Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 5: Thiên Kiếp
Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:21:39
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên Diệu thấy Đế Giáp đáng sợ biến mất thì mới dám bước . Hắn đến bên cạnh nam nhân cao lớn và Vi Trịnh thị đang im lặng như con rối, hỏi: "Bạch Cơ, hai thế? Đây là Vi phu nhân ?"
Bạch Cơ đến bên Nguyên Diệu, : "Ngươi từng thành ngữ 'vị hổ tác trành' ? Nam nhân chắc là hồn phách Đế Giáp bắt, giúp Đế Giáp bắt hồn phách của Vi phu nhân, đêm nay và Vi phu nhân giúp Đế Giáp bắt hồn."
* Theo truyền thuyết hổ ăn thịt , hồn , theo hổ, để đưa hổ về ăn thịt khác. Vì thế những kẻ giúp kẻ ác ác đều gọi là "trành". Như: "vị hổ tác trành" 為虎作倀 giúp ác.(từ điển hán nôm)
Nguyên Diệu thở phào, : "May mà đêm nay chúng đến am Lăng Tiêu, và ngươi dùng giấy, nếu các ni cô ở am Lăng Tiêu sẽ gặp nguy hiểm! Vị đài và Vi phu nhân còn cứu ?"
Bạch Cơ : "Còn cứu ."
Bạch Cơ vung tay qua nam nhân cao lớn và Vi Trịnh thị, hai lập tức tán biến như khói nhẹ. Nơi hai biến mất để hai viên kim đan.
Bạch Cơ nhặt hai viên đan d.ư.ợ.c lên, : "Lấy đan hồn cho mất hồn uống thì hồn phách sẽ trở , sẽ khỏi."
Nguyên Diệu vui mừng : "Tốt quá."
Bạch Cơ thở dài : "Ngươi nên quá vui mừng, dù hai bây giờ thể cứu nhưng vài ngày nữa đại hồng thủy tới thì họ c.h.ế.t thôi. Con đúng là mong manh."
Nguyên Diệu và Đế Ất đều thở dài cảm thán.
Bạch Cơ giao hai viên đan hồn cho Đế Ất, bảo nó đưa đan hồn cho chủ nhân uống. Đan hồn của Vi phu nhân thì dễ đưa nhưng của nam nhân thì khó hơn, vì là ai, theo khí tức của đan hồn để tìm chủ nhân.
Bạch Cơ và Đế Ất hẹn rằng, khi Đế Ất thành việc thì sẽ đến Phiêu Miểu Các tìm Bạch Cơ.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu trở am Lăng Tiêu, trở Tây viện, Bạch Cơ thu hồi tất cả giấy. Vì quá mệt mỏi nên Bạch Cơ và Nguyên Diệu mỗi tìm một căn phòng khách để nghỉ ngơi.
"Dù ngày mai là tận thế thì đêm nay cũng ngủ đủ giấc." Thư sinh tự lẩm bẩm khi giấc mộng, cuộn trong chăn.
Sáng hôm , Bạch Cơ và Nguyên Diệu dậy sớm, họ đến Phật điện để từ biệt Huệ Thanh.
Huệ Thanh ngập ngừng hỏi: "A Di Đà Phật, đêm qua chúng ở Đông viện thấy Tây viện ồn ào, dường như nhiều ở đó. Hơn nữa, nhà bếp tắt lửa sử dụng, còn nấu canh mỳ, bát đĩa chất đống bếp rửa, thật kỳ lạ."
Bạch Cơ : "Làm gì chuyện đó? Chắc là các sư thái lầm thôi. Còn về nhà bếp thì chắc là sư thái nào đó nửa đêm đói bụng nên nấu ăn khuya thôi."
Huệ Thanh : "Có lẽ là . Vậy hai vị thí chủ trừ yêu diệt ma ?"
Bạch Cơ : "Không trừ yêu cũng diệt ma, nhưng Vi phu nhân chắc tỉnh , sư thái cần lo lắng Vi gia sẽ gây phiền phức cho quý am nữa."
Huệ Thanh vui mừng, : "A Di Đà Phật! là quá!"
