Phiêu Miểu 5 - Quyển Nhiên Tê - Chương 2: Ác Mộng
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:02:47
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuyết ngừng rơi tiết Thanh Minh, sương ngừng phủ tiết Cốc Vũ.
Đó là thời điểm mà "hoa dương rụng, chim cuốc cất tiếng kêu". Rong rêu xanh biếc ao hồ đang sinh trưởng mạnh mẽ, và chim đỗ quyên bắt đầu xuất hiện cây dâu. Nông dân bắt đầu gieo mạ, cấy lúa đồng ruộng.
Tại chợ Tây, Phiêu Miểu Các.
Ly Nô rụng lông từ khi mùa xuân mới bắt đầu, và đến tiết Cốc Vũ thì tình trạng càng nghiêm trọng hơn. Sau khi Trương đại chẩn đoán, ông bảo đó là chứng "ghẻ", yêu cầu Ly Nô ăn nhiều "hương lăng tử" và dùng nước ép từ nó để bôi lên vùng lông rụng, nhằm giải độc trị ghẻ.
Hương lăng t.ử chính là chồi non cây hương xuân.
Hương xuân là loại rau theo mùa, là thứ sản vật cao quý, nông dân thường hái về ăn, ít khi đem chợ bán.
Không mua hương xuân, Ly Nô đành tự vùng ngoại ô tìm cây hương xuân hoang dã để hái chồi non.
Vào giữa trưa, Bạch Cơ mới thức dậy. Nàng duỗi lưng xuống lầu. Sau khi rửa mặt tại giếng cổ ở sân , Bạch Cơ vòng nhà bếp tìm, nhưng thấy Ly Nô, nên về phía đại sảnh.
Trong đại sảnh, Nguyên Diệu đang cạnh giá hàng, kiểm tra ghi chép sổ sách. Hôm qua, Bạch Cơ mới mua một ít đá quý và hương liệu từ một thương nhân Ba Tư đến Trường An. Phiêu Miểu Các vốn nhiều việc ăn, buôn bán những mặt hàng như đá quý và hương liệu thể kiếm bao nhiêu lợi nhuận, nhưng Nguyên Diệu vẫn cẩn thận ghi chép từng món hàng mà Bạch Cơ mua về từ các thương nhân ngoại quốc, để đến cuối năm còn tính toán xem lỗ bao nhiêu.
"Hiên Chi, Ly Nô ?"
Bạch Cơ từ phòng trong bước hỏi.
Nguyên Diệu ngẩng đầu lên, đáp: "Ly Nô ngoại ô ."
Bạch Cơ xoa bụng, : "Nó hái chồi hương xuân nữa ?! Aizz, bụng đói quá. Ly Nô ở đây, trưa nay ăn gì đây?"
Nguyên Diệu : "Ly Nô dặn khi , nó bánh hương xuân từ phần chồi còn sót từ hôm qua, để trong nồi hấp. Còn một nồi canh cá chép nấu với chồi hương xuân đang hâm bếp, để chúng ăn trưa."
Bạch Cơ than thở: "Gần đây ngày nào cũng ăn chồi hương xuân, sắp ăn đến phát chán ."
Nguyên Diệu : "Không còn cách nào khác, Ly Nô cần chữa bệnh ghẻ của nó, đành ăn cùng thôi."
"Làm gì ghẻ nào chứ? Mèo mỗi năm đều lông, mèo yêu thì vài chục năm mới lông một , chuyện đó bình thường. Cứ mỗi vài trăm năm, cũng sẽ rụng vảy rồng, những khi nghiêm trọng, còn thể rụng hết sạch, nhưng đó mọc mới mà."
Nguyên Diệu toát mồ hôi, trong lòng khỏi thầm cảm ơn trời đất vì loài lột da.
"Bạch Cơ, để tiểu sinh lấy bánh hương xuân và canh cá cho ngươi nhé?"
"Không cần . Hiên Chi tự ăn , sẽ chợ Đông ăn bánh hoành thánh nhà Tiêu gia."
Bạch Cơ bước tới bên quầy, lấy một xâu tiền từ chiếc hũ sứ đựng tiền lẻ, lướt khỏi cửa.
