Phiêu Miểu 5 - Quyển Nhiên Tê - Ngoại truyện: Hóa Xà

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:05:41
Lượt xem: 28

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tháng Giêng đến, muôn vật đón xuân. So với tết Thanh Minh tấp nập kẻ mua bán, lễ Trung Nguyên tấp nập qua thì Phiêu Miểu Các qua lễ trừ tịch phần vắng vẻ.

Ly Nô dựng một cây tre cao hơn mái nhà ở sân , phần chôn đất, còn phần treo một lá cờ dài từ vải màu. Thứ gọi là "phan."

Trong thành Trường An, nhà nhà đều treo phan đêm giao thừa để cầu phúc lộc và tránh tai ương. Phan hoa văn cụ thể, nhưng màu sắc rực rỡ, và càng dài càng .

Ly Nô sáng tạo, cắt vài miếng vải màu, ghép thành một con cá chép lớn.

Bên ngoài đại môn Phiêu Miểu Các, Nguyên Diệu gỡ bùa đào cũ xuống và bằng bùa đào mới.

Bạch Cơ bên bàn ngọc xanh, đang vung bút nhanh, chấp bút lên một đống vàng đỏ, những câu như "Phúc gia nhập vận, thọ hưởng vô biên." Mùa xuân rét đậm, nàng ngoài, thường để hạc giấy gửi chúc Tết.

Viết một lúc, Bạch Cơ nữa, bắt đầu uống , ăn điểm tâm và chơi lục bác với Ly Nô.

Nguyên Diệu đành tiếp cho Bạch Cơ.

Vào mùng ba, Ly Nô bắt đầu chuẩn yến tiệc "Truyền Tọa"* trong bếp. Bạch Cơ vẫn lười ngoài, Nguyên Diệu đành kéo nàng ngoài, cùng chúc Tết với hàng xóm láng giềng và mời họ đến dự tiệc.

*Truyền tọa (传座): Là phong tục của xưa, thường Tết Nguyên Đán, mời hàng xóm đến nhà dự tiệc. Xuất xứ từ "Minh Báo Ký" quyển hạ: "Phong tục ở chợ Trường An, mỗi năm Tết Nguyên Đán, dân lượt mời ăn uống, gọi là truyền tọa."

 

Sau hoàng hôn, những yêu ma quỷ quái ngang qua sẽ đến Phiêu Miểu Các ăn "Truyền Tọa," vài lời chúc Tết.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô ở Trường An thích lớn tuổi nào để , cũng chẳng bạn bè đến thăm cho đến ngày "Nhân Nhật"* mùng bảy tháng Giêng.

* Nhân nhật (人日): Còn gọi là Nhân Tiết, Nhân Khánh Tiết, Nhân Khẩu Nhật, Nhân Thất Nhật,... Là một ngày lễ truyền thống của Trung Quốc, diễn ngày mồng bảy tháng Giêng Âm lịch hàng năm. Tương truyền, Nữ Oa khi tạo các loài gà, chó, heo, dê, bò, ngựa,... những ngày , tạo loài ngày thứ bảy. Do đó, ngày coi là ngày sinh nhật của loài .

Sau ngày mùng bảy tháng Giêng, Trường An bắt đầu tràn ngập khí vui tươi, vì mong chờ lễ hội lớn trong năm. Lễ hội đèn lồng Nguyên Tiêu sắp diễn .

Vào những ngày Tết Nguyên Tiêu, Trường An còn giới nghiêm nữa, từ quý tộc đến dân thường đều thể ngoài ngắm đèn ban đêm.

Vào dịp Tết Nguyên Tiêu, Trường An sẽ là một thành phố ngủ, tràn ngập ánh sáng lung linh.

Nói chung, đêm giao thừa, bắt đầu những chiếc đèn lồng sẽ treo Tết Nguyên Tiêu. Nếu tinh xảo, khéo léo và giành chiến thắng trong cuộc thi đèn lồng, thì bắt tay từ tháng Chạp.

Phiêu Miểu Các treo đèn lồng lên nhưng chẳng mấy ai thấy, nên thông thường mùng bảy tháng Giêng, Ly Nô mới lười nhác một hai chiếc đèn sen và đèn tai mèo đơn giản để treo lên.

Theo thói quen, mùng mười tháng Giêng, Hồ Thập Tam Lang sẽ đến Phiêu Miểu Các chúc Tết, mang theo quà tặng đầu năm mới từ lão hồ vương gửi cho Bạch Cơ. Bạch Cơ cũng sẽ tặng vài món quà, đồng thời đưa cho Hồ Thập Tam Lang một chuỗi tiền áp thắng* xâu thành hình con rồng bằng dây màu. Khi thấy Hồ Thập Tam Lang chuỗi tiền, mà , Ly Nô vui.

*Áp thắng tiền (压胜钱): Còn gọi là áp thắng tiền, áp thăng tiền, là tiền lưu thông mà là loại tiền cổ dùng trong dân gian như một vật may mắn hoặc để trừ tà. Nó bắt nguồn từ thời Tây Hán, thuyết cho rằng nó xuất hiện từ thời Chiến Quốc. Vào thời nhà Đường, dùng đồng tiền lưu thông, kết thành hình rồng bằng dây đỏ, cũng thể thành áp thắng tiền.

Bạch Cơ vì yên trong tháng Giêng, Ly Nô và Hồ Thập Tam Lang đ.á.n.h , nên khó khăn lắm mới hào phóng cho Ly Nô một chuỗi tiền.

Nguyên Diệu thấy cũng tìm Bạch Cơ xin một chuỗi tiền.

Bạch Cơ chịu cho, rằng: "Tiền áp thắng là dành cho trẻ con, Hiên Chi đến tuổi nhược quán , qua cái thời nhận tiền áp thắng ."

"Ồ." Nguyên Diệu nghĩ nghĩ, thấy đúng, : "Tiểu sinh chỉ mới nhược quán(20 tủi), Ly Nô lão và Thập Tam Lang sống hơn ngàn năm, tuổi tiểu sinh còn nhỏ hơn chúng nó! Không lý nào chúng nó nhận tiền áp thắng, còn tiểu sinh thì ..."

Bạch Cơ : "Ừm, vì chúng nó đáng yêu hơn, còn Hiên Chi thì quá ngốc."

"Tiểu sinh ngốc chỗ nào?!"

"Từ đầu đến chân, chỗ nào cũng ngốc!"

"Bạch Cơ, tiền áp thắng của tiểu sinh..."

"Ôi dào, ngày Tết đừng đến tiền..."

Thế là, Nguyên Diệu nhận tiền áp thắng.

Ở sân , Hồ Thập Tam Lang thấy chiếc đèn sen mà Ly Nô , thì lớn.

"Con mèo đen, đèn sen ngươi thô quá, chẳng tinh xảo chút nào."

Ly Nô chống tay hông, : "Không tinh xảo chỗ nào?! Đồ hồ ly thối, giỏi thì một chiếc đèn lồng cho gia xem!"

Hồ Thập Tam Lang nghĩ nghĩ, : "Còn năm ngày nữa là đến lễ hội đèn lồng Nguyên Tiêu, mỗ sẽ một chiếc đèn lồng cho con mèo đen mở mang tầm mắt."

Ly Nô trừng mắt : "Hứ! Tay nghề của gia đây từng học từ Lỗ Ban! Lễ hội đèn lồng Nguyên Tiêu, chúng so đèn lồng, ngươi thua thì lấy tiền áp thắng mua cá khô cho !"

Hồ Thập Tam Lang : "Tại là mỗ thua? Đồ mèo đen thối, nếu ngươi thua thì lấy tiền áp thắng mua gà hồ lô cho !"

Ly Nô : "Được! Nhất ngôn cửu đỉnh!"

Hồ Thập Tam Lang lập tức trở về núi Thúy Hoa đèn lồng.

Ly Nô bắt đầu suy nghĩ cặn kẽ, dốc hết tâm trí, định một chiếc đèn lồng hoa lệ tuyệt luân.

Thời gian trôi qua thật nhanh, đến mười bốn tháng Giêng. Thành Trường An rộn ràng vui tươi, đêm nay giới nghiêm dỡ bỏ, thể bắt đầu du xuân ngắm đèn.

Trong dịp lễ hội đèn lồng Nguyên Tiêu, bất kể là vương hầu quý tộc dân thường, đều sẽ treo đèn lồng cửa nhà. Mỗi phường còn dựng lên các công trình như cây đèn, bánh xe đèn, đèn ô,... mô phỏng các ngọn núi tiên như Bồng Lai, Doanh Châu, Phương Trượng để thưởng thức khi ngắm đèn.

Ly Nô ngủ nghỉ, một chiếc đèn lồng sen đuôi phượng.

Chiếc đèn lồng sen đuôi phượng tinh xảo, một đóa sen ngàn cánh bao quanh bởi một cụm lông đuôi phượng hình trăng khuyết. Lông vũ của phượng hoàng sống động như thật, ánh sáng chiếu từ đó cũng là năm màu rực rỡ.

Đáng tiếc, đèn lồng sen đuôi phượng vẫn thành.

Đêm nay, Ly Nô định lễ hội đèn lồng, nó dự định thức đêm để thành, mong rằng đêm Nguyên Tiêu thể đấu đèn lồng với Hồ Thập Tam Lang.

Nguyên Diệu đến mời Bạch Cơ, ban đầu Bạch Cơ đồng ý, nhưng buổi chiều nhận một mời, nên đổi ý định.

"Hiên Chi, tối nay một bạn cũ từ núi Chương Vĩ đến thăm, e rằng thể du xuân ngắm đèn cùng ngươi ."

"Ai đến ?"

"Một bạn cũ. Nói , Hiên Chi cũng ."

"Được , tiểu sinh đành một ngắm đèn đêm nay ."

*

Khi hoàng hôn buông xuống, mặt trời lặn, thành Trường An rộn rã tiếng trống, đèn đuốc sáng rực.

Vào lúc chạng vạng, mặt trời khuất bóng, thành Trường An vang tiếng trống đinh tai nhức óc, đuốc đốt sáng rực cả mặt đất.

Sau khi ăn xong bữa tối, Bạch Cơ chờ vị khách tới thăm trong gian phòng, Ly Nô thì bận rộn đèn hoa, còn Nguyên Diệu một ngoài xem đèn lồng.