Huệ Thanh nhiệt tình mời Bạch Cơ và Nguyên Diệu ăn sáng, nhưng Bạch Cơ và Nguyên Diệu vội vàng trở về Phiêu Miểu Các nên từ chối khéo.
Nguyên Diệu từ biệt công chúa Ngọc Quỷ, Bạch Cơ dẫn Nguyên Diệu đến thiền phòng phía đại điện, hai bên trong qua cửa sổ, thấy một bà lão mắt mờ đang thiền đệm, và một con mèo mướp đang cuộn ngủ kinh sách.
Thấy công chúa Ngọc Quỷ vẫn dậy, Bạch Cơ và Nguyên Diệu phiền bèn lặng lẽ rời khỏi đại điện, khỏi am Lăng Tiêu, cưỡi ngựa trở về Trường An.
Chợ Tây, Phiêu Miểu Các.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu trở về Phiêu Miểu Các, bước đại sảnh thấy tiếng ồn ào từ sân , hai thấy kỳ lạ nên vội vã chạy sân .
Trong sân , một con mèo đen đang cầm búa nghề mộc, cỏ chất đầy gỗ, thậm chí cả một khúc cây lớn. A Phỉ gốc cây đào rưng rức, đến hoa đào cũng đẫm lệ.
Nguyên Diệu kỹ thứ mà Ly Nô đang , dù thành hình nhưng mơ hồ dáng dấp của một con thuyền.
Mèo đen thấy tiếng bước chân thì đầu , thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu nhưng dừng tay.
"Chủ nhân, thư sinh, các về ."
Bạch Cơ mặt đen hỏi: "Ly Nô đang gì đó?"
Ly Nô : "Ly Nô đang thuyền thưa chủ nhân! Nghe đại hồng thủy sắp đến, chỉ Trường An mà cả thế giới sẽ ngập. Ly Nô nghĩ mau mau một con thuyền để thể còn sống sót. Ly Nô đích ngoài thành chặt cây về, cả đêm, mệt đến mức mèo rã rời ."
Mặt Bạch Cơ càng đen hơn, nàng chỉ A Phỉ, : "Vậy A Phỉ cái gì?"
Ly Nô kịp trả lời, A Phỉ nấc lên: "Bạch Cơ chủ trì công đạo cho , con mèo đen gỗ đủ, định chặt thuyền."
Nguyên Diệu : "Ly Nô lão , như là đúng , gỗ đủ ngươi chợ mua là , chặt A Phỉ?"
Ly Nô : "Không kịp mua . Đại hồng thủy sắp đến, thuyền gấp. Dù đại hồng thủy đến thì A Phỉ cũng thoát , chi bằng chặt gỗ thuyền, còn thể tận dụng."
A Phỉ càng lớn hơn, : "Các ngươi xem nó gì kìa."
Ly Nô : "Chủ nhân, Ly Nô tính cả . Khi đại hồng thủy đến, chủ nhân, mọt sách, Ly Nô đều lên thuyền, đúng , còn Đồi Mồi, Ly Nô thể bỏ rơi nó, dù nó cũng là ruột của Ly Nô. Ừm, nếu gặp Hồ Thập Tam Lang con hồ ly thối thì cũng đem theo luôn. Ly Nô sẽ thuyền lớn hơn, dự trữ nhiều cá khô, như trong hồng thủy chúng cũng c.h.ế.t đói, đợi khi hồng thủy rút chúng sẽ sống sót."
Bạch Cơ xoa trán, : "Ly Nô, tận thế mà ngươi còn nhớ mang và Hiên Chi theo cảm động. thuyền cũng vô ích thôi, đó là đại hồng thủy, truyền thuyết nước từ chín tầng trời đổ xuống, ngập trời như biển, trong chớp mắt sẽ nhấn chìm cả thế giới."
Nguyên Diệu tưởng tượng tới cảnh đó, cũng : "Ly Nô lão , đến việc thuyền kịp xong , dù xong thì thuyền của ngươi trong hồng thủy kịp nổi lên sóng lớn lật nhào ."
Ly Nô tức giận trừng Nguyên Diệu, : "Ngươi nhiều quá, mang ngươi theo nữa."
