Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Hồi 4: Quạ Bát Chỉ - Chương 1: Ác Phụ

Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:21:58
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giữa hè, tiếng ve kêu vang.

Buổi chiều, vì việc gì , Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến phường Sùng Hóa để giao hương an thần đặt cho Hứa phu tử.

Bóng cây hè mát, chim hoàng oanh hót líu lo, trong phường Sùng Hóa ít nhà quyền quý, đa phần là bình dân, thương nhân, qua kẻ , đầy những khung cảnh đời thường. Vì trời nóng nực, ngày dài nhàn rỗi, đường phố rợp bóng cây xanh, ít đang gốc cây liễu hóng mát, các nữ nhân tụ tập việc thêu thùa, trò chuyện phiếm. Những đứa trẻ trần truồng chạy nhảy khắp phố, chơi đùa rộn rã.

Hứa phu t.ử nhà, Bạch Cơ và Nguyên Diệu đặt hương an thần xuống rời .

Đi con đường của phường Sùng Hóa, Bạch Cơ và Nguyên Diệu cũng thấy thú vị.

Nguyên Diệu : "Trẻ con đúng là nhiều sức sống, trời nóng thế mà chạy nhảy mệt."

Bạch Cơ : "Hiên Chi tuổi cũng còn nhỏ, cũng thể chạy nhảy đấy."

Nguyên Diệu : "Tiểu sinh còn là trẻ con nữa, nếu như chạy nhảy như trẻ con thì sẽ coi là... điên... mất..."

Nguyên Diệu kịp hết, thấy Bạch Cơ và đám trẻ con chạy nhảy chơi đùa .

Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh.

Dưới gốc cây liễu lớn, Nguyên Diệu cạnh mấy nữ nhân đang việc thêu thùa, từ xa Bạch Cơ chơi đùa và đám trẻ trong hẻm.

Mấy nữ nhân và chằm chằm Nguyên Diệu.

Nguyên Diệu ngượng ngùng, vội vàng cúi chào, : "Các tẩu tẩu, tiểu sinh xin chào. Tiểu sinh xin mượn bóng mát một lát..."

Mấy nữ nhân khúc khích, và thì thầm: "Thì là một thư sinh!"

"Thảo nào mà đầy mùi sách vở!"

"Ha ha!"

"Hi hi!"

Nguyên Diệu giữa trời nắng, đành lì ở chỗ râm mát .

Nguyên Diệu đang ngẩn , bỗng từ xa trong một ngôi nhà vang lên tiếng đập bát đĩa, và tiếng mắng nhiếc chua ngoa của một nữ nhân: "Có bánh lạnh và canh thừa cho bà ăn là ! Ngươi dư tiền mà còn mua gạo trắng nấu cho bà ăn? Gạo trắng đắt lắm, củi cũng đắt nữa! Còn sống qua ngày ?"

Một nam nhân giọng khẩn khoản: "Nương bệnh , chỉ ăn một bát cơm gạo trắng."

Tiếng nức nở của một bà già vang lên.

Giọng nữ nhân càng chua chát: "Ôi! Hôm nay ăn cơm gạo trắng, ngày mai uống canh nhân sâm, ngày ăn yến tiệc hạng sang! Ngươi mà kiếm về đấy? Không giàu thì đừng ngày ngày đòi ăn ăn nọ. Nhà nghèo nuôi nổi."

Nam nhân kìm nén giận dữ, run rẩy : "Ngươi... ngươi... ngươi đừng quá đáng quá..."

"Choang!" Lại một tiếng đập bát đĩa, và tiếng quát tháo của nữ nhân: "Ta quá đáng? Ta quá đáng chỗ nào? Ngươi giỏi thì kiếm nhiều tiền về, nhà gạo mì, dù nấu mười bát cơm cho bà ăn, quan tâm."

Nam nhân ấp úng một hồi, lời nào.

Bà già : "Đừng cãi nữa... khụ khụ khụ... đều là của , ăn cơm nữa. Khụ khụ, đói..."

nữ nhân vẫn buông tha, tiếp tục c.h.ử.i rủa đôi mẫu t.ử .

Nguyên Diệu mà ngơ ngác, hiểu nhà đó chuyện gì.

Bên cạnh, mấy nữ nhân việc thêu thùa thì thầm với , Nguyên Diệu lỏm câu chuyện mới hiểu chuyện.

