Phiêu Miểu 5 - Quyển Nhiên Tê - Chương 5: Cách điều khiển xác chết

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:02:37
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ly Nô nhất quyết câu cá, Nguyên Diệu cho phép, cả hai đang lôi lôi kéo kéo .

Đột nhiên, một cái đầu mèo ló ở cửa Phiêu Miểu Các.

Đó là một con mèo li hoa lông nâu nhạt, đầu tròn trịa, mắt to, hai tai nhọn dựng lên hai chùm lông đen.

Mèo li hoa thấy tiểu thư sinh, mặt khỏi đỏ lên.

"Meo..." mèo li hoa cẩn thận kêu một tiếng, vội rụt đầu , bắt đầu lúng túng dùng chân vuốt ve bộ lông xù.

Nguyên Diệu kéo Ly Nô, kiên quyết : "Ly Nô lão , dù ngươi kêu như mèo, cũng cho ngươi câu cá !"

"Không kêu mà."

Ly Nô ngừng lôi kéo quanh, khịt khịt mũi, cuối cùng chằm chằm cửa lớn.

Ly Nô : "Mèo rừng, ngươi trốn ở ngoài gì? Ta ngửi thấy mùi hôi của ngươi , ngươi bao lâu tắm hả? Còn nữa, ngươi là mèo rừng, học mèo kêu gì?"

Nguyên Diệu , vội về phía cửa.

Một cơn gió màu nâu nhạt từ mí mắt Nguyên Diệu lướt qua Ly Nô.

"Gào...meo..." Ly Nô lướt qua, va tường.

Mèo li hoa cạnh tường mèo đen rơi xuống đất, ánh mắt lóe lên tia hung dữ hơn hổ báo, nghiến răng : "Không ... tắm mặt Nguyên công tử!"

Nguyên Diệu giật : "Công chúa Ngọc Quỷ?!"

Mèo li hoa tên Ngọc Quỷ là công chúa của tộc mèo rừng, vì chiến đấu quá mạnh mẽ, kiểm soát sức mạnh trong cơ thể, một khi yêu hóa sẽ rơi trạng thái cuồng loạn, nhận tổn thương vô tội. Vì , nàng vua của tộc mèo rừng đuổi ... , cử đến nhân gian tu hành. Trong sự kiện "mèo Ngọc Diện", công chúa Ngọc Quỷ thích tiểu thư sinh tặng nàng bánh hoa quế nhưng quá hổ, hễ thư sinh chuyện với nàng, nàng chạy . Sau đó, Nguyên Diệu thể đáp tình cảm của công chúa Ngọc Quỷ, nàng bèn tu hành ở am Lăng Tiêu, ở đó các ni cô yêu thích, cuộc sống cũng khá .

Ly Nô đấu mèo rừng yêu hóa, Bạch Cơ cũng ở đây, ai về phía , đành nuốt nước bọt : "Được , ngươi ngày tắm tám , ?"

"Gừ..." Công chúa Ngọc Quỷ nhe răng với mèo đen.

Mèo đen mèo li hoa, do dự nên phản ứng , dù đ.á.n.h , cũng thể mất thể diện.

Nguyên Diệu thấy hai con mèo sắp đ.á.n.h , vội : "Công chúa Ngọc Quỷ, lâu gặp, ngài đến Phiêu Miểu Các thế?"

Công chúa Ngọc Quỷ giọng thư sinh, lập tức thu dáng vẻ hung dữ, , thu chân xuống.

"Nguyên công tử, là Bạch Cơ nhờ đến."

Nguyên Diệu vui mừng : "Ngươi gặp Bạch Cơ ? nàng khỏe ? nàng ở Giang Thành Quan ?"

Công chúa Ngọc Quỷ : "Bên núi Chung Nam đầy xác sống, hỗn loạn hết cả, nơi an duy nhất là Giang Thành Quan. Ta đưa sư phụ, sư tỷ và sư từ am Lăng Tiêu đến Giang Thành Quan lánh nạn thì gặp Bạch Cơ ở đó. Giang Thành Quan đầy đạo sĩ, quen, Bạch Cơ nhờ một chuyến đến Phiêu Miểu Các, nhắn nhủ vài lời cho mèo đen , tiện thể hộ tống các ngươi khỏi thành để gặp nàng ."

Ly Nô : "Xì! Ai cần ngươi hộ tống! Chỉ là mấy xác sống, chẳng gì đáng sợ, thể đối phó."

