Phiêu Miểu 6 - Quyển Thi Tịch - Chương 4: Trúc Sinh Quán
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:13:04
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gió thổi qua vườn tre, ánh trăng chiếu qua cửa sổ lá chuối.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu đang dạo trong Trúc Sinh Quán, khách đến, nghệ sĩ và thị nữ đều thấy họ.
Trúc Sinh Quán treo đèn lồng rực rỡ, tiếng nhạc ngừng. Trong đại sảnh, đài múa vài nàng vũ công xinh yêu kiều đang múa điệu Thác Chi, một nhóm khách đài uống rượu xem múa. Trong sân , các phòng nhã quan tổ chức tiệc, chén rượu cạn đầy, giao tiếp đối đáp. Cũng văn nhân trong phòng yên tĩnh ca kỹ gảy đàn, tìm kiếm cảm hứng trong rượu ngon và âm nhạc, vung bút thơ. Lại những khách đa tình, cùng ca kỹ thiết ánh trăng hoa, tình tứ lãng mạn.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu trong sân , nên bắt đầu từ để điều tra thì thấy Nhược Tư và A Hoa tới.
Nguyên Diệu vội nép một bụi cây chuối rậm rạp, dùng lá chuối che . Hắn lá chuối mới nhớ , ăn viên hoa Ẩn Cốt, dù trốn, Nhược Tư và A Hoa cũng thấy .
Bạch Cơ thuận thế lên một chiếc ghế đá, tự nhiên chờ Nhược Tư và A Hoa qua.
Nhược Tư khoác một chiếc áo choàng, dường như từ ngoài về, phong trần mệt mỏi, bước vội vã. Nhược Tư gỡ mũ choàng, cởi áo choàng ném cho A Hoa bên cạnh.
"Khi ở đây, Trúc Sinh Quán chuyện gì ?"
Nhược Tư hỏi.
A Hoa đáp: "Không chuyện gì, thứ như thường. Ồ, đúng , Dạ Xoa nhắn lời, bảo khi ngươi về hãy đến Hoàng Kim Đài một chuyến, Quỷ Vương chuyện hỏi ngươi."
Nhược Tư biến sắc, : "Xem quả thật như chủ nhân , Quỷ Vương phát hiện, thể ở Trúc Sinh Quán nữa ."
A Hoa là một con nhện hoa, run rẩy : "Vậy ? Quỷ Vương đáng sợ, yêu quái nào chống đều c.h.ế.t thảm."
Trong mắt Nhược Tư hiện lên sự sợ hãi, : "Chống chủ nhân cũng kết cục ."
A Hoa hỏi: "Nhược Tư tỷ tỷ, chúng nên gì bây giờ?"
Nhược Tư trầm ngâm một lúc, : "Ta vẫn nên Hoàng Kim Đài một chuyến. Chiều nay, của Quỷ Vương tới, cũng coi như tạm qua , đoán Quỷ Vương chỉ là hỏi han bình thường, lanh lợi một chút, đối phó qua loa là ."
Nguyên Diệu toát mồ hôi. Nhược Tư thật sự nghĩ và Bạch Cơ là sứ giả của Quỷ Vương, tưởng qua mặt . Thực cuộc thẩm vấn của Quỷ Vương bắt đầu, Quỷ Vương cũng dễ dàng lừa, chuyến của nàng chỉ e là lành ít dữ nhiều.
Nhược Tư : "A Hoa, để tránh đêm dài lắm mộng, ngươi đưa ba món m.á.u tươi mới lấy ngoài thành đến Cốc Quỷ Bút cho chủ nhân. Ta Hoàng Kim Đài xem tình hình thế nào, về quyết định bỏ Trúc Sinh Quán . Ý của chủ nhân là nếu Quỷ Vương phát hiện thì bỏ Trúc Sinh Quán. Dù phường Bình Khang là địa bàn của Quỷ Vương, chủ nhân lén lút việc ở Trúc Sinh Quán là vượt qua ranh giới, phá vỡ quy tắc của yến tiệc ác yêu ."
