Phiêu Miểu 6 - Quyển Thi Tịch - Chương 3: Tuyền Nữ
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:12:52
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một nữ t.ử mặc áo xanh chậm rãi bước tiếng động trong. Tuyền Nữ tóc xanh xõa vai, ngọc đai quấn tay, nàng mặc một bộ áo xanh thanh nhã và váy lụa màu xanh nước biển. Thân hình nàng yểu điệu, vai gầy như d.a.o cắt, eo thon như dải lụa, trông như một con cá đang bơi lượn.
Tuyền Nữ làn da mịn màng như ngọc trắng, tóc dày như tảo biển. Dung mạo nàng cũng xinh , mắt sáng răng trắng, vẻ khiến trăng hoa cũng thẹn thùng. Khác với loài , phần tai của nàng mang cá mỏng như cánh chuồn.
Nguyên Diệu gương mặt của Tuyền Nữ thì khỏi sững sờ. Gương mặt của Tuyền Nữ giống Bạch Cơ đến sáu bảy phần, nhất là đôi mắt, gần như giống y hệt.
Nguyên Diệu thầm nghĩ, Tuyền Nữ và Bạch Cơ giống như , chẳng lẽ họ là họ hàng ư? hình thái thì Tuyền Nữ rõ ràng là rồng mà là cá, chẳng lẽ nàng là một con cá rồng?!
Tuyền Nữ cúi chào Bạch Cơ, : "Giao tộc Tuyền Nữ gặp chủ nhân Long Vương."
Bạch Cơ nhướng mày, : "Ngươi là giao nhân? Ngẩng đầu lên."
Tuyền Nữ ngẩng đầu, đáp: "Phải."
Bạch Cơ chằm chằm gương mặt của Tuyền Nữ, : "Ngươi trông giống , nhất là đôi mắt."
Tuyền Nữ hoảng sợ, cúi đầu : "Tuyền Nữ dám! Dung mạo là thiên phú, Tuyền Nữ ý giống Long Vương bệ hạ, xin Long Vương bệ hạ thứ tội..."
Bạch Cơ : "Ta trách ngươi. Ta còn cảm thấy chúng duyên. Ta thích đôi mắt của ngươi, như chứa cả vũ trụ trời đẽ giống ."
Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh, : "Bạch Cơ, nào ai tự khen một cách lộ liễu như chứ?"
Bạch Cơ : "Hiên Chi, thỉnh thoảng tự khen cũng mà."
Long Ẩn bên cạnh lặng lẽ lắng , ánh mắt Nguyên Diệu nữa hiện lên sát khí thể che giấu.
Bạch Cơ hỏi Tuyền Nữ, : "Ngươi đến đây gì?"
Tuyền Nữ liếc Long Ẩn, ánh mắt rụt rè. Long Ẩn lạnh lùng : "Vương hỏi chuyện, ngươi trả lời thật thà." Bạch Cơ hài lòng.
Tuyền Nữ : "Thưa Long Vương bệ hạ, theo dấu khí của viên Thủy Chức Chi Linh mà đến nơi tìm kiếm công chúa của tộc giao nhân." Bạch Cơ nghi hoặc, : "Công chúa của tộc giao nhân?"
Tuyền Nữ : "Chuyện là thế ..."
Năm trăm năm , tiểu công chúa Di Quang của tộc giao nhân vì nghịch ngợm, tự rời khỏi đảo Phù Chức của tộc giao nhân, là phiêu lưu giữa núi và biển. Giao Vương và hoàng hậu phát hiện con gái nhỏ biến mất bèn phái tìm khắp các vùng biển lớn, tìm lâu cũng thấy .
Giao Vương và hoàng hậu vô cùng lo lắng, Di Quang còn trưởng thành, khả năng tự bảo vệ , lỡ nếu gặp nguy hiểm thì ?
