Phiêu Miểu 6 - Quyển Thi Tịch - Chương 7: San Hô

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:12:56
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mọi xong câu chuyện của Di Quang thì đều im lặng, khí bi thương.

Nguyên Diệu cảm thấy buồn trong lòng, con và phi nhân, một khi nảy sinh ràng buộc, những tình cảm đó cao hơn núi, sâu hơn biển. A Thư c.h.ế.t vì Di Quang mà c.h.ế.t, Di Quang bảo vệ A Thư suốt năm trăm năm, bà lão San Hô hy sinh mạng sống, bảo vệ Di Quang và A Thư.

Cá trắng : "Bà San Hô ngờ rằng thế gian đổi, cũng đ.á.n.h giá quá cao linh lực của , linh lực của bà đủ. Để bảo vệ A Thư và sen Vọng Thư, liên tục tiêu hao linh hồn của - Thủy Chức Chi Linh trong tim là nơi chứa linh hồn của giao nhân. Ban đầu, ở dạng giao nhân, đó dần thể duy trì, chỉ thể dựa việc từng chút một tiêu hao Thủy Chức Chi Linh để cầm cự. Như các ngươi thấy, hiện tại còn hình thể chỉ là một con cá trắng hư ảo. Hơn nữa, tiêu hao hết tất cả linh lực, thể bảo vệ A Thư nữa."

Bạch Cơ hiểu , : "Đây là lý do sen Vọng Thư nở hoa trong hồ Đại Minh ?"

Cá trắng : "Linh hồn của cạn kiệt, giữ A Thư nữa, sắp biến mất khỏi thế gian . Ta khi chúng biến mất thấy cảnh sen Vọng Thư nở rộ nữa."

Tuyền Nữ : "Công chúa, vua và hoàng hậu vẫn đang đợi trở về. Ta lệnh đến đón về."

Cá trắng tiếc nuối : "Bây giờ trở thành thế , thể trở về nữa. Cùng biến mất với A Thư cũng tệ. Phụ vương và mẫu hậu vẫn chứ?"

Tuyền Nữ : "Nghe gặp nạn ở Quy Hư và chìm xuống đất, vua và hoàng hậu buồn bã lâu, bây giờ họ vẫn , chỉ mong trở về."

Cá trắng hồi tưởng: "Gặp nạn ở Quy Hư, đó là chuyện xa xôi . Lúc đó còn nhỏ, ham chơi và gan , mạch đất Quy Hư sẽ nứt nên cố ý chạy đến xem, kết quả sóng biển cuốn lòng đất, từ đáy biển ngầm cuốn đến nơi cư ngụ của ngư dân, kết quả là bắt. Lúc đó vì cổ họng thương, thể phát âm. Còn đưa đến Hán cung, gặp A Thư..."

Cá trắng nhắc đến tên A Thư, bắt đầu , những giọt nước mắt như những hạt ngọc lăn trong nước.

Trong sen Vọng Thư, bóng hình A Thư khẽ run rẩy.

Bạch Cơ đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve cánh hoa của sen Vọng Thư.

"Sáu cõi luân hồi là quy tắc thể đổi. Nàng đến hạn, rời ."

Một tia sáng vàng bao phủ sen Vọng Thư, linh lực liên tục tụ ảo ảnh của A Thư.

A Thư từ từ tỉnh trong ánh sáng vàng rơi từ từ mở mắt.

Linh hồn con ngủ suốt năm trăm năm trong sen Vọng Thư tỉnh , thời gian dài phai mờ nguyện vọng mãnh liệt khi c.h.ế.t, nàng như mộng du gọi: "A Nguyệt, mau chạy , ngươi về quê hương của ..."

Cá trắng A Thư, nghẹn ngào : "A Thư cuối cùng cũng tỉnh ? Chúng cùng , cùng trốn khỏi cung, đến đảo Thủy Chức..."

A Thư cúi đầu thấy con cá trắng hư ảo.

