Phiêu Miểu 5 - Quyển Nhiên Tê - Chương 6: Tiểu Tiểu
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:02:16
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Viễn chăm chú nữ nhân trong lồng, đưa tay chạm bàn tay thò khỏi lồng của nàng.
"Ta cũng nàng là gì, gọi nàng là 'Tiểu Tiểu'. Tiểu Tiểu là nhặt , nàng nhưng hiểu ý , lắng chuyện và cùng sách. Đôi khi, nàng còn giúp mài mực, lật sách."
Tiểu Tiểu dựa lồng chim, nghiêng đầu Nguyên Diệu, ánh mắt trong trẻo sáng ngời.
Nguyên Diệu thấy Tiểu Tiểu mặc gì thì dám lâu, vội vàng .
Hạ Viễn lấy từ đĩa bánh bàn sách một miếng bánh sen, bẻ một mẩu nhỏ, đưa cho Tiểu Tiểu.
Tiểu Tiểu nhận miếng bánh sen, ăn ngon lành.
Hạ Viễn : "Nàng chỉ uống nước sạch, thỉnh thoảng ăn một ít bánh hoa. Tuy nhiên, nếu ăn dường như cũng đói c.h.ế.t."
"Tiến Hiền nhặt nàng ở thế?"
Hạ Viễn đáp: "Ngày Tiểu Thử nhặt nàng ở bên cầu đá ở phường Bình Khang. Lúc đó trời đang mưa, chân nàng thương, trốn một bụi hoa túc để tránh mưa."
Khóe miệng Hạ Viễn nở một nụ hạnh phúc, lạc ký ức.
Trưa hôm đó, Hạ Viễn vì nợ tiền nên Di Hoa đuổi khỏi "Trường Tương Tư".
Mây đen dày đặc, gió thổi màn lay động, lập tức mưa rơi rả rích.
Dạ Lai lòng , lo lắng Hạ Viễn ướt mưa sinh bệnh, bèn lén lút ném cho một chiếc ô giấy dầu vẽ hoa đào từ cửa sổ lầu hai.
Mặc dù nỡ rời khỏi chốn tình ái nhưng trong túi Hạ Viễn còn tiền, thể ở . Hắn chỉ thể nhận chiếc ô Dạ Lai đưa, buồn bã trở về nhà.
Đây là cơn mưa rào thường thấy buổi chiều mùa hè, mưa to và dứt khoát.
Hạ Viễn cầm ô một cây liễu già, định đợi mưa nhỏ bớt mới .
Bên cạnh cây liễu già là một cây cầu đá cong, cạnh cầu vài bụi hoa túc đỏ rực, sinh động và nở rộ.
Hạ Viễn đang cúi đầu ngắm những giọt mưa rơi cánh hoa túc, chợt thấy tán lá xanh một nữ nhân nhỏ bằng ngón tay đang trốn mưa.
Nữ nhân cả trần truồng, nghiêng tán lá tránh mưa. Da nàng trắng như tuyết, môi đỏ thắm như hoa sen, ánh mắt sáng như , tóc đen dài như rong biển ướt sũng quấn quanh .
Nữ nhân Hạ Viễn, sợ hãi mà còn mỉm .
Giữa cơn mưa to, tán lá xanh, nữ nhân nhỏ bé xinh như hoa nở nụ xao động lòng Hạ Viễn.
Hạ Viễn bước tới, xuống đưa tay che ô tán lá hoa túc, để nước mưa ướt tiểu mỹ nhân.
Tiểu mỹ nhân thò đầu tiểu thư sinh trẻ mưa ướt tóc, nụ càng rực rỡ.
Trong lòng Hạ Viễn dấy lên một làn sóng nhỏ, trong mắt ngoài nụ của tiểu mỹ nhân thấy gì khác.
Hạ Viễn đưa tay , tiểu mỹ nhân giơ tay chạm ngón tay của , nàng thật sự quá nhỏ, tay nàng còn bằng ngón tay của Hạ Viễn.
