Phiêu Miểu 5 - Quyển Nhiên Tê - Chương 4: Điếc và Câm
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:02:14
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên Diệu rời Hạ gia, đường phố phường Tuyên Dương.
Bên đường một quán hoành thánh tỏa mùi hương hấp dẫn, Nguyên Diệu đói bụng, định ăn một bát hoành thánh mới về Phiêu Miểu các.
Nguyên Diệu gọi một bát hoành thánh thịt rau, xuống chờ.
Bên cạnh là một nữ nhân cầm bọc đồ cũng đang chờ hoành thánh mang lên.
Nguyên Diệu liếc , nữ nhân đó là bà Lưu đuổi khỏi Hạ gia.
Bà Lưu liếc Nguyên Diệu, cũng nhận .
Nguyên Diệu và bà Lưu cùng chờ, hoành thánh mãi mang lên, khí chút ngượng ngùng.
Bà Lưu phá vỡ sự im lặng, hỏi chuyện: "Vừa nãy ở gặp Hạ gia, công t.ử là bạn của Hạ lang quân?"
Nguyên Diệu đáp: "Ta và Tiến Hiền là đồng hương."
Bà Lưu nhỏ: "Ta khuyên công t.ử nên ít qua với Hạ lang quân, cũng đừng đến nhà nữa."
Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Sao ?"
Bà Lưu sợ hãi : "Hạ lang quân ma quỷ ám ảnh, mê tâm trí. Ta tận mắt thấy, trong thư phòng của ma nữ! Không chỉ một, mà nhiều ma nữ, tóc xõa rối bù, mắt lật trắng, lưỡi thè dài đến ngực. Hạ lang quân cả ngày lẫn đêm cùng những ma nữ đó trong thư phòng, ngoài đến phường Bình Khang nữa. Hạ lang quân mê , sợ hãi. Ta hoảng sợ, chỉ vài câu thấy trong phường, Hạ lang quân bèn đuổi ."
Nguyên Diệu kinh ngạc, tin: "Thư phòng của Tiến Hiền ma nữ? Bà nhầm ?"
Bà Lưu : "Tuyệt đối nhầm, đến tuổi mắt mờ! Những ma nữ đó lưỡi dài kinh khủng! Ngươi thấy Hạ lang quân gần đây gầy nhiều, mặt mày ủ rũ, chắc là ma nữ hút hết dương khí! Công tử, khuyên ngươi nên ít đến Hạ gia, kẻo cũng ma nữ mê hoặc, biến thành ."
Nguyên Diệu trong lòng kinh ngạc.
Lúc , ông chủ quán mang hai bát hoành thánh lên, một bát đặt mặt bà Lưu, một bát mặt Nguyên Diệu.
Bà Lưu cầm thìa ăn ngon lành.
Nguyên Diệu còn chút khẩu vị nào.
Ăn vội vài miếng, Nguyên Diệu rời quán hoành thánh, lo lắng cho Hạ Viễn, về Hạ gia.
Nguyên Diệu ngoài cửa lên trung của Hạ gia. Từ nhỏ thể thấy những điều thường thấy, từ khi ở Phiêu Miểu các cùng Bạch Cơ và Ly Nô qua giữa hai giới âm dương, khả năng cảm nhận thần quỷ của ngày càng mạnh. Nếu trong Hạ gia ác quỷ, dù nó ẩn nấp kỹ thế nào, cũng thể cảm nhận khí tức tà ác.
Nguyên Diệu Hạ gia chỉ thấy vô cùng yên tĩnh, khí tức của ác quỷ nhà.
Chẳng lẽ bà Lưu nhầm? Hoặc là bà dối? Nguyên Diệu gãi đầu, quyết định về tìm Bạch Cơ hỏi rõ chuyện .
*
Chợ Tây, Phiêu Miểu các.
Nguyên Diệu bước đại sảnh thì thấy một con mèo đen ủ rũ chồm hổm quầy.
