Phiêu Miểu 5 - Quyển Nhiên Tê - Chương 3: Tình Cờ Gặp Gỡ

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:02:13
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chợ Tây, Phiêu Miểu các.

Bạch Cơ mang những bàn tay về, vứt trong phòng.

Không , mười mấy bàn tay Phiêu Miểu các lập tức như sống , di chuyển bằng ngón trỏ và ngón giữa, bò khắp nơi trong phòng.

Trong phòng, mười mấy bàn tay di chuyển khắp nơi, cái bò lên tủ báu, cái cố gắng leo lên bình phong, cái cắm ngược trong lọ hoa, cái chạy vòng quanh bàn ngọc xanh kỳ lạ.

Nguyên Diệu tò mò, xem Bạch Cơ sẽ trả tay như thế nào.

Bạch Cơ dường như quên mất chuyện trả tay, vứt tay trong phòng quan tâm nữa.

Đêm khuya vắng vẻ, trăng tròn như gương.

Bạch Cơ dùng chu sa vẽ một trận pháp cỏ trong sân .

Bạch Cơ bảo Nguyên Diệu lấy ba bàn tay.

Nguyên Diệu trong phòng lấy tay.

Những bàn tay đó tụ tập thành nhóm, hoặc chạy tới chạy lui, hoặc đùa giỡn vui vẻ.

Nguyên Diệu : "Đừng loạn nữa, Bạch Cơ trả các ngươi về. Ba cái theo ."

Những bàn tay thấy bèn chạy nhảy tứ tung, theo Nguyên Diệu.

Nguyên Diệu đành bắt những bàn tay hoảng sợ chạy khắp nơi.

Nguyên Diệu bắt mãi nhưng chộp bàn tay nào, đành tay sân .

"Bạch Cơ, sẽ trả thì những bàn tay đó đều chạy tứ tung, bắt cái nào. Chẳng lẽ chúng trả ?"

Bạch Cơ : "Chúng khó khăn lắm mới thoát khỏi cơ thể và tự do, tất nhiên trở ."

"Hả? Tay còn suy nghĩ riêng ?"

Bạch Cơ che miệng : "Tất nhiên là . Không chỉ tay, chân, mắt, tai, mũi, miệng của cũng suy nghĩ riêng nữa."

Nguyên Diệu kinh ngạc, vội vã vung tay múa chân, giậm chân vài cái, : "Chân, mắt, tai, mũi, miệng của đều suy nghĩ? Sao tiểu sinh cảm nhận suy nghĩ của tay chân ?"

Bạch Cơ : "Khi ở trong cơ thể , suy nghĩ của tay chân, mắt, tai sẽ não kiểm soát, mất tính độc lập. Người dùng não để suy nghĩ, hiếm khi nhận suy nghĩ của tay chân và các giác quan. Tuy nhiên, đôi khi cũng thể nhận . Ví dụ, ngươi bao giờ quá căng thẳng đến mức não trống rỗng, tay run rẩy lời, cầm vững đồ vật? Hoặc trong tình huống khẩn cấp, khi não kịp phản ứng, chân chạy ? Hoặc khi đầu óc rõ ràng, miệng lời lung tung?"

Nguyên Diệu gật đầu, : " những tình huống như . Thì , chân, mắt, tai, mũi, miệng của đều suy nghĩ!"

Bạch Cơ : "Khi rời khỏi cơ thể sẽ suy nghĩ, những bàn tay ."

Nguyên Diệu gãi đầu, : ", thể . Những mất tay chắc chắn sợ hãi lo lắng."

Bạch Cơ , phòng trong.

Nguyên Diệu vội vàng theo .

Bạch Cơ đến phòng trong, những bàn tay lập tức trốn tránh, cái trốn tủ báu, cái trốn lọ hoa, cái trốn cầu thang...

Bạch Cơ : "Các ngươi rời khỏi cơ thể hơn một tháng, thể nữa. Các ngươi , nhận dưỡng chất từ cơ thể sẽ héo úa, thối rữa, cuối cùng biến thành một vũng m.á.u đọng, một đống xương khô. Các ngươi , con chỉ mất một bàn tay, còn các ngươi thì mất cả sinh mạng."

Bạch Cơ dứt lời, những bàn tay lập tức xuất hiện.