Bạch Cơ dặn dò: "Hiên Chi, dịp Tết Nguyên Tiêu , ngày đêm đảo lộn, âm dương giao thoa, phố chỉ , ngươi cẩn thận đó."

"Ừ."

Nguyên Diệu rời khỏi Phiêu Miểu Các, dạo bước giữa dòng . Nghe phố Chu Tước huyên náo nhất, còn cả diễu hành đèn lồng, nên về phía Đông.

Trên phố Chu Tước, đèn sáng như ban ngày, xe cộ tấp nập, nhiều nghệ nhân biểu diễn trò phun lửa phố, thu hút đám đông xem.

Nguyên Diệu len lỏi giữa biển , chỉ thấy ánh đèn chói mắt, cảnh tượng ngợp trong ánh sáng, đều vui vẻ huyên náo, tiếng rộn rã khắp nơi.

Dù xung quanh huyên náo, nhưng Bạch Cơ và Ly Nô cùng , Nguyên Diệu một dạo phố cảm thấy cô đơn.

Nghe quan phủ dựng một bánh xe đèn cao hơn hai mươi trượng bên ngoài cổng Xuân Minh, trang trí bằng gấm lụa, vàng ngọc, và tối mai đêm Nguyên Tiêu, năm vạn ngọn đèn sẽ thắp sáng đó, trông vô cùng rực rỡ và xinh .

Nguyên Diệu thấy còn sớm nên định xem thử bánh xe đèn bên ngoài cổng Xuân Minh. Nếu bánh xe như lời đồn, tối mai thể cùng Bạch Cơ và Ly Nô thưởng ngoạn.

Nguyên Diệu bước về phía cổng Xuân Minh.

Khi ngang qua phường Sùng Nhân, Nguyên Diệu tình cờ gặp Vi Ngạn đang xem đèn.

Vi Ngạn một , mang theo tùy tùng, hai gặp bất ngờ, khi chúc mừng năm mới thì họ cùng ngắm đèn.

"Hiên Chi, Bạch Cơ xem đèn với ngươi?"

"Một bạn cũ của nàng đến thăm, nàng ở tiếp khách. Đan Dương, ngươi cũng ngắm đèn một ?"

"Đi một mới thú vị chứ! Mấy đêm nay nhiều mỹ nhân cũng sẽ ngoài dạo chơi, khi gặp một cuộc tình lãng mạn, mang theo nhiều thì bất tiện."

"Hả?!"

"Đi thôi, Hiên Chi, dẫn ngươi tìm tình duyên nào."

"?!"

"Trời ạ, rốt cuộc thì nơi nào dễ gặp tình duyên nhỉ? Là chợ đêm ngoài chùa Thanh Long, là hội đèn lồng trong vườn Phù Dung, hoặc là thử vận may ở phố Chu Tước?"

"Đan Dương, xem bánh xe đèn bên ngoài cổng Xuân Minh, xem xong bánh xe về Phiêu Miểu Các , thể tìm tình duyên với ngươi ."

"Ấy! Bánh xe đèn! Đã lâu , bên ngoài cổng Xuân Minh dựng một chiếc bánh xe đèn cao hơn hai mươi trượng, vô cùng và tráng lệ. Mỹ nhân nhất định sẽ tới ngắm bánh xe đèn, bên ngoài cổng Xuân Minh nhất định nhiều tình duyên... Ta cùng Hiên Chi!"

"Ờ... thôi..."

Nguyên Diệu và Vi Ngạn cùng về phía cổng Xuân Minh.

*

Tiết Lập Xuân qua nửa tháng, khí xuân bắt đầu nảy nở, hoa mai trắng nở rộ. Bên ngoài cổng Xuân Minh, qua đông đúc, đèn đuốc sáng rực như biển lửa.

Một chiếc đèn lồng khổng lồ cao hơn hai mươi trượng dựng lên, trông như một ngọn núi tiên hùng vĩ, vươn cao lên trời. Chiếc đèn lồng các nhánh đèn tỏa bốn phía như cành cây, thể xoay tròn, và các nhánh treo hơn năm vạn ngọn đèn với đủ hình dáng và màu sắc khác . Lúc , chiếc đèn lồng vẫn thành, một thợ thủ công vẫn đang bận rộn treo thêm đèn lồng lên . Nguyên Diệu khỏi kinh ngạc cảnh tượng .

Nếu năm vạn ngọn đèn cùng thắp sáng và chiếc đèn lồng khổng lồ tròn, chắc chắn sẽ là một cảnh tượng vô cùng đẽ và hùng vĩ. Ngày mai, nhất định dẫn Bạch Cơ đến đây để cùng thưởng thức cảnh .

Vi Ngạn quanh đám đông nhưng thấy dấu hiệu của cuộc gặp gỡ tình cờ nào, khỏi cảm thấy chán nản.

Không xa ngoài cổng Xuân Minh là một rừng hoa mai trắng. Từ xa, Vi Ngạn thấy một ánh sáng đỏ kỳ lạ lóe lên từ phía rừng hoa mai trắng đó. Ánh sáng đỏ đó mờ ảo, chập chờn, tỏa một sức hút bí ẩn.

Không hiểu , Vi Ngạn tự chủ mà tiến về phía rừng hoa mai trắng.

Giữa dòng đông đúc và ánh đèn lấp lánh, Nguyên Diệu mải mê ngước chiếc đèn lồng mà hề nhận Vi Ngạn rời .

Ánh trăng soi chiếu lên cây hoa, gió đêm thoảng qua mang theo hương thơm của hoa mai.

Vi Ngạn bước trong rừng hoa mai, từng cánh hoa bay quanh , ánh trăng mờ ảo hóa thành một làn sương mỏng mềm mại bao quanh .

Trong gian vang lên tiếng nước chảy róc rách, dường như một con suối.

Rõ ràng là trong rừng mai trắng con suối nào, tại tiếng nước chảy?

Khi Vi Ngạn còn đang băn khoăn, mắt đột nhiên xuất hiện một dòng suối trong veo như dải ngọc.

Phía thượng nguồn của dòng suối, cạnh rừng hoa mai một ngôi nhà tranh nhỏ.

Hoa mai trắng như tuyết, ngôi nhà tranh xanh tươi, và một thiếu nữ mặc áo đỏ đang tựa lan can, đối diện với ánh trăng, như đang trầm tư.

Thiếu nữ áo đỏ mái tóc đen như mực, làn da trắng hơn tuyết, dáng uyển chuyển. Nàng thắt một chiếc đai ngọc bích quanh eo, và đó còn treo một chiếc túi thơm màu đỏ tua rua. Bộ y phục đỏ của nàng hòa cùng ánh trăng và hoa mai trắng, trông như một bức tranh tuyệt .

"Ồ! Một cuộc gặp gỡ tình cờ..." Vi Ngạn thể kiềm chế mà tiến về phía ngôi nhà tranh.

Thiếu nữ áo đỏ cảm nhận đến gần, bèn đầu .

Dưới ánh trăng, thiếu nữ áo đỏ đôi mày như lông chim xanh, làn da như tuyết trắng, quả là một tuyệt sắc giai nhân. Nàng búi tóc kiểu Linh Xà, trang điểm hoa mai trán, đôi mắt đen nhánh như đêm, đôi môi đỏ như máu.

Thiếu nữ áo đỏ Vi Ngạn và nở một nụ nhẹ.

Vi Ngạn cúi chào.

"Cô nương một ngắm trăng ở đây thế?"

Thiếu nữ áo đỏ khẽ mở miệng nhưng lắc đầu, dường như .

Thì , nàng là một cô gái câm.

Mắt Vi Ngạn xoay chuyển, : "Đêm thế , cô nương ở đây một , cũng chỉ một . Hay là cùng thưởng hoa ngắm trăng, xem đèn dạo đêm?"

Thiếu nữ áo đỏ mỉm nhẹ, lắc đầu. Nàng dậy, uốn éo eo thon bước trong ngôi nhà tranh, còn đóng cửa .

Xem , từ chối !

Vi Ngạn chút cam tâm, bản tuấn, phong độ ngời ngời, mỹ nhân từ chối ?

Vi Ngạn đuổi theo, tìm thiếu nữ áo đỏ để chuyện cho lẽ.

Khi Vi Ngạn định gõ cửa, vô tình xuống đất, thấy một chiếc túi thơm tua rua màu đỏ rơi mặt đất.

Có vẻ như là do cô nương nãy cẩn thận đ.á.n.h rơi khi bước trong ngôi nhà tranh.

Không, lẽ nàng cố tình để , đây là tín vật định tình dành cho . Vi Ngạn thầm nghĩ.

Vi Ngạn nhặt chiếc túi thơm, cất trong tay áo.

Ánh trăng mờ ảo, rừng cây tối tăm, xung quanh truyền đến âm thanh loạt soạt, như thể thứ gì đó đang bò trườn.

Vi Ngạn đầu xung quanh, trong bóng tối xa một cái bóng khổng lồ đang lướt qua. Đó là một con mãng xà to như cây, nhưng đôi cánh, phát ánh sáng đỏ kỳ dị. Vi Ngạn sợ hãi, dám nhúc nhích.

May mắn , con quái vật hình rắn đó chỉ qua, lâu dần dần biến mất, còn tung tích.

Vi Ngạn thở phào nhẹ nhõm, vẫn nhớ đến thiếu nữ áo đỏ, bèn gõ cửa ngôi nhà tranh.

Dưới ánh trăng, hoa mai trắng hơn tuyết, mấy cây mai lặng lẽ yên trong gió đêm.

Đâu ngôi nhà tranh nào? Đâu thiếu nữ áo đỏ nào? Ngay cả con suối róc rách cũng biến mất dấu vết.

Gặp ma ! Vi Ngạn thầm nghĩ.

Ở bên , Nguyên Diệu nhận Vi Ngạn biến mất, , lo lắng, liền tìm trong đám đông.

Tìm một hồi lâu, khi Nguyên Diệu định từ bỏ, bỗng thấy Vi Ngạn mơ hồ trong đám đông.

Nguyên Diệu vội vàng bước tới, hỏi: "Đan Dương ?"

Vi Ngạn tỉnh , đáp: "Hiên Chi, gặp một mỹ nhân áo đỏ, định mời nàng cùng dạo đêm, nhưng từ chối."