Không lâu giao nhân tìm Di Quang mang về một tin . Di Quang gặp địa chấn ở vùng Quy Hư sóng thần cuốn lòng đất, may gặp nạn. Giao Vương và hoàng hậu đau buồn, trong một thời gian dài họ thể vượt qua nỗi đau mất con gái.
Một tháng đúng dịp tộc giao nhân tổ chức một đại lễ ngàn năm một , Đại Vu trong lễ hội mở bảo vật bí mật của tộc giao nhân là kính Bát Hoang để khám phá bí mật của trời đất và núi biển, đưa chỉ dẫn và gợi ý cho đồng tộc. Vô tình Đại Vu cảm nhận linh hồn Thủy Chức của Di Quang trong kính Bát Hoang, điều nghĩa là tiểu công chúa gặp nạn ở Quy Hư năm xưa thể vẫn còn sống.
Đại Vu lập tức báo chuyện cho Giao Vương và hoàng hậu. Giao Vương và hoàng hậu buồn vui, họ sốt ruột tìm con gái nhỏ. Đại Vu với Giao Vương rằng ông cảm nhận linh hồn Thủy Chức của Di Quang ở đất liền.
Từ xưa đến nay, tộc giao nhân ít khi lên đất liền vì họ sợ loài . Con yêu thích kỳ trân dị bảo, nước mắt, dầu mỡ, thậm chí da, nội tạng và m.á.u của giao nhân đều coi là vật liệu quý giá trong các tài liệu ghi chép của con . Một khi họ lên bờ thì sẽ kẻ thù truyền kiếp là Đán bắt giữ, g.i.ế.c c.h.ế.t, phân cắt và biến các phần cơ thể của họ thành báu vật truyền từ đời sang đời khác.
Giao Vương đau đầu. Tộc giao nhân đời đời xa lánh đất liền, xa lạ với phong tục tập quán đất liền, dù phái một đội dũng sĩ liều mạng lên đất liền, cũng khó tìm thấy Di Quang và đưa nàng về.
Hoàng hậu chợt nghĩ đến Long Ẩn.
Sau trận đại chiến thiên địa, Long Ẩn trọng thương, lưu lạc đến đảo Phù Chức Giao Vương và hoàng hậu cứu giúp. Long Vương chịu thiên phạt lưu đày đất liền biển. Trong thời gian dài, bốn vùng biển chủ, Long Ẩn dần dần thống nhất các tộc biển phân rã. Ngày nay bốn biển tám hoang đều xem Long Ẩn là thủ lĩnh. Tộc giao nhân vì cứu Long Ẩn và dâng hiến sức mạnh Tổ Long cho Long Ẩn nên trở thành yêu tộc đầu mười phương biển cả, quan hệ mật thiết với Long Ẩn.
Hoàng hậu cho rằng thể nhờ Long Ẩn giúp đỡ.
Giao Vương thư phái đưa đến Đảo Kình Lạc cho Long Ẩn, khẩn cầu giúp tộc giao nhân tìm công chúa lưu lạc đất liền.
Long Ẩn đồng ý.
Mỗi thời gian thì mười phương yêu tộc sẽ tiến cống cho Long Ẩn những báu vật và mỹ nhân, trong những mỹ nhân tiến cống, Tuyền Nữ là Long Ẩn sủng ái nhất. Giao Vương bèn đưa viên Thủy Chức Chi Linh Đại Vu truyền linh lực cho Tuyền Nữ để nàng hỗ trợ Long Ẩn, chắc chắn tìm thấy Di Quang.
Long Ẩn đưa Tuyền Nữ lên đất liền, Tuyền Nữ dựa chỉ dẫn của viên Thủy Chức Chi Linh, theo linh hồn Thủy Chức của Di Quang đến trang viên ngoại ô Trường An.
Bạch Cơ hỏi Tuyền Nữ: "Nơi viên Thủy Chức Chi Linh chỉ dẫn là hồ sen Vọng Thư ở sân ?"
Tuyền Nữ đáp: " . Vừa xem thấy, hồ sen Vọng Thư thực sự một chút linh hồn Thủy Chức của công chúa. Chỉ là vẫn tung tích của công chúa."