Nguyên Diệu chào hỏi: "Ly Nô lão ."
Mèo đen trả lời.
Nguyên Diệu quầy, bỏ bạc bán thanh cổ kiếm Thất Tinh trong lọ gốm. Hắn cầm năm lạng bạc Hạ Viễn trả , : "Ly Nô lão xem, đây là năm lạng bạc Tiến Hiền mượn , hôm nay trả . Ngươi còn trả, là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử."
Nếu như ngày thường, chỉ cần đến hai chữ "tiểu nhân", dù đúng sai, Ly Nô nổi trận lôi đình, la hét ầm ĩ. Hôm nay tại , mèo đen chỉ lặng lẽ chằm chằm Nguyên Diệu, yên tĩnh như con cút.
Nguyên Diệu thấy lạ hỏi: "Ly Nô lão , ngươi gì? Chẳng lẽ câm ?"
Nghe đến hai chữ "câm", mèo đen Nguyên Diệu, ánh mắt bùng lên tia sáng.
Nguyên Diệu lấy kỳ lạ.
Một dáng hình trắng muốt từ bên trong bay thấy Nguyên Diệu, hỏi: "À, Nguyên Diệu về , về từ khi nào ?"
Nguyên Diệu đáp: "Ta mới về. Bạch Cơ, hôm nay gặp Tiến Hiền, một chuyện kỳ lạ hỏi ngươi."
Bạch Cơ cạnh giá hàng, chiếc bình hoa cổ cong cổ vị trí hộp hương liệu chuyển hộp hương liệu sang bên cạnh viên bảo thạch Tây Vực.
Nguyên Diệu Bạch Cơ, kể những điều thấy tại Hạ gia Viễn và chuyện bà Lưu kể.
Bạch Cơ vẫn loay hoay với giá hàng, thấy .
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ xem Tiến Hiền ma nữ ám ? Hạ gia chẳng chút khí tức nào..."
Bạch Cơ vẫn như thấy, tiếp tục loay hoay với giá hàng.
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ nghĩ ?"
Bạch Cơ trả lời, xong việc với giá hàng thì .
Thấy Nguyên Diệu ngay , Bạch Cơ giật , hỏi: "Sao Hiên Chi phía ?"
Nguyên Diệu Bạch Cơ, kinh hãi kêu lên: "Bạch Cơ, tai ngươi ?!"
Bạch Cơ mặc chiếc váy trắng như mây, khoác khăn voan trong suốt, mái tóc đen bóng mượt búi cao, hai bên cài một đôi trâm ngọc trai lắc lư.
Bạch Cơ làn da trắng mịn, môi đỏ, trang điểm nhẹ nhàng, đôi mắt sáng lấp lánh hàng mày thanh tú. mái tóc búi cao, nơi lẽ đôi tai trống trơn.
Một mỹ nhân áo trắng thiếu đôi tai, trông thật kỳ lạ.
Bạch Cơ như thấy, ngơ ngác Nguyên Diệu đang kêu la.
Nguyên Diệu vội dùng tay hiệu, Bạch Cơ mới hiểu ý.
Bạch Cơ lớn: "Tai chạy mất , thấy. Bây giờ , Hiên Chi gì thì hiệu hoặc giấy."
Hóa , nãy Nguyên Diệu khô cả họng kể chuyện Hạ gia, Bạch Cơ một chữ nào?! Nguyên Diệu khỏi thất vọng chợt nhớ gì đó, kinh ngạc hỏi: "Tai mà chạy mất? Chạy ? Có trở ?!"
Nguyên Diệu hiệu hồi lâu, Bạch Cơ mới hiểu, lớn tiếng : "Lúc chú ý thì nó chạy mất! Không trở , cho giấy tìm! Hóa , móng, mắt, tai, mũi của rồng cũng suy nghĩ riêng! À còn cả của mèo nữa!"
Còn... của mèo? Nguyên Diệu đang suy nghĩ về câu thì mèo đen từ quầy chạy , ủ rũ đất.