A Hoa suy nghĩ một lúc, : "Quỷ Vương chỉ cần điều tra một chút là Anh Tuyết... Dù chủ nhân bỏ Trúc Sinh Quán, Quỷ Vương cũng sẽ chủ nhân đến phường Bình Khang săn mồi, chúng khó mà thoát tội..."
Nhược Tư : "Chuyện săn mồi thể giấu . Chủ nhân cũng định giấu, ác yêu đôi khi vượt qua ranh giới săn một ít m.á.u tươi bình thường cũng chuyện lớn, xin , bồi thường là . Chủ nhân là giấu chuyện của tiêu dẫn hồn và chuyện kích động ly gián giữa Quỷ Vương và Long Vương."
A Hoa : "Chủ nhân thật sự kích động ly gián Quỷ Vương và Long Vương ? Sao đồn trong phường Quỷ Vương và Long Vương tình cảm càng sâu đậm, Quỷ Vương còn trồng hoa đào ở Long Thủ Nguyên, mở tiệc rượu, vẻ là kết duyên?"
Nguyên Diệu , khỏi hổ, tất cả đều là do múa bút đúng chỗ, gây hiểu lầm . cũng , tin đồn kiểu , ba thành hổ, ngờ lan truyền như .
Nhược Tư : "Tình cảm nam nữ lãng mạn, biến đổi lường, sáng mưa chiều nắng, chúng là ngoài . Bất kể tình cảm của Long Vương và Quỷ Vương thế nào, việc chủ nhân ly gián là giấu kín. Nếu , đồng thời đắc tội hai nhân vật lớn là một rắc rối lớn."
A Hoa hỏi: "Nhược Tư tỷ tỷ, chủ nhân sợ Quỷ Vương ?"
Nhược Tư : "Nếu chủ nhân sợ Quỷ Vương những chuyện . Chủ nhân đến Trường An là để báo thù Quỷ Vương, g.i.ế.c Quỷ Vương từ lâu . Kích động ly gián chỉ là mượn lực đ.á.n.h lực, núi xem hổ đấu, đợi Quỷ Vương suy yếu, ngài mới tay, thu lợi từ chiến tranh."
A Hoa bối rối, : "Nhược Tư tỷ tỷ, luôn hiểu, chủ nhân thù hận gì với Quỷ Vương thế?"
Nhược Tư : "Ngươi còn nhớ Xà phu nhân Quỷ Vương đ.á.n.h bại, rời khỏi Trường An ?"
A Hoa gật đầu, : "Nhớ. Nghe đồn Xà phu nhân thảm, dù thoát c.h.ế.t rời khỏi Trường An nhưng mấy đứa con trai của bà đều Quỷ Vương ném vạc trăm quỷ, nấu sống thành canh rắn, ăn hết."
Nhược Tư : "Chủ nhân là nghĩa của Xà phu nhân. Hắn đến đây để rửa hận cho nghĩa tỉ và báo thù cho mấy đứa cháu ngoại."
A Hoa kinh ngạc: "A? Vậy chúng , những tiểu yêu quái cấp thấp , cuốn ân oán giữa những đại yêu quái, chỉ cần một bước sai lầm sẽ tan xương nát thịt, kết cục ..."
Nguyên Diệu cũng giật , ngờ chuyện ẩn chứa một đoạn ân oán như .
Nhược Tư : "Phú quý hiểm trung cầu, các đại yêu quái tranh đấu, đối với những tiểu yêu quái như chúng cũng là một cơ hội để một bước lên trời. Nếu chủ nhân thực sự lật đổ Quỷ Vương, sẽ trở thành đại yêu quái ghê gớm nhất ở Trường An, chúng theo còn thể chịu thiệt ? Ngươi xem tứ đại yêu nữ trướng Quỷ Vương bình thường oai phong bao? Nhất là con mèo cái Đồi Mồi, nàng qua nơi nào, bách quỷ đều cúi đầu. Nếu chủ nhân trở thành vương của các yêu quái, chúng cũng sẽ như Đồi Mồi và các nàng thôi."
