Phiêu Miểu 5 - Quyển Nhiên Tê - Chương 8: Sừng Kình
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:02:40
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên Diệu tò mò trong lòng, bước về phía con nai trong bụi cây.
Đi hai bước, Nguyên Diệu nghĩ đến xác sống chỉ c.ắ.n , mà còn c.ắ.n cả các sinh vật sống khác bèn lo lắng con nai trong bụi cây là xác yêu quái , dám tiếp.
Ly Nô nhận điều bất thường, ngừng cãi với mèo li hoa hỏi: "Mọt sách gì ?"
Nguyên Diệu chỉ sâu trong bụi cây, : "Ly Nô lão , ở đó một con nai."
Ly Nô chăm chú bụi cây, : "Không thấy, nai ở ?"
Nguyên Diệu bụi cây, con nai vẫn ở trong bóng tối chằm chằm .
"Nai ở ngay đó mà."
"Không mà." Ly Nô vẫn thấy.
Mèo li hoa hít hít mũi, : "Không mùi nai."
Nguyên Diệu bèn bước về phía con nai.
"Nai rõ ràng ở đây mà."
Thấy Nguyên Diệu bụi cây, Ly Nô vội vàng đuổi theo .
"Mọt sách, đừng chạy lung tung!"
Nguyên Diệu bước bụi cây nhưng thấy bóng dáng con nai . Trong lòng đầy nghi hoặc, định trở về thì bất ngờ đụng một bóng đen.
"Cạch cạch cạch..." Tiếng xiềng xích kéo lê đất vang lên.
"Á!" Nguyên Diệu giật .
Bóng đen cũng giật , vội kêu lên: "Tiểu An, đụng , ngươi xem xem là sống c.h.ế.t ..."
Một bóng trắng lướt nhanh như gió.
"Bất kể là sống c.h.ế.t, tìm ngọc Thương quan trọng hơn ... Ồ, chẳng là thư sinh của Phiêu Miểu các ?"
Nguyên Diệu kỹ, hóa là Hắc Bạch Vô Thường. Hắn Hắc Bạch Vô Thường một cái, phát hiện Bạch Vô Thường đang cầm một thứ giống như sừng Kình, là cái gì. Chẳng lẽ, thứ thấy là nai mà là sừng Kình trong tay Bạch Vô Thường? Không, đúng, rõ ràng thấy một con nai, còn thấy rõ đôi mắt đen láy của nó.
Nguyên Diệu đang mơ màng, Ly Nô chạy tới. Vừa thấy Hắc Bạch Vô Thường, nó bèn : "Tên treo cổ, hai ngươi lén lút trong rừng gì?"
Hắc Vô Thường vui đáp: "Huynh đang tìm ngọc Thương cho chủ nhân nhà ngươi."
Bạch Vô Thường : "Lạ thật, sừng Kình rõ ràng cảm ứng... Sao chớp mắt cảm ứng nữa ?"
Hắc Bạch Vô Thường đang tìm ngọc Thương?! Nguyên Diệu tỉnh táo , vội vàng cúi chào, : "Tiểu sinh xin chào hai vị Địa Tiên. Theo lời Bạch Cơ, ngọc Thương nên ở sông Tam Đồ của Địa Phủ ? Hai vị tìm ở núi Chung Nam ?"
Hắc Vô Thường đáp: "Sông Tam Đồ còn ngọc Thương nữa, theo sừng Kình mà tìm."
Bạch Vô Thường vung vẩy sừng Kình, : "Đây là sừng Kình."
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Sừng Kình là gì?"
Hắc Vô Thường đáp: "Sừng Kình là sừng của con Kình thôi."
Bạch Vô Thường : "Mọt sách, chuyện là thế ..."
Sau khi Hắc Bạch Vô Thường trở về Địa Phủ, lập tức tìm phán quan, hỏi thăm về sông Thi và ngọc Thương.
Phán quan xoa râu, : "Thời thượng cổ, tồn tại núi Thi sông Thi, sông Thi chảy sông Tam Đồ. từ khi sông Thi chảy sông Tam Đồ thì còn sinh ngọc Thương nữa."
Hắc Bạch Vô Thường kinh ngạc, vội vàng hỏi thăm phán quan thế nào để tìm ngọc Thương.
