Phiêu Miểu 5 - Quyển Nhiên Tê - Chương 8: Tâm Nguyện

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:02:53
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ly Nô : "Chủ nhân, núi Ly trở thành một cảnh tượng ma quái như thế , lẽ việc hôm qua Ly Nô phá hủy địa cung cũng còn quan trọng nữa."

Bạch Cơ đáp: "Ta vốn định đến xin mặt Võ hoàng bệ hạ thăm ngài. Không ngờ tình hình ở núi Ly nghiêm trọng như , chắc chắn bệ hạ đang đau đầu, chúng vẫn nên phiền thì hơn."

Nguyên Diệu và Ly Nô vốn cảm thấy chột , Bạch Cơ cũng định lẻn .

ba kịp rời .

Một giọng nam uy nghiêm vang lên từ trung của thung lũng.

"Bạch Cơ đến , địa cung?"

Bạch Cơ dừng bước, đầu , : "Thủy Hoàng bệ hạ, thấy cảnh tượng , nghĩ bây giờ lẽ lúc thích hợp để viếng thăm."

"Ngươi đến đúng lúc đấy. Nếu ngươi đến, quả nhân cũng sẽ đến Phiêu Miểu các tìm ngươi."

Giọng của Tần Thủy Hoàng vang vọng trong màn đêm nhưng thấy bóng dáng .

Bạch Cơ vuốt tóc mai, mỉm : "Năm đó, ngài bất chấp sự phản đối của thừa tướng Lý Tư, kiên quyết tìm đến pháp sư Bách Việt, dùng chú thuật giam cầm linh hồn sống binh mã, mang một nửa tinh nhuệ của Đại Tần xuống hoàng tuyền. Nay binh mã mất kiểm soát, ngài tìm đến cũng tác dụng gì."

Tần Thủy Hoàng im lặng một lúc lâu mới : "Đó là lựa chọn của quả nhân, tình cảnh hiện tại là 'quả' của quả nhân. Pháp sư từng , linh hồn sẽ giam cầm mãi mãi, một ngày nào đó, chú thuật sẽ phản , vạn binh mã sẽ hóa thành vạn oan hồn, chúng sẽ hủy diệt thứ của quả nhân. Khi , quả nhân sợ c.h.ế.t, sợ cái vô hình, nên để tâm đến lời đó. Một niệm sai lầm gây sai lầm lớn."

Bạch Cơ đáp: "Thế gian vạn sự đều là nhân quả."

"Bạch Cơ, ngươi thể thực hiện tâm nguyện của quả nhân ?"

Bạch Cơ thung lũng như địa ngục, thở dài khẽ khàng: "Ngài mong điều gì?"

Tần Thủy Hoàng thở dài một , : "Từ đến thì về nơi đó, quả nhân hy vọng họ thể an nghỉ."

Bạch Cơ đáp: "Họ an nghỉ, ngài cũng sẽ chìm giấc ngủ dài vĩnh cửu. Ngài thể siêu thoát luân hồi, ở quốc gia hoàng tuyền, là vì lập kết giới ngừng thời gian trong địa cung núi Ly cho ngài. Nếu họ an nghỉ, phá hủy kết giới, để thời gian trong địa cung bắt đầu trôi , ngài sẽ thể chờ đợi cơ hội tái sinh, nhân gian nữa."

Tần Thủy Hoàng im lặng lâu, mới : "Bạch Cơ, ngươi hy vọng là gì ? Biết tuyệt vọng là gì ?"

Bạch Cơ đáp: "Ta hy vọng, cũng tuyệt vọng, chỉ thế giới phép màu, chỉ trao đổi ngang giá. Nơi nào hy vọng nơi đó cũng tuyệt vọng tương xứng."

Tần Thủy Hoàng : "Quả nhân ngược ý trời, dẫn theo vạn quân Đại Tần chờ đợi trong bóng tối suốt tám trăm năm, vẫn đợi cơ hội tái sinh. Có lẽ là quả nhân quá tự phụ, nhân gian là nơi quả nhân thể chúa tể, còn quốc gia hoàng tuyền cũng là nơi quả nhân thể chinh phục. Hy vọng giống như đóa lan nở rộ trong đêm tối ở thung lũng, mà tuyệt vọng là con bướm c.h.ế.t cứng trong địa cung. Hy vọng tan biến, tuyệt vọng mới là vĩnh hằng."

Bạch Cơ : "Ngài thật sự nỡ từ bỏ ? Dù , dân Uyên Cừ* lúc nào sẽ đến thế gian bằng chiếc thuyền xoắn, họ sẽ theo lời hứa, hồi sinh ngài."

