Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 2: Cốc hồ ly
Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:22:27
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hồ Thập Tam Lang xong chuyện, tâm trí rối bời, điên cuồng xoa mặt.
Nguyên Diệu trong lòng chấn động, lâu gặp Hồ Thập Tam Lang, ngờ nửa năm qua, ở núi Thúy Hoa xảy những chuyện đáng sợ như !
Bạch Cơ con hồ ly nhỏ, ánh mắt lấp lánh ánh vàng.
"Thập Tam Lang, nguyện vọng của ngươi là gì? Có mong tộc hồ ly chiến thắng trong trận c.h.é.m g.i.ế.c ?"
Con hồ ly nhỏ nghĩ một lúc, lắc đầu : "Không, nguyện vọng của mỗ là một bên thắng, một bên bại. Mỗ hy vọng loài và tộc hồ ly hòa thuận, như ."
Bạch Cơ thở dài một tiếng rõ, : "Xung đột giữa và hồ ly bùng phát, c.h.é.m g.i.ế.c xảy , thứ thể như . Những và hồ ly c.h.ế.t đều trở thành những dấu vết m.á.u đỏ khắc sâu cuộc đời những hoặc hồ còn sống, trừ khi dùng cái c.h.ế.t để xóa bỏ, nếu thể quên cái c.h.ế.t của Hồ Thần. Để hòa bình, chỉ một cách."
Nghe thấy tên Hồ Thần, con hồ ly nhỏ như kim đ.â.m tim, nước mắt tức thì tuôn trào, đau đớn như c.h.ế.t.
Con hồ ly nhỏ hỏi: "Cách gì?"
Bạch Cơ mỉm : "Chỉ cái c.h.ế.t mới thể đổi lấy hòa bình. Người c.h.ế.t hoặc hồ ly c.h.ế.t? Ngươi chọn một ?"
Trong đầu con hồ ly nhỏ rối như tơ vò, nó c.h.ế.t cũng hồ ly diệt vong, nó để chọn, thế nào.
Nguyên Diệu nhịn : "Bạch Cơ, đừng khó Thập Tam Lang. Ngươi thiên hạ vô song như thế , chẳng lẽ thể nghĩ cách dừng cuộc chiến giữa và hồ ?"
Bạch Cơ thở dài : "Hiên Chi, vô song, ngươi xem nhiều nhân quả ở Phiêu Miểu các, chẳng lẽ còn hiểu ? Nhân quả quy luật của nó. Bất kỳ chuyện gì cũng cái giá trả. Kết quả càng viên mãn, cái giá trả càng lớn."
Nguyên Diệu im lặng.
Hồ Thập Tam Lang : "Bạch Cơ, mỗ tộc hồ ly tiếp tục loài săn lùng cũng loài tiếp tục tộc hồ ly g.i.ế.c c.h.ế.t. Vì điều , mỗ thể trả bất kỳ giá nào, kể cả mạng sống của mỗ."
Bạch Cơ ánh mắt sáng rực, : "Ngươi hối hận chứ? Có lẽ, cái giá trả sẽ đau đớn hơn mất mạng gấp vạn ."
Hồ Thập Tam Lang kiên quyết : "Vì tương lai của tộc hồ ly, mỗ hối hận."
"Vậy thì như ngươi mong ."
Bạch Cơ , ánh mắt xa xăm, dường như nhớ một chuyện cũ xa xôi.
"Thập Tam Lang, ánh mắt của ngươi khiến nhớ đến một con hồ ly gặp từ lâu đây... Con cửu vĩ hồ ly đó lập nên quốc gia đầu tiên và duy nhất của tộc hồ ly Thanh Khâu, vì điều đó nó trả giá mà thường thể chịu đựng nổi."
Giọng Bạch Cơ nhỏ như tiếng thì thầm, ngoài nàng ai thấy.
Hồ Thập Tam Lang xoa mặt : "Bạch Cơ, nếu ngươi đồng ý, xin hãy lập tức theo mỗ về núi Thúy Hoa. Có ngươi ở đó, hồ ly sẽ an tâm hơn."