Bạch Cơ : "Ta công chúa Di Quang ở ."
Tuyền Nữ : "Xin Long Vương bệ hạ chỉ dẫn."
Bạch Cơ đảo mắt chuyển đề tài.
"Đối với Giao Vương, công chúa Di Quang quan trọng ? Đối với ngươi, tìm công chúa Di Quang quan trọng ?"
Tuyền Nữ : "Công chúa là con gái Giao Vương và hoàng hậu yêu thương nhất, tìm công chúa là mệnh lệnh của vương, dù hy sinh mạng sống thì cũng thành."
Bạch Cơ : "Theo thì công chúa Di Quang đang đường đến đây, các ngươi chỉ cần đợi vài ngày nữa là nàng sẽ đến. Tuy nhiên, việc thể tìm nàng là một chuyện chắc chắn."
Tuyền Nữ nghi hoặc.
"Long Vương bệ hạ, lời của ngài là ý gì? Công chúa đường đến đây tại thể tìm ?"
Bạch Cơ : "Bởi vì chắc chắn bạn của mang cái gì về..."
Long Ẩn và Tuyền Nữ liên quan đến hồ sen Vọng Thư nên họ ở trong trang viên. Quản sự thấy thêm hai khách bèn thu xếp thêm hai phòng khách, đón tiếp nồng hậu.
Bạch Cơ lấy viên Thủy Chức Chi Linh từ Tuyền Nữ, cùng Nguyên Diệu đến bên hồ sen Vọng Thư.
Đóa sen khổng lồ héo úa cô độc giữa làn sóng nước lung linh, trông vô cùng hiu quạnh.
Bạch Cơ đưa viên Thủy Chức Chi Linh đến gần đóa sen màu xám đen, một tia sáng yếu ớt như đom đóm lấp lánh hoa sen.
Nguyên Diệu thấy một ảo ảnh mơ hồ trong ánh sáng đom đóm yếu ớt.
Là một cô nương loài đang ngủ.
Dung mạo cô nương xinh , mặc áo cung đình màu trắng, tư thế ngủ như một đóa sen đang nở.
Cô nương đó mặc trang phục cung đình, một vết đỏ ở ngực, trông như cánh hoa sen đỏ giống như ngọn lửa màu máu, vết đỏ đó loang thành các dải màu đậm nhạt khác .
Nguyên Diệu tưởng rằng vết đỏ ở n.g.ự.c của nữ nhân là chỉ thêu trang phục cung đình nhưng khi kỹ thì lập tức kinh ngạc.
Vết đỏ ở n.g.ự.c nữ nhân là vết máu, n.g.ự.c nàng một lỗ hổng, nơi lẽ là tim trống rỗng.
Sen Vọng Thư cận kề cái c.h.ế.t thể duy trì kết nối lâu dài với Thủy Chức Chi Linh, chẳng bao lâu , ảo ảnh của nữ nhân trong trang phục cung đình biến mất như sương mai.
"Bạch... Bạch Cơ, chuyện là ? Trái tim của nữ nhân đó ?"
Nguyên Diệu kìm , run giọng hỏi.
Bạch Cơ thu linh hồn của Thủy Chức Chi Linh , : "Xem đây là một câu chuyện buồn. Rốt cuộc là chuyện gì xảy thì đợi Vi công t.ử đem cá trắng tới mới ."
Nguyên Diệu hỏi: "Nữ nhân quan hệ gì với công chúa Di Quang?"
Bạch Cơ lắc đầu, : "Không rõ nhưng nàng chắc hẳn là quan trọng đối với công chúa Di Quang. Quan trọng đến mức nàng sẵn sàng hy sinh mạng sống của để bảo vệ linh hồn của công chúa, bảo vệ suốt năm trăm năm."
Nguyên Diệu buồn, : "Nghe thật cảm động mà cũng thật buồn."
