Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 6: Ngọc Trúc 2
Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:21:56
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mười năm , Ngọc Trúc cuối cùng thành tu luyện và hình . Nó nôn nóng tiến thành Trường An, đến Xuân Thu Y Quán ở phường Tân Xương để tìm cô bé năm nào.
Cô bé giờ trở thành một thiếu nữ xinh , nhưng đôi mắt và nét mặt vẫn giữ nguyên như khi còn nhỏ, khi miệng nàng cong lên như vầng trăng non đáng yêu. Hạ Nuy Nhuy bận rộn trong y quán, chuẩn t.h.u.ố.c cho bệnh nhân. Ngọc Trúc kích động, giả vờ bệnh nhân và bước y quán để chuyện với nàng.
"Ta mua một ít d.ư.ợ.c liệu."
Hạ Nuy Nhuy lễ phép mỉm : "Công t.ử đơn t.h.u.ố.c ?"
Hạ Nuy Nhuy nhớ Ngọc Trúc, cũng quên mất lời hẹn ước của họ. Điều cũng dễ hiểu, mười năm nàng chỉ là một đứa trẻ ngây thơ, cuộc gặp gỡ hôm đó cũng chẳng gì đặc biệt, lẽ nàng sớm quên. Trong suốt mười năm qua, Ngọc Trúc cũng đến tìm nàng như hứa nên nàng quên là điều bình thường. Có lẽ đối với nàng, cuộc gặp gỡ với Ngọc Trúc trong thung lũng hoa yêu chỉ như một giấc mơ hư ảo buổi trưa, tỉnh dậy thì quên hết.
Ngọc Trúc buồn, nên lời.
Hạ Nuy Nhuy : "Công t.ử mang đơn t.h.u.ố.c ? Ngài bệnh ? Hay là nhà ngài bệnh?"
Ngọc Trúc biến sắc, chuyện nhưng thốt .
Hạ Nuy Nhuy lo lắng : "Nếu công t.ử thấy khỏe thì ca ca đang ở trong phòng, thể bắt mạch và kê đơn cho ngài."
Ngọc Trúc cố nén nỗi buồn, chạy ngoài thật nhanh.
Hạ Nuy Nhuy cảm thấy khó hiểu, chuyện gì xảy .
Ngọc Trúc trở về núi Chung Nam, buồn bã suốt một thời gian dài, nhưng cuối cùng thể nhịn mà đến thành Trường An để thăm Hạ Nuy Nhuy. Nó phiền nàng, chỉ lặng lẽ nàng, lặng lẽ bảo vệ nàng.
Hạ Nuy Nhuy sống vui vẻ và hạnh phúc, nàng đang trải nghiệm vị ngọt của tình yêu. Ngọc Trúc thường thấy Hạ Nuy Nhuy và một công t.ử tên Văn Tuyên Lãng hẹn hò, họ cùng chạy nhảy, thả diều ở núi Lạc Du, cùng uống rượu trò chuyện trong những ngôi đình, cùng ngắm lá phong đỏ rực, cùng ngắm cá bơi tự do.
Ngọc Trúc lặng lẽ thứ, ngưỡng mộ Văn Tuyên Lãng vì thể cùng Hạ Nuy Nhuy chơi đùa, điều mà Ngọc Trúc từng hẹn với nàng. đó là sự ngưỡng mộ thiện ý, thấy Hạ Nuy Nhuy hạnh phúc Ngọc Trúc cũng cảm thấy hạnh phúc.
Ngọc Trúc hiểu mối quan hệ giữa Hạ Nuy Nhuy và Văn Tuyên Lãng, cũng như tình yêu của con nên hỏi yêu cỏ vịt, chỉ cho nó tìm thần núi Chung Nam.
Yêu cỏ vịt : "Con và con yêu đó là tình yêu. Một nam một nữ kết phu thê, cùng sinh con đẻ cái, sống với suốt đời, đó là hôn nhân của con ."
Ngọc Trúc bừng tỉnh, hiểu rằng Hạ Nuy Nhuy và Văn Tuyên Lãng yêu và sẽ kết phu thê, sống với suốt đời.
Khi Ngọc Trúc tưởng rằng nó thể thấy Hạ Nuy Nhuy và Văn Tuyên Lãng kết phu thê thì Văn Tuyên Lãng đột nhiên mất tích.
Hạ Nuy Nhuy buồn và vô cùng đau khổ. Nàng ngày ngày tâm trí mơ hồ, ăn ngon, ngủ yên, dần dần gầy yếu, tiều tụy.
