
Bạch Cơ nghi ngờ hỏi: "Ngọc Bàn Nhi?"
A Thử giải thích: "Ngọc Bàn Nhi là mèo của tướng quân Tác Nguyên Lễ, Tác tướng quân là Ba Tư, Ngọc Bàn Nhi là một con mèo Ba Tư, hình đầy đặn, dáng vẻ quý phái. Ta gặp nàng một yêu..."
Nguyên Diệu nhịn cắt ngang: "A Thử, ngươi lòng nhanh quá, còn cô nương Nguyệt Lâu gia thì ?"
A Thử mặt buồn rầu, : "Vì học vấn, hợp , Nguyệt Nương để ý đến nữa. Đừng nhắc đến Nguyệt Nương nữa, vẫn là về Ngọc Bàn Nhi. Ta gặp nàng một yêu, Ngọc Bàn Nhi thích đ.á.n.h bóng ngựa, ngưỡng mộ những con mèo đ.á.n.h bóng ngựa. Tháng một trận đấu bóng ngựa, Ngọc Bàn Nhi chắc chắn sẽ đến xem. Ta dự định thành lập một đội bóng ngựa, nếu thể dẫn đội chiến thắng, thì Ngọc Bàn Nhi chắc chắn sẽ với con mắt khác. Đội bóng ngựa của còn thiếu một con mèo, định mời than đen tham gia."
Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh.
Hắn nhớ bảy ngày tại tiệc nhạc mèo, vì bận rộn cả đêm, ban ngày đưa Thẩm Quân Nương về xong, Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô ngủ từ trưa đến tối. Khi ba con mèo mang nhạc cụ vội vã đến rừng tre ngoại thành, tiệc nhạc mèo kết thúc, các con mèo tản hết.
Ly Nô ủ rũ, để an ủi nó, Bạch Cơ và Nguyên Diệu và nó chơi một bản nhạc ánh trăng.
Trở về Phiêu Miểu các, Ly Nô cất cây kèn hoa hộp, để trong kho. Mấy ngày liên, tâm trạng của nó buồn bã, gần đây mới khá hơn chút.
"Khỉ gió! ngươi đổi liên tục, sáng nghĩ thế , chiều nghĩ thế khác, dính líu đến chuyện của ngươi nữa!" Ly Nô tức giận .
A Thử thề thốt: "Lần sẽ đổi nữa, ngươi tin !"
Ly Nô : "Ta tin ngươi nữa!"
Hai con mèo cãi ầm ĩ, dù A Thử khẩn cầu, thậm chí quỳ xuống Ly Nô, Ly Nô vẫn đồng ý tham gia đội bóng ngựa.
Nguyên Diệu thở dài, niềm tin khó nhưng dễ mất, mối quan hệ quan trọng nhất là giữ lời hứa. Chân thành là thiên đạo.
Bạch Cơ ho khan một tiếng, nở một nụ bí ẩn.
"Bạch Cơ gì ?"
Bạch Cơ thì thầm: "Ta chợt nhớ đến con mèo Ba Tư nhà Tác tướng quân."
Nguyên Diệu bối rối hiểu.
Bạch Cơ ghé sát tai Nguyên Diệu, nhỏ: "Tháng đến dự tiệc nhà Tác tướng quân, thấy con mèo Ba Tư chơi bóng ngựa đó, đó là một con mèo đực."
"?!" Nguyên Diệu sửng sốt.
"Suỵt! A Thử sẽ sớm phát hiện thôi."
Nguyên Diệu thì thầm: "Vẫn nên với Ly Nô, để nó tham gia đội bóng ngựa, kẻo vất vả vô ích."
"Không , Ly Nô sẽ tham gia , vì nó bao giờ tin A Thử nữa ."
Một cơn gió thổi qua, cỏ xanh rạp xuống, mùa hè sắp đến.
(Nhẫn Đoạn Chỉ - Hết)
Hồi 6: Hồ Cốt Tửu