Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Chương 8: Phương Chu

Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:21:42
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thần thú thuyền Ngọc Phương nhận lệnh cùng áp sát Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Đế Ất. Hổ trắng, báo săn, gấu đen, tê giác gầm lên, trăn lớn, cá sấu, thằn lằn rít lên, đại bàng, bồ câu, cú ma vỗ cánh bay, tất cả thần thú đều hóa thành tư thế tấn công.

Thần thú từng bước tiến gần, vẻ mặt hung dữ, như thể xé nát Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Đế Ất.

"Grrrrr..." Đế Ất nhe răng gầm lên và tư thế tấn công.

Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh, trong lòng thầm tính toán. Bạch Cơ tuy mạnh nhưng khó mà địch nổi với lượng đông đảo của bọn yêu thú, chúng cùng lao tới chuyện đùa. Một khi đ.á.n.h , Bạch Cơ thể tự bảo vệ, Đế Ất cũng thể tự bảo vệ, nhưng chắc chắn sẽ c.h.ế.t, sẽ mất mạng móng vuốt của con thú nào.

Nguyên Diệu đang suy nghĩ thì đám yêu thú nhảy lên tấn công.

Bạch Cơ hề vội vàng, bình thản niệm chú.

Chuyện kỳ lạ xảy ! Đám yêu thú một sức mạnh thần bí giữ giữa trung, chúng vẫn giữ tư thế tấn công hung dữ nhưng thể cử động.

Một giọt mồ hôi lạnh chảy qua trán Nguyên Diệu.

"Bạch Cơ đại nhân, chuyện gì thế ?" Đế Ất nhịn hỏi sự nghi ngờ trong lòng Nguyên Diệu.

Bạch Cơ : "Ngươi quên đây là ? Đây là vùng thời gian hoang dã mất ba nghìn năm mới tạo , vùng thời gian hoang dã hội tụ quá khứ và tương lai, thể định hình thời gian, chỉ định hình chúng trong khoảnh khắc tấn công thôi."

Thục Vương giận dữ lắm nhưng ông cũng thể gì, chỉ thể trơ mắt thanh thiết xanh ngọn lửa bất diệt tan chảy, Hậu Thổ dần dần lộ từ trong chiếc hộp đen.

Bánh răng đỏ như m.á.u thuyền Ngọc Phương nhanh như cơn gió.

Đột nhiên, bánh răng đỏ ngừng , một tiếng rống trời long đất lở, từ thuyền Ngọc Phương trào một dòng nước lũ khổng lồ.

Lúc , thanh thiết xanh vẫn cháy hết, phong ấn của Hậu Thổ vẫn giải trừ.

C.h.ế.t ! Nước lũ đến Hậu Thổ! Nguyên Diệu thầm nghĩ , tim đập thình thịch trong lồng ngực.

"Các ngươi chậm một bước, thiên kiếp thể đảo ngược! Ha ha ha ha..." Thục Vương điên cuồng lớn.

Nhìn thấy nước lũ sắp trào nhấn chìm cả thế giới, Đế Ất tuyệt vọng nhắm mắt .

Bạch Cơ từ bỏ, nàng hóa thành một con rồng trắng khổng lồ, kêu vang lên, bay vút lên trời. Thân rồng trắng như rắn, sừng như san hô, móng vuốt như liềm, râu tóc như giáo mác.

Thân rồng trắng phủ đầy ngọn lửa vàng và xanh băng, chiếu sáng vùng thời gian hoang dã. Đôi mắt rồng trắng rực lên ánh sáng vàng, nó đột nhiên lao về phía thuyền Ngọc Phương, râu tóc dựng , há to miệng, nuốt chửng nước lũ trào từ chiếc thuyền.

Nước lũ khổng lồ hút bụng rồng trắng.

Tuy nhiên, nước lũ càng lúc càng lớn, như con thú khổng lồ phình to, chẳng mấy chốc, như thể trời một lỗ hổng lớn, nước lũ tràn thể kiểm soát.