Nguyên Diệu tiếp tục kiểm kê hàng hóa và ghi chép sổ sách.
Sau khi xong, Nguyên Diệu cảm thấy đói bụng, bèn bếp lấy một đĩa bánh mầm hương xuân và múc một bát canh cá chẽm, đặt lên bàn ngọc bích trong phòng, chuẩn thưởng thức.
Khi Nguyên Diệu chuẩn ăn, Vi Ngạn đến.
Vi Ngạn bước Phiêu Miểu Các, thấy ai trong đại sảnh, bèn tự bên trong. Hắn qua bình phong vẽ cảnh bướm bay quanh hoa mẫu đơn, thấy tiểu thư sinh đang ăn trưa, bèn chào hỏi xuống đối diện.
"Hiên Chi, ngươi ăn trưa một ? Bạch Cơ ?"
Nguyên Diệu đáp: "Bạch Cơ ngoài . Đan Dương, hôm nay ngươi thời gian đến Phiêu Miểu Các thế?"
Ngửi thấy mùi thơm của bánh mầm hương xuân, Vi Ngạn nhịn lấy một chiếc và bắt đầu ăn.
"Bánh mầm hương xuân thật ngon. Ta gặp chuyện kỳ lạ, nên đến đây hỏi Bạch Cơ."
"Lầu Nhiên Tê xảy chuyện quái dị ?" Nguyên Diệu nhớ đến sự kiện dâu Đế Nữ và gương Âm Dương, trong lòng vô cùng sợ hãi, run rẩy hỏi: "Chẳng lẽ là một chuyện khủng khiếp gì đe dọa thành Trường An nữa ?"
"Không , chỉ là gặp ác mộng thôi."
"Ác mộng gì?" Nguyên Diệu tò mò hỏi.
Vi Ngạn ăn bánh mầm hương xuân chau mày, kể : "Dạo gần đây, luôn mơ cùng một giấc mơ kinh hoàng. Ta thấy trở thành một nô lệ lao động khổ sai, dường như là một thợ thủ công. Ta ở trong một dãy núi, việc trong bóng tối lòng đất. Công việc dường như là xây dựng một lăng mộ lớn, và nhiều nô lệ giống cũng đang việc. Trong mơ, vận chuyển một tượng đất lớn bằng thật đến một điện nhỏ ở phía đông bắc của lăng mộ. Bên ngoài điện là một con đường nhỏ quanh co. Tượng đất đưa trong điện. Điện nhỏ thật kỳ quái, giống như một con quái thú ăn thịt khiến vô cùng sợ hãi. Trong mơ, mang tượng đất điện, con đường nhỏ quanh co, và luôn xảy những chuyện kinh khủng. Đôi khi, đang thì chân như dẫm bùn lầy. Khi xuống, thấy đất là bùn m.á.u và thịt hôi thối bốc lên. Trong bùn m.á.u còn lẫn cả những chiếc đầu lâu và những mảnh xương trắng vỡ vụn. Rồi mất kiểm soát và chìm xuống, như rơi đầm lầy. Ta cố gắng kêu cứu nhưng ai thấy, cuối cùng chìm ngập và ngạt thở, tỉnh dậy trong nỗi tuyệt vọng khi gần c.h.ế.t. Có khi, khi , hai bên con đường nhỏ quanh co phát những âm thanh kỳ quái. Khi ngẩng đầu lên, thấy tường hiện vô khuôn mặt của tượng đất, họ chằm chằm, lạnh lùng và đáng sợ. Ta sợ hãi ôm đầu chạy trốn nhưng tìm thấy lối về, cuối cùng tỉnh dậy trong sợ hãi."
Nguyên Diệu ngạc nhiên há hốc miệng.
