Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 6: Lời thì thầm của quỷ

Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:21:48
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Do mộng thấy cơn ác mộng đẫm m.á.u và bi thương đêm qua, tâm trạng của Nguyên Diệu trở nên u uất, ngay cả ăn sáng cũng hứng thú. Một bát cháo cá mới uống nửa bát nuốt nổi nữa.

Bạch Cơ cũng hứng ăn, chỉ tập trung chiếc ô của . Bạch Cơ ăn vài miếng cháo cá qua loa, cầm các dụng cụ ở sân , bắt đầu khoan lỗ, lắp khung và xâu dây cho bộ khung ô.

Ly Nô thấy bữa sáng kỹ lưỡng bỏ một đống lớn, nó dám trách mắng Bạch Cơ, chỉ dám c.h.ử.i Nguyên Diệu vô dụng, đến việc ăn cũng xong.

Nguyên Diệu lặng lẽ quét dọn sàn nhà, lau sạch kệ hàng. Hôm nay Phiêu Miểu các vẫn vắng khách, ai đến. Ly Nô tựa quầy hàng nhai khô cá, khi Nguyên Diệu xong việc vặt, thấy nắng nên sân tắm nắng.

Bạch Cơ vẫn đang mải mê với khung ô, Nguyên Diệu kìm bước tới , thấy khung ô thành, hai mươi tám thanh trúc tím tạo thành một vòng cung như cầu vồng, chỉ thiếu phần bọc ô. đất giấy dầu để bọc ô, và Bạch Cơ dường như cũng ý định phần , ngươi chỉ chăm chút các chi tiết khung ô, mong đạt sự hảo.

Nguyên Diệu : "Bạch Cơ định bọc ô ? Ta nhớ tầng hai trong kho còn một ít giấy dầu , ngươi lấy cho ?"

Bạch Cơ bí ẩn, : "Không cần . Cây ô , định dùng giấy dầu để bọc."

Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Vậy nàng định dùng gì để bọc?"

Bạch Cơ trả lời câu hỏi của Nguyên Diệu, nàng : "Hình như tối qua ngươi ngủ ngon ?"

Nguyên Diệu buồn bã : "Đêm qua mơ thấy chuyện của Bích Sương và Lưu tướng quân."

"Ồ?" Bạch Cơ tỏ hứng thú, hỏi: "Ngươi mơ thấy gì?"

Nguyên Diệu xuống bên cạnh Bạch Cơ, trong ánh nắng mùa xuân, kể giấc mơ đêm qua cho Bạch Cơ .

Nghe xong, Bạch Cơ lẩm bẩm: "Bản chất con thật phức tạp. Sống và c.h.ế.t, yêu và hận đều chỉ cách một ý nghĩ."

Nguyên Diệu vô cùng buồn bã, : "Ta hiểu tại Lưu tướng quân g.i.ế.c nhiều như ? Tại ông g.i.ế.c Bích Sương, , Lưu phu nhân?"

Bạch Cơ : "Điều ác độc nhất là nguyên nhân và lý lẽ."

Nguyên Diệu : "Ta vốn luôn tò mò nguyên nhân của việc. , chuyện , hiểu tất cả. Vì thứ quá đáng sợ, những còn đáng sợ hơn cả quỷ quỷ."

Nếu thể, Nguyên Diệu thà rằng ngày đó tới hồ Khúc Giang, tham gia hội đạp xuân để gặp Lưu Tấn Bằng, đưa Bích Sương về Phiêu Miểu các và mơ thấy giấc mơ kinh khủng đêm qua.

"Mọi chuyện do ngươi quyết định ." Bạch Cơ .

Bạch Cơ và Nguyên Diệu đang trò chuyện thì Vi Ngạn bất ngờ đến Phiêu Miểu các. Hắn trực tiếp sân , thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu liền hứng khởi : "Bạch Cơ, Hiên Chi, chúng Thẩm phủ bắt quỷ !"

Bạch Cơ từ chối: "Vi công t.ử đừng đùa nữa. Ta chỉ là một nữ nhân yếu đuối, thể bắt quỷ ? Hay là, Vi công t.ử dẫn Hiên Chi bắt quỷ ."

Nguyên Diệu một con quỷ nữ theo , khi lập tức lắc đầu : "Tiểu sinh chỉ là một thư sinh, cũng khả năng trừ yêu bắt quỷ."

Vi Ngạn thở dài: "Các ngươi đều chịu , xem việc cưới hỏi của Thẩm tiểu thư sẽ thành ."

Nguyên Diệu kìm : "Lưu tướng quân lẽ , việc cưới hỏi của Thẩm tiểu thư thành cũng chuyện ."

