Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 8: Da Người

Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:21:50
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Cơ bên bàn ngọc xanh, đang cầm cọ nhỏ cẩn thận quét dầu đồng lên xương dù.

Lưu Tấn Bằng cầm đao bước , nàng chỉ ngước mắt một cái, hề tỏ kinh ngạc.

Lưu Tấn Bằng thấy Bạch Cơ đang xương dù thì kinh ngạc. Tuy nhiên, mau chóng bình tĩnh , vỗ thanh đao bên hông quỳ đối diện Bạch Cơ.

Bạch Cơ : "Lưu tướng quân, hôm nay ngài dường như vui lắm."

Lưu Tấn Bằng : "Hôm nay xảy một chuyện khiến Lưu mỗ mất mặt, trở thành trò của ."

Bạch Cơ đặt xương dù xuống, : "Ồ, là chuyện gì ?"

Lưu Tấn Bằng giận dữ : "Không giấu gì Bạch Cơ cô nương, Lưu mỗ từng định hôn ước với Thẩm gia, nhưng hôm nay Thẩm gia hủy hôn, Thẩm tiểu thư nhất quyết rằng thà c.h.ế.t chứ gả cho kẻ g.i.ế.c phụ mẫu, khiến đồn đại về ."

Bạch Cơ : "Vậy ngài là kẻ g.i.ế.c phụ mẫu ?"

Lưu Tấn Bằng do dự một chút, mới : "Tất nhiên là ."

"Ầm ầm..." một tiếng sấm xuân vang lên rung chuyển mặt đất.

Nguyên Diệu vốn đang mái hiên sân mưa và nghĩ ngợi, tiếng sấm xuân khiến giật .

Nguyên Diệu thấy trời tối như đáy nồi, thỉnh thoảng tia chớp x.é to.ạc bầu trời, khỏi sợ hãi về trong phòng.

Nguyên Diệu định bước thì Ly Nô bước .

Ly Nô : "Mọt sách, ngắm mưa với ngươi."

Nguyên Diệu : "Mưa xuân ngày càng nặng hạt, lạnh lẽo quá, trong uống thôi."

Ly Nô : "Vậy mọt sách cùng bếp uống ."

Nguyên Diệu : "Ở bếp lạnh lẽo, ấm áp bằng trong phòng, vẫn nên cùng phòng uống thôi."

Ly Nô : "Chủ nhân đang trong phòng ô, thư sinh ngươi nên , kẻo dọa sợ đó."

Nguyên Diệu khó hiểu : "Bạch Cơ ô dọa ?"

Ly Nô gãi đầu, : "Chủ nhân ... ô da ."

Nguyên Diệu kinh ngạc, trong khoảnh khắc chớp nhoáng, nhớ giấc mộng đêm qua. Trong mơ, Lưu Tấn Bằng g.i.ế.c phụ mẫu , lột da họ ô. Mà chiếc ô Bạch Cơ đang còn thiếu một tấm bọc ô.

"Da ... từ ?" Nguyên Diệu run giọng hỏi.

Ly Nô gãi đầu, : "Lưu tướng quân đang ở trong phòng."

Nguyên Diệu kinh hoàng, còn sợ hãi nữa, đẩy mạnh Ly Nô chạy trong phòng. Không , , ngăn Bạch Cơ , dù Lưu Tấn Bằng độc ác, tàn bạo đến thì Bạch Cơ cũng thể g.i.ế.c .

Những việc Lưu Tấn Bằng , nếu trừng phạt cũng do quan phủ xét xử. Lúc nãy đang nghĩ tìm bằng chứng Lưu Tấn Bằng g.i.ế.c phụ mẫu, hại thê tử, đơn tố cáo lên quan phủ, để chịu sự trừng phạt thích đáng.

Kẻ g.i.ế.c đều là ác quỷ! Dù g.i.ế.c vô tội tội thì những kẻ tước đoạt mạng sống của khác đều là ác quỷ!

Không , , Bạch Cơ thể trở thành ác quỷ g.i.ế.c ! Hắn ngăn cản, tuyệt đối cho phép nàng g.i.ế.c !

