Phiêu Miểu 6 - Quyển Thi Tịch - Chương 6: Sơn trang
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:12:46
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc hoàng hôn, Ly Nô nấu xong bữa tối và bảo Nguyên Diệu lên lầu gọi Bạch Cơ xuống ăn cơm.
Nguyên Diệu bỏ cuốn sổ xuống lên lầu gọi Bạch Cơ nhưng thấy nàng trong phòng ngủ, kho chứa phòng tạp vật, nàng .
Nguyên Diệu gãi đầu, cảm thấy kỳ lạ. Chiều nay bận rộn ở sảnh chính, thấy Bạch Cơ ngoài.
Nguyên Diệu lo lắng.
Ly Nô : "Không , chủ nhân lớn như thế thể lạc ? Nàng chắc chắn việc gì đó, chúng ăn . Mọt sách gọi con rái cá ngừng , ăn cơm xong hãy tiếp tục ." Nguyên Diệu trong gọi A Y, con rái cá suốt buổi chiều bên bàn ngọc xanh.
Nguyên Diệu, Ly Nô và A Y mái hiên trong sân ăn cơm tối. Sau bữa ăn, Ly Nô dọn dẹp bát đũa trong bếp, A Y trong sân cỏ héo ngây , Nguyên Diệu lo lắng cho Bạch Cơ lên lầu tìm vài nhưng thấy nàng về.
Trời dần tối, đến giờ thắp đèn, Nguyên Diệu cầm đóm lửa, thắp đèn đồng bảy lá trong phòng.
Ánh đèn lay động, Nguyên Diệu đầu thì thấy Bạch Cơ từ cầu thang xuống.
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ về . Chiều nay ngươi ?"
Bạch Cơ : "Ta Địa phủ hái hoa Hoàng Tuyền."
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Ngươi hái hoa Hoàng Tuyền gì?"
Bạch Cơ đến bên cạnh Nguyên Diệu, xuống, : "Tối nay sẽ dùng đến."
Nguyên Diệu : "Thường thì ngươi Địa phủ hái hoa Hoàng Tuyền, cùng lắm chỉ mất một canh giờ là về, hôm nay lâu ?"
Bạch Cơ thở dài và : "Đừng nhắc nữa. Ta hái xong hoa Hoàng Tuyền ở bờ sông Tam Đồ, tiện đường đến Miên Xuyên Tân nhờ Quỷ Hoa Nương phấn từ hoa Hoàng Tuyền. Ai ngờ đám quỷ xanh của Quỷ Hoa Nương nửa chừng thì đình công đòi tăng lương để về quê ăn Tết. Quỷ Hoa Nương đồng ý tăng lương, chúng bèn cãi ai việc nữa. Ta cần gấp hoa Hoàng Tuyền, thể chờ đành tự nên mới tốn thời gian..."
Nguyên Diệu mở to miệng, ngạc nhiên : "Quỷ xanh về quê ăn Tết? Quỷ hồn cũng về quê ăn Tết ?!"
Bạch Cơ : "Quỷ hồn cũng quê hương. Mỗi dịp lễ Tết chúng cũng về thăm quê thăm và con cháu của chúng..."
"...Thôi . Bạch Cơ ăn tối ?"
"Bận cả buổi chiều, ăn gì."
"Ly Nô để phần bữa tối cho ngươi ở trong bếp, để lấy cho."
"Được."
Trăng lên cao, mây xoáy mỏng nhẹ.
Bạch Cơ triệu hồi ba con ngựa trời từ trong "Bách Mã Đồ," chuẩn cùng Nguyên Diệu và A Y ngoại thành.
A Y khó xử, chân của nó lành hẳn cú ngã, dù bôi t.h.u.ố.c Bồ Đề giảm bớt đau đớn nhưng việc cưỡi ngựa vẫn phần khó khăn. A Y ngựa trời, do dự : "Bạch Cơ, cưỡi ngựa ? Chân đau thì , chỉ sợ sẽ ngã xuống..."
