Phiêu Miểu 5 - Quyển Nhiên Tê - Chương 4: Xứ Tịch

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:02:23
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ly Nô và Ba La Mật thả gà, vịt, ngỗng về, cùng bếp nấu ăn. Cả hai lâu ngày gặp , nhiều chuyện để , Ba La Mật còn dạy Ly Nô cách nấu vài món chay.

Buổi chiều, Ly Nô cố ý mang một chiếc bàn lớn bằng gỗ thùy dương, đặt mái hiên sân , bày đủ các loại món chay lên bàn.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô và Ba La Mật xuống ăn.

Bạch Cơ với Ba La Mật: "Ban đầu cố ý chuẩn rượu nho Lưu Hà từ Tây Vực nhưng thiền sư ngài là xuất gia, vẻ thể uống ."

Ly Nô tiếc nuối : "Nhị cữu, rượu Lưu Hà là loại rượu nho quý nhất của Tây Vực, A Ly cố ý mua cho , thể uống thật tiếc quá. Rượu nho từ nho, dính đến thịt cá, lẽ Phật tổ cho phép uống một chút?"

Ba La Mật thè lưỡi, l.i.ế.m môi, cố gắng nuốt nước miếng.

"Không , , thể uống. Dù Phật tổ cho phép, sư phụ cũng đồng ý, ông sẽ càu nhàu mãi, hơn là uống."

Ly Nô vui : "Nhị cữu, sư phụ của thật phiền phức!"

Ba La Mật nghiêm mặt : "A Ly, sư phụ! Ông là ân nhân của nhị cữu, dạy nhị cữu nhiều đạo lý, nhị cữu vui khi gặp ông , hầu hạ chân ông , cùng ông truyền bá Phật pháp."

Ly Nô ngẩn , nhỏ giọng lẩm bẩm: "Chỉ là một con thôi mà..."

Bạch Cơ : "Thực , uống trộm một chút cũng , dù tối nay thiền sư về, sư phụ của ngài cũng ngài uống rượu."

Ba La Mật : "Vẫn về. Khi ngoài, nhị cữu về, qua đêm về, sư phụ sẽ lo lắng."

Bạch Cơ : "Vậy thì ăn thêm rau ."

Nguyên Diệu thắc mắc lâu hỏi: "Nhị cữu, cuốn Vô Tự Không Minh Thiền của sư phụ ngài là thế nào ?"

Ba La Mật ăn như vũ bão, : "Ồ, ngươi cũng chuyện ? Nói , cũng rõ. Đêm đó ở chùa Không Tướng, vì đường mệt mỏi, ngủ say, sư phụ mà mơ cuốn sách đó. Cuốn sách đó tà quái, ngửi thấy yêu khí. Ta khuyên sư phụ vứt bỏ cuốn sách tà đó nhưng ông cho rằng đó là do Đạt Ma Tổ Sư ban tặng, chắc chắn thiền cơ, chịu vứt bỏ. Ta cũng cách nào. Giờ sư phụ đưa cuốn sách tà đó cho Huyền Trang, cũng yên tâm ."

Bạch Cơ sâu sắc, : "Cuốn Vô Tự Không Minh Thiền quả thật kỳ lạ..."

Nguyên Diệu giật hỏi: "Thiền sư Huyền Trang cầm cuốn sách kỳ lạ đó, xảy chuyện gì chứ?"

Ba La Mật ăn : "Chỉ cần sư phụ , mấy thầy chùa khác quản ."

Bạch Cơ : "Thiền sư Huyền Trang thường, ngài vượt qua chín mươi chín tám mươi mốt kiếp nạn mà , thể vì một cuốn Vô Tự Không Minh Thiền mà gặp chuyện ?"

"Cũng đúng." Nguyên Diệu an tâm.

