Phiêu Miểu 6 - Quyển Thi Tịch - Hồi 1: Áo da rái cá trắng - Chương 1: Đón tuyết
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:12:41
Lượt xem: 12
Đầu đông, thời tiết dần lạnh.
Chợ Tây, Phiêu Miểu Các.
Buổi sáng, Bạch Cơ nhận một tấm thiệp, do Thái Bình công chúa gửi đến.
Thái Bình công chúa tổ chức một buổi yến tiệc đón tuyết ngày Tiểu Tuyết, địa điểm tại Vườn Phù Dung, bức thiệp là thiệp mời.
Bạch Cơ xem thiệp, khẽ , : "Lại đến ."
Nguyên Diệu đang ghi sổ bên quầy, Bạch Cơ , tò mò hỏi: "Bạch Cơ, cái gì đến thế?"
Bạch Cơ ném thiệp lên quầy, : "Yến tiệc."
Nguyên Diệu qua thiệp, : "Yến tiệc thì ? Yến tiệc đón tuyết, thật tao nhã, công chúa và quý phụ thật quá thanh nhã, để đón tuyết đầu mùa ở Trường An mà còn mở yến tiệc ca múa."
Bạch Cơ : "Hiên Chi, yến tiệc của quý phụ đều mục đích, ngươi ý nghĩa của yến tiệc đón tuyết ?"
Nguyên Diệu kỹ thiệp, : "Vườn Phù Dung, Phương Lâm Đài... Ồ, trời lạnh thế , yến tiệc tổ chức ngoài trời? Không lạnh ?"
Bạch Cơ : "Đây là mục đích."
Nguyên Diệu vẫn hiểu.
Bạch Cơ : "Mùa đông lạnh giá, chán nản vô cùng đến lúc quý phụ khoe khoang áo lông thú vui . Trên Phương Lâm Đài, gió lạnh cắt da, áo lông thì thể chống lạnh. Quý phụ sẽ mặc những chiếc áo lông nhất của tham dự yến tiệc, so sánh xem ai áo lông quý giá hơn. Đó là mục đích của yến tiệc đón tuyết."
Nguyên Diệu nghi hoặc : "So sánh như ý nghĩa gì?"
Bạch Cơ : "Tại yến tiệc, ai áo lông quý giá sẽ khen ngợi. Ai áo lông cũ kĩ tồi tàn sẽ chế giễu, ngẩng đầu lên . Có ý nghĩa gì thì nhưng đều thích thú, mỗi năm đều tổ chức yến tiệc."
Nguyên Diệu thể hiểu. Hắn nghĩ, hành vi khoe khoang áo lông của quý phụ lẽ cũng giống như Trần Thắng và Vương Khải khoe của .
Bạch Cơ hỏi: "Hiên Chi, năm nay trong thành Trường An thịnh hành loại áo lông nào?"
Nguyên Diệu ngẩn , : "Ta hiểu phong cách phố phường, cũng quan tâm nên ."
Bạch Cơ : "Ly Nô ?"
Nguyên Diệu : "Ly Nô Chung Nam Sơn mua than ."
Bạch Cơ cảm thấy kỳ lạ, : "Trên thị trường cũng than bán, Chung Nam Sơn mua?"
"Ly Nô , than thị trường , thương nhân gian dối thích trộn lẫn than than đỏ khói để bán, bề ngoài khác gì nhưng khi đốt lên mắt nó đau. Nó thà tự một chuyến đến Chung Nam Sơn, tìm nông dân đốt than mua trực tiếp, cũng mua thị trường."
"Được thôi."
Bạch Cơ đành tự lên kho ở tầng hai tìm áo lông chuẩn tham gia yến tiệc đón tuyết.
Trong đại sảnh, Nguyên Diệu đang tiếp tục ghi sổ sách thì một bước Phiêu Miểu Các.
Đó là một nam nhân trung niên.
Nam nhân trung niên hơn bốn mươi tuổi, hình tròn trịa, mặt trắng râu. Ông mặc một bộ áo lụa màu xanh đậm, cổ và tay áo đều viền lông cáo, chân một đôi giày da nai.
Nam nhân trung niên dường như đang suy nghĩ gì đó, khi ông tỉnh , nhận đang ở trong một cửa tiệm, khỏi giật . ... Hôm nay ông đến chợ Tây để thu nợ, khi thu xong thì dạo phố giải sầu, ý định một cửa tiệm nào để mua sắm. Có lẽ do quá mải mê suy nghĩ, thế nào bước Phiêu Miểu Các.
Nguyên Diệu thấy khách, vui mừng khôn xiết, vội vàng đặt bút xuống, : "Khách quan mua gì?"
Nam nhân trung niên vốn định rời nhưng thấy Nguyên Diệu tươi đón chào thấy hàng hóa trong Phiêu Miểu Các phong phú đa dạng bèn dừng , ngắm xung quanh.
