Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 2: Lục Ỷ

Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:22:10
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mùa xuân, Trường An.

Núi Hàn chuyển xanh, dòng nước xuân róc rách.

Trong phủ Thái Bình công chúa đang diễn một buổi tiệc đàn xuân.

Từ đầu xuân, giới quý tộc Trường An dấy lên phong trào thưởng thức đàn cầm, ai nấy đều đắm chìm trong vẻ thanh nhã của cây đàn, dạo chơi trong những giai điệu kỳ diệu của bảy dây đàn và mười ba âm. Ngay cả những hiểu hứng thú cũng bộ mua một cây đàn danh tiếng để trưng bày, học một hai bản nhạc để mất mặt trong các buổi tiệc.

Thái Bình công chúa tổ chức buổi tiệc đàn xuân , một là để đáp ứng phong trào thưởng thức đàn, vì nàng luôn là biểu tượng thời trang của Trường An. Hai là để khoe khoang cây đàn cổ Lục Ỷ mà nàng mới .

Lục Ỷ là cây đàn của văn nhân thời Hán, Tư Mã Tương Như, cho là âm sắc tuyệt diệu, khí chất phi phàm, là một cây đàn truyền đời danh tiếng.

Bên bờ ao tiệc, khách khứa đông đúc, từng hàng thị nữ áo lụa bước một tiếng động, bưng rượu ngon và món ăn tinh tế dâng lên bàn khách. Khách khứa hoặc thưởng thức cảnh hoa xuân bên ngoài, hoặc lắng tiếng đàn chảy sân khấu, hoặc nhỏ to trò chuyện với .

Nguyên Diệu cũng ở trong khách, ở vị trí gần Thái Bình công chúa, uống rượu và nhạc. Dù hiểu nhiều về âm nhạc nhưng vẫn thấy tiếng đàn của nghệ nhân .

Bạch Cơ cạnh Nguyên Diệu, uống rượu chuyện với Thái Bình công chúa.

Thái Bình công chúa : "Tự Nhân, cứ tưởng ngươi hứng thú đến dự tiệc đàn xuân chứ."

Bạch Cơ : "Công chúa gửi thiệp mời, thể đến? Hơn nữa, Hiên Chi cả ngày ở trong Phiêu Miểu các cũng chán, thỉnh thoảng đưa ngoài gặp gỡ ."

Thái Bình công chúa liếc Nguyên Diệu, : "Ngươi thật lòng quan tâm đến Yêu Duyên ."

Bạch Cơ lo lắng : "Không là quan tâm, mà là lo lắng. Hiên Chi vốn dĩ ngây ngô, ở lâu chỉ sợ đầu óc ngày càng cứng nhắc, sẽ trở thành một kẻ ngốc mất."

Nguyên Diệu đang chăm chú tiếng đàn, để ý đến cuộc trò chuyện của Bạch Cơ và Thái Bình công chúa nhưng vẫn lờ mờ câu cuối cùng.

Thư sinh ngơ ngác hỏi: "Bạch Cơ, ai sẽ trở thành kẻ ngốc?"

"Hahaha." Thái Bình công chúa lớn, đến nỗi thở : "quả nhiên... là một kẻ ngốc..."

"Hehe." Bạch Cơ cũng , lấp lửng với thư sinh: "Chúng đang về Ly Nô."

"Ly Nô lão vẫn thông minh mà." Thư sinh ngây ngô.

"Hahahaha." Thái Bình công chúa càng lớn hơn.

"Haha!" Bạch Cơ cũng nhịn bật .

Thư sinh ngơ ngác, hiểu hai nữ nhân đang gì.

Thái Bình công chúa một lúc với Bạch Cơ: "Ta mới cây đàn Lục Ỷ, lát nữa ngươi giúp phân biệt thật giả nhé."

Bạch Cơ ngẩn , đó mỉm .

"Hóa công chúa mở tiệc là vì điều . Ta rành về đàn cổ, e rằng mắt kém phân biệt , trong khách khứa chắc hẳn nhiều am hiểu, công chúa nên ý kiến của họ hơn là của ."

Thái Bình công chúa : "Dù ngươi rành nhưng vẫn hiểu hơn so với khác. Ta tin ngươi, tin họ."

Bạch Cơ vuốt tóc, mắt lóe lên.

Nguyên Diệu dù hiểu đàn nhưng cũng danh tiếng của đàn Lục Ỷ thì mở mang tầm mắt. Hắn kìm hỏi: "Công chúa lấy đàn Lục Ỷ cho xem ngay bây giờ ?"

Thái Bình công chúa liếc các khách mời, nhíu mày : "Còn một đến. Hắn đến nên cây đàn Lục Ỷ thể lấy ."