Vi Ngạn liếc Bạch Cơ và Nguyên Diệu, hỏi: "Các ngươi chuyện gì mà ?"

Bạch Cơ và Nguyên Diệu vội vàng lắc tay, : "Vi công t.ử lo lắng quá , gì cả."

"Đan Dương nghĩ nhiều , tiểu sinh gì hết."

Vi Ngạn liếc Bạch Cơ, : "Bạch Cơ, chúng một giao dịch nhé."

"Ồ? Giao dịch gì ?" Bạch Cơ hứng thú.

Vi Ngạn : "Ngươi đấy, luôn hứng thú với các việc kỳ quái. bao giờ thấy ma, hiếm quỷ trong Thẩm phủ, ngươi dẫn gặp một , bao nhiêu bạc ngươi quyết định."

Bạch Cơ nhướng mày: "Một trăm lạng."

Vi Ngạn suy nghĩ một chút, : "Thấy hai con quỷ thực sự, một trăm lạng bạc cũng đắt."

Bạch Cơ : "Vi công t.ử đùa , là vàng..."

Vi Ngạn kêu lên: "Sao ngươi cướp ?!"

Bạch Cơ mỉm: "Cướp bóc thì thú vị bằng chém... e hèm, Vi công t.ử đùa , quỷ trong Thẩm phủ quỷ thường, là quỷ ô, vì cái c.h.ế.t t.h.ả.m khốc nên dáng vẻ ghê rợn, thật sự hiếm thấy. Chỉ thu của ngài một trăm lượng vàng rẻ ."

Vi Ngạn nghiến răng: "Năm mươi lượng vàng, gặp một ."

Bạch Cơ chớp mắt, : "Tám mươi lượng."

Vi Ngạn nghĩ ngợi một lúc, : "Tám mươi lạng cũng , nhưng hai điều kiện. Hắn đảm bảo an cho , và để tiếng của quỷ ô. Ta bao giờ tiếng quỷ ."

Bạch Cơ tươi: "Thỏa thuận xong. Vi công t.ử là khách quen, còn tặng kèm một cùng là Hiên Chi."

Nguyên Diệu trợn mắt, : "Tiểu sinh đến Thẩm gia gặp quỷ!"

Vi Ngạn dường như thấy lời phản đối của thư sinh, : "Bạch Cơ thật ăn, thỏa thuận xong."

Nguyên Diệu tức giận : "Tiểu sinh Thẩm gia!"

Bạch Cơ dường như thấy lời phản đối của thư sinh, : "Vậy thì quyết định nhé."

Nguyên Diệu hét lên: "Chẳng vui chút nào!"

Bạch Cơ dặn dò Ly Nô vài câu cùng Vi Ngạn kéo Nguyên Diệu đến Thẩm gia.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Vi Ngạn đến Thẩm gia. Vi Ngạn trình bày danh tính với hầu ở cổng Thẩm gia, ba là do Thẩm Quân Nương mời đến bắt quỷ, hầu báo tin, nhanh đó mời ba .

Thẩm Tự Đạo quỷ ô hù dọa, bệnh giường. Thẩm Tự Đạo là một quả phụ, thê tử, khi ông bệnh, việc trong nhà đều do Thẩm Quân Nương quản lý. Thẩm Quân Nương mời Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Vi Ngạn phòng khách uống , khi chào hỏi , Nguyên Diệu thấy sắc mặt của Thẩm Quân Nương càng thêm tiều tụy.

Thẩm Quân Nương thấy Bạch Cơ, khỏi ngạc nhiên, : "Dung mạo của Bạch Cơ cô nương giống hệt Long công t.ử gặp thế? Ủa, hôm nay Long công t.ử đến ?"

Nguyên Diệu khỏi đổ mồ hôi lạnh.

Bạch Cơ : "Ta với Long công t.ử là họ hàng gần, nên dung mạo mới phần giống . Long công t.ử việc gấp Lạc Dương, còn lâu lắm mới trở về Trường An."

Thẩm Quân Nương : "Phi Yên Long công t.ử hẳn sẽ buồn. Bạch Cơ cô nương, các ngươi định bắt quỷ thế nào? Có cần pháp khí gì , sẽ bảo chuẩn ."

Bạch Cơ : "Không cần pháp khí gì cả, chỉ cần tiểu thư chuẩn một thứ thôi."

"Thứ gì?" Thẩm Quân Nương tò mò hỏi.

"Dũng khí." Bạch Cơ .

Trong lòng Thẩm Quân Nương đầy nghi ngờ, nhưng trong mắt nàng lộ sự dũng cảm vô hạn.