A Hoa vẫn bất an.
Nhược Tư lấy áo choàng từ tay A Hoa, : "Thôi , nhiều nữa. A Hoa, ngươi mang ba món m.á.u tươi đến Cốc Quỷ Bút . Ta tắm rửa xong sẽ đến Hoàng Kim Đài."
"Được."
A Hoa gật đầu.
Nhược Tư phòng tắm rửa, A Hoa , dọc theo con đường đá cuội đến một sân nhỏ khác.
Nguyên Diệu liếc Bạch Cơ, và Bạch Cơ đều ăn viên hoa Ẩn Cốt, thể thấy nhưng khác thấy họ.
Bạch Cơ dậy, đầu Nguyên Diệu, chỉ A Hoa.
Nguyên Diệu hiểu ý, Bạch Cơ theo dõi A Hoa.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu theo A Hoa, băng qua một bức tường hoa, đến một sân nhỏ khác.
Sân nhỏ đầy cỏ dại, trong đám cỏ hoang một căn nhà giống như nhà kho. Cửa gỗ của nhà kho đóng kín và khóa đồng.
A Hoa cạnh cửa gỗ, lấy một chiếc chìa khóa mở khóa. Ngươi đẩy cửa gỗ, lách bên trong.
Sau khi A Hoa nhà kho, cửa gỗ đóng .
Nguyên Diệu nên thì thầm hỏi: "Bạch Cơ, chúng nên ?"
Bạch Cơ quan sát bố cục của nhà kho, nhỏ giọng : "Không cần , chờ . Nhà kho chắc là lối của một hầm ngầm, mà trong phường Bình Khang hệ thống kênh rạch chằng chịt, cửa của Trúc Sinh Quán thông sông, đường hầm thể đào ngoài phường, nàng sẽ thôi."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu chờ nửa nén nhang, cửa gỗ quả nhiên mở .
A Hoa .
Ngay đó, một yêu quái cao và một yêu quái thấp, mặt xanh nanh vàng, áp giải ba bước .
Ba là ba cô nương trẻ mười bốn, mười lăm tuổi, trói bằng dây thừng, nước mắt đầm đìa, kinh hãi tột độ. vì miệng bịt kín bằng vải, họ thể phát tiếng .
Nguyên Diệu kinh ngạc, trong lòng thầm nghĩ, những yêu quái bắt cóc các cô nương để gì? Chẳng lẽ cũng giống như con Nhện Ảo Thanh đây, để thu thập nữ hồn? Không đúng, chiếm đoạt nữ hồn cần bắt cóc thiếu nữ...
Trong lúc Nguyên Diệu đang suy nghĩ, yêu quái thấp đột nhiên biến hình, dần dần hóa thành một chiếc xe ngựa với ngọn lửa xanh.
Chiếc xe ngựa ngoài việc ngựa, các bộ phận khác như thùng xe, trục xe, bánh xe, chỗ đều bình thường. phần mui xe kỹ là đầu của yêu quái thấp vẫn mở to đôi mắt đỏ ngầu.
"Các ngươi lên xe!"
Yêu quái cao thô bạo nhét ba cô nương xe ngựa.
"Ư ư ư ... "
"Ư ư ư ... "
Ba cô nương nhét xe ngựa, sợ hãi lóc.
Bạch Cơ nhân lúc yêu quái cao đẩy từng cô nương lên xe, cũng bay lên xe, nghiêng thùng xe. Nguyên Diệu phản ứng nhanh, cũng leo lên, chen chúc bên cạnh Bạch Cơ và ba cô nương.