Phán quan : "Thời thượng cổ, khi Kình tuyệt chủng, nhiều ngọc Thương loài chiếm . Con thích truyền những thứ qua các đời, chắc chắn vẫn còn một phần ngọc Thương lưu truyền đến ngày nay. Các ngươi tìm ở nhân gian, chắc chắn sẽ tìm ."
Hắc Vô Thường hỏi: "Kinh là gì?"
Bạch Vô Thường hỏi: "Thế giới rộng lớn, chúng sinh vô , chúng nhà ai ngọc Thương, bắt đầu tìm từ ? Hơn nữa, giấu ngươi, chúng cần ngọc Thương gấp, thời gian rảnh để tìm kiếm từ từ..."
Phán quan : "Kình là một loại thần thú thời thượng cổ, sống bên bờ sông Thi, trong thi sơn, ăn xác c.h.ế.t cây xác mà sống. Vì ăn xác c.h.ế.t, trong cơ thể tích tụ nhiều thi độc, Kình nuốt một khối ngọc Thương mỗi năm để giải độc bảo mệnh. Ta một chiếc sừng Kình, nó thể cảm ứng ngọc Thương, nếu gần đó ngọc Thương, nó sẽ phát sáng."
Hắc Bạch Vô Thường cùng : "Phán quan đại nhân, xin mượn sừng Kình của ngài một chút!"
Phán quan xoa râu, : "Gần đây lão phu xem sổ sách đến mờ mắt, chơi lục bác với đầu trâu mặt ngựa luôn thua bạc. Nghe hai ngươi thường xuyên đưa sống du ngoạn Địa Phủ, kiếm thêm tiền, tay chân thoải mái... đưa năm mươi lạng bạc, lão phu sẽ cho mượn sừng Kình."
Không còn cách nào khác, Hắc Bạch Vô Thường đành gom năm mươi lạng bạc cho phán quan.
Sừng Kình từ đó đến tay Hắc Bạch Vô Thường.
Hắc Bạch Vô Thường mang sừng Kình đến nhân gian, định thành Trường An để tìm nhưng khi qua núi Chung Nam, sừng Kình bắt đầu phát sáng. Họ bèn quanh quẩn trong núi tìm kiếm gặp Nguyên Diệu.
Hắc Vô Thường : "Vừa sừng Kình phát sáng nhưng chỉ trong chớp mắt tắt."
Bạch Vô Thường : "Chắc chắn gần đây ngọc Thương."
Nguyên Diệu vẫn nghĩ về con nai kỳ lạ hỏi: "Hai vị Địa Tiên ở trong rừng suốt, thấy con nai nào ?"
Hắc Bạch Vô Thường cùng lắc đầu.
Hắc Vô Thường : "Không thấy."
Bạch Vô Thường : "Ta thậm chí cảm nhận thở của sinh vật sống thì gì nai?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-5-quyen-nhien-te/chuong-8-sung-kinh.html.]
"Ồ, lẽ tiểu sinh hoa mắt nhầm."
Ly Nô nghỉ ngơi đủ bèn giục Nguyên Diệu đến Giang Thành Quán.
"Đi thôi, thư sinh, đừng ở nơi hoang dã chuyện phiếm với hai tên treo cổ , chủ nhân còn đang đợi chúng ở Giang Thành Quán."
Hắc Vô Thường xong, giận dữ : "Mèo đen, ngươi còn gọi chúng là treo cổ, sẽ khách khí với ngươi!"
Bạch Vô Thường : "Bạch Cơ ở Giang Thành Quán? Mặc dù tìm thấy ngọc Thương nhưng sừng Kình thể cảm ứng ngọc Thương, cũng gần như ngọc Thương . Nguyên công tử, mèo đen, xin dẫn chúng đến Giang Thành Quán gặp Bạch Cơ."
Nguyên Diệu lưng mèo yêu chín đuôi.
Ly Nô hỏi Nguyên Diệu: "Mọt sách, mang hai cùng ?"
Nguyên Diệu : "Mang theo , lẽ hai vị địa tiên thể giúp Bạch Cơ."
"Giang Thành Quan là nơi bắt quỷ, nếu hai sợ đạo sĩ trong Giang Thành Quan thì cùng ."
Mèo yêu chín đuôi bay .
Mèo li hoa cũng vội vàng theo .
Hắc Bạch Vô Thường .