Thẩm gia, sân .

Trăng lên đến đỉnh, trong thủy tạ bên hồ, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Vi Ngạn và Thẩm Quân Nương đất, uống rượu ngắm trăng. Trong thủy tạ vô rèm lụa bay phấp phới, rèm trắng như tuyết cho ánh trăng càng thêm huyền ảo. Người hầu và tỳ nữ Thẩm gia, kể cả Hỷ Nhi, vì sợ gặp quỷ ô đều ngủ sớm, trong Thẩm gia lúc chỉ còn bốn trong thủy tạ là thức.

Thẩm Quân Nương sợ hãi, nhưng vì Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Vi Ngạn ở đó, nhất là Vi Ngạn nên nàng cảm thấy an tâm hơn nhiều, nhưng vẫn lo lắng.

"Bạch Cơ, rượu uống lâu , trăng cũng ngắm đủ , khi nào ngươi bắt đầu bắt quỷ?" Thẩm Quân Nương dè dặt hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-6-loi-thi-tham-cua-quy.html.]

Nguyên Diệu cũng tò mò về chuyện quỷ ô trong Thẩm gia.

Vi Ngạn cực kỳ hứng thú, mắt sáng rực quanh.

Bạch Cơ uống một ngụm rượu thanh trong chén sứ, đưa tay chỉ về góc đông nam của thủy tạ.

"Họ ở đó lâu , chỉ uống rượu thì chán lắm, chi bằng chúng chuyện với quỷ ."

Thẩm Quân Nương đầu về góc đông bắc, suýt ngất xỉu vì sợ.

Sau rèm trắng phấp phới ở góc đông bắc, hai bóng đang quỳ. Nhìn qua đường nét, là hai con quỷ ô xuất hiện trong Thẩm gia đây, một ông lão và một bà lão. Họ vẫn cầm ô, hình thái kỳ lạ.

Nguyên Diệu cũng kinh ngạc.

Vi Ngạn gan chạy tới, vén rèm trắng lên rõ mặt quỷ ô.

Tuy nhiên, rèm trắng ai. Hai con quỷ ô dường như chỉ là ảo ảnh rèm trắng như những nhân vật trong trò chơi bóng rối.

Vi Ngạn thất vọng, chỗ cũ xuống.

Thẩm Quân Nương run rẩy : "Bạch Cơ, mời ngươi đến để bắt quỷ, để chuyện với chúng..."

Bạch Cơ : "Đêm khuya thanh vắng thế chuyện cũng . Tiểu thư chuyện với họ, nhưng họ chuyện với tiểu thư."

Thẩm Quân Nương sợ hãi : "Họ chuyện... với ?"

Bạch Cơ : "Họ xuất hiện ở Vi gia, xuất hiện ở Phiêu Miểu các, xuất hiện ở nhà khác mà xuất hiện ở Thẩm gia, còn xuất hiện mặt tiểu thư, tất nhiên là chuyện với tiểu thư."

Thẩm Quân Nương sợ hãi, nàng thậm chí dám hai con quỷ đó.

Bạch Cơ : "Tiểu thư chuẩn sẵn dũng khí ? Có đuổi quỷ còn tùy thuộc dũng khí của tiểu thư đó."

Vi Ngạn : "Quân Nương, chi bằng nàng thử xem hai con quỷ gì. Chúng xong chuyện của chúng, tất nhiên sẽ rời khỏi Thẩm gia."

Nguyên Diệu cũng : "Tiểu thư đừng sợ, chúng đều ở bên cạnh nàng, xem hai con quỷ ác ý."

Lời của Bạch Cơ, Vi Ngạn và Nguyên Diệu tiếp thêm dũng khí cho Thẩm Quân Nương, nàng c.ắ.n răng, dậy đến góc đông nam, quỳ rèm trắng.

Giữa Thẩm Quân Nương và hai con quỷ ô chỉ cách một tấm rèm lụa mỏng manh.

Thẩm Quân Nương lấy hết can đảm, : "Không hai vị chuyện gì với Quân Nương ?"

Trong gian, hai giọng vang lên như những tiếng thở dài.

Giọng nam già nua : "Xin Thẩm tiểu thư từ chối hôn sự."

Giọng nữ già nua : "Xin Thẩm tiểu thư hãy từ chối hôn sự."

Thẩm Quân Nương ngạc nhiên : "Hai vị xuất hiện ở Thẩm gia chỉ để bảo từ chối hôn sự thôi ?"

Ông lão : " ."

Thẩm Quân Nương nghi ngờ, hỏi: "Nếu từ hôn, các sẽ rời ?"