Nguyên Diệu loạng choạng chạy trong phòng, Ly Nô vội vàng đuổi theo.

"Mọt sách, đừng , ngươi đúng là một tên mọt sách ngốc!"

Trong phòng, Bạch Cơ vẫn bên bàn ngọc xanh, Lưu Tấn Bằng rút thanh đao lạnh như nước .

Bạch Cơ nhướng mày, hỏi: "Lưu tướng quân định gì đây?"

Trong mắt Lưu Tấn Bằng lóe lên ánh sáng cuồng nhiệt, : "Không tại , ngay từ khoảnh khắc thấy nàng Lưu mỗ cảm thấy g.i.ế.c nàng sẽ mang một sự thỏa mãn vô cùng, một niềm vui vô tận. Sức sống của nàng mạnh mẽ, khác hẳn thường. G.i.ế.c nàng, tra tấn nàng, nàng mất sinh mạng sẽ vui thú hơn nhiều so với việc nghiền nát những con kiến yếu đuối . Lưu mỗ vốn định cưới nàng, đưa nàng về vùng sa mạc Tây Bắc mới bắt đầu tận hưởng niềm vui , nhưng kịp . Thẩm gia hủy hôn, lời đồn lan tràn, Lưu mỗ thể ở Trường An, ngay ngày mai. Tuy nhiên, Lưu mỗ thật nỡ bỏ lỡ niềm vui khi g.i.ế.c nàng. Những ngày qua, Lưu mỗ mơ cũng tưởng tượng đến niềm vui ! Ngay lúc , hãy dâng mạng sống của nàng cho ."

Lưu Tấn Bằng nghĩ rằng Bạch Cơ sẽ sợ hãi, hoảng loạn bỏ chạy, lóc cầu xin tha mạng như những từng g.i.ế.c.

Ai ngờ, Bạch Cơ chỉ chống cằm, : "Lưu tướng quân, ngài định thành ô ? Như phụ mẫu ngài và Bích Sương ."

Lưu Tấn Bằng sững sờ, ánh mắt cuồng nhiệt của pha lẫn sự nghi ngờ.

"Không. Chỉ những quan trọng, Lưu mỗ mới thành ô."

Bạch Cơ mỉm : ", định ngài thành ô đấy."

Sắc mặt Lưu Tấn Bằng căng thẳng như nhận điều gì đó, vội vã dùng tốc độ nhanh như chớp vung đao c.h.é.m Bạch Cơ.

Không hiểu , thanh đao tan thành bột mịn giữa trung, bay tán loạn.

Nụ của Bạch Cơ dần biến mất, đôi mắt nàng biến thành màu vàng rực như lửa, đầu mọc cặp sừng uốn lượn, miệng xuất hiện những chiếc răng nanh sắc nhọn.

Khuôn mặt của Bạch Cơ dần dần biến thành hình dạng của rồng, Lưu Tấn Bằng kinh hồn bạt vía, rằng gặp yêu quái. Trước sức mạnh to lớn của yêu quái, sự tàn ác của con trở nên nhạt nhòa, buồn và đáng thương.

Lưu Tấn Bằng hoảng loạn chạy trốn nhưng một móng vuốt sắc bén của rồng chặn nơi cổ.

Rồng trắng : "Lưu tướng quân đừng chạy, khó khăn lắm mới gặp một kẻ ác thuần túy như ngươi. Da ngấm đầy sự độc ác của ngươi, chắc chắn sẽ tươi sáng."

Lưu Tấn Bằng vô cùng sợ hãi, cố gắng giãy giụa, tuyệt vọng van xin nhưng thể thoát .

Rồng trắng đáng thương đang van xin móng vuốt của , cân nhắc xem nên bóp cổ c.h.ế.t mới lột da lột da sống luôn.

"Bạch Cơ! Dừng tay..." Nguyên Diệu loạng choạng chạy phòng, ngăn rồng trắng .

Rồng trắng đầu Nguyên Diệu, : "Là Hiên Chi ."

