Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 6: Hỏa Hiên
Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:21:40
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vào thời kỳ thịnh Đường, vạn quốc đến triều, Trường An là đô thị lớn nhất của thế giới phương Đông, xa xa tương ứng với La Mã của nước Đại Tần phương Tây, giống như hai viên ngọc sáng gắn phương Đông và phương Tây của thế gian. Quý tộc, thương nhân, tăng lữ từ các nước Đại Tần, Ba Tư, Lâu Lan, Thiên Trúc, Phù Tang, Cao Ly ngại ngàn dặm xa xôi, đều tụ hội về Trường An, hoặc để chiêm ngưỡng phong cảnh Đại Đường, hoặc để buôn bán kỳ trân dị bảo, hoặc để truyền bá tín ngưỡng tôn giáo.
Hỏa Hiên, còn gọi là giáo Tát La, ở phố phường Trường An đều gọi nó là Bái Hỏa giáo. Hỏa Hiên là quốc giáo của đế quốc Ba Tư, giáo phái tôn thờ thần chủ trí tuệ - Ahura Mazda. Họ tin rằng thần chủ trí tuệ tạo thế giới, cũng tạo "ánh sáng vô tận" - lửa, giáo đồ coi việc bái hỏa là trách nhiệm, trong lửa mà tìm kiếm niềm tin của .
Cùng với sự mở cửa của con đường tơ lụa, thế giới Đông Tây giao lưu thường xuyên, từ thời Hán, Hỏa Hiên truyền đến Trung Thổ, đến thời Đường, Đại Đường với lòng bao dung vĩ đại đón nhận vạn quốc đến triều, cũng chấp nhận và hòa nhập các tín ngưỡng tôn giáo ngoại bang, tạo điều kiện cho văn hóa ngoại bang nảy mầm và phát triển đất nước .
Trong thành Trường An, bảy ngôi đền Bái Hỏa lớn nhỏ, tập trung ở phường Bố Chính, phường Nghĩa Ninh và phường Lễ Tuyền. Tín đồ Hỏa Hiên chỉ Ba Tư mà còn Đại Đường, Thiên Trúc, Nhật Bản và Cao Ly.
Phường Lễ Tuyền, Thần Điện A-hu-.
Đây là ngôi đền Bái Hỏa lớn nhất Trường An, một công trình mang đậm phong cách Ba Tư nhưng cũng hòa quyện với kiến trúc Trung Thổ với mái cong và đầu đao. Trên đỉnh tường cổng chính hình ảnh một vị thần ba cánh nghiêng. Vị thần mũi cao mắt sâu, tay cầm vòng vàng, trông uy nghiêm.
Nguyên Diệu đây thỉnh thoảng ngang qua Thần Điện A-hu- nhưng hứng thú với Hỏa Hiên, bao giờ chú ý đến nó, càng bao giờ trong. Hôm nay dường như hoạt động gì đó, quảng trường đền chật ních tín đồ, đông nghìn nghịt.
Hỏa Hiên tôn thờ màu trắng, tất cả giáo đồ đều mặc áo choàng trắng và quấn khăn trắng.
Nguyên Diệu thấy là mũi cao mắt sâu, hiểu họ gì nên cảm thấy lúng túng .
Bạch Cơ từ lấy ba chiếc khăn trắng, tự quấn kín đầu mặt như các tín đồ Hỏa Hiên. Nàng đưa cho Nguyên Diệu và Đế Ất mỗi một chiếc, : "Quấn , nhập gia tùy tục."
Nguyên Diệu cách nào khác, đành nhận lấy và quấn qua loa.
Đế Ất tỏ vẻ khinh thường, chịu quấn, : "Ta là thần thú của nước Thục cổ, thể hòa với tà giáo của quốc gia man di ?"