Vi Ngạn cầm lấy bát canh cá chẽm của tiểu thư sinh, uống một ngụm tiếp: "Còn những cảnh tượng kinh dị khác, như hành lang bỗng ngập đầy sương trắng, từ trong sương mù xuất hiện vô cánh tay, tất cả đều cố gắng bắt lấy . Hoặc hành lang đột ngột nứt một khe lớn, và rơi xuống vực sâu, bên là ngọn lửa địa ngục. Còn nhiều cảnh tượng hỗn loạn khác. Ta liên tục mơ thấy việc mang tượng đất điện, nhưng trong mơ bao giờ khỏi hành lang, cũng từng đến điện nhỏ kỳ bí . Liên tục gặp cùng một giấc mơ kinh dị như thật là kỳ lạ. Ta nguyên nhân, nên đến đây hỏi Bạch Cơ."
Nguyên Diệu ngớ , cũng cảm thấy chuyện khá lạ lùng.
"Đan Dương, đừng vội. Bạch Cơ ngoài ăn trưa , ngươi chờ cô về. Nếu , ngươi ăn trưa với ? Trong bếp còn một ít bánh mầm hương xuân, sẽ múc cho ngươi thêm một bát canh cá chẽm?"
"Được thôi. Lấy thêm vài chiếc bánh cũng đói ."
Nguyên Diệu bếp lấy thêm một đĩa bánh mầm hương xuân và một bát canh cá chẽm.
Vi Ngạn cùng Nguyên Diệu ăn trưa xong.
Nguyên Diệu thu dọn bát đĩa, đại sảnh trông quán.
Vi Ngạn ngủ trưa chiếc giường quý phi, gặp ác mộng, mà ngủ ngon.
Khi Vi Ngạn tỉnh dậy, Bạch Cơ vẫn về, bắt đầu thấy sốt ruột, định về nhà.
"Hiên Chi, về . Khi Bạch Cơ trở về, nhờ ngươi hỏi giúp . Nếu ngày mai rảnh, sẽ ."
"Được thôi." tiểu thư sinh đáp.
Sau khi Vi Ngạn rời , Nguyên Diệu tiếp tục trông quán.
Không bao lâu , Bạch Cơ trở về. Nàng và Vi Ngạn chỉ lỡ một khắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-5-quyen-nhien-te/chuong-2-ac-mong.html.]
Bạch Cơ cầm theo một túi bánh bách hoa từ tiệm Thụy Nhung Trai ở chợ Đông, thong thả bước Phiêu Miểu Các.
"Hiên Chi, về ."
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ ăn vằn thắn mà giờ mới về?"
Bạch Cơ : "Ở chợ Đông một thuật sĩ Nam Cương đang biểu diễn ảo thuật, kìm mà ghé xem một lúc, chẳng ngờ đến giờ ."
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Thuật sĩ Nam Cương biểu diễn ảo thuật gì ?"
Bạch Cơ trầm ngâm đáp: "Ảo thuật của thuật sĩ Nam Cương thú vị. Ngày mai, dẫn Hiên Chi xem thử nhé."
Nguyên Diệu gật đầu, : "Được thôi."
Nguyên Diệu kể cho Bạch Cơ về cuộc ghé thăm và rắc rối của Vi Ngạn.
Bạch Cơ xong, hỏi: "Vi công t.ử chờ trong lúc ngủ giường quý phi ?"
Nguyên Diệu đáp: " . Ngươi về muộn, Đan Dương chợp mắt một lúc."
"Vi công t.ử gặp ác mộng khi chợp mắt chứ?"
"Không, Đan Dương ngủ ngon."
Bạch Cơ : "Thật thú vị. Vi công t.ử gần đây mua thứ gì kỳ lạ ?"
Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Sao ngươi ?"
Bạch Cơ đáp: "Vi công t.ử mệnh đặc biệt, vốn yêu tà quấy nhiễu. thích những thứ kỳ dị, nên ở Lầu Nhiên Tê thường xảy những chuyện lạ. Hắn luôn mơ cùng một ác mộng, điều bình thường. Ta đoán thể mua thứ gì đó kỳ lạ và đặt ở Lầu Nhiên Tê nên mới gặp ác mộng."
Nguyên Diệu hỏi: "Là thứ gì?"
Bạch Cơ lắc đầu, đáp: "Ta ."
Nguyên Diệu gãi đầu : "Bạch Cơ, thường thì những thứ kỳ lạ ở Lầu Nhiên Tê chẳng đều do ngươi bán cho Đan Dương ?"