Bạch Cơ kịp trả lời, Ly Nô tự nguyện : "Chủ nhân để Ly Nô cùng. Ly Nô sẽ cưỡi ngựa cùng con rái cá , đảm bảo nó ngã xuống."
A Y Ly Nô với vẻ khó chịu, cùng cưỡi một ngựa với Ly Nô nhưng việc cứu đồng tộc quan trọng hơn nên nó đành c.ắ.n răng gật đầu.
Bạch Cơ thấy A Y phản đối, cũng đồng ý để Ly Nô cùng: "Rất ."
Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Ly Nô, bình thường ngươi lười ngoài, thích đêm với Bạch Cơ, hôm nay tình nguyện ngoài?"
Ly Nô xoa tay, : "Hề hề, từng thấy xưởng lột da nên xem cho ."
Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh.
A Y thì giận dữ cãi với Ly Nô, nhưng nghĩ đến việc cứu đồng tộc bèn nhẫn nhịn.
Bạch Cơ cưỡi ngựa , Nguyên Diệu vội vã theo .
A Y còn đang do dự lên ngựa trời thế nào, Ly Nô lời nào bế nó lên và cùng leo lên ngựa.
Ba con ngựa trời đón gió mọc đôi cánh, bay lên bầu trời đêm.
Ly Nô gặp A Y đường mua than ở núi Chung Nam, nên trang viên Tam Đông Các chắc chắn ở ngoại ô tây nam Trường An. Ba con ngựa trời theo ánh trăng mờ ảo, lướt qua đêm đông tĩnh lặng, bay qua một trăm mười phường về phía tây nam.
Vì sợ A Y ngã xuống, Ly Nô một tay giữ dây cương một tay giữ chặt A Y trong lòng. Mặt A Y lúc xanh vì tức, lúc đỏ vì ngại, ngựa chạy nhanh khiến nó khó thở nhưng nó vẫn nhẫn nhịn.
Nguyên Diệu đầu , kinh ngạc : "Ly Nô siết c.h.ế.t A Y ? Thả lỏng một chút ."
Ly Nô : "Đêm đông gió lớn, rái cá trơn bóng, giữ chặt sợ nó rơi xuống. Mọt sách yên tâm, chừng mực."
Nguyên Diệu đành : "A Y, ngươi hãy nhẫn nhịn một chút, sắp khỏi thành ." A Y gật đầu.
Ba con ngựa trời bay lên khỏi cổng An Hóa đến ngoại thành.
Dưới sự chỉ dẫn của A Y, Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô đến một trang viên trong núi.
Nguyên Diệu từ cao xuống thì thấy trang viên mặt về hướng nam, diện tích rộng, ba khu: trái, giữa và . Hai khu trái ở phía , bố trí tương tự, đều sân lớn và dãy nhà thông , chắc là xưởng chế biến động vật. Khu giữa nhỏ hơn lùi về phía , một vòng nhà xếp theo hình chữ Tỉnh còn một sảnh và sân . Hai khu trái tối om, khu giữa đèn sáng ở các phòng bên và sân .
Khu trang viên Tam Đông Các, hai khu trái là xưởng lột da, phòng bên khu giữa là nơi ở của thợ, sảnh và nội viện là nơi chủ nhân ở khi đến trang viên. Từ đèn sáng thể thấy xưởng ngừng việc, thợ đang nghỉ ngơi trong phòng bên. Sân cũng đèn chứng tỏ ông chủ Ngu cũng ở đây tối nay.
Ba con ngựa trời hạ cánh, im lặng.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô và A Y xuống ngựa, cổng lớn của trang viên Tam Đông Các.
Cổng trang viên đóng chặt, đèn.
Trong gió đêm, lờ mờ thấy tiếng thú vật rên rỉ và kêu than.
Bạch Cơ hỏi: "A Y, đồng tộc của ngươi giam ở khu trái khu ?" A Y nhắm mắt, lắng .
