Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 7: Ác Mộng
Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:21:49
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên Diệu một cơn ác mộng kinh hoàng.
Nguyên Diệu mơ thấy một ngôi nhà cũ kỹ chất đầy ô, trong nhà một đôi phu thê sống nghèo khổ, nghề ô.
Đôi phu thê năm mươi tuổi mới một đứa con trai, họ cưng chiều đứa trẻ . Đứa trẻ từ nhỏ thích g.i.ế.c c.h.ế.t các con vật nhỏ. Nó thích giẫm đạp côn trùng, thích thiêu sống chuột, thích nhất là x.é to.ạc chân ếch. Đến mười lăm tuổi, nó bắt đầu lén lút bẻ cổ gà vịt của trong làng, dùng vật cùn đ.á.n.h c.h.ế.t ch.ó hoang, hoặc bắt mèo hoang m.ổ b.ụ.n.g chơi đùa, thấy sinh mạng tước đoạt mang cho nó cảm giác thỏa mãn vui sướng. Đôi phu thê từng ngăn cản hành vi tàn nhẫn của con, một phần vì họ việc chăm chỉ để kiếm sống, thời gian quan tâm đến con, một phần vì họ quá cưng chiều con, nỡ trách mắng dạy bảo.
Đôi phu thê nghèo, tiền cho con học tư thục, đứa trẻ lớn lên đến hai mươi tuổi, ngoài việc giúp việc nhà thì chỉ theo các võ sĩ lang thang học chút võ công. Đôi phu thê thơ văn lễ nghĩa, cũng thời gian dạy dỗ con, họ chỉ mong con lớn lên khỏe mạnh là . Đứa trẻ càng ngày càng tàn bạo, tính cách cũng càng ngày càng kỳ quặc, nó g.i.ế.c hại ngày càng nhiều động vật. Cho đến một ngày, g.i.ế.c động vật còn khiến nó vui sướng nữa, nó bắt đầu g.i.ế.c .
Trong sân thường xuất hiện đủ loại xác động vật hình thù kỳ quái, đôi phu thê cũng để tâm, chỉ nghĩ rằng con trai quá nghịch ngợm, đợi nó lấy thê t.ử sẽ đổi.
Một đêm nọ, đôi phu thê rừng chặt tre khung ô, trở về muộn. Khi về đến nhà, họ phát hiện trong nhà kho một cái xác lặng lẽ trong vũng máu, cổ chặt đứt bởi một con d.a.o cùn. Vì d.a.o quá cùn nên cái cổ chặt chặt nhiều , nhiều mảnh xương vụn rơi xuống đất, ngâm trong m.á.u tươi.
Đôi phu thê sợ đến c.h.ế.t khiếp, cố gắng lấy hết can đảm kỹ mặt cái xác, mới nhận đó là võ sĩ lang thang quanh vùng, mà con trai họ thường theo học võ.
Đôi phu thê hoảng hốt, định lập tức báo quan nhưng con trai bình thản với phụ mẫu rằng đó là do g.i.ế.c. Giọng con trai lạnh lùng, biểu cảm cũng thờ ơ, như thể cái xác khác gì xác một con côn trùng, một con ếch, một con mèo ch.ó .
Đôi phu thê kinh ngạc sợ hãi, suy tính , cuối cùng vẫn nỡ báo quan. Họ lợi dụng đêm tối đào một cái hố, chôn cái xác võ sĩ lang thang trong sân, cẩn thận dọn dẹp nhà kho, lau sạch vết máu.
Võ sĩ lang thang , chỗ ở cố định nên mất tích cũng ai báo án, chỉ nghĩ rằng lang thang đến nơi khác.
Từ đó, đôi phu thê bắt đầu sợ con trai , ngày ngày sống trong lo lắng sợ hãi, mỗi ngày đều lo lắng sẽ tìm thấy xác trong nhà, cũng sợ hãi oan hồn chôn trong sân. Người cha định từ nay sẽ nghiêm khắc quản giáo con trai nhưng quá muộn, thể quản nổi nữa. Người cha quản con, mẫu càng quản , con trai càng trở nên tàn bạo hơn, hành hạ và g.i.ế.c hại các sinh mạng càng nhiều.
Đôi phu thê ngày ngày sống trong nơm nớp lo sợ, từ khi con trai kết giao với kỹ nữ ở thành Phù Dung thì thường xuyên về nhà, họ càng lo lắng sẽ gây tai họa.
Một ngày nọ, đôi phu thê ở ngoại ô xa phát hiện hai cái xác c.h.ế.t t.h.ả.m trong ngôi chùa hoang, quan phủ đang thu thập manh mối, họ chắc chắn là do con trai . cuối cùng vì manh mối mà vụ án trở thành án mạng đầu mối.
Đôi phu thê chịu nổi những ngày sống trong lo âu như , họ sợ hãi chính con trai từ tận đáy lòng, bèn quyết định rời khỏi nơi ác mộng , nơi khác bắt đầu cuộc sống mới. Người cha dự định nhân lúc con trai ở thành Phù Dung chơi bời sẽ lén rời , nhưng mẫu cuối cùng vẫn nỡ, từ biệt con một mới .
Chiều hôm đó, con trai trở về, đôi phu thê nấu một bữa tối thịnh soạn, còn mua một vò rượu định từ biệt con. Trong bữa ăn, phụ mẫu sẽ bỏ rơi , rời bỏ , con trai đột nhiên trở nên bạo lực, uống ừng ực rượu, say mèm cãi với phụ mẫu. Trong cơn thịnh nộ, con trai kiềm chế , hóa thành ác quỷ, đập vỡ đầu cha bằng vò rượu, dùng liềm chặt tre g.i.ế.c c.h.ế.t nương.