"Tiệm của các gì?"
Nguyên Diệu : "Trong Phiêu Miểu Các nhiều thứ, thật lòng mà , cũng hết hàng hóa ở đây. Ngài hãy kệ hàng , vàng bạc, ngọc ngà, gốm sứ, đao kiếm, thư họa, hương liệu, bảo thạch, thứ gì cũng . Còn nhiều bảo vật từ biển cả vận chuyển đến, bày hết trong tiệm, đều đặt trong kho, nếu ngài cần, thể lấy."
Nam nhân trung niên cạnh kệ trưng bày trâm cài và trang sức, ánh mắt ông lướt qua kệ.
Nguyên Diệu : "Những cây trâm vàng và vòng ngọc bích đều , thể mua tặng phu nhân của ngài."
Nghe đến hai chữ "phu nhân", nam nhân trung niên run lên, ánh mắt sợ hãi.
Nam nhân trung niên : "Có tượng Phật, kiếm đào gỗ thứ gì đó thể trấn trạch trừ tà ?"
Nguyên Diệu , : "Những thứ kệ, kho tìm. Ngài vui lòng chờ một lát."
Nam nhân trung niên khoát tay, : "Thôi, thôi, chỉ thuận miệng thôi, thật cần mấy thứ đó. Ta họ Ngu, tên là Ngu Ung, cũng là một thương nhân, mở một cửa hàng bán áo lông ở chợ Đông, tên là Tam Đông Các."
Nguyên Diệu cảm thấy cái tên Tam Đông Các quen tai, nghĩ một chút, mới nhớ Tam Đông Các là cửa hàng bán áo lông lớn nhất ở chợ Đông.
Tam Đông Các là một cửa hàng lâu đời, áo lông ở đây là đầy đủ nhất trong thành Trường An, từ áo lông cừu, lông thỏ, lông ch.ó thường thấy, đến áo lông cáo, lông chồn, lông sói, lông hổ, lông nai quý hiếm, các loại áo lông chống lạnh đều đủ. Quý phụ thành Trường An, một khi đông, chắc chắn sẽ đến Tam Đông Các vung tiền mua áo lông quý hiếm.
Nguyên Diệu : "Thì là ông chủ Ngu. Ta là Nguyên Diệu, danh Tam Đông Các từ lâu."
Ngu Ung : "Ở tiệm của các ngươi bán áo lông ?"
Nguyên Diệu ngẩn , : "Phiêu Miểu Các từ đến giờ bán áo lông nhưng trong kho thể một hai món cũ."
Ngu Ung run , vuốt râu : "Hiện nay, mùa đông đến đến lúc quý phụ mua sắm áo lông. Tam Đông Các năm nay nhiều hàng mới, lông cáo, lông chồn, mà là lông rái cá. Lông rái cá nhẹ và bền, lông tơ dày, giữ ấm . Mùi hôi ít hơn lông cáo, lông chồn nhiều. Quý phụ yêu thích thời trang mới, mùa đông năm nay chắc chắn sẽ thịnh hành áo lông rái cá. Nếu các ngươi chuẩn một ít áo lông rái cá, chắc chắn sẽ kiếm một khoản. Nếu ngươi lấy mười cái, sẽ giảm giá cho ngươi."
Nguyên Diệu ngẩn , Ngu Ung quả hổ là thương nhân, Phiêu Miểu Các chỉ mua đồ, mà còn bán áo lông của cho Phiêu Miểu Các.
Ngu Ung thấy Nguyên Diệu do dự : "Ở chợ Tây , chỉ nhà Vương Nhị ở phố bán hàng da, cửa hàng của ông nhỏ, bán hàng cao cấp, chỉ bán vài thứ da thông thường. Phiêu Miểu Các đầy những thứ vàng ngọc, chắc hẳn ông chủ cũng thiếu tiền. Nói thật, đây ở chợ Tây một Phiêu Miểu Các như thế ? Haha, xa , nếu thể một đặt năm mươi chiếc áo lông rái cá, cam đoan bán lông rái cá cho các cửa hàng khác nữa. Khách hàng ở chợ Tây đều sẽ là của nhà ."
Nguyên Diệu gãi đầu, : "Việc , thể quyết định . Ta chỉ là một nhân viên, bà chủ."
Ngu Ung : "Chủ của các ngươi ?"
Nguyên Diệu định trả lời thì Bạch Cơ từ trong bước .
Bạch Cơ Ngu Ung một cái, : "Ta là Bạch Cơ, chủ nhân của Phiêu Miểu Các ."
Ngu Ung đ.á.n.h giá Bạch Cơ một lượt, : "Không ngờ, bà chủ của Phiêu Miểu Các là một mỹ nhân."
