Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 7: Hoang Dã
Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:21:41
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chợ Tây, Phiêu Miểu các.
Khi Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Đế Ất trở về Phiêu Miểu các, Ly Nô chợ về từ lâu, và đang nấu ăn trong bếp. Ly Nô đêm qua thức khuya chế tạo một nửa chiếc thuyền, giờ chẻ thành củi đốt, biến thành củi đang cháy trong lò.
Nghe thấy Bạch Cơ về, Ly Nô nhanh chóng chạy báo cáo.
"Chủ nhân, Ly Nô gửi thư đến Đại Giác Quan, mũi trâu xem thư xong, trang trọng giao cho Ly Nô một vật, nhờ mang về cho . Mũi trâu đây là di vật của sư phụ ông . Ông còn là phàm nhân, chỉ thể đến đây thôi, còn thì nhờ chủ nhân, xin hãy nghĩ đến chúng sinh mà ngăn chặn trận đại hồng thủy ."
Bạch Cơ hỏi: "Vật đó ở ?"
Ly Nô đáp: "Ly Nô để ở bàn ngọc xanh trong phòng trong ."
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Đế Ất vội vàng phòng trong, thấy bàn ngọc xanh một cái hộp đen cổ xưa.
Bạch Cơ tới, cầm lấy cái hộp đen. Hộp đen đúc bằng huyền thiết, cầm lên thấy nặng và lạnh lẽo, đó khắc đầy các câu chú cổ và hình vẽ huyền bí.
Nguyên Diệu hỏi: "Đây là gì?"
Bạch Cơ , : "Hậu Thổ."
Nguyên Diệu nghi hoặc hỏi: "Quang Tạng Quốc Sư gửi Hậu Thổ tới lẹ ? Chúng lấy lửa bất diệt mất bao nhiêu công sức mà."
Bạch Cơ lắc đầu, : "Là sơ ý, sớm nên nghĩ , Quang Tạng thể nghĩ cách dùng Hậu Thổ để chế ngự đại hồng thủy chắc chắn là vì ông Hậu Thổ. Sư phụ của Quang Tạng là Lý Thuần Phong, trong tay Lý Thuần Phong ít bảo vật của tiên gia. Sớm như , lửa bất diệt nên để Quang Tạng lấy, ông là Quốc Sư của Đại Đường, đại tế ti của thánh đường cũng kiêng nể ba phần, ông lấy lửa ở thánh đường thể dễ như trở bàn tay. Chúng ở Phiêu Miểu các uống chờ là , đỡ đ.á.n.h đ.ấ.m gì, đúng là thất sách."
Đế Ất thể chờ đợi nữa, : "Bạch Cơ, Hậu Thổ , lửa bất diệt cũng , chúng mau Hoang Dã tìm thuyền Ngọc Phương thôi."
Bạch Cơ : "Đi theo ."
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, tiểu sinh cũng ?"
Bạch Cơ , : "Lửa bất diệt ở trong tay Hiên Chi, Hiên Chi tất nhiên ."
Nguyên Diệu đành từ bỏ ý định uống chờ Bạch Cơ và Đế Ất cứu thế giới.
Ly Nô : "Chủ nhân, Ly Nô cùng cứu thế giới."
Bạch Cơ , : "Ly Nô vẫn nên ở nấu ăn , nhỡ chúng thất bại thì còn bữa tối thịnh soạn cuối cùng mà ăn."
Ly Nô nắm c.h.ặ.t t.a.y mèo, nghiêm túc : "Chủ nhân cứ yên tâm , Ly Nô chắc chắn sẽ dốc hết sức nấu bữa tối ."
Nguyên Diệu mặt mày ủ rũ : "Ly Nô lão , xin đừng những lời xui xẻo như ."
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Đế Ất lên lầu hai, ba bước kho, đến cầu thang dẫn lên lầu ba, cả ba đều khỏi dừng .
Bạch Cơ lên tận cùng của cầu thang, vẻ mặt nghiêm trọng.
Nguyên Diệu lên tận cùng của cầu thang, vẻ mặt mơ hồ.