Rồng trắng vô cùng vất vả, liên tục nuốt nước lũ trào . Bụng nó thể chịu nổi lượng nước quá lớn, càng lúc càng phình to, như một quả cầu khổng lồ.

Nguyên Diệu lo lắng, nghĩ rằng nếu Bạch Cơ tiếp tục uống, liệu bụng nàng nước lũ vỡ ?! Hắn ước thể dùng cơ thể để bịt kín lỗ hổng, tránh cho Bạch Cơ chịu đựng đau đớn như nhưng bất lực.

Biểu cảm của rồng trắng vô cùng đau khổ, hình dáng của nó bắt đầu loạng choạng, nhưng nó vẫn kiên trì nuốt chửng nước lũ, nghịch thiên mệnh.

Thục Vương động lòng, ông ngừng điên cuồng và lặng lẽ con rồng khổng lồ đang nuốt nước.

Đế Ất thể chịu đựng nổi nữa, nó nhảy vọt lên lao ngọn lửa bất diệt, nó chịu đựng đau đớn kinh khủng đưa móng vuốt ngọn lửa và kéo phần còn của thanh thiết xanh nóng bỏng khỏi Hậu Thổ.

Những dòng nham thạch đỏ rực từ thanh thiết xanh ăn mòn móng vuốt của Đế Ất, da thịt móng vuốt ăn mòn hết chỉ còn xương trắng. Đế Ất chịu đựng cơn đau xé thịt, khuôn mặt vặn vẹo, mồ hôi tuôn như mưa.

Hậu Thổ phá vỡ phong ấn, giống như một dòng chảy đục ngầu lao nước lũ ngập trời. Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ tương sinh tương khắc, nơi Hậu Thổ qua, nước lũ chặn , hút đất, còn gây họa nữa.

Con rồng khổng lồ trời thở phào nhẹ nhõm, nó theo đà mà dẫn dắt Hậu Thổ về phía thuyền Ngọc Phương.

Hậu Thổ bao quanh thuyền Ngọc Phương, đất đai tràn các đường vân vàng đỏ khoang tàu, khi Hậu Thổ chìm , các đường vân vàng đỏ dần dần biến mất. Khi Hậu Thổ lấp đầy các đường vân , bánh răng đỏ như m.á.u cũng dần biến mất.

Thuyền Ngọc Phương trở hình dáng ban đầu, yên tĩnh trôi nổi trong vùng thời gian hoang dã.

Nguyên Diệu chăm chú , cảm thấy hình dáng của thuyền Ngọc Phương tuy đổi nhưng dường như còn kỳ lạ như nữa.

Rồng trắng nhẹ nhàng đáp xuống đất, hóa thành một thiếu nữ mặc váy trắng tung bay.

Bạch Cơ ôm bụng, khuôn mặt trông khó chịu, lẽ do uống quá nhiều nước.

Nguyên Diệu vội vàng chạy tới đỡ, lo lắng : "Bạch Cơ chứ?"

Bạch Cơ vẫy tay : "Ít nhất ba tháng tới, sẽ uống nước nữa."

Đế Ất chịu đựng cơn đau xé thịt ở móng vuốt, Bạch Cơ với ánh mắt cảm kích.

Bạch Cơ phất tay, một tia sáng trắng lóe lên, Bạch Hổ, Báo Săn, Gấu Đen, Tê Giác, Trăn Lớn, Cá Sấu, Thằn Lằn, Đại Bàng, Bồ Câu, Cú Ma và các thần thú khác cũng khôi phục khả năng di chuyển. Các thần thú xảy chuyện gì, đầy nghi ngờ.

Thục Vương tin mắt Bạch Cơ, nàng thực sự nghịch thiên mệnh, ngăn chặn t.h.ả.m họa lớn cho nhân gian! Tại nàng thể điều đó, tại nàng liều mạng vì tất cả những điều ?

