Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 4: Lôi gia
Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:22:12
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trời xanh mây nhạt, gió xuân mát mẻ.
Ly Nô sáng sớm phường Trường Lạc tìm nhạc sư Quy Tư học thổi kèn hoa. Vì phường Hoài Viễn gần chợ Tây, Bạch Cơ và Nguyên Diệu khi ăn sáng tại một quán hoành thánh ở chợ Tây thì bộ đến thăm Lôi Nghiêu.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu phường Hoài Viễn, dò hỏi tìm Lôi gia.
Lôi gia ở phía tây nam của phường Hoài Viễn, là một nơi cây cối tươi , yên tĩnh. Trước nhà hai cây liễu, lá liễu bay phấp phới, tường trắng của sân phủ đầy dây leo xanh biếc, dây leo đầy những nụ hoa tường vi chớm nở.
Nguyên Diệu gõ cửa.
Một hầu mở cửa, qua Nguyên Diệu và Bạch Cơ, hỏi: "Các tìm ai?"
"Chúng ngưỡng mộ danh tiếng đến thăm Lôi ." Nguyên Diệu rõ mục đích.
Người hầu dường như quen với những đến thăm, kiên nhẫn : "Hôm nay chủ nhân nhà. Xin mời ngày khác ."
Người hầu định đóng cửa , đột nhiên một ông lão tóc bạc, râu dài từ bên trong chạy , vẻ mặt lo lắng.
Ông lão thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu, để tâm, chỉ lo chuyện với hầu.
"Vu rời khi nào? Có dặn dò gì ?"
Người hầu cung kính đáp: "Vu rời giờ Thìn, là Trần gia ở phường Phong An mời đến để trừ tà cho nhị tiểu thư của họ."
Ông lão vô cùng lo lắng, cứ qua ở cửa, : "Ngươi bảo Lôi Phúc cử một hầu đến Trần gia giục Vu trở về !"
Người hầu cung kính đáp: "Vâng."
"Khoan ! Không cần , cứ để Vu việc của ." Người hầu đang nhận lệnh định thì từ trong Lôi gia bước , ngăn .
Nguyên Diệu đó, khỏi sững sờ, là Lôi Nghiêu.
Lôi Nghiêu thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu thì cũng sững sờ, dường như ngờ rằng khi chia tay hôm qua, hôm nay gặp .
Ông lão lo lắng : " sáng nay con dậy thấy hai tay thoải mái ? Phải để Vu xem thì mới yên tâm."
Lôi Nghiêu : "Trần gia gặp chuyện rắc rối như , chúng thể phiền? Tay con , thúc đừng lo lắng quá ."
Ông lão tóc bạc là thúc thúc của Lôi Nghiêu, Lôi Toàn.
Lôi Toàn lo lắng : "Cha con mất mạng vì đôi tay , tay con là mạch sống của Lôi gia, thể lo lắng? Chỉ còn nửa tháng nữa là thể yên tâm, nên gặp rắc rối lúc ..."
Lôi Nghiêu Bạch Cơ và Nguyên Diệu, cắt ngang lời Lôi Toàn: "Chú đừng nữa. Ở đây còn khách."
Lôi Toàn dường như lúc mới chú ý đến Bạch Cơ và Nguyên Diệu.
Lôi Nghiêu lễ phép : "Bạch Cơ cô nương, Nguyên công tử, gặp ."
Bạch Cơ : "Chúng cố ý đến thăm Lôi ."
Lôi Nghiêu : "Mời trong."
Người hầu Lôi Nghiêu ở nhà thấy chủ nhân dẫn Bạch Cơ và Nguyên Diệu trong nhà, khỏi hổ. cũng chỉ theo lệnh để ngăn những ngưỡng mộ đến cầu đàn, chỉ là ngờ Bạch Cơ và Nguyên Diệu là quen của chủ nhân.
Trong Lôi gia cây cối xanh , đá chất thành núi, bố cục mang một chút cảnh sắc núi non sông nước đất Thục. Hành lang uốn lượn, gió lùa qua vườn trúc, Lôi Nghiêu tiếp đón Bạch Cơ và Nguyên Diệu trong chính sảnh, Lôi Toàn cũng bên cạnh.
Lôi Nghiêu, Bạch Cơ và Nguyên Diệu quỳ bên cạnh một chiếc bình phong ba tấm vẽ núi non đất Thục, Lôi Toàn cũng bên cạnh, thị nữ dâng bánh.
Một mùi hương thoang thoảng xông mũi khiến lòng thư thái. Nguyên Diệu cúi đầu , thấy trong chén sứ men xanh hình lá sen những sợi lông mảnh, màu nước vàng xanh, trong suốt sáng sủa.
Lôi Nghiêu khách sáo : "Nhà nghèo gì để tiếp đãi quý khách. Đây là xuân mới gửi từ đất Thục đến, mời Bạch Cơ cô nương nếm thử."
