Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 7: Vu Lãng
Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:22:15
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm , Bạch Cơ và Nguyên Diệu ăn sáng xong, bèn đến Lôi gia ở phường Hoài Viễn để thăm pháp sư Vu Lãng. Lần , hầu của Lôi gia bẩm báo chủ nhân nhanh, Bạch Cơ và Nguyên Diệu dẫn vườn hoa.
Pháp sư Vu Lãng và Lôi Nghiêu đang tản bộ trong vườn, ngắm hoa đỗ quyên.
Pháp sư Vu Lãng ăn mặc khác với Trung Nguyên, hình ông gầy gò, mặc một chiếc áo dài màu xanh thêu hình chim thần mặt trời của Khương, đầu đội khăn xếp, mặt đeo mặt nạ bằng đồng xanh che nửa mặt. Mặt nạ đồng xanh hình vuông, ngang bằng với trán, lông mày hình lưỡi dao, mũi hình tam giác, tai hình chữ nhật, dái tai lỗ xỏ, trông uy nghi. Tuy nhiên từ nửa mặt mịn màng lộ ngoài, ông vẻ trạc tuổi với Lôi Nghiêu.
Sự chú ý của Nguyên Diệu thu hút bởi con rắn đỏ quấn quanh cánh tay trái của pháp sư Vu Lãng, lập tức lạnh sống lưng. Con rắn đỏ màu đỏ nâu xen kẽ, đầu và lưng màu đen, quấn quanh cánh tay trái của pháp sư Vu Lãng như một chiếc vòng tay, mắt hình tam giác chằm chằm Nguyên Diệu, thè chiếc lưỡi đỏ chót.
Nguyên Diệu Lôi Nghiêu, khỏi giật thêm nữa, nhiều ngày gặp, tay của bao phủ trong ánh sáng đỏ rực, trông đáng sợ và bất thường. Tuy nhiên, Lôi Nghiêu nhận vì thể thấy.
Ánh mắt của Bạch Cơ lướt qua Vu Lãng, cũng đôi tay của Lôi Nghiêu thu hút, nàng khẽ mở môi đỏ, ánh mắt đầy thắc mắc.
Lôi Nghiêu : "Hôm nay Bạch Cơ cô nương đến thăm, việc gì?"
Bạch Cơ thu hồi tâm thần, : "Hôm nay đến là để hỏi pháp sư Vu Lãng một chuyện."
Vu Lãng lễ độ : "Cứ hỏi, ."
Bạch Cơ : "Khoảng nửa năm , ngài từng đến phủ Quang Lộc Thẩm Tự Đạo đại phu, pháp trừ tà cho Thẩm tiểu thư yêu quái ám, ngài còn nhớ ?"
Vu Lãng hồi tưởng một lúc, : "Hình như chuyện đó."
Bạch Cơ : "Không giấu gì ngài, hồn phách của Thẩm tiểu thư mất, ngài cũng là thuật sĩ, hẳn cũng mất hồn phách chỉ trở nên đần độn mất trí, mà nguy hiểm hơn là thể sống quá một năm. Ta nhận ủy thác của Thẩm đại nhân, tìm hồn cho Thẩm tiểu thư, hy vọng ngài thể cho khi đó rốt cuộc là loại yêu quái gì ám Thẩm tiểu thư?"
Vu Lãng nghĩ ngợi một lúc, lộ vẻ bối rối, : "Trong thành Trường An, yêu ma quỷ quái tụ tập, quấy nhiễu nhà dân. Người tìm đến pháp sự nhiều lắm, về yêu quái trong Thẩm gia phủ, lâu ngày nhớ . Tuy nhiên, nếu là yêu quái đặc biệt, hẳn ấn tượng, mà ấn tượng gì thì yêu quái ở Thẩm phủ chỉ là loại quỷ quái bình thường cư trú trong nhà dân, đuổi chúng ."
Bạch Cơ : "Xem , hồn phách của Thẩm tiểu thư thật khó tìm. Xin vì mạo , hỏi pháp sư một câu, ngài tu tập thuật của vùng Ba Thục ?"