*
Bạch Cơ thấy cổ Nguyên Diệu bầm tím, kìm mà đưa tay chạm .
"Cổ Hiên Chi còn đau ?"
Nguyên Diệu lắc đầu, : "Không đau nữa, ."
Có ánh sáng dịu dàng chảy từ đầu ngón tay Bạch Cơ.
Nguyên Diệu chỉ cảm thấy như một cơn gió mềm mại nhẹ nhàng chạm da, mát mẻ như nước, cơn đau ở cổ lập tức giảm nhiều.
"Hiên Chi cố gắng tránh xa Long Ẩn, cũng sẽ gì." Nguyên Diệu gật đầu.
Ánh mắt Bạch Cơ dần trở nên lạnh lùng, : "Đợi giúp Vi công t.ử cứu sống sen Vọng Thư thì sẽ bắt Long Ẩn trả giá."
Nguyên Diệu kinh hãi, vội : "Bạch Cơ vẫn nên thôi . Mọi việc nên dĩ hòa vi quý, nếu như Long Ẩn tranh đoạt vị trí Long Vương nên đừng khơi mào xung đột."
Bạch Cơ Nguyên Diệu hỏi: "Hiên Chi, điều quan trọng nhất trong lòng ngươi là gì?"
Nàng, nàng là quan trọng nhất.
Nguyên Diệu thầm .
"Ta nghĩ rằng, xung đột là quan trọng nhất. Mỗi ngày ngươi bận rộn thu thập nhân quả, bận sách và ghi chép, Ly Nô lão bận rộn cá và ăn cá, cuộc sống như , trong lòng là quan trọng nhất." Bạch Cơ , : "Ta hiểu ."
Nguyên Diệu kìm mà hỏi: "Bạch Cơ, trong lòng ngươi điều gì là quan trọng nhất?" Bạch Cơ suy nghĩ.
Nguyên Diệu kìm mà trả lời: "Chắc chắn là Phiêu Miểu các và nhân quả, vì đây là ý nghĩa của việc ngươi tu luyện và rèn luyện trong nhân gian đạo."
Bạch Cơ , : "Nhân quả quan trọng nhưng Hiên Chi cũng quan trọng."
Nguyên Diệu đỏ mặt, tâm trạng thể bình tĩnh, : "Ta cũng quan trọng ?"
" , Hiên Chi đặc biệt, cả con và phi nhân đều ngươi thu hút đến Phiêu Miểu các. Không giấu Hiên Chi, đây mất mười năm một trăm năm mới vài ba nhân quả, nhưng kể từ khi ngươi đến Phiêu Miểu các, nhận nhiều nhân quả! Thực , luôn nghĩ đến việc tăng lương cho ngươi nhưng cứ đến lúc phát lương thì bận mà quên mất." Tâm trạng Nguyên Diệu lập tức trở nên buồn bã.
"... Bạch Cơ thấy quan trọng, chỉ vì thể thu hút yêu quái, mang đến cho ngươi nhiều nhân quả hơn ?"
" ."
"... Cũng thôi."
"Hiên Chi giống như mặt trời , các vì mặt trời thu hút xoay quanh mặt trời, con và phi nhân lòng của Hiên Chi thu hút và xoay quanh Hiên Chi. Ta cũng Hiên Chi thu hút, trong lòng Hiên Chi giống như mặt trời rực rỡ ánh sáng, là sự tồn tại quan trọng." Bạch Cơ .
Nguyên Diệu Bạch Cơ khen giống như mặt trời rực rỡ ánh sáng thì sự buồn bã lập tức biến mất, trở nên vui vẻ.
"Bạch Cơ cũng quan trọng trong lòng . Ngươi giống như mặt trăng, thần bí và xinh , là nguồn cảm hứng cho thơ ca."
"Ừm, Hiên Chi, thơ ca ngươi , đa đều hiểu... Thơ ca và từ ngữ của con khó hiểu."
"Ta thể dạy ngươi thơ, , tự nhiên sẽ hiểu ."