Ba La Mật ăn uống thỏa thích, khen ngợi: "Món La Hán chay ngon quá, món cuộn san hô thủy tinh cũng ngon, súp đậu hủ nấm thơm ngon... Đồ tự vẫn ngon hơn, ăn cũng thỏa thích! Không giống như ở Ngũ Quán Đường của chùa Đại Từ Ân, món chay dở c.h.ế.t, bánh nướng cũng cứng đến gãy răng. Họ keo kiệt hẹp hòi, hề đạo đãi khách, mỗi chỉ cho ăn no, mà còn tỏ thái độ khó chịu."

Ly Nô : "Nhị cữu đừng đến chịu đựng mấy tên trọc đó nữa. Người đến Phiêu Miểu Các ăn mỗi ngày, A Ly sẽ nấu món ngon cho mỗi ngày, bao no."

"Quá ! Dạo vì ăn nhiều quá, sư phụ cứ trách mắng mất lịch sự. Vậy nhị cữu khách sáo nữa." Ba La Mật vui vẻ .

Ba La Mật ăn hết sạch một bàn, Ly Nô vội vàng bếp thêm món, bưng một thùng cơm lớn và một giỏ bánh mè.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu cầm đũa mà kinh ngạc.

Bạch Cơ nhịn hỏi: "Thiền sư, ngài dự định ở Trường An bao lâu?"

Ba La Mật ăn : "Sư phụ đến dự Bách Tăng Yến, tiệc sẽ diễn mười ngày nữa, chúng tối đa cũng chỉ ở nửa tháng thôi."

Bạch Cơ hoảng hốt.

Nguyên Diệu an ủi: "Nhị cữu hiếm khi đến Trường An, nửa tháng thì nửa tháng . Dù cũng ăn chay, tốn nhiều tiền bạc."

Bạch Cơ nghiến răng : "Cũng thôi. Dù nhờ Bách Tăng Yến mà kiếm một ngàn lạng, coi như là cung kính Tăng Phật."

Ly Nô : "Chỉ ở nửa tháng, ngắn quá... Nhị cữu, A Ly còn tưởng sẽ ở một năm nửa năm cơ."

Ba La Mật : "Hết cách , nhị cữu sư phụ, theo sư phụ truyền kinh giảng đạo."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu ăn no , phòng trong uống đ.á.n.h cờ, g.i.ế.c thời gian.

Ly Nô và Ba La Mật ăn trò chuyện, ăn đến khi trăng lên ngọn liễu mới xong.

Ba La Mật ăn uống no nê, đến từ biệt Bạch Cơ và Nguyên Diệu.

Bạch Cơ khách sáo vài câu, bảo trời tối, đường đêm tiện nên ở , cũng cho việc gặp gỡ Ly Nô nhiều hơn. Ba La Mật lo sư phụ lo lắng nên nhất quyết về, bước theo ánh trăng về chùa Đại Từ Ân.

Ba La Mật , Bạch Cơ và Nguyên Diệu nghỉ ngơi sớm.

Dưới ánh trăng, Ly Nô hát rửa chén đĩa, suy nghĩ ngày mai sẽ món chay ngon nào để đãi Ba La Mật.

Chiều hôm , Ba La Mật đến.

Sắc mặt Ba La Mật vẻ vui còn buồn.

Nguyên Diệu và Ly Nô hỏi thăm nhưng nó .

Khi ăn tối, khẩu phần của Ba La Mật còn lớn hơn hôm qua, Ly Nô hấp ba thùng cơm lớn, nướng một giỏ bánh mè, tất cả đều ăn hết sạch.

Ăn uống no nê xong, Ba La Mật nữa, .

Ly Nô vui.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-5-quyen-nhien-te/chuong-4-xu-tich.html.]

Bạch Cơ hoảng hốt, Nguyên Diệu an ủi nàng.

"Nhị cữu hiếm khi đến, ở thì ở thôi. Dù ông cũng công dưỡng d.ụ.c Ly Nô, chúng thể tổn thương tình cảm của Ly Nô."

"Được... thôi."