Vu Lãng gật đầu, : " . Bạch Cơ cô nương quả là con mắt tinh tường, hiểu rộng rãi."
Bạch Cơ : "Trên pháp sư mùi , cũng mùi phi nhân. Mà chỉ tu tập thuật 'thi giải' của đạo quỷ mới thể tách rời linh hồn khỏi thể xác, giấu mùi hương của để dấu vết."
Vu Lãng : "Chúng thuật sĩ, kẻ thù nhiều, cẩn thận bảo vệ . Dù giao tiếp với , việc giấu mùi hương đều an ."
Bạch Cơ : "Ta nhận thuật của ngài, ngài hãy xem thuật của là gì?"
Vu Lãng chăm chú Bạch Cơ, : "Ngươi thuật. Chỉ con mới tu tập thuật, thì cần thuật."
Nguyên Diệu ngẩn , trong lòng thầm kinh ngạc, Vu Lãng đỉnh thật, Bạch Cơ là con . Liệu bắt Bạch Cơ ? Hắn pháp lực cao cường, Bạch Cơ đ.á.n.h thắng nổi ?
Thần sắc của Lôi Nghiêu cũng đổi, Bạch Cơ với ánh mắt kinh hãi.
Bạch Cơ : "Pháp sư thật đùa, chỉ là một thương nhân tu tập thuật sinh tiền ở chợ Tây thôi."
Vu Lãng cũng vạch trần Bạch Cơ, chỉ : "Thì là , hóa là mắt sai."
Bị Vu Lãng phát hiện con , Bạch Cơ cũng tiện ở , nàng lớn một tiếng, viện cớ việc gấp, cáo từ.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu cáo từ về, lúc , Bạch Cơ còn đầu tay của Lôi Nghiêu một nữa, thần sắc bối rối.
Khi khỏi Lôi gia, Bạch Cơ lẩm bẩm: "Xem , manh mối tìm hồn đứt, bắt đầu từ chỗ khác thôi."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu trở về Phiêu Miểu các, lúc đó vẫn còn sáng. Nguyên Diệu trông coi cửa tiệm, Bạch Cơ nước Thục một chuyến lên lầu.
Nguyên Diệu thầm nghĩ, con rồng lười tìm cớ ngủ .
Bạch Cơ ngủ cho đến khi trống chiều vang lên mới dậy, Nguyên Diệu chuẩn xong bữa tối cho cả hai, là món bánh tất la..
Bạch Cơ và Nguyên Diệu ăn trong hành lang sân .
Bạch Cơ c.ắ.n một miếng bánh tất la, phàn nàn: "Ly Nô ở đây, ngày nào cũng ăn bánh tất la đến phát ngán."
Nguyên Diệu : "Có bánh tất la ăn là , Bạch Cơ đừng kén chọn."
Bạch Cơ kéo dài giọng : "Hiên Chi cũng nên học nấu ăn ."
Nguyên Diệu lắc đầu : "Mạnh T.ử , quân t.ử tránh xa nhà bếp. Tiểu sinh là sách, thể bếp."
Bạch Cơ mắt lóe sáng, : "Hiên Chi, sách mong nhập triều quan, phò trợ quân vương đúng ?"
Nguyên Diệu gật đầu, : " , sách chí hướng và hoài bão giúp đỡ thiên hạ."
Bạch Cơ : "Lão T.ử , trị quốc lớn như nấu cá nhỏ. Người sách nếu hiểu đạo lý nấu ăn thì thể phò trợ quân vương trị nước? Vì , sách cũng nên học nấu ăn."
Nguyên Diệu ngẩn , nghĩ ngợi một lúc, thấy Bạch Cơ lý nhưng gì đó đúng.
Nguyên Diệu suy nghĩ mãi, thấy Bạch Cơ gian như hồ ly thì khỏi tức giận : "Bạch Cơ dùng lời sai trái để lừa tiểu sinh, khiến tiểu sinh để tuân theo đạo lý thánh hiền!"
