Phiêu Miểu 4 - Quyển Diêm Phù - Ngoại truyện: Thúc tu

Cập nhật lúc: 2026-03-10 07:27:10
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Băng lạnh tan, cỏ xuân xanh mướt.

Chợ Tây, Phiêu Miểu các.

Bạch Cơ thấy trời dần ấm lên, bảo Nguyên Diệu và Ly Nô cất lò sưởi , chỉ để lò tay bằng đồng hoa văn để ứng phó với thời tiết lúc ấm lúc lạnh. Rảnh rỗi, Bạch Cơ một xuống kho giếng kiểm kê đồ đạc, xem một mùa đông dài, kho thiếu gì hoặc thừa gì .

Nguyên Diệu đang dọn dẹp lò sưởi trong phòng, sắp xếp những đồ vật mùa đông cần dùng xuân, dự định chuyển lên phòng chứa bên cạnh kho tầng hai. Hắn bận rộn cả buổi, thấy Ly Nô, bèn chạy bếp gọi: "Ly Nô lão , đến giúp một tay, thể tự mang cái lò sưởi lên tầng hai ."

Một con mèo đen đang nhảy nhót trong bếp, đất đặt hơn mười cái bình lọ, trong cái bình mở nắp lộ một cái đuôi cá. Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Ly Nô lão đang ?"

Mèo đen thấy Nguyên Diệu, thở dài : "Mọt sách, mùa xuân đến nhanh quá."

Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Ngươi ?"

Mèo đen lo lắng: "Tháng chạp năm ngoái muối mười tám bình cá, còn hơn một nửa, mùa xuân đến. Đêm qua khi ngủ, thấy tiếng băng tan, nghĩ chợ cá tươi bán, mua nhưng cá muối ăn hết, thật lo lắng!"

Nguyên Diệu toát mồ hôi : "Ai bảo Ly Nô lão mùa đông muối nhiều cá như ..."

Mèo đen : "Mùa đông giá rét, băng tuyết phủ sông, muối nhiều sẽ cá ăn. Ngươi ăn nhiều, mỗi ngày ăn ít."

"Đi! Ta đồ ăn nhiều!" Nguyên Diệu tức giận .

Mèo đen : "Mọt sách mau nghĩ cách cho ."

Nguyên Diệu nghĩ một lúc, : "Ly Nô lão , cá muối của ngươi ngon, chọn một cái gói hộp quà, tặng cho Thập Tam Lang, A Thử, Đồi Mồi cô nương nếm thử. , còn An Thiện Hòa dạy ngươi thổi sáo cũng thể tặng ít. Dù ngươi nghề, mỗi dịp lễ tết, gửi ít lễ vật cũng thể hiện sự lễ độ, quên ơn thầy."

Mèo đen mắt sáng lên, : "Hóa đồ ăn hết thể đem quà, mọt sách thật thông minh!"

Nguyên Diệu vội : "Ta đem đồ ăn hết quà, chỉ là thấy cá muối ngon, tình cờ ăn hết, thể đem quà."

"Không giống ? Cũng là đem đồ ăn hết tặng!" Mèo đen vọt khỏi bếp, tìm hộp quà trong kho.

Nguyên Diệu tại chỗ suy nghĩ một lát, gãi đầu : "Vẫn cảm thấy gì đó đúng..."

Nguyên Diệu trong phòng, thấy lò sưởi đất mới nhớ mục đích tìm Ly Nô. Ly Nô bận rộn gói cá muối quà, Nguyên Diệu dám phiền.

Nguyên Diệu đang Ly Nô cột nơ hộp quà bên cạnh, bỗng khách đến ngoài sảnh, vội đón.

Trong sảnh, bên cạnh kệ hàng, một con chim mang bọc vải thô. kỹ, là vịt vì con chim lớn hơn vịt, đuôi lông xám ngũ sắc, đầu còn một sợi lông màu sắc sặc sỡ.

Nguyên Diệu ngạc nhiên nhưng vì quen với các khách hàng kỳ lạ, nhanh chóng lấy bình tĩnh.

Nguyên Diệu : "Vị khách , ngài mua gì?"

Con chim gập chân, lễ phép : "Ta đến mua đồ. Xin hỏi, công t.ử Nguyên Diệu ở Phiêu Miểu các ?"

Nguyên Diệu : " là tiểu sinh."

Con vịt thấy, vô cùng kích động, : "Hóa ngài là Nguyên công tử! Tiểu sinh đặc biệt đến tìm ngài."

"Ngươi tìm tiểu sinh ?" Nguyên Diệu cảm thấy bối rối.

Con vịt lập tức biến thành một thiếu niên mười ba, mười bốn tuổi mặc áo xám. Thiếu niên đôi mắt tròn, miệng bẹt, nom mập mạp và đáng yêu.

Thiếu niên áo xám cúi đầu chào Nguyên Diệu, : "Tiểu sinh tên Tư Phong, theo lệnh của cha, quản ngàn dặm xa xôi, từ Tương Châu đến đây để bái sư học thơ phú với Nguyên công tử."

Nguyên Diệu hỏi: "Lệnh tôn là ai? Tiểu sinh nhớ quen Lệnh tôn, tại ông bảo ngươi tìm tiểu sinh học thơ phú?"

Tư Phong : "Ngài cha tiểu sinh cũng , cha tiểu sinh ngài. Ông thường thấy ngài ngày đêm miệt mài đèn sách, ngâm thơ phú, khâm phục học vấn của ngài. Tiểu sinh cũng học chữ vài năm nhưng mãi học thơ phú, cha tiểu sinh nhớ tới ngài, ngài ở Phiêu Miểu các nên cố ý bảo tiểu sinh đến Trường An bái sư."

Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh, hỏi: "...Ngươi thực sự đến từ Tương Châu ?"