Hạ Viễn mở bàn tay, hiệu cho tiểu mỹ nhân trèo lên.
Tiểu mỹ nhân rụt rè bước lên lòng bàn tay Hạ Viễn. Chân trái của nàng thương, khập khiễng. Nhìn từ vết bầm tím sưng tấy ở mắt cá chân, lẽ là ngã.
Tiểu mỹ nhân trong lòng bàn tay Hạ Viễn, lẽ là nhiệt độ của bàn tay dễ chịu, nàng co ngủ .
Không lâu , mưa tạnh.
Hạ Viễn như ma xui quỷ khiến đem tiểu mỹ nhân về nhà.
Tiểu mỹ nhân Hạ Viễn đặt trong thư phòng, dùng t.h.u.ố.c mỡ chữa thương thoa mắt cá chân cho nàng, còn cho nàng uống nước và ăn chút đồ.
Tiểu mỹ nhân chỉ uống chút nước, ăn bất cứ thứ gì. Tình cờ một , Hạ Viễn phát hiện nàng thể ăn bánh hoa sen bèn cho nàng ăn bánh hoa sen.
Hạ Viễn còn mua cho tiểu mỹ nhân phấn son của Nhược Thủy Ký, tiểu mỹ nhân thích các loại kem và phấn son từ hoa tươi, nàng dùng để trang điểm mà để ăn.
Dù Hạ Viễn thích cái nhưng cũng là lễ nghĩa, thấy tiểu mỹ nhân cả ngày trần truồng bèn cắt một miếng vải mềm thành quần áo cho nàng mặc.
Tiểu mỹ nhân con , quen với quần áo che , nàng luôn cởi miếng vải , vứt sang một bên.
Hạ Viễn cũng đành để nàng tùy ý.
Hạ Viễn với ai, kể cả A Vũ về sự tồn tại của tiểu mỹ nhân. Từ khi đem nàng về, Hạ Viễn dặn A Vũ, ngoài việc mang nước và cơm, tùy tiện thư phòng.
Hạ Viễn cũng tại , lẽ là sợ A Vũ thấy tiểu mỹ nhân sẽ hoảng sợ, hoặc lo A Vũ kín miệng, sự tồn tại khác thường của tiểu mỹ nhân hàng xóm sẽ gây rắc rối.
Tiểu mỹ nhân thực sự quá nhỏ, Hạ Viễn lo nàng lung tung sẽ ngã, hoặc vô tình giẫm bèn mua một chiếc lồng chim bằng tre xanh tinh xảo, đặt nàng trong.
Tiểu mỹ nhân nhưng hiểu lòng .
Khi Hạ Viễn chăm chỉ học, đặt tiểu mỹ nhân lên bàn sách để nàng ở bên cạnh.
Ban ngày, khi Hạ Viễn sách, tiểu mỹ nhân yên lặng ở bàn sách. Khi Hạ Viễn mệt mỏi sách và nghỉ ngơi, nàng nhảy múa ánh mặt trời cho xem, điệu múa của ngươi uyển chuyển, tóc dài tung bay, lả lướt như hoa.
Ban đêm, khi Hạ Viễn ngắm trăng qua cửa sổ, đầy cảm hứng thơ ca, tiểu mỹ nhân giã mực, cắt đèn vung bút lên giấy.
Ngày qua ngày ở bên , Hạ Viễn nảy sinh tình cảm và yêu mến tiểu mỹ nhân, đặt tên nàng là Tiểu Tiểu.
Từ khi Tiểu Tiểu, Hạ Viễn còn đến phường Bình Khang nữa, ngoài việc mua son phấn và bánh hoa sen cho Tiểu Tiểu, cũng ít ngoài. Hắn ở bên Tiểu Tiểu mỗi ngày, sống cuộc sống đầy đủ và hạnh phúc.
Hạ Viễn thơ và văn cho Tiểu Tiểu , cho nàng câu "Quan quan thư cưu, tại hà chi châu. Yểu điệu thục nữ, quân t.ử hảo cầu", cho nàng câu "Thanh thanh t.ử câm, du du ngã tâm". Dù Tiểu Tiểu hiểu và thể đáp nhưng nàng luôn mỉm với .
