Phiêu Miểu 6 - Quyển Thi Tịch - Chương 2: Mạnh Thanh
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:13:02
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên Diệu kìm hỏi: "Bạch Cơ, tại ngươi là giám sát?"
Bạch Cơ : "Bởi vì điều ác, cũng điều thiện, chỉ là một quan sát thu thập nhân quả trong nhân gian."
Ly Nô : "Bởi vì chủ nhân là yêu quái mạnh nhất, dù là Đông Đô Tây Kinh đều là lãnh địa của chủ nhân. Những ác yêu phân chia lãnh địa sự đồng ý của chủ nhân."
Nguyên Diệu ngộ : "Hóa là ."
Bạch Cơ thở dài: "Bây giờ trong mắt đám ác yêu mới , còn là mạnh nhất nữa, chúng đều cho rằng Quỷ Vương mới là kẻ mạnh nhất và đáng sợ nhất ở Trường An."
Nguyên Diệu hỏi: "Điều thể xảy ?"
Bạch Cơ : "Đêm qua trong Yến Tiệc Ác Yêu, Quỷ Vương và đám ác yêu gần gũi với , bảo rằng 'thêu hổ khắc rồng chỉ là đáng sợ mà thôi' và 'hàng long phục hổ cũng là thể'. Hắn còn về điển cố Diệp Công hảo long*, bảo rằng loài sẽ thực sự thích rồng. lúc đó tình hình hỗn loạn, một ác yêu khác vì tranh giành lãnh địa mà đ.á.n.h , chỉ lo xem đ.á.n.h mà phản ứng kịp. Sau đó, khi tiệc kết thúc, đường trở về Phiêu Miểu Các, mới nghĩ , Quỷ Vương và đám đồng bọn của lén lút bàn tán về 'thêu hổ khắc rồng', 'hàng long phục hổ', chẳng đang chế giễu ? Diệp Công hảo long, loài và rồng, chẳng ám chỉ Hiên Chi thích ? Ta tức giận, ban đầu định trực tiếp đến phường Bình Khang kéo Quỷ Vương đ.á.n.h một trận nhưng đám ác yêu tranh đấu cả đêm, cảm thấy mệt nên quyết định về ngủ một giấc mới gửi chiến thư."
*Điển tích xuất phát từ câu chuyện về Diệp Công, một quý tộc thời Xuân Thu, thích rồng. Ông trang trí nhà cửa của với hình ảnh rồng, từ chạm khắc cột đến các bức tranh tường. Ông luôn khoe khoang rằng yêu thích rồng. Nghe , một con rồng thật quyết định đến thăm Diệp Công để xem lòng mến mộ của ông . Khi rồng xuất hiện mặt, với dài lượn lờ và miệng phun lửa, Diệp Công hoảng sợ và bỏ chạy. Điều cho thấy rằng mặc dù ông luôn tuyên bố yêu thích rồng, nhưng thực sự dám đối mặt với chúng. Câu chuyện "Diệp Công hiếu long" thường dùng để chỉ những chỉ miệng, thực lòng yêu thích hoặc ủng hộ điều mà họ tuyên bố. Nó cũng mang ý nghĩa chỉ trích sự giả tạo hoặc thiếu chân thành trong lời và hành động của con .
Nguyên Diệu đỏ mặt, nhỏ giọng : "Tiểu sinh hề thích rồng..."
Bạch Cơ : "Hiên Chi đang gì cơ?"
Nguyên Diệu vội vã chối cãi: "Không, gì. Tiểu sinh chỉ , hóa Bạch Cơ gửi chiến thư cho Quỷ Vương chỉ vì những chuyện nhỏ nhặt như . Tiểu sinh nghĩ, liệu là chuyện bé xé to ?"
Bạch Cơ : "Hiên Chi, đây là chuyện nhỏ. Trong thế giới của trăm yêu ngàn quỷ, kẻ mạnh vua. Làm cho khác kinh sợ và kính trọng sẽ khiến nguy hiểm tự động tránh xa, tiết kiệm nhiều rắc rối. Một khi để khác nghĩ rằng ngươi yếu như là Sư Vương lộ vết thương sẽ thu hút kẻ thù xung quanh tấn công, g.i.ế.c c.h.ế.t và phân xác. Hơn nữa, những con đại yêu ác đều tham lam tàn bạo, chúng bề ngoài cung kính, thực đều coi Phiêu Miểu Các là một kho báu, luôn chờ đợi cơ hội để g.i.ế.c rồng đoạt bảo. Đánh bại Quỷ Vương, g.i.ế.c gà dọa khỉ, thể cho đám cuồng loạn tỉnh táo một chút, cũng cho chúng hiểu rằng kính sợ, nên những suy nghĩ vượt quá giới hạn."
Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh: "Bạch Cơ thực sự quyết định gửi chiến thư cho Quỷ Vương ?"
Bạch Cơ gật đầu: "Quyết định ."
Nguyên Diệu : "Vậy thì . Tiểu sinh sẽ cho ngươi một bức chiến thư lịch sự, rõ rằng ngươi chỉ giao đấu với Quỷ Vương một chút, dừng đúng lúc."
Bạch Cơ nhíu mày : "Dừng đúng lúc? Nếu Quỷ Vương rõ chuyện Diệp Công hảo long, sẽ xé thành mảnh vụn."
Nguyên Diệu giật : "Điều tuyệt đối thể! Bạch Cơ, tại ngươi bận tâm đến Diệp Công hảo long như ..."
Bạch Cơ vui : "Bởi vì Diệp Công hảo long ám chỉ Hiên Chi thích ? Không vì , thêu hổ khắc rồng, hàng long phục hổ đều thấy gì, chỉ riêng câu Diệp Công hảo long, vui."
Nguyên Diệu : "Diệp Công là Diệp Công, tiểu sinh là tiểu sinh, tiểu sinh hề thích Bạch... Bạch long."
Bạch Cơ chống cằm Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu đỏ mặt, vội vàng : "Tiểu sinh là tiểu sinh... ý là tiểu sinh giống Diệp Công, tiểu sinh thích rồng, vì rồng là một loài kỳ diệu và , đôi khi cũng dễ thương."
Bạch Cơ , : "Nghe Nguyên Diệu như , tâm trạng hơn nhiều. Nghĩ kỹ , đề xuất của Nguyên Diệu cũng hợp lý, dù cũng là bạn bè lâu năm với Quỷ Vương, cần đ.á.n.h đến c.h.ế.t, chỉ cần dạy một bài học là ."
Nguyên Diệu thở phào nhẹ nhõm.
Ly Nô hỏi: "Chủ nhân, trong Yến Tiệc Ác Yêu tối qua, bao nhiêu con đại yêu c.h.ế.t thế?"
Bạch Cơ uống một ngụm Dương Hiềm: "C.h.ế.t năm con."
Ly Nô hỏi: "Trong Yến Tiệc Ác Yêu , yêu quái mới thú vị nào ?"
Bạch Cơ nghĩ một lúc: "Lần Yến Tiệc Ác Yêu thêm nhiều gương mặt mới nhưng ấn tượng gì với những kẻ mới, chỉ nhớ những gương mặt quen thuộc. Dù theo tình hình đây, cần lãng phí sức lực để nhớ mặt mới. Bởi vì hầu hết ác yêu mới sống qua ba trăm năm, hoặc các ác yêu khác nuốt chửng, hoặc pháp sư trừ yêu diệt trừ. Để thể tồn tại lâu dài ở Đông Đô và Tây Kinh, nơi mà trăm yêu tụ tập và quỷ đêm , đồng thời còn trốn tránh sự săn lùng của pháp sư nhân loại là một việc khó khăn. Những gương mặt mới , mười phần chín phần trụ nổi."
Ly Nô thất vọng : "Nếu chủ nhân ấn tượng thì nghĩa là những đại yêu mới đến đều gì, xem trong ba trăm năm tới, Quỷ Vương tiếp tục oai phong nữa ."
Bạch Cơ : "Vậy nên, định đ.á.n.h một trận để còn oai phong nữa."
Nghe , Ly Nô vui mừng : "Chủ nhân, hãy nhanh chiến thư . Ta thể chờ để thấy Quỷ Vương đ.á.n.h bại nữa ."
Nguyên Diệu cau mày : "Ly Nô, Bạch Cơ lý do của nàng khi đối đầu với Quỷ Vương, đừng thêm dầu lửa nữa."
Dưới sự thúc giục của Bạch Cơ và Ly Nô, Nguyên Diệu đành một bức chiến thư.
Hắn cẩn thận lựa chọn từ ngữ, dùng văn phong hoa mỹ và trích dẫn điển tích để bức chiến thư một cách chân thành. Nhìn qua, nó giống như một bài thơ mà Bạch Cơ gửi cho Quỷ Vương để bày tỏ sự kính trọng.
Chiến thư Ly Nô đưa đến phường Bình Khang. Tuy nhiên, hai ngày trôi qua mà thấy Quỷ Vương hồi đáp. Một buổi sáng, khi cửa hàng ảm đạm, Bạch Cơ nghĩ về chuyện chiến thư. "Theo lễ nghi, dù chấp nhận , Quỷ Vương cũng nên trả lời . Một bức chiến thư gửi mà hồi âm là ý gì?"
Ly Nô : "Chủ nhân, chắc chắn là Quỷ Vương sợ dám đối chiến, giả vờ thấy chiến thư."