Nguyên Diệu an ủi: "Đời nhiều chuyện như ý, Đan Dương đừng buồn."

Ánh mắt Vi Ngạn lóe lên tia sáng cuồng nhiệt kỳ lạ.

"Ta buồn, thấy hưng phấn! Hiên Chi, nàng thể là yêu quái! Ta duyên gặp một nữ yêu quái, đây thật là một cuộc kỳ ngộ hiếm , còn thú vị hơn cả cuộc gặp gỡ tình cờ!"

"Hiên Chi, nàng còn tặng một chiếc túi thơm! Túi thơm do yêu quái tặng, nhất định cất giữ kỹ!"

"....."

"Hiên Chi, nên tặng nàng một món quà đáp lễ ? Ngươi xem nên tặng gì? Trâm ngọc? Hay là son phấn?"

"....."

"Hiên Chi nghĩ ngày mai thể gặp nàng ?"

"..... Có lẽ thể gặp ."

Vi Ngạn hưng phấn, còn đưa chiếc túi thơm để Nguyên Diệu xem.

Khoảnh khắc tay Nguyên Diệu chạm túi thơm, mắt lập tức tối sầm .

Một cơn sóng lớn từ chân trời cuồn cuộn dâng lên, nước lũ ngập tràn, cuốn về phía thành Trường An, dường như sắp nhấn chìm cả một trăm mười phường.

"Á..." Nguyên Diệu giật , tỉnh . Tay run lên, chiếc túi thơm rơi xuống đất.

Hoa đăng rực rỡ, đèn lồng chiếu sáng đêm, mắt Nguyên Diệu vẫn là cảnh tượng hội đèn lồng đêm rằm.

Cảnh tượng lũ lụt chỉ là ảo giác.

Kỳ lạ thật, tại giữa lúc xuất hiện ảo giác về lũ lụt nhấn chìm Trường An? Chẳng lẽ là do chiếc túi thơm gây ?

Nguyên Diệu cảm thấy trong lòng bất an.

Vi Ngạn cúi nhặt chiếc túi thơm lên, : "Hiên Chi gì mà hoảng hốt như , còn ném chiếc túi thơm mà mỹ nhân tặng cho xuống đất nữa?"

Nguyên Diệu vẫn hết sợ hãi vì ảo giác về lũ lụt, kịp để ý đến Vi Ngạn, đưa tay chạm chiếc túi thơm, nhưng thấy ảo giác nào nữa.

Chuyện ? Nguyên Diệu gãi đầu, cảm thấy bối rối.

Vi Ngạn mân mê chiếc túi thơm, mở , bên trong một viên ngọc đỏ.

Viên ngọc đỏ giống như thủy tinh, cũng giống như trân châu, tỏa ánh sáng lung linh, vô cùng mắt.

Vi Ngạn cầm viên ngọc đỏ lên, : "Đây là trân châu đỏ ? Ta từng thấy bao giờ."

Nguyên Diệu quan sát một lúc, cũng viên ngọc đỏ là thứ gì.

Sau khi ngắm đèn xong, Nguyên Diệu và Vi Ngạn cùng trở về thành. Vi Ngạn trở về Vi phủ, còn Nguyên Diệu trở Phiêu Miểu Các.

Trong Phiêu Miểu Các, đèn đuốc sáng trưng.

Khách khứa rời , Bạch Cơ một trong phòng, uống sách.

Ly Nô vẫn đang bận rộn dán lớp lụa màu cuối cùng lên chiếc đèn hoa sen ở sân .

Nguyên Diệu bước phòng trong.

Bạch Cơ ngẩng đầu lên, : "Sao hôm nay Hiên Chi về sớm ? Bên ngoài vui ?"

Nguyên Diệu xuống đối diện với Bạch Cơ, : "Khá là vui, bên ngoài cổng Xuân Minh dựng một vòng đèn khổng lồ, ngày mai ngươi và Ly Nô nhất định xem. Vòng đèn thể thắp sáng năm vạn chiếc đèn, tráng lệ."

Bạch Cơ gì.

Nguyên Diệu : "Bạch Cơ hình như hứng thú với hội đèn lồng lắm nhỉ?"

Bạch Cơ : "Ta xem hội đèn lồng nhiều , chỉ là đông đúc, đèn đuốc sáng rực, sớm thấy chán . năm nay Hiên Chi, vòng đèn lớn, chắc sẽ thú vị lắm, tối mai chúng cùng dạo nhé."

Nguyên Diệu : "Ừm ừm, mai cùng xem vòng đèn lớn. , vị bạn cũ của ngươi ?"

Bạch Cơ : "Ngồi một lát, vài câu ."

"Bạn cũ của ngươi cũng là rồng ? Hay là một loài phi nhân nào khác?"

Bạch Cơ nghĩ một chút, : "Chúc Long, chắc cũng xem là rồng nhỉ?"

"À, Chúc Long?! Là thần rắn mặt trong truyền thuyết, dài ngàn dặm, mở mắt là ban ngày, nhắm mắt là ban đêm ?"

Nguyên Diệu giật , khỏi hối hận. Biết sớm rằng đến là Chúc Long, một thần thú thượng cổ trong truyền thuyết, xem hội đèn, mà ở để mở rộng tầm mắt .

Bạch Cơ : " . Người mặt rắn, dài ngàn dặm là thật, nhưng 'mở mắt là ban ngày, nhắm mắt là ban đêm' thì phần phóng đại. A Cửu giỏi thuật đêm ngày, chỉ thể thi triển trong phạm vi núi Chương Vĩ mà thôi. thường thì cũng rời khỏi núi Chương Vĩ ."

"Không rời khỏi núi Chương Vĩ? Vậy Chúc Long đến Phiêu Miểu Các?"

Nguyên Diệu tiếp tục cảm thấy lo lắng vì những ảo giác kỳ lạ về lũ lụt . Tại xuất hiện ảo giác về lũ lụt nhấn chìm An Thành? Chẳng lẽ do chiếc túi thơm gây ?

Nguyên Diệu lòng đầy bất an.

"Hắn việc ngang qua Trường An, nhớ rằng nhiều năm gặp nên nhân tiện ghé qua Phiêu Miểu các một lúc, tán gẫu vài câu với ."

"Bạch Cơ quen Chúc Long từ lâu ?"

Bạch Cơ nheo mắt nhớ , : "Ta quen A Cửu lâu lắm , lâu đến nỗi cũng nhớ rõ là bao nhiêu năm nữa... Giữa biển khơi, một đảo tù long, đảo nhiều trứng rồng, rồng nở từ trứng rồng. Một con Đại Bàng Kim Sí, thỉnh thoảng sẽ bay đến đảo tù long, ăn mất một trăm con thiên long. Những thiên long sinh đảo tù long đều là thức ăn của Đại Bàng Kim Sí. Ta sinh ở đảo tù long, cũng là thức ăn của Kim Sí, từ khi nhận thức, vất vả để sống sót, Kim Sí ăn thịt. Sau đó A Cửu xuất hiện, mang rời khỏi đảo tù long."

Nguyên Diệu đến đây mà lòng đau xót, từng thấy đảo tù long trong giấc mộng phù sinh, từng thấy Đại Bàng Kim Sí, cũng từng thấy Bạch Cơ lúc nhỏ, khỏi thương cảm cho sự khổ cực của nàng.

"Vậy nghĩa là Chúc Long là ân nhân của Bạch Cơ?"

Bạch Cơ trầm ngâm một lát, : "Thế sự phức tạp, lòng khó đoán, thể chỉ dùng một từ 'ân nhân' 'cừu nhân' mà miêu tả. Khi đó, trời đất mới khai mở, các thần linh giao tranh, thế gian rơi trạng thái vô trật tự, khắp nơi là những cuộc tàn sát khốc liệt để giành lấy sức mạnh. Ta, A Cửu và Băng Di cùng sinh tồn trong hồng hoang hỗn độn, là bạn bè. Sau , khi ba chúng đến Long Uyên để tìm kiếm sức mạnh của Bàn Cổ, Băng Di c.h.ế.t ở Côn Lôn, và A Cửu trở mặt thành thù, rời khỏi đất liền, trở về biển, trở thành vua của long tộc. Nhiều năm , vì lý do liên quan đến Long Ẩn, và A Cửu mới hóa giải hiềm khích, trở thành bạn . Những năm gần đây, cũng gỡ bỏ nút thắt trong lòng, bình thường qua như bạn cũ."

Nguyên Diệu ít khi Bạch Cơ kể về quá khứ của , trong lòng vô cùng tò mò, kiềm lòng mà hỏi: "Băng Di là ai? Tại c.h.ế.t? Ngươi và Chúc Long tại trở mặt thành thù?"

Bạch Cơ ánh mắt trầm xuống, đáp: "Băng Di cũng là rồng, sinh đỉnh Côn Lôn. Trong thời đại man hoang , đầy rẫy sức mạnh tà ác, , A Cửu và Băng Di cùng sinh tồn. Băng Di... là do g.i.ế.c c.h.ế.t. A Cửu là một con quái vật trái tim, hối hận vì mang khỏi đảo tù long, nên chúng trở mặt thành thù."

"Tại ngươi g.i.ế.c Băng Di?! Hắn là bạn của ngươi mà!"

Bạch Cơ rơi hồi tưởng, thần sắc trở nên u ám.

"Lúc đó tình hình nguy cấp, Băng Di sức mạnh tà ác của Long Uyên nuốt chửng, nếu g.i.ế.c , sẽ hóa thành cuồng ma, và A Cửu đều sẽ c.h.ế.t."

"...Bạch Cơ, chuyện của ngươi, ngươi đừng tự trách nữa."

"Hiên Chi, bao giờ tự trách, dù A Cửu vì thế mà trở mặt với , cũng nghĩ sai điều gì. Trong tình huống đó, quyết đoán, do dự. , những năm gần đây nghĩ về cái c.h.ế.t của Băng Di, nhớ nụ của khi c.h.ế.t, vẫn cảm thấy chút đau lòng. Đôi khi, nghĩ về những năm tháng khó khăn cùng A Cửu và Băng Di sinh tồn, cũng như những chuyện xảy , thật giống như một giấc mộng dài trong buổi trưa hè."