Cung nữ mất tim và cá linh mất hình thể đối diện qua .

Cái , cách năm trăm năm.

"Là A Nguyệt ? Ta thể đến đảo Thủy Chức, cảm thấy sắp tan biến như bọt biển. Có thể chuyện với ngươi như là đang mơ . Ta ngủ lâu, mơ dài, trong giấc mơ ngươi luôn ở bên cạnh ."

Cá trắng buồn, : "A Thư, chính hại c.h.ế.t ngươi. Nếu vì cứu ngươi sẽ chịu đựng nỗi đau m.ó.c t.i.m mà c.h.ế.t, ngươi thể trở về quê hương, đoàn tụ với ."

"Không, A Nguyệt là bạn nhất của , ở trong cung mười hai năm, bạn bè, cô đơn. Gặp ngươi, và những ngày bên ngươi, dù ngắn ngủi nhưng là thời gian vui vẻ nhất của . Hơn nữa, ngươi cho hy vọng nhất, đến một thiên đường mà ai từng đến, sống hạnh phúc mãi mãi. Mặc dù giấc mơ cuối cùng thực hiện ..."

Hình ảnh A Thư dần dần tan biến, bắt đầu từ đôi chân như cát gió thổi .

Cá trắng buồn, : "A Thư sẽ ?"

A Thư mơ hồ : "Ta cũng , chắc là đến nơi cuối cùng con đến. A Nguyệt, gặp ngươi thật . Tạm biệt, ngươi hãy trở về biển, lời phụ mẫu, đừng nghịch ngợm chạy lung tung nữa."

"A Thư..."

Trong mắt cá trắng liên tục rơi xuống những giọt ngọc.

A Thư dần dần tan biến, cuối cùng chỉ còn vết hoa sen đỏ ở ngực.

Hoa sen đỏ hợp với một giọt ngọc, giọt ngọc một vệt m.á.u đỏ.

Bạch Cơ đưa tay vớt giọt ngọc vệt đỏ lên.

"Giao nhân , ngọc thành máu, tình cảm giữa và phi nhân thật !"

Bạch Cơ lẩm bẩm.

Nguyên Diệu Bạch Cơ, tình cảm giữa và phi nhân nghĩ đến và Bạch Cơ. Tình cảm của dành cho Bạch Cơ, dù chính cũng rõ ràng nhưng mỗi khi nghĩ đến việc chia tay xa cách, đau đớn như móc tim.

Tuyền Nữ nhịn : "Long Vương bệ hạ, công chúa trông càng ngày càng yếu, nàng mới hồi phục đây?"

Bạch Cơ tỉnh , : "Công chúa Di Quang bà lão San Hô bảo vệ, nàng nhờ sức mạnh của bà lão San Hô mới thể hồi phục như xưa."

Tuyền Nữ kịp , Long Ẩn : "Vương, bà lão San Hô tiêu hết yêu lực, c.h.ế.t ."

Bạch Cơ , : "Cây là loài sinh mệnh mạnh mẽ. Một đoạn gỗ khô cắm đất cũng thể mọc rễ nảy mầm, trở thành cây cao lớn. Trên sen Vọng Thư còn linh lực của bà lão San Hô, bà thể hồi sinh."

Long Ẩn quan sát sen Vọng Thư, : "Thật sự còn một luồng linh lực của San Hô nhưng chỉ linh lực của San Hô, cây San Hô cũng vô ích."

Bạch Cơ : "Vậy thì ngươi hãy tìm cây San Hô ."

Nguyên Diệu nhịn : "Bạch Cơ, cây San Hô đỉnh Long Thủ Nguyên c.h.ế.t năm trăm năm , ngươi bảo Long Ẩn tìm cây San Hô bây giờ? Đây khó ?"

Bạch Cơ : "Được , trêu các ngươi nữa."