Nguyên Diệu cũng chuyện gì xảy nhưng việc Bạch Cơ và Quỷ Vương tránh xung đột thở phào nhẹ nhõm.
Ly Nô : "Ấy chủ nhân, là để gửi thêm một bức chiến thư nữa?" Bạch Cơ kịp trả lời.
Nguyên Diệu cau mày : "Ly Nô, ngươi đưa hóa đơn đến Tô phủ ? Hãy tập trung việc đòi nợ ."
Ly Nô buồn bã : "Ta đưa từ hôm . A Thử trả lời, e là xù nợ."
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô đang chuyện trong đại sảnh thì một bước .
Khách hiếm khi đến. Nguyên Diệu đầu và thấy đó là một trai trẻ với hình cường tráng. Hắn hai mươi ba, hai mươi bốn tuổi, mũi cao mắt sâu, tóc nâu xoăn, giống Trung Thổ. Hắn mặc một chiếc áo dài thêu hoa văn Tây Phiên viền vàng, đôi mắt màu xanh biếc như hai hồ nước lạnh.
Nguyên Diệu nhận đó là Tô Lượng, hoàng t.ử Ba Tư. Tô Lượng kết bạn với Bạch Cơ và Nguyên Diệu trong sự kiện "Mèo Ngọc Diện", và sống tại Phiêu Miểu các một thời gian, là một quen cũ.
Bạch Cơ : "Tô công tử, lâu gặp."
Nguyên Diệu vội vàng chào đón, : "Tô hôm nay thời gian đến Phiêu Miểu các thế?"
Ly Nô quanh thấy A Thử cùng Tô Lượng, ánh mắt thất vọng.
Tô Lượng : "Bạch Cơ, Nguyên lão , chuyện nhờ các ngươi giúp đỡ."
Bạch Cơ : "Tô công tử, mời trong chuyện."
Trong phòng, bên cạnh bình phong điểm hoa sen, Bạch Cơ và Tô Lượng đối diện bên bàn ngọc xanh, trò chuyện một chút về tình hình dạo gần đây.
Mèo đen trông tiệm.
Nguyên Diệu nhà bếp pha một ấm Lục An và mang phòng.
Bạch Cơ : "Tô công t.ử chuyện gì cần giúp đỡ ?"
Nguyên Diệu xuống bên bàn ngọc xanh, rót ba tách Lục An và đặt mặt Tô Lượng, Bạch Cơ và .
Tô Lượng tách màu vàng nhạt : "Bạch Cơ, nhờ ngươi tìm một ."
Bạch Cơ hỏi: "Tìm ai?"
Tô Lượng : "Một thuật sĩ tên Mạnh Thanh. Năm nay mười tám tuổi, cho là một trai tuấn tú nhưng từng gặp, mặt mũi ."
Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Tô gặp Mạnh Thanh bao giờ, tìm ?"
Tô Lượng : "Là nhờ tìm Mạnh Thanh. Hắn là sư của ."
Nguyên Diệu hỏi: "Tô còn một ?"
Tô Lượng : " . từ nhỏ chí lớn trở thành thuật sĩ hàng yêu trừ ma, giúp đỡ yêu quái hại. Sau khi trưởng thành, bất chấp sự phản đối của phụ mẫu, nó đến núi Thanh Thành để học nghệ. Nó rời nhà lâu ngày, chúng ít gặp nhưng tình cảm sâu đậm, nó nhờ gì, đều cố gắng hết sức."
Bạch Cơ hỏi: "Tô công tử, tại lệnh tìm Mạnh Thanh? Có mất tích ?"
Tô Lượng gật đầu : "Mạnh Thanh mất tích hơn một tháng. Muội trong thư rằng Mạnh Thanh lệnh sư phụ đến Trường An để trừ yêu nhưng đó còn tin tức. Sợ rằng gặp chuyện chẳng lành. Muội tình cảm sâu nặng với Mạnh Thanh, nhờ tìm hiểu tin tức của , sống thấy , c.h.ế.t thấy xác."
Nguyên Diệu : "Tô , nếu lệnh lo lắng cho Mạnh Thanh, tại nàng đến Trường An tìm?"
Tô Lượng : "Quy tắc của núi Thanh Thành nghiêm ngặt, lệnh sư phụ, t.ử tự ý rời khỏi. Người trong núi Thanh Thành đều nghĩ rằng Mạnh Thanh hy sinh trong khi nhiệm vụ, chỉ bỏ cuộc."
Bạch Cơ hỏi: "Mạnh Thanh đến Trường An là để trừ yêu gì?"
Tô Lượng : "Biết điều thì dễ tìm. Tiếc là , gửi thư hỏi , đang đợi tin tức."
