Phiêu Miểu 5 - Quyển Nhiên Tê - Chương 9: Huyền Cơ

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:02:41
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Thành Quan, lầu Huyền Cơ.

Lầu Huyền Cơ ở nơi cao nhất của Giang Thành Quan là một tòa lầu ba tầng. Cung điện hùng vĩ, mái cong đấu củng, ẩn trong rừng xanh, nếu ánh nắng mùa thu chiếu sáng, cảnh tượng sẽ vô cùng đẽ.

Đạo sĩ trung niên : "Đao sĩ tu đạo chúng theo đuổi quan sát trời trăng lên xuống đất trời, lầu Huyền Cơ là nơi sư tôn bế quan. Long thần đại nhân chê phòng khách đơn sơ, chắc chắn ở đây. Sư tôn cũng chỉ thể đồng ý."

Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh.

"Hiên Chi, Ly Nô, Công chúa Ngọc Quỷ..."

Giọng của Bạch Cơ truyền đến.

Nguyên Diệu ngẩng đầu lên lầu Huyền Cơ thì thấy Bạch Cơ đang mỉm , dựa cửa sổ tầng ba vẫy tay chào họ.

Thấy Bạch Cơ tinh thần phấn chấn, Nguyên Diệu cũng yên tâm, vội vàng lầu Huyền Cơ.

Bên trong lầu Huyền Cơ, chạm trổ tinh xảo, trang hoàng lộng lẫy, đầy các báu vật bằng vàng ngọc, chẳng giống chút nào với phong cách thanh tịnh vô vi của Đạo gia chút nào.

Nguyên Diệu trố mắt ngạc nhiên, bước lên tầng ba.

Tầng ba là một đại sảnh rộng rãi, cửa sổ mở bốn phía, mây trời lơ lửng. Trần nhà đại sảnh vẽ bản đồ thiên văn ba quỹ đạo(1) và hai mươi tám chòm (2), bốn bức tường cũng treo các bức tranh về vũ trụ trời.

(1) Tam Viên: T.ử Vi Viên, Thái Vi Viên, Thiên Thị Viên. "Viên" là cách các nhà thiên văn học chia bầu trời, mỗi Viên là một khu vực lớn. Thời Đường, Tam Viên Nhị Thập Bát Tú là hệ thống chia bầu trời, tương tự như chòm hiện nay. Tên "T.ử Vi Viên", "Thiên Thị Viên" xuất hiện trong sách "Thạch Thị Tinh Kinh" thời Chiến Quốc. Tên "Thái Vi Viên" xuất hiện trong "Huyền Tượng Thi" đầu thời Đường.

(2) Nhị Thập Bát Tú: Thời Tiên Tần, các nhà thiên văn học Trung Quốc chia bầu trời thành hai mươi tám nhóm , chia thành bốn phương Đông, Nam, Tây, Bắc, mỗi phương bảy , gọi là Nhị Thập Bát Tú. Bảy Thanh Long phương Đông là Giác, Khang, Đê, Phòng, Tâm, Vĩ, Cơ; bảy Huyền Vũ phương Bắc là Đẩu, Ngưu, Nữ, Hư, Nguy, Thất, Bích; bảy Bạch Hổ phương Tây là Khuê, Lâu, Vị, Mão, Tất, Tư, Tham; bảy Chu Tước phương Nam là Tĩnh, Quỷ, Liễu, Tinh, Trương, Dực, Chẩn.

Bên cạnh một bức bình phong thêu cảnh trời bằng chỉ vàng chỉ bạc, Bạch Cơ một bên chiếc bàn gỗ trầm quý báu, đang ăn gì đó.

Trên bàn gỗ trầm, bày vài đĩa thức ăn nóng hổi, cùng một bình rượu bạch ngọc. Một chiếc gương đồng cũ kỹ vứt lăn lóc chân Bạch Cơ.

Bạch Cơ : " lúc đang ăn tối, Hiên Chi, Ly Nô, Công chúa Ngọc Quỷ... hai vị quỷ sai cũng đến? Các ngài ăn cùng ? Món gà hầm bạch quả của Giang Thành Quan thơm mềm ngon, thể ăn hai con một ngày."

Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh, : "Chuyện ... ngoài xác sống hoành hành, hỗn loạn khắp nơi, Bạch Cơ đang nghiên cứu cách đối phó xác sống ? Sao còn ăn gà?"

Bạch Cơ mỉm : "Không ăn no thì sức đối phó xác sống."

"Một ngày ăn gì cũng đói." Ly Nô xuống qua các món ăn khịt mũi đĩa cá vược hấp, : "Ngửi qua dùng gừng để khử tanh, tạm ăn , tiếc cho con cá ."

Mèo li hoa : "Ta... từ lâu ăn chay ... Bạch Cơ, Nguyên công t.ử và mèo đen mang đến đây, sẽ về phòng khách ăn cùng sư phụ và các sư tỷ."

Bạch Cơ : "Cảm ơn Công chúa Ngọc Quỷ."

"Ngài khách sáo quá."

Công chúa Ngọc Quỷ từ biệt rời .

Hắc Bạch Vô Thường thể ăn đồ ăn của nhân gian nhưng cũng xuống.

Đạo sĩ trung niên thấy tình hình, vội : "Long thần đại nhân, bần đạo sẽ bảo nhà bếp chuẩn thêm bát đũa..."

Bạch Cơ : "Cho thêm một phần gà hầm bạch quả nữa."

Đạo sĩ trung niên kính cẩn : "Được."

Đạo sĩ trung niên vội vã rời , lâu , một tiểu đạo sĩ mang lên hai bộ bát đũa, cùng một nồi gà hầm bạch quả.

Hắc Bạch Vô Thường .

"Tiểu An, họ chỉ thêm hai bộ bát đũa, coi chúng như tồn tại ?!"

"A Cữu, ngươi quan tâm mấy chuyện gì? Dù chúng cũng thể ăn đồ khói lửa..."

"Nói thì nhưng vẫn thấy bực !"

"Đừng tức giận, tới đến Thái Sơn Phủ Quân, sẽ Giang Thành Quan."

Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, vẻ như các đạo sĩ của Giang Thành Quan tôn trọng ngươi... ngươi là yêu, họ là trừ yêu diệt ma, nên đội trời chung ?"

Bạch Cơ múc một bát canh gà đưa cho Nguyên Diệu, : "Vì họ việc cầu xin . Nào, Hiên Chi, nếm thử món canh gà bạch quả ."

"Cảm ơn Bạch Cơ." Nguyên Diệu đưa tay nhận lấy.

Khi tay Nguyên Diệu chạm bát canh, Bạch Cơ bỗng nhiên biến sắc, nàng đột nhiên tiến sát Nguyên Diệu, ngửi ngửi .

Nguyên Diệu đỏ mặt, lúng túng : "Bạch... Bạch Cơ ?"

Bạch Cơ Nguyên Diệu, : "Hiên Chi, ngươi oán khí của Kình Ma."

Nguyên Diệu giật , : "Gì cơ? Kình Ma là gì?"

Bạch Cơ trả lời Nguyên Diệu, mà hỏi : "Hiên Chi gặp chuyện gì?"

Bạch Cơ sắc mặt nghiêm trọng, còn chút nào dáng vẻ mỉm ban nãy.

Nguyên Diệu khỏi căng thẳng, : "Tại hạ... tại hạ gặp gì cả? Tại hạ luôn cùng Ly Nô, Ly Nô lão , chúng gặp gì ?"

Ly Nô dừng ăn cá, nghĩ một lúc : "Gặp xác sống."

Nguyên Diệu và Ly Nô, mỗi một lời, kể bộ chuyện xảy khi Bạch Cơ rời .

Bạch Cơ nhíu mày, : "Không ngờ trong thành Trường An xảy chuyện như ... Dù các ngươi dùng 'Vô Tận Chi Đình' giam giữ xác sống ở phường Sùng Nhân nhưng thuật điều khiển xác c.h.ế.t chỉ hiệu lực với con , chắc chắn sẽ những xác yêu quái lọt lưới lang thang ở phường Sùng Nhân, chúng cũng sẽ tấn công sống. Thành Trường An vẫn đang trong nguy hiểm. Ta mau chóng tìm Kình Ma và tiêu diệt nó."

Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, nãy ngài Kình Ma, nó là gì? Nó liên quan gì đến t.h.ả.m họa xác c.h.ế.t ?"

Bạch Cơ xung quanh, nhặt lên một chiếc gương đồng cũ kỹ chân, đưa cho Nguyên Diệu.

"Chuyện dài, sẽ ngắn gọn thôi, t.h.ả.m họa xác c.h.ế.t đều do Tôn Thượng Thiên đạo trưởng gây ..."

"Phụt..." Ly Nô phun một ngụm canh gà, ho sặc sụa: "Khụ khụ, khụ khụ khụ... ngờ là cái tên cứng đầu đó gây chuyện!"

Bạch Cơ : "Theo lời Tôn đạo trưởng, vì quá ham học, ông 'Lang Hoàn Động Thiên' tra cứu điển tịch đêm khuya, may rơi kính Âm Dương, phá hủy phong ấn gương khiến Kình Ma phong ấn trong gương đồng chạy , thi độc lan tràn, gây họa cho Trường An. Sau khi nhận tai họa, Tôn đạo trưởng hối hận, ông tiến cử với Thủ Tâm chân nhân, và mời từ Phiêu Miểu Các đến xử lý vụ . Hai ngày nay, cùng Thủ Tâm chân nhân và vài vị chân nhân đức cao vọng trọng nghiên cứu kính Âm Dương, rõ nguồn gốc của nó và tìm cách thu hồi Kình Ma. Hiện giờ, kính Âm Dương đang ở trong tay ngươi."

Nguyên Diệu cúi đầu xem xét kính Âm Dương.

Đây là một chiếc gương đồng cổ xưa, hai mặt, bên những vết gỉ xanh loang lổ, hoa văn chạm khắc thời gian mài mòn còn rõ ràng chỉ còn thấy mờ mờ một mặt chạm khắc mặt trời, mặt chạm khắc mặt trăng. Mặt chạm khắc mặt trời một tấm bùa chú đứt, mặt chạm khắc mặt trăng thì bùa chú.

Nguyên Diệu hỏi: "Các ngài rõ nguồn gốc của kính Âm Dương ?"

Bạch Cơ : "Chiếc kính Âm Dương cổ xưa, ban đầu chúng gì về nó, đó tra cứu một điển tịch Đạo gia trong 'Lang Hoàn Động Thiên', mới trong đó phong ấn Kình Ma. Tuy nhiên, Kình Ma do Đạo gia phong ấn, kính Âm Dương cũng vật của Đạo gia nên thể rõ tại Kình Ma phong ấn trong đó."

Nguyên Diệu bối rối hỏi: "Nói mãi, rốt cuộc Kình Ma là gì?"

Bạch Cơ : "Kình là một loại thần thú thượng cổ, sống bên bờ sông Thi, trong thi sơn, ăn xác c.h.ế.t cây xác. Kình tuyệt chủng từ lâu, Kình Ma tất nhiên là ma vật hóa từ Kình."

Hắc Bạch Vô Thường lâu, Hắc Vô Thường mặt đầy mờ mịt còn Bạch Vô Thường dường như hiểu điều gì đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-5-quyen-nhien-te/chuong-9-huyen-co.html.]

Bạch Vô Thường : "Bạch Cơ, những chuyện xác sống, xác sống gần đây đều do Kình Ma gây ? Vậy chỉ cần tiêu diệt Kình Ma, thứ sẽ trở bình thường ?"

" ." Bạch Cơ gật đầu mỉm : "Hai vị quỷ sai, giải đáp thắc mắc cho các ngươi còn ngọc Thương các ngươi hứa cho ?"

Hắc Vô Thường thật thà : "Chúng vẫn tìm ngọc Thương."

Nụ của Bạch Cơ dần đông cứng , ánh mắt lạnh lẽo như lưỡi dao.

