Phiêu Miểu 6 - Quyển Thi Tịch - Chương 3: Mộng Tiên
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:13:08
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau vài ngày điều dưỡng, Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô mới hồi phục sức khỏe. Sau chuyện , Ly Nô còn hứng thú nấu nấm nữa, cũng cẩn thận hơn trong việc chọn nguyên liệu nấu ăn.
Hôm nay, rảnh rỗi việc gì, Bạch Cơ nhớ tới chuyện gối Mộng Tiên, quyết định thăm Vi Ngạn.
Trời cao mây nhạt, nắng thu tươi sáng, Bạch Cơ và Nguyên Diệu phố xá đông đúc, hướng tới phường Sùng Nhân.
Nguyên Diệu những chiếc lá vàng bay lượn, cảm nhận tiếng xôn xao trong gió thu, ngửi mùi khói lửa từ các quán ăn ven đường, nhịn : "Bạch Cơ, thế gian vẫn là nhất. Trong mộng của tiểu sinh ở tiên cung, dù Lãng Uyển Quỳnh Lâu, kỳ hoa dị thảo, trông thật huyền diệu và đẽ nhưng quá lạnh lẽo, thiếu chút nhân khí."
Bạch Cơ : " nhiều thành tiên."
Nguyên Diệu : "Trời đất mênh mông, nhân gian nửa vui buồn, họ lẽ thực sự thành tiên, mà chỉ theo đuổi một lối sống khác để khám phá những bí ẩn và chân lý của thế giới ."
Bạch Cơ : "Hiên Chi nghĩ quá phức tạp , họ chỉ là tham lam mà thôi."
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ thật sự mua gối Mộng Tiên ?"
Bạch Cơ đáp: "Không mua."
Nguyên Diệu hỏi: "Không mua, chúng gì?"
Bạch Cơ : "Không mua cũng thể xem mà. Nghe Vi công t.ử , cảm thấy tò mò về gia đình chú của ."
Nguyên Diệu hỏi: "Ngươi tò mò điều gì?"
Bạch Cơ bí ẩn, : "Người rời nhà nhiều năm trở về, thực sự là chú của Vi công t.ử ? Hay cách khác, mang gối Mộng Tiên trở về, thực sự là một '' ?"
"Hả?"
Nguyên Diệu kinh ngạc còn hỏi thêm gì đó nhưng Bạch Cơ xa. Nguyên Diệu đành nhanh chân theo .
Sùng Nhân phường, Vi phủ.
Người gác cổng Vi phủ nhận Bạch Cơ và Nguyên Diệu, là bạn của đại công t.ử bèn vội thông báo. Chẳng bao lâu, Bạch Cơ và Nguyên Diệu dẫn đến lầu Nhiên Tê.
Dưới lầu Nhiên Tê trồng đầy tùng bách, dù trong mùa thu vạn vật tiêu điều, nơi vẫn ngập tràn sắc xanh. Tuy nhiên, dù tùng bách luôn xanh nhưng thường trồng gần mộ nên dù trời thu nắng rực, nơi vẫn mang một vẻ lạnh lẽo thể diễn tả.
Trước lầu Nhiên Tê một chiếc bàn đá, Vi Ngạn đang bên cạnh một nam t.ử mặc áo xanh trò chuyện uống . Nguyên Diệu quan sát nam t.ử áo xanh thì thấy cùng tuổi với Vi Ngạn, mặc một chiếc áo tròn cổ màu xanh nhạt, thắt lưng chín vòng bằng chỉ vàng và bạc, đầu đội mũ mềm. Hắn cặp lông mày kiếm và đôi mắt sáng, dung mạo đường hoàng nhưng trong mắt luôn một lớp mây u sầu tan.
Nguyên Diệu thắc mắc, Vi Ngạn khách tại để Bạch Cơ và cũng đến lầu Nhiên Tê? Điều phần bất lịch sự. Thông thường, gia đình quan nhiều khách, để tránh va chạm, nếu khách đến chủ nhà sẽ tiếp đãi , khách đến sẽ sắp xếp chờ ở hoa sảnh.
Vi Ngạn thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu đến bèn dậy chào: "Bạch Cơ, Hiên Chi, các ngươi đến ."
Nam t.ử áo xanh cũng dậy.
Bạch Cơ quan sát nam t.ử áo xanh, : "Vi công tử, vẻ như và Hiên Chi đến đúng lúc."