Bạch Cơ : "Nếu , Tô công t.ử thể chờ lệnh truyền tin, manh mối mới tìm Mạnh Thanh. Bây giờ đầu mối, tìm lung tung cũng vô ích."
Tô Lượng do dự một chút : "Mặc dù truyền tin nhưng một manh mối nhỏ. Chính vì manh mối mà đến nhờ Bạch Cơ giúp đỡ."
Bạch Cơ hỏi: "Manh mối gì?"
Tô Lượng : "Pháp khí hàng yêu của Mạnh Thanh là một cây tiêu dẫn hồn. Hôm qua Tiểu Tô chơi bạc ở Hoàng Kim Đài, nó thấy bên hông Dạ Xoa một cây tiêu của thuật sĩ nhân loại. Có lẽ đó là tiêu dẫn hồn của Mạnh Thanh. Dạ Xoa là cánh tay đắc lực của Quỷ Vương, nếu tiêu dẫn hồn rơi tay Dạ Xoa thì thể Mạnh Thanh đến Trường An để trừ Quỷ Vương. Quỷ Vương là ma vương đáng sợ nhất ở Trường An, Tiểu Tô cũng dám điều tra, khuyên đến Phiêu Miểu các nhờ ngươi giúp đỡ."
Bạch Cơ : "Thuật sĩ núi Thanh Thành ngàn dặm đến Trường An để trừ Quỷ Vương? Điều thật thú vị..."
Tô Lượng lo lắng : "Bạch Cơ, nhờ ngươi đến chỗ Quỷ Vương hỏi xem Mạnh Thanh sống c.h.ế.t . Ta đoán rằng khó sống sót ."
Bạch Cơ quanh : "Được. Tô công t.ử cũng Quỷ Vương là ma vương đáng sợ nhất ở Trường An, là một nữ t.ử yếu đuối, đến nơi nguy hiểm như để hỏi thăm về Mạnh Thanh, cần mạo hiểm lớn. Một sai lầm, mạng sống của cũng giữ ..." Nguyên Diệu lén lườm một cái.
Tô Lượng : "Bạch Cơ yên tâm sẽ để ngươi vất vả một chuyến . Cần bao nhiêu bạc, ngươi cứ ."
Bạch Cơ : "Đều là bạn cũ, cũng nâng giá, mười lạng vàng."
Tô Lượng giật , : "Chỉ là dò hỏi một tin tức mà đòi mười lạng vàng, cũng quá đắt ."
Bạch Cơ dùng tay áo che mặt, : "Tô công tử, ngươi đừng xem thường tin tức, lúcmột tin tức hữu dụng cần đ.á.n.h đổi cả gia sản và tính mạng mới . Thế , đều là bạn cũ, ngoài tin tức còn tặng thêm cho ngươi cây tiêu dẫn hồn. Nếu Mạnh Thanh may qua đời, ngươi đem cây tiêu dẫn hồn tặng cho lệnh , cũng thể để nàng giữ kỷ niệm."
Tô Lượng nghĩ một lát, : "Nếu Mạnh Thanh vẫn còn sống thì ?"
Bạch Cơ vui vẻ : "Cứu thì đó là một giá khác đắt hơn nhiều."
Tô Lượng im lặng, chợt nên hy vọng Mạnh Thanh c.h.ế.t còn sống.
Sau khi quyết định xong, Tô Lượng định cáo từ. Trước khi , bỗng nhớ điều gì đó, gặp Ly Nô.
Nguyên Diệu bèn đại sảnh gọi Ly Nô .
Tô Lượng lấy một tập giấy, đặt lên bàn ngọc xanh.
"Ly Nô, cái là Tiểu Tô nhờ đưa cho ngươi. Hôm ngươi gửi cho Tiểu Tô một đống hóa đơn, yêu cầu nó trả tiền. Tiểu Tô tức c.h.ế.t , đêm khuya thúc giục kế toán cũng một đống hóa đơn, nhờ đem đến cho ngươi, yêu cầu ngươi cũng trả tiền. Ta cũng xem kỹ, các ngươi đang gì, cáo từ."
Tô Lượng xong bèn rời .
Mèo đen đống hóa đơn bàn ngọc xanh, giận đến run cả .
Nguyên Diệu liếc bàn ngọc xanh, đống hóa đơn mà A Thử gửi đến giống hệt đống hóa đơn mà Ly Nô bắt , cũng ghi chép ngày tháng nào đó Ly Nô ăn gì, uống gì, tiêu bao nhiêu tiền.
Nguyên Diệu nhịn : "Ly Nô lão , đống hóa đơn của A Thử còn dày hơn của ngươi, xem ngươi trả tiền cho A Thử ..."
"Mọt sách im miệng!" Ly Nô tức giận .
Bạch Cơ bên bàn ngọc xanh trầm tư, đang nghĩ gì.
