Phiêu Miểu 5 - Quyển Nhiên Tê - Chương 2: Say nắng

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:02:00
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trường An mùa đông lạnh giá.

Trời âm u, tuyết rơi, gió rét đất đóng băng, đường phố Trường An thưa thớt, khắp nơi là một màu xám xịt.

Nguyên Diệu bước phố, mặc một chiếc áo bông dày, bên ngoài khoác một chiếc áo xanh, choàng một chiếc áo choàng dày mũ trùm. Sau lưng Nguyên Diệu là một ông lão mặc áo cừu đen, cũng khoác áo choàng, ông lão đeo theo một chiếc hộp t.h.u.ố.c của thầy thuốc. Đó là Trương đại phu của quận Quang Đức.

Trương đại phu y thuật cao siêu, nhân phẩm khoan dung, trong Phiêu Miểu các, ai bệnh đều mời ông đến xem.

Lần là Ly Nô bệnh.

Trương đại phu xoa tay vì lạnh, : "Năm nay trời thật lạnh. Nguyên công tử, Ly Nô nhà ngươi mắc bệnh gì, cảm lạnh ?"

Nguyên Diệu mặt mày ngại ngùng, thôi.

"Trương đại phu đến xem sẽ ."

Trương đại phu tiếp: "Lão phu nhớ năm ngoái ba các ngươi hỷ ? Lão phu kê nhiều thang t.h.u.ố.c an thai, bọn trẻ đều bình an sinh chứ?"

Nguyên Diệu càng ngại ngùng, lắc đầu liên tục: "Không chuyện đó, đó là hiểu lầm! Không hỷ, chúng chỉ ăn nhầm thứ gì đó, trông như hỷ, đó đều khỏi , đứa trẻ nào..."

"Ồ." Trương đại phu mơ màng gật đầu.

Trương đại phu theo Nguyên Diệu rẽ con hẻm nhỏ ở phía tây thành. Một cơn gió lạnh mang theo tuyết thổi qua, ông lạnh đến rùng , Phiêu Miểu các mùa hè âm u, mùa đông càng lạnh hơn. Hiện tại Phiêu Miểu các chắc lạnh như băng nên Ly Nô cảm lạnh, cần mời ông đến.

Trương đại phu khỏi kéo chặt áo lông cừu.

Nguyên Diệu bước nhanh đến cửa Phiêu Miểu các, đẩy cửa : "Mời Trương đại phu ."

Trương đại phu c.ắ.n răng bước Phiêu Miểu các, chuẩn sẵn tinh thần chịu rét.

Một làn gió ấm ùa tới, Trương đại phu khỏi ngạc nhiên, bên trong Phiêu Miểu các ấm áp như xuân, thậm chí sàn nhà cũng ấm.

Nguyên Diệu cởi áo choàng, áo khoác, với Trương đại phu: "Ly Nô đang trong phòng, xin mời ngài xem. Tiểu sinh sẽ pha cho ngài."

"Được." Trương đại phu mơ màng gật đầu, tiến bên trong.

Trương đại phu bước trong phòng, một luồng khí nóng ùa tới, cảm giác như đang ở giữa mùa hè, ông mặc áo lông cừu cảm thấy nóng. Ông qua tấm bình phong "Thiên Sơn Phi Tuyết", đến bên bàn ngọc xanh thì thấy Ly Nô đang giường, gầy gò, mê man.

Trương đại phu nóng đến mồ hôi đầm đìa, đành đặt hộp t.h.u.ố.c xuống, cởi áo lông cừu dày , treo lên bình phong.

Sao nóng thế ? Trương đại phu thắc mắc quanh phòng, chỉ thấy ở góc phòng đặt một lò sưởi đồng ba chân chạm trổ hoa văn lá nhẫn đông, bên trong lò đang cháy một đoạn than xanh cứng như sắt, lửa nhưng tỏa sáng, nóng bốc lên dữ dội.

Nguyên Diệu mang .

Trương đại phu nhịn hỏi: "Nguyên công tử, đây là than gì mà nóng thế?"

Nguyên Diệu do dự một chút : "Than Thụy."