Hắc Vô Thường bối rối, : "Tiểu An, nghiêm túc, chúng là tiên, tại sợ đạo sĩ trong Giang Thành Quan?"
Bạch Vô Thường tự ti, : "Có lẽ vì dáng vẻ của giống quỷ treo cổ. Nói cũng đau lòng, tiên nào trông như ?"
Hắc Vô Thường thở dài, : "Haiz! Đó là của ngươi, bao cách c.h.ế.t, tại ngươi chọn cách treo cổ?"
Bạch Vô Thường tức giận : "Còn vì ngươi mà treo cổ !"
"Làm trách ? Ngươi thể nhảy xuống sông..."
"Xung quanh sông."
"Ngươi thể cắt cổ..."
"Ta sợ máu..."
"Uống thạch tín?"
"Ta sợ đắng..."
"Đập đầu tường?"
"Sợ đau..."
...
Hai tên quỷ sai một đen một trắng chuyện đuổi theo mèo yêu chín đuôi.
Dưới chân núi Chung Nam, Giang Thành Quan xây dựng dựa theo thế núi, chiếm diện tích rộng, bằng một phường, mười cái động trời, bảy mươi hai phúc địa.
Cổng lớn của Giang Thành Quan nguy nga, sơn môn hùng vĩ, Ngọc Hoàng Điện, Linh Cung Điện, Thất Chân điện trục chính, Tam Thanh Các, Tứ Ngự Điện, lầu Huyền Cơ, Giới Đài cùng các điện phụ khác ở hai bên trục chính, ẩn hiện trong rừng thông xanh, núi non xanh nước biếc.
Nếu ngày nắng từ núi Chung Nam về Giang Thành Quan sẽ thấy vẻ của núi hùng vĩ, rừng xanh che phủ nước trong veo. lúc , thời tiết u ám, cổng núi, những xác sống đang di chuyển như sóng, dày đặc bao quanh Giang Thành Quan, cảnh tượng âm u kinh dị nổi da gà.
Mèo yêu chín đuôi lách qua đám xác sống, nhảy qua cổng núi, trong Giang Thành Quan. mèo li hoa và Hắc Bạch Vô Thường cũng theo , đạo quan.
Sau cổng núi, một đám tiểu đạo sĩ đang niệm Thanh Tâm Chú. Họ thấy một mèo yêu chín đuôi từ trời rơi xuống còn mang theo Hắc Bạch Vô Thường, lập tức sợ hãi đến hồn phi phách tán.
Các tiểu đạo sĩ vội vàng bày trận, bao vây Nguyên Diệu và đồng bọn, bắt yêu.
Mèo yêu chín đuôi thấy bèn phun lửa.
Hắc Bạch Vô Thường cũng lấy xiềng sắt quăng tới quăng lui.
Nguyên Diệu vội : "Các đạo trưởng, xin dừng tay! Chúng đến để tìm . Bạch Cơ, Bạch Cơ ở đây ?"
Các tiểu đạo sĩ .
Một đạo sĩ trung niên từ bên điện chạy vội , : "Đừng động thủ là khách! Là khách! Sư tôn dặn, một thư sinh, hai mèo yêu, đều là khách. Khi đến, dẫn họ tới lầu Huyền Cơ."
Nguyên Diệu , vội : "Xin đạo trưởng dẫn đường."
Đạo sĩ trung niên : "Theo ."
Mèo yêu chín đuôi vẫy đuôi, biến thành mèo đen nhỏ.
Các đạo sĩ hoảng hốt một hồi, xuống tiếp tục niệm Thanh Tâm Chú.
Nhìn Nguyên Diệu, mèo đen nhỏ, mèo li hoa theo đạo sĩ trung niên trong, Hắc Bạch Vô Thường .
"Tiểu An, dường như chúng ... trở nên trong suốt? Không ai quan tâm đến chúng ?"
"A Cửu, đừng để ý những chuyện , theo thôi. Việc quan trọng là gặp con rồng yêu đó, hỏi rõ chuyện."
"Không , Tiểu An, chúng dù cũng là tiên của đạo giáo, những đạo sĩ coi chúng như tồn tại?"
"Ừ, cũng , tức giận thật! Sau khi đưa sổ t.ử về giao cho Diêm Vương ở Thái Sơn Phủ Quân thì Giang Thành Quan một chút!"
"Ý kiến !"