Bạch Cơ , : "Ở núi Thúy Hoa mát ?"
Hồ Thập Tam Lang ngẩn , đáp: "Dù cũng là núi, buổi sáng sương mai, buổi tối gió mát, mát mẻ hơn so với nơi thành thị ồn ào nhiều."
Bạch Cơ : "Tốt quá . Không giường ngọc lạnh thì đến núi Thúy Hoa ở một thời gian, coi như tránh nóng."
Nguyên Diệu lo lắng về chuyện , vội vàng : "Bạch Cơ, tiểu sinh cũng tránh nóng."
Bạch Cơ : "Vậy Hiên Chi cũng cùng ."
Lúc , Ly Nô bỗng nhiên chạy , tay còn cầm muỗng gỗ khuấy chè hạnh nhân đường, : "Chủ nhân, Ly Nô hết ! Không thể núi Thúy Hoa ! Một đám đạo sĩ đ.á.n.h với hồ ly, nguy hiểm lắm! Những lão đạo sĩ đó nhiều mưu mô, hôm nay bọn họ rượu Cốt Hồ ly, ngày mai chừng sẽ rượu xương , rượu xương mèo, rượu xương rồng! Theo ý Ly Nô, nhất là nên dính rắc rối !"
Hồ Thập Tam Lang vui : "Con mèo đen đáng ghét, yên tâm , dù cũng rượu xương mèo , mèo đều nhát gan sợ phiền phức, xương."
Ly Nô tức giận : "Họ Hồ , ngươi mắng ai nhát gan sợ phiền phức, xương hả?"
Hồ Thập Tam Lang xoa mặt : "Mỗ mắng những con mèo rụt đầu, dám núi Thúy Hoa. Ngươi dám núi Thúy Hoa ?"
Ly Nô tức giận, vung muỗng gỗ, lớn tiếng : "Đi thì ! Ai kẻ đó xương!"
Thế là, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô cùng chuẩn hành lý, chuẩn núi Thúy Hoa tránh nóng. Vì sẽ bao lâu, Bạch Cơ sân đ.á.n.h thức A Phỉ gốc cây đào, bảo hái đào, trông nom Phiêu Miểu các. Nếu khách hàng đặc biệt đến mua thì thể gọi chim bay đến núi Thúy Hoa báo tin.
Mùa hè nóng bức, núi Thúy Hoa.
Thung lũng rừng sâu, cây cối rậm rạp.
Một dòng suối trong xanh như dải ngọc băng qua thung lũng, róc rách chảy về xa. Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô, Hồ Thập Tam Lang men theo suối lên, vì trời quá nóng, bốn nghỉ, về phía cốc hồ ly sâu trong núi Thúy Hoa.
Bạch Cơ phe phẩy chiếc quạt lá chuối, hỏi: "Thập Tam Lang, kết giới của cửu vĩ hồ trong núi Thúy Hoa biến mất thế?"
Hồ Thập Tam Lang đáp: "Vì Hồ hội ly, nhiều bạn bè thích từ xa đến, để tránh rắc rối, phụ thu kết giới từ mùa hè năm ngoái. Sau khi nhị ca gặp chuyện, phụ ngã bệnh gượng dậy nổi cũng sức để lập kết giới."
Bạch Cơ gật đầu : "Không kết giới, tộc hồ ly nguy hiểm."
Hồ Thập Tam Lang xoa mặt điên cuồng, : " . cách nào khác, ngoài phụ , ai khả năng lập kết giới bảo vệ tộc hồ ly."
Bạch Cơ dừng chân, tùy tiện ném chiếc quạt lá chuối cho thư sinh mệt mỏi vì đường xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-2-coc-ho-ly.html.]
Nguyên Diệu giật , theo phản xạ đưa tay đón lấy chiếc quạt lá chuối.
