Phiêu Miểu 5 - Quyển Nhiên Tê - Chương 13: Hành Vũ
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:02:45
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắc Bạch Vô Thường từ bình phong chuyển động , họ chú ý chân, vô tình dẫm lên con mèo đen đang ngủ giường.
Tiếp theo là tiếng kêu đau đớn của Ly Nô: "Ái! Đau...đau...ai dẫm lên đuôi của gia?!"
Hắc Bạch Vô Thường cùng rụt chân .
Rồng trắng cũng từ từ tỉnh dậy.
Nguyên Diệu thấy Hắc Bạch Vô Thường đến, Bạch Cơ, Ly Nô cũng tỉnh dậy, vội vàng đặt kính Âm Dương xuống, thắp sáng sáu ngọn đèn còn đèn bảy ngọn.
Phòng khách lập tức sáng như ban ngày.
Ly Nô chằm chằm Hắc Bạch Vô Thường, mắng: "Hóa là hai cái tên c.h.ế.t cổ treo ! Không mắt ? Đuôi của gia suýt các ngươi giẫm gãy !"
Hắc Vô Thường gì.
Bạch Vô Thường lẩm bẩm: "Ai bảo ngươi đen, tối tăm thế thấy..."
Ly Nô , định cãi .
Bạch Cơ ngáp một cái, : "Thôi nào Ly Nô, vô lễ với hai vị quỷ sai, họ cũng cố ý."
Ly Nô bèn im lặng.
Bạch Cơ dậy : "Hai vị quỷ sai trở nhanh như , chắc hẳn chuyến Địa Phủ kết quả?"
Hắc Vô Thường : "Chúng điều tra cách mà Kình tuyệt chủng !"
Bạch Vô Thường : "Người Vu tộc ném bùa chú nguồn sông Thi, phá hủy linh khí tại đầu nguồn sông Thi khiến sông Thi trở nên độc hại, sinh linh hủy diệt. Sông Thi biến thành nước độc, chỉ trong một đêm, bộ thực vật trong núi Thi đều khô héo, đàn Kình cũng rơi trạng thái trúng độc và khát nước. Người Vu tộc núi Thi, g.i.ế.c Kình để lấy ngọc. Họ m.ổ b.ụ.n.g Kình, lấy ngọc Thương, chiếm đoạt cho riêng . Không lâu , bộ Kình tộc đều Vu tộc g.i.ế.c c.h.ế.t. Kình tộc tuyệt chủng. Sau đó lâu, núi Thi sụp đổ, nguồn sông Thi cũng khô cạn ."
Nguyên Diệu xong, khỏi kinh ngạc và buồn bã.
Bạch Cơ hỏi: "Có ghi chép gì về kính Âm Dương ?"
Hắc Vô Thường đáp: "Điều thì tra ."
Bạch Vô Thường : "Trong hồ sơ của địa phủ, ghi chép về kính Âm Dương."
Ly Nô lưỡi dài, : "Người Vu tộc cũng tàn nhẫn quá! Con Kình độc giác sống yên trong rừng, gì họ , tại đầu độc g.i.ế.c hết bọn chúng?"
Bạch Cơ trầm ngâm, : "Người tội nhưng mang ngọc là tội. Nhìn từ hành động của Vu tộc m.ổ b.ụ.n.g Kình để lấy ngọc Thương, họ chắc chắn vì ngọc Thương mà sinh lòng g.i.ế.c Kình."
Ly Nô suy nghĩ một lúc, : "Từ khi xảy chuyện sông Thi đến bây giờ, chỉ trong ba, năm ngày, thành Trường An xáo trộn, c.h.ế.t và thương nhiều. Nhìn thấy rõ ràng con sợ thi khí. Thời cổ đại, thi khí trong núi Thi và sông Thi chỉ thể kinh khủng hơn thi khí bây giờ. Người Vu tộc cũng là con , lý nào mà thi khí xâm nhập họ, họ thể núi Thi thể chạy đến nguồn sông Thi để đầu độc ?"
Bạch Cơ lắc đầu, : "Nguyên nhân của chuyện , e rằng hỏi Kình Ma trong Tứ Ngự Điện."
Hắc Vô Thường : "Bạch Cơ đại nhân, về Vu tộc, chúng còn tra một chuyện."
Bạch Vô Thường : "Chúng vì tò mò nên tìm xem hồ sơ của Vu tộc. Người Vu tộc Xi Vưu tiêu diệt, tất cả hồn phách của Vu tộc đều nhập luân hồi nhưng một cái tên vẫn xóa ."
Bạch Cơ ngạc nhiên, : "Người Vu tộc chẳng lẽ còn sống?"
Hắc Vô Thường lắc đầu, : "Không, , là sống! Nếu sống, chỉ riêng tuổi thọ, sớm nhập tiên tịch, thể xuất hiện trong danh sách của địa phủ."