Bạch Cơ đưa tay, gỡ một chiếc trâm san hô tóc xuống, : "Là cái . Năm đó, tin bà lão San Hô qua đời, cảm thấy tiếc bèn đến Hán cung một chuyến. Trên đỉnh Long Thủ Nguyên chỉ còn cây san hô khô héo, bẻ một cành cây kỷ niệm. Sau đó, khi rảnh rỗi khắc cành san hô thành chiếc trâm cài tóc, đặt ở tiểu các. Nghe Hiên Chi mơ thấy bà lão San Hô, đoán chiếc trâm thể hữu ích bèn sai Lý Nô tìm và gửi đến đây bằng hạc giấy."

Nguyên Diệu hiểu .

Bạch Cơ đặt chiếc trâm san hô trong lòng bàn tay, tiến đến gần sen Vọng Thư.

Bạch Cơ lẩm bẩm chú ngữ, chiếc trâm san hô và sen Vọng Thư cùng lúc phát ánh sáng rực rỡ, ánh sáng vàng chiếu sáng đêm tối.

Trên trán Bạch Cơ lấm tấm mồ hôi.

Chiếc trâm san hô phát sáng rực rỡ.

Bà lão San Hô dần hiện trong bóng tối. Bà như tỉnh giấc ngủ trưa, ngáp một cái quanh, cuối cùng ánh mắt tập trung Bạch Cơ.

"Bạch Cơ đại nhân, quả nhiên chúng duyên, điều kỳ diệu mà lão mong đợi xảy ."

Bạch Cơ mỉm : "Lâu gặp, bà San Hô."

"Suýt nữa thì gặp ."

Bà lão San Hô sen Vọng Thư trống trải con cá trắng bất động như c.h.ế.t trong thùng nước... A Thư biến mất, cá trắng vẫn ngơ ngác như kẻ mất hồn.

"Hai đứa trẻ ... cuối cùng vẫn chia lìa ?"

Bạch Cơ : "Người phàm đó c.h.ế.t quá lâu, cũng bất lực. Bà San Hô, công chúa giao nhân thể hồi phục , trông cậy bà." Bà lão San Hô gật đầu.

Bà lão San Hô chống gậy, run rẩy bước đến bên thùng nước, đưa tay nhăn nheo như vỏ cây về phía cá trắng trong nước.

Một luồng ánh sáng đỏ lan tỏa trong nước, đan xen với ánh sáng vàng, bao bọc Cá trắng.

"Công chúa, đây là linh lực mà ngươi nghiền nát Thủy Chức Chi Linh suốt năm trăm năm để truyền sen Vọng Thư, bây giờ lão sẽ trả cho ngươi." Nguyên Diệu thấy, trong cơ thể cá trắng dần xuất hiện một viên ngọc nước. Ban đầu, viên ngọc nước vỡ nát, nhờ linh lực của Bạch Cơ và bà lão San Hô, nó dần hồi phục chỉnh, tỏa ánh sáng xanh lam.

Khi viên ngọc nước khôi phục chỉnh, Cá trắng từ trong nước phá bay lên, biến thành một nàng giao nhân xinh .

Giao nhân mái tóc dài màu xanh thẫm như rong biển, làn da trắng như tuyết, đôi mắt sáng như ngọc trai tỏa sáng trong đêm, đuôi cá như chiếc quạt lộng lẫy, đường cong mượt mà và mắt.

Tuyền Nữ Di Quang, : "Tốt quá! Công chúa, bây giờ ngài thể trở về đảo Thủy Chức ." Di Quang sen Vọng Thư trống rỗng, vẻ mặt buồn bã.

Bạch Cơ đưa tay, trao cho nàng một viên ngọc đỏ.

"Về . Đây là tâm nguyện của nàng."

Di Quang run rẩy nhận lấy viên ngọc đỏ từ tay Bạch Cơ, nước mắt tuôn rơi, ngọc lăn xuống như mưa.