Nguyên Diệu kỹ, giật . Tai của mèo đen vẫn còn nhưng nơi lẽ miệng trống trơn.
Hóa , miệng của Ly Nô chạy mất, bảo nãy giờ nó gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-5-quyen-nhien-te/chuong-4-diec-va-cam.html.]
Bạch Cơ Ly Nô lớn tiếng : "Miệng của Ly Nô cũng chạy mất! Người giấy tìm ! Ta miệng là thứ quan trọng, tháo nhưng nó . Không tai thì bất tiện nhưng vẫn sống , miệng thì nghiêm trọng ! Không là chuyện nhỏ, quan trọng là ăn uống , thế thì c.h.ế.t mất!"
Mèo đen thì hoảng sợ, chỉ thể chảy nước mắt.
Nguyên Diệu vô cùng kinh ngạc.
Bạch Cơ và Ly Nô trở thành một kẻ điếc, một kẻ câm, Nguyên Diệu cũng còn lòng nào lo chuyện Hạ Viễn và ma nữ nữa.
Bạch Cơ hàng ngày đều phái giấy tìm tai của và miệng của Ly Nô nhưng nhiều ngày trôi qua, giấy vẫn kết quả.
Ngày tháng vẫn trôi qua.
Từ khi Bạch Cơ mất tai, Nguyên Diệu chỉ thể dùng cử chỉ để giao tiếp với nàng, nhiều điều thể diễn đạt , chữ quá dài bất tiện.
Bạch Cơ khi điếc, âm thanh, cũng âm lượng của . Khi chuyện với Nguyên Diệu, đôi lúc giọng nhỏ đến mức rõ, đôi lúc bất ngờ phát tiếng rống như rồng, đủ ngói rơi xuống.
Bạch Cơ thỉnh thoảng ở sân tụng kinh. Trước đây thì nhưng bây giờ cả chợ Tây, thậm chí một trăm mười phường của Trường An đều thấy tiếng tụng kinh trầm hùng, mạnh mẽ như chuông lớn của nàng, thỉnh thoảng còn xen lẫn tiếng rồng gầm rú.
Mọi đều nghĩ Phật tổ hiển linh bèn đổ xô đến các ngôi chùa lễ bái. Một thời gian ngắn, các ngôi chùa lớn ở Trường An đều nhang khói thịnh vượng.
Sau khi Ly Nô câm, nó im lặng như cút, gì nên trở nên đa sầu đa cảm, đối trăng đối hoa rơi lệ, đối gió đối mưa bày tỏ tâm tình. Do còn ăn uống bừa bãi, mèo đen trở nên thon thả, từ tròn trịa biến thành thon dài, đôi mắt cũng sáng hơn.
Dưới mái hiên, mèo đen yên lặng, ngẩng đầu mây trôi. Nó bốn chi dài, dáng vẻ thanh thoát, ánh mắt sâu thẳm và u buồn như thấu điều đời, hiểu rõ lẽ nhân sinh.
Nguyên Diệu từ xa, thoáng thấy mèo đen ngẩng đầu trời, cảm thấy nó vài phần tiên phong đạo cốt, trông như sắp đắc đạo thành tiên.
Mèo đen đầu , trừng mắt Nguyên Diệu, lập tức mất hết vẻ tiên phong đạo cốt.
(tiên phong đạo cốt đến nhanh mà củm lẹ, haha)
Nguyên Diệu lấy cá khô thơm , : "Ly Nô lão ngửi thử cá khô ? Ta ngươi trong lòng khổ, thể ăn nhưng ngửi thử cũng , nếu ngươi sẽ bức bách mà c.h.ế.t mất."
Mèo đen chạy tới cào Nguyên Diệu một cái, lóc bỏ chạy.
Hôm đó, trong Phiêu Miểu các, Bạch Cơ ở bên trong kinh, Ly Nô ở sân mây trôi, Nguyên Diệu bên quầy ghi sổ sách.
