Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 8: Cô Diệp

Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:22:06
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Xà nữ chào hỏi với lính canh, lính canh để Bạch Cơ và Nguyên Diệu , Xà nữ chào Bạch Cơ rời . Bạch Cơ và Nguyên Diệu cửa Phúc Địa, một ác quỷ điều khiển một chiếc xe hoa lệ đợi họ, mời họ lên xe.

Nguyên Diệu cúi đầu , thấy con vật kéo xe giống bò cũng giống ngựa, mang khuôn mặt , là thứ gì.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu lên xe, qua các cung điện, bên trong. Nguyên Diệu phát hiện cảnh vật trong Phúc Địa khác bên ngoài, dọc đường thấy là đình đài lầu các, hồ quang hoa sắc, núi xa mờ ảo, ngọc điện lấp lánh, như thể đang ở một cung điện của vua chúa.

Nguyên Diệu nhỏ giọng thán phục: "Phúc Địa giống như Đại Minh Cung !"

Bạch Cơ : "Phúc Địa thể biến thành bất kỳ hình dạng nào. Quỷ Vương thích sự tráng lệ nên biến thành như thế."

Nguyên Diệu hiểu, mặt đầy bối rối.

Bạch Cơ : "Thực , Phiêu Miểu Các cũng thể biến thành bất kỳ hình dạng nào, nếu ngươi thích cũng thể biến Phiêu Miểu Các thành hình dáng của Đại Minh Cung."

Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh, : "Không cần, Phiêu Miểu Các là nơi buôn bán, khách thấy cung điện hoàng gia thì mua hàng? Hơn nữa, ở Đại Minh Cung cũng đáng sợ, Phiêu Miểu Các như hiện tại là , vẫn nên an phận ăn thì hơn."

Bạch Cơ giang tay : "Ngươi chẳng thú vui chút nào cả."

Nguyên Diệu : "Như ngươi gọi là rảnh rỗi sinh nông nổi."

Trong lúc Bạch Cơ và Nguyên Diệu chuyện thì xe dừng , ác quỷ mời hai xuống xe. Nguyên Diệu ngẩng đầu lên , thấy đến một cung điện lộng lẫy, Đồi Mồi và vài ác quỷ chờ bên ngoài.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu xuống xe, Đồi Mồi : "Quỷ Vương bệ hạ bày tiệc đón tiếp hai vị, xin mời theo ."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu theo Đồi Mồi cung điện, thấy bên trong trang trí lộng lẫy, đèn đuốc rực rỡ, tiếng nhạc du dương dứt. Quỷ Vương đang ngai vàng, mặt đầy ưu tư uống rượu, một nhóm bộ xương mặc áo nhiều màu múa lượn trong vũ trường. Thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu bước , Quỷ Vương vẫy tay, nhạc công ngừng chơi, những bộ xương cũng tản .

Bạch Cơ mỉm : "Quỷ Vương bệ hạ thú vui tao nhã quá."

Quỷ Vương thấy Bạch Cơ thì nổi giận, nhưng thể nhẫn nhịn, : "Tìm niềm vui trong đau khổ thôi."

Quỷ Vương mời Bạch Cơ và Nguyên Diệu xuống, bộ xương trong trang phục cung đình dâng rượu ngon và món ăn tinh tế, Nguyên Diệu nhớ đến hoa đào ở Hoàng Kim Đài đêm qua, dám uống rượu ngon trong chiếc chén đồng xanh, cũng dám kỹ những món ăn màu sắc rực rỡ đó.

Bạch Cơ nâng chén đồng xanh lên, uống một ngụm rượu ngon, : "Rượu ngon! Đây là mật kính hoa! Quỷ Vương bệ hạ thật xa xỉ, thường chúng một hũ mật kính hoa cũng tranh giành đến đầu rơi m.á.u chảy, ngài dùng nó để ủ rượu."

Quỷ Vương : "Mật kính hoa cũng khó kiếm. Vào tiết Xuân Phân, khi mật kính hoa xuất hiện, phong tỏa lối hồ Nguyệt, để ác quỷ canh giữ, cho bất kỳ ai , thì mật kính hoa đều là của , bao nhiêu bấy nhiêu."

Bạch Cơ ngạc nhiên : "Hóa ! Cảm ơn Quỷ Vương chỉ giáo! Xuân Phân năm , sẽ để chín đứa cháu gì của canh giữ hồ Nguyệt, như cũng thể uống rượu mật kính hoa!"

Nói nhiều dễ lỡ lời, Quỷ Vương thấy việc năm khó lấy mật kính hoa, hận thể c.ắ.n đứt lưỡi mà nuốt xuống. , mật kính hoa chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng là chuyện quạ Bát Chỉ!

Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh dám lên tiếng, nhưng cuộc trò chuyện giữa Bạch Cơ và Quỷ Vương, lén cầm chén rượu uống một ngụm mật kính hoa, chỉ cảm thấy hương thơm ngọt ngào, bụng thoải mái.

Quỷ Vương ho một tiếng, giả vờ : "Chuyện của quạ Bát Chỉ, Đồi Mồi với ngươi , chắc ngươi cũng hiểu."

Bạch Cơ : "Ta hiểu. cũng quy tắc của Phiêu Miểu Các, vật đổi vật."

"Nói thẳng ngươi cái gì thù lao !" Quỷ Vương cắt ngang lời Bạch Cơ.

Bạch Cơ : "Chúng là bạn cũ nhiều năm, thù lao thì quá khách sáo. Tuy nhiên, tối qua đ.á.n.h cược hai ván ở Hoàng Kim Đài để giải khuây, kết quả Dạ Xoa đuổi , vì vội vàng rời , trở về Phiêu Miểu Các mới nhớ , còn ba trăm lẻ hai miếng vàng rơi ở Hoàng Kim Đài! Hoàng Kim Đài may cháy, Quỷ Vương ngài tổn thất nặng nề, nên nhớ đến vàng đó, nhưng chiều nay tính sổ sách của Phiêu Miểu Các, nửa năm nay chỉ thu nhập mà còn lỗ nhiều, giá cả ở Trường An những năm gần đây tăng vọt, thu nhập thì sống nổi..."

"Được , , chỉ ba trăm lẻ hai miếng vàng ? Chỉ cần ngươi cho quạ Bát Chỉ biến mất, sẽ đem đến Phiêu Miểu Các cho ngươi, thiếu một miếng!" Quỷ Vương khó chịu .

Bạch Cơ : "Vậy bây giờ gặp Cô Diệp ?"

Quỷ Vương : "Càng sớm khuyên rời càng . Tuy nhiên, cố chấp, cố chấp đến mức gần như hóa ma."

Bạch Cơ : "Cô Diệp vẫn trưởng thành, còn trẻ tuổi luôn lòng nhiệt huyết, tất nhiên sẽ cố chấp một chút. Không như ngươi và , sống quá lâu , còn chấp nhất đối với thứ nữa."

"Ngươi vẫn chấp nhất đối với vàng!" Nguyên Diệu thầm nghĩ.

Quỷ Vương : "Ngươi vẫn nên với Đồi Mồi đến bên cạnh lồng giam thần xem ."

Bạch Cơ nhướng mày : "Ngài ?"

Quỷ Vương vội vàng xua tay, : "Không ! Ta càng tránh xa càng !"

Bạch Cơ mỉm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-8-co-diep.html.]

"Hiên Chi uống rượu thưởng thức ca múa và Quỷ Vương, với gặp Cô Diệp?" Bạch Cơ hỏi.

Nguyên Diệu nào dám ở một với Quỷ Vương, huống chi bộ xương múa cũng đáng sợ, vội : "Tiểu sinh sẽ cùng ngươi!"

Sâu trong Phúc Địa một cung điện hoang phế, tĩnh lặng, lạnh lẽo, tách biệt với thế giới, các cột hành lang cung điện đầy dây leo c.h.ế.t khô, khí phảng phất tiếng của quỷ quỷ.

Sâu trong cung điện, một chuồng giam lớn bằng vàng. Trong lồng giam, một thiếu niên xinh , gầy gò phủ phục. Da của thiếu niên trắng bệch, mái tóc đen như rong biển bao phủ cơ thể , hòa bộ y phục đen mỏng manh.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Đồi Mồi bên ngoài Lồng giam thần, Cô Diệp bên trong.

Cô Diệp ngước đầu ba bên ngoài chuồng giam, đôi mắt màu tím hoa cà của lóe lên tia sáng cuồng nhiệt và dịu dàng.

Nguyên Diệu mắt Cô Diệp, đột nhiên cảm thấy trái tim trở nên mềm mại. Đôi mắt như ánh tím trong vũ trụ bao la, giống như mặt trời ấm áp trong mùa đông lạnh giá, mang một loại phép thuật kỳ diệu, mê hoặc lòng .

Đồi Mồi dám Cô Diệp, vội lùi vài bước, .

Bạch Cơ đón ánh mắt của Cô Diệp, chăm chú đôi mắt tím của .

" là đôi mắt ! Trong tộc quạ Bát Chỉ, đôi mắt tím trong sáng như hiếm thấy." Bạch Cơ khen ngợi.

Cô Diệp Bạch Cơ, hỏi: "Ngươi là ai? Tại thấy thiện, cũng thấy ác trong mắt ngươi."

Bạch Cơ : "Thế giới chỉ thiện ác. Cô Diệp, là ai quan trọng, quan trọng là ca ca Thiên Sơn đến Trường An tìm ngươi, đưa ngươi trở về Côn Lôn."