Thục Vương hét lên: "Tại ? Tại ngươi đến mức vì nhân gian? Ngươi vùng thời gian hoang dã, nước lũ đến thì ngươi cũng c.h.ế.t, Phiêu Miểu các cũng hủy, tại ngươi liều mạng như vì nhân gian?"

Bạch Cơ : "Vì cũng là một vị khách của nhân gian."

Thục Vương chấn động, cúi đầu im lặng, đang nghĩ gì.

Đột nhiên, kết giới Ngũ Hành mà Bạch Cơ lập đó bắt đầu vặn vẹo, kết giới lấy thuyền Ngọc Phương trung tâm dần dần thu nhỏ .

Bạch Cơ : "Không xong ! Thời gian của thuyền Ngọc Phương bắt đầu khởi động! Thục Vương bệ hạ, hiện tại ngài chỉ hai lựa chọn: một là để thuyền Ngọc Phương hủy trong vùng thời gian hoang dã , ngài và tất cả con dân của ngài thuyền Ngọc Phương cùng biến thành tro bụi; hai là mở một con đường dẫn tới Đông Hải, ngài và tất cả con dân của ngài lập tức trở thuyền Ngọc Phương, sẽ tiễn các ngài rời ! Nhanh lên! Không còn thời gian !"

Các thần thú Bạch Cơ thì hoảng sợ, bèn hóa thành ngọc thú trở về thuyền Ngọc Phương.

Thục Vương Bạch Cơ, thở dài : "Thật uổng công Vua một nước, thế mà bằng một con rồng yêu thể hiểu nỗi khổ của nhân gian, thương xót chúng sinh."

Thục Vương cũng hóa thành một tia sáng, trở về thuyền Ngọc Phương.

"Bạch Cơ đại nhân, cảm ơn ngài. Tạm biệt." Đế Ất quỳ xuống, bái Bạch Cơ một lễ, lời cảm ơn, cũng hóa thành một tia sáng, trở về thuyền Ngọc Phương.

Kết giới Ngũ Hành càng thu nhỏ , khi chỉ còn kích thước bằng thuyền Ngọc Phương, Bạch Cơ quỳ một gối xuống đất niệm chú, lòng bàn tay lóe sáng.

"Bùm!" Bạch Cơ vung tay c.h.é.m đất, một con đường xoáy vàng mở từ vùng thời gian hoang dã dẫn tới một nơi xa xăm rõ.

Thuyền Ngọc Phương đột ngột khởi động tiến con đường Bạch Cơ mở , đến nơi xa xăm rõ.

Nguyên Diệu cuối cùng chiếc thuyền mang theo lời nguyền diệt thế, nhưng cũng mang theo sự cứu rỗi tái sinh, thấy ba tầng khoang tàu các tượng thờ, đầu nhân thần, ngọc tông, thần thú, rắn, dê, hổ cũng đầu , bốn con chim thần quanh bàn thờ phát tiếng kêu dài như tiếng kèn báo hiệu thuyền Ngọc Phương khởi hành nữa.

Thuyền Ngọc Phương càng lúc càng xa, cho đến khi còn thấy nữa.

Biển cả mênh mông, cánh buồm cô độc, từ đây thuyền Ngọc Phương chở nữa.

Thuyền Ngọc Phương biến mất, con đường Bạch Cơ mở từ vùng thời gian hoang dã cũng biến mất.

Bạch Cơ thở phào nhẹ nhõm như trút bỏ gánh nặng cả thế giới. Nàng cố gắng dậy, mỉm với Nguyên Diệu: "Hiên Chi, đói , Ly Nô chắc xong bữa tối, chúng về ăn tối ."

Nguyên Diệu ngạc nhiên : "Ngươi uống nhiều nước như , còn ăn cơm ?"