A Hoa thùng xe, chỉ ở vị trí đ.á.n.h xe bên ngoài.
Yêu quái cao lên xe.
A Hoa đầu thì thấy ba cô nương ở trong thùng xe bèn : "Đi thôi, đến Cốc Quỷ Bút."
"Vâng."
Xe ngựa đáp.
Xe ngựa cất cánh, cần ngựa kéo, bánh xe tự , chạy trung.
Xe ngựa rời khỏi phường Bình Khang, ngoài thành.
Trong thùng xe, gian hạn, Nguyên Diệu chật chội giữa Bạch Cơ và ba cô nương, mắt là cảnh xuân tươi , mũi ngửi thấy hương thơm ngọt ngào, cảm thấy vô cùng bối rối.
Nguyên Diệu đầu Bạch Cơ thì thấy nàng đang trầm ngâm suy nghĩ điều gì đó. Không tại khuôn mặt của Bạch Cơ, tâm trạng của Nguyên Diệu bình tĩnh nhiều.
Ba cô nương thắc mắc, rõ ràng bên cạnh còn chỗ trống nhưng như hai đang đó, thể dựa . Trong lúc xe ngựa lắc lư, họ càng xác định trong thùng xe sự hiện diện vô hình, khỏi càng thêm sợ hãi.
Xe ngựa hỏi: "A Hoa, gần đây ngươi ăn ngon quá ?"
A Hoa sửng sốt hỏi: "Ý ngươi là gì?"
Xe ngựa : "Ngươi cũng nên ăn ít , giảm cân . Ăn nhiều quá, cẩn thận chủ nhân ăn thịt mất..."
A Hoa tức giận, : "Ngươi gì ? Ta béo lên?"
Xe ngựa : "Ngươi béo , rõ mà. Ta kéo các ngươi bốn chạy, cảm giác như đang kéo năm, sáu . Ba tiểu thư nặng bao nhiêu, lúc kéo họ khỏi hầm cảm nhận . Ngươi một mà nặng hơn ba cộng còn ăn nhiều, béo lên?"
A Hoa đầu , chỉ thấy ba thiếu nữ co rúm trong xe bèn mắng: "Cái xe hỏng suốt ngày uống rượu vàng, uống là nhảm. Ta béo lên, xe cũng chỉ bốn , lấy năm, sáu ?! Xem với Nhược Tư tỷ tỷ , để tỷ tháo ngươi củi đốt!"
Xe ngựa , sợ hãi bèn cầu xin: "A Hoa tỷ tỷ, sai . Ta nên nhảm, ngươi ăn nhiều, ngươi nhẹ như yến, thon thả mảnh mai, ? Ngươi tha cho ." A Hoa tức giận mắng thêm một trận nữa mới thôi.
Chẳng bao lâu, Xe ngựa dừng ánh trăng, đến một thung lũng.
Quỷ Bút Cốc, đến.
*
Dưới ánh trăng, hai bên Quỷ Bút Cốc là những dãy núi đá dựng , đá lởm chởm, trong thung lũng là một đất rộng. Một cây khô lặng lẽ bên ngoài thung lũng, cành cây đen sì, xoắn xuýt như bàn tay ma quỷ.
Những làn sương mỏng nhẹ nhàng lượn lờ trong thung lũng, đầy huyền bí và mơ màng.
Xe ngựa dừng cách cây khô xa.
A Hoa nhảy xuống khỏi xe đuổi ba thiếu nữ xuống. Bạch Cơ, Nguyên Diệu cũng tranh thủ xuống xe.
Sau khi xuống hết, Xe ngựa dần dần biến đổi, trở hình dáng ác quỷ thấp bé.
A Hoa và quỷ xe đẩy ba thiếu nữ thung lũng.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu cũng lén lút theo. Tuy nhiên, họ theo sát mà giữ cách xa xa.