Đế Ất lên tận cùng của cầu thang, vẻ mặt phức tạp.
Bạch Cơ Đế Ất, dịu dàng : "Đế Ất, ngươi suy nghĩ kỹ, một khi bước lên cầu thang thì dù thành công thất bại, ngươi cũng thể ."
Trong lòng Nguyên Diệu rùng . Thông qua cuộc trò chuyện đó của Đế Giáp và Đế Ất ngoài am Lăng Tiêu, Nguyên Diệu Đế Ất là một con hổ trắng thuyền Ngọc Phương, nó khó khăn lắm mới trốn khỏi thuyền Ngọc Phương, bây giờ nó chủ động tìm thuyền Ngọc Phương, còn ngăn chặn đại hồng thủy để cứu thế giới , điều đó đồng nghĩa với việc từ bỏ tự do, con đường c.h.ế.t thể .
Đế Ất trầm ngâm một lúc, vẻ mặt kiên định.
"Từ lúc bước chân lên thuyền Ngọc Phương quyết định rời khỏi thế giới . Có thể bảo vệ thế giới đó là sự dịu dàng cuối cùng của đối với nó."
"Vậy thì thôi." Bạch Cơ cầm lấy Hậu Thổ, bước lên cầu thang.
Nguyên Diệu là phàm nhân, dù thấy cầu thang chân nhưng cũng thể bước lên .
Đế Ất hóa thành một con hổ trắng khỏe mạnh, cõng Nguyên Diệu đang nhắm mắt, ngần ngại tiến lên bậc thang.
Nguyên Diệu chỉ cảm thấy gió ù ù bên tai, lâu , cảm thấy Đế Ất dừng bước.
Nguyên Diệu mở mắt , phát hiện đang ở trong một vùng hoang vu mờ mịt của thời gian.
Thuyền Ngọc Phương lặng lẽ lơ lửng trong hư xa như trôi dạt biển rộng vô biên.
Nguyên Diệu nhận thấy thuyền Ngọc Phương khác so với , khoang thuyền khắp nơi như nứt , hiện lên những đường vân màu vàng đỏ. Trong những đường vân lấp lóe ánh sáng đỏ như máu, hẳn là điềm . Những đường vân điềm tạo thành hình bánh răng, bánh răng đầy những hoa văn kỳ lạ khiến rùng lý do. Bánh răng chậm rãi, , .
Sắc mặt của Bạch Cơ càng thêm trầm trọng.
"Xui , thiên kiếp bắt đầu!" Đế Ất dậm mạnh móng vuốt sắc bén xuống đất, nó dùng sức quá mức đến nỗi móng vuốt hổ rỉ máu.
Bạch Cơ kết một ấn quyết ngũ hành, trung bỗng chốc đầy những chữ chú màu vàng kỳ quái, những chữ chú di chuyển nhanh chóng tạo thành một gian tròn như dòng nước chảy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-7-hoang-da.html.]
Thuyền Ngọc Phương, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Đế Ất đều bao quanh trong kết giới ngũ hành.
Bạch Cơ thuyền Ngọc Phương, lớn tiếng : "Thục Vương bệ hạ, ngài đến Phiêu Miểu các lâu, bánh xe thiên kiếp bắt đầu , ngài còn chịu hiện ?"
Theo tiếng của Bạch Cơ, thuyền Ngọc Phương phát muôn vàn ánh sáng, trong ánh sáng một nam t.ử cao lớn và một đoàn động vật bước .
Thục Vương vô cùng cao lớn, mắt to mũi thẳng, cằm vuông tai lớn, đầu đội vương miện lông chim bảy màu, mặc áo dài tay trái, chân mang vòng bạc. Trong đám động vật hổ trắng Đế Giáp, báo săn, trăn lớn, gấu, nai sừng tấm, cá sấu, dê, ngựa, còn một đàn chim thần.
Bên cạnh Thục Vương nhiều loài động vật, nhưng mỗi loài chỉ một đôi, một đực một cái. Chỉ trừ hổ trắng, hổ trắng chỉ Đế Giáp, Đế Ất đang ở bên cạnh Bạch Cơ.