"Hả!" Nguyên Diệu dám thêm gì nữa.
Bạch Cơ bước đến an ủi A Phỉ vài câu và đảm bảo chặt nó. A Phỉ mới lóc trèo lên cây đào.
Ly Nô hỏi Bạch Cơ: "Chủ nhân, thuyền nữa ?"
Bạch Cơ : "Ngươi thích thuyền thì chơi . Đừng chặt A Phỉ là ."
Nguyên Diệu vội vàng theo Bạch Cơ rời .
Ly Nô trong sân , nghĩ một lúc ném cây búa , : "Ta thích thuyền! Cùng lắm là c.h.ế.t đuối thôi."
Trong phòng, bên cạnh bình phong mẫu đơn, Bạch Cơ bên bàn ngọc xanh thất thần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-5-thien-kiep.html.]
Nguyên Diệu pha một ấm Mông Đỉnh, đem một đĩa bánh hoa hồng đến mặt Bạch Cơ.
Nguyên Diệu đối diện Bạch Cơ, : "Bạch Cơ, nghĩ ngươi chắc chắn cách ngăn chặn hồng thủy."
Bạch Cơ ngẩn , hỏi: "Sao Hiên Chi ?"
Nguyên Diệu đáp: "Ngươi là thiên long, mà rồng là thần nước, ngươi là chủ nhân của tứ hải, việc đối phó với nước hẳn là sở trường của ngươi."
Bạch Cơ : "Nói thì là , nhưng đại hồng thủy diệt thế là thiên kiếp, dù là chủ nhân của bát hải cũng vô ích."
Nguyên Diệu : "Vậy nghĩ cách gì chứ."
Bạch Cơ thở dài, : "Trong chốc lát thật sự nghĩ ."
lúc , Ly Nô chạy , : "Tận thế sắp đến, dù cũng ăn no mới c.h.ế.t, Ly Nô định chút đồ ăn ngon. Chủ nhân, mọt sách ăn gì? Có thể ăn cá."
Bạch Cơ : "Cuộn dê Tơ, canh gà đen, sữa nấu đào."
Nguyên Diệu : "Vịt nướng tiêu tỏi, thịt hấp tỏi, cơm nếp."
Ly Nô ngẩn một lúc, : "Không ngờ chủ nhân và mọt sách vẫn còn khẩu vị thế. Ly Nô chợ mua đồ."
Ly Nô bỗng nhớ điều gì, : " , chủ nhân, tối qua mũi trâu gửi tới một bức thư, là gửi cho ngươi."
"Đem lên đây." Bạch Cơ .
Ly Nô chạy ngoài, một lúc mang một bức thư .
Bạch Cơ nhận lấy bức thư, thấy niêm phong của phong bì vẽ bùa chú. Nàng phá bùa chú, rút thư mở xem, đó chỉ tám chữ: "Địa Mẫu Hậu Thổ, Bất Phần Chi Hỏa."
Mắt Bạch Cơ sáng lên, môi nàng vẽ lên một đường cong như vầng trăng khuyết, : "Không hổ là Quang Tạng, đáng tiếc là một phàm, nếu dựa sức mạnh của thì thể xoay chuyển càn khôn."
Bạch Cơ suy nghĩ một lúc, xé bức thư thành hai mảnh, để chữ "Bất Phần Chi Hỏa" phong bì, giữ chữ "Địa Mẫu Hậu Thổ".
Bạch Cơ đưa phong bì cho Ly Nô, : "Ngươi mua xong đồ ăn thì tiện đường ghé qua Đại Giác Quan, đưa cái cho quốc sư Quang Tạng."
"Vâng thưa chủ nhân." Ly Nô nhận lệnh rời .
Nguyên Diệu thắc mắc, thể hỏi: "Địa Mẫu Hậu Thổ, Bất Phần Chi Hỏa nghĩa là gì?"
Bạch Cơ : "Địa Mẫu là mẫu của đất, bà là vị vua đầu tiên của đất đai, cai quản núi non sông ngòi. Hậu Thổ là nguồn gốc của đất đai, tụ hội linh khí của trời đất. Bất Phần Chi Hỏa là ngọn lửa trong truyền thuyết, cho là bao giờ tắt, thể thiêu cháy thứ thể phá hủy."