A Hoa ở cửa thung lũng, với hư : "Chủ nhân, ba món ăn tươi đưa đến." Trong thung lũng, sương trắng lượn lờ, mặt đất bỗng nhiên đổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-6-quyen-thi-tich/chuong-4-truc-sinh-quan.html.]
"Rào rào..."
Mặt đất vỡ , thứ gì đó từ từ chui lên.
Nguyên Diệu ánh trăng, chỉ thấy từ đất chui lên là một đám hình thù kỳ lạ.
Những , nửa chôn trong đất, nửa nhô khỏi mặt đất, da họ trắng bệch đến mức thể thấy rõ mạch máu, mắt mở to nhưng tròng. Một thứ giống như dây leo màu trắng quấn chặt lấy họ, hút lấy m.á.u thịt và sinh lực từ cơ thể họ. Miệng họ hé mở nhưng thấy rõ gì, chỉ thấy một chút màu trắng.
Nhìn thấy bộ thung lũng đầy "", Nguyên Diệu cảm thấy vô cùng sợ hãi.
Ba thiếu nữ A Hoa thấy cảnh tượng quái gở như , sợ hãi đến run rẩy, một trong họ thậm chí ngất xỉu.
Bạch Cơ lạnh lùng thung lũng, màn sương trắng.
Đột nhiên, màn sương trắng, xuất hiện một chiếc váy trắng.
Chiếc váy trắng đó từ từ lướt mặt đất, giống như ai đó đang kéo váy chạy nhanh.
Trong làn gió đêm, thoảng một mùi hương. Mùi hương đó thơm ngát như hoa nhưng cũng nồng nàn như phấn son quyến rũ khiến say mê.
Từ trong làn sương trắng, một yêu quái bước .
Yêu quái , mặc một chiếc váy trắng dài, mang theo một dải lụa màu ánh trăng, dải lụa như sóng nước, kéo lê mặt đất. Nó mái tóc đen như lụa, da trắng như tuyết, môi đỏ như son, mỗi cử chỉ đều quyến rũ vô cùng.
Nguyên Diệu cảm thấy yêu quái là một mỹ nhân tuyệt sắc nhưng nó phát giọng của nam giới.
"Đưa họ đến đây."
Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh. Hóa yêu quái giống A Phỉ, tuy là nam giới nhưng thích mặc đồ nữ.
Bạch Cơ khẽ : "Quả nhiên là ."
Nguyên Diệu khẽ hỏi: "Hắn là ai? Bạch Cơ quen ?"
Bạch Cơ khẽ đáp: "Hắn là một yêu quái Trúc Tôn. Ta gặp ở yến tiệc ác yêu, mới đến Trường An, lâu nuốt chửng vài yêu quái lớn, giành quyền tham gia yến tiệc ác yêu. Nghe đến Quỷ Bút Cốc, đoán là ."
Nguyên Diệu kinh ngạc, : "Trúc Tôn? Loại nấm nấu canh gà cũng thể thành tinh? Còn thể trở thành đại yêu quái?"
Bạch Cơ : "Tất nhiên là thể, ngay cả xe cũng thể thành tinh. Còn việc thể trở thành đại yêu quái thì phụ thuộc bản , liên quan đến loại gì. Chỉ cần tu luyện đủ lâu, nghị lực, kiên trì thì một hòn đá cũng thể trở thành thần núi."
Nguyên Diệu bừng tỉnh.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu đang chuyện nhỏ.
Cô Dạ Tuyết dường như cảm nhận điều gì, cảnh giác xung quanh, : "Sao cảm thấy sinh vật sống quanh đây..."
A Hoa và quỷ xe cũng vội vàng xung quanh nhưng thấy gì.
A Hoa : "Chủ nhân, ai mà."
Cô Dạ Tuyết nghi ngờ nhưng vì thấy ai và cũng khí tức gì nên yên tâm hơn..