Tư Phong : " . Cha tiểu sinh thầy xa quê hai năm, nghĩ rằng chắc thầy nhớ quê, còn đặc biệt bảo tiểu sinh mang một đặc sản Tương Châu cho thầy."

Nguyên Diệu : "Đừng gọi tiểu sinh là thầy vội, tiểu sinh còn hiểu rõ chuyện gì xảy ."

Tư Phong cúi đầu : "Vâng, thưa thầy."

Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh.

Tư Phong tháo bọc vải thô, đặt lên quầy, mở . Bọc vải chứa một bình sành nhỏ kín, một bó thịt heo khô, và một gói giấy dầu buộc bằng sợi dây đỏ.

Tư Phong : "Bình nhỏ chứa rau Khổng Minh. Thịt heo khô là từ heo hương đen Tương Châu. Gói giấy dầu chứa một chút tương bán hạ*. Món quà nhỏ bé đáng kể, mong thầy nhận cho."

*Tên một loại thuốc, đặc sản của Tương Châu.

Nguyên Diệu thấy đúng là đặc sản quê nhà, nỗi nhớ quê hương chợt tràn ngập trong lòng, kìm rớt nước mắt.

Ly Nô lúc mang hộp quà qua sảnh, chuẩn ngoài tặng quà. Nó phần lớn câu chuyện khi đang gói quà trong phòng, thấy Nguyên Diệu bọc quà sắp , : "Mọt sách cái gì? Đồ ăn hết đem tặng quà, đây đều là đồ ăn thừa của nhà nó, gì mà ?"

Tư Phong , tức giận : "Ngươi là con mèo đen nào mà năng như ? Nhà bao giờ ăn đồ khói lửa, những thứ là thúc tu* là cha cố ý chuẩn quà cho thầy!"

* Xâu, bó thịt khô. § Ghi chú: Ngày xưa đến chơi mang theo để quà. Học trò đến xin học cũng mang theo biếu thầy lễ, gọi là "thúc tu" 束脩. Vì thế nên đời gọi những bổng lộc của thầy giáo là "thúc tu", khi gọi tắt là "tu". ◇Luận Ngữ 論語: "Tự hành thúc tu dĩ thượng, ngô vị thường vô hối yên" 自行束脩以上, 吾未嘗無誨焉 Ai dâng lễ để xin học thì từ một xâu thịt khô trở lên, từng (chê là ít) mà dạy.(từ điển hán nôm)

Nguyên Diệu lau nước mắt, : "Ly Nô lão nên bậy, một nắm đất quê hương còn quý hơn vàng. Tư Phong mang món quà từ xa đến, đó là tấm lòng chân thành của cha , tiểu sinh cảm động."

"Chậc! Ta các ngươi nữa, tặng quà đây!" Ly Nô mang hộp quà, chạy nhanh ngoài.

Tư Phong mong mỏi : "Thưa thầy, thầy chấp nhận tiểu sinh ?"

Nguyên Diệu : "Nếu ngươi chê tiểu sinh tài mọn học ít, hãy cùng tiểu sinh nghiên cứu thơ phú nhé."

Tư Phong vui vẻ : "Tốt quá! Cảm ơn thầy!"

Tư Phong lấy một ấm , coi như rượu, kính Nguyên Diệu, coi như thực hiện lễ bái sư.

Dù Nguyên Diệu nhớ cha của Tư Phong cũng Tư Phong là gì nhưng vẫn nhận học trò từ ngàn dặm xa xôi đến bái sư .

Bạch Cơ Nguyên Diệu nhận Tư Phong học trò cũng gì, chỉ dặn đừng ảnh hưởng đến việc kinh doanh của Phiêu Miểu các ban ngày, Tư Phong chỉ đến học buổi tối.

Tư Phong vui vẻ đồng ý.

Vẫn còn sớm, Tư Phong sẽ trở buổi tối, cáo từ.

Nguyên Diệu lo lắng Tư Phong xa nhà, ở Trường An quen ai, chỗ ở, Bạch Cơ cho phép để ở sân của Phiêu Miểu các, dù một con vịt cũng chiếm nhiều chỗ.

Bạch Cơ : "Không cho ở, mà là Phiêu Miểu các phù hợp với . Hắn cần lo lắng, trong hoàng cung Trường An sẽ chỗ cho ."

Nguyên Diệu đoán, lẽ Tư Phong là loài chim thích nước, cần ở gần ao hồ, Phiêu Miểu các ao hồ nên phù hợp. Hoàng cung Trường An địa thế thấp, ao hồ để ở. Võ hậu chủ yếu sống ở Đại Minh cung phía đông bắc, hoàng cung Trường An hoang tàn, Tư Phong ở đó sẽ an và tiện lợi cho việc học.

Đến bữa tối, Nguyên Diệu thấy bàn vẫn là cá muối, bèn lấy rau Khổng Minh và thịt heo khô mà Tư Phong mang đến món ăn.

Nguyên Diệu ăn , nỗi nhớ quê hương ngừng trỗi dậy.

Ly Nô ăn một miếng rau Khổng Minh, nhổ : "Meo! Đây là món gì ? Mặn c.h.ế.t !"

Nguyên Diệu : "Ly Nô lão hiểu, đây là hương vị của nỗi nhớ quê hương..."

Ly Nô ngơ ngác hỏi: "Nỗi nhớ quê hương là mặn đến đắng ?"

Bạch Cơ gắp một miếng cá muối, : "Trước đây thấy, hôm nay mới nhận cá muối cũng ngon. Nỗi nhớ quê hương gì chứ, đều đắng nghét."

Đến tối, Tư Phong đúng giờ đến, Nguyên Diệu đặt hai chiếc bàn gỗ hành lang sân , bày bút mực giấy nghiên, thắp bảy ngọn đèn ngọc thụ, ánh trăng mờ, bắt đầu dạy Tư Phong thơ phú.