"Thôi, phiền phức quá. Ta thể hiểu sách trong phố là đủ ."
"A, sách trong phố mới nhất, quên mua mất."
"Ngày mai về Phiêu Miểu các mua."
"Bạch Cơ sẽ tăng lương cho ..."
"Hiên Chi, ánh trăng đêm nay thật ."
"Chuyện tăng lương..."
"Gió đêm trong núi lạnh, nên nhiều, nhất là về nghỉ sớm ."
"...."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu trò chuyện rời khỏi sân , về phòng khách.
Sau một cây hợp hoan, Long Ẩn lặng lẽ theo bóng dáng Bạch Cơ và Nguyên Diệu dần xa. Trong mắt tràn đầy những d.ụ.c vọng hỗn độn như sóng biển cuồng bạo như bầu trời đêm tối tăm nhất.
*
Đêm khuya, Nguyên Diệu trở về phòng khách, cảm thấy mệt mỏi bèn xuống nghỉ ngơi.
Nguyên Diệu quyết định, ngày mai về Phiêu Miểu các sẽ hợp tác với Lý Nô, rõ chuyện lương bổng với Bạch Cơ.
Nguyên Diệu mơ màng chìm giấc ngủ.
*
Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương sen,quấn quýt trong giấc mơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-6-quyen-thi-tich/chuong-3-tuyen-nu.html.]
Nguyên Diệu mơ thấy một giấc mơ.
Trong mơ thấy một cung điện rộng lớn và lộng lẫy, trong hơn một nghìn căn phòng ở khu vườn phía tây của cung điện, những dòng nước chảy quanh các ngưỡng cửa và lan tỏa khắp nơi.
Trong dòng nước, rêu xanh và cỏ nước phủ kín các bậc thang cùng với những đám sen lớn mọc trong nước như trong mơ, như tiên cảnh.
Giữa những đóa sen những đóa cao một trượng, hoa to như chiếc ô, lá sen xanh mướt tràn ngập.
Dưới ánh trăng, những đóa sen hồng nhạt và lá sen xanh biếc mở , ánh sáng lan tỏa, đến ngỡ ngàng.
Một nữ nhân mặc trang phục cung đình bậc thang bên bờ nước, nàng đặt tay lên má trung tâm của dòng nước, mỉm .
Trong làn sóng nước, một giao nhân đang bơi lội. Giao nhân với mái tóc dài màu xanh thẫm như tảo biển, chiếc đuôi như quạt lông vũ tuyệt , vẽ nên những đường cong mượt mà trong nước.
Giao nhân bơi trong nước thấy một đóa sen bèn vươn , đưa tay hái.
Giao nhân lặn xuống nước.
Chỉ trong chốc lát đến mặt A Thư bậc thang, một đóa sen từ từ nổi lên từ nước.
Cánh hoa còn đọng nước tươi tắn, mỗi giọt nước đều như chứa một vầng trăng sáng.
Trên cành sen xanh biếc một bàn tay trắng muốt.
Giao nhân nhô nửa đầu khỏi nước, chớp đôi mắt to tinh nghịch A Thư.
A Thư nhận lấy đóa sen mỉm : "Cảm ơn."
Giao nhân lao khỏi nước b.ắ.n lên A Thư đầy nước.
A Thư hề giận, còn bước thêm vài bậc, ngâm nửa trong nước.
Giao nhân bên cạnh A Thư, cả hai cùng ngắm trăng.
A Thư : "Ngươi tên là gì? Không giao nhân các ngươi tên ?" Giao nhân gật đầu, ý chỉ giao nhân tên. Nó để biểu đạt tên , thấy ánh trăng chiếu đóa sen trong nước như một làn lụa mỏng, nó bỗng nảy ý tưởng, dùng tay hiệu về phía mặt trăng.
A Thư hiểu, : "Tên của ngươi liên quan đến mặt trăng? Vậy gọi bạn là A Nguyệt nhé!" Giao nhân ngẩn , miễn cưỡng gật đầu chấp nhận cái tên A Nguyệt.