Vi Ngạn : "Bạch Cơ, các ngươi đến đúng lúc, định đến Phiêu Miểu các tìm các ngươi. Giới thiệu với các ngươi, đây là biểu ca của , Vi Phong. Biểu ca, đây là Bạch Cơ, mua gối Mộng Tiên mà với ngươi, còn đây là Hiên Chi."
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Vi Phong chào xuống.
Thì nam t.ử áo xanh là Vi Phong.
Nguyên Diệu nhịn quan sát Vi Phong thêm vài thì thấy dường như , luôn vẻ nghiêm túc, ánh mắt cũng u buồn.
Bạch Cơ Vi Phong một cái, : "Kim Ngô Vệ ít khi lúc nhàn rỗi, Vi Phong công t.ử hôm nay cung trực ?"
Vi Phong ngẩn , Vi Ngạn cũng ngạc nhiên, : "Bạch Cơ, từng với ngươi rằng biểu ca là Kim Ngô Vệ ?"
Nguyên Diệu nhớ , hình như Vi Ngạn từng Vi Phong là Kim Ngô Vệ.
Bạch Cơ : "Ngươi từng , đoán thôi. Vi Phong công t.ử tay vết chai do luyện tập cung tên và d.a.o dài lâu năm, chắc chắn là học võ. Da dẻ của Vi Phong công t.ử mịn màng như ngọc, rõ ràng từng trải qua mưa gió trận mạc, chắc chắn là việc ở quân đội ngoài chiến trường. Con cháu sĩ tộc nhờ gia đình mà thể đảm nhiệm những chức vụ võ quan ở kinh thành, Long Võ Kỵ thì là Vũ Lâm Vệ, hoặc Kim Ngô Vệ. Thắt lưng của Vi Phong công t.ử là loại chỉ vàng và bạc cố ý của Kim Ngô Vệ nên tám chín phần là việc ở Kim Ngô Vệ."
Vi Phong : "Bạch Cơ cô nương thật là tinh tường. Ta thực sự là hiệu úy ở Kim Ngô Vệ, mấy ngày nay vì nhà việc nên xin phép nghỉ, cần cung trực."
Vi Ngạn đùa: "Bạch Cơ, giờ thấy ngươi khả năng . Ngươi ăn nấm độc, c.ắ.n bàn ngọc xanh mới khả năng quan sát kinh như ?"
Bạch Cơ : " . Vi công tử, ngươi tai thính mắt tinh, khả năng quan sát, đúng lúc nên ăn một ít nấm độc thử xem."
Vi Ngạn nghẹn lời.
Nguyên Diệu khỏi bật .
Bạch Cơ với Vi Phong: "Vi hiệu úy, hứng thú với gối Mộng Tiên mà lệnh tôn mang về. Không thể truyền đạt với lệnh tôn rằng xem qua gối Mộng Tiên ? Nếu hợp ý giá cả thế nào cũng dễ thương lượng."
Vi Phong và Vi Ngạn , biểu cảm khác thường.
Vi Ngạn mở lời: "Bạch Cơ, chú của tìm tiên , hai ngày. Hôm nay định đến Phiêu Miểu các để với ngươi chuyện ."
Vi Phong vội vàng : " phụ để gối Mộng Tiên. Bạch Cơ cô nương mua, thể bán cho ngươi."
Bạch Cơ Nguyên Diệu, Nguyên Diệu cũng Bạch Cơ, cả hai đều cảm thấy chuyện điều gì đó kỳ lạ.
Bạch Cơ hỏi: "Vi hiệu úy, lệnh tôn đột ngột tìm tiên?"
Vi Phong thở dài, đáp: "Ai mà ? Phụ luôn theo ý , ích kỷ và tự cao. Ông trở về đột ngột, cũng đột ngột."
Nguyên Diệu nhịn : "Lệnh tôn duyên tiên, từ bỏ ý định thành tiên ? Đột nhiên tìm tiên, thật sự bất ngờ."
Vi Phong buồn bã : "Nói cho cùng, phụ vẫn từ bỏ ý nghĩ hão huyền về việc thành tiên. Đối với ông , mẫu và quan trọng chút nào."
Vi Ngạn : "Biểu ca, đừng buồn, vài ngày nữa chú đột nhiên trở về."