Thì , nhà đó họ Trương, nam nhân tên Trương Đại. Trương gia Đại nghèo, cha mất khi còn nhỏ, nương vất vả nuôi khôn lớn. Khi Trương Đại đến tuổi lấy thê tử, nương dốc hết tích góp để cưới thê tử.

Cô nương họ Trương mới về nhà chồng lâu thì bộc lộ rõ bản tính độc ác và chua ngoa. Nàng luôn phàn nàn về việc ăn mặc của nương chồng, trách bà quá lãng phí, ngày ngày dùng lời cay nghiệt khiến cho nhà cửa yên.

Mẫu già chịu nổi, đành sống chung một mái nhà với con trai và con dâu, tự dọn ở một căn phòng nhỏ xập xệ, thứ ăn uống đều do Trương Đại mang tới. Tuy nhiên, Trương phu nhân chỉ cho phép Trương Đại mang đồ ăn thừa, canh cặn đến cho nương chồng, ngay cả một chiếc bánh hồ chỉnh cũng cho phép mang. Trương Đại tính tình nhu nhược, sợ thê t.ử dám gì. Thấy chồng dễ bắt nạt, Trương phu nhân càng tỏ ngang ngược.

Hôm nay, mẫu già bệnh, ăn một bát cơm gạo trắng, Trương phu nhân lấy lý do gạo quá đắt để từ chối. Trương Đại chịu nổi nữa, lén mua gạo, tranh thủ lúc Trương phu nhân ngủ trưa nấu một bát cơm gạo trắng mang cho nương. bà nương kịp ăn thì Trương phu nhân phát hiện, lập tức đập bát đĩa, cãi ầm ĩ.

Nguyên Diệu chuyện, giận dữ, bèn xông khỏi gốc cây liễu, định đến Trương gia Đại gõ cửa, về đạo hiếu.

Không ngờ, Bạch Cơ cửa Trương gia từ lúc nào, lên mái nhà, đang gì.

Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Bạch Cơ đang ?"

Bạch Cơ hỏi : "Hiên Chi định ?"

Nguyên Diệu giận dữ : "Nghe nhà ngược đãi già, tiểu sinh gõ cửa về đạo hiếu của thánh nhân!"

Bạch Cơ : "Hiên Chi cũng vô ích, họ sẽ . Bản tính con vốn ác, sẽ đổi chỉ vì lời của ngươi ."

Nguyên Diệu gãi đầu: ", gặp chuyện thì tiểu sinh ."

Bạch Cơ phì : "Hiên Chi đừng phí lời."

Nguyên Diệu hỏi: "Vậy Bạch Cơ cách nào để nữ nhân hiểu đạo hiếu ?"

Bạch Cơ mái nhà, : "Coi như già nhà gặp may, gặp một thần thú hiếm thấy. Không, rằng nhờ thần thú giáng lâm, cả thành Trường An đều may mắn, ít lòng đầy ác ý sẽ thanh tẩy."

"Chuyện gì ?" Nguyên Diệu bối rối theo hướng Bạch Cơ.

Trên mái nhà một chiếc lông vũ màu xanh đậm.

Nguyên Diệu kỹ thì phát hiện đó là lông vũ thật, mà chỉ là một hình ảnh hư ảo.

"Quạ Bát Chỉ đến nhân gian ." Bạch Cơ với vẻ thích thú.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/hoi-4-qua-bat-chi-chuong-1-ac-phu.html.]

"Quạ Bát Chỉ là gì?" Nguyên Diệu hỏi.

Bạch Cơ kéo Nguyên Diệu rời khỏi Trương gia, : "Trên đường về, sẽ cho Hiên Chi ."

Nguyên Diệu : "Tiểu sinh vẫn đến Trương gia khuyên họ giữ đạo hiếu."

"Hiên Chi cần lãng phí lời, coi chừng mắng thêm." Bạch Cơ kéo tiểu sinh .

Trên đường, mấy đứa trẻ chạy đến vây quanh Bạch Cơ chơi đùa, nàng lấy một gói giấy dầu đựng mứt, kẹo ngọt chia cho chúng. Lũ trẻ nghịch ngợm, ăn hết kẹo kéo đến đòi thêm. Bạch Cơ còn kẹo nhưng chúng vẫn chịu buông, còn kéo áo Bạch Cơ và Nguyên Diệu.