Khi tỉnh rượu thì trời khuya, đèn dầu tắt, bàn vẫn còn nhiều món ăn. Hai cái xác của phụ mẫu đất, m.á.u me đầy nhà.
Một cơn gió lạnh thổi qua, con trai xác phụ mẫu, đột nhiên cảm thấy cô đơn. Nó xác phụ mẫu, các cây dù thành xung quanh, bỗng nhiên nở một nụ .
"Cha, nương, con sẽ để hai rời xa con ."
Dưới ánh đèn leo lắt, con trai lấy d.a.o sắc, trong vũng máu, bắt đầu lột da hai cái xác.
Tay và mặt đầy máu, điên loạn: "Làm hai thành ô thì hai thể che chở con khỏi mưa gió, luôn luôn ở bên cạnh con."
Hai cái xác dùng đôi mắt vô hồn lên trời, thể nhắm mắt.
Khi Nguyên Diệu tỉnh thì trời sáng. Hắn giường trong phòng khách của Thẩm gia, chuyện đêm qua dường như chỉ là một giấc mơ. Một giấc mơ đẫm m.á.u và buồn bã.
Nguyên Diệu cảm thấy đau lòng, kìm mà nức nở.
Thẩm Quân Nương mời Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Vi Ngạn ăn sáng, bữa sáng, ba Bạch Cơ rời . Vi Ngạn về Vi phủ, Bạch Cơ và Nguyên Diệu trở về Phiêu Miểu các.
Trên đường về Phiêu Miểu các, thư sinh luôn buồn bã, tâm trạng nặng nề.
Bạch Cơ : "Hiên Chi buồn bã ?"
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, hai con quỷ ô đêm qua ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-7-ac-mong.html.]
Bạch Cơ : "Có lẽ vẫn ở Trường An. chúng sẽ xuất hiện ở Thẩm gia nữa."
Nguyên Diệu do dự một lúc, mới lên tiếng hỏi: "Hai con quỷ ô đó là... phụ mẫu của Lưu tướng quân ? Tối qua mơ thấy Lưu tướng quân khi còn nhỏ, thực sự đáng sợ. Cái ác của khó hiểu theo lẽ thường, đời thật sự đáng sợ như ?"
Bạch Cơ : "Trên đời loại nào cũng . Ác thuần túy nhân quả và lí lẽ, khó tưởng tượng và khó hiểu so với bình thường."
Nguyên Diệu rùng , : "Ta thể hiểu, cũng nghĩ ."
Bạch Cơ : "Không hiểu mới là bình thường."
Trong khi chuyện, Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến chợ Tây, trở về Phiêu Miểu các.
Ly Nô rảnh rỗi, đang dựa quầy ăn khô cá thơm, thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu trở về, vội : "Chủ nhân, thư sinh, hai về. Bên ngoài lạnh lẽo, để Ly Nô pha cho chủ nhân một ấm nóng."
Bạch Cơ : "Pha một ấm Long Tỉnh mưa ."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu trong phòng, bên bàn ngọc xanh. Không lâu , Ly Nô mang một ấm Long Tỉnh, một đĩa ngọc lộ đoàn, một đĩa bánh hoa hồng, và hai chén lá sen lên,
Ly Nô báo cáo: "Chủ nhân, hôm qua khi , Lưu tướng quân đến. Hắn thấy ở đây thì thất vọng. Ly Nô bảo hôm nay đến tìm ."
Bạch Cơ nhếch miệng bí hiểm, : "Xương dù ?"
Ly Nô đáp: "Ly Nô phơi ở hành lang sân ."
Bạch Cơ : "Hôm nay Lưu tướng quân thể đến, nếu đến thì Phiêu Miểu các hôm nay sẽ mở cửa."
Ly Nô cũng : "Chủ nhân, theo Ly Nô thì hôm nay nên để mọt sách ngoài một ngày, tránh cho dọa, ngốc nghếch hơn."
Bạch Cơ : "Không cần, Hiên Chi sớm muộn gì cũng quen với thứ ở Phiêu Miểu các."
Nguyên Diệu mà hiểu gì, hỏi: "Bạch Cơ, Ly Nô lão , các ngươi đang gì ?"
Bạch Cơ : "Chúng đang về chuyện đến tiết Kinh Trập , sắp tới lẽ mưa xuân kéo dài, mau ô cho xong mà dùng."
Nguyên Diệu mơ màng : "Vậy thì mau xong thôi."
Đến trưa, thành Trường An bắt đầu đổ mưa xuân. Trời dần trở nên u ám, gió lạnh lùa mưa, tiếng sấm ầm ầm.
Chiều hôm đó, Lưu Tấn Bằng quả nhiên đến Phiêu Miểu các.
Lưu Tấn Bằng che ô, quần áo và tóc đều ướt đẫm, mang một thanh đao ngang bên hông, vẻ mặt âm u, trong mắt ẩn chứa sự bạo ngược và tức giận.
Ly Nô đang chán nản dựa quầy ăn khô cá thơm, thấy Lưu Tấn Bằng bước thì mắt sáng lên.
Ly Nô : "Lưu tướng quân, ngài đến , chủ nhân đang ở trong phòng."
"Ừ." Lưu Tấn Bằng thấy Phiêu Miểu các vắng lặng, khách, thì khóe miệng hiện lên một nụ gằn khó nhận thấy.
Lưu Tấn Bằng vỗ vỗ thanh đao bên hông, bước nhanh trong phòng.
Ly Nô suy nghĩ một lát, vẻ mặt phấn khích, chạy đóng cửa tiệm chặt .