Một lát , A Y mở mắt, buồn bã : "Cả hai bên nhiều. Chúng dường như mới đến, ít nhất hai trăm con sợ hãi, tuyệt vọng và yếu..."
Bạch Cơ : "Vậy thì khu sang khu trái."
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ định gì?"
Bạch Cơ : "Tất nhiên là lợi dụng trời tối để lẻn trang viên, mở lồng thả rái cá ."
Nguyên Diệu nghĩ một lúc, : "Đó chẳng là trộm cắp ? Ngươi nên tìm ông chủ Ngu, mua rái cá thả ."
"Hiên Chi điên ? Mua tất cả rái cá, tốn bao nhiêu bạc đây?!"
"Những rái cá là tài sản của ông chủ Ngu, chúng lén thả là trộm cắp đấy! Trộm cắp trái với lời dạy của Thánh nhân."
Bạch Cơ mắt sáng lên, : "Phật tổ , trời đức hiếu sinh. Dù trộm cắp là sai nhưng và phi nhân đều lòng trắc ẩn. Hiên Chi tối nay hãy tạm gác Thánh nhân và theo Phật tổ."
Nguyên Diệu đang do dự, Bạch Cơ bước về phía cổng trang viên.
Lần , Bạch Cơ để Ly Nô mở cổng cũng cần thư sinh trèo tường, ngươi giơ tay chạm cổng lớn đóng chặt.
Một ngọn lửa vàng đỏ bùng lên cổng sắt lập tức tan chảy, dần biến thành tro tan đêm tối hóa thành hư vô.
Nguyên Diệu cúi đầu suy nghĩ một lúc mới nhận . Không đúng lời của Thánh nhân và Phật tổ mâu thuẫn cần chọn một. Không trộm cắp cũng thể lòng trắc ẩn, mua rái cá thả là , con rồng ki bo cãi lý quanh co lừa bẫy để tốn bạc.
Nguyên Diệu ngẩng đầu định tiếp tục tranh luận với Bạch Cơ, đúng lúc thấy cổng sắt trang viên trong tay Bạch Cơ tan chảy thành tro, lòng chợt lạnh, từ bỏ ý định tranh luận tiếp.
Bạch Cơ bước trang viên rẽ sang khu .
Ly Nô và A Y cũng theo .
Nguyên Diệu vội vàng theo kịp.
Trang viên Tam Đông Các là nơi g.i.ế.c mổ động vật, lột da và chế biến da thuộc, cũng là nơi thợ may vá da lông thành áo khoác. Thông thường, da thu mua từ thợ săn ở các nơi là sản phẩm bán thành phẩm ít khi động vật sống. năm nay, ông chủ Ngu bán nhiều áo lông rái cá, rái cá nhạy cảm, chế biến đòi hỏi công đoạn tỉ mỉ, thợ săn xử lý vụng về nên vận chuyển động vật sống đến, để thợ chuyên nghiệp xử lý.
Thời gian muộn, những thợ bận rộn cả ngày phòng bên nghỉ ngơi, ai ở hai xưởng để canh gác. Bạch Cơ đẩy cửa gỗ hờ của khu vườn bên .
Dưới ánh trăng, trong sân hơn mười sợi dây treo ngang qua từ đầu đến đầu , đó treo dày đặc những tấm da rái cá đẫm máu. Một mùi tanh của m.á.u xộc mặt, pha lẫn hương thơm kỳ lạ của hoa sen nước.
Nguyên Diệu rùng cảm thấy buồn bã. Ly Nô mở to mắt, lẽ vì đồng cảm với đồng loại, trong mắt nó thoáng qua một tia buồn bã. A Y run rẩy, gần như vững. Ly Nô vội đỡ lấy nó.
A Y chỉ xưởng xa, giọng run run : "Đồng tộc của đều nhốt ở trong đó, cũng trốn từ đó, bên trong chất đầy lồng sắt."