Bạch Cơ bên suối, nhẹ nhàng vung tay áo, dòng suối trong chốc lát chảy ngược, xoáy tròn lên trung, tạo thành một cơn lốc lớn.
Bạch Cơ rút chiếc trâm phượng ngọc trai, chích ngón tay, miệng niệm chú.
Máu rồng màu xanh băng rơi xuống, cơn gió cuốn lốc xoáy.
Máu rồng hòa nước suối, từ lốc xoáy một con rồng nước khổng lồ bay lên.
"Rào" râu dài rồng nước dựng , ngẩng đầu gầm lên bay lên bầu trời núi Thúy Hoa.
Rồng nước gầm lên xoay quanh núi Thúy Hoa một vòng, khi Bạch Cơ niệm xong câu chú cuối cùng, nó đột nhiên vỡ thành ngàn giọt nước. Những giọt nước như mưa, bao phủ núi Thúy Hoa, lóe lên ánh sáng vàng, tạo thành một lớp màng trong suốt biến mất dấu vết.
Bạch Cơ lau mồ hôi trán, : "Xong . Kết giới rồng nước vội vàng, tuy bằng kết giới cửu vĩ của lão Hồ vương nhưng từ bây giờ, các đạo sĩ núi Thúy Hoa săn hồ ly cũng tốn công sức lắm."
Ly Nô uống chè hạnh nhân đường trong bầu, lẩm bẩm vui: "Trời nóng thế , cớ tốn yêu lực vì đám hồ ly hoang dã ."
Hồ Thập Tam Lang kinh ngạc vui mừng, xoa mặt điên cuồng : "Cảm ơn Bạch Cơ, khiến ngài tốn công ."
Bạch Cơ tít mắt : "Thập Tam Lang cần khách sáo. Chi phí kết giới, sẽ tính riêng."
Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh, thầm lườm một cái. Thấy trán Bạch Cơ đầy mồ hôi, thư sinh vội vàng đưa chiếc quạt lá chuối cho nàng.
"Đa tạ Hiên Chi." Bạch Cơ phe phẩy chiếc quạt lá chuối, tít mắt .
Dòng suối róc rách, gió lay cây lá, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô, Hồ Thập Tam Lang tiếp tục sâu thung lũng.
Bạch Cơ hỏi: "Thập Tam Lang, tên Tôn Thủ Chí đó còn ở cốc hồ ly ?"
"Tôn Thủ Chí ư?" Hồ Thập Tam Lang ngẩn , đó phản ứng , : "Ồ, ngài Tôn Thượng Thiên ? Vẫn còn."
"Tôn Thượng Thiên?" Bạch Cơ ngạc nhiên hỏi.
Hồ Thập Tam Lang đáp: "Tên Tôn Thủ Chí đó, đều gọi nó là Tôn Thượng Thiên."
Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Tại đặt cho vị Tôn đạo trưởng cái đạo hiệu như ?"
Hồ Thập Tam Lang xoa mặt : "Mỗ cũng rõ, dù đều gọi nó như , là đạo hiệu do sư phụ nó đặt."
Bạch Cơ hỏi: "Nếu các ngươi cho rằng Tôn Thượng Thiên là hung thủ g.i.ế.c Hồ Thần, tại g.i.ế.c nó đền mạng?"
Hồ Thập Tam Lang đáp: "Lật lão g.i.ế.c Tôn Thượng Thiên từ lâu nhưng phụ mỗ cho. Phụ mỗ cũng cho thả Tôn Thượng Thiên nên cứ giam nó mãi."
Bạch Cơ cau mày, suy nghĩ một lúc, hỏi: "Thập Tam Lang tin rằng hung thủ g.i.ế.c nhị ca ngươi là Tôn Thượng Thiên ?"
Hồ Thập Tam Lang u sầu : "Thực lòng mà thì mỗ . Mỗ luôn cảm thấy chuyện đơn giản như ."
Bạch Cơ gật đầu, hỏi thêm chi tiết.