"A Thư là bạn nhất của , sẽ mãi quên nàng." Bạch Cơ hỏi bà lão San Hô: "Bà San Hô, bà trở về đỉnh cao nhất của Long Thủ Nguyên để tiếp tục quan sát nhân gian, cùng công chúa giao nhân trở về biển?"

Bà lão San Hô : "Nhân gian ở đủ . già nhớ quê, lão vẫn nên trở về Hải Thị."

"Được."

Bạch Cơ cũng trao chiếc trâm san hô cho Di Quang, : "Công chúa Di Quang, phiền ngươi đưa bà lão San Hô về Hải Thị."

"Vâng, Long Vương đại nhân."

Di Quang nhận lấy chiếc trâm san hô.

Bạch Cơ : "Hiện tại chỉ là một thương nhân ở chợ Tây, Long Vương, thậm chí thể trở biển."

Di Quang : "Ngài ấn chú của Long Vương, ngài là vua của biển cả." Bạch Cơ chỉ .

Bà lão San Hô : "Bạch Cơ đại nhân, quy tắc của Phiêu Miểu các các là vạn sự đều giá, một vật đổi một vật, ngài cứu mạng lão và công chúa, chúng cần lấy gì để đổi?"

Bạch Cơ liếc Long Ẩn, : "Giá cả , hiện tại còn nghĩ , sẽ cử đến thu ."

"Nguyện vì ngài cống hiến." Bà lão San Hô cúi đầu.

"Nguyện vì Long Vương đại nhân cống hiến." Di Quang cúi đầu.

Một cơn gió thổi qua, sen Vọng Thư ánh trăng lay động, như mộng ảo.

*

Giữa hè, buổi chiều.

Phiêu Miểu các, sân .

Trời xanh mây trắng, những đám mây trôi bầu trời như những làn sóng bạc cuộn trào trong biển cả.

nhiều khách, Bạch Cơ hiên nhà tập đàn cổ cầm, Nguyên Diệu bên cạnh mài mực thơ. Ly Nô ở đại sảnh uể oải trông coi cửa hàng, thỉnh thoảng ăn một miếng cá khô đĩa sứ xanh.

Sự kiện sen Vọng Thư qua một tháng.

Vi Ngạn khi giao sen Vọng Thư, trồng nó ở hồ Thái Dịch trong cung Đại Minh, lập tức trở thành cảnh trong hoàng cung, truyền tai là kỳ tích.

Viên Ngạn cùng các thợ và quân lính cũng nhận ban thưởng từ Võ Tắc Thiên.

Công chúa Di Quang, bà lão San Hô, Long Ẩn và Tuyền Nữ trở về biển.

Đêm Long Ẩn và Tuyền Nữ rời , Nguyên Diệu một giấc mơ kỳ lạ.

"Cốc cốc ..."

Nguyên Diệu đang sách ánh đèn thì gõ cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-6-quyen-thi-tich/chuong-7-san-ho.html.]

Nguyên Diệu mở cửa thấy Tuyền Nữ bên ngoài.

Tuyền Nữ buồn bã, trong tay nàng cầm một khay gỗ màu đỏ chạm hoa mẫu đơn, khay đặt một chiếc khăn choàng từ tơ tằm Thiên Hàn.

Nguyên Diệu hiểu tại Tuyền Nữ đến tìm giữa đêm bèn : "Tuyền Nữ cô nương, chuyện gì ?"

Tuyền Nữ : "Khăn choàng may xong. Xin công t.ử chuyển cho Long Vương bệ hạ."

Nguyên Diệu : "Bạch Cơ ở ngay bên cạnh, ngươi thể đưa trực tiếp cho nàng..."

Tuyền Nữ buồn bã : "Ta dám phiền Long Vương bệ hạ."

"Vậy để giúp ngươi chuyển . Thật Bạch Cơ là một bụng, ngươi khó khăn gì thì cứ với nàng, nàng sẽ giúp ngươi." Nguyên Diệu nhận cái khay .