Bạch Vô Thường : "Theo trạng thái trong danh sách của địa phủ, là c.h.ế.t, cũng là sống. Chúng việc mấy trăm năm, từng thấy tình huống như ."
Bạch Cơ hỏi: "Người Vu tộc tên là gì?"
Hắc Bạch Vô Thường kịp trả lời thì Nguyên Diệu, vẫn im lặng nãy giờ, lên tiếng: "Ngật Mộng. Ta tên là... Ngật Mộng..."
Hắc Bạch Vô Thường cùng : "! Là Ngật Mộng!"
Bạch Cơ đầu về phía tiểu thư sinh đang cầm kính Âm Dương, bên bàn trắc ngọc.
"Hiên Chi?"
Tiểu thư sinh ngẩng đầu, đôi mắt đen như mực, : "Ta tên là Ngật Mộng... Thần Kình đại nhân ở thế?!"
Ly Nô nhịn , : "Chủ nhân, mọt sách hình như ma ám ..."
Hắc Vô Thường kỹ, : "Hình như là một hồn ma... Còn là nữ!"
Bạch Vô Thường : "Giang Thành Quan chẳng là nơi trừ yêu bắt ma ? Sao trong Giang Thành Quan, nữ ma thể tự do quấy nhiễu phàm... Chuyện báo cho Thái Sơn Phủ Quân ."
Bạch Cơ hỏi: "Ngật Mộng, ngươi là ai?"
Nguyên Diệu : "Ta là... là luôn bên cạnh Thần Kình đại nhân... Ta luôn ở trong kính Âm Dương cùng với ngài , ngài ở mặt dương, ở mặt âm. Chúng thể gặp , ngài cũng sự tồn tại của , luôn ở mặt âm bên cạnh ngài , bảo vệ ngài . Thần Kình đại nhân ghét nhưng yêu ngài ."
Bạch Cơ hỏi: "Sao Kình Ma
ghét ngươi?"
Nguyên Diệu : "Vì... là ném bùa chú nguồn sông Thi khiến Vu tộc tàn sát bộ Kình trong núi Thi, hủy diệt núi Thi và sông Thi."
Bạch Cơ hỏi: "Tại ngươi như ?"
Nguyên Diệu rơi nước mắt, : "Là Đại Vu... Đại Vu lừa cha , lợi dụng lòng hận thù của cha đối với Thần Kình đại nhân, thao túng ..."
*
Bên bờ sông Thi, trong núi Thi.
Sau khi uống m.á.u của Kình, Ngật Mộng chịu đựng nỗi đau thi hóa, biến thành một tồn tại nửa nửa xác, c.h.ế.t sống.
Từ đó về , Ngật Mộng chỉ cần định Kình uống m.á.u của Kình sẽ sợ thi khí xâm nhập, thể sống trong núi Thi, thậm chí thể đến những nơi con thể đến - nguồn sông Thi.
Kình và Ngật Mộng sống cùng trong sâu thẳm núi Thi, yêu thương , chăm sóc lẫn , họ cùng lang thang trong núi Thi, cùng tìm kiếm ngọc Thương bên bờ sông Thi, trải qua hơn nửa năm như thần tiên quyến lữ.
Thời gian trôi nhanh, thoáng chốc đến ngày cha của Ngật Mộng, Vu Nham, đến trả ngọc Thương.
Vu Nham mang theo một mảnh ngọc Thương nhỏ để đổi lấy con gái. Đó là mảnh ngọc Thương ông tìm kiếm khắp nơi, gần như đổi bằng mạng sống của .
Vu Nham vô cùng phấn khích, nghĩ rằng con gái thể trở về nhà, cả gia đình cuối cùng cũng thể đoàn tụ.
Kình và Ngật Mộng gặp Vu Nham ở nơi họ gặp năm ngoái.
Khi Vu Nham thấy con gái lạnh lẽo trắng bệch, hóa thành quái vật, ông thể chấp nhận sự thật . Khi ông con gái từ nay sẽ mãi mãi sống trong núi Thi, trong lòng ông bùng lên ngọn lửa căm hận. Ngọn lửa thù hận chĩa về phía Kình. Chắc chắn Kình dụ dỗ con gái! Kình biến con gái thành quái vật! Thật đáng hận! Không thể tha thứ!
Vu Nham một trở về Vu tộc, ông kể cho thê t.ử tất cả chuyện, hai phu thê ôm . Họ cho rằng Kình dụ dỗ con gái, biến con gái thành quái vật, họ đầy lòng hận thù đối với Kình.
Vu Nham đến chỗ Đại Vu cầu cứu, cứu con gái từ núi Thi và cho con gái trở bình thường.