Công chúa Ngọc Quỷ : "Ngươi còn ? Không chỉ xác sống, mà một thứ phi nhân tính cũng trở thành xác sống. Chúng phát điên, tấn công sinh vật sống, đáng sợ hơn cả xác sống. Tất nhiên, những kẻ xác sống c.ắ.n trở thành yêu quái xác sống đều là yêu linh cấp thấp nhưng cũng loại trừ đại yêu may cắn. Ta thành thì thấy Huyền Vũ trở thành yêu quái xác sống ở vườn Phù Dung, đang đuổi theo bách yêu loạn xạ bên hồ Khúc Giang. Vì là rùa nên chạy chậm, đuổi mãi c.ắ.n ai. Ta còn dừng , trêu nó một lúc."

Ly Nô nuốt nước bọt, : "Cả Huyền Vũ sống một vạn năm cũng... thi khí thật tà môn! Mèo rừng, ngươi chủ nhân nhắn điều gì ?"

Công chúa Ngọc Quỷ : "Bạch Cơ , thuật điều khiển xác c.h.ế.t ngươi học , giờ dùng thì còn đợi khi nào?"

Ly Nô , mắt sáng lên, : "Ta quên mất điều , chủ nhân nhớ dai ghê, nhưng mấy xác sống điều khiển ... các ngươi đợi chút, tìm chuông nhiếp hồn và hộp cổ trùng."

Nguyên Diệu mù mịt, hỏi vài câu nhưng Ly Nô lao lên lầu.

Trong đại sảnh chỉ còn tiểu thư sinh và mèo li hoa.

Sự im lặng lan tràn.

Mèo li hoa hổ tiểu thư sinh, chạy .

Bên ngoài loạn lạc, xác sống và yêu xác sống hoành hành, Nguyên Diệu sợ công chúa Ngọc Quỷ chạy lung tung sẽ gặp nguy hiểm, vội : "Công chúa Ngọc Quỷ đợi , xin hãy chuyện với một lúc."

"Được!" mèo li hoa hào hứng .

Nguyên Diệu bắt đầu tìm đề tài, : "Công chúa Ngọc Quỷ ăn sáng ?"

Mèo li hoa gật đầu, : "Ta ăn ở Giang Thành Quan."

Nghe đến Giang Thành Quan, Nguyên Diệu nghĩ đến Bạch Cơ, : "Công chúa Ngọc Quỷ, Bạch Cơ ở Giang Thành Quan gì thế?"

Mèo li hoa gãi đầu, : "Nghe Bạch Cơ cùng với Thủ Tâm chân nhân và vài đạo sĩ già đang nghịch gì đó với cái gương đồng ở lầu Huyền Cơ, chắc là đang tìm cách đối phó với xác sống."

"Ồ. Tình hình ở Giang Thành Quan thế nào ?"

"Ở Giang Thành Quan pháp thuật kết giới, xác sống , thứ đều ."

"Sư phụ, sư tỷ, sư của ngươi đều cả chứ?"

"Họ sợ hãi nhưng khi Giang Thành Quan thì đều ."

"Thần Huyền Vũ vẫn chứ?"

"Khi rời thì nó vẫn ."

"Còn ngươi thì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-5-quyen-nhien-te/chuong-5-cach-dieu-khien-xac-chet.html.]

"Ta ư? Rất !"

Nguyên Diệu giỏi trò chuyện, nghĩ mãi cũng tìm chủ đề thú vị, đành chuyện một cách ngượng ngùng. Tuy nhiên, Công chúa Ngọc Quỷ vui, đây là đầu tiên nàng chuyện nhiều như với tiểu thư sinh.

Ly Nô vẫn xuống, Nguyên Diệu cạn lời, cố vắt óc thêm một câu.

"Thành Trường An... vẫn chứ?"

"Bên ngoài thành Trường An, một đám xác sống đang vây quanh nhưng cửa thành chặn , . Bên trong thành Trường An, phía nam đóng cửa yên tĩnh, chắc dân đều ở trong nhà, chuyện gì. Phía bắc một nơi tình hình , hỗn loạn, dường như xác sống còn một nhóm binh lính mặc giáp bao vây."

"Là phường nào?"

"Ta một tiểu yêu từ phía bắc chạy trốn là phường Sùng Nhân. Nghe , xác sống chui từ một phủ họ Vi."

"Hả?!!"

Nguyên Diệu kinh hoàng.

Vi Ngạn sống ở phường Sùng Nhân, phủ họ Vi... chẳng lẽ nhà Vi Ngạn chuyện? Hôm qua, Vi Ngạn hôm nay sẽ đến thăm Bạch Cơ, Nguyên Diệu vì Hắc Bạch Vô Thường đến thăm nên quên với Bạch Cơ, hôm nay lệnh giới nghiêm, tưởng Vi Ngạn sẽ ngoan ngoãn ở nhà, ngờ nhà xảy chuyện.