Bạch Cơ Thục Vương, Thục Vương cũng Bạch Cơ, họ trong vùng hoang vu của thời gian, đối đầu vì sự tồn vong của thế giới, ai chịu nhường bước.
Đế Ất uy nghiêm của Thục Vương cho kinh sợ, nó phủ phục : "Đế Ất tham kiến Thục Vương bệ hạ."
Thục Vương lạnh lùng xuống con hổ trắng trốn chạy, giọng vang như chuông đồng.
"Kẻ nô lệ trốn chạy ngươi còn trở về ?"
Đế Ất cúi đầu : "Đế Ất tự tội thể tha thứ, nguyện chịu bất kỳ hình phạt nào. Thục Vương bệ hạ, tại ngài tàn nhẫn như , vì đuổi bắt Đế Ất mà để thuyền Ngọc Phương lên bờ? Ngài rõ thuyền Ngọc Phương là hy vọng cứu rỗi, mang theo lời nguyền diệt thế, một khi thuyền Ngọc Phương lên bờ thì thế giới sẽ trận đại hồng thủy nhấn chìm, như nước Thục cổ. Tại ngài sắt đá như , để thế giới gặp t.h.ả.m họa như nước Thục cổ, để sinh linh thế giới chịu đựng nỗi đau c.h.ế.t chóc?"
Thục Vương lạnh lùng : "Ta quan tâm thế giới ! Ta chỉ rằng, sinh linh thuyền Ngọc Phương đều do cứu , thể thể thiếu một ai! Kẻ hủy diệt thế giới là ngươi, Đế Ất, nếu ngươi trốn khỏi thuyền Ngọc Phương, đến thế giới , đến thành Trường An thì thuyền Ngọc Phương sẽ thể đến đây."
Mắt Đế Ất trào huyết lệ, nó đau đớn : "Ta thật hối hận! Nếu hôm nay, thà giam cầm, chịu đựng nỗi đau tự do cũng đến thế giới . Thục Vương bệ hạ, ngài từng là một quốc vương, từng yêu thương thần dân của , yêu thương chúng sinh, nghĩ rằng ngài lòng từ bi, sẽ vì đuổi bắt mà hủy diệt của một thế giới."
Thục Vương lạnh lùng : "Sinh linh thuyền Ngọc Phương đều do cứu , thể thiếu một ai. Các ngươi theo , ngoan ngoãn ở thuyền Ngọc Phương mới cứu rỗi. Đế Ất, ân cứu mạng ngươi, cũng từng bạc đãi ngươi thuyền Ngọc Phương, tại ngươi trốn chạy?"
Đế Ất đau đớn : "Ban đầu cảm kích ngài, chính ngài chọn khi t.h.ả.m họa xảy , cứu mạng , để thoát khỏi phận c.h.ế.t chóc cùng đồng loại. t.h.ả.m họa qua, chúng cũng thể lên bờ, vì thuyền Ngọc Phương trời cao nguyền rủa. Mãi mãi trôi dạt biển, mãi mãi thể lên bờ, mãi mãi sống thuyền Ngọc Phương là một sự tra tấn còn đáng sợ hơn cái c.h.ế.t. Ta chịu đủ, rời , trở nhân gian, chạy trong rừng núi đầy hoa đỗ quyên, yêu màu sắc của cây cối và dây leo, yêu dòng suối chảy róc rách giữa thung lũng, mãi mãi trôi dạt biển, giam cầm trong chiếc thuyền cô độc. Trong giấc mơ, gặp thần tiên, thấy đáng thương nên chỉ dẫn trốn thoát. Ta đạt ước nguyện, đó là may mắn cũng là bất hạnh của . Ngài từng bạc đãi , nhưng tự do."
Thục Vương cuồng loạn và giận dữ : "Tự do? Tự do là c.h.ế.t! thuyền Ngọc Phương trời cao nguyền rủa, nó trời cao bảo vệ, các ngươi đều bảo vệ! Nhân gian đầy rẫy t.h.ả.m họa, sớm muộn cũng hủy diệt, ở thuyền Ngọc Phương mới an . Ta giam cầm các ngươi, đang bảo vệ các ngươi, yêu thương các ngươi, các ngươi là thần dân cuối cùng của ."