"A Nguyệt luôn ? Hay là tất cả giao nhân đều ?" A Nguyệt thì lắc đầu. Nó chỉ cổ họng , hiệu vài .
A Thư hiểu, : "Ngươi , giao nhân các ngươi cũng nhưng bạn gặp t.a.i n.ạ.n nên mất giọng ?" A Nguyệt gật đầu.
A Thư buồn bã, : "Vậy ngươi thể phục hồi giọng ?" A Nguyệt lắc đầu gật đầu.
A Thư lẩm bẩm: "Ngày mai sẽ hỏi thầy t.h.u.ố.c xem phương t.h.u.ố.c nào giúp phục hồi giọng ."
Trong giấc mơ, Nguyên Diệu lang thang trong cung điện mơ hồ và rộng lớn , thỉnh thoảng thấy những cảnh tượng khác trong làn sương trắng mờ ảo.
Phần lớn đều là đêm trăng.
A Thư và A Nguyệt chơi đùa giữa những đóa sen.
A Thư mang đến cho A Nguyệt t.h.u.ố.c giúp phục hồi giọng .
Thuốc đắng, A Nguyệt uống một ngụm nhăn mày uống nữa.
A Thư như biến phép lấy bánh chà là mật ong từ tay áo đặt miệng A Nguyệt.
A Nguyệt ăn bánh chà là ngọt ngào, mày chợt giãn .
A Thư dùng bánh chà là dụ A Nguyệt uống thuốc, A Nguyệt vì vị ngọt đó nên chịu đựng uống hết chén t.h.u.ố.c đắng.
Uống t.h.u.ố.c một thời gian, giọng của A Nguyệt dần phục hồi.
Trong giấc mơ, Nguyên Diệu thấy tiếng hát của giao nhân.
Đó là giọng hát đẽ và huyền ảo như tiếng sóng biển đầu tiên khi trời đất mới mở , như một con cá linh đang bơi trong làn tơ mỏng dậy lên những gợn sóng nhỏ khiến mê mải.
Giọng hát của giao nhân vang vọng trung của cung điện Vị Ương, mở một cảnh tượng huyền ảo của đêm trăng và hoa sen.
Nguyên Diệu thấy đỉnh Long Thủ Nguyên, chính điện của cung Vị Ương, một cây san hô khổng lồ nở rộ trong tiếng hát của giao nhân, những quả san hô cây từ xanh biến thành đỏ rực.
Trong cây san hô một bóng mờ ảo. Người đó mặc áo đỏ, tóc trắng, dáng còng, dựa cây san hô mà sống, vẻ như một bà lão.
Bà lão san hô từ xa vẫy tay với Nguyên Diệu.
"Người trộm giấc mơ đây."
Nguyên Diệu trong trạng thái mơ hồ, thể kiềm chế mà bay về phía bà lão san hô.
Bà lão san hô đầy nếp nhăn, trải qua bao nhiêu thăng trầm, đôi mắt sâu hỏm, miệng gần như còn răng.
"Bà lão, xin hỏi bà gọi việc gì?" Nguyên Diệu cúi chào, lịch sự hỏi.
"Haiz..."
Bà lão san hô thở dài một tiếng, : "Họ cần một trái tim để sống tiếp. Công chúa cần một trái tim để trốn thoát. Ngươi trộm giấc mơ thể cho họ mượn trái tim của ngươi ?" Nguyên Diệu giật , dù ngây thơ bụng, cũng trái tim thể cho mượn dễ dàng, vì tim sẽ c.h.ế.t.
Nguyên Diệu định từ chối.
Bà lão san hô n.g.ự.c Nguyên Diệu thở dài một tiếng, : "Thôi, hỏi nhầm , ngươi thể giúp họ." Nguyên Diệu bối rối.