Bạch Cơ đến nước, lập tức buồn nôn : "Đừng nhắc đến nước nữa, nôn quá."

Nguyên Diệu nhắm mắt, đỡ Bạch Cơ rời khỏi vùng thời gian hoang dã trở về Phiêu Miểu các.

Bạch Cơ thấy lòng bàn tay của Nguyên Diệu ngọn lửa bất diệt đốt cháy đến mức da thịt cháy khét thì cảm động.

"Hiên Chi bình thường đau một chút kêu la , hôm nay tay đốt cháy như , thấy ngươi kêu đau?"

Nguyên Diệu đáp: "Không đau , so với nỗi đau của Bạch Hổ tỷ và ngươi thì vết thương chẳng đáng gì."

Bạch Cơ : "Bị thương thế , đau là giả."

Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, mặc dù chị Bạch Hổ cảm ơn ngươi , nhưng vẫn cảm ơn ngươi vì cứu nhân gian ."

"Hiên Chi cần khách sáo, chỉ vì nhân quả của Đế Ất thôi."

"Bạch Cơ, thật ngươi cũng thích nhân gian , đúng ?"

"Không thích chút nào, chỉ vì nhân quả thôi."

"Bạch Cơ đừng cứng miệng nữa, nếu ngươi thích nhân gian , tại ngươi ' cũng là khách của nhân gian'?"

"Nói bâng quơ thôi."

Trong lúc chuyện, Bạch Cơ và Nguyên Diệu lầu hai của Phiêu Miểu các.

"Bạch Cơ, để xuống báo với Ly Nô rằng còn đại hồng thủy nữa, để khỏi lo lắng!" Nguyên Diệu mở mắt , vui vẻ chạy xuống lầu.

Bạch Cơ dựa lan can cầu thang, bóng lưng nhỏ bé của Nguyên Diệu chạy xuống, khóe miệng nở một nụ .

"Đại hồng thủy đến thể mang Phiêu Miểu các , mang Ly Nô , nhưng thể mang Hiên Chi . Vì Hiên Chi là của nhân gian nên cứu nhân gian ."

Phiêu Miểu các, sân .

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô quanh bàn ăn bằng gỗ lê, bàn đầy những món ngon như cuốn thịt dê đỏ, canh gà đen, kem sữa đào, vịt xốt tiêu, thịt hấp tỏi, cơm nếp, cá cắt lát, cá tạp hầm đậu phụ, cá cỏ hấp nguyên con.

còn lo lắng về ngày tận thế nên Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô đều vui vẻ và ăn uống ngon miệng.

Nguyên Diệu liếc Bạch Cơ đang ăn một cách ngon lành, : "Bạch Cơ vẫn nên ăn ít chút, ngươi uống nhiều nước như , giờ ăn nhiều như thế, đừng để bụng đau."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/chuong-8-phuong-chu.html.]

Bạch Cơ đáp: "Hiên Chi cần lo lắng, thức ăn trong một cái bụng khác."

Nguyên Diệu nghi ngờ hỏi: "Rồng hai cái bụng ?"

Bạch Cơ ăn một miếng cuốn thịt dê đỏ, : "Hiên Chi , rồng tới một trăm lẻ tám cái bụng cơ."

"Không thể nào?!" Nguyên Diệu ngạc nhiên há hốc mồm, đũa rơi khỏi tay.

Bạch Cơ tinh nghịch: "Trêu Hiên Chi chơi thôi."

Nguyên Diệu giận dỗi nhặt đũa lên, ăn một miếng thịt hấp tỏi, : "Đừng đùa với !"

Ly Nô hỏi: "Chủ nhân, thuyền Ngọc Phương ?"

Bạch Cơ : "Trở về biển ."

Ly Nô hỏi: "Nó trở đất liền ?"

Bạch Cơ : "Hy vọng là , nếu cứu thế giới nữa. Lần , lẽ may mắn tìm Hậu Thổ như ."