Vi Phong , đột nhiên mặt biến sắc, rùng một cái nhưng ngay lập tức khôi phục bình thường.
Sự đổi thoáng qua thoát khỏi ánh mắt của Bạch Cơ.
Bạch Cơ hỏi: "Vi hiệu úy, ngài mang theo gối Mộng Tiên chứ?"
Vi Phong lắc đầu: "Ta mang theo bên , gối Mộng Tiên để ở nhà, mẫu giữ."
Bạch Cơ : "Vậy chúng xem gối Mộng Tiên lệnh tôn để nhé."
Vi Phong gật đầu, : "Được."
Bạch Cơ, Nguyên Diệu theo Vi Phong đến Vi phủ ở phường Trường Thọ để xem gối Mộng Tiên. Vi Ngạn rảnh rỗi cũng cùng.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Vi Ngạn và Vi Phong cùng xe ngựa đến phường Trường Thọ.
Phường Trường Thọ hai Vi phủ, cách một con đường. Vi phủ ở phố xa hoa, ba sân rộng, một vườn hoa phía trồng cây liễu thướt tha. Đây là nhà của bá phụ Vi Phong. Vi phủ ở phố thì cũ kỹ hơn, diện tích nhỏ hơn, cánh cổng sơn đỏ phai màu và bong tróc, mái ngói vì mưa nắng mà còn đều. Chủ nhà dường như tiền để sửa chữa.
Khi xe ngựa đến Vi phủ ở phố , Nguyên Diệu tưởng đây là nhà Vi Phong nhưng , xe ngựa qua phố và dừng ở Vi phủ ở phố .
Một lão bộc đón, giữ ngựa cho đ.á.n.h xe, đ.á.n.h xe đặt thang xuống để xuống xe.
Vi Ngạn Vi phủ cũ kỹ, : "Biểu ca, nhà ngươi nên sửa chữa một chút . Nhà bá phụ ở phố , năm nay mở rộng thêm ba mẫu đất vườn hoa phía , khi vườn hoa thành, bá phụ mời phụ dự tiệc thưởng hoa. Phụ về nhà ngớt lời khen ngợi đình bát giác mới của ông , cũng định xây một cái ở vườn nhà ."
Vi Phong thoải mái, : "Nhà phụ trụ cột, luôn dư dả, sống dựa chút gia tài của ông nội. Giờ một công việc định, nhận lương thưởng nhưng mẫu tằn tiện, cho rằng nhà ở là đủ, cần chi tiền để trang trí bên ngoài."
Nguyên Diệu thầm nghĩ, Vi Đức Đoan nhiều năm ở nhà, mẫu t.ử Vi Phong nương tựa mà sống, duy trì cửa nhà là lắm . Xem tình hình , nhà Vi Phong dư dả, chẳng trách bán gối Mộng Tiên.
Vi Ngạn : "Biểu ca sắp giàu to . Bạch Cơ gia tài bạc triệu, tay hào phóng, chỉ cần nàng thích gối Mộng Tiên, dù ngươi giá một vạn lượng vàng, nàng cũng nhíu mày mà đồng ý."
Bạch Cơ , : "Vi công t.ử đùa. Nếu một vạn lượng vàng sẽ mua gối Mộng Tiên. Ta sẽ mua quà tặng ngươi."
Vi Ngạn tò mò hỏi: "Ngươi mua quà gì tặng ?"
Bạch Cơ : "Mua nấm độc, tặng ngươi ăn."
Nguyên Diệu nhịn : "Một vạn lượng vàng mua nấm độc, chắc đủ ăn cả trăm năm."
Vi Ngạn lắc đầu : "Không chỉ ăn trăm năm, c.h.ế.t cũng thể mang mộ ăn tiếp."
Trong lúc trò chuyện, Vi phủ.
Vi Phong dẫn Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Vi Ngạn đến hoa sảnh, mời họ uống chờ đợi, rằng sẽ nội đường mời mẫu .
Sau khi Vi Phong rời , gia nhân mang đến, Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Vi Ngạn uống chờ.
Nguyên Diệu quan sát hoa sảnh thì thấy cửa sổ và tường đều cũ kỹ, từ các vật dụng như giá để đồ thể thấy rõ chủ nhà sống thanh bần.
Chẳng bao lâu, Vi Phong và một nữ nhân trung niên bước .