Bạch Vô Thường vội vàng rút một chiếc sừng Kình, : "Tuy ngọc Thương nhưng chúng mang đến sừng Kình! Chiếc sừng thể cảm ứng ngọc Thương."

Bạch Cơ thấy sừng Kình, ánh mắt lập tức sáng lên.

"Được."

Bạch Vô Thường thở phào nhẹ nhõm.

Bạch Cơ cầm lấy sừng Kình từ tay Bạch Vô Thường, ngươi nhắm mắt , dùng tay tỉ mỉ vuốt ve hoa văn sừng như thể đang cảm nhận điều gì đó.

"Thì đây là Kình ? Thật là một loài dị thú đẽ mạnh mẽ, tràn đầy sức mạnh, đáng tiếc tuyệt chủng."

Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Bạch Cơ nhắm mắt ?"

"Ta đang hình dáng của Kình. Ta từng thấy nó."

"Ồ, tại hạ cũng thử."

"Chủ nhân, Ly Nô cũng một xem loài quái thú ăn xác trông như thế nào."

Ly Nô ăn cá .

Bạch Cơ mở mắt, : "Vậy hãy dùng thuật hóa hình, cho các ngươi xem một chút."

Bạch Cơ vuốt nhẹ sừng Kình.

Trên sừng Kình bốc lên một làn khói bảy màu hư ảo, khói bay lên bức bình phong Tinh Hà Đẩu Chuyển, hóa thành một con Kình tinh đồ.

Kình hình to lớn, bốn chân như ngựa, giống nai, trán mọc một chiếc sừng, lông màu nâu đỏ, tai lớn và dựng , đuôi rậm rạp.

Ly Nô : "Đây chẳng là con ngựa một sừng ?"

Hắc Vô Thường : "Con ngựa , trông hơn mặt ngựa nhiều."

Bạch Vô Thường : "Chỉ cảm thấy Kình giống nai hơn ngựa ?"

Nguyên Diệu kinh ngạc, : "Loại nai tại hạ từng thấy! Lúc nãy trong núi Chung Nam, nó trốn trong lùm cây tại hạ!"

Bạch Cơ xong, : "Thảo nào ngửi thấy Hiên Chi mùi của Kình Ma. Hóa , nó trốn ở núi Chung Nam ?"

Bạch Cơ vung tay, sừng Kình còn phát khói bảy màu, hình ảnh Kình Ma bình phong cũng biến mất.

Bạch Cơ đặt sừng Kình xuống, : "Hiên Chi, Ly Nô, mau ăn cơm . Ăn no xong, chúng ngoài việc ."

Ly Nô , ăn càng vui vẻ hơn.

Nguyên Diệu cũng thực sự đói bèn bắt đầu ăn.

Hắc Bạch Vô Thường thể ăn, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô ăn ngon nên viện cớ dạo quanh Giang Thành Quan xuống lầu.

Sau khi Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô ăn uống no nê, trời xế chiều.

Bạch Cơ cúi đầu sừng Kình, dường như đang suy nghĩ điều gì.

Ly Nô lấy hộp cổ mẫu, mở một khe nhỏ lượng thi trùng bên trong.

"Gần đủ để cho tất cả xác sống bên ngoài sống !"

Nguyên Diệu đang định hỏi Bạch Cơ khi nào xuất phát và gì thì chưởng môn Giang Thành Quan là Thủ Tâm chân nhân và Tôn Thượng Thiên cùng đến lầu Huyền Cơ.

Thủ Tâm chân nhân ngoài bảy mươi nhưng tóc vẫn bạc phơ và khuôn mặt tươi trẻ, đầu đội mũ Ngũ Nhạc, mặc áo đắc la* màu xanh biển thêu hoa văn mây bằng chỉ vàng, bước như rồng như hổ, một vẻ đạo cốt tiên phong.

(3) Đắc La: Áo của đạo sĩ. Đặc điểm của loại áo là: giao lĩnh, tay áo rộng, từ nách xuống khe, bên trong lót.

Tôn Thượng Thiên ủ rũ theo chưởng môn sư , gây tai họa lớn thế , cặp lông mày liên tâm của ông xụ xuống thành hình chữ bát, còn sức lực để đối đầu với ai nữa.