Hạ Viễn lo lắng về kỳ thi khoa cử năm tới, tâm sự với Tiểu Tiểu về sự tự ti của , nàng luôn đưa tay vuốt ve ngón tay của , giúp lấy tự tin và yên tâm hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-5-quyen-nhien-te/chuong-6-tieu-tieu.html.]
Hạ Viễn sống tạm ở Trường An, tránh khỏi nhớ nhà và phụ mẫu, nàng luôn âm thầm dịu dàng bên , an ủi nỗi cô đơn nơi đất khách quê .
Tiểu Tiểu đẽ như tinh linh hoa rơi xuống trần gian. Tiểu Tiểu dịu dàng như gió xuân tháng ba và ánh nắng ấm áp mùa đông.
Hạ Viễn say đắm trong vẻ và sự dịu dàng của Tiểu Tiểu, chỉ mong mãi mãi bên nàng.
Nguyên Diệu khuôn mặt vàng vọt, gầy gò của Hạ Viễn, và ánh mắt say mê cuồng nhiệt của , trong lòng cảm thấy lo lắng.
"Tiến Hiền, nếu ngươi khác về sự tồn tại của Tiểu Tiểu cô nương, tại hôm nay cho tiểu sinh thấy nàng?"
Hạ Viễn do dự một lúc : "Hiên Chi, giấu gì ngươi, một chuyện kỳ lạ bối rối. Kể từ khi Tiểu Tiểu đến, bắt đầu những cơn ác mộng đáng sợ. Ta mơ thấy một cô nương c.h.ế.t, họ xõa tóc, mặt mày tái nhợt, luôn lạnh lẽo. Thật sự quá đáng sợ. Ban đầu chỉ thỉnh thoảng mơ thấy nhưng gần đây tần suất ngày càng nhiều. Những nữ quỷ ban đầu chỉ một hai , đó dần dần tăng lên, bây giờ tới sáu bảy . Luôn thấy những cơn ác mộng khiến kinh hãi, yên ."
Nguyên Diệu kinh ngạc : "Đây rốt cuộc là lý do gì? Vừa , A Vũ với tiểu sinh, cũng mơ thấy nữ quỷ."
Hạ Viễn : "Không chỉ A Vũ. Vương bá cũng vì ác mộng kinh sợ mà về quê dưỡng bệnh."
Nguyên Diệu : "Thế còn bà Lưu? Tiểu sinh từng chuyện với bà , bà tận mắt thấy nữ quỷ trong thư phòng của ngươi."
Hạ Viễn khổ : "Hiên Chi luôn là tinh tường, ngươi thấy trong phòng nữ quỷ ?"
Nguyên Diệu xung quanh, thư phòng sáng sủa, sạch sẽ và rộng rãi, vẻ gì là quỷ.
Hạ Viễn : "Hôm đó A Vũ việc, bà Lưu A Vũ mang cơm tối thư phòng, bà trúng tà rơi khay thức ăn chạy, đó còn với hàng xóm rằng Hạ gia quỷ. Ta, A Vũ, Vương bá đều thấy nữ quỷ, lo bà Lưu lung tung sẽ Tiểu Tiểu phát hiện nên đuổi bà ."
Nguyên Diệu gãi đầu, hiểu chuyện gì đang xảy .
Hạ Viễn thận trọng hỏi: "Hiên Chi Tiểu Tiểu là gì ? Những nữ quỷ trong giấc mơ của liên quan gì đến nàng ?"
Nguyên Diệu Tiểu Tiểu trong lồng chim, lắc đầu : "Tiểu sinh kiến thức hạn hẹp, Tiểu Tiểu cô nương là gì, cũng nàng liên quan đến những cơn ác mộng của Tiến Hiền . một chắc chắn , tiểu sinh sẽ tìm nàng ngay!"
Hạ Viễn tò mò hỏi: "Ai?"