Nữ nhân trung niên mặc áo dài màu sen cũ kỹ, tóc búi cao cài trâm bạc. Bà dung mạo nhưng lẽ do quá lao lực, khóe mắt nếp nhăn, tóc cũng điểm sương. Sống mũi bà cao, một nốt ruồi nhỏ mũi. Đôi mắt bà đầy u sầu và mệt mỏi.
Vi Ngạn vội dậy, kính cẩn : "Kính chào thím."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu cũng vội dậy.
Bạch Cơ : "Chào Vi phu nhân."
Nguyên Diệu cũng cúi chào, : "Chào Vi phu nhân."
Vi phu nhân mỉm : "Vi Ngạn, cần khách sáo. Hai vị khách quý cũng cần khách sáo, mời xuống uống ."
Mọi bèn xuống.
Bạch Cơ : "Vi phu nhân, đến quý phủ xem qua gối Mộng Tiên, tiện ?"
Vi phu nhân : "Đương nhiên là tiện . Đoàn Nhi, mang gối Mộng Tiên lên đây."
Một a mang một khay gỗ sơn đỏ bước lên, trình cho Bạch Cơ.
Trong khay gỗ sơn đỏ đặt một mảnh vải lụa trắng, mảnh vải lụa đặt một chiếc gối đá hình vòng cung. Chiếc gối đá hình vòng cung màu vàng nhạt, trông bóng bẩy, đó những hoa văn tự nhiên hình vũ trụ và các vì .
Bạch Cơ cầm lấy gối Mộng Tiên cảm thấy nặng tay, nàng xoay chiếc gối và phát hiện mặt bên của gối khắc hai chữ "Mộng Tiên" bằng chữ triện nhỏ.
Nguyên Diệu sự cố ý của chiếc gối hỏi Bạch Cơ liệu đây là gối Mộng Tiên thật , ngủ lên nó thực sự thể gặp tiên . Tuy nhiên, Nguyên Diệu cảm thấy tiện mở miệng hỏi mặt chủ nhân nên gì.
Bạch Cơ : "Một khối ngọc Long Vương* lớn thế , quả là hiếm thấy."
* Ngọc Long Vương: Hoàng lạp thạch. Hoàng lạp thạch là một loại ngọc giá trị thưởng ngoạn lâu đời, thuộc nhóm đá thạch .
Vi phu nhân mắt đỏ, : "Ta là nữ nhân, hiểu về ngọc, đá gì cả. Chiếc gối Mộng Tiên là phu quân mang về, duyên với tiên, ngủ lên nó thể thành tiên. Phu quân vì thành tiên, bỏ rơi nương con biền biệt nhiều năm tin tức. Tưởng rằng về , thể gia đình đoàn tụ sống những ngày yên bình. Ai ngờ, tìm tiên. Hắn để một món đồ như thế , phàm chúng dùng . Nói thật với ngươi, so với việc thành tiên, nương con càng cần tiền bạc để sống qua ngày hơn. Nếu ai duyên với tiên, chúng sẵn sàng bán chiếc gối Mộng Tiên cho đó."
Bạch Cơ chơi đùa với gối Mộng Tiên hỏi: "Nghe đây mua gối Mộng Tiên, họ trả bao nhiêu bạc?"
Vi phu nhân : "Những đó là chuyện mua bán với phu quân , chi tiết. Sau khi phu quân rời họ cũng đến nữa. Bạch Cơ cô nương là đầu tiên đến tìm xem gối Mộng Tiên, nếu giá ngươi đưa hợp lý, gối Mộng Tiên sẽ là của ngươi. Ta giống phu quân, giữ của chờ giá mà đợi đấu giá, chỉ lập tức bán ."
Nghe , mắt Bạch Cơ lóe lên, ngươi đột nhiên như phát hiện điều gì đó, kinh ngạc : "À, gối Mộng Tiên vết máu?!"
Vi phu nhân mắt lộ vẻ căng thẳng, hoảng hốt.
Vi Phong ngạc nhiên hỏi: "Bạch Cơ cô nương, vết m.á.u ở thế?"
Bạch Cơ : "Xin hoa mắt nhầm. Vệt đỏ là hoa văn ngọc Long Vương, vết máu."
Vi phu nhân và Vi Phong đều rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
Có lẽ vì buổi sáng uống nhiều cháo cá do Ly Nô nấu, Nguyên Diệu cảm thấy khó chịu trong bụng vệ sinh bèn xin và tiểu tiện.