"He he." Bạch Cơ quỷ quyệt.
Khi Bạch Cơ và Nguyên Diệu đang cãi , thì một con mèo đen đeo túi bước tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-7-vu-lang.html.]
"Chủ nhân, mọt sách, về." Con mèo đen đặt túi xuống, .
Ly Nô đột nhiên trở về, Bạch Cơ và Nguyên Diệu đều ngạc nhiên.
"Đói quá, gì ngon ?" Ly Nô thoắt hóa thành , xuống ăn.
Nguyên Diệu đưa Ly Nô một chiếc bánh tất la, hỏi: "Ly Nô, hôm nay về sớm ?"
Bạch Cơ cũng thấy lạ, hỏi: "Ly Nô, cả hành lý cũng mang về thế?"
Con mèo đen c.ắ.n một miếng bánh tất, : "Từ ngày mai, nhạc phường nữa."
Nguyên Diệu ngẩn , : "Không nữa? Chẳng lẽ ngươi lười biếng khi học kèn hoa nên An tiên tinh đuổi ?"
Con mèo đen : "Không , là An Thiện Hòa việc xin nghỉ, thời gian tới sẽ ở nhạc phường."
Nguyên Diệu hỏi: "An xin nghỉ vì chuyện gì thế?"
Ly Nô : "Con gái của An Thiện Hòa , An Khánh Nhi yêu ma quấy nhiễu, sắp c.h.ế.t , thầy xin nghỉ về nhà chăm sóc con gái."
Nguyên Diệu ngẩn , trong thành Trường An ít cô nương yêu ma quấy nhiễu.
Nguyên Diệu : "Ly Nô, một ngày thầy, suốt đời cha, An dạy ngươi thổi kèn hoa, coi như thầy của ngươi, giờ con gái thầy gặp nạn, ngươi đành lòng khoanh tay ?"
Ly Nô c.ắ.n một miếng bánh tất la, : "Mọt sách đó thôi, trong thành Trường An, bọn yêu ma quỷ quái một quy tắc, can thiệp việc săn mồi của . Nếu phá vỡ quy tắc sẽ trở thành kẻ thù chung, tấn công, thể ở Trường An nữa. Bắt quỷ trừ ma là việc của các hòa thượng đạo sĩ, cùng lắm sẽ bỏ tiền nhờ hòa thượng đạo sĩ đến pháp."
Nguyên Diệu cảm thấy đành lòng, một cô nương vô tội sắp mất mạng vì yêu ma quấy nhiễu, thật đau lòng. Hắn thì thôi, giờ , nếu gì thì cả đời sẽ tự trách và ân hận.
Nguyên Diệu mở miệng : "Bạch Cơ..."
Nguyên Diệu kịp hết, Bạch Cơ ngắt lời, : "Ta Nguyên Diệu gì, dù tối nay cũng rảnh, chúng và đến Nhà An Thiện Hòa xem ."
Ly Nô do dự một lúc, : "Chủ nhân, liệu phá vỡ quy tắc, gây phiền phức ?"
Bạch Cơ : "Nếu sợ phiền phức thì ở nhân gian để thu thập nhân quả ."
Ly Nô c.ắ.n mạnh một miếng bánh tất la, : "Có chủ nhân chống lưng, Ly Nô cũng sợ nữa. Kẻ nào quấy phá An gia, khiến học kèn hoaư, sẽ nuốt chửng nó!"
Trời tối trăng, thích hợp để đêm.
Thành Trường An tĩnh lặng như c.h.ế.t, đêm trăng, bóng tối bao trùm thế giới của con . Ly Nô hóa thành một con mèo chín đuôi lớn bằng hổ, cõng Bạch Cơ và Nguyên Diệu chạy những mái nhà san sát, lướt qua từng phố phường.
Chẳng bao lâu, Ly Nô nhảy phường Trường Lạc, lặng lẽ tiến về Nhà An Thiện Hòa.