Đại Vu thèm viên ngọc Thương Kình tộc ăn mất, và cũng vì Vu tộc khổ sở nhiều năm do nhiễm sông Thi. Ông thấy ở Ngật Mộng khả năng hủy diệt núi Thi.
Đại Vu nghiên cứu một loại độc d.ư.ợ.c cực Kình độc hại, chỉ cần thả nguồn sông Thi là thể phá hủy thứ. Trước đây, ai nguồn sông Thi ở , cũng ai thể sâu trong núi Thi nhưng giờ thì .
Đại Vu lừa Vu Nham, với ông rằng Ngật Mộng thể trở .
Đại Vu hỏi Vu Nham về ngày sinh bát tự của Ngật Mộng, lấy tóc của nàng và một con rối.
Đại Vu đưa cả vu độc và con rối cho Vu Nham, với ông kế hoạch săn Kình để đoạt ngọc, và dạy ông một loại vu thuật để điều khiển con rối.
Vu Nham đến núi Thi và tìm thấy Ngật Mộng.
Ngật Mộng thấy cha đến thăm vui mừng.
Kình thấy Ngật Mộng vui mừng, cũng chào đón Vu Nham, đề phòng.
Vu Nham viện cớ để Kình rời , ở một với con gái. Ông dùng vu thuật mà Đại Vu dạy để điều khiển Ngật Mộng khiến nàng một mang vu độc sâu trong núi Thi và thả vu độc nguồn sông Thi.
Bi kịch hủy diệt bắt đầu.
Sông Thi trở nên độc, thi khí tan biến, cây xác khô héo, từng trong Kình tộc lượt ngã xuống. Một nhóm dũng sĩ Vu tộc xông núi Thi, họ hứng khởi săn bắt Kình, lấy viên ngọc Thương.
Vu Nham thấy kế hoạch thành công bèn trong lúc hỗn loạn dùng vu thuật đưa Ngật Mộng về Vu tộc.
Kình tìm khắp nơi thấy Ngật Mộng và Vu Nham nhưng thấy đồng tộc lượt c.h.ế.t lưỡi d.a.o của Vu tộc, khắp nơi là xác Kình m.ổ b.ụ.n.g phanh thây.
Kình đau khổ, gần như chắc chắn rằng Ngật Mộng và Vu Nham phá hủy nguồn sông Thi. Hắn màng tất cả chạy khỏi núi Thi, đến nơi ở của Vu tộc.
Bạch Cơ Nguyên Diệu Ngật Mộng chiếm , phát một tiếng thở dài thể thấy, : "Ngật Mộng, sẽ dẫn ngươi gặp Kình thần đại nhân... Đi theo ..."
Bạch Cơ xoay , xuống lầu Huyền Cơ.
Nguyên Diệu, Ly Nô, Hắc Bạch Vô Thường vội vã theo.
*
Trong Tứ Ngự Điện, đèn đuốc sáng trưng.
Trong nội điện, bệ bát quái, Kình Ma vẫn trận pháp trói buộc, thể thoát . Mười sáu đạo sĩ vây quanh bệ bát quái, họ rõ ràng mệt mỏi, trán đầy mồ hôi.
Trong ngoại điện, Thủ Tâm chân nhân, Tôn Thượng Thiên, cùng vài lão đạo sĩ ngủ suốt đêm bàn luận về cách phong ấn Kình Ma. Họ vẻ mặt nặng nề, lo lắng, suy nghĩ mãi một đêm vẫn tìm phương pháp khả thi.
Bạch Cơ bước thì thấy các lão đạo sĩ thở dài, mặt mày ủ rũ, khỏi : "Chưởng Môn Chân Nhân, chư vị Chân Nhân, khuya thế mà các vị còn tu tiên, nghỉ ?"
Thủ Tâm chân nhân : "Long Thần đại nhân, Kình Ma phong ấn, tai họa xác c.h.ế.t vẫn đang lan tràn, bần đạo nhắm mắt ?"
Bạch Cơ : "Dù nữa, cũng ngủ, thì sống lâu ."
Nguyên Diệu Tứ Ngự điện bèn phát điên chạy nội điện về phía bệ bát quái.
"Kình thần đại nhân..."
Thủ Tâm chân nhân và vài lão đạo sĩ kinh ngạc, nhận tiểu thư sinh quỷ khí chiếm bèn thi pháp ngăn cản.
Bạch Cơ ngăn : "Đừng! Không cần quan tâm nàng , ."
Bạch Cơ cũng về phía nội điện, Thủ Tâm chân nhân, Hắc Bạch Vô Thường và vài lão đạo sĩ vội vàng theo .
Ly Nô định , Tôn Thượng Thiên kéo hỏi: "Kỳ lạ! Kỳ lạ! Thư sinh nữ quỷ chiếm ?"