Bạch Cơ và Nguyên Diệu im lặng từ xa, gì nữa.
Cô Dạ Tuyết ba thiếu nữ, hài lòng .
"À, tuy rằng thiếu nữ bằng thiếu niên m.á.u nóng, ăn hương vị nồng đậm nhưng vị mềm mại, hậu vị vô cùng. Ba , trông tươi ngon, cơ thể trẻ tuổi của con là món ngon nhất thế giới..."
Nguyên Diệu trong lòng sợ hãi tức giận, đoán rằng Mạnh Thanh lẽ yêu quái Trúc Tôn ăn thịt và thể là trong những thiếu niên, thiếu nữ . Hắn cũng lo lắng cho ba thiếu nữ cùng xe, dù cũng đều là sinh mạng tươi trẻ, nếu họ gặp bất trắc, bạn bè chắc chắn sẽ đau lòng.
Nguyên Diệu quyết định rằng nếu yêu quái trúc tôn bắt đầu hại , chắc chắn sẽ lao để ngăn chặn.
Cô Dạ Tuyết vội hưởng thụ ba thiếu nữ, nhướng mày hỏi: "Nhược Tư ?"
A Hoa đáp: "Nhược Tư tỷ vì chuyện cây sáo dẫn hồn Quỷ Vương gọi Hoàng Kim Đài . Tỷ bảo mang ba món m.á.u thịt đến dâng cho chủ nhân."
Cô Dạ Tuyết trầm ngâm một chút : "Xem chuyện giấu nữa. điều kỳ lạ, cây tiêu dẫn hồn treo Dạ Xoa lâu như , Quỷ Vương để ý, đột nhiên xảy chuyện? Chẳng lẽ khác nhúng tay ?"
Bạch Cơ gằn, tiếp tục quan sát.
Cô Dạ Tuyết đang suy nghĩ. Trong đêm, yêu khí phủ kín trời, phương Đông như tiếng sấm dội mặt đất rung chuyển, những thiếu nữ trói một nửa trong đất rung lắc ngừng.
Nguyên Diệu giật , vội về phía đông. Trên bầu trời đêm phương Đông, mây đỏ dày đặc, gió lạnh rít qua. Nhìn từ xa, thể thấy một nhóm bóng đen kỳ dị, quái dị. Khi những bóng đen đó đến gần, Nguyên Diệu mới thấy rõ đó là một đám quỷ dữ hình thù kỳ quái, cầm đủ loại vũ khí, tiến tới ánh trăng. Nguyên Diệu nhận trong đó Xà nữ, Hiệt nữ, Ưng nữ, kỹ hơn, thấy Đồi Mồi và Dạ Xoa cũng ở trong đó.
Phía Đồi Mồi và Dạ Xoa, một quỷ khổng lồ nổi bật.
Quỷ khổng lồ cao một trượng, cơ bắp cuồn cuộn. Hình dáng như núi, tóc đỏ, răng nanh, hung ác đáng sợ, mang theo khí thế uy nghi cần giận dữ mà vẫn uy.
Đó là Quỷ Vương.
Thấy Quỷ Vương dẫn theo ngàn yêu quỷ cưỡi mây mà đến, A Hoa và quỷ xe đều kinh hoàng thất sắc, hai trong ba thiếu nữ còn ngất xỉu, thấy đám quỷ dữ kinh khủng cũng sợ đến ngất xỉu.
"Chậc, đến nhanh thật, thật phiền phức." Bạch Cơ vui .
Cô Dạ Tuyết thấy Quỷ Vương, trong mắt lóe lên một tia sáng. Có lẽ vì thù hận, lẽ vì hưng phấn, biểu cảm của bắt đầu trở nên vặn vẹo, : "Quỷ Vương, ngươi cuối cùng cũng đến."
Đôi mắt to như chuông đồng của Quỷ Vương quét qua Cô Dạ Tuyết, ánh mắt lạnh lẽo như dao.