Nguyên Diệu hỏi: "Vậy, Bạch Hổ tỷ sẽ trở ?"

Bạch Cơ thở dài : "Đế Ất thể trở . Nó thuyền Ngọc Phương mãi mãi, đó là cái giá nó trả."

Nguyên Diệu lẩm bẩm: " Đan Dương vẫn đang chờ nó trở về lầu Nhiên Tê."

Nghĩ đến việc Đế Ất yêu thích nhân gian nhưng để cứu nhân gian mà mãi mãi rời , giam cầm thuyền Ngọc Phương, mất tự do thì Nguyên Diệu còn tâm trạng ăn uống nữa.

Con hổ còn lòng từ bi, thương xót chúng sinh, cứu vớt những vô tội. Con thì , chẳng nên đối xử với thế giới sinh mạng bằng lòng từ bi và ơn hơn ?

"Trước đây sợ Bạch Hổ tỷ, mỗi thấy tỷ ở lầu Nhiên Tê, đều tránh xa. Biết tỷ như thì nên tiếp xúc với tỷ nhiều hơn, thật tỷ một trái tim từ bi."

"Hiên Chi quên , Đế Ất từng c.ắ.n ngươi mà?"

"Đó là tỷ dọa thôi, nếu tỷ thật lòng c.ắ.n thì cũng còn sống ."

"."

Ly Nô : "Vì thế giới đến ngày tận thế nên một điều."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu tò mò Ly Nô.

Ly Nô dừng một chút : "Từ giờ, Phiêu Miểu các vẫn sẽ ăn cá."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu hiểu , bèn bắt đầu điên cuồng ăn những món cuốn thịt dê đỏ, canh gà đen, kem sữa đào, vịt xốt tiêu, thịt hấp tỏi, cơm nếp, vì sẽ còn ăn nữa.

*

Cỏ mọc chim bay, trời nắng rực rỡ.

Phố Tây, Phiêu Miểu các

Sáng sớm, Nguyên Diệu Ly Nô sai chợ mua đồ ăn. Sau khi mua xong, về và thấy Bạch Cơ đang vui vẻ. Hóa , đống bảo vật của Bạch Cơ để ở Lạc Dương gửi đến Phiêu Miểu các, dường như là do Đào Ngũ mang đến. Khi Nguyên Diệu về đến nơi, Đào Ngũ rời . Nguyên Diệu nhiều về Đào Ngũ nhưng từng gặp, bỏ lỡ cơ hội.

Bạch Cơ hát một bài hát nhỏ sai Ly Nô phân loại và sắp xếp các bảo vật. Một phần bảo vật như ngọc trai, san hô, xà cừ và hương long đặt lên kệ, một phần cất kh và những bảo vật dán phong ấn rõ danh tính đều cất kho.

Nguyên Diệu cũng thấy những bảo vật quý hiếm , bèn vội vàng đặt giỏ đồ ăn xuống bếp chạy giúp Bạch Cơ sắp xếp.

Bạch Cơ đang mân mê một viên san hô đỏ to bằng cái cối xay, thấy Nguyên Diệu đến bèn : "Hiên Chi, cảm thấy bảo vật của tứ hải ngày càng bằng ."

Nguyên Diệu từng thấy san hô đỏ như , bèn : "Những thứ mà."

Bạch Cơ thở dài: "Trước đây san hô đỏ và xà cừ gửi đến đều to bằng bức tường, giờ chỉ còn to bằng cái cối xay, chất lượng cũng . Trước đây ngọc trai, minh châu, ngọc trai đen, ngọc trai vàng đều to bằng nắm đấm, giờ những viên ngọc chỉ to bằng ngón cái, chất lượng cũng bình thường."

Nguyên Diệu cúi đầu xuống, đất chất đầy đủ loại ngọc trai, phần lớn to bằng ngón cái, vài viên to bằng nắm đấm, tròn trịa, bóng mượt, màu sắc tươi sáng.