Bạch Cơ xa, uống rượu ngắm trăng, Nguyên Diệu truyền đạo dạy học cho Tư Phong. Ly Nô thì lăn lộn bãi cỏ, tự vui vẻ.

Sau vài thử thách, Nguyên Diệu phát hiện Tư Phong tuy thể nhưng về thơ phú thì gì. Nguyên Diệu đành một bài thơ ngũ ngôn đơn giản nhất, để Tư Phong thưởng thức.

"Xuân chẩm mộng tân từ, trúc diện lục tang chi.

Hoa lạc tàn dương lý, bất tự khứ niên thì."*

*Gối mùa xuân mơ những từ mới, chiếu tre xanh cùng cành dâu.

Hoa rơi trong ánh chiều tà, giống như năm ngoái.

Tư Phong xong một lượt, đôi mắt tròn trĩnh đờ đẫn, : "Thưa thầy, bài thơ về mùa xuân."

Nguyên Diệu : " , là mùa xuân. Ngươi thử xem cặp đối và vần của bài thơ , cảm nhận gì ?"

Tư Phong một nữa, ánh mắt càng thêm đờ đẫn, : "Không , hiểu."

Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh, : "Hay là, để tiểu sinh dạy ngươi về tứ thanh bát bệnh nhé. Thơ phú mênh m.ô.n.g như biển cả, đẽ như trời, đáng để học."

* Tứ thanh bát bệnh: Yêu cầu về thanh luật phát hiện và áp dụng trong sáng tác thơ ca thời Nam Bắc triều.

"Vâng, thưa thầy." Tư Phong ngơ ngác đáp.

Thế là, Nguyên Diệu bắt đầu dạy Tư Phong từ căn bản về thanh điệu, từng chút từng chút một, dạy ngươi cách phối hợp bình trắc, nổi chìm, luyện từng chữ từng câu.

Tư Phong tuy vụng về nhưng học chăm chỉ.

Bạch Cơ một hồi, hiểu , lắc đầu ngâm:

"Đắm chìm trong sách vui thú Thần thế,

Một chén rượu thanh thiên trong bình.

Nhớ ngày nào gió thổi hoa rơi lối nhỏ,

Nay lạnh lùng trong các, mưa ngủ say."

Nguyên Diệu ngẩng đầu : "Cặp đối khá nhưng thanh luật đúng."

"Hừ!" Bạch Cơ cúi đầu uống rượu.

Ly Nô cũng lắc lư đầu ngâm:

"Một con mèo, hai con mèo, ba con bốn con năm con mèo, cùng nhảy nhót. Mọt sách, bài thơ của thế nào?"

"Chẳng gì cả." Nguyên Diệu .

Ly Nô vui.

Từ đó, mỗi khi Nguyên Diệu ngoài, Tư Phong đều đến Phiêu Miểu các học hai canh giờ buổi tối, mặc cho mưa gió, sấm chớp.

Tuy năng khiếu nhưng nhờ kiên trì và chăm chỉ, Tư Phong dần dần tiến bộ từng ngày.

Nguyên Diệu luôn giữ tinh thần truyền đạo nhưng ép buộc, khuyến khích nhưng áp đặt, mở đường nhưng dẫn đến cùng, chủ yếu là khơi dậy sự tư duy của Tư Phong, để tự suy nghĩ và khám phá.

Thời gian trôi qua, Tư Phong dần hiểu về thanh luật, cuối cùng thể thơ:

*Thiên quang đạm đạm tiếp thủy sắc, Lan quân y y phiên bích hà.

Cô ảnh quy triểu tà dương lý, Thiên nhai phiêu linh tiêu hồn khách."*

*Ánh trời mờ mờ hòa và màu nước, Áo lan phấp phới những đám sen xanh.

Bóng lẻ chiếc thuyền trở về trong ánh hoàng hôn, Người khách lưu lạc nơi chân trời.

Nguyên Diệu nhíu mày : "Tuy bình trắc đúng nhưng thế cũng khá . Tiểu sinh sẽ giải thích cho ngươi, ngươi lĩnh hội về thanh luật, sửa ."

Nguyên Diệu kiên nhẫn giải thích từng phần của bài thơ, Tư Phong chăm chú lắng , ánh mắt lúc thì mơ hồ, lúc thì sáng tỏ.

Ly Nô cũng lấy một tờ giấy, một cây bút lông, hành lang thơ.

"Dưới trăng một con mèo, cây hai con mèo, tổng cộng mấy con mèo? Chắc là ba con mèo. Mọt sách, bài thơ của thông chứ?"

Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh, : "Ly Nô lão , ngươi thông sáu trong bảy lỗ."

Ly Nô cho rằng thông sáu trong bảy lỗ , vui vẻ .

Bạch Cơ uống rượu kinh Phật, tranh thủ : "Ly Nô, thông sáu trong bảy lỗ nghĩa là thông. Ý của Nguyên Diệu là bài thơ của ngươi cũng khác gì ."

Ly Nô , ném bút xuống, mắng: "Thơ gì mà tệ quá, nữa!"

Tư Phong tiếp tục học nghiêm túc, đến khi trăng lên đỉnh đầu mới cáo từ về.

*

Thời gian thấm thoắt trôi, chẳng mấy chốc gần đến lễ Thượng Tư*

* Sự kiện truyền thống của Trung Quốc, thường gọi là ngày Ba tháng Ba. Vào ngày , sẽ đến gần nước để rửa sạch, và tổ chức các hoạt động như dạo chơi, thi hoa cỏ, và uống rượu bên bờ nước.

Ngày hôm đó, Bạch Cơ nhận một thiệp mời từ phủ Thái Bình, kèm theo một cành hoa phù dung còn đọng sương.