"Là cái thứ nam nữ đang loạn?! , mang yêu tinh nhện đây."
Dạ Xoa đẩy Nhược Tư .
Nhược Tư tóc tai bù xù, đầy vết thương, khóe miệng còn dính máu. Có vẻ như, sự tra hỏi của Quỷ Vương, nàng chịu ít khổ sở, vì mới khai Cô Dạ Tuyết và dẫn Quỷ Vương cùng đám quỷ đến cốc của Cô Dạ Tuyết.
Quỷ Vương : "G.i.ế.c nàng."
Nhược Tư , vô cùng sợ hãi, vội vàng quỳ gối cầu xin tha mạng.
"Quỷ Vương bệ hạ, xin đừng là do chợt hồ đồ mới sai đường. Xin tha cho một mạng..."
Dạ Xoa khó khăn lắm mới một tình, chút tình cảm, nỡ xuống tay, : "Quỷ Vương bệ hạ, nể tình nàng khai và dẫn đường, xin tha cho nàng một mạng."
Quỷ Vương động lòng, chỉ lạnh lùng Dạ Xoa.
Dạ Xoa hiểu rằng cầu xin vô ích Nhược Tư mặt đầy hoảng sợ, như hoa lê trong mưa, cầm cây đinh ba trong tay mà thể xuống tay.
Đột nhiên, trong chớp mắt, Nhược Tư thét lên một tiếng, m.á.u tươi b.ắ.n , một móng vuốt mèo đ.â.m thủng tim.
Trong vũng máu, một con nhện đen tám chân to bằng cái cối xay c.h.ế.t đất.
Một mèo yêu xinh cạnh xác nhện, thè lưỡi l.i.ế.m móng vuốt sắc nhọn như thép. Móng vuốt đầy máu, mặt nữ yêu xinh như hoa xuân nhưng ánh mắt lạnh lùng.
Hóa , Đồi Mồi thấy Dạ Xoa lề mề chịu tay, bực bội tự tay.
Đồi Mồi đá xác nhện c.h.ế.t như đá bóng, một chân đá tới mặt Cô Dạ Tuyết.
Đồi Mồi kiêu ngạo gằn : "Thuộc hạ của ngươi, trả cho ngươi."
Nhược Tư c.h.ế.t, A Hoa và quỷ xe một đau khổ, một kinh ngạc.
A Hoa lao tới xác nhện c.h.ế.t, rằng: "Nhược Tư tỷ tỷ..."
Cô Dạ Tuyết tuy mặt biểu cảm vẻ xúc động nhưng trong mắt, tia sáng càng thêm mạnh mẽ.
Nguyên Diệu buồn, ngờ Nhược Tư g.i.ế.c như . Sự việc xảy quá đột ngột, kịp ngăn cản Đồi Mồi. nghĩ đến những thiếu niên thiếu nữ đầy đất , ước chừng một nửa là vì Nhược Tư giúp đỡ kẻ ác mà gặp nạn, cảm thấy kết cục của Nhược Tư lẽ là một loại quả báo.
Đột nhiên, mặt đất trong thung lũng rung chuyển, những dây trắng trói buộc các thiếu niên thiếu nữ như sống , chúng thả lỏng m.á.u thịt, đột nhiên dài theo gió.
Trong thung lũng, lưng Cô Dạ Tuyết, vô xúc tu tuyết trắng mọc . Những xúc tu dài như lưỡi liềm bay múa trong gió còn nhỏ những giọt độc trắng.
Nguyên Diệu giật tóc gáy dựng .
Cô Dạ Tuyết lạnh lùng : "Quỷ Vương, thù mới hận cũ tính cả, đêm nay là ngày c.h.ế.t của ngươi."