Nguyên Diệu lo lắng cho sự an nguy của Vi Ngạn, đến phường Sùng Nhân xem xét.

"Nguyên công tử, ngài thế? Sắc mặt ngài kém quá!"

Nguyên Diệu định mở miệng, Ly Nô cầm một chiếc chuông đồng buộc dây đỏ và một hộp gỗ chạy xuống.

"Tìm ! Tìm ! Hì hì hì!"

Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Ly Nô lão cầm gì thế?"

Ly Nô : "Chuông nhiếp hồn và hộp cổ trùng."

Nguyên Diệu hỏi: "Chuông nhiếp hồn và hộp cổ trùng để gì?"

Ly Nô hạ giọng, thần bí : "Là để dẫn xác."

Nguyên Diệu hiểu hỏi: "Dẫn xác là gì?"

Ly Nô : "Dẫn xác là một loại bí thuật vu cổ của Bách Việt, thể điều khiển xác c.h.ế.t, sai khiến xác , nhiều nhất thể điều khiển hàng ngàn xác c.h.ế.t."

Nguyên Diệu sởn gai ốc, : "Ly Nô lão , ngươi học loại pháp thuật đáng sợ ?"

Ly Nô : "Chủ nhân một thời gian say mê vu cổ thuật của Bách Việt, cũng theo học một chút, thấy thuật dẫn xác hoành tráng nên học theo."

"Hoành tráng..." Nguyên Diệu nhếch mép.

"Khi đó, bỏ nhiều công sức còn xin phép chủ nhân, chạy đến Bách Việt, học dẫn xác ba năm. Lúc đó đúng cuối thời Đông Hán, chiến tranh khắp nơi, xác c.h.ế.t đầy rẫy, học thành công bèn dẫn xác c.h.ế.t từ các chiến trường về Lạc Dương. Không ngờ, đường dẫn hơn ngàn xác, gây một trận náo loạn lớn ngoài thành Lạc Dương. Hoàng đế lúc đó còn nhỏ hiểu chuyện, việc đều do một quan họ Đổng chủ. Xác c.h.ế.t dẫn về khiến họ Đổng sợ hãi, ông vội vàng bảo hoàng đế dời đô về Trường An. Chủ nhân thấy việc dọn nhà phiền phức, mắng một trận, lệnh thu chuông nhiếp hồn và hộp cổ, từ đó dẫn xác ở nơi thành nữa."

Con mèo li hoa lười biếng chẳng thèm Ly Nô gì, nó chỉ chăm chú Nguyên Diệu, quan sát biểu cảm của tiểu thư sinh, khuôn mặt đầy vui vẻ.

"Lâu chơi chuông nhiếp hồn và hộp cổ, cổ mẫu còn sống ?" Ly Nô mở hộp gỗ .

Trong hộp gỗ, một cái kén đen to bằng trứng bồ câu.

Ly Nô đưa hộp gỗ đến mặt Nguyên Diệu, : "Mọt sách ngốc, thổi một nhân khí cổ mẫu ."

Nguyên Diệu ngơ ngác hỏi: "Nhân khí là gì?"

"Ngốc! Ngươi là , ngươi thổi , đó là nhân khí."

Ly Nô vui .

"Ồ."

Nguyên Diệu thổi một chiếc hộp gỗ.

Một tia sáng đỏ bất ngờ lóe lên từ giữa chiếc kén đen.

Ly Nô , đóng hộp .

"Xong , cổ mẫu sống. Trùng độc sinh sản nhanh, một lúc nữa sẽ hàng nghìn hàng vạn con."

Nguyên Diệu vẫn lo lắng cho an nguy của Vi Ngạn thì thấy Ly Nô xong việc bèn : "Ly Nô lão , ở phường Sùng Nhân xác sống, liệu thể cùng đến đó ? Ta lo lắng cho an nguy của Đan Dương, đến đó xem mới yên tâm."

Ly Nô hào hứng : "Được. lúc gia cũng đến phường Sùng Nhân thử thuật dẫn xác!"

"Nguyên công tử, Ngọc Quỷ cũng ."

Mèo li hoa .

"Được. Cùng . Công chúa Ngọc Quỷ cẩn thận đấy."

Nguyên Diệu dặn dò.

"Ừm."

Nghe Nguyên Diệu quan tâm đến , mèo li hoa vui mừng, tai dựng thẳng lên.

Vậy là một con mèo, một con mèo rừng và một quyết định cùng đến phường Sùng Nhân.

 

Loading...