Than Thụy là lễ vật mà nước Tây Lương dâng tặng Võ Hậu kỳ diệu, mỗi khối than một thước vuông, khi cháy tỏa nhiệt khủng khiếp. Đặt lò than Thụy ở góc phòng lớn của Phiêu Miểu các, chỉ phòng bên trong ấm như mùa xuân mà sàn nhà cũng ấm áp. Điều thú vị là một khối than Thụy thể cháy suốt mười ngày tắt.

Bạch Cơ dùng cách gì mà lấy ít than Thụy từ Võ Hậu, để dành đốt trong những ngày lạnh nhất.

Trương đại phu thắc mắc: "Chưa từng , than Thụy bán thế? Giá cả ?"

Nguyên Diệu đặt Mông Đỉnh xuống : "Than Thụy bán ở Trường An, đó là hàng buôn từ nước Tây Lương mang đến đổi nợ với Bạch Cơ, giá cả tiểu sinh rõ."

"Thì là kỳ vật của Tây Vực. Nguyên công tử, hôm nay thấy Bạch Cơ?"

Nguyên Diệu : "Bạch Cơ việc xa ."

"Thì . Vậy Phiêu Miểu các chỉ còn ngươi và Ly Nô ư."

" ." Nguyên Diệu khổ sở : "Trương đại phu, xin hãy xem bệnh cho Ly Nô, lẽ nó say nắng !"

"À! Mùa đông lạnh giá, say nắng?!" Trương đại phu vội vã đến bên Ly Nô, quỳ xuống kiểm tra kỹ lưỡng.

Ly Nô sợ lạnh, khi Bạch Cơ , nó bá chiếm lò sưởi vốn đặt ở phòng lớn phòng ngủ của .

Nguyên Diệu dám phản đối.

Ly Nô tham ấm, ban ngày chịu rời lò sưởi, ban đêm cũng dựa sát lò mà ngủ. Lửa than Thụy giống lửa than thường, vài ngày hơ nóng, Ly Nô nóng trong, khô miệng, hoa mắt, tứ chi yếu ớt, cuối cùng say nắng.

Say nắng việc lớn, huống chi là trong mùa đông, chỉ cần rời lò sưởi, nghỉ ngơi một chút là khỏi. Ly Nô tham ấm, chịu rời lò, bệnh càng nặng thêm khiến nó yếu ớt, mệt mỏi, buồn ngủ, ăn uống, ngày càng gầy mòn.

Nguyên Diệu lo lắng quá, đành mời Trương đại phu.

Trương đại phu bắt mạch khám bệnh xong, lau mồ hôi trán, : "Lão phu hành y nửa đời , luôn gặp chuyện kỳ quái ở Phiêu Miểu các, là nam nhân dấu hiệu mang thai, nay là say nắng giữa mùa đông... Ly Nô quả thật chứng nóng trong, quá nghiêm trọng, chỉ là bệnh nhiệt mất cảm giác ăn uống, hao tổn khí lực nên cơ thể suy nhược. Để lão phu kê đơn t.h.u.ố.c thanh nhiệt sinh tân, sắc t.h.u.ố.c cho uống sẽ dần dần hồi phục."

Nguyên Diệu vui mừng : "Đa tạ đại phu."

Trương đại phu xuống bên bàn ngọc xanh, mở hộp thuốc, lấy giấy bút, đơn thuốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-5-quyen-nhien-te/chuong-2-say-nang.html.]

Viết xong, Trương đại phu nghĩ ngợi một lát : "Nguyên công tử, trong đơn t.h.u.ố.c vị tươi mới là dâu tằm... lão phu chợt nhớ bây giờ là mùa đông, dâu tằm, ngươi thể dùng vỏ cam thế. Tuy nhiên, hiệu quả sẽ bằng dâu tằm."

Ly Nô lúc tỉnh , lời thì ghi nhớ trong lòng.

Trương đại phu uống hết Mông Đỉnh cáo từ về.

Nguyên Diệu lấy một đồng tiền khám bệnh, tiễn Trương đại phu đến cửa .

"Mọt sách, gia uống nước đá."

Ly Nô ồn ào đòi uống nước đá, Nguyên Diệu lấy một cốc nước, bỏ đó ít tuyết sạch cành đào cạnh giếng cổ.