"Bạch Cơ, đừng mãi vướng những chuyện qua trong mộng nữa, bây giờ ngươi tiểu sinh và Ly Nô bên cạnh, vui vẻ mà sống. Tiểu sinh nên hỏi nhiều như , ngươi cũng đừng nghĩ nhiều nữa. , kể cho ngươi một chuyện thú vị, hôm nay tiểu sinh gặp Đan Dương, cùng ngắm đèn, gặp gỡ một mỹ nhân, mời mỹ nhân cùng dạo đêm nhưng từ chối."

"Phì! Vị mỹ nhân quả là sáng suốt."

"Vị giai nhân từ chối Đan Dương, nhưng tặng cho một chiếc túi thơm định tình. Làm chuyện từ chối tặng tín vật định tình? Tiểu sinh hiểu giai nhân ý gì."

"Hiên Chi tận mắt thấy vị mỹ nhân tặng túi thơm cho Vi công t.ử ?"

"Không, Đan Dương ."

Bạch Cơ nghĩ một lúc .

"Làm gì chuyện mỹ nhân từ chối cầu ái, tặng tín vật định tình? Chiếc túi thơm do Vi công t.ử lén lấy, thì cũng là do mỹ nhân vô tình rơi, mà Vi công t.ử nhặt ."

"Thì !"

Nguyên Diệu bừng tỉnh ngộ. Hắn nhớ viên châu đỏ trong túi thơm, viên châu đỏ trông quý giá, giai nhân mà mất viên châu chắc hẳn sẽ lo lắng. Nếu do giai nhân tặng, thì ngày mai đến Vi phủ, khuyên Vi Ngạn tìm cách trả túi thơm về cho chủ cũ.

"À, Hiên Chi, A Cửu mang theo một nữ tỳ, lưu ở ngoài thành. A Cửu cũng nữ tỳ hầu hạ, là vua của bốn biển, vua của long tộc, thể để thua kém ? Ngươi nên mua vài nô lệ Côn Lôn, nữ tỳ Tân La ?"*

* 新罗婢: Nữ tỳ Triều Tiên. Thời Đường câu "昆仑奴,新罗婢" (Côn Lôn nô, Tân La tỳ), tức là nữ tỳ từ Tân La (Triều Tiên) ngoan ngoãn, chăm chỉ; nô lệ từ Côn Lôn (khu vực Tây Nam châu Á) khỏe mạnh, trung thành. Thời Đường, nữ tỳ Tân La và nô lệ Côn Lôn ưa chuộng, các quan giàu tranh mua.

Bạch Cơ hỏi một cách nghiêm túc.

Nguyên Diệu suy nghĩ đáp: "Tháng giêng, nô lệ Côn Lôn, nữ tỳ Tân La đều tăng giá, mỗi giá đến hơn hai mươi lượng bạc. Để đến tháng tư mua, giá chỉ còn mười lăm lượng thôi. Bạch Cơ, nếu ngươi mua nô lệ Côn Lôn, nữ tỳ Tân La thì tiểu sinh cũng sẽ đỡ vất vả hơn đấy."

"Ừm, đắt quá. Nô lệ Côn Lôn, nữ tỳ Tân La còn ăn uống, mặc đồ, ốm đau, tốn bạc quá. Thôi, mua nữa."

Bạch Cơ tính toán kỹ lưỡng quyết định từ bỏ.

"Hay là mua một cũng . Tiểu sinh sẽ lo việc ghi sổ, giao hàng, còn Ly Nô lo việc chợ, nấu cơm, quét dọn, giặt giũ và những việc lặt vặt khác cần một để ."

"Những việc lặt vặt đó ngươi và Ly Nô phân chia . Dù cũng nhiều việc, cứ tạm như thế mà sống thôi."

"Oáp... buồn ngủ quá, lên lầu ngủ đây."

Bạch Cơ lên, chúc Nguyên Diệu ngủ ngon lên lầu ngủ.

Nguyên Diệu khi rửa mặt, cũng chúc Ly Nô, đang ở hậu viện dán đèn lồng, ngủ ngon cũng ngủ.

Rằm tháng giêng, trong thành Trường An đèn đuốc sáng rực, vô cùng huyên náo, còn hứng khởi hơn cả đêm giao thừa.

Ly Nô thành đèn hoa sen đuôi phượng, lòng chỉ mong chờ Hồ Thập Tam Lang đến, tối thể cùng đấu đèn.

Cả buổi sáng, Bạch Cơ đều bận rộn lựa chọn trang phục cho lễ hội đêm, mấy bộ quần áo , cuối cùng quyết định mặc hồ phục, cải trang thành nam nhân.

Nguyên Diệu nghĩ rằng rằm tháng giêng, công việc sẽ bận rộn hơn, nên dọn dẹp Phiêu Miểu các, sắp xếp các kệ hàng, và kiểm tra sổ sách.

Đến trưa, Ly Nô phố mua về ít bánh rán, ba ăn một ít, coi như bữa trưa.

Ăn trưa xong, Bạch Cơ lên lầu ngủ trưa, Ly Nô việc gì nên phố ngắm các loại đèn lồng treo ngoài cửa từng nhà.

Nguyên Diệu định ngoài tìm Vi Ngạn, thì Vi Ngạn đến. Vi Ngạn mặc một bộ hồ phục tay hẹp mới tinh màu đen, thắt lưng đeo đai ngọc trắng, trông như ngọc thụ lâm phong, phong lưu phóng khoáng.

"Hiên Chi, Bạch Cơ ?"

"Bạch Cơ đang ngủ trưa lầu. Đan Dương, ngươi đến đây?"

Vi Ngạn bước gian trong, xuống bên cạnh bàn ngọc xanh, : "Hiên Chi, suy nghĩ cả đêm, vẫn nên tặng gì quà đáp lễ cho mỹ nhân yêu quái . Bạch Cơ dù cũng là nữ tử, là yêu quái, hỏi ý kiến nàng."

"Hỏi ý kiến Bạch Cơ ? Nàng tham tiền như mạng, sợ rằng sẽ khuyên ngươi tặng bạc thôi. , Đan Dương, chiếc túi thơm đó là do giai nhân yêu quái tự tay tặng ngươi ?"

"Không . Nàng ngại dám tự tay tặng, nên lén ném xuống đất, nhặt lên."

"Đan Dương, thứ cho tiểu sinh một câu, ngươi đừng giận, khi nào ngươi hiểu lầm ? Vị giai nhân chỉ là vô tình rơi túi thơm, ngươi nhặt , chứ ý tặng ngươi ."

"Sao thể như ?! Ta phong độ phi phàm, phong thái ngời ngời, mỹ nhân từ chối , còn tặng túi thơm cho ?"

"Ngươi... ngươi nên trả túi thơm cho . Viên châu trong túi thơm trông khác thường, giai nhân mất nó chắc hẳn lo lắng."

"...túi thơm thật sự do nàng tặng ?"

"Có lẽ là . Làm gì chuyện từ chối ngươi tặng túi thơm? Chắc chắn vị giai nhân vô tình đ.á.n.h rơi thôi."

Vi Ngạn suy nghĩ một lúc : "Cũng , thì cần đau đầu nghĩ quà đáp lễ nữa. Nếu túi thơm quan trọng thì nàng nhất định sẽ tìm ở ngoài cửa Xuân Minh... Tối nay nếu gặp nàng, sẽ nhân cơ hội trả túi thơm, còn thể mời nàng cùng dạo đêm nữa."

"Đan Dương, cùng ngươi dạo đêm, ngươi đừng cố chấp nữa. Nếu ngươi gặp giai nhân, hội đèn còn nhiều mỹ nhân khác để ngươi mời mà."

"Tối qua nàng nhưng tối nay đồng ý. Ta tuấn phong lưu như , nàng lý do gì từ chối , nếu từ chối, nhất định lý luận với nàng một phen."

"Đan Dương, chuyện thể lý luận ..."

"Tóm , tối nay sẽ cửa Xuân Minh, gặp nàng một nữa."

Vi Ngạn quyết định chắc chắn, cũng chờ Bạch Cơ tỉnh dậy, về.

*

Lúc hoàng hôn, trăng lên đầu cành liễu.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô ăn xong bữa tối, khi rửa mặt chải tóc và ăn mặc chỉnh tề, họ chuẩn dạo hội đèn lồng.

Hồ Thập Tam Lang mang đến một chiếc đèn "Bách Quỷ". Sau khi chào hỏi xong, Hồ Thập Tam Lang bắt đầu khoe với Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô về chiếc đèn "Bách Quỷ" do chính tay .

Chiếc đèn "Bách Quỷ" theo kiểu đèn kéo quân, hình dạng như một ngôi đình vuông vắn, dán họa tiết mây vàng và tua rua đỏ rủ xuống. Mặt đèn phủ bằng vải gai, bên trong vẽ hình đủ loại quỷ quái. Không bằng cơ chế nào, một khi ngọn nến thắp lên, thể thấy những con quỷ mặt đèn hoặc , hoặc chạy, hoặc , hoặc với nhiều tư thế khác , sống động như thật. Bạch Cơ và Nguyên Diệu ngớt lời khen ngợi.

Ly Nô thấy chiếc đèn "Bách Quỷ" thì ngay lập tức ủ rũ. Đèn "Phượng Vĩ Liên Hoa" của tuy tinh xảo, đẽ, nhưng mang nét cứng nhắc, thể sánh bằng sự kỳ diệu và sống động của đèn "Bách Quỷ".

Nguyên Diệu an ủi Ly Nô: "Ly Nô , đừng nản lòng, cứ thi đấu đèn. Củ cải và rau xanh, mỗi một sở thích, những thích đèn hoa lệ nhiều hơn."

Ly Nô , lập tức phấn chấn trở .

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô và Hồ Thập Tam Lang cùng ngoài dạo hội đèn lồng. Hương xe bảo cái, đèn hoa rực rỡ, vô ánh đèn sáng rực cả thành phố như ban ngày. Mọi ăn mặc lộng lẫy, hân hoan vui vẻ, Trường An đêm Nguyên Tiêu biến thành một thành phố ngủ.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu dự định ngoài cổng Xuân Minh để xem bánh xe đèn, còn Ly Nô và Hồ Thập Tam Lang thì thi đấu đèn nên ở đại lộ Chu Tước, bốn chia thành hai ngả ở phường Hưng Đạo.

