Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 2: Tuyên Lãng
Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:21:52
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên Diệu cả ngày vì chuyện mua sách mà tức giận với Ly Nô, thèm để ý đến Ly Nô, thậm chí khi ăn tối cũng chuyện với Ly Nô.
Ly Nô cảm thấy buồn chán, khi rửa xong chén bát trong bếp, nó chủ động chạy đến chỗ Nguyên Diệu đang sách ánh đèn dầu để chuyện.
"Mọt sách ngốc, ngươi chuyện với gia nữa?"
Nguyên Diệu sách : "Dù Ly Nô lão lời cũng giữ lời, thà còn hơn."
Ly Nô gấp gáp : "Gia lời giữ lời khi nào . Chỉ là hai quyển sách cũ thôi mà? Ngày mai gia sẽ mua cho ngươi."
Nguyên Diệu , : "Ngươi thật chứ?"
"Gia lời giữ lời."
"Ta tin. Trừ khi Ly Nô lão cầm chiếc khóa và ."
Nguyên Diệu lấy chiếc khóa đồng mà Bạch Cơ đưa, đưa cho Ly Nô.
Ly Nô ngạc nhiên : "Tại cầm chiếc khóa ?"
"Nếu Ly Nô lão thật lòng mua sách cho thì đừng hỏi tại , cầm chiếc khóa là ."
Ly Nô do dự một lúc, vẫn đưa móng mèo cầm lấy chiếc khóa đồng, : "Ngày mai gia sẽ mua sách cho mọt sách ngốc."
Nguyên Diệu vui mừng, tha thứ cho Ly Nô.
Đêm hè dài dằng dặc, gì, Ly Nô đòi kể chuyện, Nguyên Diệu lật xem quyển truyền kỳ mua đó, chuẩn kể cho nó một câu chuyện.
"Ly Nô lão loại chuyện gì?"
Ly Nô nghĩ một lúc, : "Gia chuyện tình yêu!"
Bạch Cơ cũng hứng thú, chen : "Chuyện tình yêu gì thế? Ta cũng ."
Nguyên Diệu nhăn nhó khổ sở, : "Ly Nô lão , Bạch Cơ, các ngươi hiểu gì về tình yêu? Ta cũng hiểu, hiểu thì chuyện tình yêu gì?"
Bạch Cơ : "Chính vì hiểu nên mới cần nhiều thêm."
Ly Nô : " , nhiều thêm. sẽ hiểu ."
Nguyên Diệu : "Tốt nhất là ít những chuyện tình yêu lăng nhăng, thêm những lời thánh hiền để sửa đổi hành vi. Không bằng kể cho các ngươi 'Luận Ngữ', dù các ngươi , nhưng cũng nên noi theo thánh hiền trong lời và hành động."
"Không , rùa kinh." Ly Nô lắc đầu liên tục.
"Ngày nào cũng Hiên Chi 'Luận Ngữ', sắp thuộc lòng . Hiên Chi kể chuyện truyền kỳ ." Bạch Cơ bĩu môi .
Nguyên Diệu nghĩ một lúc, : "Cũng . Vậy sẽ kể cho các ngươi 'Chẩm Trung Ký', đây là câu chuyện mới , thú vị."
"Cũng ." Bạch Cơ tít mắt .
"Nghe tên cũng thấy thú vị." Ly Nô hứng thú .
Đêm hè dài dằng dặc, ánh đèn dầu, trong bóng tối của thành Trường An, một kể cho một rồng và một mèo chuyện truyền kỳ đời Đường một cách say mê.
Ánh mặt trời mới lên lá, bóng râm mát mẻ.
Hôm nay Bạch Cơ dậy sớm, khi ăn sáng xong, vì việc gì nên trong phòng gảy đàn tỳ bà.
Ly Nô ăn sáng xong, chợ mua đồ ăn.
Nguyên Diệu bên quầy, lắc đầu 'Luận Ngữ' trông cửa tiệm.