Bạch Cơ đội khăn trắng lên đầu Đế Ất, : "Ta còn là vua của long tộc kìa, chẳng cũng quấn đây ? Thế giới sắp hủy diệt , đừng cầu kỳ những chuyện , mau lẫn để tham gia lễ bái hỏa ."
Đế Ất vui nhưng cũng giật khăn xuống.
Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Bạch Cơ, lễ bái hỏa là gì?"
Bạch Cơ : "Hiên Chi thấy những gì ? Hôm nay chúng đến đúng dịp lễ hội lớn của họ, họ sẽ đưa bảo vật trấn giáo - ánh sáng vô tận để bái."
Lửa thì gì đáng để bái? Nguyên Diệu hiểu hành vi của những tín đồ dị giáo , nhưng dường như hiểu điều gì đó, : "Ánh sáng vô tận là ngươi tìm Bất Phần Chi Hỏa đúng ?"
Bạch Cơ mà .
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Đế Ất xuyên qua đám đông quảng trường về phía thần điện. Trên đường một vị tế sư dẫn đường cứ líu lo bằng tiếng nước ngoài, Nguyên Diệu hiểu, Đế Ất cũng hiểu, may mà Bạch Cơ còn líu lo đáp vài câu, nàng đối diện với hình ảnh thần ba cánh mà động tác bái lạy phô trương, cảm động đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa.
Nguyên Diệu méo miệng, con rồng yêu giả tín đồ mà cũng thật thành kính, xem vì Bất Phần Chi Hỏa, nàng gì cũng .
Đế Ất thấy cái vẻ t.h.ả.m hại của Bạch Cơ, bèn kéo thấp khăn che cả mắt .
Nguyên Diệu nhỏ giọng với Bạch Cơ: "Bạch Cơ, ngờ ngươi còn tiếng nước ngoài!"
Bạch Cơ nhỏ giọng đáp: "Hiên Chi cũng nên theo thời thế, học vài ngôn ngữ ngoại bang, đừng chỉ mỗi 'Luận Ngữ' nữa!"
Nguyên Diệu lẩm bẩm: "Tiểu sinh học ."
Vị tế sư dẫn đường sự thành kính của Bạch Cơ cảm động, đích dẫn Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Đế Ất qua cổng vòm hình thần ba cánh trong thánh điện.
Bên trong thánh đường là một quảng trường lớn, nhiều tín đồ áo choàng trắng hoặc xếp bằng t.h.ả.m Ba Tư tụng kinh hoặc sấp cầu nguyện. Vị tế sư dẫn Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Đế Ất qua đám đông, rẽ qua nhiều chỗ, bước một con đường dẫn xuống lòng đất. Hóa lòng đất còn một thánh đường lớn hơn.
Thánh đường lòng đất rộng, vì ở lòng đất nên ánh sáng, nhưng lúc sáng như ban ngày. Vì ở trung tâm thánh đường một bệ tế lớn, bệ đặt mười cái chậu thánh hỏa, các chậu thánh hỏa sắp xếp như hoa cúc Ba Tư nở rộ bao quanh bệ thánh hỏa ở giữa. Trong bệ thánh hỏa, ngọn lửa cháy bập bùng, bừng bừng cháy.
Quanh bệ tế đông nghịt , tín đồ áo trắng đều đ.á.n.h lễ về phía trung tâm bệ thánh hỏa.
Vị tế sư dẫn Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Đế Ất xuống , ba tìm một chỗ trống , vì những xung quanh đều quỳ lạy, họ để gây chú ý cũng đành quỳ xuống bái theo.
Bái một lúc, Đế Ất thấy , : "Không đúng, chúng đến lấy lửa đến bái lửa, Bất Phần Chi Hỏa đang ở mắt, Bạch Cơ ngươi còn chờ gì nữa?"
"Suỵt..." Bạch Cơ bái chỉ lên trung phía thánh hỏa.