Sắc mặt Bạch Cơ bình tĩnh, : "Đi thôi, chúng cứu đồng tộc của ngươi." Bạch Cơ về phía xưởng, Ly Nô và A Y cũng vội vàng theo .
Nguyên Diệu cũng theo. Bạch Cơ đầu , : "Hiên Chi cần xưởng, ở đây."
Nguyên Diệu hỏi: "Tại để ở đây?"
Bạch Cơ mắt dịu dàng, : "Ngươi ở đây giúp chúng canh gác, lỡ tới, ngươi hô to một tiếng. Dù ăn trộm cũng cần một canh gác."
Nguyên Diệu hiểu, Bạch Cơ thấy cảnh tượng m.á.u me như địa ngục trong xưởng, sẽ khiến gặp ác mộng và buồn bã trong thời gian dài.
Nguyên Diệu gật đầu, : "Được. Các ngươi cẩn thận."
Bạch Cơ, Ly Nô và A Y cùng về phía xưởng.
Những tấm da rái cá đẫm m.á.u đung đưa theo gió như bóng ma từ vực sâu địa ngục, chúng kêu than đau đớn, rít lên giận dữ, tràn đầy oán hận với loài .
Nguyên Diệu trong sân, lòng đau khổ.
"Tiểu ..."
Một giọng nam trầm vang lên.
Bỗng , Nguyên Diệu giật , vội vàng quanh.
"Đừng xung quanh nữa là gọi ngươi đấy, tiểu ."
Nguyên Diệu hoảng hốt, nghĩ là thợ trong trang viên phát hiện, định kêu lên để báo cho Bạch Cơ.
"Đừng kêu! Sẽ kinh động đám côn đồ tàn nhẫn , ... là loài ." Giọng nam vội .
Nguyên Diệu , vội ngậm miệng. Làm kinh động loài ? Chẳng lẽ chuyện là loài ?!
"Ngươi là ai? Ngươi ở thế?" Nguyên Diệu hỏi.
"...Ta ở ngay bên cạnh ngươi, tiểu , ngươi sang bên trái kỹ một chút, tường viện một cái lồng sắt, ở trong đó."
Nguyên Diệu theo, quả nhiên thấy tường viện bên trái một cái lồng sắt lớn. Vì cái lồng trong bóng tối của tường viện, kỹ thì thấy.
Nguyên Diệu tới cái lồng sắt, bên trong tối om rõ gì.
"Tiểu , thấy ngươi trông hiền lành khác với đám tàn nhẫn . Ngươi và các bạn chuyện, đều thấy, dù các ngươi cũng đến cứu rái cá thế thì hãy tiện tay mở lồng , thả cho một con đường sống." Nguyên Diệu cái lồng sắt, chắc cũng là động vật chờ lột da. Có lẽ là một con rái cá nhốt bên ngoài?
Nguyên Diệu cúi đầu lồng sắt, vì ánh sáng tối om nên chỉ thấy một bóng đen, thấy động vật.
"Ngươi thực sự ở trong lồng ? Sao thấy ngươi? Ta thể mở lồng nhưng ít nhất cũng ngươi là gì chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-6-quyen-thi-tich/chuong-6-son-trang.html.]
Giọng nam vội : "Ta ở trong lồng. Tiểu , đừng mãi cúi đầu tìm, ngẩng đầu lên ."
Nguyên Diệu ngẩng đầu.
Vừa lúc mặt trăng trượt khỏi mây đen, đổi góc chiếu sáng bức tường và cái lồng sắt.
Một con gấu nâu khổng lồ đang trong lồng sắt, cúi đầu Nguyên Diệu.
Gấu nâu cao hơn hai mét, hình vạm vỡ, vai lưng uốn cong, lông dày màu nâu đen như thép. Đầu nó to lớn, tai nhỏ, mắt sáng rực, miệng lộ hai chiếc răng nanh sắc nhọn.
"Ôi trời ơi..." Nguyên Diệu hoảng sợ, lùi .