Bạch Cơ mở thiệp mời, qua : "Ngày mai là lễ Thượng Tư, công chúa Thái Bình tổ chức tiệc thơ tại biệt viện bên cạnh vườn phù dung, nhiều văn nhân mặc khách sẽ tham gia, Hiên Chi cùng ?"

Nguyên Diệu : "Được chứ. Tiểu sinh mang Tư Phong theo, cũng học thơ phú một thời gian, thể thử sức đối thơ với ."

Bạch Cơ : "Được."

Ly Nô vội vàng : "Chủ nhân, Ly Nô cũng , năm ngoái đấu hoa cỏ* thua, năm nay Ly Nô quyết tâm thắng."

* Một trò chơi cổ xưa. Nội dung của trò chơi đổi theo các triều đại. Vào thời Đường, nó là cuộc thi so sánh lượng và loại hoa cỏ mà mỗi thu thập , nào thu nhiều hơn thì thắng.

Bạch Cơ : "Được."

*

Ngày mùng ba tháng ba, lễ Thượng Tư.

Hồ Khúc Giang, vườn Phù Dung.

Lễ Thượng Tư là một ngày lễ rôm rả, văn nhân nhã sĩ và quý phụ trong thành Trường An đều ngoài tham gia các hoạt động. Các quý phụ thích dã ngoại ngắm hoa, đấu hoa, còn văn nhân nhã sĩ thì ưa chuộng tiệc thơ lưu thủy.

Sáng sớm, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô và Tư Phong lên xe ngựa rời khỏi chợ Tây, đến hồ Khúc Giang.

Ngày mùng ba tháng ba, thời tiết mới mẻ, bên bờ nước Trường An, nhiều mỹ nhân, đường , chỉ thấy hoa đào, hoa lê thơm ngát, liễu non rủ bóng, ngựa quý, xe thơm đầy đường, du khách đông như nêm cối.

Biệt viện của công chúa Thái Bình bên hồ Khúc Giang, chiếm diện tích một nửa phường, từ giữa hồ dẫn một kênh nước trong nhà, xa hoa tráng lệ.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô và Tư Phong xuống xe ngựa, những tỳ nữ áo sặc sỡ dẫn trong biệt viện xa hoa, qua những cung điện nguy nga, đình đài lầu các, thẳng đến hoa viên phía .

Hoa viên của biệt viện Thái Bình xây dựng quanh hồ, trải đầy kỳ hoa dị thảo, rực rỡ xanh tươi, các chỗ thanh nhã dọc theo dòng nước trong vắt uốn khúc, bàn đặt rượu ngon món ngon, bút mực giấy nghiên, thích hợp để tổ chức tiệc thơ lưu thủy.

Ở lối hoa viên, một hồ nước xanh biếc như ngọc bích, bên hồ đặt ba lư hương Bác Sơn, trong lư đốt hương tê giác quý, tỳ nữ áo sặc sỡ cầm gáo gỗ, khách dự tiệc thực hiện nghi lễ phất tích, rửa sạch bụi bẩn, xua đuổi điềm .

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô và Tư Phong khi thực hiện xong nghi lễ phất tích* bên hồ, tỳ nữ dẫn buổi tiệc, chỗ.

* Tục lệ cổ đại, ngày lễ Thượng Tư, tổ chức lễ cúng tại bờ nước để rửa sạch bụi bẩn và xua đuổi những điều may.

Bạch Cơ xuống, thấy bàn rượu ngon, bèn tự rót uống.

Nguyên Diệu xuống, xung quanh, thấy công chúa Thái Bình nhưng khách khứa đến gần hết, trông cách ăn mặc đều là văn nhân nhã sĩ, đang chuyện sôi nổi.

Ly Nô yên , chờ tỳ nữ dẫn đường rời , bèn hùng hổ chạy ngoài đấu hoa với các tiểu thư.

Tư Phong từng thấy buổi tiệc như , lo lắng, nghĩ đến lát nữa thể thơ mặt , càng căng thẳng đến toát mồ hôi.

Nguyên Diệu an ủi Tư Phong: "Không , đây chỉ là buổi tiệc giải trí, nếu thuyền rượu trôi đến ngươi mà ngươi thơ thì còn . Nghe và học từ những tác phẩm của khác cũng uổng phí chuyến ."

"Vâng, thưa thầy." Tư Phong bớt căng thẳng hơn.

Nguyên Diệu thấy Bạch Cơ đang uống rượu, khỏi : "Bạch Cơ đừng chỉ lo uống rượu, nếu thuyền rượu trôi đến ngươi thì ngươi cũng thơ đấy."

Bạch Cơ : "Đừng lo, thuyền rượu chắc chắn trôi đến mặt . Nếu ngươi còn nhiều thì chắc chắn sẽ cho thuyền rượu trôi đến mặt ngươi hết."

Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh, dám thêm.

Bạch Cơ quanh, : "A, tên mập bên cạnh Lan Đình mặc áo màu thật khó chịu, trông cũng giống học vấn, lát nữa cho thuyền rượu trôi đến mặt , cho hổ một phen."

"Bạch Cơ, trêu !" vì sợ thuyền rượu trôi đến , thơ sẽ mất mặt, tiểu sinh chỉ dám hét lên trong lòng.

"Hiên Chi cũng đến ." Một giọng ấm áp và nhiệt tình vang lên.

Nguyên Diệu đầu , hóa là Vương Duy. Vương Duy là biểu của Nguyên Diệu, vốn sống ở biệt viện ngoại ô kinh thành, sự kiện nghiên hạt đào, chuyển thành, chuyên tâm con đường quan lộ. Vì nhiều việc vặt ở Phiêu Miểu các, Nguyên Diệu ít thời gian gặp Vương Duy cũng con đường quan lộ của thế nào, chỉ giờ đây dựa công chúa Thái Bình, mưu sĩ trong phủ Thái Bình.