Nguyên Diệu và Đế Ất theo hướng Bạch Cơ chỉ, lập tức hít sâu một . Trên ngọn lửa thánh, một vị thần ba cánh khổng lồ, vị thần ba cánh như một ảo ảnh dính vòm trần đang cúi xuống chúng sinh đang bái lạy ngọn lửa thánh.
"Lửa thánh thần nhân canh giữ, thể hấp tấp, nghĩ cách lấy lửa." Bạch Cơ khẽ .
Đế Ất tính cách nóng nảy, hề hết lời của Bạch Cơ lập tức hóa thành một con hổ trắng khổng lồ, mắt đỏ như máu, móng vuốt sắc như dao.
"Đại hồng thủy sắp ập đến, đừng lãng phí thời gian nữa. Ta sẽ tiêu diệt vị thần ba cánh , ngươi lấy lửa thánh! Ta sớm thấy chướng mắt với đám tà giáo , để chúng thấy sức mạnh của nước Thục cổ !"
Bạch Cơ vội vàng ngăn , : "Thần nhân và lửa thánh là một thể, ngươi g.i.ế.c thần nhân thì lửa thánh cũng sẽ tắt ..."
Nguyên Diệu cũng vội vàng ngăn , : "Bạch hổ tỷ, , tuyệt đối hành động hấp tấp ..."
Đế Ất , nổi giận mà lao thẳng về phía vị thần ba cánh trần.
"Hỏng ! Hiên Chi mau tìm chỗ an mà trốn!" Bạch Cơ xong, cũng lập tức hóa thành một luồng sáng trắng, cuốn về phía bàn tế trung tâm nhanh như gió.
Nguyên Diệu kịp phản ứng thấy thánh đường đất xôn xao như sóng triều, đám đông lập tức hỗn loạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-6-hoa-hien.html.]
Một con hổ dữ tợn lao lên bàn tế, đối diện với vị thần ba cánh trần, thần nhân ném một chiếc vòng vàng, hổ dữ né tránh, sức mạnh của vòng vàng khiến mặt đất nứt toác một khe hở.
Hổ dữ gầm thét lao về phía thần nhân, thần nhân vung đôi cánh, một luồng gió mạnh cuốn đến dựng lên một bức tường vô hình.
Cuộc tấn công của hổ trắng bức tường chặn , thể tiến thêm một chút nào.
Đôi cánh thứ ba của thần nhân mở , b.ắ.n vô thanh kiếm sắc bén đến.
Kiếm dài phá lao tới, mắt thấy sắp biến hổ trắng thành con nhím.
Đột nhiên, một luồng sáng trắng lóe lên, một con rồng trắng từ hư bay tới, một luồng sức mạnh lớn x.é to.ạc bức tường chắn, những thanh kiếm sắc bén đều gãy đôi, rơi xuống đất.
Thần nhân ba cánh nổi giận, đột nhiên giơ cao cây quyền trượng trong tay tạo những tiếng sấm vang rền.
Rồng trắng gầm thét, nhưng những tia sét cứ xé rách bầu trời.
Hổ dữ gầm rú, bộ thánh đường rung chuyển dữ dội.
Thần nhân, thiên long, bạch hổ đ.á.n.h trong thánh đường lòng đất, sấm chớp đì đùng, gió cuộn mây gào.
Đột nhiên xảy biến cố lớn như , tín đồ sợ đến mức bỏ chạy tán loạn, còn tâm trí nào để bái lạy nữa.
Nguyên Diệu cũng sợ hãi, còn tâm trí để cuộc chiến giữa rồng hổ và thần nhân nữa, chỉ lo theo dòng trốn chạy. Đang lúc sắp khỏi thánh đường lòng đất thì Nguyên Diệu đầu , thấy thần nhân và rồng hổ phá vỡ mái vòm, ngoài đ.á.n.h . Còn ngọn lửa thánh vẫn bùng cháy bàn thánh hỏa như một bông hoa cúc Ba Tư nở rộ.