Ngọc Trúc luôn thấy Hạ Nuy Nhuy lóc t.h.ả.m thiết, cảm thấy buồn, lặng lẽ cùng nàng chờ đợi Văn Tuyên Lãng về, nhưng ngày qua ngày từ mùa đông tuyết trắng đến mùa xuân hoa nở, Văn Tuyên Lãng vẫn tin tức gì.
Hạ Nuy Nhuy giường, buồn bã như sắp c.h.ế.t. Dù nhớ thương Văn Tuyên Lãng đến phát điên nhưng nàng thể với ai, cũng thể đến nhà để hỏi thăm. Thậm chí, nàng còn dám nhắc đến tên Văn Tuyên Lãng với bất kỳ ai.
Ngọc Trúc nghĩ nghĩ , quyết định đến nhà Văn Tuyên Lãng để xem chuyện gì xảy .
Thì , Văn Tuyên Lãng bệnh. Hắn bệnh nặng, thể rời giường, cả mùa đông đều chịu đựng.
Ngọc Trúc là yêu cỏ thuốc, bệnh của Văn Tuyên Lãng thể chữa khỏi, theo cách của con thì đó là bệnh nan y.
Văn Tuyên Lãng bệnh nặng, ngày càng gần cái c.h.ế.t. Hạ Nuy Nhuy vì nhớ nhung mà bệnh tật, ngày càng gầy yếu tiều tụy.
Ngọc Trúc buồn, . Cuối cùng, nó đành lòng thấy Hạ Nuy Nhuy đau khổ bèn biến thành Văn Tuyên Lãng, lễ hội Hoa Triêu, buộc sợi chỉ đỏ lên cành đào ngoài y quán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-6-ngoc-truc-2.html.]
Hạ Nuy Nhuy vốn yếu đuối, thấy sợi chỉ đỏ tung bay cành đào, lập tức sức sống trở , giống như bông hoa héo úa tưới nước, hồi sinh mạnh mẽ.
Từ đó, Ngọc Trúc Văn Tuyên Lãng hẹn hò với Hạ Nuy Nhuy, họ cùng vui vẻ dạo chơi, ngắm hoa nở hoa tàn, mây trôi mây lượn.
Yêu lực của Ngọc Trúc yếu, mười năm tu luyện chỉ đủ để hình , tăng cường pháp lực. Việc biến thành Văn Tuyên Lãng tốn sức, nó chỉ thể đảm bảo Hạ Nuy Nhuy thấy nó, còn khác thì . Hơn nữa, biến thành Văn Tuyên Lãng một ngày thì ít nhất nó dưỡng sức ba ngày mới khôi phục yêu lực.
Dù vất vả nhưng Ngọc Trúc quan tâm, vì Hạ Nuy Nhuy khôi phục niềm vui , nó cũng cảm thấy vui. Ngọc Trúc cũng hiểu, những ngày sẽ kéo dài, niềm vui của nàng dựa việc nó là Văn Tuyên Lãng, nó thể biến thành Văn Tuyên Lãng để hẹn hò với nàng, nhưng thể thế mãi mãi.
"Con và con yêu , đó là tình yêu. Một nam một nữ kết phu thê, cùng sinh con đẻ cái, sống với suốt đời đó là hôn nhân của con ."
Ngọc Trúc luôn nhớ lời của yêu cỏ vịt, nó con mà chỉ là một cây ngọc trúc, là yêu hoa cỏ thấp kém nhất, chỉ cần một bầy yêu rệp cũng thể ăn mòn nó, dù cố gắng hết sức để hình cũng chỉ thể để thiếu nữ thấy.
Ngọc Trúc hỏi yêu cỏ vịt: "Yêu linh thể yêu con , kết phu thê ?"
Yêu cỏ vịt thở dài: "Ngọc Trúc hãy tỉnh . Yêu linh và con yêu , kết phu thê đau khổ, những yêu quái tu luyện hàng nghìn năm còn đau khổ vì yêu con , cuối cùng mất hết đạo hạnh, tẩu hỏa nhập ma, rơi cảnh khốn cùng. Hắn chỉ là một tiểu yêu linh thấp kém, thể duy trì hình , thể yêu con chứ?"
Ngọc Trúc buồn bã : " yêu nàng mất ."
Yêu cỏ vịt khuyên nhủ: "Tỉnh , Ngọc Trúc. Đừng tự khổ nữa, hãy ở núi Chung Nam mà chuyên tâm tu luyện."