Vi phu nhân bèn bảo a Đoàn Nhi dẫn Nguyên Diệu nhà xí.
Bạch Cơ tiếp tục ở trong hoa sảnh cùng Vi phu nhân và Vi Phong bàn chuyện mua gối Mộng Tiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-6-quyen-thi-tich/chuong-3-mong-tien.html.]
Nguyên Diệu theo Đoàn Nhi khỏi hoa sảnh, vòng sân , Đoàn Nhi chỉ nhà xí đợi ở hành lang.
Nguyên Diệu vệ sinh xong, ngoài thì thấy Đoàn Nhi .
Nguyên Diệu đoán rằng, Đoàn Nhi lẽ đợi nổi . Hắn bèn dựa trí nhớ, định tự về hoa sảnh.
Nguyên Diệu một trong hành lang, hành lang quanh co khúc khuỷu, xung quanh cây cối rậm rạp, nhớ đường về hoa sảnh.
Vi phủ cũng lớn, lạc đường chứ?! Nguyên Diệu trong lòng lo lắng, đột nhiên thấy một đang cây chuối xa.
Nhìn từ xa, đó là một nam nhân trung niên.
Từ góc độ của Nguyên Diệu, thể thấy bóng dáng nam nhân đó thì thấy rõ nam nhân dáng gầy gò, đôi mắt sáng ngời. Ông búi tóc, đội nón Nam Hoa, mặc áo bào màu lam, trông vẻ tiên phong đạo cốt.
Nguyên Diệu trong lòng tò mò, Vi phủ một nam nhân trung niên ăn mặc như đạo sĩ? Có lẽ là khách của Vi Phong? Không quản nữa, gặp thì hỏi đường về hoa sảnh .
Nguyên Diệu về phía nam nhân trung niên nhưng đó .
"Xin chờ một chút, tiểu sinh hỏi thăm đường."
Nguyên Diệu vội vàng đuổi theo.
Nam nhân trung niên nhanh, Nguyên Diệu đuổi theo quẹo qua một góc, đến một tiểu viện hẻo lánh. Ở góc đông bắc của tiểu viện một căn nhà đơn sơ, nhà một đất trống, chất đầy củi lộn xộn.
Nam nhân trung niên tiểu viện, về phía căn nhà và biến mất.
Nguyên Diệu đuổi đến căn nhà, đang định gõ cửa thì ngẩn .
Căn nhà đóng cửa kín mít, cửa gỗ còn một chiếc khóa gỉ sét.
Nếu căn nhà từ bên ngoài khóa , nam nhân trung niên thể nào . rõ ràng thấy ông biến mất căn nhà, ông ?!
Nguyên Diệu quanh, tiểu viện cũng lớn, ba phía là tường vây, đất cỏ mọc um tùm, phía nam một cây hải đường và vài cây chuối, chỗ nào thể giấu .
"Công tử, công tử..."
Nguyên Diệu đang ngẩn , chợt thấy tiếng Đoàn Nhi vang lên bên tai.
Nguyên Diệu tỉnh , phát hiện Đoàn Nhi đang bên cạnh gọi .
Nguyên Diệu vội vàng hành lễ, : "Đoàn Nhi cô nương."
Đoàn Nhi trách móc, : "Công tử, chỉ rời một lát, chào hỏi mấy tỷ qua đường, vài câu trở thì thấy công t.ử một lạc trong hành lang. Ta gọi công t.ử mãi mà thấy đáp, chỉ thấy công t.ử một mạch chạy đến đây."
Nguyên Diệu xong, cảm thấy hổ thẹn. Là khách mà phép tự ý trong nhà chủ nhân, thật là thất lễ. Hắn vội : "Đoàn Nhi cô nương, tiểu sinh lạc đường nên mới lung tung, thật ."
Đoàn Nhi : "Công tử, dáng vẻ của công t.ử giống lạc đường cũng lung tung, mà là chạy thẳng một mạch đến đây. Nơi là phòng luyện đan khuất, khách bình thường ai đến nếu dẫn đường."
Nguyên Diệu giải thích: "Tiểu sinh thấy một vị đạo sĩ trung niên, định hỏi thăm đường về hoa sảnh, ông thẳng, tiểu sinh mới đuổi theo đến đây."