"A, Ma Cật, lâu gặp." Nguyên Diệu vội vàng lên, nhiệt tình chào hỏi.

Bạch Cơ mỉm gật đầu chào Vương Duy.

Vương Duy đáp lễ Tư Phong, : "Vị là...?"

Nguyên Diệu : "Đây là học trò mới của tiểu sinh, tên là Tư Phong."

Tư Phong vội vàng dậy, cúi chào Vương Duy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-4-quyen-diem-phu/ngoai-truyen-thuc-tu.html.]

Vương Duy : "Đã là học trò của Nguyên Diệu, chắc chắn tài năng, lát nữa chắc chắn tác phẩm ."

Tư Phong , vốn bớt căng thẳng càng lo lắng hơn, toát mồ hôi.

Vương Duy và Nguyên Diệu trò chuyện một lúc, kể về tình hình gần đây, hẹn ngày khác và ngắm cảnh uống rượu rời .

lúc , công chúa Thái Bình xuất hiện, khi chào hỏi, buổi tiệc thơ lưu thủy chính thức bắt đầu.

Lưu thủy là một buổi tiệc mà quanh dòng suối uốn lượn, thượng nguồn sẽ thả một chiếc thuyền đựng rượu, thuyền rượu trôi theo dòng nước, dừng ai, đó uống rượu và thơ. Nếu , sẽ uống ba chén rượu để phạt.

Để ngăn chuẩn , đề tài thơ thường định ngay tại chỗ, hôm nay công chúa Thái Bình chủ tiệc, tất nhiên sẽ đề.

Công chúa Thái Bình suy nghĩ một chút, Bạch Cơ, : "Hôm nay trời , nước sông Khúc trong xanh, nhờ Phật tổ che chở, kênh nước mới của bản công chúa thành lễ Thượng Tư. Vậy hôm nay, hãy thơ về 'nước' hoặc 'thiền'."

Các văn nhân nhã sĩ thở phào nhẹ nhõm, may mà đề tài khó khăn, đều biểu hiện ngoài, suy nghĩ kỹ lưỡng.

Dòng nước trôi thuyền rượu, thuyền rượu trôi theo dòng nước, buổi tiệc thơ lưu thủy bắt đầu.

Tư Phong lo lắng toát mồ hôi, ngừng suy nghĩ về bài thơ liên quan đến nước.

Nguyên Diệu thuyền rượu từ thượng nguồn trôi xuống, trôi bồng bềnh dừng mặt công chúa Thái Bình.

Nguyên Diệu ngạc nhiên, vội Bạch Cơ, thấy nàng mỉm gian xảo.

Chắc chắn là trò của Bạch Cơ, công chúa Thái Bình thơ đầu tiên, thời gian ngắn như , chắc nàng nghĩ , thể sẽ mất mặt .

Công chúa Thái Bình thản nhiên nâng thuyền rượu, suy nghĩ một lúc, uống cạn rượu, ngâm:

"Chúng sinh tự ràng buộc sám hối,

Một đèn khó xua ngàn năm tối.

Thuyền trong mộng say Thần thế,

Hái hoa sen tỉnh mộng xem."

Bài thơ hương nước, thiền ý, xong, bèn rối rít khen ngợi.

"Hừ! Không ngờ gần đây nàng Lục Tổ Đàn Kinh chuẩn từ ..." Bạch Cơ uống một ngụm rượu, tự .

Vòng tiếp theo của tiệc thơ lưu thủy bắt đầu. Lần , thuyền rượu tới lui, dừng mặt Vương Duy. Vương Duy nâng thuyền rượu, uống cạn. Hắn công chúa Thái Bình, ngâm thơ:

"Đậu đỏ sinh ở phương nam,

Mùa xuân đến, nẩy bao nhiêu cành.

Xin hãy hái cho nhiều,

Vật gợi tình tương tư."

Công chúa Thái Bình ngạc nhiên, nghiêng đầu Vương Duy, ánh mắt phức tạp. Sau một lúc im lặng, đều ồ lên.

"Ha ha ha ha! Đây là bài thơ gì ? Lcj đề tám ngàn dặm."

"Ha ha ha! Ma Cật, thơ của ngươi một là nước, hai là thiền, chắc là nhầm đề tài !"

"Hồng đậu? Tương tư? Ma Cật, ngươi đang nhớ một vị tiểu thư nào ở phường Bình Khang ?"

Nguyên Diệu khỏi đổ mồ hôi, Vương Duy thấy hổ. Có lẽ Vương Duy tập trung, nhầm đề tài, nếu với tài thơ của tihf thơ về nước thiền dễ dàng ?

Vương Duy hề thấy hổ, công chúa Thái Bình với ánh mắt sâu sắc, : "Ta nguyện tự phạt ba chén."

Công chúa Thái Bình lệnh cho tỳ nữ: "Nếu Ma Cật về tương tư, thì mang cho một bình rượu tương tư."

Vương Duy : "Cảm ơn công chúa."

Vương Duy uống liền ba chén rượu, dù nhạo vẫn vẻ vui.

Bạch Cơ công chúa Thái Bình, Vương Duy, tỏ vẻ suy nghĩ.

Tiệc thơ lưu thủy tiếp tục. Lần , thuyền rượu dừng mặt một nam nhân mập mặc áo hoa cạnh Lan Đình. Nguyên Diệu nghĩ là trò của Bạch Cơ, bèn lườm nàng một cái.

Bạch Cơ thì thầm: "Hiên Chi, thật sự , còn đang suy nghĩ chuyện của công chúa Thái Bình và Vương công tử."