Ly Nô nhanh chóng trở về, nó xách một con cá chép lớn, trong giỏ rau hai quyển sách.
Ly Nô ném hai quyển sách truyền kỳ Nguyên Diệu, gãi đầu : "Kỳ lạ, thật kỳ lạ, gia định mua sách cho mọt sách, hiểu mua về! Tiền đủ mua cả cá khô và bánh ngọt, gia chạy mua sách cho mọt sách chứ? Thật kỳ lạ!"
Nguyên Diệu sờ chiếc khóa đồng trong ống tay áo do Bạch Cơ đưa, thầm. Có vẻ như chiếc khóa của Bạch Cơ thực sự tác dụng, khiến Ly Nô giữ lời hứa.
"Cảm ơn Ly Nô lão ." Thư sinh nhận hai quyển sách, gật gù .
"Kỳ lạ! Thật kỳ lạ!" Ly Nô lẩm bẩm, nó mang cá chép lớn bếp, lấy một xâu tiền trong hũ quầy chạy chợ mua đồ ăn.
Ly Nô , Nguyên Diệu liền cầm chiếc khóa đồng chạy trong phòng tìm Bạch Cơ.
"Bạch Cơ, chiếc khóa của ngươi thật tác dụng, Ly Nô lão mua sách cho ." Thư sinh vui vẻ .
Bạch Cơ dừng gảy đàn tỳ bà, : "Tất nhiên là hiệu quả, yểm lên đó một câu chú khóa lời . Không giấu gì Hiên Chi, đây một thời gian chăm chỉ nghiên cứu các loại chú ngữ kỳ lạ từ cực Đông đến các quốc gia Tây Vực, học cũng tệ."
Nguyên Diệu : "Vậy bây giờ ngươi còn các chú ngữ ?"
Bạch Cơ lấy tay áo che mặt, : "Lâu quá dùng nên quên hết ."
Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh.
Bạch Cơ chiếc khóa đồng một lúc, : "Đã tìm món đồ , âu cũng là duyên phận, thành nó thôi."
Nguyên Diệu hỏi: "Chiếc khóa đồng còn thiếu gì nữa để thành?"
"Còn thiếu một cái móc khóa và một hoa văn. Móc khóa thì dễ, hoa văn thì nên vẽ gì. Hiên Chi thấy ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-2-tuyen-lang.html.]
Nguyên Diệu gãi đầu, : "Ta cũng nên vẽ hoa văn gì."
"Vậy đặt cho nó cái tên gì nhỉ?"
"Không ."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu đang suy nghĩ về chiếc khóa đồng thì từ đại sảnh đột nhiên vọng giọng một cô nương.
"Có ai ở đây ?"
Có khách tới.
Nguyên Diệu vội vàng ngoài, phát hiện là Hạ Nuy Nhuy đến.
Hạ Nuy Nhuy trong Phiêu Miểu các, cảm giác của nàng như tên gọi, tràn đầy sức sống tuổi trẻ. Hạ Nuy Nhuy mang theo hai gói thảo dược, đúng là t.h.u.ố.c tiêu hóa hứa hôm qua sẽ mang đến cho Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu : "Hóa là Nuy Nhuy cô nương, phiền nàng mang t.h.u.ố.c đến."
Hạ Nuy Nhuy : "Không gì, chỉ là việc nhỏ thôi."
Bạch Cơ cũng , : "Đường xa vất vả, mời Nuy Nhuy cô nương uống chén ."
Vì Bạch Cơ thiện, bánh ở Phiêu Miểu các cũng ngon, Hạ Nuy Nhuy từ chối.
"Nếu phiền..."
"Không phiền phiền, đúng lúc đang trò chuyện cùng." Bạch Cơ thiết.
Trong phòng, tấm bình phong vẽ chuồn chuồn điểm lá sen, Bạch Cơ và Hạ Nuy Nhuy quỳ bên bàn ngọc xanh, thiết trò chuyện.
