Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 5: Ngọc Trúc

Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:21:55
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Được."

Trời cao mây nhẹ, cỏ thơm xanh mướt.

Phường Tân Xương, núi Lạc Du, phong cảnh như một bức tranh tinh tế. Buổi sáng, ánh nắng rực rỡ, vài ba văn nhân phong nhã, quý phụ tao nhã đang dạo chơi trong cảnh .

Bạch Cơ và Nguyên Diệu một cây liễu, xa thấy cầu đá như cầu vồng, đình đài nhấp nhô, gần thấy lá sen hé nở, cá bơi lội lá sen.

Nguyên Diệu che tay trán, quanh nhưng thấy Hạ Nuy Nhuy.

Nguyên Diệu lo lắng, : "Bạch Cơ, chúng tìm một giờ mà vẫn thấy Nuy Nhuy."

Bạch Cơ mỉm : "Núi Lạc Du rộng lớn thế , bên còn khu vườn của Công chúa Thái Bình, phía nam còn khu vườn của chùa Thanh Long, tìm một thực sự dễ."

"Vậy ?"

"Chỉ thể dựa may mắn. Gặp Nuy Nhuy thì , gặp thì hôm nay coi như dạo chơi ngắm cảnh."

Nguyên Diệu đành : "Cũng ."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu tiếp tục dạo chơi, qua các đình đài, ngắm hồ nước, núi đá, cũng cảm thấy mệt.

"Bụng đói, lát nữa đến chùa Thanh Long xin ít cơm chay ăn, Thiền sư Hoài Tú giảng kinh Phật." Bạch Cơ sờ bụng .

"Bạch Cơ nên ăn ít thôi."

"Hiên Chi sai . Ăn no thì mới sức thu thập nhân quả chứ."

"...Được thôi."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu trò chuyện, khi qua một ngọn đồi, họ thấy một lầu bát giác xa. Trong lầu bát giác một nam một nữ đang nghỉ mát. cô nương cúi đầu kết một vòng hoa, trai bên cạnh nàng với ánh mắt dịu dàng, thỉnh thoảng họ gì đó và cùng mỉm .

Cô nương trẻ trung, dịu dàng xinh , là Hạ Nuy Nhuy.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu hẹn mà dừng bước.

Nguyên Diệu xa về phía trai, thấy cao ráo, tuấn tú, trông quen thuộc, là Văn Tuyên Lãng mà họ thấy tối qua ở Văn phủ. lúc , trông khỏe mạnh, hề dấu hiệu bệnh tật.

Thì hẹn hò với Nuy Nhuy là Văn Tuyên Lãng? Không bệnh nặng lắm ? Sao đột nhiên khỏe mạnh như thế? Tuy nhiên, Bạch Cơ đêm qua rằng hẹn hò với Nuy Nhuy chắc chắn là Văn công tử, giống hệt Văn công t.ử là ai? Có là yêu quái ? Nguyên Diệu vô cùng nghi ngờ.

Bạch Cơ liếc mắt một lúc, khóe miệng hiện lên nụ thú vị.

Nguyên Diệu ngây ngốc, trong lòng đầy nghi vấn nhưng để hỏi.

Đột nhiên, Văn Tuyên Lãng trong lầu bát giác dường như cảm thấy gì đó, đột ngột đầu về phía Bạch Cơ và Nguyên Diệu.

Bạch Cơ thẳng mắt Văn Tuyên Lãng, mỉm càng sâu.

Nguyên Diệu theo ánh mắt Văn Tuyên Lãng, thấy trong mắt phát ánh sáng xanh thẫm sâu thẳm khiến lạnh gáy.

Nguyên Diệu giật , vội vàng sang Bạch Cơ, nhưng nàng lưng bỏ .

Nguyên Diệu đuổi theo, vội : "Bạch Cơ, hẹn hò với Nuy Nhuy là yêu quái ?"

Bạch Cơ gật đầu.

Nguyên Diệu hỏi: "Nó ăn Nuy Nhuy ?"