Bạch Cơ vội vàng dậy, : "Chưởng môn chân nhân đến đây?"

Thủ Tâm chân nhân : "Vô lượng thọ phúc! Rồng trắng đại tiên, mấy vị sư của tra cứu điển tịch, tìm lai lịch của kính Âm Dương, bần đạo cố ý đến báo cho ngài ."

Bạch Cơ : "Lai lịch của kính Âm Dương là gì?"

Thủ Tâm chân nhân : "Kính Âm Dương là bảo vật của Vu tộc. Theo ghi chép, Vu tộc là một bộ lạc thời thượng cổ, sống ở hạ lưu sông Thi, nổi tiếng với Vu thuật, sống bằng săn bắn. Bần đạo đoán rằng Kình Ma thể là Vu tộc phong ấn trong kính Âm Dương, đó Vu tộc diệt vong, kính Âm Dương lưu lạc nhân gian, tu đạo chúng thu gia cố phong ấn đạo gia, cất giữ trong 'Lăng Huân Động Thiên'. Trải qua nhiều năm, chú ngữ khắc gương đồng mòn, phong ấn của Vu tộc mất hiệu lực từ lâu, Kình Ma chỉ dựa phong ấn của đạo gia chúng để giam cầm - là lá bùa chú bằng chu sa gương. Phần còn ngài cũng , lá bùa bất hiếu của hỏng, vô ý thả Kình Ma."

Tôn Thượng Thiên dám cãi, vô cùng hổ thẹn.

Thủ Tâm chân nhân tiếp tục : "Kình Ma ăn thịt xác sống, chứa đầy thi độc, khi trốn thoát, nó lan truyền thi độc nhân gian, biến sinh linh thành xác sống."

Bạch Cơ lẩm bẩm: "Điều lợi gì cho Kình Ma chứ?"

Thủ Tâm chân nhân nghĩ một lúc, thể trả lời.

Ly Nô : "Có lẽ, Kình Ma chỉ hủy diệt thế giới thôi? Dù , nó cũng thành yêu."

Nguyên Diệu nhớ ánh mắt đen tối của Kình Ma trong bóng cây, trong ánh mắt lạnh lùng đó dường như một chút buồn bã.

Bạch Cơ : "Có thể lắm. Chưởng môn chân nhân, nếu tìm thấy Kình Ma, các ngài thể phong ấn nó một nữa ?"

Thủ Tâm chân nhân khó xử, : "Kình Ma là ma vật thượng cổ tuyệt chủng, trong 'Phong Yêu Thư' ghi chép cách phong ấn Kình Ma. Nếu sư phụ còn sống, lẽ thể... bần đạo cùng chư vị sư sẽ cố gắng thử."

Bạch Cơ : "Vậy, sẽ ngoài tìm xem Kình Ma ở ."

Thủ Tâm chân nhân , giao Tôn Thượng Thiên cho Bạch Cơ.

"Long Thần đại nhân, mang theo tên Tôn Thượng , ngài tùy ý sai bảo, nếu gặp Kình Ma thì để đối phó ."

Tôn Thượng Thiên tuyệt vọng, cũng dám cãi nữa, chỉ : "Cũng , bần đạo đến cửu tuyền đó bầu bạn với sư phụ."

Thủ Tâm chân nhân mắng: "Vô lượng thọ phúc! Ngươi là đồ đần, gây đại họa, hại chúng sinh, sư phụ cửu tuyền cũng gặp ngươi! Ngươi hãy lập công chuộc tội, tìm cách khắc phục hậu quả mới là đạo lý!"

Tôn Thượng Thiên dám gì thêm.

Thủ Tâm chân nhân chào từ biệt Bạch Cơ, đó trách mắng Tôn Thượng Thiên vài câu, mới tức giận rời .

Bạch Cơ bèn dẫn Nguyên Diệu, Ly Nô, Tôn Thượng Thiên cùng xuống lầu Huyền Cơ, chuẩn ngoài tìm Kình Ma.

 

Loading...