Nguyên Diệu bếp pha một ấm sen, bày một đĩa bánh vải, một đĩa kẹo tuyết hoa, một đĩa bánh quế.
Nguyên Diệu mang bánh , đốt một ít hương thanh xa tĩnh tâm trong lư hương. Vì tò mò về câu chuyện của Hạ Nuy Nhuy, yên bên cạnh, lắng hai trò chuyện.
Hạ Nuy Nhuy uống ăn bánh dặn dò liều lượng và cách sắc t.h.u.ố.c tiêu hóa.
Bạch Cơ lắng cẩn thận.
Trò chuyện thêm một lúc, Bạch Cơ mới : "Thấy Nuy Nhuy cô nương cứ luôn cau mày, hình như chuyện gì khó trong lòng ?"
Có lẽ nụ của Bạch Cơ quá thiện hoặc thể giọng của Bạch Cơ quá êm dịu, cũng thể ánh mắt của Bạch Cơ quỷ lực mê hoặc lòng , Hạ Nuy Nhuy đột nhiên cảm thấy chuyện khó của thể bày tỏ với nữ chủ tiệm mới quen .
Hạ Nuy Nhuy c.ắ.n môi, : "Ta một bí mật khó . Ta nghĩ thể gặp yêu quái ."
Bạch Cơ tỏ vẻ kinh ngạc, giọng run run: "Yêu quái? Nghe đáng sợ quá."
Ngươi yêu quái ?! Nguyên Diệu thầm lườm một cái.
Hạ Nuy Nhuy lấy hết can đảm, từ từ kể .
Chuyện thật khó vì liên quan đến tình cảm nam nữ, đây là một câu chuyện tình yêu.
Hạ Nuy Nhuy sống ở phường Tân Xương, nơi núi Lạc Du. Lạc Du địa thế cao, thể xa, trong thành Trường An, xuống như trong lòng bàn tay. Núi Lạc Du phong cảnh đẽ, cảnh sắc hữu tình, từ lâu là nơi các công tử, tiểu thư quý tộc trong thành Trường An thường xuyên dạo chơi.
Mùa thu năm ngoái, Hạ Nuy Nhuy tình cờ gặp một công t.ử quý tộc tên là Văn Tuyên Lãng núi Lạc Du. Hai do thường xuyên tình cờ gặp , qua trong rừng phong đỏ rực, ánh mắt giao trong đình đài lầu các mà tạo nên duyên kỳ ngộ.
Văn Tuyên Lãng và Hạ Nuy Nhuy gặp như quen từ lâu, khi tâm sự, họ thường xuyên cùng dạo chơi trong vườn vui vẻ. Mặc dù phận của hai chênh lệch, một là con trưởng của Thái phủ khanh Văn Như Hải, một là thiếu nữ bình dân, nhưng mỗi gặp họ đều vô vàn câu chuyện để . Nàng kể cho về các bệnh nhân đến chữa bệnh ở y quán của ca ca, cũng như niềm vui nỗi khổ của dân thường. Hắn kể cho nàng về nhân tình thế thái trong gia đình quý tộc cũng như hoài bão và phiền muộn của . Họ dành tình cảm cho , tuy nhiên một trẻ tuổi, một ngây thơ, tình cảm như chim hồng nhạn trong mây, như cá trong nước, tự nhiên mà trở nên gắn bó, khó rời xa. Mỗi hai ở bên , thời gian trôi qua thật , thật ấm áp, dường như sức mạnh từ thể giúp họ đối mặt với khó khăn trong cuộc sống.
Văn Tuyên Lãng và Hạ Nuy Nhuy hẹn cách gặp gỡ đơn giản, nếu ngày mai Văn Tuyên Lãng thể cùng Hạ Nuy Nhuy dạo chơi, sẽ buộc một sợi chỉ đỏ lên nhành hoa đào y quán của ca ca Hạ Nuy Nhuy.