Nam nhân mập mặc áo hoa tên là Võ Du Kỵ, là cháu trai của Võ hậu, phong Thiên Thừa quận vương. Võ Du Kỵ học vấn giỏi nhưng vẫn tham gia buổi tiệc thơ của biểu . Vừa nghĩ mãi cũng bài thơ nào, thấy thuyền rượu dừng mặt , sợ đến toát mồ hôi.

Võ Du Kỵ run rẩy nâng thuyền rượu, tay ngừng run, đầu óc trống rỗng, nghĩ chữ nào, thần kinh căng thẳng đến cực điểm, nhắm mắt ngất xỉu.

"Ha ha ha ha! Biểu ca đúng là vô dụng!" Công chúa Thái Bình lớn.

Thấy công chúa Thái Bình , cũng đồng loạt nhạo Võ Du Kỵ.

"Ha ha ha! Võ quận vương là bí văn đến ngất xỉu !"

"Mau đỡ xuống nghỉ . Ha ha ha!"

Mấy tỳ nữ áo sặc sỡ lên, khiêng Võ Du Kỵ xuống trong tiếng nhạo của .

Sau khi đủ, tiệc thơ lưu thủy tiếp tục. Lần thuyền rượu trôi theo dòng, đến mặt Tư Phong. Tư Phong lo lắng, Nguyên Diệu dùng ánh mắt khích lệ, bảo bình tĩnh, ứng đối khôn khéo.

Tư Phong cố gắng giữ bình tĩnh, nâng thuyền rượu, cúi chào , uống cạn rượu. Nhìn cảnh xuân tươi , dòng nước róc rách, ngâm thơ:

"Cá bơi trong nước xuân, chim én bay đôi,

Trên đài Cao Dương, tiên nữ đàn tỳ bà.

Say mê khúc nhạc pháp, âm thanh tôn kính,

Nằm ngắm vàng nâng đĩa ngọc.."

"Có nước thiền, ý cảnh !" Vương Duy nhịn khen ngợi.

"Đối ngẫu chỉnh tề, dư vị vô cùng. Thiếu niên tài thơ !" Một ông lão râu tóc bạc phơ khen ngợi.

"Viết !" Công chúa Thái Bình cũng khen.

Nghe thấy khen , Tư Phong khỏi vui mừng, nghĩ đến những ngày học thơ vất vả, lòng ngọt ngào lẫn chua xót, đủ cảm xúc. Tất cả sự cố gắng đều đền đáp, , vui mừng . Hắn Nguyên Diệu, thấy thầy đang mỉm , nụ ấm áp như gió xuân, sưởi ấm lòng .

Nguyên Diệu vui, những ngày Tư Phong uổng công, cũng thể những bài thơ .

Vòng tiếp theo của tiệc thơ lưu thủy tiếp tục, thời gian trôi qua như nước trong tiếng vui. Trừ Bạch Cơ, đều thuyền rượu chúc phúc, thơ.

Sau khi tiệc thơ lưu thủy kết thúc, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Tư Phong chuẩn về nhưng thấy Ly Nô . Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Tư Phong đến vườn hoa nơi các tiểu thư đấu hoa, thấy một đám nữ nhi xinh hơn hoa xuân, đầy hương thơm, tiếng rộn ràng, thể tìm thấy Ly Nô.

Nguyên Diệu vội hỏi một tiểu thư mặc trang phục cung đình trang điểm hoa đào.

"Tỷ ơi, tỷ thấy một thiếu niên mặc áo đen ?"

Cô nương che miệng : "Có một vị công t.ử áo đen trai, chơi đấu hoa cỏ với chúng , đó hái hoa tìm cỏ, chúng đấu ba vòng mà vẫn thấy trở ."

Nguyên Diệu vội vàng : "Cảm ơn tỷ."

Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, Ly Nô lão chạy hái hoa tìm cỏ ?"

Bạch Cơ đưa tay lên che trán, về dãy núi phía nam, lo lắng : "Hy vọng Ly Nô trọc cả dãy Nam Sơn, nếu lão thần núi keo kiệt nổi giận, cho chúng ăn cái thứ quả quỷ để tạ tội mất."

Tư Phong : "Bạch Cơ đại nhân, để Nam Sơn tìm con mèo đen đó về."

Bạch Cơ : "Tư Phong, nhất định mang con mèo ngốc đó về đấy."

Tư Phong cúi chào, một tảng đá lớn .

Chẳng bao lâu, tảng đá lớn bay lên một con chim lông xám mỏ dẹp, lông vũ nhẹ nhàng như gió, đầu một cái lông màu sắc rực rỡ tung bay theo gió. Chim xám vỗ cánh bay về phía Nam Sơn, chỉ trong chớp mắt mất hút.

Nguyên Diệu há hốc mồm, : "Tư Phong bay ? Ta cứ tưởng nó như con vịt, chỉ bơi."

Bạch Cơ : "Tư Phong sinh từ gió, nắm giữ tám hướng của gió, thể hướng gió đến và , bay?"

Nguyên Diệu thở dài: "Hóa Tư Phong là thần vật như ."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu rời biệt viện Thái Bình, về Phiêu Miểu Các.

Đến tận hoàng hôn, Bạch Cơ và Nguyên Diệu trong sân , ăn mận và thịt khô, Tư Phong mới cùng Ly Nô về. Tư Phong mệt mỏi, sắc mặt tái nhợt, Ly Nô ủ rũ, thở dài thườn thượt.

Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Ly Nô, Tư Phong, xảy chuyện gì ?"