Vừa trò chuyện ngắm đèn, Bạch Cơ và Nguyên Diệu chẳng mấy chốc tới cổng Xuân Minh.

Bên ngoài cổng Xuân Minh, một chiếc bánh xe đèn cao hai mươi trượng sừng sững, hơn năm vạn chiếc đèn treo lên , như một cây hoa lửa lớn một ngọn đuốc tỏa sáng giữa đêm.

Quanh bánh xe đèn, dòng nườm nượp.

Giữa biển , Bạch Cơ đưa tay nắm lấy tay Nguyên Diệu.

"Người đông quá, thế chúng sẽ lạc ," Bạch Cơ .

Nguyên Diệu đỏ mặt, nghĩ rằng nam nữ nên chạm tay, nắm tay thế dường như trái với giáo huấn của Thánh nhân. kỳ lạ , buông tay Bạch Cơ, lòng đầy mâu thuẫn.

Xe ngựa qua , đèn hoa sáng như ban ngày, Bạch Cơ và Nguyên Diệu nắm tay giữa biển , dường như thể bước mãi như thế, mãi cho đến tận cùng của thời gian.

"Ơ? A Cửu? Sao vẫn ?"

Bạch Cơ đột nhiên dừng bước, về một hướng.

Nguyên Diệu theo ánh mắt của Bạch Cơ, thấy một nam t.ử cao lớn.

Nam t.ử đó dường như là từ phương xa đến, dáng vẻ giống Trường An. Hắn mặc áo bào gấm đen, tóc dài đen như mực xõa tự nhiên, chỉ buộc bằng một mảnh ngọc bạc. Gương mặt tuấn tú, đôi mắt đen láy như vực thẳm sâu thể thấu, toát sự lạnh lùng và tà khí cùng với vẻ thờ ơ vô cảm.

"Đó là ai?" Nguyên Diệu khẽ hỏi.

"Chúc Long."

Bạch Cơ đáp.

Nguyên Diệu ngạc nhiên, con thần thú đáng sợ trong truyền thuyết là một nam t.ử tuấn ?

Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Hắn cũng đến đây xem bánh xe đèn ?"

Bạch Cơ lắc đầu, : "Không, A Cửu ghét những nơi đông đúc, thể nào đến xem hội đèn. Hơn nữa, hôm qua việc gấp Nam Hải, sẽ rời Trường An ngay lập tức."

"Vậy đang gì ở đây?"

"Đi chào hỏi một chút, hỏi xem ."

Bạch Cơ nắm tay Nguyên Diệu, xuyên qua biển , tiến về phía Chúc Long.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-5-quyen-nhien-te/ngoai-truyen-hoa-xa.html.]

Chúc Long yên lặng, dường như đang cảm nhận một loại khí tức nào đó trong đám đông. Hắn bất ngờ đầu , thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu đang về phía .

Bạch Cơ vẫy tay chào Chúc Long.

"A Cửu!"

Chúc Long dường như ngờ gặp Bạch Cơ ở đây, ngạc nhiên.

"Long Tự Nhân?"

Bạch Cơ : "A Cửu, mới chia tay hôm qua, gặp ."

Chúc Long lướt qua Nguyên Diệu đang nắm tay với Bạch Cơ, ánh mắt dừng .

Nguyên Diệu Chúc Long chằm chằm, cảm thấy run sợ trong lòng.

Bạch Cơ chỉ Nguyên Diệu, : "Đây là Hiên Chi, nô lệ mà mua!"

Nguyên Diệu nhịn : "Tại hạ Đan Dương lừa ký hợp đồng bán , chứ là nô lệ của ngươi!"

Chúc Long , nụ chút tà khí: "Trên tên nhân loại mùi của nước, giống như Băng Di."

Bạch Cơ ngẩn . Bạch Cơ chằm chằm Chúc Long, : "Băng Di hồn phi phách tán, tan thành tro bụi từ lâu . Trên thế gian còn Băng Di nữa. Hiên Chi chỉ là một con mà thôi, chút gì liên quan đến Băng Di cả."

Chúc Long tà mị, thêm gì.

Bạch Cơ : "A Cửu, ngươi giờ thích huyên náo, hôm nay đến hội đèn lồng?"

Chúc Long Bạch Cơ, thần sắc nghiêm trọng.

"Long Tự Nhân, ngươi giúp một việc, nếu thành Trường An sẽ lũ lụt nhấn chìm, còn tồn tại nữa."

Nguyên Diệu kinh ngạc.

Bạch Cơ hỏi: "Đã xảy chuyện gì thế?"

Chúc Long đỡ trán, : "Đêm qua, đến Phiêu Miểu Các tìm ngươi. Tỳ nữ của thể thành, nên chờ ở đây, nhưng nàng đ.á.n.h mất một món đồ. Nàng yêu thích món đồ đó, nhất định tìm mới chịu rời . Nàng đặc biệt, mang nàng từ Dương Sơn về, nàng vẫn cách kiểm soát sức mạnh của . Tính tình nàng nóng nảy, một khi tức giận thì sẽ mất kiểm soát và phát cuồng."

Bạch Cơ ngẩn , : "A Cửu, ngươi chắc chắn đây là tỳ nữ của ngươi, chứ là chủ nhân của ngươi chứ?"

Chúc Long đáp: "Phần lớn thời gian, Hồng Liên vẫn dịu dàng dễ mến, nhưng khi tức giận mất kiểm soát, nàng trở nên đáng sợ, đến cũng . Một khi nàng mất kiểm soát, nhất định sẽ gây tai họa khôn lường."

Bạch Cơ quanh, hỏi: "Nàng đang ở ?"

Chúc Long do dự một lúc : "Chúng tìm cả ngày mà vẫn thấy món đồ của nàng. Đến chiều tối, giục nàng rời , thể giọng nặng lời nên nàng giận dỗi và bỏ chạy. Ta cũng nàng ở , lẽ nàng vẫn đang tiếp tục tìm món đồ mất."

Nguyên Diệu toát mồ hôi. Hồng Liên quả thật là một tỳ nữ cá tính mạnh mẽ, mà Chúc Long dường như là kẻ tà ác lạnh lùng như vẻ bề ngoài, cũng một mặt dịu dàng.

Chúc Long tiếp tục: "Long Tự Nhân, chỉ khi Hồng Liên mất kiểm soát mới gây họa, mà ngay khi khi nàng mở miệng , thành Trường An cũng sẽ chìm trong lũ lụt. Mặc dù dặn nàng chuyện khi trong nhân gian nhưng bây giờ nàng giận dỗi bỏ chạy, cũng liệu nàng . Một khi nàng mở miệng hoặc mất kiểm soát vì tức giận, thì chuyện sẽ muộn mất."

Bạch Cơ sửng sốt, : "Mở miệng? Lũ lụt? Chẳng lẽ Hồng Liên là...."

" ." Chúc Long gật đầu xác nhận.

Bạch Cơ lắc đầu thở dài: "A Cửu, ngươi đúng là gây khó dễ cho , mang thứ đó đến Trường An."

Chúc Long , : "Vì đêm qua để nàng thành, cũng để nàng Phiêu Miểu Các."

Bạch Cơ hỏi: "Hồng Liên mất thứ gì?"

Chúc Long : "Một chiếc túi thơm."

"Bị mất ở ?"

"Ngay ngoài cổng Xuân Minh."

Nguyên Diệu ngạc nhiên, như nhớ điều gì đó, nhịn : "Có Hồng Liên cô nương mất một chiếc túi thơm màu đỏ tua rua ? Bên trong một viên hồng châu?"

Chúc Long nghĩ ngợi một lát : "Hồng Liên đeo một chiếc túi thơm tua rua đỏ, còn bên trong gì thì . Sao ngươi ?"

Bạch Cơ hỏi: "Hiên Chi, chẳng lẽ túi thơm của Hồng Liên là ngươi nhặt ?"

Nguyên Diệu lắc đầu, : "Không tại hạ, là Đan Dương nhặt !"

Nguyên Diệu liền kể chuyện xảy tối qua khi dạo hội đèn với Vi Ngạn.

"Đan Dương rằng tối nay sẽ đến đây để tình cờ gặp Hồng Liên cô nương. Biết bây giờ đang ở trong đám đông ."

Chúc Long đỡ trán, : "Hy vọng gặp Hồng Liên, vì Hồng Liên nghĩ rằng túi thơm của nàng khác đ.á.n.h cắp, lòng đang đầy phẫn nộ. Nếu nàng gặp , chuyện gì sẽ xảy ."

Nguyên Diệu kinh ngạc.

Bạch Cơ thì thở phào nhẹ nhõm, : "Tuy tìm Hồng Liên dễ, nhưng may mắn là tìm Vi công t.ử thì khó."

Bạch Cơ lấy một đống giấy từ trong tay áo, thổi một chúng.

Những giấy bay tản , lẩn đám đông.

"Vi công t.ử thường xuyên đến Phiêu Miểu Các, giấy quen thuộc với thở của , tìm khó."

*

Bên ngoài cổng Xuân Minh, qua tấp nập, xa là rừng mai trắng, cũng ít đến thưởng mai trong lúc tham dự hội đèn lồng. Vi Ngạn dạo trong rừng mai, trong lòng vẫn nhớ đến yêu nữ áo đỏ mà gặp đêm qua. Nếu gặp nàng, nhất định sẽ mời nàng cùng dạo chơi đêm, nếu nàng vẫn đồng ý, thì sẽ thuyết phục nàng thêm nữa.

Mai trắng như tuyết, ánh trăng thanh khiết, xa xa là những chiếc đèn lồng lớn với ánh sáng lung linh rực rỡ, tựa như cảnh trong mơ.

Trong khoảnh khắc, Vi Ngạn thấy một nữ t.ử áo đỏ gốc cây mai trắng. Nàng đôi mày thanh tú như cánh chim, làn da trắng như tuyết, đôi mắt đen láy như vực sâu, và đôi môi đỏ rực như máu.

Hồng Liên trông vô cùng buồn bã, xen lẫn với chút giận dữ. Nàng cũng thấy Vi Ngạn và nhận . Khi nàng rõ chiếc túi thơm màu đỏ tua rua trong tay Vi Ngạn, gương mặt nàng càng thêm phần giận dữ.