Bạch Cơ lắc đầu.

"Đó là loại yêu quái gì?"

"Nó chỉ là một yêu linh đạo hạnh thấp, đạo hạnh thấp đến mức dù cố hết sức hóa thành Văn công t.ử cũng chỉ khiến Nuy Nhuy thấy, chứ bình thường thể thấy nó."

"Nó tại giả Văn công t.ử để hẹn hò với Nuy Nhuy?"

"Không ."

"Bạch Cơ ?"

"Chẳng chút nào. Điều hơn là hôm nay chùa Thanh Long nấu món chay gì? Nấm và mộc nhĩ là đậu phụ tre? Đi thôi, Nguyên Diệu, chúng đến chùa Thanh Long ăn chay."

Nguyên Diệu tò mò nhưng Bạch Cơ hứng thú, nên chỉ đành cùng Bạch Cơ đến chùa Thanh Long ăn chay. Hai ăn xong cơm chay ở chùa Thanh Long, Bạch Cơ thiền phòng Thiền sư Hoài Tú giảng kinh Phật, Nguyên Diệu cũng cùng nhưng chú ý, chỉ tựa đệm ngủ gà ngủ gật.

Chiều tối, khi lệnh giới nghiêm vang lên, Bạch Cơ và Nguyên Diệu trở về Phiêu Miểu các, Ly Nô chuẩn xong bữa tối thịnh soạn. Ly Nô còn đang ăn mừng vì tăng thêm mười văn tiền công, nên nhiều món ngon, bàn gỗ lê một con cá lớn nướng muối tiêu, một đĩa thịt heo chiên giòn, một đĩa tôm sáng, một nồi thịt dê hoàng kỳ, còn một bát mì lạnh xanh thêm nước lá hòe non.

Bạch Cơ thể cưỡng sự thèm ăn, dù bụng khó chịu nhưng vẫn ăn nhiều. Ly Nô hy vọng sẽ trở nên béo tròn nên cũng ăn nhiều, chán.

Nguyên Diệu khuyên Bạch Cơ và Ly Nô ăn ít nhưng cả hai đều , chỉ mải mê ăn uống.

Trăng lên đỉnh liễu, trong sân của Phiêu Miểu các, Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô đang hóng mát. Vì ăn tối quá nhiều nên Bạch Cơ cảm thấy bụng khó chịu, nàng ngoài dạo đêm chỉ bảo Nguyên Diệu mang một chiếc ghế quý phi đặt ở sân lười biếng ghế uống đặc.

Nguyên Diệu cầm một chiếc quạt, bên bếp lửa nhỏ bằng đất đỏ, đang đun một nồi t.h.u.ố.c tiêu hóa cho Bạch Cơ.

Ly Nô cũng ăn quá no mà biến thành một con mèo đen nhỏ bụng tròn căng, lăn qua lăn bãi cỏ.

Bạch Cơ : "Hiên Chi, t.h.u.ố.c xong ? Bụng khó chịu quá."

Con mèo đen cũng ôm bụng kêu lên: "Mọt sách, cũng uống t.h.u.ố.c tiêu hóa!"

Nguyên Diệu quạt bếp, : "Ta khuyên các ngươi ăn ít nhưng các ngươi cứ . Người quân t.ử ăn uống thanh đạm mức độ, ăn uống vô độ là trái với lời dạy của thánh nhân!"

Bạch Cơ : "Tất cả là của Ly Nô, nó nhiều đồ ngon quá khiến kiềm chế , trái với đạo của quân tử. Ly Nô, tiền mua t.h.u.ố.c tiêu hóa trừ tiền công của ngươi. Tính toán thêm bớt, tháng ngươi tiền công."

Ly Nô tủi , nhưng dám cãi , nó lăn qua lăn cỏ, miệng kêu meo meo.

Nguyên Diệu nhưng dám .

Bạch Cơ : "Hiên Chi cũng trừ một lượng tiền công!"