Đoàn Nhi ngạc nhiên, : "Đạo sĩ trung niên?"
Nguyên Diệu gật đầu, : " . Có lẽ là khách của quý phủ."
Đoàn Nhi lắc đầu, : "Công tử, lẽ công t.ử hoa mắt lầm . Trong phủ thể đạo sĩ trung niên, phu nhân nhà ghét đạo sĩ, bao giờ tiếp đãi khách đạo môn."
Nguyên Diệu ngờ vực, : "Tiểu sinh hoa mắt, thực sự thấy một vị đạo trưởng. Vị đạo trưởng đó năm mươi tuổi, dáng gầy gò, búi tóc, đội nón Nam Hoa, mặc áo bào màu lam..."
Nghe xong miêu tả của Nguyên Diệu, Đoàn Nhi kinh ngạc, : "Đó là lão gia ? Công tử, công t.ử thấy lão gia của ? Lão gia trở về ?"
Nguyên Diệu cũng ngạc nhiên, : "Tiểu sinh thấy là Vi lão ?"
Đoàn Nhi : "Nghe công t.ử miêu tả, chắc chắn là lão gia. Hơn nữa, nơi là phòng luyện đan của lão gia, khi trở về, ăn ngủ đều ở đây. vài ngày , khi lão gia rời , phu nhân khóa phòng luyện đan. Chuyện ... lẽ nào lão gia trở về? Ta báo cho phu nhân."
Đoàn Nhi vội vàng trở về hoa sảnh báo cho Vi phu nhân, Nguyên Diệu trong lòng đầy mơ hồ bèn theo Đoàn Nhi .
Trong hoa sảnh, Bạch Cơ, Vi phu nhân, và Vi Phong đang uống trò chuyện, Đoàn Nhi hấp tấp bước , báo việc Nguyên Diệu thấy Vi Đức Đoan.
Vi phu nhân vô cùng kinh ngạc, tay bà run run, chén trong tay rơi xuống đất "xoảng" một tiếng.
Vi Phong cũng ngạc nhiên, : "Phụ ở thế? Ở thế?"
Nguyên Diệu đáp: "Tiểu sinh thấy Vi lão về phía tiểu viện phòng luyện đan, đuổi theo thì ông ."
Vi phu nhân run giọng, : "Có ngươi nhầm ?"
Nguyên Diệu gãi đầu, : "Có lẽ . Tiểu sinh quen Vi lão , ông ..."
Đoàn Nhi : "Phu nhân, công t.ử miêu tả, chắc chắn là lão gia, thể sai ."
Vi phu nhân : "Đoàn Nhi, im miệng."
Vi Ngạn : "Có lẽ là Hiên Chi nhầm, thể là thấy Vương quản sự, Vương quản sự cũng thích mặc áo bào màu xanh, dáng gầy gò, chiều cao và tuổi tác cũng tương đương phụ ."
Nguyên Diệu đáp: "Có lẽ ."
Bạch Cơ vẫn lặng lẽ , lúc : "Chuyện nãy là ba trăm năm mươi lạng vàng để mua gối Mộng Tiên, tạm thời gác . Nếu Vi lão thực sự trở về, ông mới là quyền quyết định trong phủ, cũng là chủ nhân của gối Mộng Tiên, các tự ý bán gối Mộng Tiên cho , ông sẽ vui, gây tranh chấp. Ta đây sợ nhất phiền toái, hãy đợi gặp Vi lão hẵng tính."
Vi phu nhân thốt lên: "Phu quân sẽ trở về. Bạch Cơ cô nương cần lo lắng về điều ."
Bạch Cơ : "Vi phu nhân, bà thể chắc chắn Vi lão sẽ trở về?"
Vi phu nhân sắc mặt đổi, : "Chuyện ... bởi vì hiểu phu quân, ông quyết tìm tiên, chắc chắn sẽ lâu, ba năm năm năm sẽ trở về. Hơn nữa, ông để gối Mộng Tiên, mang theo, tức là giao cho xử lý, vẫn thể quyết định."
Bạch Cơ : "Không cần vội, hãy đợi thêm vài ngày nữa. Biết Vi lão sẽ trở về."
Vi phu nhân gì thêm.
Ngồi một lúc, Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Vi Ngạn bèn cáo từ.