Thái Bình công chúa là công chúa tôn quý nhất Đại Đường, là con gái Hoàng đế Cao Tông và Võ hậu yêu thương nhất, ngàn vạn sủng ái. Từ vương công quý tộc đến văn võ bá quan, ai cố gắng lấy lòng nàng. Tiệc riêng do nàng tổ chức, bao mong tham gia nhưng , những khách mời cảm thấy vô cùng vinh dự, đến dự từ sớm, ai đến muộn? Lạ hơn nữa, công chúa vốn kiêu ngạo nổi giận với vị khách đến muộn , mà còn chờ đó đến mới lấy cây đàn Lục Ỷ quan trọng?

Bạch Cơ kìm hỏi: "Vị khách quý là ai thế?"

Thái Bình công chúa : "Hắn tên là Lôi Nghiêu, là nghệ nhân chế tạo đàn nổi tiếng ở đất Thục. Lôi gia đời đời chế tạo đàn, danh tiếng vang xa, từ triều đến nay truyền qua bốn đời. Đàn của Lôi gia chế tạo, mỗi cây đều là tác phẩm danh tiếng thể truyền đời."

Nguyên Diệu hiểu nhiều về âm nhạc nhưng cũng từng danh Lôi gia ở đất Thục. Đàn của Lôi gia quý như vàng, Lôi gia chế tạo đàn tỉ mỉ, vài ba năm mới một cây là chuyện thường, đàn càng càng tốn nhiều thời gian. Ở Trường An, quý tộc nào một cây đàn của Lôi gia đủ để mở tiệc ba ngày ba đêm khoe khoang.

Bạch Cơ : "Hóa là danh gia. tại Lôi gia ở đất Thục đến Trường An?"

Thái Bình công chúa đáp: "Ta cũng rõ. Theo Lôi Nghiêu , họ chuyển đến Trường An để phát triển đàn của Lôi gia."

Bạch Cơ tò mò hỏi: "Họ chuyển đến bao lâu ? Hiện tại ở ?"

Thái Bình công chúa đáp: "Chỉ ba, năm năm thôi. Hiện tại, chỉ Lôi Nghiêu và chú của là Lôi Toàn đến Trường An, còn những khác của Lôi gia vẫn ở đất Thục. Họ mua nhà ở phường Hoài Viễn, sống ẩn dật. Nếu với , cũng Lôi gia đến Trường An."

Bạch Cơ : "Thật thú vị."

Nguyên Diệu hỏi: "Điều gì thú vị?"

Bạch Cơ đáp: "Lôi gia chuyển đến Trường An để phát triển đàn của họ nhưng đến Trường An sống ẩn dật, mâu thuẫn như thú vị ?"

Nguyên Diệu suy nghĩ một lúc : "Có thể họ chỉ phát triển đàn của Lôi gia một cách kín đáo thôi."

Thái Bình công chúa : "Tự nhân, ngươi quan tâm đến Lôi gia như ?"

Bạch Cơ : "Ta là một thương nhân, tất nhiên là quan tâm đến việc thể mua thấp bán cao đối với cây đàn của Lôi gia. Xin công chúa giới thiệu cho , để thể xin một cây đàn của Lôi gia."

Thái Bình công chúa : "Haha, giới thiệu thì nhưng ngay cả còn xin đàn thì ngươi chắc xin . Người Lôi gia tính tình khá kỳ quặc. Đối với gia tộc danh giá như , cũng thể dùng quyền lực ép buộc, để tránh khác rằng thưởng thức. Cây đàn từ từ mà xin thôi."

Lúc , một thị nữ áo lụa bước đến, cúi chào thì thầm tai Thái Bình công chúa vài câu. Thái Bình công chúa nhíu mày, với Bạch Cơ dậy rời .

Sau khi Thái Bình công chúa rời , Nguyên Diệu kìm sự hưng phấn : "Bạch Cơ, buổi tiệc thật mở mang tầm mắt, ngắm cây đàn Lục Ỷ truyền thuyết, gặp Lôi gia ở đất Thục."

Bạch Cơ uống một ngụm rượu, nhỏ: "Cây đàn Lục Ỷ thì thôi , là đồ giả. Lôi gia thì khá thú vị."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-2-luc-y.html.]

"Giả ư?" Nguyên Diệu ngơ ngác : "Bạch Cơ thấy cây đàn Lục Ỷ mà nó là giả ?"

"Bởi vì..." Bạch Cơ định trả lời thì Thái Bình công chúa trở , phía còn một thanh niên. Thanh niên hơn hai mươi, dáng cao thẳng như cây tùng, mặc một bộ trường bào màu , chân giày đen, đầu đội mũ.

Nguyên Diệu về phía thanh niên, thấy khuôn mặt ôn hòa đoan chính, ngũ quan rõ ràng, ánh mắt kiên nghị mà bình tĩnh.