"Tại ?" Thư sinh tiếng kêu lên.

"Không tại , chỉ là trừ tiền công của ngươi thôi." Bạch Cơ tít mắt .

"Haha, mọt sách tiền công !" Con mèo đen quên mất cũng tiền công, lăn lộn cỏ lớn.

Nguyên Diệu tức giận, đang định phản kháng sự áp bức vô lý của Bạch Cơ thì nàng đột nhiên nghiêm mặt, nghiêng tai lắng .

"Hiên Chi, khách đến. Đi mở cửa ." Bạch Cơ nghiêm túc .

Có khách? Nguyên Diệu thấy lạ, bèn đáp một tiếng, đặt quạt xuống, cầm chiếc đèn lồng, dậy mở cửa.

Trong đại sảnh tối om, Nguyên Diệu cầm đèn lồng về phía cửa lớn.

Đi một đoạn, thấy tiếng gõ cửa, nhưng khi Nguyên Diệu bên cạnh cửa lớn thì đúng lúc vang lên tiếng gõ cửa.

"Cốc cốc..."

Đêm khuya, ai đến Phiêu Miểu các? Nguyên Diệu nghi ngờ trong lòng, đưa tay mở cửa lớn.

Bên ngoài cửa lớn, trong con hẻm yên tĩnh, một thiếu niên áo xanh tuấn tú đó. Hắn thẳng như cây ngọc, hình thanh thoát, mặc áo dài cổ tròn màu xanh nhạt. Tóc buộc kiểu lệch, tóc óng ánh như ngọc trai đen. Khuôn mặt trắng trẻo, môi đỏ như son, đôi mắt xanh thẳm như ngọc bích, sáng như đêm.

Đôi mắt xanh biếc? Không lẽ là phi nhân? Chắc chắn là phi nhân, con thường đến Phiêu Miểu các đêm khuya. Nguyên Diệu nghĩ thầm.

Thiếu niên áo xanh lên tiếng, lịch sự hỏi: "Xin hỏi Bạch Cơ ở đây ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-5-ngoc-truc.html.]

Nguyên Diệu đáp: "Bạch Cơ ở sân , mời khách theo ."

Nguyên Diệu dẫn thiếu niên áo xanh đến sân , Bạch Cơ dậy từ ghế quý phi, con mèo đen đang bên bếp lửa quạt lửa đun thuốc.

Bạch Cơ mỉm : "Mời khách . Nguyên Diệu, mang lạnh và trái cây lên."

Thiếu niên áo xanh : "Không cần phiền, một chén nước lã là ."

Nguyên Diệu tò mò về lai lịch của thiếu niên áo xanh, mau chóng lấy một chiếc chén bằng sứ xanh hình lá sen, giếng cổ lấy một chén nước lã.

Khi Nguyên Diệu bưng chén nước trở , Bạch Cơ và thiếu niên áo xanh đang ghế quý phi chuyện.

Bạch Cơ mỉm : "Không khách xưng hô thế nào?"

"Ngọc Trúc."

Bạch Cơ Ngọc Trúc một lúc, : "Ngọc Trúc, còn gọi là Nuy Nhuy*. Tên thật hợp với ngài."

*Theo từ điển Hán Nôm: 葳蕤:hoa Nuy Nhuy, cây ngọc trúc (dùng thuốc)

Nguyên Diệu khỏi giật , nhẹ nhàng đặt chén nước lá sen lên bàn bằng gỗ lê bên cạnh ghế quý phi, im lặng bên cạnh con mèo đen, lắng .

Bạch Cơ , : "Không Ngọc Trúc công t.ử mua gì?"

Ngọc Trúc im lặng một lúc, dường như quyết định lớn, mới lên tiếng: "Ta mua mệnh của một ."

Bạch Cơ , : "Giá của mệnh cao, cái còn vô giá. Ngài dùng gì để đổi gì?"

"Linh châu của ."

Bạch Cơ hít một sâu, nụ cứng khuôn mặt.