"Họ sẽ đến nữa, quả nhân chờ đợi tám trăm năm, tuyệt vọng , chờ đợi thêm nữa. Từ Phúc mang t.h.u.ố.c trường sinh về, dân Uyên Cừ cũng sẽ trở thế gian . Đây là sự trừng phạt của trời, cho phép quả nhân nhân gian. Ý trời là thế, quả nhân cũng nên thuận theo thiên đạo, rời khỏi thế giới ."

Bạch Cơ : "Nếu đây là tâm nguyện của ngài, sẽ giúp ngài thực hiện."

"Đã tám trăm năm , cô độc trông giữ lăng mộ trống vắng , chịu đựng sự giày vò của thời gian, quá mệt mỏi ..."

Bạch Cơ : "Bệ hạ, khi ngài rời , hy vọng ngài thể gặp một . Xem như đó là cái giá trả để tiễn ngài ."

"Người nào?"

Bạch Cơ đáp: "Nữ đế của Đại Chu, vị chủ nhân hiện tại của thiên hạ."

Giọng của Tần Thủy Hoàng vẻ ngạc nhiên: "Ta lâu quan tâm đến thế sự bên ngoài, giờ đây nữ nhân cũng thể hoàng đế ?!"

Bạch Cơ : "Nhân gian là nơi bất biến."

"Tại nàng gặp ?"

"Bởi vì bàn về vương đạo, khi trở thành hoàng đế, nàng lạc lối."

"Mỗi vị hoàng đế đều vương đạo khác , tại ngươi nghĩ rằng thể giúp nàng khai sáng?"

"Vì thấy ngài và nàng giống ."

"Cũng , lâu gặp sống, cũng từng chuyện với sống. Bây giờ sắp rời khỏi nhân gian, gặp vị nữ đế cũng ."

"Đa tạ bệ hạ."

Tần Thủy Hoàng : "Nàng là thiên tử, tiếp đãi theo lễ nghi của bậc vương giả, thể thất lễ. Nàng sống, thích hợp địa cung, thì sẽ mở tiệc chiêu đãi đỉnh núi Ly."

Bạch Cơ gật đầu, : "Ngày mai giờ Tý, sẽ đưa Võ Hoàng bệ hạ đến. Sau khi yến tiệc kết thúc, sẽ phá hủy kết giới của địa cung, để thời gian bắt đầu trôi , ngài sẽ cùng thiết kỵ Đại Tần rời khỏi nơi ."

Trong trung phát một tiếng thở dài, như thể trút gánh nặng, nhưng cũng chút lưu luyến nỡ rời. Bạch Cơ cáo từ và rời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-5-quyen-nhien-te/chuong-8-tam-nguyen.html.]

Mèo yêu chín đuôi cõng Bạch Cơ và Nguyên Diệu phóng nhanh trong thung lũng, Nguyên Diệu đầu phía , chỉ thấy trong sương mù đỏ thẫm những tượng đất sống đều đang chìm trong cơn ác mộng khi c.h.ế.t, gào thét dữ tợn, tiếng gào x.é to.ạc cả cổ họng.

Nguyên Diệu cảm thấy đau lòng, kìm .

Nguyên Diệu suốt dọc đường về Phiêu Miểu Các, bãi cỏ sân, nước mắt vẫn ngừng rơi.

Bạch Cơ thấy Nguyên Diệu đau buồn, gì đó nhưng nên gì. Mèo yêu chín đuôi bất ngờ biến trở thành con mèo đen nhỏ.

Con mèo đen nhỏ : "Mọt sách thành tượng đất sống , ngươi cái gì?"

Nguyên Diệu : "Tiểu sinh cảm thấy buồn, mỗi khi nghĩ đến những tượng đất sống , cảm thấy họ thật đáng thương."

Bạch Cơ : "Hiên Chi đừng buồn nữa. Rất nhiều chuyện cách nào khác. Đôi khi quá thiện lương, quá dịu dàng, quá đồng cảm sẽ khiến trái tim tổn thương."

Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, tại con thể tàn nhẫn và lạnh lùng đến , vì tư lợi mà tước đoạt mạng sống của khác chút xót thương?"

Bạch Cơ đáp: "Dục vọng sẽ khiến lòng sa địa ngục, trở thành ma quỷ. Dục vọng sống lâu, d.ụ.c vọng bất tử, d.ụ.c vọng đỉnh cao quyền lực mãi mãi, tất cả đều sẽ khiến con trở nên tàn nhẫn và lạnh lùng."

Nguyên Diệu che mặt , : " mà, ông cũng đáng thương."

Bạch Cơ : " ... Một trông giữ lăng mộ, trải qua tám trăm năm dài đằng đẵng chỉ để chờ đợi một cơ hội hồi sinh chắc chắn. Trong địa cung c.h.ế.t, những tượng đất sống dù lời nhưng cũng chỉ là những con rối điều khiển bởi chú thuật. Ông cô độc một trong lăng mộ tối tăm và tĩnh lặng, trong quãng thời gian dài đằng đẵng và buồn chán, chỉ để giữ gìn d.ụ.c vọng của . Mỗi gặp ông , ông đều cô đơn cao, chân là vực thẳm vạn trượng, cô độc và đáng thương."