Tuyền Nữ do dự một chút, : "Công tử, xin nhắc nhở Long Vương bệ hạ, chắc chắn cẩn thận với Long Ẩn... quá đáng sợ, đầy thù hận với Long Vương bệ hạ, sớm muộn gì cũng sẽ gây hại cho bệ hạ..."

Nguyên Diệu kinh ngạc, : "Tại ngươi ?"

Tuyền Nữ cố lấy hết dũng khí, : "Long Ẩn một địa cung cho ngoài bước , chỉ cần đó sẽ căm hận Long Vương bệ hạ như thế nào."

"Tại ?"

Nguyên Diệu tò mò hỏi.

Tuyền Nữ run rẩy, c.ắ.n môi : "Trong địa cung đó là những xác c.h.ế.t hoặc một phần xác c.h.ế.t đông lạnh. Trong băng giá, nhiều nhất là xác rồng trắng. Không là long tộc thì là xác c.h.ế.t giống với Long Vương bệ hạ. Ta dùng từ ngữ nào để miêu tả cảnh tượng trong địa cung, quá đáng sợ! Long Ẩn sẽ tìm kiếm những giống Long Vương bệ hạ trong các lễ vật gửi đến Đảo Kình Lạc, giữ họ bên . Ta cũng là một trong đó. Long Ẩn tính tình thất thường, thường xuyên hành hạ chúng , đ.á.n.h đập chúng , coi mạng sống của chúng như cỏ rác, chẳng ai sống lâu . Ta chứng kiến phận của những lễ vật giống Long Vương bệ hạ, tay giống Long Vương bệ hạ thì chặt tay. Có nụ giống Long Vương bệ hạ sẽ chặt đầu, nụ đông cứng trong băng... Long Ẩn là một kẻ điên, trút hết thù hận lên Long Vương bệ hạ bằng cách . Ta sợ rằng cũng sống bao lâu, sợ."

Nguyên Diệu kinh ngạc, : "Còn chuyện như ?! Tuyền Nữ cô nương, ngươi lập tức với Bạch Cơ, để nàng giúp ngươi."

Tuyền Nữ lắc đầu, : "Ta thể. Số phận của lễ vật là hy sinh bản để đổi lấy sự bình an và thịnh vượng cho tộc . Đây là chúng tự nguyện. Khi bước chân lên Đảo Kình Lạc chấp nhận phận cúi đầu cái c.h.ế.t. Long Vương bệ hạ cũng thể thực sự giúp , nàng hiện tại giam cầm ngoài biển, là một tù nhân lưu đày, phận của chúng sinh biển cả đều Đảo Kình Lạc. Giao nhân đồng tộc thể rời khỏi Long Ẩn, Long Ẩn sẽ bảo vệ giao nhân đồng tộc, khiến tộc giao nhân càng thêm thịnh vượng. Nếu Long Ẩn còn, tộc giao nhân sẽ mất sự bảo vệ và các tộc khác ức hiếp, thể phản bội đồng tộc."

"Vậy bây giờ ngươi với những điều ... nếu Bạch Cơ chuyện địa cung, chắc chắn sẽ tranh chấp với Long Ẩn..."

Nước mắt Tuyền Nữ rơi xuống, ngọc trai lăn đầy đất.

"Những ngày qua luôn thấy mâu thuẫn, nhất là khi Long Vương bệ hạ giúp . Ta sống tiếp nhưng thể bỏ rơi đồng tộc. Long Vương bệ hạ khác với trong truyền thuyết, nàng tàn bạo cũng lạnh lùng khát máu, mà là một dịu dàng. Khi nàng cứu công chúa Di Quang, thấy trong mắt nàng sự nhân từ. Ta nhắc nhở nàng là đề phòng Long Ẩn, nàng là một , thể kẻ điên như Long Ẩn hại... Không , công t.ử đừng với Long Vương về chuyện địa cung, đừng với nàng... cũng đang gì, lén đến đây, bây giờ tâm trạng rối bời..."