Bạch Cơ cầm chén sứ lên, nhấp một ngụm , khen: "Người đất Thục xuất ngon, khác với thiên hạ. Hôm nay nếm thử, quả hổ danh. Một ngụm Mông Đỉnh Cam Lộ khiến cảm giác sảng khoái, tâm trí thanh tịnh."
Nguyên Diệu thấy Bạch Cơ khen như , vội vàng cũng nhấp một ngụm, chỉ thấy hương thơm xông mũi, miệng đầy hương vị.
Lôi Toàn cũng vô thức đưa tay cầm uống.
Nguyên Diệu lúc mới chú ý thấy ngón tay trỏ tay của Lôi Toàn mất.
Lôi Nghiêu thì hề đưa tay cầm .
Bạch Cơ để lộ cảm xúc, : "Vừa lão bá , tay của Lôi vấn đề? Ta học chút thuật y học, thể xem giúp cho ."
Lôi Nghiêu vẫn giữ tay trong tay áo, : "Tay , chỉ là sáng nay rửa mặt vô tình nước nóng bỏng. Chú lo lắng quá, chỉ là việc nhỏ thôi."
Lôi Toàn nhưng thôi, cúi đầu uống .
Bạch Cơ : "Nghe lén các vị chuyện, khá tò mò, Vu đó là ai?"
Lôi Nghiêu : "Vu theo chúng từ đất Thục đến. Ông là một thuật sĩ thông thạo huyền thuật, là hậu duệ của Vu Hàm."
Bạch Cơ : "Thuật pháp của đất Ba Thục nổi tiếng. Vu chắc chắn là một cao nhân."
Lôi Nghiêu kính trọng : "Vu thực sự là một cao nhân. Sau khi đến Trường An, ông giải quyết nhiều chuyện kỳ lạ, nhiều các hiện tượng quái dị quấy nhiễu ngưỡng mộ mời ông đến trừ tà."
Bạch Cơ : " Trần gia ở phường Phong An gặp chuyện gì thế?"
Lôi Nghiêu bối rối : "Không . Dù Vu luôn ở nhờ nhà nhưng ít hỏi chuyện của ông , chắc là những chuyện quỷ quái gì đó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-4-loi-gia.html.]
Bạch Cơ Lôi Nghiêu, : "Vậy, Lôi từng quỷ quái quấy nhiễu ?"
"Choang!" Nghe đến đây, tay Lôi Toàn run lên, chén rơi xuống đất, vỡ tan.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Lôi Nghiêu đều đầu Lôi Toàn.
Lôi Toàn mồ hôi đầy đầu, run rẩy : "Già , tay còn vững nữa..."
Sắc mặt Lôi Nghiêu cũng tự nhiên, khéo léo chuyển đề tài.
"Bạch Cơ cô nương hôm nay đến thăm chắc để uống , nếu là để cầu đàn, ở yến tiệc đàn xuân hôm qua , tạm thời nhận yêu cầu khắc đàn."
Bạch Cơ nhẹ nhàng , : "Lôi , đến để giải quyết rắc rối của ngươi."
Lôi Nghiêu dứt khoát : "Cảm ơn Bạch Cơ cô nương quan tâm, rắc rối gì cả."
Bạch Cơ tay Lôi Nghiêu vẫn luôn giữ trong tay áo, : "Nếu Lôi , thì cáo từ. Nếu rắc rối thì hãy đến Phiêu Miểu các ở chợ Tây."
Lôi Nghiêu bình tĩnh : "Xin thứ tiễn xa ."
Bạch Cơ dậy rời .
Nguyên Diệu theo Bạch Cơ khỏi sảnh chính, khỏi ngoái đầu , thấy Lôi Toàn bệt xuống đất, vẻ mặt hoảng loạn. Còn Lôi Nghiêu thì thẳng, nét mặt đau khổ, ống tay áo của mơ hồ phát ánh sáng đỏ.
Cành liễu bay bay, nhẹ nhàng múa lượn, Bạch Cơ và Nguyên Diệu đường trở về chợ Tây.
Bạch Cơ vẫn đang trầm tư.
Nguyên Diệu nhịn : "Ta cảm giác lành, cảm thấy Lôi gặp chuyện chẳng lành."
Bạch Cơ : "Ngay cả chậm chạp như Hiên Chi cũng nhận nhưng Lôi ."
Nguyên Diệu tức giận : "Gì chứ, chậm chạp."
Bạch Cơ lẩm bẩm: "Không Trần gia ở phường Phong An xảy chuyện gì nhỉ?"
Nguyên Diệu : "Ta sẽ tìm hiểu thử."
Bạch Cơ : "Làm phiền Hiên Chi ."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu chia tay tại ngã ba giữa phường Hoài Viễn và phường Diên Khang, một lên phía bắc về Phiêu Miểu Các, một xuống phía nam đến phường Phong An.