Tư Phong : "Đều tại con mèo đen gây chuyện, đấu hoa cỏ, nó đấu khí, gần như trọc cả Nam Sơn, lão thần núi cho nó . Ta nhớ lời dặn của Bạch Cơ đại nhân, đành cướp nó , cõng nó bay theo gió, đấu tranh với thần núi. Lão thần núi cũng cứng đầu, quyết tâm đuổi theo chúng buông, bay từ Bất Chu đến Côn Lôn, từ Bắc Hải đến Quy Hư, gần như bay khắp bốn phương trời đất, chỉ thiếu bay đến Bích Lạc Hoàng Tuyền, mới lão mệt đứt , buông tha chúng . Trải qua một phen vất vả, cuối cùng cũng phụ lòng Bạch Cơ và thầy, mang con mèo đen về."

Nguyên Diệu kinh ngạc đến há hốc mồm.

Bạch Cơ : "Tư Phong, vất vả cho ngươi ."

Tư Phong : "Không vất vả, Bạch Cơ đại nhân khách sáo quá."

Ly Nô ủ rũ : "Ta cứ tưởng đến Nam Sơn thể hái thêm nhiều hoa cỏ, mang về chắc chắn sẽ thắng, ai ngờ lão thần núi đáng ghét đó bắt. Trải qua một phen vất vả, đợi con chim mỏ dẹp bay đến sông Khúc thì vườn hoa vắng , cuộc thi hoa cỏ kết thúc từ lâu. Năm nay thua ."

Nguyên Diệu chỉ thể an ủi Ly Nô: "Ly Nô, còn năm , năm cố gắng hơn."

Ly Nô cầm lấy một quả mận, c.ắ.n : "Năm khi thua nữa mất!"

Nguyên Diệu mời Tư Phong ở ăn tối nhưng Tư Phong khéo léo từ chối.

Tư Phong yếu ớt : "Thưa thầy, hôm nay bay khắp đông tây nam bắc, tiêu hao quá nhiều yêu lực, về Tương Châu dưỡng sức một thời gian mới hồi phục . Sau , thể đến theo học thơ phú với thầy nữa. Khoảng thời gian học theo thầy, lợi nhiều. Tư Phong xin từ biệt."

"À, là chia tay ?" Nguyên Diệu trong lòng đột nhiên nỡ.

Tư Phong : "Chia tay là khởi đầu của gặp gỡ, đợi dưỡng sức hồi phục thì sẽ đến Miểu Các tìm thầy."

"Tư Phong, đợi ." Nguyên Diệu .

Nguyên Diệu vội vàng trong, lục lọi kệ báu tìm một tập giấy chữ , lấy một cái bọc, sân .

Tư Phong tập giấy dày cộm trong tay Nguyên Diệu, mới phát hiện đó là những bài thơ ngươi trong thời gian học, từ những bài non nớt đến những câu đối chỉnh tề, thiếu một bài. Tưởng chừng như chơi nhưng khác cẩn thận giữ gìn, Tư Phong khỏi cảm động.

Nguyên Diệu dùng cái bọc bọc những tờ giấy đưa cho Tư Phong, : "Tư Phong, đây là sự tiến bộ từng chút một của ngươi. Ngươi mang về cho phụ xem, chắc chắn ông sẽ cảm thấy vui mừng."

Tư Phong mũi cay cay, : "Cảm ơn thầy. Đợi dưỡng sức hồi phục sẽ đến tìm thầy."

"Ừm. Ta sẽ chờ ngươi." Nguyên Diệu .

Tư Phong đeo bọc lên, xòe cánh bay lên trời trong ánh hoàng hôn.

"Thưa thầy, còn một món quà định khi xuất sư mới tặng thầy, ai ngờ hôm nay xảy sự cố nên về quê . Món quà đó là do cha đích , để ở Linh Đài phía nam cung Trường An, tối nay thầy lấy nhé."

Giọng của Tư Phong dần dần biến mất trong bóng hoàng hôn.

Đêm khuya, cung Trường An.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu Linh Đài, một chiếc phong hướng bằng đồng hình chim. Trên con chim đồng đó treo một chiếc áo mỏng như cánh ve.

Nguyên Diệu chiếc phong hướng bằng đồng hình chim, một ký ức lâu từ từ hiện lên trong đầu. Khi ngươi còn nhỏ, hình như từng thấy một con chim đồng như thế .

Khi Nguyên Diệu tám tuổi, cha là Nguyên Đoạn Chương, Trường sử ở Tương Châu, đưa gia đình sống trong phủ đài. Cửa sổ phòng sách của Nguyên Diệu đối diện với quảng trường của phủ đài, phía bắc quảng trường một đài đá cao mười lăm trượng, đài đá một chiếc phong hướng bằng đồng hình chim.

Lúc đó Nguyên Diệu còn thể thấy một thứ tồn tại trong mắt đời. Hắn thấy con chim đồng đó một con chim mỏ dẹp kỳ lạ luôn đậu ở đó, nó thích dùng ánh mắt từ ái chữ, suốt mấy giờ đồng hồ. Bây giờ nghĩ , con chim đó chẳng lẽ là cha của Tư Phong ?

"Bạch Cơ, Tư Phong sống con chim đồng ?"

Bạch Cơ : " . Con chim đồng gọi là Tương Phong Ô, loài chim Tư Phong đều sống Tương Phong Ô, vì Tương Phong Ô là dụng cụ quan sát hướng gió, ở vị trí cao, che khuất. Loài chim Tư Phong trú ngụ Tương Phong Ô, thể hấp thu gió từ tám hướng."

Nguyên Diệu bừng tỉnh ngộ, : "Hóa , Tư Phong sống ở cung Trường An vì thủy đài mà là vì Tương Phong Ô. Bạch Cơ, chiếc áo Tương Phong Ô là món quà mà Tư Phong ? Cao quá, lấy ."

Một cơn gió thổi qua, chiếc áo mỏng như cánh ve thổi rơi xuống, đáp lên đầu Nguyên Diệu.