"Mất linh châu ngài sẽ biến mất khỏi thế giới ."

Ngọc Trúc thảm, : "Khi quyết định bước Phiêu Miểu các giác ngộ sẽ biến mất ."

"Ngài mua mệnh của ai?"

"Văn Tuyên Lãng."

Nguyên Diệu khỏi giật .

Bạch Cơ suy nghĩ một lúc, nghiêng mắt : "Đáng giá ?"

Ngọc Trúc đáp: "Đáng giá."

Bạch Cơ , : "Đêm hè dài đằng đẵng, , một chén nước lã, Ngọc Trúc công t.ử câu chuyện kể ?"

Ngọc Trúc bưng chén nước, uống một ngụm, : "Vậy kể ngài một câu chuyện. Một khi biến mất thì câu chuyện sẽ... Câu chuyện sẽ ai nhớ đến, cũng ai nữa."

Trăng sáng thưa, tiếng dế kêu râm ran, Ngọc Trúc chậm rãi kể câu chuyện của .

Ngọc Trúc là một yêu quái, thể của nó là một cây ngọc trúc. Nó mọc lên ở núi Chung Nam ngoài thành trong một thung lũng yên tĩnh, lặng lẽ tu luyện, tắm gió xuân mưa móc, hấp thụ tinh hoa của trời đất.

Ngọc Trúc một trăm tám mươi năm đạo hạnh, so với ngàn vạn yêu quái khác thì đạo hạnh chẳng đáng kể gì, nó thậm chí thể hóa thành hình một cách định.

Mười năm , khi Ngọc Trúc đang phơi nắng trong thung lũng thì một bầy yêu rệp bay đến ăn lá của nó. Yêu rệp đạo hạnh thấp nhưng đông đúc, chúng từng chút từng chút ăn mòn lá và cành của Ngọc Trúc, nhưng Ngọc Trúc thể thoát khỏi chúng.

Một cô bé theo ca ca núi hái t.h.u.ố.c thấy, cô bé vội vàng vung tay đuổi bầy yêu rệp. Yêu rệp đạo hạnh thấp, còn sợ , cô bé vung tay đuổi thì bay tán loạn.

Ngọc Trúc cảm thấy ngạc nhiên vì thung lũng hoa yêu nơi nó tu luyện thường con xâm nhập .

Có lẽ đây là duyên phận.

Cô bé cây ngọc trúc gần như yêu rệp ăn mất một nửa, cảm thấy thương hại, nàng nhổ nó lên mà lấy ống tre đựng nước, tưới nước suối cho nó.

"Ngươi lớn lên thật nhé." Cô bé tít mắt .

Cô bé rời khỏi thung lũng hoa yêu, rừng tìm d.ư.ợ.c liệu. Ngọc Trúc tò mò, nó hóa thành một thiếu niên áo xanh, tìm cô bé.

Cô bé đang uống nước bên suối, Ngọc Trúc xuất hiện mặt nàng.

Cô bé ngạc nhiên, hỏi: "Ngươi là ai? Tại ở trong núi? Ngươi cũng hái t.h.u.ố.c ?"

Ngọc Trúc đáp: "Ta hái thuốc, là một cây ngọc trúc."

Cô bé tin, khúc khích : "Ta cũng là một cây ngọc trúc, vì tên là Nuy Nhuy."

Ngọc Trúc : "Ngươi cứu , trả ơn ngươi."

Cô bé : "Vậy ngươi chơi với ."

Ngọc Trúc e thẹn, : "Ta thể chơi với ngươi vì đạo hạnh của thấp, chỉ thể giữ hình trong chốc lát. Một lát nữa, ngươi sẽ thấy nữa."

Cô bé tiếc nuối, : "Vậy thì thôi ."

Ngọc Trúc : "Ta sẽ cố gắng tu luyện, cố gắng để thể biến hình , đó đến chơi với ngươi."