Nguyên Diệu một mạch đến phường Phong An, cũng rõ là Trần gia nào, chợt hỏi thăm thế nào. Trời nắng gắt, đường mệt mỏi, Nguyên Diệu cảm thấy khát, đúng lúc ở góc phố một quán , bèn ghé uống .
Quán ở nơi râm mát, chủ quán là một ông lão gù, vì quán ngay lối tấp nập, nên nhiều mệt mỏi dừng chân uống nghỉ ngơi.
Nguyên Diệu tìm một chỗ xuống, gọi một ấm mát, một đĩa bánh nhỏ. Vừa uống , hỏi thăm ông lão gù: "Thưa ông, hỏi thăm một chút, ở phường Phong An nhà nào họ Trần ?"
Ông lão gù : "Cậu hỏi lạ nhỉ, ở phường Phong An Trần gia đến một trăm hộ thì cũng mười hộ, ngươi hỏi nhà nào?"
Nguyên Diệu cũng Trần gia đó tên gì, đành : "Là nhà sáng nay mời Vu sư đất Thục đến..."
Ông lão gù lắc đầu : "Không ."
Lúc , một nam nhân trung niên bên cạnh Nguyên Diệu, mặc áo đại phu, xách hòm t.h.u.ố.c lên tiếng.
"Cậu thư sinh, ngươi hỏi Trần gia ở hẻm Hạnh Hoa ?"
Nguyên Diệu cũng nhưng manh mối thì cứ theo, bèn đáp lời.
", đúng, là Trần gia ở hẻm Hạnh Hoa."
Ông lão gù thấy, sắc mặt đổi, thở dài : "Trần gia thật bất hạnh, một cô con gái khỏe mạnh, bệnh gì, sắp sống nổi ..."
Đại phu thở dài : "Trần gia từng mời đến khám, con gái thứ hai của họ bệnh, mà là nhà ma quỷ quấy nhiễu, trúng tà ..."
Nguyên Diệu còn kịp hỏi, ông lão gù và đại phu tranh kể.
Hóa , Trần gia một cô con gái mười sáu tuổi, tại , thời gian gặp yêu quái, trúng tà. Trần gia lượt mời hòa thượng đạo sĩ về trừ tà cho con gái nhưng hiệu quả. Cô con gái Trần gia vì sợ hãi mà tinh thần hoảng loạn, ngày càng gầy gò, sắp sống nổi.
Đại phu : "Hôm nay Trần gia mời pháp sư Vu Lãng, vị pháp sư đến từ đất Thục, là thầy phù thủy, pháp lực vô biên. Nhị tiểu thư Trần gia cứu ."
Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Pháp sư Vu Lãng thật sự giỏi ?"
Đại phu còn trả lời, ông lão gù vỗ đầu : "Ta khách uống kể về pháp sư Vu Lãng , ông giỏi, chuyện ma quỷ ai cũng tìm đến ông !"
"Mùa thu năm ngoái, tiểu thư nhà Tần thượng thư ở phường Tu Chân yêu ma quấy nhiễu, cũng sắp sống nổi, cũng mời pháp sư Vu Lãng đến trừ tà. Sau đó, tiểu thư Tần gia giữ mạng." Một khách uống bên về pháp sư Vu Lãng cũng tham gia trò chuyện.
Đại phu : "Còn năm , con gái của thợ mộc họ Ngô ở phường Bảo Ninh ma quỷ quấy nhiễu, cũng nhờ phúc của pháp sư Vu Lãng mới thoát khỏi ma quỷ mà sống sót."
Cũng là do uống rảnh rỗi, khách uống tranh kể chuyện.
Nguyên Diệu còn thêm rằng, pháp sư Vu Lãng nổi tiếng trong dân gian, mấy năm qua giúp nhiều yêu ma quấy nhiễu.
Nguyên Diệu nghĩ đến mối quan hệ giữa Vu Lãng và Lôi gia, dường như hiểu điều gì. Buổi sáng ở Lôi gia, khi Bạch Cơ hỏi Lôi Nghiêu từng yêu ma quấy nhiễu , Lôi Toàn sợ đến mức đ.á.n.h rơi tách , điều nghĩa là Lôi gia thể đang gặp rắc rối với yêu ma. Và Lôi Nghiêu tin tưởng Vu Lãng, dựa Vu Lãng, hoặc thuê Vu Lãng để giải quyết rắc rối. Nếu Vu Lãng thực sự giỏi giang như lời đồn, thì Bạch Cơ cần can thiệp chuyện của Lôi gia nữa. Dù thì thái độ lạnh nhạt của Lôi Nghiêu, dường như cũng tin tưởng ai khác ngoài Vu Lãng.
Nguyên Diệu uống xong một ấm mát, về chợ Tây.