"Bạch Cơ, thế gian đầy rẫy đau khổ. Dù là đế vương nô lệ, tại thể hạnh phúc?"

"Trên thế giới rộng lớn , tất cả chúng sinh đều đang tu hành. Dù là hạnh phúc đau khổ, đều là 'quả' mà chúng sinh gặt . Không hạnh phúc vĩnh viễn cũng đau khổ vĩnh viễn."

"Bạch Cơ, tiểu sinh hiểu."

"Hiên Chi hãy quan sát nhiều hơn, suy nghĩ nhiều hơn, ngươi sẽ hiểu."

Bạch Cơ an ủi Nguyên Diệu vài câu, đó ngáp dài và ngủ.

Nguyên Diệu cũng ngủ, mang nỗi buồn trong lòng một lúc lâu mới chìm giấc ngủ.

Sáng hôm , khi ăn sáng, Bạch Cơ gấp một con hạc giấy và thả bay . Đến trưa, hạc giấy bay trở về.

Bạch Cơ thì thầm với hạc giấy một lúc lên lầu ngủ trưa.

Ly Nô khi ăn trưa xong thì ngoài thành hái mầm cây hương xuân. Đến chiều mới trở về, mặt đầy vẻ buồn bực, tay mà trở về.

Nguyên Diệu thấy Ly Nô mặt mày u ám, nhịn mà hỏi: "Ly Nô lão , là bọn thỏ cho hái mầm cây hương xuân nữa?"

Ly Nô buồn bã : " , bọn thỏ hoang đó thật sự quá ngạo mạn. Nếu là đây, gia đá bay ổ của chúng . gần đây gia rụng lông, dám đ.á.n.h với chúng, đến cả cãi cũng . Mọt sách , chứng ghẻ của gia ngày càng nặng, gia khổ quá."

Nguyên Diệu an ủi: "Ly Nô lão , nếu hái mầm hương xuân ở ngoại ô, vẫn còn núi Ly mà. Tối nay, Bạch Cơ đến núi Ly dự tiệc, ngươi cũng cùng, tiện thể hái một ít ?"

Ly Nô buồn rầu : "Tối nay Võ Hoàng cũng , Võ Hoàng ghét mèo, chủ nhân lẽ sẽ đưa theo."

Nguyên Diệu ngẩn , hỏi: "Hoàng đế Võ Hoàng tại ghét mèo?"

Ly Nô bĩu môi : "Ai mà ? Mấy tên hoàng đế , đầu óc ai cũng vấn đề. Ngươi xem vị hoàng đế ở núi Ly , thật là điên rồ, dám nghĩ việc biến sống thành tượng binh lính. Bây giờ chính trong quan tài cũng yên . Vị trong cung Đại Minh ghét mèo, mèo đáng yêu như mà bà ghét! Ta cũng ghét bà !"

"Ly Nô lão , đừng vô lễ với hai vị hoàng đế! Những lời ngỗ nghịch , vô cùng bất kính, nếu khác thấy sẽ c.h.é.m đầu."

"Chém đầu thì c.h.é.m đầu, sợ! Mười tám năm , là một con mèo đen nữa!"

Nguyên Diệu suy nghĩ một chút : "Không đúng."

Mèo đen hỏi: "Cái gì đúng?"

Nguyên Diệu lắc đầu đĩnh đạc : "Ly Nô lão , khi c.h.é.m đầu, kiếp ngươi nhất định sẽ là mèo. Dù là mèo, cũng chắc sẽ là mèo đen."

"Ta cứ thích mèo đen! Không ?"

"Vì ngươi thích mèo đen?"

"Vì khi mèo đen rụng lông thì ! Mọt sách , thật khổ, lông của sắp rụng hết ..."

Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh, đành an ủi Ly Nô một hồi.

Chú thích:

(1) Dân Uyên Cừ: Trong sách "Tập Di Ký" quyển 4 của Vương Gia thời nhà Tấn kể rằng Tần Thủy Hoàng thích những chuyện thần tiên, dân Uyên Cừ đến bằng thuyền ốc. Thuyền hình dạng giống ốc sên, chìm biển nhưng nước xâm nhập , còn tên là "thuyền luân ba". Dân tộc cao mười trượng, dùng lông chim và thú để che . Tần Thủy Hoàng chuyện với họ về lúc trời đất sơ khai, tưởng như tận mắt chứng kiến. Một học giả cho rằng dân Uyên Cừ là ngoài hành tinh, còn thuyền ốc là tàu vũ trụ, và Tần Thủy Hoàng từng tiếp xúc với ngoài hành tinh.

 

Loading...