Mỗi viên đều vô giá! Nguyên Diệu thầm nghĩ.

"Bạch Cơ khắt khe quá, thấy những thứ ."

"Hiên Chi gì cả." Bạch Cơ tức giận .

"Bạch Cơ, mỗi mười năm tứ hải đều gửi bảo vật lên Phiêu Miểu các, bao nhiêu năm qua gửi bao nhiêu, đáy biển nhiều san hô to bằng bức tường, ngọc trai to bằng nắm đấm, họ cũng cố gắng , ngươi đừng khó họ nữa."

"Hiên Chi , bảo vật của tứ hải là vô tận, lấy mãi cạn. Họ càng ngày càng qua loa với chỉ vì lâu về biển. Uy tín của còn như xưa, danh tiếng lừng lẫy của trong long tộc dần dần biến mất."

"Chuyện cũng cách nào khác. Bạch Cơ cần lo lắng, sẽ ngày ngươi trở về biển." Nguyên Diệu an ủi.

Bạch Cơ về xa xăm, ánh mắt sắc như dao, đôi môi đỏ nở một nụ hình trăng lưỡi liềm.

"Ta chỉ trở về tứ hải, chỉ thành Phật, còn ..."

"Hiên Chi... Hiên Chi..." Một chạy Phiêu Miểu các, ngắt lời Bạch Cơ.

Người đến là Vi Ngạn, chạy đến mồ hôi nhễ nhại, còn ôm một con hổ con. Đây là một con hổ đầy tháng, trông như một con mèo, màu vàng óng, trán chữ "vương", đôi mắt đen long lanh.

"Hóa là Đan Dương." Nguyên Diệu .

Bạch Cơ chằm chằm con hổ con trong tay Vi Ngạn.

Vi Ngạn thấy một đống san hô và xà cừ, ngọc trai, thì mắt sáng lên, : "Bạch Cơ nhiều thứ ."

Bạch Cơ : "Vi công t.ử chọn vài món yêu thích mang về . Là bạn cũ, sẽ để giá thấp nhất cho ngươi."

Vi Ngạn buồn bã : "Gần đây đang kẹt tiền, mua nổi. Bạch Cơ cứ để dành mấy thứ để kiếm tiền từ khác ."

Bạch Cơ đưa tay áo che mặt, : "Vi công t.ử đùa ."

Nguyên Diệu : "Đan Dương, ngươi thời gian đến Phiêu Miểu các, Vi phu nhân khỏe ?"

Vi Ngạn : "Nhị nương tỉnh . Đế Ất vẫn trở về, lo lắng cho nó, mấy ngày nay ăn ngon, ngủ yên."

Nghĩ đến Đế Ất, Bạch Cơ và Nguyên Diệu đều buồn bã.

Nguyên Diệu : "Có lẽ Đế Ất đến nơi nó nên đến, Đan Dương đừng quá lo lắng."

Vi Ngạn : " , Nguyên Diệu, cố ý đến để cho ngươi xem Tiểu Đế Ất. Nhìn , đây là Tiểu Đế Ất."

Nguyên Diệu con hổ con trong tay Vi Ngạn, : "Đây là... con hổ ngươi mới mua ?"

Vi Ngạn lắc đầu, : "Không mua. Không , quá lo lắng cho Đế Ất, tối qua canh giữ bên cạnh lồng của nó, nghĩ rằng nó sẽ về. Ta ngủ gục bên cạnh lồng sắt, đến sáng nay thì thấy con hổ con trong lồng. Đây chắc chắn là Đế Ất về! Nên gọi nó là Tiểu Đế Ất. Ta ăn sáng xong bèn mang đến cho xem, vì cách Tiểu Đế Ất xuất hiện lạ, liệu nó yêu quái ?"