Nguyên Diệu , Bạch Cơ quanh thấy lớn, bỗng biến thành mặt rồng nhe nanh múa vuốt khiến lũ trẻ hoảng sợ, thét bỏ chạy.

"Ha ha ha! Hiên Chi, lũ trẻ đáng yêu quá, ngươi coi chúng chạy vui kìa!" Bạch Cơ lớn, bọn trẻ chạy tán loạn.

Nguyên Diệu nhăn mặt: "Đó là do ngươi dọa chúng! Bạch Cơ, đừng dọa trẻ con nữa!"

Bạch Cơ trở hình dạng , và Nguyên Diệu đường phường Sùng Hóa, về phía phía chợ Tây.

Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, ngươi quạ Bát Chỉ là gì?"

Bạch Cơ : "Quạ Bát Chỉ là một loài thần điểu, hình dạng là con quạ ba chân, đôi mắt tím, đuôi xanh đậm như công. Quạ Bát Chỉ sống ở tiên cảnh Đào Nguyên núi Côn Lôn, là một loài chim tiên ít khi đến nhân gian. Nghe quạ Bát Chỉ bụng, khi trở thành thần điểu thường dẫn đường cho những lạc lối sắp c.h.ế.t núi Côn Lôn, cứu nhiều lạc đường. Sau đó quạ Bát Chỉ Tây Vương Mẫu phong thần điểu và ban cho một loại sức mạnh kỳ diệu."

Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Sức mạnh gì?"

Bạch Cơ : "Sức mạnh thanh tẩy tâm hồn. Chúng thể thanh lọc cái ác trong lòng , biến kẻ thành ."

Nguyên Diệu tin: "Thật sự loài thần điểu như ?"

Bạch Cơ : "Có đấy, và một khi quạ Bát Chỉ đến nhân gian, chắc chắn sẽ những tâm hồn đen tối bẩn thỉu thu hút và sẽ ở nhà đó, thanh tẩy tâm hồn đó, khi xong việc sẽ chuyển sang nhà khác. Vừa , thấy mái nhà gia đình cãi lông vũ của quạ Bát Chỉ, chắc là quạ Bát Chỉ đang ở đó. Vì Hiên Chi cần can thiệp, trong việc giúp hướng thiện, quạ Bát Chỉ hơn ngươi."

"Thật giả đó?" Nguyên Diệu vẫn tin lắm.

Bạch Cơ giải thích thêm, lớn . Nguyên Diệu bán tín bán nghi bước theo nàng.

Chiều tối, tại Phiêu Miểu Các.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô đang ăn tối ở sân , Ly Nô nấu một đĩa cá lư nấu chín, một đĩa hành tây luộc, một bát canh đậu hũ nấm viên cá, và một nồi cơm trắng thơm phức.

Bạch Cơ và Ly Nô ăn ngon miệng, Nguyên Diệu cơm trắng, nhớ đến bà già bệnh tật Trương gia thì ăn.

Trong lúc trò chuyện, Bạch Cơ nhắc đến chuyện quạ Bát Chỉ đến thành Trường An.

Ly Nô , ngẩn : "Chắc chắn quạ Bát Chỉ đến thành Trường An từ lâu . Nửa năm , cũng thấy nhà lông vũ của quạ Bát Chỉ."

Bạch Cơ ngạc nhiên: "Ngươi thấy ở ?"

Ly Nô : "Ở phường Bình Khang. Nghe Đồi Mồi thương, Ly Nô đến Ngạ Quỷ Đạo mang cá khô thơm cho nó, tiện thể thăm nó. Lúc đó, mái nhà của một hộ gia đình ở phường Bình Khang, Ly Nô thấy ảo ảnh lông của quạ Bát Chỉ. Tuy nhiên, Ly Nô chỉ mải c.h.ử.i Quỷ Vương gì, cứ bắt Đồi Mồi đ.á.n.h với kẻ khác, khiến Đồi Mồi thương, nên để ý nhiều đến chuyện lông vũ, đó quên mất."

Bạch Cơ lẩm bẩm: "Hơn nửa năm... Điều lạ, quạ Bát Chỉ thường dừng ở một nơi quá lâu..."

Nguyên Diệu : "Có lẽ, quạ Bát Chỉ thích thành Trường An, định cư."

Bạch Cơ : "Có thể lắm."

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô ăn xong bữa tối, Bạch Cơ nhắm mắt nghỉ ngơi, Ly Nô bếp dọn dẹp chén bát.