Lúc , bên xưởng tiếng động.
Một đàn rái cá từ xưởng chạy , mắt chúng lấp lánh niềm vui sướng vì thoát c.h.ế.t, vội vàng chạy trốn.
Rái cá lượt chạy qua Nguyên Diệu, con nhảy tường, con yếu ớt đủ sức nhảy tường bèn chạy qua cửa gỗ và cổng lớn để thoát .
Bộ lông rái cá ánh trăng lấp lánh như nước, chúng chạy qua, tụ thành dòng sông sự sống, đẽ vô cùng.
Gấu nâu thấy rái cá chạy thoát, vội : "Tiểu , thả một con đường sống! Đám tàn nhẫn sẽ mổ lấy mật gấu còn sống và chặt bàn tay gấu, họ bàn tay gấu chặt ngay mới tươi ngon. Hai của đều c.h.ế.t t.h.ả.m như đấy." Nguyên Diệu , động lòng trắc ẩn.
Cửa của chiếc lồng sắt giam giữ con gấu nâu quấn bởi một sợi xích sắt, đó treo một ổ khóa. Có lẽ vì sợ rằng gấu nâu sức mạnh lớn, thể dùng sức để kéo đứt xích sắt, nên sợi xích đó to bằng cánh tay lớn. Xem chỉ cách dùng chìa khóa mới thể mở khóa và mở cửa lồng sắt.
Nguyên Diệu : "Gấu đại ca, tiểu sinh mới thể mở lồng sắt cho ? Chìa khóa ở thế?"
Gấu nâu : "Chìa khóa ở trong tay bọn kẻ trộm , cụ thể là ở tay ai thì cũng ."
Nguyên Diệu buồn bã : "Vậy mở lồng sắt?"
Gấu nâu chỉ chỗ chất củi xa, : "Ngươi thấy cái rìu bổ củi ? Làm ơn cầm lấy nó giúp , sẽ cách tự thoát." Nguyên Diệu đến góc sân nơi chất củi, cầm lấy chiếc rìu bổ củi.
Cái rìu nặng, sáu bảy cân.
Nguyên Diệu vác chiếc rìu đến bên lồng sắt, đưa chiếc rìu qua khe hở của lồng sắt cho gấu nâu.
Gấu nâu nhận lấy rìu, : "Tiểu , ngươi lùi một chút." Nguyên Diệu lùi vài bước.
Đám rái cá lượt chạy qua Nguyên Diệu, im lặng chạy xa.
Gấu nâu hít một sâu, cơ bắp nổi lên, nó vung rìu mạnh mẽ c.h.é.m xích sắt.
"Keng! Rầm..."
Cái rìu hở một mảnh, sợi xích to bằng cánh tay cũng c.h.é.m đứt.
Gấu nâu ném cái rìu đẩy cửa lồng, bước ngoài với dáng vẻ oai phong.
Gấu nâu đến mặt Nguyên Diệu, : "Tiểu , cảm ơn ngươi."
Nguyên Diệu : "Gấu đại ca, cần khách sáo. Nhân lúc ai để ý, ngươi mau trốn ."
"Cáo từ."
Gấu nâu xong, .
Lúc , Bạch Cơ, Ly Nô, A Y cũng thả hết rái cá, từ trong xưởng .
Nguyên Diệu vội vàng tiến tới.
Ly Nô từ xa thấy một cái bóng đen to lớn như ngọn núi đang rời , ngạc nhiên : "Có mắt hoa ? Sao thấy một con rái cá còn to hơn cả thế?"
Bạch Cơ cũng thấy, : "Đó là một con gấu, rái cá. Lúc nãy sân, thấy nó nhốt trong lồng sắt tường, chắc là Hiên Chi thả đó."
Nguyên Diệu gãi đầu, : " là tiểu sinh thả."
Bạch Cơ : "Hì hì, Hiên Chi cũng vi phạm lời dạy của thánh hiền, ăn trộm đấy."