Ngọc Trúc cố chấp : "Không, hứa với nàng là sẽ bảo vệ nàng, khiến nàng tránh xa buồn đau, luôn vui vẻ, hạnh phúc."
Yêu cỏ vịt tiếp tục khuyên nhủ: "Người thể nàng vui vẻ là ngươi, mà là nàng yêu. Đừng tự khổ nữa, dừng ."
Ngọc Trúc như bừng tỉnh khỏi giấc mộng. , Hạ Nuy Nhuy quên mất , quên mất lời hứa của họ. Người nàng yêu là Văn Tuyên Lãng, mỗi nàng dùng ánh mắt , hình bóng trong mắt nàng là Văn Tuyên Lãng. Chỉ Văn Tuyên Lãng mới thể Hạ Nuy Nhuy vui vẻ, khi Văn Tuyên Lãng c.h.ế.t , giấc mơ mà dày công tạo dựng cho nàng sẽ tan vỡ, sẽ vô cùng đau khổ.
Ngọc Trúc đến nhà Văn Tuyên Lãng, thấy Văn Tuyên Lãng bệnh nặng nhưng vẫn nhớ đến Hạ Nuy Nhuy. Vào những ngày còn thể xuống giường trong mùa đông, nhiều lá thư cho nàng. Vào đầu xuân, khi còn thể dậy, dùng màu vẽ để vẽ hình ảnh của nàng. tiếc chỉ vẽ một nửa thì còn sức lực để cầm bút nữa.
Những lá thư mà Văn Tuyên Lãng cho Hạ Nuy Nhuy đều nương cất giấu, Ngọc Trúc lén những lá thư đó, thấy tình cảm chân thành, nhớ nhung nồng nàn. Ngọc Trúc cảm động tình yêu chân thành của Văn Tuyên Lãng dành cho Hạ Nuy Nhuy, hề giả dối. Văn Tuyên Lãng trong thư rằng, nếu thể khỏi bệnh, dù nương phản đối thế nào cũng sẽ nhờ mai mối đến y quán Xuân Hạ để cầu hôn, họ sẽ kết phu thê, bên suốt đời. Nếu may qua đời, mong nàng đừng buồn, hãy quên và sống hạnh phúc.
Ngọc Trúc xong những lá thư thì trong lòng buồn rầu, nước mắt tuôn rơi.
Ngọc Trúc đến cầu xin thần núi Chung Nam, cách cứu một đến .
Ban đầu thần núi Chung Nam cho Ngọc Trúc , nhưng thể chịu nổi lời cầu xin khẩn thiết của nó, cuối cùng cũng .
"Muốn cứu một đến , yêu linh khác cách nhưng yêu linh cỏ t.h.u.ố.c thì thể. Ngọc châu của ngươi hấp thụ tinh hoa trời đất suốt hai trăm năm, nó thể kéo dài thêm sáu mươi năm tuổi thọ cho một . khuyên ngươi đừng chuyện dại dột, mất ngọc châu thì ngươi sẽ tan biến."
"Ta quan tâm. Xin ngài hãy cho cách ?"
Thần núi Chung Nam thở dài: "Ở chợ Tây Trường An, một tòa Phiêu Miểu các, ngươi đến đó tìm một tên Bạch Cơ, lẽ nàng sẽ giúp ngươi thực hiện nguyện vọng."
"Cảm ơn thần núi."
Ngọc Trúc ngay đến Phiêu Miểu các vì còn tư tâm, ở bên Hạ Nuy Nhuy thêm một thời gian khi biến mất. Mỗi khoảnh khắc cùng nàng vui chơi ở núi Lạc Du, đều coi là những phút cuối cùng của cuộc đời. Dù lưu luyến nỡ, nhưng Hạ Nuy Nhuy điều đó, vì hành động khác thường của và lời của ca ca, tẩu tẩu mà nghi ngờ là yêu quái.
Ngọc Trúc Hạ Nuy Nhuy bắt đầu nghi ngờ , thậm chí đến Phiêu Miểu các cầu xin Bạch Cơ giúp đỡ. Thời gian của Văn Tuyên Lãng còn nhiều, dù lưu luyến nỡ, cũng đến lúc từ biệt nàng.
Hôm nay, Ngọc Trúc cùng Hạ Nuy Nhuy dạo chơi cuối ở núi Lạc Du, thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu. Đồng thời, Văn Tuyên Lãng cũng đang hấp hối.
Đêm nay, khi lặng lẽ từ biệt Hạ Nuy Nhuy, Ngọc Trúc ánh trăng đến Phiêu Miểu các.