Hạ Nuy Nhuy thấy chỉ đỏ cây đào, ngày hôm sẽ lấy cớ ngoài hái t.h.u.ố.c để gặp yêu.
Mỗi Hạ Nuy Nhuy thấy chỉ đỏ cây đào thì trong lòng đều vui như hoa nở, thậm chí thể vui cả đêm.
Mùa xuân năm nay, vì Văn Tuyên Lãng đến núi Lạc Du nữa.
Hoa đào nở rực như lửa cháy nhưng nhành đào còn chỉ đỏ.
Hạ Nuy Nhuy vô cùng thất vọng, trong lòng đủ loại nghi ngờ, đau khổ. Nàng hàng ngày thần trí hoảng hốt, ăn ngon ngủ yên, từ lúc nào lâm bệnh. Ca ca và tẩu tẩu chuyện gì xảy , chỉ thể Hạ Nuy Nhuy ngày càng gầy yếu, tiều tụy.
Trước tiết Hoa Triều, nhành hoa đào y quán xuất hiện chỉ đỏ.
Hạ Nuy Nhuy vốn đang ốm yếu, thấy sợi chỉ đỏ bay nhành hoa đào, lập tức như tiếp thêm sức sống, khôi phục sinh khí.
Ngày hôm , bất chấp cơ thể vẫn còn yếu, Hạ Nuy Nhuy sớm đến hòn đá Tam Sinh mà nàng và Văn Tuyên Lãng hẹn gặp. Văn Tuyên Lãng đến từ sớm hơn.
Vừa thấy Hạ Nuy Nhuy, Văn Tuyên Lãng nở nụ dịu dàng. Hạ Nuy Nhuy cũng vui vẻ bật . Họ như thường lệ, tâm sự cùng cùng vui chơi ở núi Lạc Du, trò chuyện về những chuyện thường nhật của .
Hóa , lý do Văn Tuyên Lãng đến là vì theo lệnh cha rời khỏi thành Trường An, trở về quê nhà ở Lũng Tây để lo công việc. Ban đầu bảo gia nhân gửi thư thông báo cho Hạ Nuy Nhuy nhưng gia nhân đó bất cẩn mất thư.
Hạ Nuy Nhuy vui mừng, nàng cho Văn Tuyên Lãng rằng vì nhớ nhung mà ăn ngon, ngủ yên, đến mức ốm đau giường. Tuy nhiên, Văn Tuyên Lãng dường như tất cả, càng thêm dịu dàng với nàng.
Văn Tuyên Lãng và Hạ Nuy Nhuy vẫn như , thỉnh thoảng hẹn cùng ngắm núi sông, trò chuyện khắp nơi, cùng ngắm mây trôi, tận hưởng hạnh phúc của tình yêu. hiểu Hạ Nuy Nhuy luôn cảm thấy Văn Tuyên Lãng còn như nữa, sự đổi vi tế, nhưng cảm giác thì chỉ thể nhận bằng trái tim.
Trước đây, Văn Tuyên Lãng luôn vui vẻ, nhiệt tình như lửa, năng động, thích kéo Hạ Nuy Nhuy chạy nhảy vui đùa ở núi Lạc Du. Bây giờ, Văn Tuyên Lãng yên tĩnh, điềm đạm, thích di chuyển, luôn thích cùng Hạ Nuy Nhuy ngắm hoa nở hoa tàn, hoặc câu cá bên bờ nước. Hắn luôn Hạ Nuy Nhuy bằng ánh mắt dịu dàng và lưu luyến, lúc nào cũng như sắp chia tay, trân trọng từng khoảnh khắc ở bên nàng.
Ban đầu, Hạ Nuy Nhuy nghĩ thể do suy nghĩ nhiều, con sẽ trưởng thành, lẽ Văn Tuyên Lãng trưởng thành trong mấy tháng rời Trường An nên tính cách đổi.
Cho đến một ngày, lời của tẩu tẩu, Hạ Nuy Nhuy mới thấy sợ hãi và nghi ngờ.