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ đang nghĩ gì thế?"
Bạch Cơ : "Hiên Chi, hôm nay chúng phường Bình Khang chơi , lâu đến Hoàng Kim Đài đ.á.n.h bạc một ván. Nếu may mắn thắng, tối nay mời ngươi uống rượu nho mỹ vị, xem vũ nữ Đại Thực múa Thác Chi."
Nguyên Diệu nhớ Bạch Cơ đốt cháy Hoàng Kim Đài, nhịn : "Thắng thua đều là chuyện nhỏ, xem múa Thác Chi cũng quan trọng, Bạch Cơ ngươi đừng đốt Hoàng Kim Đài nữa!"
Bạch Cơ , lên lầu áo hồ phục.
Mèo đen đống hóa đơn, giận đến mức vòng quanh bàn ngọc xanh.
Nguyên Diệu sợ mèo đen giận lây nên ngoài đại sảnh đợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-6-quyen-thi-tich/chuong-2-manh-thanh.html.]
*
Trường An, phường Bình Khang.
Phường Bình Khang còn gọi là Bình Khang Lý ở phía đông bắc thành Trường An, nơi đây hầu như tập trung tất cả các kỹ nữ và ca vũ thời đó. Trong phường Bình Khang, tửu lầu, kỳ đình, sân khấu, thanh lâu, sòng bạc khắp nơi phồn hoa huyên náo.
Hoàng Kim Đài ở phía tây phường Bình Khang là sòng bạc lớn nhất trong thành Trường An. Hoàng Kim Đài từng Bạch Cơ đốt cháy một , hiện nay khi xây dựng , từ hai tầng thành ba tầng, mái ngói cao chót vót, sánh ngang mây trời trông càng thêm rực rỡ, hùng vĩ.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu bước Hoàng Kim Đài.
Trong đại sảnh, đám đ.á.n.h bạc đông đúc, huyên náo. Vì lúc là ban ngày nên những đ.á.n.h bạc hầu hết đều là con , đang chơi sư bồ*, đang chơi song lục, đang chơi lá bài, đang chơi lục bác. Còn một đ.á.n.h bạc đang vây quanh bàn chơi đoán lớn nhỏ, họ cược một ván ngàn vàng, thắng thì vui mừng hớn hở, thua thì ủ rũ.
* "Sư bồ" 樗蒲 một trò chơi ngày xưa, ném năm hạt gỗ màu, tùy theo màu sắc mà định hơn thua, tựa như trò đ.á.n.h xúc xắc ngày nay. § Cũng là "sư bồ" 摴蒱.(từ điển hán nôm)
Xà nữ và Hiệt nữ như thường lệ đang tuần tra nhưng ban ngày họ lộ yêu , trông như những mỹ nữ bình thường.
Xà nữ thấy Bạch Cơ, vội vã lắc lư , từ lan can lầu hai nhẹ nhàng bước xuống. Hiệt nữ cũng ngừng tuần tra, lập tức bước tới.
Xà nữ, Hiệt nữ nhiệt tình, Xà nữ : "Bạch Cơ đại nhân, ngài đến?"
Hiệt nữ : "Bạch Cơ đại nhân, Nguyên công tử, mời lên phòng lầu uống ."
Nguyên Diệu cảm thấy hôm nay Xà nữ, Hiệt nữ nhiệt tình đến mức lạ thường. Bình thường bốn yêu nữ đắc lực trướng Quỷ Vương, cần đến Đồi Mồi thì thấy Bạch Cơ thì đều lạnh lùng, Xà nữ, Hiệt nữ, Ưng nữ ba thấy Bạch Cơ, đều sợ hãi trong lòng nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ giả dối, sự nhiệt tình chân thành như hôm nay hiếm thấy.
Bạch Cơ cũng ngạc nhiên, đó : "Huyền Vũ tháng vận hoa cái, gặp cấn vàng, ở phía đông bắc một khoản tiền từ trời rơi xuống. Ta nghĩ Hoàng Kim Đài ở phía đông bắc ? Hôm nay rảnh rỗi nên đến thử vận may."
Xà nữ ân cần : "Bạch Cơ đại nhân, ngài đùa, gì mà tiền từ trời rơi xuống, qua ít ngày nữa, Hoàng Kim Đài đều là của ngài . Không, bây giờ cũng gần như là của ngài ."
Hiệt nữ cũng : "Huyền Vũ đoán chính xác, cũng tìm đoán một quẻ, xem khi nào tài vận."
Bạch Cơ trong lòng thắc mắc nhưng nghĩ thì hiểu .