Ly Nô lo lắng : " . Thư sinh luôn những thứ quấn lấy. Nữ quỷ khá là tà môn, ngươi là đạo sĩ, nghĩ cách trừ quỷ ?"
Tôn Thượng Thiên : "Cũng khó, đổ một chậu m.á.u ch.ó đen là ."
Ly Nô vui mừng : "Vậy mau gọi tìm m.á.u ch.ó đen !"
Tôn Thượng Thiên định sai bảo, tiểu đạo sĩ bên cạnh mặt mày ủ rũ : "Sư thúc tổ, lúc tìm m.á.u ch.ó đen? Ngoài cổng núi là xác sống bao quanh."
Tôn Thượng Thiên Ly Nô một cái, : "Không m.á.u ch.ó đen, m.á.u mèo đen lẽ cũng hiệu quả, dù đều là màu đen. Ngươi thể dùng m.á.u của dội lên thư sinh đó..."
"Cút..."
Ly Nô tức giận bỏ .
Tôn Thượng Thiên vội vàng đuổi theo.
"Máu heo đen cũng lẽ ... Bần đạo nhớ nhà bếp còn nuôi mấy con heo đen..."
Trong nội điện, bên cạnh bệ bát quái.
Nguyên Diệu thẳng tới chỗ Kình Ma, : "Kình Ma đại nhân..."
Kình Ma thấy Nguyên Diệu, lập tức nổi giận đùng đùng, nó ngửa mặt lên trời gầm thét, cố gắng lao khỏi bệ bát quái.
Bạch Cơ phất tay.
Một luồng sáng trắng lóe lên, bệ bát quái lập tức một màn chắn vô hình bao phủ.
Kình Ma thể lao .
Nguyên Diệu cũng thể tiến gần.
"Hận... Hận... Ta hận..."
Kình Ma điên cuồng, đôi mắt biến thành màu đỏ máu.
Kình Ma như phát điên, xông tới xông lui bệ bát quái, tỏa luồng khí đen như lửa.
Trên bệ bát quái, mười sáu đạo sĩ cố gắng duy trì trận pháp trói yêu. Họ đổ mồ hôi như mưa, vài còn phun m.á.u trận pháp sắp chịu nổi nữa.
Thủ Tâm chân nhân hoảng hốt, : "Long Thần đại nhân, giờ đây?!"
Bạch Cơ : "Không , cùng lắm thì nuốt nó thôi. Kình Ma to quá, khó mà nuốt trôi, Chưởng Môn Chân Nhân chuẩn cho một nồi canh gà bạch quả sẵn ."
"Chỉ cần Long Thần đại nhân thể nuốt Kình Ma, đừng một nồi canh gà, mười nồi cũng ..."
Thủ Tâm chân nhân vội vàng .
Nguyên Diệu đối diện với Kình Ma đang phát cuồng, : "Kình Thần đại nhân, cuối cùng cũng gặp ngài . Không, , mắt là ngài, mà là nỗi oán hận còn thế gian của ngài. vẫn vui khi gặp ngài. Ta ngài hận , hận cha , hận Đại Vu, hận tất cả Vu tộc. Mấy ngàn năm nay, ngài giam mặt dương của kính âm dương, giam mặt âm, tuy gần trong gang tấc nhưng thể gặp . Ta thể cảm nhận sự oán hận của ngài, ngài lúc nào oán hận Vu tộc, oán hận con , oán hận , còn lúc nào nhớ nhung ngài, lúc nào yêu ngài..."
Kình Ma vẫn tiếp tục cuồng nộ.
Nguyên Diệu tiếp tục : "Kình Thần đại nhân, ngày cha đến núi Thi thăm là cuối cùng chúng gặp . Sau đại t.h.ả.m họa, cho đến khi ngài c.h.ế.t, chúng cơ hội gặp nào nữa. Ta từng cơ hội giải thích với ngài, như ngài nghĩ, phản bội ngài... là thả Vu độc nguồn sông Thi nhưng đó là ý của , khi tỉnh , t.h.ả.m họa xảy . Ta , giải thích cũng ích gì nữa, núi Thi sụp đổ, chúng còn nhà nữa. Kình tộc cũng tuyệt chủng, ngài c.h.ế.t, cũng c.h.ế.t."
Kình Ma dừng cuồng nộ, nó trở nên yên lặng.
Vu Nham đưa Ngật Mộng về Vu tộc, cầu xin Đại Vu biến con gái trở .
Đại Vu giữ Ngật Mộng , nhốt nàng , cho ngươi uống vu d.ư.ợ.c để trừ thi khí.
Kình đến Vu tộc, theo dõi khí tức của Ngật Mộng đến chỗ Đại Vu nhưng thấy Ngật Mộng.