Nguyên Diệu ngạc nhiên há hốc mồm. Con hổ con chẳng lẽ thật sự là Đế Ất? Đế Ất đang ở thuyền Ngọc Phương ? Chẳng lẽ nó trốn về? thuyền Ngọc Phương theo Đế Ất lên bờ ? Lần , thuyền Ngọc Phương mang tai họa cho nhân gian ?

Bạch Cơ đưa tay chọc ghẹo con hổ con trong tay Vi Ngạn, : "Vi công tử, con hổ con duyên với ngươi. Yên tâm, nó yêu quái, sẽ mang tai họa cho ngươi, ngươi thể an tâm nuôi nó."

Con hổ con đưa móng vuốt chơi đùa với Bạch Cơ, Nguyên Diệu ngạc nhiên thấy móng vuốt của con hổ con màu trắng như tuyết hợp với màu lông của nó. Khi ở thời gian hoang dã, dùng móng vuốt chạm thanh Huyền Thiết đang đốt cháy bởi ngọn lửa bất diệt Đế Ất để Hậu Thổ sớm phá vỡ phong ấn, sắt nung đỏ ăn mòn móng vuốt của nó, chỉ còn xương trắng.

Con hổ con thật sự là Đế Ất! Chắc chắn là Đế Ất! Nguyên Diệu hét lên trong lòng.

"Tốt quá, yên tâm ! Ta chắc chắn sẽ nuôi dưỡng Tiểu Đế Ất thật ." Vi Ngạn vui mừng .

Vì thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu đang bận rộn sắp xếp hàng hóa, Vi Ngạn cũng lâu, bèn ôm Tiểu Đế Ất cáo từ.

Khi Vi Ngạn rời , Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Bạch Cơ, con hổ con là Đế Ất ?"

Bạch Cơ : "Phải, nhưng cũng . Đế Ất vẫn ở thuyền Ngọc Phương mà."

Nguyên Diệu một đầu mờ mịt, : "Ta hiểu."

Bạch Cơ , : "Con hổ con là do m.á.u thịt của Đế Ất và nỗi nhớ sâu sắc của nó đối với nhân gian hóa thành. Nguyên Diệu thể coi nó như móng vuốt mà Đế Ất để ở nhân gian."

"Thì ."

Một lúc , Nguyên Diệu nghĩ điều gì đó, bèn lo lắng : "Tiểu Đế Ất sẽ dẫn dụ thuyền Ngọc Phương đến chứ?"

Bạch Cơ , : "Khó mà . Có thể sẽ dẫn dụ đến cũng thể . dẫn dụ thuyền Ngọc Phương đến, thì cũng vài ngàn năm , Hiên Chi sẽ kịp thấy, cũng cần lo lắng cho đời ."

"Thì là , nhưng vẫn lo lắng rằng đại hồng thủy sẽ đến, thế giới sẽ hủy diệt." Thư sinh lo lắng .

"Thục Vương đúng, thế giới sớm muộn gì cũng sẽ hủy diệt, chỉ hủy diệt mới sự tái sinh. Đó là ý nghĩa của sự tồn tại của thuyền Ngọc Phương, cũng là ý nghĩa của cả thế giới bể khổ ."

"Ta hiểu những ý nghĩa huyền diệu khó hiểu đó. Ta chỉ hy vọng thế giới thể tồn tại mãi mãi, thể sống mãi mãi, sự hủy diệt, cái c.h.ế.t, đau khổ, cũng buồn phiền."

Thư sinh Bạch Cơ, ánh mắt sáng như .

Bạch Cơ thư sinh, : "Hiên Chi đúng là một nhân hậu."

Một cơn gió thổi qua, ngọc trai đất lăn tứ tung, gió thổi lên âm thanh từ xà cừ như tiếng chim thần kêu dài thuyền Ngọc Phương.

(Thuyền Ngọc Phương - Hết)

Hồi 2: Nhân Bì Tán

 

Loading...