Con mèo đen nhỏ cũng nhanh chóng chạy tới, thở hổn hển : "Chủ nhân, mọt sách chạy nhanh quá, Ly Nô giữ !"

"Bạch Cơ thể g.i.ế.c ." Nguyên Diệu Bạch Cơ, ánh mắt trong trẻo như bầu trời.

Rồng trắng thả Lưu Tấn Bằng, Nguyên Diệu, hỏi: "Tại thể g.i.ế.c ? Ta từng g.i.ế.c vô . Đối với , g.i.ế.c là chuyện bình thường."

Nguyên Diệu cảm thấy buồn, nước mắt rơi xuống.

"Chuyện đây tiểu sinh thể ngăn cản, từ bây giờ tiểu sinh cho phép ngươi g.i.ế.c . Bạch Cơ, g.i.ế.c là một việc ác, nó sẽ mang niềm vui cho ngươi. Ngươi mở Phiêu Miểu các trong nhân gian, tiểu sinh chỉ hy vọng ngươi nhận nhiều nhân quả, mà hy vọng ngươi thể hạnh phúc. Nếu ngươi nhất quyết g.i.ế.c Lưu tướng quân thì tiểu sinh nguyện lấy mạng đền tội ác của . Tiểu sinh thể ngăn cản ngươi, nhưng thể chuộc tội ngươi."

"Lưu Tấn Bằng , đáng để Hiên Chi c.h.ế.t vì ." Rồng trắng thì thầm.

"Tiểu sinh c.h.ế.t vì Lưu tướng quân, mà vì ngươi." Nguyên Diệu lắc đầu, kiên định .

Một cơn gió lạnh thổi qua, Nguyên Diệu thấy một nữ nhân che dù bước từ lưng , về phía rồng trắng.

Rồng trắng Bích Sương, hỏi: "Ngươi cũng ngăn cản ?"

Bích Sương gật đầu. Nàng hận Lưu Tấn Bằng, hận thể khiến trả giá bằng mạng sống, nhưng nàng cũng yêu , yêu đến mức thể bất chấp mạng sống vì . Yêu và hận, sống và c.h.ế.t, chỉ trong một khoảnh khắc.

Rồng trắng thả móng vuốt , : "Phiêu Miểu các là nơi thực hiện 'dục vọng' của chúng sinh, nếu đây là nguyện vọng của ngươi thì sẽ thỏa mãn ngươi."

Lưu Tấn Bằng ngã xuống đất, run rẩy vì sợ hãi. Hắn ngẩng đầu về phía nữ nhân che dù, thấy một bóng dáng mờ nhạt quen thuộc trong ký ức, là Bích Sương.

Lưu Tấn Bằng định kỹ thì đột nhiên một tia chớp xé tan bầu trời, một tiếng sấm lớn giáng xuống Phiêu Miểu các, đ.á.n.h trúng .

"A a a..." Thiên lôi đ.á.n.h trúng Lưu Tấn Bằng, co giật ngã xuống c.h.ế.t.

Kẻ ác đến cực độ, dù tha thứ cũng trời cao dung thứ.

Rồng trắng, Nguyên Diệu và Ly Nô đều kinh ngạc.

Bích Sương một vòng quanh xác Lưu Tấn Bằng, khẽ thở dài, cúi chào rồng trắng biến mất.

Rồng trắng hỏi: "Chuyện gì ? Sao sét đ.á.n.h c.h.ế.t?"

Nguyên Diệu sợ hãi : "Thi thể của Lưu tướng quân ở Phiêu Miểu các, cần báo quan ?"

Ly Nô mắng: "Mọt sách ngốc, ngươi sách đến ngốc ? Hắn c.h.ế.t ở Phiêu Miểu các, ngươi chạy báo quan sét đ.á.n.h c.h.ế.t thì ai tin? Không , chúng đều đại lao."

Nguyên Diệu khổ sở : "Vậy ? Hay là Ly Nô lão đưa Lưu tướng quân về chỗ ở? Những chuyện khác để quan phủ xử lý ?"