Nguyên Diệu an ủi: "Tuyền Nữ cô nương hãy bình tĩnh. Chi bằng, chúng tìm Bạch Cơ bàn bạc, nàng ở ngay bên cạnh."

Tuyền Nữ lắc đầu, nhẹ nhàng cúi chào.

"Thôi muộn , để mai gặp Long Vương bệ hạ. Cảm ơn công tử, ngài cũng là một ."

"Cũng . Để mai tiếp."

Nguyên Diệu .

Tuyền Nữ rời . Nàng ngoái Nguyên Diệu, đôi mắt nàng giống Bạch Cơ, đều tràn đầy nỗi buồn.

Sáng hôm tỉnh dậy, Nguyên Diệu mới nhớ , đêm qua công chúa Di Quang, bà lão San Hô khi hồi sinh, cùng Long Ẩn, Tuyền Nữ rời , bốn họ qua đêm tại sơn trang.

Đêm qua Tuyền Nữ đến thăm, chỉ là một giấc mơ ?

Nguyên Diệu chiếc khăn choàng tơ tằm Thiên Hàn trong khay gỗ bàn và những viên ngọc trai trắng ở cửa, cảm thấy bối rối.

Vì sự viếng thăm của Tuyền Nữ như mộng ảo, Nguyên Diệu kể lời của nàng cho Bạch Cơ, chỉ Tuyền Nữ trong mơ gửi khăn choàng tơ tằm Thiên Hàn.

Bạch Cơ chiếc khăn choàng thêu rồng trắng tinh xảo, thở dài : "Mỗi mũi kim đường chỉ đều là nỗi tuyệt vọng và đau buồn quấn quanh. Nàng vẫn tin , nhờ giúp."

Nguyên Diệu : "Có lẽ Tuyền Nữ cô nương những toan tính riêng mới chọn cách im lặng."

Bạch Cơ : "Số phận của mỗi đều do chính lựa chọn."

Gió hè thổi qua cỏ cây, màu xanh biếc lay động.

Nguyên Diệu cầm bút lên cả buổi, cũng linh cảm bèn đặt bút xuống.

Bạch Cơ thuần thục gảy một khúc "Quan Hải Thính Đào", Nguyên Diệu thì chăm chú lắng , tâm trạng theo tiếng đàn cổ cầm khi thì tĩnh lặng, khi thì phấn khích. Khúc nhạc kết thúc, Bạch Cơ cầm một miếng dưa hấu đĩa lá sen bàn gỗ, : "Mùa hè vẫn thích hợp để gảy đàn cổ cầm và ăn dưa hấu."

Bạch Cơ liếc tờ giấy trắng mặt Nguyên Diệu, : "Khúc đàn của luyện tập thành thạo nhưng Hiên Chi vẫn bài thơ nào."

Nguyên Diệu chống cằm : "Tiểu sinh linh cảm."

Bạch Cơ : "Tại linh cảm chứ? Mùa hè vạn vật đều sinh sôi nảy nở là mùa thích hợp để thơ mà."

Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, công chúa Di Quang, bà lão san hô đang ở thế?"

Bạch Cơ : "Công chúa Di Quang đang ở đảo Thủy Chức, bà lão san hô cũng ở đó, bà về Hải Thị. Hôm qua còn nhận thư của bà."

"Bạch Cơ, Tuyền Nữ ?"

Sắc mặt Bạch Cơ chợt đổi, miếng dưa hấu tay nàng rơi xuống đất, trong mắt sự tức giận khó kìm nén. Trên bầu trời Trường An mới đây còn nắng , ngay lập tức mây đen kéo đến, gió lớn nổi lên, mây tiếng sấm ẩn hiện.

Nguyên Diệu từng thấy Bạch Cơ tức giận như , trong lòng vô cùng sợ hãi. "Bạch Cơ ?"