Cô Diệp sững , lắc đầu : "Ta vẫn thể về, báo đáp ân cứu mạng của Quỷ Vương, tẩy sạch ác niệm trong lòng Quỷ Vương, thanh lọc Ngạ Quỷ Đạo thì mới thể trở về."

Bạch Cơ còn kịp trả lời, Đồi Mồi nhịn : "Cô Diệp, Quỷ Vương bệ hạ hề ngươi báo đáp , ngươi hãy tha cho , cũng tha cho chúng , mau trở về Côn Lôn của ngươi ."

Cô Diệp cố chấp : "Không, chắc chắn báo đáp Quỷ Vương. Ta sẽ tẩy sạch ác niệm của Ngạ Quỷ Đạo, để các ngươi thấy thế giới tươi , để các ngươi cảm nhận hạnh phúc của chân thiện mỹ."

Bạch Cơ há miệng nhưng gì.

Đồi Mồi lộ vẻ dữ tợn, : "Chúng cần hạnh phúc của ngươi, chúng cần thiện. Thiện lương chỉ khiến chúng yếu đuối và hủy diệt chúng . Thiện thể tiêu diệt ác. Chúng thiện lương, thì ác vẫn sẽ tồn tại. Ngươi quên Xà phu nhân ?"

Cô Diệp : "Ta thể thanh lọc Xà phu nhân, khiến bà cũng trở nên thiện lương."

Đồi Mồi lạnh : "Xà phu nhân thanh lọc sẽ còn ác mới, ngươi thể thanh lọc hết ? Chúng cách sống của chúng , với thiện, tuân theo quy luật mạnh yếu thua, đó là ý nghĩa tồn tại của chúng . Ngươi đổi chúng , xóa ý nghĩa tồn tại của chúng , là hủy diệt chúng . Quỷ Vương cứu ngươi, ngươi hủy diệt ?"

Cô Diệp cố chấp : "Các ngươi đều sai ! Ta là vì cho các ngươi! Ta sẽ xua tan mây đen che mắt các ngươi, sẽ rửa sạch bóng tối trong lòng các ngươi, để các ngươi thấy thế giới tươi ."

Đồi Mồi gầm lên: "Thế giới tươi của ngươi là địa ngục của chúng !"

Nguyên Diệu cuộc tranh luận giữa Đồi Mồi và Cô Diệp chỉ cảm thấy khó hiểu, cũng khó phân rõ đúng sai. Cô Diệp dù ý nhưng quá cố chấp, gây phiền phức cho Quỷ Vương, hành động đúng. Tuy nhiên, Quỷ Vương luôn điều ác, quy tắc của Ngạ Quỷ Đạo dường như cũng đúng.

Thấy Bạch Cơ trầm tư , Đồi Mồi lớn tiếng với Bạch Cơ: "Ngươi đến đây để xem kịch ? Sao mau khuyên rời ?"

Bạch Cơ giang tay : "Chuyện cũng khuyên nổi. Ngươi cũng thấy đấy, căn bản lọt tai."

Thấy Đồi Mồi càng lúc càng khó coi, Bạch Cơ : "Hay là ngày mai dẫn ca ca Thiên Sơn đến khuyên . Lời của , so với chúng những ngoài , sẽ trọng lượng hơn."

Đồi Mồi cũng cách nào khác, đành đồng ý.

Khi rời khỏi Lồng giam thần, Nguyên Diệu nhịn hỏi Cô Diệp một câu.

"Cô Diệp, như thế nào là thiện ?"

Cô Diệp sững , trong đôi mắt tím hoa cà hiện lên một chút mơ hồ.

Cô Diệp trả lời câu hỏi của ngươi thư sinh, bởi vì cũng .

Sau khi từ Phúc Địa về Phiêu Miểu Các, Bạch Cơ và Nguyên Diệu chúc ngủ ngon, nghỉ.

mệt, nhưng Nguyên Diệu thể ngủ , đang suy nghĩ về vấn đề thiện và ác. Thiện và ác rõ ràng khác biệt nhưng thu hút lẫn , giống như đồ hình thái cực. Lòng thiện cũng ác, nhưng lòng chỉ thiện và ác. Phi nhân cũng . Quỷ Vương đầy ác niệm nhưng ý niệm thiện, cứu Cô Diệp thương. Cô Diệp đầy thiện ý nhưng sự cố chấp của mang đến tai họa cho Ngạ Quỷ Đạo, hơn nữa thế nào là thiện. Nghĩ sâu về thiện và ác, quả thực là một nghịch lý đầy bí ẩn lời giải.

Cậu thư sinh nghĩ ngợi ngủ , một giấc mộng mị cho đến khi trời sáng.

 

Loading...