Thái Bình công chúa giới thiệu với : "Vị là Lôi Nghiêu, gia chủ hiện tại của Lôi gia, danh gia chế tạo đàn ở đất Thục."

Đám khách mời danh Lôi gia từ lâu, đều ồn ào hẳn lên.

Nguyên Diệu cũng khỏi Lôi Nghiêu nữa, cảm thấy thật may mắn khi gặp một danh gia như , uổng chuyến .

Lôi Nghiêu cúi chào xuống. Một khách giơ ly chúc rượu Lôi Nghiêu từ xa, đối đáp chừng mực, giơ ly đáp lễ.

Bạch Cơ chằm chằm đôi tay cầm ly của Lôi Nghiêu, khẽ giật , đôi môi đỏ nhếch lên một nụ kỳ lạ.

Khi nghệ nhân đàn một khúc nhạc khác, Thái Bình công chúa cuối cùng cũng lấy cây đàn Lục Ỷ quý giá của nàng.

Một thị nữ áo lụa nâng cây đàn cổ , cẩn thận đặt lên đàn giữa trung tâm buổi tiệc. Cây đàn đen tuyền ẩn hiện ánh xanh lục, như những dây leo xanh quấn quanh cây cổ thụ.

"Đây là cây đàn Lục Ỷ mà mới , tương truyền là của Tư Mã Tương Như thời Hán, là cây đàn cổ danh tiếng, ngại thì hãy đến thưởng thức." Thái Bình công chúa khoe khoang lớn.

Các khách mời lượt dậy xem đàn, họ chạm đàn, dùng tay gảy đàn, dây đàn phát âm sắc tuyệt diệu. Khách mời ngưỡng mộ và ca ngợi đàn Lục Ỷ, chúc mừng Thái Bình công chúa cây đàn danh tiếng.

Nghe những lời khen ngợi và ca ngợi từ khách mời, Thái Bình công chúa vui.

Nguyên Diệu cũng bước tới chạm , dù hiểu nhiều về đàn , thật giả, chỉ cảm thấy đàn Lục Ỷ chất liệu gỗ mượt mà, cảm giác .

Bạch Cơ vẫn uống rượu, dường như hứng thú với đàn Lục Ỷ.

Nguyên Diệu đang thắc mắc tại Bạch Cơ đàn Lục Ỷ là giả, đột nhiên lớn: "Công chúa, lẽ ngài lừa , cây đàn Lục Ỷ là giả."

Nguyên Diệu giật , các khách mời cũng ồn ào, họ đầu là Lôi Nghiêu.

Gương mặt Thái Bình công chúa vui nhưng vẫn : "Sao ngươi nó là giả? Chẳng lẽ ngươi thấy cây đàn Lục Ỷ thật ?"

Lôi Nghiêu tay chạm cây đàn Lục Ỷ, kiêu ngạo cũng xu nịnh: "Cây đàn Lục Ỷ của Tư Mã Tương Như mất tích từ lâu, rõ tung tích. Ta phúc thấy nhưng từ nhỏ đàn, thấy nhiều cây đàn cổ, cũng nhiều điển tích về đàn cổ. Từ khi Lương Loan thời Hán sáng tạo kiểu Linh Cơ, đàn thời Hán đa phần sử dụng kiểu , cây đàn Lục Ỷ cũng ngoại lệ. Cây đàn công chúa là kiểu Trọng Ni, thể là cây đàn Lục Ỷ. Hơn nữa, ghi chép rằng bên trong cây đàn Lục Ỷ khắc chữ 'đồng t.ử hợp tinh'. Cây đàn chỉ khắc chữ 'Lục Ỷ Đài' đầu rồng, rõ ràng cây đàn của Tư Mã thời Hán."

Nghe lời giải thích của Lôi Nghiêu, các khách mời đều ngộ , khỏi cảm phục.

Nguyên Diệu dù hiểu hết nhưng thấy Lôi Nghiêu hợp lý.

Thái Bình công chúa : "Không hổ là danh gia chế đàn, kiến thức uyên bác, ánh mắt sắc bén. Vậy ngươi xem cây đàn của lai lịch thế nào?"

Lôi Nghiêu suy nghĩ một lúc : "Theo thấy, cây đàn tuy giả mạo Lục Ỷ nhưng vân bò và kiểu Trọng Ni, chắc là đàn của triều đại . Nhìn công nghệ sơn và kỹ thuật căng dây lẽ chế tạo thời Võ Đức của triều đại , cũng là một cây đàn cổ."

Thái Bình công chúa , khen ngợi: "Danh tiếng Lôi gia ở đất Thục quả hổ danh! Nghe ngươi hôm nay, học nhiều điều."