Bạch Cơ từ từ bình tĩnh . Mây đen dần tan , bầu trời trở nên trong sáng: "Ta , kiểm soát cảm xúc Hiên Chi sợ ."

"Bạch Cơ, lẽ nào Tuyền Nữ gặp chuyện gì ?"

Nguyên Diệu run giọng .

Bạch Cơ bình tĩnh : "Tuyền Nữ c.h.ế.t."

Nguyên Diệu đỗi ngạc nhiên: "Bà lão san hô trong thư rằng Long Ẩn cho rằng Tuyền Nữ phản bội nên g.i.ế.c c.h.ế.t nàng, còn móc mắt nàng . Công chúa Di Quang vô cùng tức giận nhưng cũng thể gì."

"Hả?! Có vì nàng báo mộng cho tiểu sinh, Long Ẩn phát hiện nên mới hại t.h.ả.m như ."

Nguyên Diệu đau buồn, kìm mà rơi nước mắt.

Bạch Cơ bình tĩnh : "Có thể là . Mỗi đều chọn lấy phận của . Tuyền Nữ như , Long Ẩn cũng ."

"Bạch Cơ, Long Ẩn tàn bạo như ?"

Bạch Cơ khổ : "Hắn vốn như . Hơn nữa, từng xem mạng sống của vạn vật như đáng kể, coi đó là thú vui lúc nhàn rỗi. Hắn học theo khiến bản tính càng tàn nhẫn hơn."

" thấy mặt ngươi Long Ẩn ôn hòa, giống một bạo chúa tàn ác như ."

"Hiên Chi, trong tư thục, học sinh nghịch ngợm nhất cũng bộ ngoan ngoãn mặt thầy. Nếu bà lão san hô với , cũng tin tức Tuyền Nữ c.h.ế.t."

Nguyên Diệu vô cùng đau buồn, Bạch Cơ cũng đau buồn, cả hai im lặng trong nỗi buồn suốt một lúc lâu: "Bạch Cơ định gì đây?"

Bạch Cơ thở dài, chậm rãi .

"Khi nhận tin Tuyền Nữ c.h.ế.t, tức giận hơn bây giờ gấp mười . Tuyền Nữ trông giống , nhất là đôi mắt, Long Ẩn chỉ g.i.ế.c nàng còn móc mắt nàng , rõ ràng là khiêu khích và đe dọa . Ta từng nghĩ thư gọi Long Ẩn đến Trường An, quyết chiến một mất một còn với . khi bình tĩnh nghĩ, dù sống sót thì cũng lợi cho . Ta c.h.ế.t, Phiêu Miểu các sẽ biến mất, giấc mơ mà gây dựng suốt mấy ngàn năm ở hoang mạc thời gian sẽ tan vỡ, thể bao giờ giải câu đố . Nếu Long Ẩn c.h.ế.t, tình hình biển sẽ hỗn loạn, sẽ nhiều kẻ tham vọng Long Vương đến đây thách thức . Ta thì nhưng ngươi và Ly Nô thể sẽ rơi nguy hiểm – thách thức đều quang minh chính đại. Đến Lúc đó chỉ thể để các ngươi rời khỏi Phiêu Miểu các. Ta suy nghĩ nhiều, phát hiện tạm thời chỉ thể nhẫn nhịn. Nếu thể về biển, thì Long Ẩn mới cần tồn tại, mới thể phá vỡ cục diện ."

Nguyên Diệu kìm : "Bạch Cơ và Long Ẩn thể thử giao tiếp, dù các ngươi từng là thầy trò, từng tình nghĩa sâu đậm, lẽ những hận thù, nghi kỵ, rắc rối thể rõ, tâm kết của thể gỡ."