"Ừ." Nguyên Diệu thể phản bác.
A Y : "Bạch Cơ, nhân lúc ai phát hiện, chúng nhanh chóng đến xưởng khác ."
"Chờ một chút."
Bạch Cơ .
Bạch Cơ lấy một chiếc bình sứ bụng tròn cao hai tấc. Nàng mở nắp bình sứ, thổi nhẹ một miệng bình, một làn khói vàng nhè nhẹ bay .
Đây là bột hoa Hoàng Tuyền.
Làn khói vàng lan tỏa trong đêm tối, bám lên từng tấm da rái cá treo trong sân.
Một cơn gió thổi qua, Nguyên Diệu cảm thấy hương hoa sen nước dường như nồng nàn hơn.
"Xong . Chúng thôi."
Bạch Cơ .
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô, A Y đến khu vườn bên trái.
Bố trí của khu vườn bên trái giống hệt khu vườn bên , chỉ điều trong sân cọc tre cũng những tấm da rái cá đẫm m.á.u phơi khô, chỉ nhiều lồng sắt.
Xưởng bên trái là nơi các thợ thuộc da và may áo lông, nơi g.i.ế.c mổ động vật nên mùi tanh nồng nặc gây buồn nôn. Vì lượng rái cá mang đến khá nhiều, xưởng bên đủ chỗ để đặt hết lồng sắt nên đặt một phần ở sân bên .
Nguyên Diệu sân, chỉ thấy sân đầy lồng sắt, mỗi lồng nhốt chục con rái cá, con nào cũng thương hoặc ốm yếu, sống dở c.h.ế.t dở, con thì cuồng loạn, con thì tuyệt vọng, cam chịu phận, con thì sợ hãi run rẩy. Ngoài còn một lồng sắt nhốt rái cá, mà là cáo, cầy hương, chồn tuyết và các loài động vật khác. Chắc là mới thu mua từ thợ săn gần đó, kịp g.i.ế.c mổ chế biến.
A Y thấy tình cảnh thê t.h.ả.m của đồng loại thì kìm nước mắt.
"Mọi đừng sợ, chúng đến để cứu các . Mọi sắp trở về quê hương ."
Đám rái cá thấy hy vọng sống đôi mắt u ám tuyệt vọng lập tức sáng lên, chúng A Y và nhóm với ánh mắt rạng rỡ đầy phấn khích.
Nguyên Diệu như thấy cả bầu trời đầy trong sân, đẽ vô cùng.
Bạch Cơ đưa tay vuốt qua lồng sắt, một làn ánh sáng vàng bao phủ tất cả các lồng sắt.
Các lồng sắt lượt mở , rái cá lượt chui , từng con một chạy trốn. Những con cáo, cầy hương, chồn tuyết nhốt cùng rái cá cũng chạy theo để thoát .
Sự sống trỗi dậy, những con vật giam cầm trong lồng sắt chờ c.h.ế.t đều chạy trốn nhanh, chỉ một cái lồng sắt gần đống củi dường như một con vật động đậy.
Nguyên Diệu chăm chú xem con vật trốn thoát là gì.
Ly Nô lên tiếng: "Lạ nhỉ, cửa lồng mở mà con mèo ngốc vẫn chạy?"
Nguyên Diệu kinh ngạc hỏi: "Hóa là mèo ? Thật sự mèo ? Chưa từng mèo thể áo lông, cũng thấy ai mặc áo lông mèo."
Ly Nô vui, chống nạnh : "Đồ mọt sách, ngươi xem thường mèo ? Tại mèo thể áo lông? Chẳng lẽ chỉ rái cá, cáo mới quý giá còn mèo thì đáng tiền ?"
A Y đang , càng to hơn.
"Ta thà rằng rái cá đáng tiền, ai mưu đồ lông của chúng , chúng sẽ chịu đựng những đau khổ , chịu đựng phận tàn khốc như thế ."