"Điều liên quan gì đến đại hồng thủy sắp đến?" Nguyên Diệu vẫn hiểu.
Bạch Cơ : "Trời ngũ hành, kim mộc thủy hỏa thổ, phân thời hóa dục, tạo nên vạn vật. Ngũ hành tương sinh tương khắc, đó là thiên đạo. Thổ khắc thủy, hỏa khắc kim, ý của quốc sư Quang Tạng là dùng Hậu Thổ để khắc chế đại hồng thủy."
Nguyên Diệu bừng tỉnh, : "Nghe vẻ hợp lý, nhưng liệu thực hiện ?"
Bạch Cơ : "Không . Cứ thử xem."
Nguyên Diệu hiểu, hỏi: "Hậu Thổ ở ?"
Bạch Cơ : "Trong tay Địa Mẫu."
"Thổ khắc thủy thì , nhưng hỏa khắc kim là gì? Dùng Bất Phần Chi Hỏa để thiêu cái gì?"
Mắt Bạch Cơ sáng lên, : "Thiêu Thanh Minh Huyền Thiết. Hậu Thổ là thần vật phong ấn, chiếc hộp phong ấn nó từ Thanh Minh Huyền Thiết, cần đốt nó. Thanh Minh Huyền Thiết là thần vật thượng cổ, chỉ Bất Phần Chi Hỏa mới thể thiêu cháy Thanh Minh Huyền Thiết để Hậu Thổ tái hiện nhân gian."
Nguyên Diệu hiểu, hỏi: "Vậy ngươi xé bức thư của quốc sư Quang Tạng, giữ Bất Phần Chi Hỏa là ý gì?"
Bạch Cơ : "Cứu thế gian chuyện lớn thế , một nổi. Ý là quốc sư Quang Tạng tìm Hậu Thổ, còn lấy Bất Phần Chi Hỏa."
Nguyên Diệu hỏi: "Bất Phần Chi Hỏa ở ?"
"Hỏa Hiên." Nụ của Bạch Cơ quái dị, khiến rợn .
Lúc , Đế Ất đúng hẹn đến Phiêu Miểu Các, nó vẫn ở hình dạng bạch hổ, khi bước phát tiếng động.
Đế Ất nhảy lên đáp xuống bàn ngọc xanh. Nó dùng đôi mắt đỏ như m.á.u chằm chằm Bạch Cơ, : "Nam nhân đó và Vi phu nhân tỉnh , theo hẹn đến đây. Bạch Cơ, thể dẫn đến thời gian hoang dã xem thuyền Ngọc Phương ?"
Bạch Cơ : "Không vội. Nếu ngươi thực sự bảo vệ thế giới thì tiên hãy cùng lấy Bất Phần Chi Hỏa ."
"Đi lấy?"
"Hỏa Hiên."*
*Đạo thờ lửa (Zoroastrianism) ở Ba Tư truyền Trung Quốc. § Cũng gọi là "Ba Tư giáo" 波斯教, "Bái hỏa giáo" 拜火教, "Hiên đạo" 祆道.(từ điển hán nôm)
"Được." Bạch hổ chợt biến thành một nữ tướng quân khí phách. Nàng ngũ quan tú, mặc áo giáp trắng, hình cao ráo và mạnh mẽ. Nàng búi tóc cao, mái tóc đen như thác nước tung bay.
Nguyên Diệu nhịn mà há hốc miệng. Thì khi Đế Ất hóa thành là một nữ tướng quân khí phách đến !
"Vậy bây giờ xuất phát thôi." Bạch Cơ vui vẻ .
"Bạch Cơ, cần ?" Nguyên Diệu hỏi.
"Hiên Chi thì , nếu thì ở Phiêu Miểu Các trông coi cửa hàng cũng ." Bạch Cơ .
Nguyên Diệu nghĩ một lúc, cuối cùng sự tò mò chiến thắng nỗi sợ hãi.
"Vậy cũng cùng."
"Vậy thì xuất phát thôi."