"Hiên Chi, thế giới , nhiều tâm kết phức tạp thể giao tiếp gỡ . Nếu giao tiếp ích, nhận nhiều nhân quả như . Cái c.h.ế.t của Tuyền Nữ, cắt đứt khả năng giao tiếp giữa và Long Ẩn, thể tha thứ. Mọi sinh mệnh đều sống trong nhân quả, Long Ẩn là ác quả mà gieo, chịu đựng ác quả ."

"Ôi!"

Nguyên Diệu gì thêm.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu im lặng một lúc lâu, Bạch Cơ trông đau buồn, Nguyên Diệu cũng cảm thấy buồn. Một lúc , Bạch Cơ là lên tiếng .

"Thôi , đừng nhắc đến chuyện của Long Ẩn nữa. Hiên Chi, tối nay trăng lẽ , chúng hãy đến Đại Minh Cung thưởng thức hoa sen Vọng Thư nhé."

Nguyên Diệu : "Được thôi. Biết khi ngắm cảnh tượng đẽ của hoa sen Vọng Thư ánh trăng, tiểu sinh sẽ linh cảm và thơ phú."

"Vậy cũng mang theo đàn tứ tượng, đến bên hoa sen Vọng Thư luyện khúc mới luôn."

Nguyên Diệu ngạc nhiên, : "Chuyện , nửa đêm canh ba ở bên bờ hồ Thái Dịch gảy đàn cổ cầm, lẽ sẽ phiền giấc ngủ của trong hoàng cung đấy."

"Chúng ăn trái ẩn . Sẽ cấm vệ trong hoàng cung bắt gặp ."

"Không vấn đề là bắt , mà là nửa đêm trong cung cấm gảy đàn cổ cầm sẽ ồn khác ngủ, là hành động t.ử tế. Hơn nữa, khi ăn trái ẩn , họ chỉ thấy tiếng đàn cổ cầm mà thấy , càng đáng sợ hơn đấy."

"Vậy thì mang đàn tứ tượng theo, mang một bình rượu phù dung ngắm hoa ngắm trăng nhé."

"Như ."

"Hiên Chi, chợt nghĩ, nếu trong cung nửa đêm thấy hai chiếc chén rượu lơ lửng bên hồ Thái Dịch tự rót tự uống sẽ càng đáng sợ hơn đấy nhỉ?"

"Vậy chúng ăn trái ẩn nữa nhé?"

"Không ăn trái ẩn , nhỡ gặp quốc sư Quang Tạng thì sẽ lúng túng."

"Vậy đây?"

Bạch Cơ và Nguyên Diệu đang băn khoăn.

Một con mèo đen bước tới, : "Này chủ nhân, mọt sách, các biến thành mèo hoàng cung ngắm hoa sen . Mèo là pháp thuật ẩn nhất mà."

Bạch Cơ : "Cũng đúng, biến thành ba con mèo nhé."

" thấy ba con mèo ở bên hồ Thái Dịch đổi chén uống rượu ngắm hoa sen, trong cung sẽ càng sợ hơn đó..."

Nguyên Diệu nhỏ giọng .

Mèo đen đang ăn một miếng dưa hấu, bèn ngẩn , : "Ba con mèo? Chủ nhân, mọt sách, Ly Nô sẽ . Ly Nô thích ngắm hoa sen, trời nóng, lười , chỉ trong Phiêu Miểu các thôi."

Bạch Cơ : "Trong hồ Thái Dịch cá đấy! Cá trong cung nuôi, chắc là béo ngon lắm."

Mèo đen mắt sáng lên, : "Vậy Ly Nô sẽ . Ly Nô cũng là một con mèo sách phong nhã, cố gắng một chút cũng thể ngắm trăng ngắm hoa, uống rượu thơ."

"Vậy thì cùng nhé."

Bạch Cơ .

Tán gẫu nóng, chỉ tiếc ngày hè dài.

Một cơn gió thổi qua, cỏ xanh um tùm, tiếng ve râm ran, mùa hè đến một nửa.

(Kết thúc "Sen Vọng Thư")

Hồi 3: Thỏ mặt

 

Loading...