Ly Nô vốn tranh cãi vài câu nhưng nghĩ đến cảnh tượng địa ngục trong xưởng bên cùng với sân đầy lông rái cá đẫm m.á.u bèn im lặng nữa.
Nguyên Diệu : "Tiểu sinh qua đó xem thử, lẽ con mèo đó thương thể chạy . Vậy chúng nghĩ cách mang nó ."
Bên cạnh đống củi, trong lồng sắt, một con mèo trắng đen đang lười biếng. Nó thấy Nguyên Diệu tới, nhưng chỉ nhấc mắt một chút tiếp tục .
Nguyên Diệu : "Này mèo đại ca, thương mà vẫn chạy?"
Con mèo trắng đen ngáp một cái, : "Chạy để gì? Bên ngoài lạnh giá, thức ăn, ở đây ít còn cơm thừa để no bụng."
Nguyên Diệu : "Ở đây, ngươi sợ g.i.ế.c mổ lột da ?"
Con mèo trắng đen Nguyên Diệu như một kẻ ngốc.
"Lông mèo dễ rụng, một khi lột da thì trở nên trụi lủi, thể áo lông, giá trị gì, chẳng ai nghĩ đến việc lấy da mèo cả. Ta nuôi ở đây để bắt chuột hai năm . May mắn thì phòng nào chuột ngủ trong phòng. Không thì ở cái lồng rách bên cạnh đống củi ."
Nguyên Diệu hiểu , : "Hóa là . Nếu nguy hiểm, mèo cứ tiếp tục nghỉ ngơi, tiểu sinh phiền nữa."
Con mèo trắng đen xúc động, : "Hóa ngươi lo lắng cho an nguy của nên cố ý qua đây. Lâu ai quan tâm đến như , thấy cảm động."
Nguyên Diệu : "Mèo quá , cứ nghỉ ngơi. Tiểu sinh xin cáo từ."
"Khoan ." Con mèo trắng đen gọi Nguyên Diệu , : "Ngươi quan tâm , mà gì báo đáp, chỉ bụng nhắc ngươi một câu."
Nguyên Diệu ngạc nhiên.
Con mèo trắng đen giơ chân lên, chỉ về phía A Y đang cạnh Bạch Cơ thương, hạ giọng : "Cẩn thận đề phòng con rái cá đó."
Nguyên Diệu kinh ngạc : "Gì cơ?"
Con mèo trắng đen định trả lời nhưng bên ngoài vang lên một trận hỗn loạn, dường như chuyện xảy ở phía sân.
"Grrrr..."
"Cứu mạng..."
"Gấu g.i.ế.c ..."
"Aaaaaa..."
Tiếng gầm của một con gấu vang trời dậy đất, xen lẫn tiếng la hét t.h.ả.m thiết của con . Ngay đó, vài thợ thủ công ăn mặc lôi thôi từ phía chạy , rõ ràng là đ.á.n.h thức từ giấc ngủ, thậm chí còn chân trần vì kịp giày.
Đám thợ thủ công phát hiện cửa hai khu sân trái mở toang, gan chạy kiểm tra thì thấy rái cá trong xưởng bên đều chạy hết xưởng bên trái thì gặp ngay nhóm Bạch Cơ và những chiếc lồng trống rỗng.
Các thợ thủ công sợ hãi kêu lên: "Có trộm, rái cá trộm hết ..."
"Mau bắt trộm..."
Phía sân cũng vang lên tiếng kêu : "Chạy mau, con gấu điên ..."
"Cứu mạng..."
Sơn trang Tam Đông lập tức trở nên hỗn loạn.
Con mèo trắng đen thấy sơn trang hỗn loạn thì sợ hãi chạy khỏi lồng sắt, trốn lánh nạn.
Nguyên Diệu đầy nghi ngờ, định hỏi kỹ về chuyện của A Y nhưng con mèo trắng đen chớp mắt biến mất, chỉ để Nguyên Diệu đờ đẫn bên cạnh chiếc lồng trống rỗng.