Nhà An Thiện Hòa ở phía tây phường Trường Lạc, cách nhạc phường nơi Ly Nô học chỉ hai con đường, là một ngôi nhà nhỏ trong ngõ hẻm.
Mèo chín đuôi dừng cửa nhà An, Bạch Cơ và Nguyên Diệu xuống đất. Mèo chín đuôi đột nhiên biến thành hình , tiện tay ngắt một cành liễu bên đường, cành liễu hóa thành một chiếc đèn lồng xanh.
Bạch Cơ cánh cửa lớn của An gia với vẻ suy tư.
Nguyên Diệu chỉnh áo quần gió thổi tung do mèo chín đuôi chạy quá nhanh, ngoài cửa An gia với dáng vẻ đĩnh đạc.
"Cộc cộc" Ly Nô giơ tay gõ cửa.
Một lát , từ bên trong tiếng già nua hỏi: "Ai đó?"
Ly Nô : "Thưa thầy, là con, A Ly."
Cửa mở , một ông già mũi cao mắt sâu xuất hiện trong ánh đèn lồng xanh của Ly Nô, ông mặc áo đỏ, quần trắng, giày da đen. Là nhạc sư Quy Tư, An Thiện Hòa.
Theo luật Đại Đường, ban đêm đóng cửa phố nhưng dân trong phố vẫn thể .
An Thiện Hòa thấy Ly Nô cầm đèn lồng ngoài cửa, Bạch Cơ và Nguyên Diệu, ngạc nhiên : "A Ly, nửa đêm canh ba ngủ ở nhạc phường, đến nhà lão gì ?"
Ly Nô lộ vẻ quan tâm, : "Nghe nhà thầy yêu quái quấy phá, A Ly lo lắng, ngủ nên đến thăm hỏi. Hai vị là cao nhân A Ly mời đến để trừ yêu cho thầy."
An Thiện Hòa là Quy Tư, mới đến Trường An vài năm, nhiều bạn bè ở đây, vì kèn hoa ít chơi nên thiết với ai ở nhạc phường. Gần đây, con gái An Khánh Nhi yêu quái quấy phá, hoảng sợ đến phát bệnh nặng, An Thiện Hòa vô cùng buồn bã. Ông hiểu cách trừ yêu của Hán, ngoài việc xin nghỉ để chăm con, hàng ngày cầu Phật thì ông cũng gì. Mọi ở nhạc phường tuy đau lòng nhưng ai giúp ông tìm cách. Chỉ học trò mới, A Ly là quan tâm, còn mời hai vị cao nhân đến giúp.
An Thiện Hòa nghĩ thì cảm động, vội vàng mời Ly Nô, Bạch Cơ và Nguyên Diệu nhà.
Nhà An Thiện Hòa là một ngôi nhà nhỏ đơn sơ, lớn, giản dị, chỉ ba bốn gian phòng. An Thiện Hòa mời ba phòng khách, Nguyên Diệu nhận thấy nhà An Thiện Hòa bài trí giống nhà Trung thổ.
Phòng khách một cái bếp bèn giường đất, bên cạnh là những vật dụng sinh hoạt đơn giản. Tường phòng khách màu trắng ngả xanh, treo t.h.ả.m tường. Người Quy Tư phần lớn theo Phật, ở phía tây phòng khách một cái hốc tường, trang trí hoa sen vàng, thờ Phật Như Lai. Trung tâm phòng khách một chiếc bàn gỗ cũ, bàn đặt những chiếc kèn hoa lớn nhỏ khác và một bản nhạc ngả vàng.
An Thiện Hòa : "Xin hai vị cao nhân xem thử nhà lão yêu quái gì ?"
Nguyên Diệu quanh, ngoài thấy đèn dầu quá tối, cũng phát hiện gì.
Bạch Cơ quanh một lượt, : "Có thể dẫn chúng gặp lệnh ái ?"
An Thiện Hòa gật đầu, dẫn Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô phòng An Khánh Nhi.