Vi Ngạn nhận điều đó, vui mừng khi gặp nữ t.ử áo đỏ và vội vàng tiến tới.

"Cô nương, chúng gặp , vẻ như chúng thật duyên."

Hồng Liên gì, chỉ chỉ chiếc túi thơm màu đỏ trong tay Vi Ngạn.

Vi Ngạn : "Đêm nay chúng gặp , cũng là duyên phận, thể mời cô nương cùng dạo chơi đêm ?"

Hồng Liên lắc đầu, vẫn tiếp tục chỉ chiếc túi thơm trong tay Vi Ngạn.

Vi Ngạn suy nghĩ một chút, : "Nếu thể cùng cô nương dạo chơi đêm, sẽ trả chiếc túi thơm cho nàng."

Hồng Liên lắc đầu.

Vi Ngạn tiếc nuối : "Vậy thì đành giữ chiếc túi thơm để nhớ về cuộc gặp gỡ với cô nương."

Hồng Liên càng thêm giận dữ.

Vi Ngạn nhịn oán trách: "Ta tuấn phong lưu, chỉ cùng cô nương kết bạn dạo chơi đêm thôi, tại ..."

Hồng Liên tỏ vẻ giận dữ, nàng hé miệng, trong khí vang lên một tiếng rung động chói tai.

Ngay lúc đó, một bóng đen từ xa bay tới, lướt đến bên cạnh Hồng Liên và bịt miệng nàng .

Chính là Chúc Long.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu cũng chạy đến, một giấy dẫn đường gục đất.

quá muộn.

Ngay khi Hồng Liên hé miệng, đôi mắt nàng biến thành màu đỏ như máu, thậm chí cả mái tóc của nàng cũng hóa thành màu đỏ rực.

Nàng dần biến thành một con mãng xà khổng lồ mọc đôi cánh, vọt thẳng lên trời, phát ánh sáng đỏ kỳ dị.

Chúc Long cũng ngay lập tức hiện nguyên hình, biến thành một con rồng đỏ khổng lồ, đuổi theo mãng xà.

Đôi mắt Chúc Long rực sáng như điện, dài hàng nghìn dặm, bao phủ bởi Cửu Âm Long Hỏa, đầu ngọn lửa tinh sáng rực đêm tối.

Mãng xà điên cuồng trong đêm, Chúc Long quấn lấy nó, cố gắng nó bình tĩnh . Hai con quái vật khổng lồ quấn lấy bầu trời, gió nổi mây giăng, tiếng sấm rền vang.

Những dạo quanh cổng Xuân Minh đều sững sờ, còn tâm trạng để ngắm đèn lồng nữa. Họ kinh ngạc lên hai con quái vật khổng lồ bầu trời đêm, kẻ sợ hãi bỏ chạy tán loạn, kẻ ngây gì.

Không khí bất chợt trở nên ẩm ướt, như thể sắp một cơn mưa xuân. Trên mặt mỗi bắt đầu đọng những giọt nước.

Vi Ngạn cũng c.h.ế.t lặng vì sợ.

Nguyên Diệu vô cùng kinh ngạc, hỏi: "Bạch Cơ, chuyện gì đang xảy ? Sao xung quanh ẩm ướt như thế ?"

Bạch Cơ đáp: "Hồng Liên là Hóa Xà*. Hóa Xà là một loài hung thú thể gây lũ lụt."

*Hóa Xà: Là một con quái vật trong truyền thuyết Trung Quốc. Khi Hóa Xà cất tiếng, sẽ gây trận lũ lụt khổng lồ. Sách "Sơn Hải Kinh" ghi chép: "Thủy thú. Mặt , loài sói, cánh, bò như rắn, tiếng kêu như mệnh lệnh. Gây đại hồng thủy."

Nguyên Diệu hoảng hốt.

Trên bầu trời đêm, Hóa Xà và Chúc Long vẫn đang quấn lấy .

Chúc Long tuy lớn mạnh hơn Hóa Xà, nhưng vì sợ tổn thương nàng, chỉ cố gắng quấn lấy nàng mà cách nào ngăn chặn nàng .

Chúc Long và Hóa Xà tiếp tục quấn lấy bầu trời, khí ngày càng ẩm ướt, nhiều chiếc đèn lồng sắp tắt ngúm.

Nguyên Diệu lau những giọt nước mặt. "Bạch Cơ, ngươi mau nghĩ cách ..."

Bạch Cơ liếc chiếc đèn lồng khổng lồ bên ngoài cổng Xuân Minh, đó vươn tay về phía Vi Ngạn, đang bất động như cây gỗ.

"Vi công tử, đưa túi thơm cho ."

Vi Ngạn bừng tỉnh như trong mơ, vội vàng đưa chiếc túi thơm cho Bạch Cơ.

"Cái tên A Cửu , thật gây chuyện... thành Trường An là của , thể để bọn họ phá hủy ..."

Bạch Cơ phàn nàn, hóa thành một con rồng trắng khổng lồ.

Rồng trắng gầm lên một tiếng, bay vút lên trời, lao thẳng về phía Chúc Long và Hóa Xà.

Dưới ánh trăng sáng, cổng thành nguy nga, ba con rồng, Chúc Long, Hóa Xà và rồng trắng xoay tròn bầu trời đêm.

Hóa Xà dang rộng đôi cánh, hình uốn lượn như dòng sông, điên cuồng lượn lờ trong mây như mất trí. Đôi mắt Chúc Long rực sáng như điện, ngọn lửa đầu bừng sáng, hình to lớn như dãy núi của quấn chặt lấy Hóa Xà, cố gắng khống chế nàng.

Rồng trắng đôi mắt như mặt trời và mặt trăng, sừng tựa san hô, năm móng vuốt sắc bén như lưỡi liềm. Ánh trăng chiếu lên thể trắng tinh khiết của nó, phản chiếu ánh sáng rực rỡ tựa băng tuyết.

Rồng trắng gầm lên một tiếng, nước trong khí nhanh chóng ngưng tụ thành băng giá thể thấy bằng mắt thường. Chúc Long và Hóa Xà dần băng bao vây.

Chúc Long sững , phép thuật phong băng của rồng trắng khiến nó nhớ đến một bạn cũ và những kỷ niệm xưa cũ, đó là Băng Di, con rồng băng cổ đại sinh đỉnh núi băng Côn Luân.

Đây chính là phép thuật của Băng Di.

Khi trời đất hỗn loạn, sức mạnh phân tán, , Băng Di, và Tự Nhân từng cùng truy tìm sức mạnh hùng mạnh giữa thế giới hoang sơ. Băng Di là mạnh nhất trong ba , luôn bảo vệ và Tự Nhân, cho đến khi sức mạnh tà ác xâm chiếm và c.h.ế.t ở Long Uyên.

Tự Nhân g.i.ế.c Băng Di.

Hắn mãi quên cảnh tượng Tự Nhân g.i.ế.c c.h.ế.t Băng Di, nhanh gọn và hề do dự. Khuôn mặt vô cảm và ánh mắt lạnh lùng của nàng như thể một con rối trái tim.

Băng Di khi c.h.ế.t vẫn mỉm , ánh mắt dịu dàng và đầy tiếc nuối.

Dù rằng nàng g.i.ế.c Băng Di, họ mới thể sống sót và nhận sức mạnh của Bàn Cổ. thể chấp nhận, thể tha thứ.

Hắn và nàng trở mặt, từ đó xa cách, kẻ ở núi, ở biển, còn qua với .

Hắn ẩn nơi núi non, nàng thống trị biển cả, từ đó trở thành xa lạ, hề gặp .

Phải một thời gian lâu, mới nhận , điều thể tha thứ là việc nàng g.i.ế.c Băng Di. Trong cảnh , nếu Băng Di biến thành ma thần, chỉ họ sẽ c.h.ế.t, mà cả chúng sinh cũng sẽ chịu cảnh diệt vong. Điều thể tha thứ là khi Băng Di c.h.ế.t, nàng hề buồn bã, chút áy náy, rơi một giọt nước mắt. Nàng là một vô tâm.

ngoài cuộc, thấy rõ tình cảm mãnh liệt mà Băng Di dành cho nàng, nhưng nàng hiểu, vì nàng trái tim, chỉ một mực theo đuổi sức mạnh.

Hắn thể tha thứ cho nàng vì sự vô tình và vô tâm đó. Băng Di trao trái tim cho một trái tim, như ném xuống biển sâu bao giờ tìm .

Trời và biển ngăn cách, nhiều năm trôi qua, do duyên phận của Long Ẩn, và nàng tình cờ gặp , giải thoát khỏi oán hận trong lòng. Như những bạn cũ, chuyện cũ tan biến như khói mây, còn yêu hận.

Nàng vẫn là một trái tim.

Sau đại chiến trời đất, nàng đến nhân gian thu thập nhân quả.

Thỉnh thoảng khi qua nhân gian, ghé qua Phiêu Miểu Các thăm nàng, trò chuyện vài câu. Có lẽ việc thu thập "nhân quả" trong Nhân Gian Đạo, hấp thu thất tình lục d.ụ.c của con , khiến nàng dần dần nụ , biểu cảm, và còn học tính lười biếng của loài , thậm chí trở nên tham lam.

nàng vẫn trái tim.

Lần gặp nàng, luôn cảm thấy nàng điều gì đó khác lạ. Hắn thể rõ đó là gì, chỉ cảm thấy nàng còn giống như đây nữa.

Cho đến hôm nay, thấy nàng dắt một phàm đến mặt .

Lúc nàng phàm đó, trong mắt lấp lánh ánh , dịu dàng như nước, giống hệt ánh mắt mà Băng Di từng nàng.

Nàng cuối cùng một trái tim.

Trên phàm mùi vị của nước. Rất giống Băng Di, nhưng tuyệt đối thể là Băng Di.

Linh hồn con mùi vị của nước là điều bình thường.

Người phàm gì đó đúng.

Chúc Long chìm trong suy tư, kịp chạy trốn, băng phong , trong khi Hóa Xà phá băng mà bay lên.

Dường như rồng trắng đoán điều , nó bay về phía hỏa luân ngoài cổng Xuân Minh, phun lửa màu vàng đỏ.

Bánh xe lửa hóa thành một vòng tròn lửa khổng lồ, bay vút lên .