Nguyên Diệu đơn t.h.u.ố.c của Trương đại phu thì thấy dâu tằm, khỏi nhíu mày. Mùa đông dâu tằm tươi? Xem chỉ thể dùng vỏ cam thế.

"Ly Nô, tiểu sinh lấy t.h.u.ố.c cho ngươi. Ngươi say nắng, đừng tham ấm nữa, hãy đặt lò sưởi phòng lớn ."

Ly Nô chịu, : "Mọt sách, gia sợ lạnh, mùa đông mà lò sưởi sẽ c.h.ế.t rét."

"Nếu ngươi ôm lò sưởi sẽ c.h.ế.t nóng."

Ly Nô uống nước đá : "Chuyện liên quan đến lò sưởi. Mọt sách, mau lấy thuốc, gia uống t.h.u.ố.c sẽ khỏi. Gia thấy , là dâu tằm tươi, đừng dùng vỏ cam lừa ."

Nguyên Diệu khổ sở : "Mùa đông , tiểu sinh lấy dâu tằm?!"

Ly Nô bướng bỉnh : "Gia cần , ngươi nhất định tìm! Meo!"

Nguyên Diệu lo lắng : "Nếu Bạch Cơ ở đây thì . Nàng mười ngày , bao giờ mới từ Vân Mộng Trạch về? nàng cũng gì, nguy hiểm ?"

"Mọt sách, đừng lo cho chủ nhân nữa, lo cho gia . Dù , gia say nắng là của ngươi!"

"Chuyện liên quan gì đến tiểu sinh?!"

"Vì mọt sách ngươi chăm sóc , gia mới say nắng!"

"Đó là tại ngươi ôm lửa để sưởi ấm!"

"Tất cả là của mọt sách ngươi!"

"Chuyện liên quan đến tiểu sinh!"

Nguyên Diệu và Ly Nô đang cãi , đột nhiên tiếng động bên ngoài cửa, tiếng bước chân vang lên.

Có khách đến? Hay Trương đại phu quên gì đó lấy? Nguyên Diệu kịp cãi tiếp, vội vàng ngoài xem.

Một công t.ử mặc áo lông hươu bước Phiêu Miểu các, đang ở cửa xoa tay cho ấm.

Nguyên Diệu thấy, : "Đan Dương, ngoài trời lạnh thế , ngươi đến đây?"

Vi Ngạn mặt mày u sầu, : "Hiên Chi, Bạch Cơ ở đây ?"

Nguyên Diệu : "Bạch Cơ xa , ngươi mau xuống sưởi ấm ."

Vi Ngạn theo Nguyên Diệu trong, một luồng nhiệt đập mặt, bèn cởi áo lông hươu , treo lên bình phong.

Ly Nô trở thành con mèo đen uể oải. Nó thấy Vi Ngạn, kêu một tiếng cuộn nhắm mắt nghỉ ngơi.

Vi Ngạn thấy , : "Ly Nô thế ? Sao trông ốm yếu ?"

Nguyên Diệu : "Nó say nắng."

Vi Ngạn ngạc nhiên: "Mùa đông mà say nắng ư?!"

"Meo~" Mèo đen yếu ớt kêu như đang khinh bỉ Vi Ngạn kinh ngạc lắm.

Nguyên Diệu rót cho Vi Ngạn một ly , : "Đan Dương tìm Bạch Cơ chuyện gì ?"

Vi Ngạn buồn bã : "Không gì lớn, chỉ là đây nàng bán cho một cây dâu, giờ chút vấn đề. Bạch Cơ khi nào về?"

Nguyên Diệu : "Nàng Vân Mộng Trạch, khi nào về."

Vi Ngạn mặt mày ủ rũ, : "Vậy đây?"

Nguyên Diệu quan tâm : "Đan Dương, chuyện gì xảy ?"

Vi Ngạn buồn bã : "Cây dâu Đế Nữ lầu Nhiên Tê - là cây dâu Bạch Cơ bán cho xảy chuyện lạ."

Nguyên Diệu tò mò : "Rốt cuộc là chuyện gì thế?"

Vi Ngạn thở dài, bắt đầu kể .

 

Loading...