Trong lúc trò chuyện, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô và Hồ Thập Tam Lang qua những màn dây leo, bước một thung lũng xanh biếc, mờ ảo sương mù.
Một đàn hồ ly im lặng ở cửa thung lũng, giống như hai hàng vệ binh đón khách. Khi thấy nhóm Bạch Cơ, chúng ngẩng đầu phát những tiếng kêu của hồ ly.
Cảnh tượng Nguyên Diệu và Ly Nô giật , ngay cả Hồ Thập Tam Lang cũng bất ngờ, dường như nghĩ rằng cả tộc hồ ly đón họ.
Bạch Cơ đàn hồ ly một cái, lớn: "Lão Hồ vương khỏe mà vẫn tự đến đón, thực sự là quá khách sáo ."
Nguyên Diệu cũng về phía đàn hồ ly, chỉ trong chớp mắt, những con hồ ly biến mất, đó là một nhóm nam nữ mặc trang phục lộng lẫy, vẻ ngoài đa dạng.
Ở trung tâm của nhóm , bốn hầu khiêng một chiếc giường hoa văn, giường một ông lão tóc bạc phơ nửa , xung quanh ông là một nhóm nam nữ trẻ tuổi, trang phục lộng lẫy, dung mạo tuấn tú. Lật cũng ở đó, mắt phượng kiêu ngạo, kiên nhẫn nhóm Bạch Cơ và Hồ Thập Tam Lang. Có vẻ như đó là lão Hồ vương và con cháu của ông.
Hồ Thập Tam Lang vội vàng tiến tới, : "Phụ , tự đến đây? Đại phu bảo nên nghỉ ?"
Lão Hồ vương thể yếu ớt, khuôn mặt tái nhợt nhưng ánh mắt vẫn sắc bén. Ông hiền từ Hồ Thập Tam Lang, đó sang Bạch Cơ, cố gắng dậy, : "Cảm ơn Bạch Cơ hạ đến nơi núi rừng , còn tận tâm lập kết giới rồng nước cho tộc hồ ly. Ta vốn nên trải chiếu đón chào từ ngoài núi Thúy Hoa, thắp hương tiếp đón, mới đúng lễ. thể khỏe, bệnh mấy ngày, thể xuống giường, chỉ thể cố gắng đến cửa thung lũng để đón ngươi thôi."
Bạch Cơ vội vàng tiến lên, giữ lão Hồ vương xuống, : "Hồ vương đừng khách sáo, chúng là bạn cũ, cần quá khách sáo như ."
Lão Hồ vương thấy từ "bạn cũ", nghẹn ngào : " lúc tộc hồ ly gặp khó khăn, yêu quái trăm ngàn lánh xa, những yêu tộc từng kết nghĩa cũng lẩn trốn hết. Chỉ ngươi vẫn coi chúng là bạn, chịu đến giúp đỡ."
Bạch Cơ : "Thập Tam Lang đến Phiêu Miểu các nhờ vả, vì thế đây là việc của . Hồ vương cần khách sáo. Chuyện của Hồ Thần, thật đáng tiếc, xin Hồ vương bớt đau buồn, hãy giữ gìn sức khỏe."
Lão Hồ vương thấy tên Hồ Thần, mặt đầy bi thương.
"Thần nhi gặp nạn hết . Tình cảnh hiện tại của tộc hồ ly cũng là mệnh. Tất cả đều là mệnh. Thôi, nữa. Trời nóng, các ngươi cả ngày đường chắc mệt , phòng khách chuẩn sẵn, xin hãy nghỉ ngơi, chuyện sẽ trong bữa tiệc tối."
Bạch Cơ gật đầu an ủi lão Hồ vương vài câu.
Lão Hồ vương khỏe, gọi Lật đến tiếp đón nhóm Bạch Cơ, để bốn hầu khiêng . Một hồ ly nam nữ theo chăm sóc lão Hồ vương, một ở cùng Lật tiếp đón nhóm Bạch Cơ, một tự rời .