Bà lão san hô : "Người trộm giấc mơ, chính ngươi cũng tim." Nguyên Diệu trong lòng kỳ lạ, cúi đầu n.g.ự.c mới phát hiện n.g.ự.c trống rỗng, chỗ vốn dĩ là trái tim chỉ còn một lỗ hổng.
Xung quanh lỗ hổng, m.á.u đang chảy rỉ rả.
"Á..."
Nguyên Diệu giật tỉnh dậy.
Đêm tối đen như mực, Nguyên Diệu dậy trong bóng tối.
Mùa hè trời nóng thêm giấc mơ cho kinh hãi, mồ hôi thấm ướt quần áo của Nguyên Diệu khiến cảm thấy nóng nực.
Nguyên Diệu xuống giường, bước đến bên cửa sổ, định mở cửa sổ để thoáng khí.
Ngoài cửa sổ, ánh trăng như nước, một cơn gió đêm mát lạnh thổi qua khiến Nguyên Diệu cảm thấy mát mẻ và dễ chịu.
Nguyên Diệu đang suy nghĩ về giấc mơ kỳ lạ , đột nhiên thấy tiếng nức nở của một con gái trong gió đêm.
Ai? Ai đang ?
Nguyên Diệu thò đầu ngoài cửa sổ xung quanh.
Không xa lắm, trong vườn hoa, một giàn hoa t.ử đằng, lờ mờ xuất hiện bóng dáng uyển chuyển của một .
Dưới giàn hoa t.ử đằng, ghế đá một con gái tóc đen xõa dài đang .
Cô nương đang nức nở trong đau lòng.
Hoa t.ử đằng rủ xuống như rèm, che khuất hình cô nương, Nguyên Diệu rõ ngươi là ai.
Đêm khuya thế , ai đang đau lòng như ?
Nguyên Diệu thấy khó hiểu.
Một cơn gió đêm thổi qua rèm hoa t.ử đằng, hoa lá bay tán loạn, một nửa khuôn mặt cô nương lộ ánh trăng.
Thì là Bạch Cơ.
Nguyên Diệu trong lòng kinh ngạc, kịp nghĩ ngợi, vội vàng đẩy cửa phòng bước .
Bạch Cơ vì đau lòng một giữa đêm khuya? Chẳng lẽ nàng nỗi khổ thể giải? Dù thế nào thì cũng an ủi nàng , dù thể giúp nàng giải sầu, ít nhất cũng ở bên cạnh nàng.
Nguyên Diệu đến giàn hoa t.ử đằng, đầu tiên thu hút bởi những viên ngọc trai lấp lánh đầy đất mới rõ cô nương đang
.
Hóa là Tuyền Nữ.
Tuyền Nữ ghế đá, vẻ mặt bi thương đau khổ, lặng lẽ rơi lệ, nức nở đến đau lòng. Nước mắt ngươi rơi xuống đất hóa thành những viên ngọc trai xinh .
Tuyền Nữ thấy Nguyên Diệu đột nhiên xuất hiện mặt thì kinh ngạc, trong chốc lát quên cả .
Khuôn mặt Tuyền Nữ giống với Bạch Cơ, Nguyên Diệu nhầm, tưởng là Bạch Cơ nên mới vội vàng chạy đến.
Đối diện với Tuyền Nữ, Nguyên Diệu thấy lúng túng. Ở cũng đúng, rời cũng . Hắn đành mở miệng : "Tuyền Nữ cô nương, đời khó tránh nhiều chuyện buồn, việc nên thoáng một chút, nên quá đau lòng."
Tuyền Nữ Nguyên Diệu, mặt lộ vẻ bi thương : "Cứu với, sợ lắm..."
Nguyên Diệu giật , : "Đã xảy chuyện gì ?"
Tuyền Nữ thôi, ngươi dùng đôi mắt giống hệt Bạch Cơ Nguyên Diệu, ánh mắt đầy sợ hãi, bất lực, tuyệt vọng.
"Ta và các nàng ... đều sẽ c.h.ế.t..."
Tuyền Nữ đầu đuôi, Nguyên Diệu hiểu.