Nguyên Diệu cầm áo trong tay, cảm thấy chất vải mỏng nhẹ như gió, gần như trọng lượng. Hắn kỹ, chiếc áo màu sắc, chỉ phản chiếu ánh trăng, và dấu vết của kim chỉ.

Nguyên Diệu tò mò, : "Bạch Cơ, đây là loại áo gì? Tại thấy dấu kim chỉ?"

Bạch Cơ : "Đây là Thiên Y. Thiên Y may bằng kim chỉ, tất nhiên khe hở, chỉ những con chim Tư Phong tu vi cao mới thể dùng gió nguyên liệu để Thiên Y."

Nguyên Diệu há hốc mồm kinh ngạc, : " là kỳ diệu! Bạch Cơ, Thiên Y tác dụng gì?"

Bạch Cơ : "Mặc Thiên Y thể điều khiển gió bay lượn, lên đến Bích Lạc, xuống Hoàng Tuyền như chim Tư Phong ."

Nguyên Diệu phấn khích : "Vậy mặc Thiên Y, thể dạo đêm với ngươi mà sợ lính tuần tra bắt, trong tình huống nguy cấp cũng gây phiền phức cho ngươi và Ly Nô lão ?"

Bạch Cơ che miệng : "Về lý thuyết thì là ."

"Thực tế thì ?"

"Khụ khụ, Hiên Chi thấy Thiên Y nhỏ ?"

Nguyên Diệu kỹ, chiếc Thiên Y trong tay chỉ là chút nhỏ mà là quá nhỏ, chỉ phù hợp với một đứa trẻ mười hai, mười ba tuổi.

Đầu óc Nguyên Diệu bất chợt mơ màng, nhớ lời của Tư Phong.

"Món quà đó là do cha đích cho thầy."

Nguyên Diệu hiểu, : "Tại cha của Tư Phong cho một bộ đồ trẻ con?"

Bạch Cơ : "Hiên Chi, cuối cùng ngươi gặp cha của Tư Phong là khi nào?"

Nguyên Diệu nghĩ một lúc, : "Khoảng mười hai, mười ba tuổi, lúc đó cha một nữa vì lời tội, cách chức Trường sử, đày đến vùng quê hẻo lánh. Ta theo cha rời khỏi phủ đài, từ đó còn thấy Tương Phong Ô cũng thấy chim Tư Phong nữa."

Bạch Cơ : "Hóa . Trong mắt cha của Tư Phong, Hiên Chi vẫn là đứa trẻ mười hai, mười ba tuổi đó nên Thiên Y mà ông cũng kích thước lúc đó của ngươi."

"À, chim Tư Phong con sẽ lớn lên ?"

Bạch Cơ : "Không mà là nhận . Mười năm ngắn ngủi, con sẽ đổi nhiều, từ trẻ con thành lớn. mười năm đó trong mắt của phi nhân như một cái chớp mắt, đổi, khó nhận ."

"Thật ?" Nguyên Diệu buồn bã . Hắn cảm thấy buồn, vì Thiên Y mà vì sự khác biệt trong cách đo lường thời gian giữa con và phi nhân, khiến thấy buồn và cô đơn.

" ."

"Bạch Cơ, mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm, năm mươi năm nữa, tóc bạc trắng, còn ngươi và Ly Nô lão vẫn như bây giờ, điều đó thấy buồn và cô đơn."

Ánh mắt của Bạch Cơ lóe lên một chút buồn, nụ dần biến mất môi, chị thì thầm: "À, nghĩ đến điều , đột nhiên thấy buồn và cô đơn hơn cả Hiên Chi."

Nhìn bóng dáng buồn bã của Bạch Cơ, lòng Nguyên Diệu càng thêm đau đớn, cố gắng nặn một nụ , : "Bạch Cơ, đừng nghĩ nhiều, còn lâu mới già mà. Đừng chuyện thời gian nữa, hãy cùng ngắm trăng ."

Bạch Cơ ngẩng đầu, một trăng non tường cung, Nguyên Diệu, : "Trăng đêm nay thật ."

Nguyên Diệu : "Vì ngươi ở đây nên trăng mới như ."

Bạch Cơ vui vẻ , : "Hiên Chi nên hơn cả ánh trăng, như sẽ vui hơn."

Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh, trong lòng nghĩ: "Lời đó sẽ bao giờ ."

"Hiên Chi, còn Thiên Y thì ?"

"Đưa cho Bạch Cơ ."

"Tại ?"

"Vì Thiên Y trông quý hiếm, đưa cho ngươi thì ngươi cũng sẽ tìm cách lấy , chi bằng đưa cho ngươi để ngươi đỡ tốn sức, bớt nghĩ kế ."

"Ha ha ha ha!" Bị đoán trúng ý nghĩ, Bạch Cơ chỉ thể để che giấu.

"Bạch Cơ, Thiên Y đưa cho ngươi nhưng một điều kiện."

"Điều kiện gì?"

"Thần núi Nam Sơn cũng dễ dàng, ngươi nghĩ cách trồng hoa cỏ Ly Nô lão trọc cho Nam Sơn nhé."

"Ừ, thôi, sẽ dùng phép Dời Núi một nữa, chuyển một ít hoa cỏ tươi từ núi khác đến."

"Bạch Cơ đúng là một ."

"Không, là một con rồng ."

Một cơn gió thổi qua, gió khẽ rên rỉ, mùa xuân sắp qua .

---

Chương chú thích nhiều vì thơ, em chỉ chú thích mấy bản thơ mà Nguyên Diệu đến vần điệu thôi vì em ngu thơ. Còn mấy bài thơ vần điệu thì em dịch thẳng lun... Còn cái bài tương tư là em thấy thivien ạ, tại nó nổi tiếng nên em hem dịch hihi

(Hết phần 4, gặp ngày trời ạ)

 

Loading...