Nghe Thái Bình công chúa khen ngợi, các khách mời cũng xúm , dùng đủ lời hoa mỹ để khen Lôi Nghiêu.

Lôi Nghiêu vẫn điềm tĩnh đối đáp trôi chảy, dường như quen với việc khen ngợi. Thực sinh trong gia đình danh giá chế đàn, bản cũng tài năng thiên bẩm về chế đàn, từ nhỏ lớn lên trong vòng hào quang của những lời khen.

Thái Bình công chúa còn khoe khoang cây đàn Lục Ỷ nhưng tâm trạng cũng tệ, buổi tiệc tiếp tục diễn trong tiếng đàn của nghệ nhân. Thái Bình công chúa giới thiệu Bạch Cơ với Lôi Nghiêu, : "Đây là Bạch Cơ, thương nhân ở chợ Tây, nàng quan tâm đến đàn của ngươi, xin một cây đàn. Bạch Cơ giàu lắm nên ngươi cứ việc giá cao, cần khách sáo."

Bạch Cơ bóp c.h.ế.t Thái Bình công chúa nhưng vẫn : "Công chúa đùa . Tuy nhiên nếu một cây đàn của Lôi gia, dù tốn ngàn vàng cũng đáng."

Lôi Nghiêu : "Được công chúa và Bạch Cơ cô nương yêu mến nhưng vì một lý do, tạm thời nhận chế đàn."

Thái Bình công chúa : "Vậy khi nào ngươi mới nhận đàn? Ta xin ngươi nhiều nhưng ngươi luôn từ chối."

Lôi Nghiêu khó xử : "Phải đợi thêm một thời gian nữa."

Thái Bình công chúa giận, định hỏi thêm nhưng Bạch Cơ mở lời , : "Chiếc nhẫn tay ngươi đặc biệt, thể mạn phép hỏi về nguồn gốc của nó ?"

Nguyên Diệu lúc mới chú ý đến tay của Lôi Nghiêu, khỏi ngạc nhiên.

Đôi tay của Lôi Nghiêu dài và mạnh mẽ, các khớp ngón tay những vết chai đặc trưng của thợ thủ công. Trên ngón đeo nhẫn của cả hai tay đều một chiếc nhẫn đồng xanh. Kiểu dáng của những chiếc nhẫn đặc biệt, giống như hai bánh xe lửa, đó khắc những ký tự kỳ lạ.

Lôi Nghiêu giật , vội : "Chiếc nhẫn bình thường, chỉ là kiểu dáng thịnh hành ở đất Thục. Đây là khi rời đất Thục đến Trường An mua. Vì nhớ quê, đeo nó để giảm bớt nỗi nhớ nhà."

"Ồ, ." Bạch Cơ .

Trong buổi tiệc tiếp theo, Bạch Cơ luôn vô tình cố ý liếc chiếc nhẫn của Lôi Nghiêu, còn Thái Bình công chúa càng nghĩ về chuyện cây đàn Lục Ỷ càng giận, chẳng bao lâu tức giận rời tiệc. Thái Bình công chúa vốn dĩ tính tình thất thường, để ý đến cảm xúc của khác, cũng quen.

Chủ nhân rời tiệc, các khách mời cũng lượt về.

Khi cửa phủ Thái Bình để lên xe ngựa, Bạch Cơ và Nguyên Diệu gặp Lôi Nghiêu đang định rời .

"Lôi ." Bạch Cơ chào.

Lôi Nghiêu lễ phép đáp: "Bạch Cơ cô nương gì chỉ giáo?"

Bạch Cơ : "Ta một cửa hàng ở chợ Tây, gọi là Phiêu Miểu Các. Ở Phiêu Miểu Các, ngươi thể mua bất cứ thứ gì ngươi , cũng thể giải quyết phiền não cho ngươi. Nếu ngươi điều gì băn khoăn yên lòng, xin cứ đến Phiêu Miểu Các."

Nguyên Diệu đầu thấy Bạch Cơ chủ động mời chào khách, khỏi ngạc nhiên. Sau đó, nghĩ đến điều gì đó, lòng khỏi lo lắng, Bạch Cơ bao giờ mời chào khách hàng một cách tùy tiện, chẳng lẽ Lôi Nghiêu gặp rắc rối gì? Hoặc là, gặp rắc rối ?

Lôi Nghiêu thì hiểu ý, chỉ cho rằng Bạch Cơ phóng đại, đến cửa hàng mua đồ, nên lễ phép : "Cảm ơn Bạch Cơ cô nương. Có dịp, chắc chắn sẽ đến Phiêu Miểu Các."

Sau khi từ biệt Lôi Nghiêu, Bạch Cơ và Nguyên Diệu lên xe ngựa trở về Phiêu Miểu Các.

 

Loading...