"Đã xảy chuyện gì? Các nàng là ai? Tại các ngươi sẽ c.h.ế.t?"
Tuyền Nữ run rẩy, giọng run run: "Ta... dám ... sợ lắm, ai thể cứu chúng ..."
Nguyên Diệu hiểu cũng dám hỏi thêm, chỉ thể : "Tuyền Nữ cô nương, ngươi là giao nhân, chuyện gì thì thể cầu cứu Giao Vương..."
Tuyền Nữ lắc đầu, : "Từ khi chúng rời khỏi đảo Phù Chức đưa đến Đảo Kình Lạc, vận mệnh của chúng dâng hiến cho chủ tứ hải, Long vương, Giao Vương cũng thể bảo vệ chúng . Chúng dùng mạng sống để phục vụ Long vương là để bảo vệ đồng tộc trong biển."
Nguyên Diệu đến tên Long vương bèn : "Nếu ngươi phục vụ Long vương, điều gì khó khăn giải quyết thì thể với Bạch Cơ. Nàng tuy trông đáng tin cậy nhưng bản tính thiện lương, cũng trách nhiệm, chắc chắn sẽ bảo vệ ngươi."
Nghe Nguyên Diệu nhắc đến Bạch Cơ, ánh mắt Tuyền Nữ càng bi thương, càng tuyệt vọng hơn.
"Long vương... e rằng thể cứu chúng ..."
Nguyên Diệu nghĩ rằng ý của Tuyền Nữ là, Bạch Cơ thể biển, lâu ngày ở biển nên nàng thể nhờ Bạch Cơ giúp đỡ .
Nguyên Diệu suy nghĩ một lúc, : "Vậy ngươi thể nhờ Long Ẩn giúp đỡ. Hắn thế Bạch Cơ thống lĩnh chúng sinh bốn biển, chắc chắn năng lực và khí độ của một vị vua, sẽ giúp đỡ cô."
Nguyên Diệu nhắc đến Long Ẩn, Tuyền Nữ càng run rẩy, thôi, vài mở miệng nhưng thể thốt thành lời.
Lúc , Tuyền Nữ đột nhiên thấy gì đó, nàng về phía Nguyên Diệu, mặt mày dần dần tái nhợt như c.h.ế.t, ánh mắt dần dần tràn đầy sợ hãi.
Nguyên Diệu nhận , vẫn tiếp tục chuyện.
"Không vì , Long Ẩn dường như ghét tiểu sinh còn g.i.ế.c tiểu sinh, thể là vì ghét loài ..."
Tuyền Nữ chằm chằm lưng Nguyên Diệu, sợ hãi tột độ, thậm chí dám để rơi những giọt nước mắt tràn khỏi mắt, cơ thể nàng vì còn sức mà từ từ trượt khỏi ghế đá ngã xuống đất.
Nguyên Diệu cảm thấy điều gì đó , theo ánh mắt sợ hãi của Tuyền Nữ, đầu .
Một con rồng đen khổng lồ ẩn trong bóng đêm đang ngay lưng tiểu thư sinh.
Thân hình rồng đen uyển chuyển, móng vuốt mạnh mẽ, đầu rồng to lớn như ngôi nhà, râu rồng dựng ngược, ánh mắt lạnh lùng và tàn nhẫn.
Tiểu thư sinh đầu , rồng đen bèn há miệng lớn nuốt chửng bụng.
"Á á á..."
Nguyên Diệu một nữa bừng tỉnh.
Nguyên Diệu tỉnh dậy từ cơn ác mộng, mồ hôi lạnh ướt đẫm, chút sức lực. Hắn giường La Hán thở hổn hển từng . Nguyên Diệu trải qua hai ác mộng liên tiếp khiến cảm thấy kiệt sức và yếu đuối. Đầu óc trống rỗng, hiện tại là thực mơ.
Bên ngoài cửa sổ, bầu trời bắt đầu sáng lên.
Trời sáng .