*

Ba La Mật ở Phiêu Miểu các suốt hai ngày, mỗi ngày đều ăn uống, phơi nắng, thỉnh thoảng dạo quanh chợ Tây, dường như ý định trở về chùa Đại Từ Ân và cũng nhắc đến sư phụ của .

Nguyên Diệu trong lúc trò chuyện nhắc đến thiền sư Xứ Tịch, Ba La Mật lập tức nổi giận, rõ ràng hai thầy trò cãi . Tuy , Nguyên Diệu nhận thấy rằng khi Ba La Mật phơi nắng mái hiên, thỉnh thoảng nó vẫn về phía chùa Đại Từ Ân với vẻ mặt đầy lo lắng.

Vào buổi sáng ngày thứ ba, khi ăn sáng xong, Bạch Cơ ở trong phòng đốt hương kinh Phật, Ly Nô thì mua gạo và rau. Nguyên Diệu đang sắp xếp các món hàng kệ trong đại sảnh, Ba La Mật vì buồn chán nên cũng giúp Nguyên Diệu bày biện hàng hóa, đồng thời ngắm nghía các báu vật đến từ Tây Vực.

Lúc , một nhà sư mặc áo đen bước Phiêu Miểu các.

Nhà sư trẻ, chỉ hai mươi tuổi, gương mặt tuấn tú, mày râu thanh thoát. Dáng mảnh khảnh, cao ráo, trông thanh tao như ánh mặt trời và vầng trăng, bước nhẹ nhàng như thể đang bước những cành cây ngọc ngà.

Chính là Xứ Tịch.

Xứ Tịch bước Phiêu Miểu các, ngạc nhiên quanh, miệng lẩm bẩm: "Thật kỳ lạ, mắt rõ ràng là một bức tường, nháy mắt bước một cửa tiệm ?"

Ba La Mật thấy Xứ Tịch thì sững , : "Sư phụ? Ngài đến đây gì?"

Xứ Tịch thấy Ba La Mật, mắt liền ướt lệ, : "A Di Đà Phật! Cuối cùng cũng tìm con ! Ba La Mật, con một lời bỏ , cũng trở về, khiến sư phụ ngày đêm lo lắng, còn tưởng con xảy chuyện gì !"

Ba La Mật đáp: "Sư phụ chê t.ử ăn nhiều, mất mặt ngài, còn giúp đám hòa thượng xa ở Ngũ Quán Đường chuyện, trách phạt tử. Đệ t.ử chẳng thà rời , ăn cơm chay của họ, ở trong chùa của họ nữa!"

Xứ Tịch : "A Di Đà Phật! Ba La Mật, con gây rối ở Ngũ Quán Đường, lật đổ nồi cháo của họ, sư phụ chỉ con vài câu mà cũng chịu ?"

Ba La Mật đáp: "Là bọn họ cho con ăn, còn chế giễu con, con tức giận nên mới lỡ tay đổ nồi cháo... Sư phụ thể phê bình con riêng tư, nhưng thể mặt đám hòa thượng xa đó, còn bắt con xin họ. Con cũng lớn tuổi , cũng cần giữ thể diện chứ."

Xứ Tịch tức giận : "A Di Đà Phật! Con lớn tuổi, ăn khỏe, tính khí lớn, còn giữ thể diện, thì để con sư phụ !"

Ba La Mật đáp: "Chuyện ... vẫn là ngài sư phụ ..."

Nguyên Diệu ở bên cạnh một hồi cũng hiểu câu chuyện. Hóa , Ba La Mật gây sự với các tăng sĩ của Ngũ Quán Đường, Xứ Tịch trách phạt nó mặt , khiến nó tức giận bỏ , đến ở trong Tiêu Diêu Các và chịu về Đại Từ Ân Tự. Xứ Tịch lo lắng cho Ba La Mật nên mới tìm đến đây.

Sư Phụ Xứ Tịch tức đến nên lời.