Đại Vu thấy Kình sống hơn ba trăm năm, ông nghĩ rằng đây lẽ là Kình sống lâu nhất trong núi Thi, ông viên ngọc Thương trong bụng nó.
Đại Vu và Kình chiến đấu.
Để loạn tâm trí Kình khiến Kình càng thêm mất lý trí, Đại Vu lừa Kình, với nó rằng việc thả độc nguồn sông Thi, g.i.ế.c c.h.ế.t tất cả Kình, đoạt lấy ngọc Thương, đều là ý của Ngật Mộng. Ngật Mộng đến núi Thi là vì ngọc Thương, yêu nó cũng là vì ngọc Thương. Từ đầu đến cuối chẳng tình yêu gì cả, tất cả chỉ là lừa dối, tất cả chỉ là âm mưu. Giờ đây, Ngật Mộng uống vu dược, nhanh sẽ trở .
Kình rối loạn tâm trí, Đại Vu g.i.ế.c c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-5-quyen-nhien-te/chuong-13-hanh-vu.html.]
Nỗi oán hận và tức giận cùng sự cam lòng khi c.h.ế.t khiến nó khi c.h.ế.t hóa thành Kình Ma.
Đại Vu dùng bí thuật cấm kỵ mới hàng phục Kình Ma. Ông khắc đầy những lời nguyền cấm kỵ của Vu tộc lên một mặt gương đồng, phong ấn Kình Ma trong đó.
Đại Vu tuy thắng nhưng một điều ông thể hiểu. Sau khi g.i.ế.c Kình, m.ổ b.ụ.n.g nó , ông phát hiện thành ruột nó một viên ngọc Thương nào. Điều là thể, từ chiếc sừng của nó mà xét, Kình sống hơn ba trăm năm, thành ruột nó hơn ba trăm viên ngọc Thương.
Ngật Mộng luôn trong trạng thái gì như một con rối, nàng Đại Vu liên tục cho uống vu dược, vu d.ư.ợ.c xung đột với thi khí khiến nàng mục nát, gần như c.h.ế.t.
Vu Nham thấy con gái thể hồi phục, Đại Vu lừa nhưng cũng còn cách nào khác.
Vu Nham cầu xin Đại Vu giải trừ vu thuật điều khiển rối, trả ý thức cho con gái.
Ngật Mộng hồi phục ý thức, núi Thi sụp đổ, sông Thi cạn kiệt, Kình tộc diệt vong, Kình Đại Vu g.i.ế.c c.h.ế.t từ miệng Vu Nham, oán hồn của nó cũng phong ấn gương đồng, nàng lập tức sụp đổ.
Không còn núi Thi, còn sông Thi, còn thi khí lan tràn, các bộ tộc quanh Lịch Sơn cuộc sống dễ chịu hơn, còn lo thi khí tấn công mà mất mạng. Sự sống còn của loài thú kỳ lạ như Kình quá nhiều quan tâm, cùng lắm chỉ là cảm thán vài câu kể cho con cháu rằng từng một loài thần thú mang ngọc Thương trong truyền thuyết, sống ở núi Thi.
Vu tộc một lượng lớn ngọc Thương, lập tức trở nên giàu , thể trao đổi với các đại tộc Trung Nguyên để lấy thêm vật phẩm sinh hoạt. Vu tộc vui mừng, coi Ngật Mộng như một dũng sĩ lớn, một hùng trong tộc vì thả vu độc nguồn sông Thi.
Ngật Mộng mục nát, lòng đau như c.h.ế.t nhưng thể c.h.ế.t. Nàng trở thành một tồn tại giữa sống và c.h.ế.t, mãi mãi thể c.h.ế.t.
Ngật Mộng cầu xin Đại Vu, xin ông phong ấn một mảnh hồn của mặt khác của gương đồng. Nếu thể sống cùng thì nàng sẽ dùng hồn của để mãi mãi ở bên oán hồn của .
Đại Vu vì công lao của Ngật Mộng trong việc trừ Kình, đồng ý.
Đại Vu khắc thêm chú ngữ của Nguyệt Thần lên mặt của gương đồng, dẫn dắt hồn phách của Ngật Mộng trong.
Nhật Nguyệt chú, âm dương tương khắc, gương đồng vĩnh viễn giam cầm Kình Ma và dũng sĩ Vu tộc.
Nhật Nguyệt đồ, âm dương tương sinh, gương đồng vĩnh viễn giam cầm Kình và thiếu nữ yêu .
Trên bệ bát quái, Kình Ma dần dần hóa thành một thiếu niên sừng Kình trán.
Trong cơ thể Nguyên Diệu, dần dần hiện lên một bóng hình mờ ảo.
Đó là một thiếu nữ Vu tộc.