"Ồ, Quỷ Vương trả lời thư của thì là sợ đ.á.n.h mất mặt mũi, đáp chiến, định tặng Hoàng Kim Đài cho để yên chuyện. Cũng nhưng Hoàng Kim Đài nhận cũng ích gì, sòng bạc tuy là chậu vàng nhưng còn thuê trông coi, quản sự, thỉnh thoảng còn gặp rắc rối phiền phức..."
Xà nữ : "Bạch Cơ đại nhân, việc cần ngài lo lắng, chúng thuộc hạ ngài trông coi, quản sự."
Hiệt nữ cũng : "Quản sự sòng bạc, chúng kinh nghiệm, ngài cứ yên tâm."
Bạch Cơ kỳ lạ hỏi: "Ý các ngươi là nhận Hoàng Kim Đài thuê các ngươi giúp quản sự? Các ngươi là thuộc hạ đắc lực của Quỷ Vương, theo nhiều năm , giờ định phản bội theo nữa?"
Xà nữ và Hiệt nữ , đầy ngờ vực.
Xà nữ : "Quỷ Vương bệ hạ ơn cứu mạng với , sẽ bao giờ phản bội ngài ."
Hiệt nữ cũng : "Ta cũng . Ta từng nghĩ đến việc rời khỏi Ngạ Quỷ Đạo."
Bạch Cơ : "Vậy ý của hai ngươi là gì? Không rời khỏi Quỷ Vương, các ngươi giúp quản lý Hoàng Kim Đài?"
Nguyên Diệu hồi lâu, nhịn : "Hai vị đại tỷ áp lực cuộc sống quá lớn hai công việc cùng lúc ? Vừa cho Quỷ Vương cho Bạch Cơ?"
Xà nữ : "Nguyên công t.ử đúng một nửa, chúng định cùng lúc trung thành với Quỷ Vương bệ hạ và Bạch Cơ đại nhân nhưng đây là hai công việc, mà là một việc."
Hiệt nữ : "Bạch Cơ đại nhân và Quỷ Vương bệ hạ sắp kết duyên, trở thành một nhà , chúng trung thành với ai cũng thôi."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu đều kinh ngạc.
Nguyên Diệu vội : "Hai vị đại tỷ, các ngươi đang bậy bạ gì thế?"
Bạch Cơ : "Xà nữ, Hiệt nữ, hai ngươi hãy rõ chuyện. Nói rõ ràng, hôm nay các ngươi chuẩn xây Hoàng Kim Đài ."
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ đừng nóng, đừng đốt Hoàng Kim Đài nữa. Chắc chắn hiểu lầm gì đó."
Xà nữ và Hiệt nữ bối rối.
Xà nữ : "Bạch Cơ đại nhân, mấy ngày , ngài gửi một bức thư tình cho Quỷ Vương bệ hạ ? Bức thư tình đó chúng đều xem , nào là 'Tâm chi ưu hĩ như phỉ hoán y. Tĩnh ngôn tư chi, bất năng phấn phi', 'Cao ngạn vi cốc, thâm cốc vi lăng, hữu phỉ quân t.ử như thiết như tha' còn 'Tri ngã giả vị ngã tâm ưu, bất tri ngã giả, vị ngã hà cầu?'... Bức thư tình của ngài thật tình cảm, cảm động lòng , Quỷ Vương bệ hạ xem xong, cũng tình cảm chân thành của ngài lay động, quyết định chấp nhận tình cảm của ngài."
Sắc mặt của Bạch Cơ dần đen .
Hiệt nữ : "Bạch Cơ đại nhân, trong thư tình, ngài hẹn gặp ở ngoài thành Long Thủ Nguyên. Quỷ Vương bệ hạ nghĩ rằng, hẹn hò với ngài nên lãng mạn một chút. Nữ nhân đều thích hẹn hò với yêu ở nơi cảnh , Long Thủ Nguyên hiện giờ hoang vắng, đủ lãng mạn. Nghe trong Phiêu Miểu các một cây đào, nghĩ rằng ngài thích hoa đào, Quỷ Vương bệ hạ đích dẫn theo Đồi Mồi và một đoàn trồng cây đào ở Long Thủ Nguyên. Mười dặm hoa đào, trồng gấp trong đêm, ngày mai là trồng xong . Bạch Cơ đại nhân, tối nay ngài chắc sẽ nhận hồi âm của Quỷ Vương bệ hạ, ngờ ngài chờ mà tự đến đây."
Nguyên Diệu nhịn : "Bây giờ là mùa hè, dù trồng cây đào, hoa đào cũng nở ."
Hiệt nữ : "Thì dùng pháp thuật, đừng là hoa đào, ngay cả hoa mai cũng thể nở mùa hè. Chỉ là tiêu tốn chút yêu lực thôi, chỉ cần thể Bạch Cơ đại nhân vui, Quỷ Vương bệ hạ vui lòng."