Các bàn tay tranh chạy đến Bạch Cơ, dường như sợ thể . Chúng leo lên váy của Bạch Cơ, bám chặt, đung đưa lắc lư.

Bạch Cơ : "Đừng chen lấn, Trận Pháp Xác Giải mỗi chỉ thể đưa ba bàn tay trở . Đừng lo, tất cả sẽ . Các ngươi tự ước tính thời gian rời khỏi cơ thể, đêm nay hết đưa ba cái rời xa cơ thể lâu nhất trở ."

Các bàn tay bàn bạc với , chỉ để ba cái rời khỏi cơ thể lâu nhất còn đều buông váy của Bạch Cơ, chạy chơi tiếp.

Nguyên Diệu há hốc miệng kinh ngạc.

Bạch Cơ mang ba bàn tay sân , đặt Trận Pháp Xác Giải, niệm chú ngữ.

Trận Pháp Xác Giải bừng sáng rực rỡ, chẳng mấy chốc, ba bàn tay biến mất.

Chắc hẳn, cơ thể .

Nguyên Diệu đờ đẫn, ngây ngốc Bạch Cơ.

Bạch Cơ thắc mắc hỏi: "Hiên Chi ?"

Nguyên Diệu bừng tỉnh, : "Tiểu sinh đang nghĩ, và phi nhân đều là chúng sinh, nếu tay, chân, mắt, tai, mũi, miệng của suy nghĩ thì của rồng thì ? Bạch Cơ, tay, chân, mắt, tai, mũi của ngươi suy nghĩ ?"

Bạch Cơ ngẩn , lẩm bẩm: "Ta từng nghĩ đến vấn đề ..."

Nguyên Diệu lên mặt trăng sáng, chỉ cảm thấy vũ trụ huyền diệu, thế giới thần kỳ, và phi nhân đều tràn đầy những bí ẩn thể giải thích do đấng tạo hóa ban tặng.

Nguyên Diệu đầu Bạch Cơ, lập tức hoảng sợ đến mức đầu óc trống rỗng.

Bạch Cơ bãi cỏ, tay nàng cầm một cái móng rồng khổng lồ, móng rồng trông như cây khô, phủ đầy vảy trắng, móng sắc bén như lưỡi d.a.o lóe lên trong ánh trăng.

Nơi vốn là tay trái của Bạch Cơ chỉ còn tay áo rỗng .

Bạch Cơ móng rồng hỏi: "Ngươi suy nghĩ ? Mau cho , ngươi suy nghĩ ?"

Nguyên Diệu cảm thấy khổ sở, hét lên: "Bạch Cơ, dù ngươi ham học hỏi cũng cần tháo tay , hỏi nó như chứ! Cái móng rồng lắp ? Lỡ lắp thì ?"

Bạch Cơ chỉ lo hỏi móng rồng, để ý đến Nguyên Diệu.

Nguyên Diệu sợ hãi Bạch Cơ vẫn chìm đắm trong việc tìm hiểu, bèn lặng lẽ trong ngủ.

Vài ngày trôi qua, đến đầu tháng.

Trong Phiêu Miểu các, việc kinh doanh vẫn ảm đạm, Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô bình yên sống qua ngày.

Mười mấy bàn tay lượt trả nhưng vấn đề mà tay mang đến vẫn còn.

Bạch Cơ lòng ham học mạnh, nàng liên tục nghiên cứu xem móng, mắt, tai, mũi, thậm chí sừng và đuôi rồng suy nghĩ độc lập , thỉnh thoảng tháo móng rồng, tai rồng, sừng rồng, đuôi rồng , cầm lên hỏi.

Ly Nô cũng bắt chước, lâm tìm hiểu, thỉnh thoảng tháo móng mèo, tai mèo, đuôi mèo hỏi.

Nguyên Diệu thấy Bạch Cơ và Ly Nô thiếu tay chân, thiếu tai, thiếu đuôi bèn thấy sợ hãi. Hắn hối hận vì hỏi Bạch Cơ câu hỏi đó khiến nàng rơi mê hoặc của tri thức.

Nguyên Diệu sợ thấy Bạch Cơ và Ly Nô đối diện với các chi tháo rời, thường lấy cớ giao hàng, trốn ngoài Phiêu Miểu các.