Ngật Mộng Kình, : "Kình Thần đại nhân, đừng hận nữa, mấy ngàn năm trôi qua , Vu tộc cũng còn tồn tại. Sự thật còn ý nghĩa, sống c.h.ế.t còn ý nghĩa, oán hận cũng còn ý nghĩa nữa..."
Kình mở miệng : "Vậy thì cái gì ý nghĩa?"
Ngật Mộng : "Kình Thần đại nhân, khi còn sống chúng thể từ biệt , còn hiểu lầm và oán hận ngăn cách giữa chúng , từng đau khổ như c.h.ế.t, cũng từng tuyệt vọng, cũng từng đầy tức giận và oán hận. Mấy ngàn năm qua, đau khổ tức giận oán hận đều quên chỉ còn nhớ mỗi tình yêu. Đối với , tình yêu là ý nghĩa duy nhất của sự tồn tại. Mấy ngàn năm qua, ở lưng ngài, ngài thấy , cũng thấy ngài nhưng ngài ở bên cạnh nên hề cô đơn. Kình Thần đại nhân, theo trở về kính âm dương , chúng thuộc về thế giới ."
Kình buồn bã : "Ta... thể trở về nữa. Thế giới tràn ngập những sống thi khí xâm hại vì oán hận của ."
Hắn để thi khí xâm nhập nhân gian, chỉ vì oán hận loài , mà còn vì một lý do tiềm ẩn trong lòng, chính cũng từng nhận . Nếu biến thế giới thành núi Thi, thành sông Thi, thành cây xác, liệu thể về những năm tháng qua, liệu thể gặp nàng? Hắn tìm đến Vu tộc, đến c.h.ế.t cũng gặp nàng một , đó là lý do khiến cam tâm c.h.ế.t , hóa thành Kình Ma.
Ngật Mộng buồn bã : "Vậy, bây giờ?"
Kình đưa tay , : "Cùng ."
"Đi ?"
Kình : "Đi đến giữa trời đất, hóa thành gió sương mưa móc, sáng là mây, tối là mưa."
Ngật Mộng nở nụ , : "Được."
Bạch Cơ thấy, vội vàng phất tay, thu màn chắn vô hình. Nàng bấm một pháp quyết, một luồng sáng trắng lóe lên, trận pháp trói yêu cũng tan biến, mười sáu đạo sĩ đồng loạt ngất xỉu bệ bát quái.
Kình và Ngật Mộng cùng về phía Bạch Cơ, nở nụ cảm kích.
Trên Kình toả ánh sáng rực rỡ, hình dáng dần dần mờ , ngưng tụ thành một viên ngọc Thương. ... Đây là ngọc Thương Kình. Kình sống hơn ba trăm năm, vì thành ruột thể chứa đựng hàng trăm viên ngọc Thương nên sẽ chuyển hóa ngọc Thương thành linh ngọc, nhập linh hồn. Đây là bí mật mà Đại Vu , cũng là lý do tìm thấy ngọc Thương trong bụng Kình.
Kình dịu dàng : "Đi thôi, Ngật Mộng."
Ngật Mộng : "Được, Kình Thần đại nhân."
Linh ngọc Thương tan thành vô bụi xanh như băng.
Hình dáng Kình và Ngật Mộng cũng dần dần biến mất.
Kính âm dương trong tay Nguyên Diệu lập tức vỡ tan thành bột, bay tán loạn mặt đất.
Nguyên Diệu như tỉnh cơn mơ, , chỉ thấy bên cạnh bệ bát quái, mười sáu đạo sĩ ngất xỉu mặt đất.
Bệ bát quái trống , từ lâu còn bóng dáng Kình Ma.
Không xa, Bạch Cơ, Ly Nô, Thủ Tâm chân nhân, Tôn Thượng Thiên, Hắc Bạch Vô Thường và những khác đều cùng về phía , ai nấy đều buồn, Hắc Bạch Vô Thường còn ôm nức nở.
Nguyên Diệu gãi đầu, bối rối : "Chuyện gì xảy ? Tiểu sinh bỏ lỡ điều gì ? Kình Ma ?!"
Mọi đều buồn, ai trả lời Nguyên Diệu.
Hắc Bạch Vô Thường lớn.
"Tiểu An, thật đau buồn, họ thật đau khổ, thể nhớ đến lúc chúng c.h.ế.t..."
"A Cửu, họ giống chúng , đều là tình sâu nghĩa nặng. Họ chỉ hóa thành gió sương mưa móc, nghĩ như sẽ quá buồn nữa..."
Tôn Thượng Thiên nhịn : "Kỳ lạ!Kỳ lạ! Chẳng lẽ chỉ bần đạo nghĩ rằng họ giống các ngươi? Người là tình nhân, các ngươi là ."