Cảm xúc của Thục Vương d.a.o động mạnh mẽ, còn bánh răng đỏ như m.á.u đầy hoa văn kỳ lạ thuyền Ngọc Phương bắt đầu nhanh hơn từng vòng.
"Không xong !" Bạch Cơ biến sắc .
Nguyên Diệu nhịn kêu lớn: "Thục Vương bệ hạ, Đế Ất, bây giờ lúc cãi , tiểu sinh cũng hiểu rõ chuyện gì đang xảy , nhưng hiện tại chúng nên lo cứu thế giới ?"
Thục Vương dữ tợn : "Đã quá muộn , thiên kiếp bắt đầu. Chưa ai ngăn cản thiên kiếp!"
Bạch Cơ , nàng nâng cao chiếc hộp đen, : "Có lẽ ai thể ngăn cản thiên kiếp, nhưng là ."
Chiếc hộp đen lơ lửng trung, phát ánh sáng u ám trong vùng hoang vu của thời gian.
"Hiên Chi, lửa bất diệt." Bạch Cơ lớn tiếng .
Nguyên Diệu thấy , vội vàng đưa tay luôn nắm chặt và xòe ngón tay.
Trong lòng bàn tay của Nguyên Diệu bùng lên một đóa hoa lửa.
Bạch Cơ niệm chú, chỉ ngón tay về phía đóa hoa trong lòng bàn tay của Nguyên Diệu.
Ngọn lửa xanh biếc bốc lên như thể sự sống, rời khỏi lòng bàn tay của Nguyên Diệu cuộn về phía chiếc hộp đen giữa trung.
Nguyên Diệu cảm thấy lòng bàn tay đau rát, xuống thì thấy lòng bàn tay cháy đen. lúc còn quan tâm đến đau đớn, chỉ lo lắng cho sự an nguy của thế giới, lên chiếc hộp đen trung với vẻ lo lắng.
Chiếc hộp đen ngọn lửa bất diệt bao quanh, thanh thiết xanh ngọn lửa dữ dội dần dần tan chảy, những phong ấn bùa chú chiếc hộp đen dần dần biến mất.
Đồng thời, bánh răng đỏ như m.á.u thuyền Ngọc Phương cũng nhanh chóng.
Thục Vương chiếc hộp đen, dường như hiểu điều gì đó, lẩm bẩm: "Đây là... Hậu Thổ? Không , các ngươi thế sẽ hủy hoại thuyền Ngọc Phương!"
Thục Vương giận dữ dậy, trong hư bên cạnh ông xuất hiện hai chiếc rìu chiến khổng lồ.
Thục Vương vung rìu chiến c.h.é.m mạnh về phía chiếc hộp đen.
Bạch Cơ bay đến, nàng chỉ khẽ phất tay áo, Thục Vương và chiếc rìu chiến của ông kịp chạm chiếc hộp đen văng xa.
Thục Vương điên cuồng, dậy cầm rìu chiến lao về phía Bạch Cơ.
"Đừng gây rối, đ.á.n.h với phàm." Bạch Cơ , khẽ cong ngón tay, Thục Vương nữa văng xa.
Nguyên Diệu nhịn hỏi Bạch Cơ: "Tại ngươi đ.á.n.h với phàm?"
Bạch Cơ : "Dù cũng là vua của Long tộc, tam giới lục đạo ai địch nổi. Ta đ.á.n.h với phàm, cũng như phàm đ.á.n.h với kiến. Thắng cũng chẳng gì đáng tự hào."
Nguyên Diệu âm thầm lườm một cái.
Thục Vương văng hai , ông càng thêm giận dữ, gầm thét với các thần thú thuyền Ngọc Phương: "Các ngươi còn đó gì? G.i.ế.c con rồng yêu , bảo vệ thuyền Ngọc Phương!"