Nguyên Diệu đang sổ sách thì khách bước Phiêu Miểu các.
Nguyên Diệu ngẩng đầu thì là Vi Ngạn.
"Là Đan Dương , lâu gặp, hôm nay rảnh rỗi đến chơi thế?" Vi Ngạn là khách quen, cần chào đón, Nguyên Diệu cúi đầu sổ sách.
Vi Ngạn vẻ mặt lo lắng, kịp chào hỏi Nguyên Diệu, mở miệng hỏi ngay: "Hiên Chi, Bạch Cơ ở đây ?"
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ ở bên trong."
"Thật quá." Vi Ngạn vội vàng xông trong.
"Đan Dương, Bạch Cơ gần đây bệnh, điếc, sợ rằng..."
Vi Ngạn xông bên trong, lời Nguyên Diệu .
Nguyên Diệu sổ sách lắng tiếng đối thoại truyền từ bên trong.
Vi Ngạn vội vàng: "Bạch Cơ, sen Quỷ Thủ xảy chuyện !"
Bạch Cơ : Ôi thì là Vi công tử."
Vi Ngạn vội vàng: "Ngươi mau giúp giải quyết!"
Bạch Cơ nhỏ giọng : "Ôi, Vi công t.ử đến."
Vi Ngạn : "Bạch Cơ, đồ ngươi bán luôn xảy chuyện, yên , mua đồ của ngươi nữa!"
Bạch Cơ lớn tiếng : "Ôi, Vi công t.ử đến."
Vi Ngạn nghi hoặc hỏi: "Bạch Cơ, ngươi cứ lặp lặp câu thế?"
Bạch Cơ hít sâu một , lớn tiếng hét: "Ôi, Vi công t.ử đến."
Vi Ngạn gào lên: "Bạch Cơ điên ?!"
Bạch Cơ giọng như chuông lớn, : "Ôi, Vi công t.ử đến."
Vi Ngạn ngẩn , dốc hết sức hét lên: "Bạch Cơ tưởng giả điên giả dại là thể qua mặt , sẽ tìm ngươi tính sổ nữa ?!"
Giọng Bạch Cơ trở bình thường, : "Ôi, Vi công t.ử đến."
"?!!"
Nguyên Diệu thấy tiếng cãi vã qua trong phòng, chỉ đành đặt bút xuống, bên trong.
Bên trong, bình phong đom đóm lá sen, Bạch Cơ quỳ gối bàn ngọc xanh, Vi Ngạn thất thần ở bên .
Bạch Cơ thấy Nguyên Diệu, : "Hiên Chi đến đúng lúc lắm, Vi công t.ử gì, ngươi giúp hiệu một chút."
Vi Ngạn run giọng hỏi: "Chuyện là ?"
Nguyên Diệu : "Đan Dương, tai của Bạch Cơ chạy mất, bây giờ nàng âm thanh. Vừa ngươi gì nàng thấy."
Nguyên Diệu hiệu về phía tai.
Bạch Cơ hiểu ý, nàng vén tóc lên, để lộ đôi tai trống rỗng.
Vi Ngạn thấy, vô cùng kinh ngạc.
"Tai... thể tự chạy ?!"
Nguyên Diệu buồn rầu : "Không chỉ tai, miệng cũng thể chạy. Miệng của Ly Nô chạy mất, thành câm."
Vi Ngạn càng kinh ngạc hơn, : "Chuyện ... chuyện ..."
Nguyên Diệu thở dài, : "Lúc đầu tiểu sinh cũng tin nhưng sự việc là như . Mất tai và miệng thực sự bất tiện, Bạch Cơ phái giấy tìm, hy vọng thể sớm tìm thấy. Đan Dương tìm Bạch Cơ chuyện gì? Tiểu sinh sẽ giúp ngươi diễn đạt."
Vi Ngạn bình tĩnh , buồn rầu : "Vẫn là chuyện của Sen Quỷ Thủ."