Rồng trắng : "Không . Lưu tướng quân cãi với Thẩm gia vì chuyện hủy hôn, c.h.ế.t rõ ràng thế , e rằng sẽ hại Thẩm đại nhân và Thẩm tiểu thư."

"Ồ! Bạch Cơ lý, tiểu sinh suy nghĩ thấu đáo." Nguyên Diệu . Thẩm đại nhân và Thẩm tiểu thư đều là , thể liên lụy vì Lưu Tấn Bằng .

Ly Nô nghĩ ngợi một lúc, : "Hay là đêm nay chúng lợi dụng lúc trời tối gió lớn, tìm một nơi hoang vắng mà chôn ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-8-da-nguoi.html.]

Rồng trắng trầm tư một lát, : "Chỉ sợ sớm muộn gì cũng phát hiện, vẫn sẽ liên lụy đến Thẩm đại nhân và Thẩm tiểu thư."

Nguyên Diệu mặt mày nhăn nhó, : "Vậy bây giờ?"

Rồng trắng : "Xem chỉ thể thành ô da thôi."

Nguyên Diệu kinh hãi, : "Không thể!"

Rồng trắng từ từ : "Hiên Chi nghĩ mà xem, Lưu tướng quân c.h.ế.t , nếu t.h.i t.h.ể của xuất hiện thì Thẩm đại nhân và Thẩm tiểu thư chắc chắn sẽ liên lụy. Nếu t.h.i t.h.ể của Lưu tướng quân xuất hiện thì sẽ xem như mất tích. Hắn mất tích khả năng, Thẩm đại nhân và Thẩm tiểu thư những liên lụy, mà còn thể thuận lý thành chương mà hủy hôn. Vì , chúng hủy thi diệt tích. Mà để hủy thi diệt tích, nghĩ cách nào hơn ô da . Sau khi lột da , dù ném con phố đông đúc nhất cũng ai nhận là Lưu tướng quân."

Nguyên Diệu nổi da gà, : "Đừng nữa, tiểu sinh thấy sợ lắm."

Ly Nô nghĩ ngợi một lát, : "Thật , còn một cách hủy thi diệt tích nữa."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu cùng hỏi: "Cách gì?"

Ly Nô : "Có thể ăn mà, hấp, luộc, chiên, xào, với khẩu phần ăn của chủ nhân, mọt sách và thì ăn năm sáu ngày là hết thôi."

"Ọe!" Ly Nô xong, Nguyên Diệu chạy ngoài nôn.

Cuối cùng, t.h.i t.h.ể của Lưu Tấn Bằng vẫn Bạch Cơ lột da, thành ô da . Để Nguyên Diệu sợ hãi, Bạch Cơ luôn việc lột da, cắt da, dán mặt dù và thoa dầu trong phòng lầu hai. Thi thể lột da của Lưu Tấn Bằng trong một đêm trời tối gió lớn Ly Nô mang , vứt ở . Nguyên Diệu quan tâm, cũng .

Trong thành Trường An, tin tức Minh Uy tướng quân Lưu Tấn Bằng mất tích gây chấn động, bàn tán xôn xao, đều yêu quái bắt . Lưu Tấn Bằng mất tích, Thẩm Tự Đạo nhân cơ hội hủy hôn, bắt đầu tìm kiếm rể quý cho con gái yêu.

Thành Trường An, nhân vật các nơi tụ tập, mỗi ngày đều những chuyện mới mẻ, kỳ lạ và quái dị xảy . Chẳng bao lâu, chuyện Lưu Tấn Bằng mất tích trở thành chuyện cũ, ngay cả trong lúc dư tửu hậu cũng ai nhắc đến nữa.

*

Sau tiết Kinh Trập, mưa xuân dầm dề.

Trong Phiêu Miểu các, Bạch Cơ đang ô lầu hai, Ly Nô chợ mua cá, thư sinh trong phòng nghĩ ngợi.

Nguyên Diệu đang ngẩn ngơ, bỗng thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng. Hắn ngẩng đầu lên, thấy Bạch Cơ cầm một chiếc ô từ từ bước xuống từ lầu hai.