Vi Phong tiễn Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Vi Ngạn đến cổng, lúc chia tay còn : "Bạch Cơ cô nương, chiếc gối Mộng Tiên nhiều . Nếu ngươi đổi ý định, xin hãy sớm báo, thì thể bỏ lỡ cơ hội thành tiên."
Bạch Cơ : "Vi hiệu úy, lẽ nhiều quan tâm đến gối Mộng Tiên nhưng chịu bỏ ba trăm năm mươi lạng vàng, chắc ai. Thôi , về suy nghĩ trả lời ngươi."
Vi Phong khách khí : "Được. Ta và mẫu sẽ đợi tin từ ngươi."
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Vi Ngạn lên xe ngựa rời .
Xe ngựa theo đường về phía bắc.
Trên xe ngựa, Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Vi Ngạn bắt đầu trò chuyện.
Vi Ngạn : "Bạch Cơ thật sự mua gối Mộng Tiên ? Nếu ngươi thành tiên , đừng quên thường xuyên về phàm trần thăm và Nguyên Diệu. Người , một thành tiên, gà ch.ó cũng lên tiên theo, ngươi còn mang Nguyên Diệu và cùng thành tiên nữa."
Nguyên Diệu lạnh cả , : "Đan Dương, chúng gà chó..."
Bạch Cơ : "Vi công t.ử đùa . Ta cũng duyên với tiên, chắc chắn thành tiên . Ta chỉ thấy gối Mộng Tiên thú vị mà thôi."
Nguyên Diệu kìm hỏi: "Bạch Cơ, chiếc gối Mộng Tiên thực sự là báu vật của tiên gia ? Nó thực sự khả năng khiến mơ thấy thần tiên ?"
Bạch Cơ đáp: "Không . Chiếc gối Mộng Tiên chỉ là một khối ngọc Long Vương mà thôi nhưng cũng xem là một báu vật đáng giá. Dù , một khối ngọc Long Vương chỉnh, hình cung lớn như hiếm, hơn nữa các hoa văn đó là tự nhiên, cũng khó tìm. Gối ngọc dùng để ngủ thể giúp thanh nhiệt, giải độc, thông khiếu, sáng mắt ."
Vi Ngạn thất vọng, : "Chú mang về một thứ là báu vật tiên gia."
Bạch Cơ tỏ hứng thú với chuyện khác, : "Vừa ở nhà Vi phủ, Hiên Chi thực sự thấy Vi lão ?"
Nguyên Diệu gật đầu, : "Thật sự thấy."
Vi Ngạn nghi ngờ, : "Có lẽ, Hiên Chi thấy Vương quản sự..." Nguyên Diệu quen Vi Đức Đoan, cũng quen quản sự Vương, thể phản bác nên im lặng.
Bạch Cơ hỏi: "Vi công tử, Vi lão xuất hành tìm tiên thật sự đột ngột ? ông cáo biệt bạn bè hữu ?"
Vi Ngạn đáp: "Không. Ta cũng thấy đột ngột, xa như mà lời từ biệt, quá kỳ lạ. Ngay cả bác của , tức là ca ca ruột của chú cũng ngạc nhiên. Lần chú tìm tiên, năm Hiển Khánh, mở tiệc mời ăn uống, cáo biệt mới ."
Bạch Cơ hỏi với vẻ thích thú: "Vi lão khi đó còn cáo biệt bạn bè mới ? Các ngươi đều bến tiễn đưa ? À đúng, lúc đó Vi công t.ử còn trong tã lót, bập bẹ học , chắc cũng chuyện ."
Vi Ngạn : "Thời Hiển Khánh, còn nhỏ, thực sự . gần đây, khi trò chuyện, phụ kể chuyện xưa. Khi đó tiệc từ biệt, hẹn bến đò đưa nhưng chú . Dù thì năm đó chú cũng cáo biệt, , quá đột ngột. dù chú cũng là tùy hứng, cũng quen ." Bạch Cơ gì.
Không lâu , xe ngựa đến chợ Tây.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Vi Ngạn cáo từ đường về Phiêu Miểu các. Vi Ngạn xe ngựa, trở về Vi phủ.
Bạch Cơ Nguyên Diệu một cái, : "Hiên Chi, ngươi trông vẻ suy tư nặng nề ?"
Nguyên Diệu đáp: "Bạch Cơ, thật tiểu sinh thật."
Bạch Cơ : "Vậy bây giờ Hiên Chi thể thật ."