Quỷ Vương hét lớn, giận dữ : "Chỉ là một con nấm trúc biến thành tinh dám năng ngông cuồng?! Biết ngươi sẽ đến, giữ mấy con rắn cháu ngươi, đợi ngươi đến cùng nấu thành món canh nấm trúc rắn trong đỉnh bách quỷ ."
Cô Dạ Tuyết tức giận, gằn : "Ngươi chẳng qua cũng chỉ là một xác c.h.ế.t trong mộ cổ thôi mà? Nghe xác c.h.ế.t tuy khắp thối rữa, thịt thối thể ăn nhưng não thì ngon."
Bạch Cơ nhịn khúc khích, nhỏ giọng : "Hiên Chi nấm trúc hầm não xác c.h.ế.t ngon ?"
Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh. "Bạch Cơ, chắc chắn khó ăn đấy."
"Vậy, nấm trúc hầm cá thì ?"
"Hỏi Ly Nô lão , hiểu rõ hơn nhưng chỉ cần nấm trúc bình thường thôi, cần nấm trúc tinh."
"Mùi vị của nấm trúc tinh lẽ càng thêm tươi ngon đậm đà. Dù , linh chi, nhân sâm, tuyết liên, đều càng già càng quý mà."
"Nấm trúc thì khác chứ? Nấm trúc chắc giống như nấm thường, càng già càng ngon ... Bạch Cơ, họ đều chúng ?!"
Học sinh nhỏ mãi mới phát hiện điểm đúng, run giọng . Bạch Cơ lúc mới nhận , Quỷ Vương, Cô Dạ Tuyết ngừng tranh cãi, hàng ngàn yêu quái quỷ quái đều cùng kinh ngạc họ. Hiệu quả của hoa Ẩn Cốt là một canh giờ. Tính , từ lúc rời khỏi Hoàng Kim Đài đến giờ, qua một canh giờ, Bạch Cơ, Nguyên Diệu hiện hình dáng, phát hiện.
Quỷ Vương thấy Bạch Cơ bèn nổi trận lôi đình. "Rồng yêu, ngươi cũng ở đây ?!"
Bạch Cơ thấy phát hiện, đành trốn tránh nữa, nàng tiến về phía Quỷ Vương, Cô Dạ Tuyết và những khác. Nguyên Diệu vội vàng theo . Bạch Cơ : "Đêm nay ánh trăng , cùng Hiên Chi ngoài dạo, đến đây."
Cô Dạ Tuyết gằn, : "Thì Long Thần đại nhân cũng đến ."
Bạch Cơ chăm chú Cô Dạ Tuyết, : "Tại tiệc ác yêu xem thường ngươi. Giờ đây trẻ tuổi mới sinh sợ hổ, tay dùng kế ly gián, thật là đáng sợ."
Cô Dạ Tuyết thấy kế ly gián của lộ, giận mà . "Thật tiếc, Long Thần đại nhân trúng kế, nếu xem một màn cò hến tranh ."
Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh. Thực , Bạch Cơ trúng kế nhưng do vô tình chiến thư thành thư tình mới đ.á.n.h với Quỷ Vương. Bạch Cơ tiến về phía Cô Dạ Tuyết, : "Ta hỏi ngươi một chuyện."
Cô Dạ Tuyết : "Chuyện gì?"
Bạch Cơ mỉm, : "Ngươi 'Diệp Công hảo long' tại tiệc yêu quái ác, ý là gì?"
Cô Dạ Tuyết ngẩn nghiêm túc : "Long Thần đại nhân ? Trong truyền thuyết, Diệp Công thích rồng, vật dụng khắc hình rồng, nhà cũng vẽ hình rồng. rồng thật , đến nhà Diệp Công, thò đầu cửa sổ. Diệp Công thấy, sợ quá bỏ chạy. Thành ngữ là ám chỉ miệng thì thích một việc gì đó nhưng thực tế thích."
Nguyên Diệu che mặt, , dù Cô Dạ Tuyết giải thích thế nào, đều sẽ gặp rắc rối lớn.