Ngọn lửa rực rỡ, ánh vàng sáng chói cả bầu trời. rồng trắng ném chiếc túi thơm màu đỏ vòng lửa khổng lồ.

Hóa Xà vốn đang điên cuồng, thấy chiếc túi thơm bèn theo bản năng lao về phía vòng lửa khổng lồ. Hóa Xà đuổi theo chiếc túi thơm, há miệng c.ắ.n lấy nó, nhưng đồng thời cũng chiếc vòng lửa khổng lồ bao vây.

Ngọn lửa biến thành một tấm lưới vàng khổng lồ, giam giữ Hóa Xà trong đó.

Hóa Xà điên cuồng vặn vẹo hình khổng lồ, vùng vẫy dữ dội.

Chiếc túi thơm cũng trong ngọn lửa dần biến thành một chiếc lá, cháy thành tro bụi.

Rồng trắng bay về phía Hóa Xà. Rồng trắng hóa thành một nữ t.ử mặc nam trang màu trắng. Nàng di chuyển trong lửa một cách tự nhiên, đưa tay trái chạm đầu Hóa Xà, miệng lẩm nhẩm câu chú.

Hóa Xà dần bình tĩnh , cơn giận dữ nguôi dần. Hóa Xà hóa thành một thiếu nữ xinh trong y phục đỏ, ánh mắt dần trở nên tỉnh táo, đôi mắt đen cũng trở như bình thường.

Hồng Liên quanh, tìm chiếc túi thơm.

Bạch Cơ đưa tay , trao cho nàng chiếc túi thơm đỏ thực sự. Trước đó, chiếc túi thơm mà nàng ném để dụ Hóa Xà chỉ là một chiếc lá giả hóa thành.

Hồng Liên mừng rỡ, ánh mắt lấp lánh, định mở miệng lời cảm tạ. "Suỵt! Đừng gì cả." Bạch Cơ giơ ngón trỏ lên, đặt nhẹ lên môi Hồng Liên và mỉm : "Ngươi mà mở miệng, thế giới của sẽ sụp đổ mất."

Bạch Cơ thu lưới lửa khổng lồ, nắm lấy tay Hồng Liên và bước xuống mặt đất.

Vòng lửa khổng lồ vẫn lơ lửng bầu trời đêm, lửa cháy sáng rực, phản chiếu ánh sáng rực rỡ với băng tuyết, tạo những tia sáng nhiều màu sắc, tựa cầu vồng.

Người dân lên trời đầy kinh ngạc, chỉ thấy một vòng tròn khổng lồ đang cháy rực bầu trời, quanh vòng lửa là những tia sáng sặc sỡ như cầu vồng, mờ ảo như khói, như mây, tựa như một giấc mơ, như cực quang* trong những truyền thuyết hoặc trong mộng.

*Cực Quang: Có một giả thuyết cho rằng, thứ mô tả trong "Sơn Hải Kinh" về Chúc Long thực là cực quang.

 

Vòng lửa cháy đến khi còn gì nữa thì cực quang cũng biến mất.

Tết Nguyên Tiêu năm đó, dân ngoài cổng Xuân Minh chỉ thấy đèn lồng, mà còn thấy ba con thần long, còn thấy bầu trời đêm nơi băng và lửa đan xen, thêm cả cực quang bảy màu chiếu sáng đêm đen. Người dân thành Trường An tuy hiểu chuyện gì xảy nhưng vẫn bàn tán suốt nhiều năm và ghi trong những quyển sách kể chuyện kỳ bí.

Ngoài cổng Xuân Minh, trong rừng hoa mai trắng.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Hiên Chi một cây mai, xung quanh cánh hoa tung bay. Chúc Long và Hồng Liên cạnh . Hồng Liên trở trạng thái bình thường, nàng dịu dàng, trầm tĩnh và vô cùng xinh .

Vi Ngạn Hồng Liên, dường như vẫn còn hờn giận vì nàng từ chối dạo đêm cùng .

Nguyên Diệu Vi Ngạn với ánh mắt trách móc. Nếu vì sự bốc đồng của thì chuyện xảy .

Bạch Cơ cánh hoa bay bên cạnh , : "May mà Hồng Liên cô nương mở miệng, nếu cũng ."

Chúc Long túi thơm trong tay Hồng Liên, lòng đầy thắc mắc. Trong túi thơm chứa thứ gì thế? Tại nàng nhất quyết tìm nó đến nỗi thể kiểm soát bản , suýt nữa phát cuồng nhập ma?

Hồng Liên dường như nhận sự nghi ngờ của Chúc Long, nàng mỉm mở túi thơm .

Một viên châu đỏ lăn từ túi thơm.

Viên châu đỏ trông giống như pha lê, như ngọc trai, tỏa ánh sáng lung linh, vô cùng mắt.

"À, đây là viên Sấn Mộng Châu tặng nàng." Nhìn viên châu trong tay Hồng Liên, Chúc Long .

Hồng Liên gật đầu, nàng cẩn thận cất viên Sấn Mộng Châu túi thơm, nắm chặt trong tay.

Chúc Long vẫn hiểu, trách móc: "Dù Sấn Mộng Châu màu đỏ hiếm nhưng cũng khó tìm. Mất thì thôi, tặng ngươi viên khác. Chỉ vì một thứ như mà ngươi giận dỗi bỏ , suýt nữa thì mất bình tĩnh, suýt nữa còn nhấn chìm cả thành Trường An..."

Hồng Liên chỉ mỉm , gì.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu đồng thanh : "A Cửu, vì là ngươi tặng nên nàng mới thấy quý giá."

"Chúc Long đại nhân, Hồng Liên cô nương tiếc viên Sấn Mộng Châu, mà là đ.á.n.h mất tấm lòng của ngài."

Chúc Long sững sờ.

Hồng Liên mặt , dường như chút ngượng ngùng.

Vi Ngạn nhịn : "Hồng Liên, nếu ngươi đồng ý cùng dạo hội đèn lồng, chắc chắn sẽ tặng ngươi mười viên ngọc đông, đảm bảo mỗi viên đều lớn hơn, tròn hơn và hơn viên Sấn Mộng Châu ."

Nghe , Hồng Liên nổi giận, nàng tức tối Vi Ngạn. Hôm qua lấy túi thơm của nàng, hôm nay ăn lung tung, nàng còn tính sổ với , mà dám mở miệng nữa ?

Nguyên Diệu nhăn mặt : "Đan Dương, ngươi bớt vài câu , ?"

Vi Ngạn : "Ta tìm một mỹ nhân tuyệt sắc để cùng hội đèn lồng chứ?"

"Hội đèn lồng Nguyên Tiêu, mỹ nhân nhiều như mây, ngươi tìm khác ."

"Không ai như nàng..."

Nguyên Diệu và Vi Ngạn chuyện bên đó. Còn bên , Chúc Long chào từ biệt Bạch Cơ.

"Tự Nhân, việc gấp, cáo từ ."

"Đi đường cẩn thận, hẹn gặp ."

"Tự Nhân..." Chúc Long ngập ngừng.

Bạch Cơ mỉm , : "Đừng nhắc đến chuyện của Băng Di. Không nhắc , nhắc đến Long Uyên, đó là sự đồng thuận của chúng khi hòa giải."

Chúc Long : "Ta về . Ta về ngươi."

"Ta?" Bạch Cơ thắc mắc.

"Tự Nhân, ngươi một trái tim ." Bạch Cơ .

"Làm mà thấy ?" Chúc Long về phía tiểu thư sinh đang chuyện với Vi Ngạn.

"Hắn chính là trái tim của ngươi."

Bạch Cơ : "Hiên Chi? Hắn là trái tim của . Hắn chỉ là một con , duy nhất trong trời đất, nhưng cũng là con đặc biệt nhất."

Chúc Long Nguyên Diệu, cố gắng dùng linh lực để cảm nhận . Hắn thể cảm nhận trong linh hồn của Nguyên Diệu mùi vị của nước. Dưới mặt nước, từng gợn sóng lăn tăn, nổi lên một luồng sức mạnh vô cùng mạnh mẽ, rõ là thần lực ma lực, nhưng điều gì đó đúng.

Bạch Cơ Nguyên Diệu, ánh mắt đầy ý .

Chúc Long Bạch Cơ nhận sự khác thường của con . Có lẽ nàng từ lâu, hoặc lẽ chẳng gì cả. Nếu nàng nhận , thì giữ bên cạnh là để gì? Nếu gì, việc giữ một sức mạnh đáng sợ như bên , một khi bùng phát, chẳng là tự chuốc họa ? Chúc Long định mở miệng, nhưng gì.

"A Cửu, ngươi cần lo lắng, đang gì. Luôn luôn ."

Bên tai Chúc Long vang lên giọng thanh thản của Bạch Cơ. Chúc Long thở phào, tà mị.

"Tự Nhân, dù ngươi gì, cũng sẽ giúp ngươi. Dù , Băng Di còn nữa, trong trời đất , chỉ còn ngươi là bạn cũ."

Bạch Cơ .

Chúc Long và Hồng Liên tạm biệt rời .

Bạch Cơ ngẩng đầu, những đóa hoa mai đang nở rộ trong gió đêm.

"Thế sự như hoa nở, đều nguyên do của nó, vạn vật đều trong vòng luân hồi, trừ ."

Nguyên Diệu thấy Chúc Long và Hồng Liên xa, mới tiến gần. Hắn vặn thấy Bạch Cơ câu , nhưng hiểu, hỏi: "Bạch Cơ đang ?"

Bạch Cơ bừng tỉnh, : "Ta đang , Hiên Chi ngốc nghếch, chẳng thông minh chút nào."

Nguyên Diệu tức giận : "Tiểu sinh ngốc?!"

Bạch Cơ : "Thôi nào, chúng cũng xem xong vòng lửa, cũng mệt . Chúng về thành thôi."

"Được."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu chuẩn về, nhưng Vi Ngạn vẫn chơi đủ, từ biệt Bạch Cơ và Nguyên Diệu, tiếp tục dạo hội đèn lồng một .

Bạch Cơ và Nguyên Diệu nắm tay , bước qua đám đông, cùng trong thành đầy ánh đèn.

Nguyên Diệu : "Vừa bên ngoài thành náo động lớn như , suýt nữa Trường An Hóa Xà nhấn chìm, nhưng bên trong thành vẫn yên bình, ca múa tưng bừng, chẳng hề ảnh hưởng chút nào."