Hôm đó, Nguyên Diệu đến phường Tuyên Dương, giao thanh cổ kiếm Thất Tinh mà Triệu Tuân, một bất lương nhân* sống ở phường Tuyên Dương đặt.

* Quan sai phụ trách truy bắt thời Đường, gọi là "bất lương" "bất lương nhân".

Thời Đường, trong thành Trường An, lấy đường Chu Tước ranh giới, phía tây là huyện Trường An, phía đông là huyện Vạn Niên. Triệu Tuân chức bất lương nhân ở huyện Vạn Niên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-5-quyen-nhien-te/chuong-3-tinh-co-gap-go.html.]

Nguyên Diệu đến nhà Triệu Tuân, giao thanh cổ kiếm Thất Tinh. Triệu Tuân vui mừng, đang cầm thanh cổ kiếm Thất Tinh xem xét thì đột nhiên hai bất lương nhân chạy đến tìm Triệu Tuân.

"Đầu lĩnh, chuyện ."

Triệu Tuân hỏi: "Chuyện gì?"

Một bất lương nhân : "Có cô nương thắt cổ tự vẫn ."

Triệu Tuân nhướn mày, : "Chuyện chẳng thường xảy ? Ở phường nào? Cử một phu t.ử nghiệm thi, nghi vấn gì thì ghi sổ đóng dấu."

Một bất lương nhân lau mồ hôi, : "Lần , ba thắt cổ... một ở phường Bình Khang, hai ở phường Tuyên Dương..."

Bất lương nhân khác : "Chúng nghĩ đầu lĩnh ở ngay phường Tuyên Dương nên tiện đường báo cho ngài ."

Triệu Tuân vội vàng cất thanh cổ kiếm Thất Tinh, : "Đi, xem."

Triệu Tuân để thanh cổ kiếm Thất Tinh, bảo hầu lấy bạc cho Nguyên Diệu vội vã rời .

Nguyên Diệu lấy bạc từ hầu rời khỏi nhà Triệu Tuân, chuẩn về Phiêu Miểu các.

Ánh nắng ấm áp, cây cỏ tươi tắn, cuộc sống thật tươi , hiểu vì những cô nương đó chọn cách kết thúc mạng sống? Nguyên Diệu cảm thấy tiếc nuối và buồn bã, bước lững thững đường.

Nguyên Diệu bước khỏi phường Tuyên Dương thì thấy một thư sinh áo xanh bước cổng phường.

Hai gặp ngay mặt.

Thư sinh mặt gầy guộc, sắc mặt vàng vọt, Nguyên Diệu cảm thấy quen mắt nhưng chợt nhận .

Thư sinh Nguyên Diệu một cái, nhận ngay, : "Hiên Chi? Sao ngươi đến phường Tuyên Dương?!"

Nguyên Diệu giọng quen thuộc, lập tức phản ứng, ngạc nhiên : "Tiến Hiền?! Mấy ngày gặp, ngươi gầy như ? Ta suýt nhận ngươi!"

Thư sinh áo xanh là Hạ Viễn. Hạ Viễn gầy nhiều, mắt quầng thâm, sắc mặt vàng vọt nhưng trong mắt tia sáng kỳ lạ.

Hạ Viễn : "Gần đây vùi đầu học, quên cả ăn uống nên gầy một chút. Sao Hiên Chi đến phường Tuyên Dương thế?"

Hạ Viễn xách hai gói đồ, Nguyên Diệu liếc , từ lớp giấy dầu thấy một gói là bánh sen của Nhị Nhung Trai ở Đông Thị, một gói là son phấn của Nhược Thủy Ký.

Những thứ đều là đồ nữ nhân yêu thích, Hạ Viễn mua cho cô nương nào ?

Nguyên Diệu : "Ta đến phường Tuyên Dương giao hàng."

Hạ Viễn : "Thì . Hôm nay gặp ngươi, ngươi cùng về nhà, trả ngươi năm lạng bạc mượn."

Nguyên Diệu : "Không cần gấp . Tiến Hiền thích đến phường Bình Khang học tập thơ, nơi hoa lệ như thế cần chi tiêu nhiều, ngươi cứ giữ mà dùng."

Hạ Viễn bí ẩn, : "Ta đến phường Bình Khang nữa. Giờ đều ở nhà học."

Nguyên Diệu ngạc nhiên, trong lòng đầy nghi hoặc.