"Bạch Cơ."
"Bạch Cơ là ai? Sao nàng ?"
"Bạch Cơ là chủ nhân của Phiêu Miểu Các, nàng kiến thức rộng, tài nghệ dị thường, đời ít thứ nàng ."
"Thật ?"
"Tiểu sinh tuyệt đối dối. Tiến Hiền đợi đây, tiểu sinh sẽ mời Bạch Cơ đến xem."
Nguyên Diệu bảo Hạ Viễn chờ cáo từ rời .
*
Trường An, chợ Tây.
Nguyên Diệu vội vàng trở về Phiêu Miểu Các, cửa, con mèo đen ngậm cá khô thơm ngon chạy đến chân .
"Mọt sách! Miệng của gia giấy tìm về ! Có miệng thật ! Có thể ăn cá khô thơm ngon ! Ha ha ha ha!"
Nguyên Diệu cũng vui mừng cho Ly Nô, : "Tốt quá! Miệng về, Ly Nô lão cũng thể yên tâm . ngươi vẫn nên ăn ít , giữ dáng thon gọn sẽ càng tiên phong đạo cốt."
Mèo đen : "Thật ? bây giờ lấy mập ? Gia còn tưởng rằng ăn cho tròn trĩnh thì càng tuấn! Thư sinh, lâu chuyện, gia cả bụng chuyện với ngươi đấy!"
Nguyên Diệu bên trong : "Tiểu sinh còn việc gấp, đợi lúc rảnh sẽ chuyện với ngươi. Bạch Cơ ? nàng ở thế? Tai của nàng về ?"
Mèo đen : "Chủ nhân ngoài tìm tai . Miệng của gia về, tai của nàng còn về, nàng sốt ruột, tức giận đốt giấy, tự ngoài tìm."
Nguyên Diệu lo lắng hỏi: "Nàng tìm? Khi nào sẽ về?"
Mèo đen : "Đi tìm thì chắc, chủ nhân cũng . Có lẽ một lát nữa sẽ về."
Nguyên Diệu thở dài, : "Vậy, tiểu sinh sẽ đợi một chút."
Nguyên Diệu xuống bên bàn ngọc xanh, chờ Bạch Cơ trở về.
Mèo đen ngạc nhiên hỏi: "Mọt sách, ngươi việc gấp ? Sao xuống nghỉ?"
Nguyên Diệu : "Việc gấp thể thiếu Bạch Cơ, đợi nàng về."
"Ồ." Mèo đen : "Dù cũng nhàn rỗi, mọt sách hãy chuyện với gia ."
Nguyên Diệu buồn chán, : "Cũng ."
Mèo đen mở lời, lảm nhảm ngừng, hết những chuyện tích tụ mấy ngày nay.
Con mèo đen trí nhớ , mặc dù những ngày qua nó miệng để chuyện nhưng ngày nào Nguyên Diệu lười biếng, chuyện gì x.úc p.hạ.m nó, nó đều ghi nhớ trong lòng.
Con mèo đen lôi những chuyện cũ kỹ để nhai , Nguyên Diệu thể nhịn , cãi với nó gây gổ lên.
Con mèo càng cãi càng hăng, Nguyên Diệu càng cãi càng tức giận, hầu như quên mất chuyện của Hạ Viễn. Thời gian trôi qua , đến chiều tối, Bạch Cơ vẫn trở về, một một mèo ăn xong bữa tối tiếp tục cãi .
Trăng lên đến đỉnh đầu, Bạch Cơ vẫn về.
Đoán chừng Bạch Cơ tối nay sẽ về, Nguyên Diệu thất vọng ngủ, nghĩ rằng để Hạ Viễn chờ đợi cả buổi chiều, dự định ngày mai sẽ đến Hạ gia để xin Hạ Viễn.
Con mèo đen tràn đầy năng lượng còn nhiều chuyện hết, Nguyên Diệu ngủ, nó đành sân chuyện với mặt trăng suốt đêm.
(dễ huông)