Thủ Tâm chân nhân thấy Tôn Thượng Thiên lên mặt bèn trừng mắt một cái.
Tôn Thượng Thiên lập tức im bặt.
"Rào rào..."
Đột nhiên mưa thu trút xuống.
Cơn mưa thu kỳ lạ, mang theo ánh sáng xanh như bụi ngọc.
Ngoài cổng núi, cơn mưa xanh, những sống thi khí xâm hại ngừng hoảng loạn, họ dần dần hồi phục ý thức, bối rối , hiểu tại mưa ngoài Giang Thành Quan.
Trên núi Chung Nam, một đàn sư tử, hổ, nai, dê, thỏ tụ tập trong cơn mưa xanh hồi phục ý thức, từng con chạy nhảy truy đuổi . Những con quạ và cú đêm trời cũng tan tác như chim muông.
Bên ngoài thành Trường An, khi tắm trong cơn mưa xanh, những sống thi khí xâm nhập cũng hồi phục trí óc, họ bối rối chạy vội về nhà trong cơn mưa.
Ở ngoại ô phía nam Trường An, giữa núi rừng, Huyền Vũ cũng hồi phục trí óc trong cơn mưa xanh, nó hiểu tại bò xa khỏi sông Khúc đến . Nó đầu , khổ sở bò về.
Phường Sùng Nhân, Vi gia.
Cơn mưa xanh rơi "Vô Tận Chi Đình ", những sống thi khí xâm nhập cũng hồi phục trí óc, đang ở bèn trở nên hoang mang.
Rắn vội vàng thả khỏi " Vô Tận Chi Đình", lượt chạy khỏi Vi gia, trở về nhà.
Đêm dài qua , phương đông dần sáng, khi sống cuối cùng hồi phục bình thường, cơn mưa thu cũng ngừng.
Một tia nắng chiếu xuống mặt đất, cuối cùng trời cũng hửng sáng. Và khi mặt trời mọc, tai họa từ thi khí cũng chấm dứt.
*
Trời thu mát mẻ, vạn dặm mây.
Tại Giang Thành Quan, lầu Huyền Cơ.
Bạch Cơ bên cửa sổ, thưởng thức phong cảnh mùa thu của núi Hàn, rừng cây lá, uống canh gà bạch quả. Ly Nô ở đây, bờ sông câu cá.
Nguyên Diệu lười biếng bên cạnh Bạch Cơ, phơi nắng thu.
Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Bạch Cơ, chúng ở Giang Thành Quan năm ngày , khi nào chúng trở về Phiêu Miểu các?"
Bạch Cơ : "Không cần vội, xảy chuyện lớn như sống thi khí xâm nhập, chắc chắn thành Trường An sẽ nghiêm phong một thời gian, hai chợ Đông và Tây cũng sẽ mở cửa. Chúng trở về Phiêu Miểu các cũng việc gì , chi bằng ở Giang Thành Quan phong cảnh hữu tình một thời gian, uống canh gà, ngắm cảnh thu, nhân tiện vài quyển sách nhàn rỗi."
Bạch Cơ liếc bàn gỗ đàn hương châu gần đó, đó chất đầy mười cuốn bí kíp pháp thuật của Đạo gia. ... Bạch Cơ giải quyết vụ kính âm dương, Thủ Tâm chân nhân theo đúng lời hứa, cho phép nàng mười cuốn bí kíp trừ yêu trong Tàng Bảo Các. Tuy nhiên, chỉ phép tại Giang Thành Quan, mang .
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, tiểu sinh tưởng rằng nàng sẽ yêu cầu Chưởng môn chân nhân đền bù bằng vàng bạc thật, ngờ là sách."
Bạch Cơ : "Mùa thu là thời gian để sách, là phong nhã, tất nhiên cần sách ."
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ những bí kíp trừ yêu của Đạo gia ích gì? Ngươi đạo sĩ, mà là yêu."
Bạch Cơ : "Biết , trăm trận trăm thắng."
Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh.
Bạch Cơ những đám mây trôi trời, nghĩ đến Kình và Ngật Mộng, lẩm bẩm: "Đi giữa trời đất, hóa thành gió sương mưa móc, sáng là mây, tối là mưa. Nguyên Diệu, và phi nhân, rõ ràng là những tồn tại khác , tại thể yêu ?"
"À?! Có lẽ là lưỡng tình tương duyệt?"
"Thế nào là lưỡng tình tương duyệt?"
"Ừm, lưỡng tình tương duyệt đại khái là nàng thấy vui, thấy nàng vui vẻ..."
Bạch Cơ chỉ xuống lầu, : "Ví dụ... họ?"
Nguyên Diệu cúi đầu thì thấy Tôn Thượng Thiên và Hồ Thần đang tay trong tay qua lầu, một mặt mày rạng rỡ, một tươi vui vẻ.