Hạ Viễn khăng khăng trả Nguyên Diệu bạc, Nguyên Diệu thể từ chối, đành cùng về nhà.

Hạ Viễn sống ở phía nam phường Tuyên Dương, xung quanh nhà cửa san sát nhưng căn nhà độc lập khá yên tĩnh.

Hạ Viễn từ Tương Châu đến Trường An chỉ mang theo một tiểu đồng, Hạ gia một lão bộc lo quét dọn, khi Hạ Viễn thuê thêm một nữ nhân nấu ăn.

Khi Nguyên Diệu Hạ gia thì thấy tiểu đồng A Vũ đang đưa bạc cho nữ nhân cầm bọc đồ, bảo nàng rời .

Nữ nhân mặt đầy sợ hãi, buồn bã Hạ Viễn về, vẻ mặt kinh hoàng, vội lấy bạc, mang bọc đồ rời .

Lão bộc cầm chổi, lặng lẽ quét sân.

"Công t.ử về ." A Vũ chào Hạ Viễn.

Hạ Viễn như thấy, vội vàng về phòng sách.

A Vũ đành chào Nguyên Diệu: "Nguyên công tử, ngài cũng đến Trường An ."

Năm xưa học ở thư viện Tương Châu, A Vũ hầu hạ bên Hạ Viễn nên quen Nguyên Diệu.

Nguyên Diệu đáp một câu theo Hạ Viễn phòng sách.

A Vũ trong sân, vẻ mặt ưu tư.

Nguyên Diệu thấy Hạ Viễn bước phòng sách phía nam còn đóng cửa , vội vàng đuổi theo.

Nguyên Diệu đẩy cửa, phát hiện Hạ Viễn khóa chặt cửa phòng sách.

Nguyên Diệu trong lòng thắc mắc, đây là cách đãi khách ?

Nguyên Diệp đang cảm thấy kỳ quái, nhưng vẫn mơ hồ thấy bên trong thư phòng, Hạ Viễn đang chuyện.

Nguyên Diệu đang cảm thấy kỳ lạ nhưng loáng thoáng thấy Hạ Viễn đang chuyện trong thư phòng.

"Ngươi ăn bánh sen , sẽ ngay."

Hạ Viễn đang chuyện với ai đó? Ai đang ở trong thư phòng thế? Nguyên Diệu lòng đầy nghi vấn.

Đột nhiên, cửa thư phòng kêu "két" một tiếng và Hạ Viễn bước .

Hạ Viễn tiện tay đóng cửa thư phòng , Nguyên Diệu nhân lúc Hạ Viễn đóng cửa liếc trong nhưng thấy ai trong thư phòng.

Hạ Viễn : "Hiên Chi, ngươi theo ? Đi, chúng phòng khách."

"À, ." Nguyên Diệu đành đáp.

Hạ Viễn kéo Nguyên Diệu tiền sảnh, phân chủ khách xuống.

A Vũ mang lên một bên phục vụ.

Hạ Viễn và Nguyên Diệu uống , bàn luận về những sách thơ gần đây . Vì chuyện hợp , đến giờ trưa, Hạ Viễn nhiệt tình giữ Nguyên Diệu ở ăn cơm uống rượu.

A Vũ bên cạnh nhắc: "Công tử, bà Lưu ngài đuổi , trong bếp ai nấu cơm thì giữ khách ăn cơm?"

Hạ Viễn mới nhớ ai trong bếp, thể tiếp đãi khách, khỏi chút bối rối.

Nguyên Diệu vội : "Ta còn việc, cần phiền. Dường như trong thư phòng của Tiến Hiền cũng còn khách đang chờ, quấy rầy nữa, hẹn ngày khác cùng Tiến Hiền uống rượu."

Nghe Nguyên Diệu trong thư phòng khách, A Vũ lập tức tái mặt.

Hạ Viễn : "Trong thư phòng ai, Hiên Chi đùa ."

Từ sở thích của Hạ Viễn và những thứ mua như bánh sen và son phấn, Nguyên Diệu đoán rằng khách trong thư phòng thể là một cố ý. Hạ Viễn khác , Nguyên Diệu cũng thích xâm phạm đời tư nên thêm.

Nguyên Diệu cáo từ rời , Hạ Viễn bảo A Vũ lấy năm lạng bạc cho Nguyên Diệu và tiễn cửa.

 

Loading...