Bà lão : " ."

Thẩm Quân Nương suy nghĩ một lúc, hỏi: "Xin mạo hỏi, hai vị tiếc hiện hình dáng quỷ để ngăn cản hôn sự của , thù oán với Thẩm gia ?"

Ông lão : "Lão phu thù oán gì với Thẩm gia."

Bà lão : "Lão bà cũng thù oán gì với Thẩm gia."

Thẩm Quân Nương hỏi: "Vậy thì hai vị thù oán với Lưu tướng quân ?"

Ông lão thở dài, : "Lão phu là cha của ."

Bà lão thở dài, : "Lão bà là nương của ."

Thẩm Quân Nương kinh ngạc,nàng nghĩ đến điều gì, hai tay bắt đầu run rẩy vì sợ hãi.

Thẩm Quân Nương cúi đầu, thành khẩn : "Ta chắc chắn sẽ từ hôn. Cảm ơn hai vị trưởng bối cảnh báo, cứu mạng ."

Ông lão và bà lão thở dài một tiếng, vô cùng mãn nguyện.

Hình bóng của ông lão và bà lão dần mờ rèm lụa, từ từ biến mất trong đêm tối.

Thẩm Quân Nương ngã khuỵu xuống đất, nàng run rẩy vì sợ hãi. Vi Ngạn vội chạy tới đỡ nàng, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng để tiếp thêm can đảm.

Nguyên Diệu gãi đầu, ngạc nhiên : "Quỷ đuổi nhanh thế ?"

Bạch Cơ : "Chuyện vốn phức tạp, đuổi quỷ tất nhiên là đơn giản."

Bạch Cơ với Thẩm Quân Nương: "Từ nay về , họ sẽ xuất hiện ở Thẩm gia nữa."

Thẩm Quân Nương ngơ ngác gật đầu.

Bạch Cơ Thẩm Quân Nương đầy hứng thú, : "Ngươi đồng ý yêu cầu của họ mà hỏi thêm gì, chẳng lẽ tò mò về nguyên do ?"

Thẩm Quân Nương Bạch Cơ, chậm rãi : "Có những chuyện . Ta sống ở nhân gian hỏi về cõi quỷ. Ta chỉ hôn sự là do phụ mẫu quyết định, nếu phụ mẫu của Lưu tướng quân đồng ý thì hôn sự thể thành. Ta tuyệt đối lấy Lưu tướng quân."

Bạch Cơ : "Thẩm tiểu thư thật thú vị, thú vị hơn Vi công t.ử nhiều."

Vi Ngạn vui : "Bạch Cơ, chẳng thú vị gì . Đã muộn , quỷ cũng gặp , Thẩm tiểu thư cũng hù dọa, chi bằng chúng nghỉ sớm."

Nguyên Diệu cũng mệt, ngáp một cái, : "Đan Dương lý. Việc giải quyết, nên nghỉ sớm thôi."

Đêm đó, Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Vi Ngạn ở phòng khách của Thẩm gia, họ trở về phòng của và ngủ sớm.

Nửa đêm, Nguyên Diệu đ.á.n.h thức bởi tiếng thì thầm. Hắn lơ mơ dậy, đến cửa sổ nơi phát âm thanh. Nguyên Diệu ngoài cửa sổ, thấy Bạch Cơ đang một cây hòe cổ thụ chuyện với ai đó.

Nguyên Diệu kỹ, thấy đang chuyện với Bạch Cơ là hai cầm ô. Từ hình dáng mờ ảo của họ thể đoán là hai con quỷ ô từng xuất hiện rèm trắng trong thủy tạ.

Nguyên Diệu cảm thấy kỳ lạ và sợ hãi.

"Két..." một tiếng, gió lạnh thổi qua cửa sổ mặt Nguyên Diệu kêu lên, khiến trái tim nhỏ thư sinh đập mạnh.

Bạch Cơ và hai con quỷ ô đầu về phía Nguyên Diệu.

Ánh trăng xuyên qua kẽ lá cây hòe, khuôn mặt của hai con quỷ ô hiện ánh trăng, chúng biến dạng , m.á.u thịt lẫn lộn, da mặt và da như ai đó xé rách, chỉ còn cơ bắp đỏ tươi.

Hai con quỷ ô dùng đôi mắt đỏ như m.á.u chằm chằm Nguyên Diệu, đột nhiên phát tiếng kêu the thé, nhanh chóng lao về phía .

Nguyên Diệu sợ đến nỗi tim đập loạn, mắt trắng dã, ngất xỉu.

 

Loading...