Bạch Cơ mặt mày hồng hào, ánh mắt sáng ngời. Nàng mặc một bộ trường bào màu tuyết thêu hoa văn chim loan bằng chỉ bạc, khoác áo choàng từ tơ lụa màu ánh trăng, mái tóc đen dài của nàng búi thành kiểu tóc U Đà giản đơn, chỉ cài một cây trâm ngọc xanh và một chiếc trâm cài vàng khắc hình chim loan.

Mỗi ngày ở lầu ô da mà nàng vẫn mặt mày hồng hào, tinh thần phấn chấn?! Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh.

Trái với sắc mặt hồng hào của Bạch Cơ, Nguyên Diệu trông mặt mày vàng vọt, tiều tụy. Những ngày qua, thư sinh luôn buồn bã cho những mạng sống vô tội Lưu Tấn Bằng g.i.ế.c hại và suy nghĩ tại đời kẻ tàn ác như Lưu Tấn Bằng. Cứ nghĩ đến Bạch Cơ lột da Lưu Tấn Bằng ở lầu, càng thể ăn ngon, ngủ yên, trong lòng vô cùng sợ hãi và khổ sở.

Bạch Cơ : "Chiếc ô da cuối cùng cũng thành , Hiên Chi xem ?"

"Không, , tiểu sinh phúc xem." Nguyên Diệu kinh hãi, dám .

Bạch Cơ mở ô , đặt mặt thư sinh.

"Hiên Chi, xem thử một chút ."

Nguyên Diệu thể tránh , liếc mắt một cái. Thấy đó là một chiếc ô màu xám trắng, hai mươi tám đốt tre, cán dù bằng xương. Trên mặt ô màu xám trắng một vệt đen dài, trông như tia chớp.

Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Vệt đen mặt ô là gì?"

Bạch Cơ : "Đó là vết sẹo do thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t Lưu tướng quân để . Ban đầu, còn định vẽ hoa đào lên da , một chiếc ô hoa đào rực rỡ. Ai ngờ Lưu tướng quân sét đánh, da hủy, chỉ thể ô xám trắng."

Nguyên Diệu co rút khóe miệng, : "Bạch Cơ, xin đừng khi kể về những chuyện đáng sợ như !"

"Hì hì."

"Bạch Cơ tốn công ô da , liệu gì đặc biệt ?"

Bạch Cơ lắc đầu, : "Không gì đặc biệt, ô da thậm chí còn bền bằng ô giấy dầu."

Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh, : "Vậy nàng thứ gì?"

Bạch Cơ : "Vì nó vui. Giống như Lưu tướng quân g.i.ế.c , g.i.ế.c cũng mục đích, chỉ vì vui. Cái ác thuần túy nhân quả và lí lẽ."

Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh, : "Tiểu sinh thật sự thể hiểu nổi."

Bạch Cơ : "Không hiểu mới là bình thường, hiểu mới đáng sợ."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu đang trò chuyện thì Vi Ngạn đột nhiên đến Phiêu Miểu các. Hắn thấy ai ở đại sảnh, thì lướt phòng như một cơn gió.

Bạch Cơ chơi đùa với chiếc ô da : "Lâu gặp Vi công tử, dạo bận gì thế?"

Nguyên Diệu : "Đan Dương, hôm nay thời gian ghé Phiêu Miểu các ?"

Vi Ngạn xuống bên cạnh Nguyên Diệu, mặt mày u sầu : "Ta sắp thành . Gần đây bận rộn lo chuyện cưới hỏi."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu ngạc nhiên đến há hốc miệng.

Bạch Cơ là phản ứng đầu tiên, : "Chúc mừng Vi công tử."

Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Đan Dương sắp thành với ai thế?"

Vi Ngạn kịp mở miệng, Bạch Cơ : "Chắc chắn là Thẩm tiểu thư . Nàng và Vi công t.ử duyên phận trời định mà."

Nguyên Diệu nữa kinh ngạc há hốc miệng.