Nguyên Diệu c.ắ.n răng quyết tâm .
Vì hiện trường hỗn loạn, đều lo chạy thoát , nến xung quanh bàn tế một ai.
Nguyên Diệu chạy chật vật đến bàn tế đến gần bàn thánh hỏa, ngọn lửa bất diệt thì mới phát hiện nó đến .
Ngọn lửa xanh lam như sự sống, lung lay theo gió, lúc cao lúc thấp, ánh sáng rực rỡ.
Nguyên Diệu nhịn đưa tay chạm ngọn lửa đẽ . Ai ngờ, đưa tay một ngọn lửa nhỏ như sự sống chui lòng bàn tay .
Nguyên Diệu kinh ngạc, cúi xuống lòng bàn tay, ngọn lửa bùng cháy dữ dội, nhưng hề cảm thấy nóng.
Nguyên Diệu vung tay, ngọn lửa vẫn rời.
Nguyên Diệu nắm tay , ngọn lửa lập tức biến mất.
Nguyên Diệu thở phào, nắm c.h.ặ.t t.a.y chạy .
Khi Nguyên Diệu rời khỏi thánh đường lòng đất, ngọn lửa bất diệt bàn thánh hỏa tắt ngấm, thánh đường chìm bóng tối vô tận.
Ngoài Thần Điện A-ru-ha sụp đổ ở phường Lễ Tuyền, một nữ nhân áo trắng và một nữ nhân áo giáp trắng rời oán trách lẫn .
Bạch Cơ : " là chạy công, đ.á.n.h công. Thần nhân ba cánh đó là ảo ảnh của chân thần, là canh giữ ngọn lửa bất diệt của thánh đường, ngươi đ.á.n.h tan thì ngọn lửa cũng tắt."
Đế Ất : "Bạch Cơ đại nhân, sớm. Hơn nữa, thần nhân ba cánh là ảo ảnh của thần nhân, chỉ là một con bạch hổ thì thể đ.á.n.h tan , rõ ràng là đ.á.n.h tan ."
Bạch Cơ : "Ta là để cứu ngươi."
Đế Ất : "Cảm ơn Bạch Cơ đại nhân cứu mạng. bây giờ? Không lấy ngọn lửa bất diệt thì ngăn chặn đại hồng thủy?"
Bạch Cơ thở dài, : "Không còn hy vọng nữa, bảy thánh đường ở Trường An, chỉ Thần Điện A-ru-ha lửa thánh. Giờ lửa thánh tắt, những ngọn lửa bất diệt khác đều ở tận Ba Tư, chúng kịp đến Ba Tư lấy lửa."
Đế Ất nhăn nhó, hối hận kịp, : "Đều tại hành động hấp tấp."
Lúc , một tên thư sinh ngốc nghếch chạy chật vật đến, thấy Bạch Cơ và Đế Ất, vẻ mặt phấn khích :
"Tốt quá, cuối cùng cũng tìm các , tiểu sinh đợi các lâu!"
Bạch Cơ Nguyên Diệu một lượt, : "Hiên Chi lành lặn trở về đúng là quá, bên trong ít thương đó."
Nguyên Diệu vội hỏi: "Các lấy lửa bất diệt ?"
Bạch Cơ thở dài, : "Không lấy , lửa bất diệt tắt . Xem thế giới khó tránh khỏi một trận đại hồng thủy."
Đế Ất cũng trông nghiêm trọng.
Nguyên Diệu đưa tay , tay của vẫn đang nắm chặt.
"Bạch Cơ ." Nguyên Diệu từ từ mở tay , một ngọn lửa xanh lam từ lòng bàn tay bùng lên.
Đế Ất chằm chằm lửa bất diệt, trong đôi mắt đỏ như m.á.u của nàng phản chiếu hai ngọn lửa đang cháy.
Bạch Cơ mỉm , đôi môi đỏ mọng cong lên.