"Được thôi! Nhà ở phường Tân Xương, ca ca mở một tiệm thuốc, tên là Xuân Thu Y Quán. Ngươi tìm thì đến Xuân Thu Y Quán nhé." Cô bé vui vẻ .

"Ta sẽ trả ơn ngươi."

"Tại ngươi trả ơn ?"

"Vì ngươi cứu ."

Cô bé gãi đầu mơ hồ, nhớ cứu thiếu niên khi nào. trẻ con vẫn là trẻ con, cô bé hỏi: "Ngươi định trả ơn thế nào?"

Ngọc Trúc nghiêm túc : "Ta sẽ bảo vệ ngươi, để ngươi tránh xa nỗi buồn, luôn vui vẻ, hạnh phúc. Đó là lời hứa của ."

Cô bé mở to mắt, nó còn quá nhỏ để hiểu hết những lời . cô bé hiểu rằng Ngọc Trúc điều cho , : "Cảm ơn ngươi, Ngọc Trúc."

Yêu lực của Ngọc Trúc vốn yếu yêu rệp tổn thương nguyên thần, thể giữ hình nữa. Nó dần biến mất mắt cô bé, cô bé ngạc nhiên quanh nhưng thấy bóng dáng thiếu niên áo xanh .

Cô bé đeo giỏ t.h.u.ố.c lên lưng, vội vàng chạy về phía khác tìm ca ca.

Từ khi lời hứa với cô bé, Ngọc Trúc càng chăm chỉ tu luyện, mong sớm ngày hóa hình để đến chơi với cô bé tên Nuy Nhuy. Nó bảo vệ nàng. để nàng tránh xa nỗi buồn, luôn vui vẻ, hạnh phúc. yêu cỏ vịt với nó một điều khiến nó tỉnh ngộ.

Yêu cỏ vịt : "Ngọc Trúc, chúng là yêu hoa cỏ thấp kém nhất, tu luyện năm trăm năm mới hóa hình , nghìn năm mới thành linh vật. Ngươi ít nhất còn tu luyện ba trăm năm nữa mới thành . Con tuổi thọ hạn chế, sống nhiều lắm chỉ một trăm năm, họ sẽ già và c.h.ế.t. Ba trăm năm nữa, cô bé đó , ngươi tìm ai để trả ơn? Ngươi cố gắng như cũng vô ích."

Ngọc Trúc sững sờ, nếu cố gắng tu luyện mà kịp gặp cô bé, thực hiện lời hứa thì dù tu thành chính quả cũng vô nghĩa.

Yêu cỏ vịt : "Ngươi hãy cầu xin thần núi Chung Nam, thần sẽ chỉ cho ngươi một con đường sáng."

, Ngọc Trúc đến cầu xin thần núi Chung Nam.

Thần núi Chung Nam nhân từ, lời cầu xin của Ngọc Trúc, : "Ngươi theo tu luyện, mười năm ngươi sẽ hình . mười năm ngươi ở trong linh cốc sâu trong núi Chung Nam, ngoài. Không giống như lúc ngươi hấp thụ tinh hoa trời đất, tu luyện trong linh cốc khổ cực, nếu ngươi chịu nổi, bỏ cuộc giữa chừng..."

"Không, chắc chắn sẽ bỏ cuộc." Ngọc Trúc kiên định ngắt lời thần núi Chung Nam.

Thần núi Chung Nam mỉm đầy bí ẩn.

Tu luyện trong linh cốc khổ cực, những gian khổ và vất vả khó tả xiết. Ngọc Trúc âm thầm chịu đựng, đếm từng ngày để vượt qua thời gian khó khăn, nhiều bỏ cuộc nhưng cuối cùng vẫn kiên trì. Cột trụ tinh thần của là lời hứa với cô bé, nó thể thất hứa, hóa thành hình , tìm cô bé chơi cùng. Đây là điều hứa với nàng, chắc chắn . Và còn bảo vệ nàng, để nàng tránh xa nỗi buồn, luôn vui vẻ, hạnh phúc.

 

Loading...