Ba La Mật : "Sư phụ, trời hè nóng bức ngài nhiều đường, vạt áo cũng mồ hôi thấm ướt, chi bằng trong uống chén lạnh, nghỉ ngơi một lát ."

Xứ Tịch : "A Di Đà Phật! Ba La Mật, đây là tiệm của , con ngại mà tự chủ ?"

"Sư phụ, cần ngại . Cháu ngoại của con việc ở tiệm ." Ba La Mật chỉ Nguyên Diệu, : "Vị thiếu niên cũng là cháu ngoại của con, gọi con là nhị cữu."

Nguyên Diệu tỉnh , vội : "Xứ Tịch thiền sư, cần ngại, xin mời trong uống ."

Xứ Tịch hành lễ nhà Phật, : "Đa tạ thí chủ. Ồ, thí chủ trông quen quá, chúng gặp ?"

Nguyên Diệu : "Mấy ngày , tiểu sinh may mắn gặp thiền sư tại chùa Đại Từ Ân, lúc đó thiền sư đến tìm Thiền sư Huyền Trang để giải đáp thắc mắc về Không Minh Thiền."

Xứ Tịch nhớ , : " . Bần tăng nhớ, khi đó một vị Long thí chủ cùng với ngươi?"

Nguyên Diệu : "Bạch Cơ đang kinh Phật trong phòng. Thiền sư xin mời ."

Xứ Tịch bước trong, qua bình phong thì thấy Bạch Cơ đang quỳ bên cạnh chiếc bàn ngọc xanh, cúi đầu một cuốn Kinh Kim Cang.

Lần gặp là Long công t.ử mặc nam trang, thấy Bạch Cơ mặc nữ trang, Xứ Tịch cảm xúc trong lòng, chắp tay : "A Di Đà Phật! Gọi là sắc tướng, thanh tướng, hương tướng, vị tướng, xúc tướng, sinh trụ hoại tướng, nam tướng, nữ tướng là mười tướng, những tướng nên gọi là vô tướng."

Bạch Cơ ngẩng đầu , : "Hóa là Xứ Tịch thiền sư đến. Xin mời ."

Xứ Tịch hành lễ nhà Phật, quỳ xuống. Ông nghi hoặc, : "A Di Đà Phật! Dám hỏi Long thí chủ... , thí chủ Bạch Cơ, nam tướng, nữ tướng, cái nào là thật tướng?"

Bạch Cơ : "Vô tướng là thật tướng. Nam tướng nữ tướng, đều bản tướng."

Xứ Tịch chìm thiền cơ.

Nguyên Diệu mang lạnh , dâng lên cho Xứ Tịch.

Ba La Mật mang một đĩa nho Mã Lặc, một đĩa dưa mật , : "Sư phụ, nho và dưa mật đều từ Tây Vực nhập về, ngọt và mọng nước, chùa Đại Từ Ân , chùa Đức Thuần của chúng cũng , ngài nếm thử ."

Xứ Tịch nghiêm nghị : "A Di Đà Phật! Ba La Mật, xuất gia tu dưỡng tâm tính, sa đọa sự thèm của khẩu vị."

Ba La Mật vô cùng ấm ức, ông xuống, ăn : "Sư phụ đừng giận, t.ử chỉ ngài nếm thử món ngon thôi."

Xứ Tịch : "Ba La Mật, theo về chùa Đại Từ Ân ."

Ba La Mật : "Vì sư phụ đích đến tìm tử, t.ử sẽ miễn cưỡng về. Tuy nhiên, đợi A Ly về, chào hỏi một tiếng , sư phụ cũng gặp cháu ngoại của t.ử một lát ."

Xứ Tịch thấy còn sớm, về chùa Đại Từ Ân cũng việc gì bèn : "Cũng ."

"Tiện thể ăn trưa , món chay ở Phiêu Miểu Các ngon hơn chùa Đại Từ Ân nhiều, t.ử tự tay nấu, sư phụ chắc chắn thử."

Xứ Tịch : "Cũng... ..."

 

Loading...