"A Thần, lâu gặp, ngươi ?"
"Ta Nam Hải một chuyến."
"Ngươi Nam Hải gì?"
"Tam của gả xa đến Nam Hải, nhớ tam một cuốn 'Yêu Bảo Lục' bèn lấy về cho ngươi mở rộng tầm mắt, kỳ trân dị bảo của yêu quái chúng nhiều hơn kỳ trân dị bảo của Đạo gia các ngươi nhiều!"
Tôn Thượng Thiên nhăn mặt.
"A Thần, ngươi còn nhớ chuyện đó..."
"Tất nhiên cũng tranh đua, phân thắng bại!"
"Thôi, ngươi thắng ..."
Nhìn bóng dáng Tôn Thượng Thiên và Hồ Thần dần xa, Nguyên Diệu vội vàng xua tay : "Không đúng, đúng, đây lưỡng tình tương duyệt! Đây là tình bạn thiết!"
"Vậy thế nào là lưỡng tình tương duyệt? Chúng sinh tại yêu ?"
Bạch Cơ bối rối hỏi.
Nguyên Diệu nghĩ ngợi một lúc, : "Bị Tôn đạo trưởng và Hồ Thần rối, tiểu sinh cũng thế nào là lưỡng tình tương duyệt! Tuy nhiên, chúng sinh yêu nhất thiết là yêu từ cái đầu tiên, lưỡng tình tương duyệt, cũng thể là ở bên hàng ngày, lâu ngày sinh tình."
Bạch Cơ chỉ cạnh bình phong xa, : "Ví dụ, hai đó?"
Nguyên Diệu đầu , hóa là Hắc Bạch Vô Thường đến.
Nguyên Diệu hét lên: "Không đúng, đây là !"
"Ồ!" Bạch Cơ đáp.
Hắc Bạch Vô Thường thấy Bạch Cơ, dường như điều nhưng dám mở miệng.
Bạch Cơ : "Hai vị quỷ sai, chuyện gì cứ thẳng."
Hắc Bạch Vô Thường , dùng ánh mắt đùn đẩy , đẩy đối phương .
Cuối cùng vẫn là Hắc Vô Thường lên tiếng.
"Bạch Cơ đại nhân, cái... sừng Kình... nên trả cho chúng ?"
Bạch Vô Thường vội : "Đây là chúng mượn của Phán Quan, trả cho ngài ."
Bạch Cơ mỉm : "Hai vị quỷ sai, các hình như quên , theo thỏa thuận, sừng Kình xem như là trả cho . Chuyện giữa các và Phán Quan, quản. ở chỗ , sừng Kình là 'cho', chứ 'mượn'."
Hắc Vô Thường hỏi thẳng: "Không thể trả sừng Kình cho chúng ?"
Bạch Cơ đáp chắc nịch: "Không thể!"
Hắc Vô Thường vung còng sắt lên, hỏi Bạch Vô Thường: "Cầm vũ khí lên cướp ?"
"Bớt nhảm!" Bạch Vô Thường mắng : "Bạch Cơ đại nhân, chúng chỉ tiện đường ngang qua Giang Thành Quan, thuận tiện hỏi một câu. Ngài đừng bận tâm, đừng để trong lòng. Sừng Kình, vốn dĩ là kính biếu ngài. Ngài cứ từ từ thưởng thức canh gà, chúng xin cáo từ."
Bạch Vô Thường kéo Hắc Vô Thường .
Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Bạch Cơ giữ sừng Kình của gì?"
"Hiên Chi lầm , đây là sừng Kình của . Kính Âm Dương vỡ nát , cái sừng giữ kỷ niệm, mỗi khi hiểu tình yêu của chúng sinh sẽ lấy và suy nghĩ."
"Tình yêu giữa Kình và Ngật Mộng cô nương thật khiến cảm thấy buồn bã!"
"Tình yêu đều là buồn bã ?"
"Cũng vui vẻ và hạnh phúc mà."
"Ví dụ như?"
"Bạch Cơ đừng ví dụ nữa, ngươi lúc nào cũng thể đưa những ví dụ kỳ lạ tình yêu là gì nữa!"
"Hừ! Hiên Chi vốn dĩ cũng tình yêu là gì!"
"Ngươi cũng !"
"Không tình yêu là gì, thật khiến phiền muộn!"
"Bạch Cơ, đừng phiền muộn, ngươi thông minh như sẽ ngày ngươi hiểu tình yêu của chúng sinh là gì."
"Khi , sẽ cho Hiên Chi."
"Được thôi."
Một cơn gió thổi qua, lá ngô đồng vàng rơi, đến cuối thu .
(Kết thúc "Kính Âm Dương")
Hồi 5: Tượng Đất