Nguyên Diệu : "Thật , tiểu sinh ở Vi phủ thấy lẽ... là ma." Bạch Cơ nhướng mày, : "Ồ?"
Nguyên Diệu : "Khi đó, tiểu sinh là ma, tưởng là một vị khách, đến khi tiểu sinh đuổi theo đến tiểu viện thì thấy ông biến mất trong phòng luyện đan khóa, tiểu sinh mới thấy đúng. khi đó Đoàn Nhi cô nương đến, tiểu sinh sợ nàng hoảng sợ, chỉ là thấy đó biến mất ở tiểu viện. Trước mặt Vi phu nhân và Vi hiệu úy, tiểu sinh càng dám thật, họ sẽ cho rằng tiểu sinh nhảm."
Bạch Cơ : "Ngươi thấy hồn ma của Vi lão biến mất trong phòng luyện đan khóa ?"
Nguyên Diệu đáp: "Dù là Vi lão nhưng hồn ma đó thực sự phòng luyện đan khóa. Bạch Cơ, phòng luyện đan đó trông vẻ âm u lạ thường."
Bạch Cơ : "Chuyện thật thú vị."
Nguyên Diệu nhíu mày, : "Bạch Cơ, tiểu sinh một ý nghĩ đáng sợ."
Bạch Cơ hỏi: "Ý nghĩ gì?"
Nguyên Diệu do dự một chút : "Sau khi Vi lão trở về, từ miêu tả của Đan Dương, vẻ quan hệ giữa ông và Vi phu nhân cùng Vi hiệu úy lắm. Ông mang về chiếc gối Mộng Tiên quý giá, ý định bán nó dọn ở riêng. Còn Vi phu nhân và Vi hiệu úy dường như nhiều tiền, cần tiền gấp, họ thể tuyên bố với bên ngoài rằng Vi lão tìm tiên g.i.ế.c ông ... Vi lão trở thành hồn ma." Bạch Cơ trầm ngâm .
Nguyên Diệu : "Không nên nghĩ đến những điều đáng sợ như , dù phu thê còn tình cảm, cha con còn tình , cũng đến mức vì tiền mà điều độc ác. Hồn ma của Vi lão ... giải thích thế nào đây? Có lẽ ông tự gặp t.a.i n.ạ.n may mà qua đời..."
Bạch Cơ phá lên, : "Hiên Chi, cái giải thích 'tự gặp t.a.i n.ạ.n may mà qua đời' của ngươi thật miễn cưỡng. Rốt cuộc là chuyện gì, đợi tối nay chúng đến phòng luyện đan ở Vi phủ xem ."
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, tiểu sinh thấy sợ."
Bạch Cơ : "Hiên Chi sợ thấy hồn ma còn sợ gì nữa ?"
Nguyên Diệu : "So với hồn ma, tiểu sinh sợ thấy lòng hơn. Hồn ma chỉ dọa , khi tiếp xúc còn sợ nữa còn lòng càng rõ, sự sợ hãi càng khiến run rẩy, cũng khiến tuyệt vọng."
Bạch Cơ : "Nhìn nhiều sẽ quen thôi."
Nguyên Diệu : "Nhìn nhiều , tiểu sinh vẫn thấy sợ. điều khiến tiểu sinh an tâm là, lòng đáng sợ chỉ là thiểu , đa phần lòng vẫn đẽ."
Bạch Cơ : "Trong mắt , lòng đều như , luôn luôn hỗn độn. Điều khiển một chút thể hướng thiện, dụ dỗ một chút thể ác. Lòng vô cùng nhàm chán."
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ nghĩ là sai . Đa lòng đều thiện lương, chỉ thiểu là ác. Hơn nữa những kẻ ác nhiều, chỉ cần cảm hóa, thuyết phục, cũng thể cải tà quy chánh, một lòng hướng thiện. Giáo huấn của thánh nhân là để tự kiểm soát hành vi của , từ bỏ ác tâm, trở về thiện tâm..."
Bạch Cơ đỡ trán, : "Không , đầu đau, chắc là chất độc của nấm hết..."
Nguyên Diệu lo lắng : "Bạch Cơ chứ?"
Bạch Cơ : "Hiên Chi đừng thêm về giáo huấn của thánh nhân nữa, sẽ ."
"Ồ."
Nguyên Diệu bèn im lặng thêm giáo huấn của thánh nhân nữa.