Bạch Cơ : "Chỉ thấy mảnh đất nhỏ mắt mà nguy hiểm và tai họa chỉ cách một đường chỉ mỏng, cũng là một loại hạnh phúc ngây thơ."

"Bạch Cơ, tiểu sinh cảm thấy hạnh phúc."

"Gì?"

"Nắm tay ngươi giữa dòng , tiểu sinh cảm thấy hạnh phúc. Dù nguy hiểm và tai họa chỉ cách một đường chỉ mỏng, dù sinh t.ử ly biệt thể xảy ngay khoảnh khắc kế tiếp, mặc kệ thánh nhân răn dạy, tiểu sinh vẫn cảm thấy hạnh phúc..."

Bạch Cơ lộ biểu cảm kinh ngạc.

"Hiên Chi điên ? Ngay cả lời dạy của thánh nhân ngươi cũng quan tâm?"

"À, tiểu sinh lỡ lời , lời dạy của thánh nhân vẫn là điều thể quên ..."

Bạch Cơ : "Đôi khi thực sự ghen tị với Hiên Chi. Hiên Chi luôn thể cảm nhận niềm vui, cảm nhận hạnh phúc. Còn trái tim, thế nào là niềm vui, cũng thế nào là hạnh phúc."

Nguyên Diệu buột miệng : "Tiểu sinh thể trao trái tim cho ngươi."

Bạch Cơ : "Hiên Chi, trao trái tim cho khác là một việc nguy hiểm. Rất thể sẽ dẫn đến hậu quả thể cứu vãn."

"Không , trao trái tim cho ngươi, tiểu sinh nguyện ý. Dù thể cứu vãn, cũng nguyện ý."

Bạch Cơ : "Tiếc là thể mang trái tim của Hiên Chi gặp Phật Tổ để thành công đức, nếu thể trở về biển . Ý của Phật Tổ là trái tim của riêng , vẫn tiếp tục thu thập 'nhân quả', để tu thành trái tim của chính ."

"Bạch Cơ, trong mắt tiểu sinh, ngươi luôn trái tim. Ngươi một trái tim thiện lương, một trái tim từ bi, một trái tim chính nghĩa và một trái tim dũng cảm."

Bạch Cơ ngạc nhiên hỏi: "Hiên Chi chắc chắn là đang về chứ?"

Nguyên Diệu quả quyết : "Là ngươi."

Bạch Cơ .

"Có lẽ Hiên Chi chính là trái tim của ."

Ánh đèn lồng sáng rực, tiếng huyên náo, Bạch Cơ và Nguyên Diệu ngắm đèn, , dần dần hòa thế giới phồn hoa của con .

Trên đại lộ Chu Tước, giữa đám đông, ít kẻ phi nhân cũng trộn đám đông để vui chơi.

Ở nơi vắng vẻ hơn, quỷ quái tụ tập, chuyện gì xảy , nhưng hàng ngàn yêu quái và ma quỷ từ xa vây quanh để xem huyên náo.

Giữa đám yêu quái, Ly Nô chống nạnh cãi với một đám quỷ đèn lồng. Hồ Thập Tam Lang bên cạnh Ly Nô, mặt mày ủ rũ. Trong tay , chiếc đèn Bách quỷ chỉ còn chút tàn tích của tre và giấy.

Ly Nô cầm chiếc đèn hoa sen đuôi phượng, lớn tiếng mắng: "Các ngươi, đám quỷ đèn lồng quỷ, dựa mà dám ăn đèn Bách Quỷ của hồ ly thối hả?"

Đêm nay là hội đèn lồng Nguyên Tiêu, tộc quỷ đèn lồng xuất động để săn đèn lồng, nhằm tăng cường yêu lực. Vì đèn lửa, những ngày là thiên hạ của tộc quỷ đèn lồng. Chúng vô địch, ngay cả những yêu quái lớn cũng tránh xa, dám chọc chúng trong thời gian .

Khi Ly Nô và Hồ Thập Tam Lang đang đấu đèn, họ gặp đám quỷ đèn lồng săn đèn, chúng ăn mất đèn Bách Quỷ của Hồ Thập Tam Lang.

Hồ Thập Tam Lang vốn là kẻ hiền lành, gây chuyện, chỉ thầm oán trách trong lòng. Ly Nô thì chịu đựng nổi, nó nắm lấy quỷ đèn lồng, đòi chúng bồi thường chiếc đèn.

Đám quỷ đèn lồng dựa thế đông, chẳng thèm coi trọng con mèo đen nhỏ và hồ ly nhỏ gì.

"Con mèo đen xui xẻo từ đến, dám phiền bọn gia săn đèn, mau cút , nếu ngay cả đèn của ngươi cũng ăn mất đấy!"

"Con mèo quá, trông như cục than đen , ha ha ha ha..."

"Không trời cao đất rộng, dám chọc chúng , đêm nay Trường An thành là thiên hạ của chúng , ha ha ha ha..."

Hồ Thập Tam Lang khuyên Ly Nô: "Thôi , mèo đen, đừng gây xung đột với quỷ đèn lồng. Tối nay ngươi thắng đấu đèn, mỗ sẽ mua cá khô cho ngươi."

Ly Nô chịu: "Hồ ly, đèn Bách Quỷ của ngươi chắc chắn tốn nhiều công sức để , ngươi hôm nay hốc hác như , chắc hẳn mấy ngày nay ngươi ngủ để đèn, ? Đừng sợ, một đám đèn lồng thành tinh, thì gì đáng sợ chứ? Chúng ăn đèn của ngươi, bắt chúng bồi thường!"

Hồ Thập Tam Lang nhỏ giọng: "Thôi , nào, mỗ mua cá khô cho ngươi."

Đám đèn lồng quỷ rộ lên.

"Con mèo đen mà còn lớn tiếng quá!"

"Bồi thường đèn ? Đèn ăn , chẳng lẽ nhổ bồi thường ? Chắc giờ chỉ còn là một đống nhớt dính thôi."

"Thôi, ăn luôn đèn của nó , ha ha ha..."

Một con đèn lồng quỷ há to miệng, lưỡi cuốn lấy, nuốt luôn chiếc đèn hoa sen đuôi phượng mà Ly Nô đang cầm.

Ly Nô chiếc cán tre trơ trụi trong tay, tức đến run cả . Chiếc đèn hoa sen đuôi phượng là do nó cẩn thận suốt mấy ngày liền, đổ bao tâm huyết và công sức, thế mà bỗng chốc mất như .

Đám đèn lồng quỷ quá đáng thật !

Ly Nô tức giận nhảy dựng lên, nó quên hết quy tắc chọc quỷ đèn lồng Nguyên Tiêu, lập tức hóa thành một con mèo yêu chín đuôi khổng lồ, chuẩn phun lửa thiêu cháy đám đèn lồng quỷ.

một con hồ yêu chín đuôi phun yêu hỏa về phía đám đèn lồng quỷ kiêu ngạo nhanh hơn cả mèo yêu chín đuôi.

Hồ Thập Tam Lang hóa thành yêu hình ngay khoảnh khắc đèn lồng quỷ ăn mất chiếc đèn hoa sen đuôi phượng.

Hồ yêu chín đuôi mắt đỏ rực, lạnh lùng : "Các ngươi ăn đèn Bách Quỷ, mỗ thể bỏ qua. đụng đèn của mèo đen thì , đó là tâm huyết của nó, mỗ bắt các ngươi trả giá!"

Đám đèn lồng quỷ hồ hỏa thiêu đốt, hoảng loạn chạy tán loạn.

Quanh đó, đám yêu quái tụ tập xem huyên náo cũng khí thế của hồ yêu chín đuôi dọa sợ, dám thở mạnh.

Mèo yêu chín đuôi ngạc nhiên, : "Hồ ly , hiểu cảm thấy thật cảm động..."

Hồ yêu chín đuôi đầu , : "Mèo đen, đừng hiểu lầm, mỗ chỉ tiếc cái đèn ngươi thôi, mỗ chỉ đang trả thù cho cái đèn..."

Sau khi hồ hỏa thiêu xong, đám đèn lồng quỷ tan tác, bộ vỡ vụn. vì đêm nay tộc quỷ đèn lồng xuất động, nhanh một đám tiếp viện kéo đến.

Ly Nô mắt tinh, thấy từ khắp bốn phía con đường lớn, vô quỷ đèn lồng ùn ùn kéo đến.

"Hồ ly, cẩn thận..."

Ly Nô phun một luồng yêu hỏa màu xanh biếc, lớn tiếng .

"Mèo đen! Làm bây giờ? Nhiều quỷ đèn lồng quá, thể thiêu hết ..."

"Thì nữa? Chạy thôi..."

"Chạy qua bên , ít đèn lồng hơn!"

Một con mèo đen, một con hồ ly đỏ, phun yêu hỏa húc ngã đám đèn lồng quỷ, nhanh chóng chạy trốn. Đám đèn lồng quỷ chịu thua, rượt đuổi gắt gao phía .

Bạch Cơ và Nguyên Diệu đang một cây cầu đá ngắm đèn lồng.

Đột nhiên, họ thấy một con mèo đen và một con hồ ly đỏ chạy nhanh qua từ đằng xa, phía là một đoàn đèn lồng rầm rộ, hùng hổ đuổi theo.

Nguyên Diệu há hốc miệng, : "Bạch Cơ, tiểu sinh hình như thấy Ly Nô lão và Thập Tam Lang... phía còn cả một đám đèn lồng đuổi theo?!"

Bạch Cơ đầu đèn lồng, : "Mau , giả vờ như thấy, bọn họ chọc quỷ đèn lồng, để họ tự giải quyết ."

"... Được ."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu tiếp tục ngắm đèn, .

Trong thành Trường An, mèo đen và hồ ly đỏ dẫn đầu một đoàn quỷ đèn lồng chạy khắp chín đường, mười hai ngã, thắp sáng đèn lửa cả muôn nhà, tạo nên một cảnh tượng kỳ thú cho hội đèn lồng Nguyên Tiêu.

Một cơn gió thổi qua, biển đèn lồng lay động, cả thành phố sáng như ban ngày. Mùa xuân đến.

(Phần ngoại truyện "Hóa Xà" kết thúc)

 

Loading...