Nguyên Diệu lẻn bếp, thấy nồi vẫn còn nửa nồi cơm trắng, bèn lén gần con mèo đen đang rửa bát, : "Ly Nô lão ."

Con mèo đen trợn mắt, vui : "Làm gì ?"

Nguyên Diệu : "Tiểu sinh việc nhờ lão giúp đỡ."

Con mèo đen hỏi: "Chuyện gì thế?"

Nguyên Diệu : "Tiểu sinh nhờ lão mang cho một bà cụ bệnh một bát cơm trắng."

Con mèo đen : "Không ."

Nguyên Diệu khổ: "Bà cụ đó đáng thương, luôn con dâu ngược đãi, thường chỉ ăn thức ăn thừa. Giờ bà bệnh, ăn một bát cơm trắng cũng , ban ngày còn con dâu mắng, chắc giờ vẫn đói bụng. Tiểu sinh lẽ tự , nhưng lệnh giới nghiêm thể . Ly Nô lão bốn chân chạy nhanh, nháy mắt là tới, cũng vi phạm lệnh giới nghiêm. Xin nhờ lão một chuyến."

Con mèo đen giơ móng cào tiểu sinh, giận dữ : "Ngươi mới bốn chân chạy nhanh, ngươi mới là chân, đây là móng!"

Nguyên Diệu nước mắt rưng rưng, dám giận, tiếp tục khổ: "Ly Nô lão chỉ móng vuốt nhanh nhẹn còn minh thần võ, đại từ đại bi..."

Ly Nô kiên nhẫn : "Được , đừng nữa. Ngươi giúp rửa nồi chén bát, dọn dẹp bếp sạch sẽ, còn mua cho mười cân cá khô thơm, sẽ giúp ngươi mang cơm."

Nguyên Diệu vui vẻ đồng ý, : "Được. Làm phiền lão ."

Ly Nô miệng thì phiền c.h.ế.t nhưng vẫn đốt một bó củi hâm nóng cơm, còn đập hai quả trứng, hấp một bát trứng gà chưng.

Ly Nô cho cơm và trứng chưng một hộp thức ăn, hỏi: "Bà cụ đó ở ?"

Nguyên Diệu rửa nồi : "Phường Sùng Hóa, phố ba, hẻm hai phía đông, cây liễu lớn, Trương gia. Bà cụ hình như ở trong căn phòng gỗ mục nát."

"Biết ." Ly Nô cầm hộp thức ăn rời khỏi Phiêu Miểu Các, nó nhảy lên mái nhà, một bước một nhảy về phía phường Sùng Hóa.

---

*Chú thích về quạ Bát Chỉ(八咫鴉) nghĩa là chim Yatagarasu, một loại chim trong thần thoại Nhật Bản, còn nếu trong truyện thấy khác thì chắc do tác giả tự tưởng tượng hoặc mượn con , chứ em hem tìm thấy nó trong điển tịch trung quốc nơi ạ. Yatagarasu là hiện của võ nhân Hachiman no Ken, ba chân và treo cổ là chiếc gương Yatagarasu. Nó thiên thần Amaterasu phái đến nhân gian để cứu đế vương Jinmu, mắc kẹt trong núi Kumano vì lạc đường.

Yatagarasu là một con quạ quái vật với ba móng vuốt, sống trong núi sâu ở Kumano, tỉnh Mie theo truyền thuyết. Nó sở hữu một trong ba thần khí, chiếc gương Yatagarasu. Trong tín ngưỡng Shinto của Nhật Bản, thế giới chia thành thế gian (Dương giới) và thế giới vĩnh cửu (Âm giới), và chiếc gương Yatagarasu chính là cổng nối giữa hai thế giới. Khả năng của Yatagarasu là cứu rỗi linh hồn và báo thù. Nhiệm vụ của nó là đưa các linh hồn c.h.ế.t nhưng vẫn còn lưu ở thế gian về thế giới vĩnh cửu, hoặc xử lý những vi phạm lời thề Kumano. Nó là quản lý ranh giới giữa sinh và tử, sống chung với cái c.h.ế.t. Chừng nào còn cái c.h.ế.t thế gian, nó sẽ biến mất. Dù thương nặng đến , nó cũng thể hồi phục, và ngay cả khi c.h.ế.t, nó thể tái sinh ở thế hệ tiếp theo.

 

 

Loading...