Bạch Cơ mặt đen sì : "Ta gửi thư tình..."
Xà nữ : "Bạch Cơ đại nhân, ngài cần cảm thấy khó xử. 'Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi, tâm duyệt quân hề, dã đắc quân tri' nha. Ngài tình cảm với Quỷ Vương bệ hạ, Quỷ Vương bệ hạ cũng ý với ngài, đây là chuyện đại hỷ..."
Bạch Cơ sang Nguyên Diệu : "Hiên Chi, bảo ngươi chiến thư, ngươi rốt cuộc cái gì thế?"
Nguyên Diệu đômồ hôi lạnh như mưa, : "Bạch Cơ, tiểu sinh là chiến thư, vì lo ngại ngươi và Quỷ Vương xung đột quá lớn nên khá uyển chuyển, giảm bớt sự thù địch còn dùng một điển tích tương kính tương ái... điều , điều cũng nên coi là thư tỉnh chứ!"
Xà nữ kinh ngạc : "À, hoá là thư tình ? Quỷ Vương bệ hạ ở Long Thủ Nguyên trồng cây đào, bận rộn hai ngày hai đêm chợp mắt ."
Hiệt nữ : "Việc thật là hổ quá. Mười dặm hoa đào cũng uổng công trồng ."
Bạch Cơ liếc Nguyên Diệu, : "Cũng uổng công. Ai thư tình đó cây đào, hẹn hò định tình với Quỷ Vương ."
"Không, , Bạch Cơ."
Tiểu thư sinh ôm đầu .
Bạch Cơ : "Làm náo loạn thế , cũng còn tâm trạng chơi bạc ở Hoàng Kim Đài nữa, việc chính thôi. Xà nữ, Hiệt nữ, các ngươi gọi Dạ Xoa đến, việc hỏi nó."
Xà nữ, Hiệt nữ , tại Bạch Cơ tìm Dạ Xoa nhưng dám trái ý, đành gật đầu. Xà nữ dẫn Bạch Cơ, Nguyên Diệu lên phòng nhã ở tầng hai uống , Hiệt nữ gọi Dạ Xoa.
Tầng hai, trong phòng nhã, Bạch Cơ và Nguyên Diệu chờ Dạ Xoa tán gẫu.
Nguyên Diệu lo lắng : "Bạch Cơ, giờ ? Làm thế nào giải thích hiểu lầm chiến thư với Quỷ Vương?"
Bạch Cơ hứng thú mắt trong tách tra hoa đang trôi nổi, : "Không cần giải thích, đ.á.n.h cho một trận là xong."
"Ôi, đều do tiểu sinh sai lầm mới khiến Quỷ Vương hiểu lầm, hại vất vả trồng cây đào ở Long Thủ Nguyên, tiểu sinh trong lòng áy náy."
"Vậy, Hiên Chi thể cùng Quỷ Vương ngắm hoa đào mà."
Bạch Cơ mỉm .
Nguyên Diệu vội vàng xua tay, : "Không, , Quỷ Vương tức giận, chắc chắn xé tiểu sinh thành mảnh vụn."
Bạch Cơ, Nguyên Diệu đang tán gẫu, Dạ Xoa đẩy cửa bước .
Dạ Xoa cầm theo cây đinh ba, tóc bốc lên ngọn lửa xanh lục, trông xí đáng sợ, mắt mọc đỉnh đầu, lỗ mũi hình bán nguyệt một cái hướng xuống đất, một cái hướng lên trời.
Dạ Xoa : "Bạch Cơ đại nhân, ngài tìm ?"
Nguyên Diệu thắt lưng của Dạ Xoa.
Thắt lưng của Dạ Xoa cắm một cây tiêu ngọc đỏ rực như máu.
Bạch Cơ : "Dạ Xoa, gần đây thuật sĩ đến Ngạ Quỷ Đạo hàng yêu phục ma ?"
Dạ Xoa lắc đầu, : "Không . Ngoài Quốc Sư Quang Tạng, môn phái nào dám gây sự với Quỷ Vương bệ hạ? Ngay cả những đạo sĩ ở Giang Thành Quan, đến chuyện của phường Bình Khang, cũng dám nhận. thuật sĩ lượng sức mà đến Phúc Địa hàng yêu, chẳng khác gì cầm đèn lồng nhà xí, tìm c.h.ế.t*."
*C.h.ế.t 死 si ví shit 屎shi tựa tựa .
Nguyên Diệu nhịn : "Dạ Xoa , câu tục ngữ dùng đúng, như thể Phúc Địa là nhà xí ."
Dạ Xoa lật mắt, : "Ta sách, tất nhiên dùng tục ngữ. Nguyên công t.ử học nhiều sách, chiến thư thành tthư tình"
Nguyên Diệu mặt đỏ bừng, lắp bắp : "Dạ Xoa cũng ?"