Bạch Cơ đáp: "Hiên Chi, ở chợ Đông và chợ Tây, vô cửa hàng, kể nhiều bán lạ vật trong chợ ma. Những thứ kỳ quái mà Vi công t.ử mua nhất định là từ Phiêu Miểu Các của ."
"Ồ." Nguyên Diệu đáp.
Bạch Cơ ngáp một cái, bước trong và nghỉ giường quý phi.
Mặt trời xế chiều, Ly Nô ủ rũ về. Ly Nô mặt mày ủ rũ, tay trở về.
Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Ly Nô lão , chuyện gì ?"
Ly Nô vui : "Ta ngoại ô hái mầm hương xuân, nhưng một bầy thỏ rừng nhảy , khăng khăng những cây hương xuân đó là do chúng trồng, cho hái. Ta lý luận với chúng, nhưng vì bọn chúng đông quá, đấu nên đành xa hơn để tìm cây hương xuân khác, nhưng chẳng tìm thấy, cuối cùng đành trở về tay ."
Nguyên Diệu sửng sốt, : "Ly Nô lão , lý luận với thỏ rừng vẻ hợp với phong cách của ngươi..."
Theo tính cách nóng nảy của Ly Nô, chuyện tám phần sẽ dẫn đến ẩu đả với bọn thỏ rừng.
Ly Nô cúi xuống bộ lông mèo thưa thớt của , ủ rũ : "Ta ghẻ lở , còn dám đ.á.n.h ? Lông vốn nhiều, nếu đ.á.n.h mà bọn thỏ rừng đ.á.n.h nương tay, chắc sẽ giật hết lông mà thành mèo trọc mất thôi."
Nguyên Diệu toát mồ hôi, an ủi Ly Nô: "Ly Nô lão , đừng buồn, ghẻ lở sẽ khỏi thôi, lông sẽ mọc mà."
"Nhờ ngươi mới thấy yên lòng." Ly Nô xong, lập tức bếp nấu ăn.
Trăng lên cao, mây cuộn như xoắn ốc bầu trời.
Bạch Cơ hành lang ở sân , uống rượu Hàn Tô, ngắm trăng.
Ly Nô vì ghẻ lở, theo lời dặn của Trương đại phu, sớm ngủ.
Nguyên Diệu bên cạnh Bạch Cơ, thắp một ngọn đèn bảy lá phong, bày bút, mực, giấy và nghiên , chuẩn một bài thơ về cảnh vật mùa xuân.
Nguyên Diệu suy nghĩ mãi, tìm kiếm cảm hứng.
Bạch Cơ tự rót rượu uống, tự lúc nào uống say, chúc Nguyên Diệu ngủ ngon, bước lên lầu ngủ.
Nguyên Diệu tiếp tục ánh đèn xuân, trăn trở tìm câu thơ.
Ly Nô lặng lẽ bước tới, xổm bên cạnh Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu : "Ly Nô lão , chẳng ngươi ? Sao dậy?"
Mèo đen nhăn nhó, : "Mọt sách , ngủ ."
Nguyên Diệu hỏi: "Sao ?"
Mèo đen : "Bọn thỏ rừng chiếm hết cây hương xuân ở ngoại ô, cho hái. Ta hái mầm hương xuân thì thể thoa nước cốt mầm hương xuân, e là sẽ khỏi ghẻ lở. Mọt sách , trở thành mèo trọc đây?"
Nguyên Diệu : "Nói là ghẻ lở, nhưng cũng nghiêm trọng lắm. Có thể cần thoa nước cốt mầm hương xuân, lông cũng sẽ dần mọc . Ly Nô lão , ngươi đừng suy nghĩ quá nhiều, mau ngủ sớm ."
Mèo đen : "Mọt sách , trong bếp hết mầm hương xuân . Không hái thêm thì yên tâm. Dù ngươi cũng ngủ, ngươi cùng ngoại ô một chuyến ."
Nguyên Diệu do dự : "Muộn thế , chi bằng để mai hẵng ."
Ly Nô đáp: "Không , mai gặp bọn thỏ rừng nữa."
Nguyên Diệu đành đồng ý cùng Ly Nô .