Vi Ngạn mặt mày u sầu : "Bạch Cơ, ngươi giống y như mấy bà mai mối . Thật phiền phức, từ khi Lưu tướng quân mất tích, Thẩm bá phụ đặt tầm mắt chọn rể lên . Sau vài uống rượu với phụ , chuyện hôn sự định . Lần , còn cách nào để phản đối nữa. Vậy bây giờ?"

Bạch Cơ mỉm : "Vậy ngươi đừng phản đối nữa. Ta thấy Vi công t.ử và Thẩm tiểu thư thật xứng đôi, trời sinh một cặp."

Nguyên Diệu cũng : "Đan Dương, phẩm chất và dung mạo của Thẩm tiểu thư đều xuất chúng, ngươi cũng còn trẻ nữa, sớm thành cũng để Vi bá phụ yên tâm."

Vi Ngạn mặt mày u sầu : " thành , cứ cảm thấy một tự do thoải mái hơn. Không , bỏ nhà , trốn thành thôi."

"Như ." Bạch Cơ vội vàng khuyên can.

"Đan Dương, tuyệt đối chuyện vô trách nhiệm như ." Nguyên Diệu cũng vội vàng khuyên can.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu khuyên can Vi Ngạn một hồi, lọt tai .

Ánh mắt của Vi Ngạn chiếc ô da trong tay Bạch Cơ thu hút, kìm hỏi: "Bạch Cơ, chiếc ô trông khá thú vị."

Bạch Cơ : "Không hổ là Vi công tử, ánh mắt thật sắc bén. Đây là một chiếc ô da ."

Vi Ngạn lập tức quên nỗi lo chuyện thành , hứng thú : "Có thể cho xem một chút ?"

Bạch Cơ đưa chiếc ô da cho Vi Ngạn, nhận lấy, dùng tay xoa nhẵn mặt dù, ánh mắt lóe lên như tìm thấy bảo vật.

"Chiếc ô da giá bao nhiêu?"

"Ôi, đều là bạn cũ, cần gì chuyện tiền bạc. Vi công t.ử sắp thành , tặng chiếc ô da quà mừng cho công tử." Bạch Cơ mỉm .

Vi Ngạn nghi ngờ lầm, Nguyên Diệu cũng nghi ngờ lầm. Con rồng yêu tham lam thể chuyện buôn bán lỗ vốn ?!

"Ngươi thật sự tặng chiếc ô da cho ?" Vi Ngạn do dự hỏi.

Bạch Cơ : "Tất nhiên, dù thì chiếc ô để ở Phiêu Miểu các, Hiên Chi cũng ăn ngon, ngủ yên, suốt ngày nghĩ ngợi linh tinh, chi bằng tặng cho ngươi."

"Bạch Cơ thật ." Vi Ngạn cảm động .

"Cảm ơn Bạch Cơ." Nguyên Diệu cũng cảm động. Mặc dù Bạch Cơ hành động kỳ quái, đôi khi thích trêu chọc, hù dọa khác, nhưng nàng thực sự là một quan tâm khác.

"Mặc dù tặng Vi công t.ử ô da , nhưng công t.ử vẫn trả tám mươi lượng vàng cho đưa ngươi đến Thẩm phủ gặp quỷ ." Bạch Cơ mỉm .

Vi Ngạn : "Gần đây sắp thành , cần tiêu tốn nhiều, thể hoãn một thời gian ? Đợi khá hơn sẽ trả cho ngươi."

Bạch Cơ : "Tất nhiên là . từ hôm nay tính, mỗi ngày lãi ba phần."

Vi Ngạn và Nguyên Diệu cùng hét lên: "Sao ngươi cướp ?!!"

"So với cướp bóc thì thấy chặt c.h.é.m vẫn vui hơn, ha ha ha..." Bạch Cơ lớn đặt tay lên hông.

Một cơn gió thổi qua, chuông treo mái nhà kêu leng keng trong mưa xuân, tiết Thanh Minh sắp đến.

(Ô da – hết)

Phần 3: Khóa Nuy Nhuy

 

Loading...