Dạ Xoa : "Lúc nãy đường tới đây, Hiệt nữ . Ta một lát nữa còn Long Thủ Nguyên báo cho Quỷ Vương bệ hạ chuyện . Chao ôi, lo c.h.ế.t mất, để giảm cơn giận của Quỷ Vương bệ hạ. Quỷ Vương bệ hạ mà nổi giận, chúng thuộc hạ cũng yên ."
Bạch Cơ : "Dạ Xoa, vì ngươi còn việc , sẽ quanh co với ngươi nữa. Cây tiêu dẫn hồn ở thắt lưng ngươi từ mà ? Có ngươi g.i.ế.c một thuật sĩ ?"
Dạ Xoa : "Lâu động tay với thuật sĩ."
Bạch Cơ : "Vậy cây tiêu dẫn hồn của ngươi từ mà ?"
Mặt Dạ Xoa đột nhiên đỏ lên, ngại ngùng : "Cây tiêu là do yêu của tặng. Ta mới quen một yêu, nàng chê xí, chúng đang mặn nồng..."
Bạch Cơ hỏi: "Người yêu của ngươi là ai? Sống ở thế?"
Dạ Xoa : "Nàng cũng sống ở phường Bình Khang, là một vũ nữ tại 'Trúc Sinh Quán' ở Nam Khúc."
Bạch Cơ hỏi: "Nàng là ư?"
Dạ Xoa lắc đầu, : "Không, nàng là yêu tinh nhện. Mỹ nhân loài cũng ưa nổi bộ dạng của ."
Bạch Cơ hỏi: "Nàng tên gì?"
Dạ Xoa : "Nhược Tư."
Bạch Cơ đưa tay : "Đưa cây tiêu dẫn hồn cho , ngươi thể ."
Dạ Xoa luyến tiếc vật do yêu tặng, : "Bạch Cơ đại nhân, cây tiêu đáng tiền, đưa ngài bạc... , vàng, ?"
Bạch Cơ : "Không ."
Không còn cách nào, Dạ Xoa đành tháo cây tiêu dẫn hồn từ thắt lưng , hai tay dâng lên cho Bạch Cơ.
Bạch Cơ nhận lấy cây tiêu dẫn hồn.
Một luồng ánh sáng vàng lóe lên, linh lực qua ngón tay của Bạch Cơ truyền cây tiêu dẫn hồn. Cây tiêu rực rỡ như máu, phát một lớp ánh sáng đỏ trong suốt còn lóe lên những bùa chú.
Bạch Cơ quan sát một lúc, tự : "Cây tiêu dẫn hồn là pháp khí cao cấp, cầm tiêu cũng là kẻ tầm thường, vẻ gặp đại yêu quái ..."
Bạch Cơ hỏi: "Dạ Xoa, ngươi gần đây đại yêu quái nào trong phạm vi Trường An xung đột với thuật sĩ nhân loại ?"
Dạ Xoa lắc đầu, : "Không . Bạch Cơ đại nhân, ngài cũng quy tắc, yến tiệc ác yêu phân chia địa bàn, chuyện 'nhà' khác, chúng can thiệp."
Bạch Cơ , : "Dạ Xoa, thấy ngươi yêu tinh nhện mê . Cây tiêu dẫn hồn xuất hiện ở phường Bình Khang, đến tay ngươi, thể là chuyện 'nhà' khác. Rõ ràng kẻ đổ tội cho Quỷ Vương, kích động thuật sĩ Thanh Thành Sơn đến gây sự với Quỷ Vương. Ta đoán kẻ đó nhắm sự phồn thịnh của phường Bình Khang diệt Quỷ Vương để chiếm lấy phường Bình Khang..."
Dạ Xoa như bừng tỉnh, rùng một cái.
"Bạch Cơ đại nhân, đối phó thế nào?"
Bạch Cơ , : "Dạ Xoa, ngươi mê . Ta với Quỷ Vương nhà ngươi là kẻ thù đội trời chung, hạ chiến thư, định đ.á.n.h một trận. Thấy đại yêu quái diệt , tất nhiên sẽ ngoài xem. Ngươi nhất nên tìm Quỷ Vương báo cho chuyện , bàn bạc kỹ đối sách ."
Dạ Xoa , một câu "Bạch Cơ đại nhân, cáo từ" vội vã rời .
Bạch Cơ cầm cây tiêu dẫn hồn, trầm ngâm suy nghĩ.
Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Bạch Cơ, Mạnh Thanh bây giờ sống c.h.ế.t ?"
Bạch Cơ hồi thần , : "Không . Hiên Chi, chúng 'Trúc Sinh Quán' ở Nam Khúc xem ."
Nguyên Diệu : "Được."