Bạch Cơ : "Cảm ơn ông chủ Ngu khen ngợi. Vừa tình cờ xuống, thấy lời của ngài."
Ngu Ung : "Bạch Cơ cô nương nghĩ thế nào?"
Bạch Cơ đảo mắt, : "Ài, hiện nay kinh doanh dễ, Phiêu Miểu Các vẻ nhiều hàng hóa nhưng một tháng bán mấy món. Nói thật với ngài, ba tháng trả lương cho hai nhân viên. Ta dư tiền mua một đợt áo lông rái cá nhưng một ý tưởng."
Ngu Ung : "Ý tưởng gì?"
Bạch Cơ : "Ngài thể gửi bán áo lông rái cá tại Phiêu Miểu Các, bán một món, lấy bốn phần bạc, ngài lấy sáu phần, bán , khi xuân đến sẽ trả nguyên vật. Ta luôn trọng nghĩa khinh tài, vì cùng là thương nhân, thu phí mặt bằng của ngài."
Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh. Ngu Ung gian trá kiếm một khoản từ Phiêu Miểu Các nhưng Bạch Cơ dường như còn cao tay hơn ăn vốn.
Ngu Ung rung rinh mỡ, tức giận : "Bạch Cơ cô nương, ngươi cướp ?!"
Bạch Cơ tủm tỉm : "Ông chủ Ngu đùa . Ngài nghĩ kỹ xem, ngài gửi bán áo lông rái cá tại chỗ , tương đương với việc tốn một xu mà mở một Tam Đông Các tại chợ Tây. Ngài cầm đèn lồng ba vòng trong thành Trường An, cũng tìm chuyện như !"
Ngu Ung tức đến run rẩy.
Bạch Cơ sâu mắt Ngu Ung, khóe miệng hiện lên nụ quỷ quyệt.
"Ông chủ Ngu, gần đây ngài gặp chuyện gì lạ ?"
Ngu Ung xong, sắc mặt biến đổi. Ông từ giận chuyển sang sợ gì đó nhưng im lặng.
"Không gì, gì..."
Bạch Cơ đảo mắt, đổi giọng : "Thực , mùa đông lạnh giá là thời điểm để bán áo lông, bán một áo lông cũng . Khi nào thời gian sẽ đến chợ Đông, đến Tam Đông Các xem thử áo lông rái cá của ngài."
Ngu Ung gật đầu, : "Được, Bạch Cơ cô nương thể xem hàng , giá cả, tất cả đều thể thương lượng."
Ngu Ung cáo từ rời .
Bạch Cơ trong đại sảnh, chìm suy nghĩ.
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ ? ông chủ Ngu gì ?"
Bạch Cơ : "Phía ông một luồng khí đen mờ ảo như móng vuốt của một con dã thú. Tuy nhiên, áo lông đến từ da thú, thương nhân bán da dã thú oán hận cũng là bình thường."
Nguyên Diệu kinh ngạc : "Ông chủ Ngu gặp chuyện gì chứ?"
Bạch Cơ : "Không . Tuy nhiên, ông Phiêu Miểu Các là duyên, khi nào rảnh thì đến Tam Đông Các một chuyến xem ."
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ định cũng bán áo lông chứ?"
Bạch Cơ : "Chỉ cần kiếm bạc, bán một mùa đông gì là ?"
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ nãy ngươi tìm gì trong kho thế?"
Bạch Cơ : "Tìm áo lông mặc dự yến tiệc đón tuyết, nhớ một chiếc áo lông cừu quý nhưng để . Chờ Ly Nô về thì hỏi nó xem, hầu hết đồ đều do nó sắp xếp."
Nguyên Diệu hỏi thêm nữa.
Bạch Cơ nhàn nhã trong phòng, xem cuốn sách mới mua về phong tục trong thành.
Nguyên Diệu khi bận rộn trong đại sảnh, bếp pha một ấm T.ử Tốn, lấy thêm một đĩa ngọc Lộ Đoàn và một đĩa Tuyết Hoa Tô, mang trong phòng.
Trong phòng, lư hương Ba Sơn ba chân đang đốt hương Bách Hoa, tỏa từng làn khói thơm. hương hoa ngập tràn, pha lẫn chút hương gió xuân ấm áp, giống như đang ở mùa xuân trăm hoa đua nở.
Bạch Cơ bên bàn ngọc xanh sách.
Nguyên Diệu quỳ xuống đối diện Bạch Cơ, đặt T.ử Tốn và đồ ăn nhẹ lên bàn ngọc xanh.
Nguyên Diệu : "Hương Bách Hoa thật thơm, giống như đang ở mùa xuân ."
Bạch Cơ đặt cuốn sách xuống, cầm một viên ngọc Lộ Đoàn, c.ắ.n một miếng.
"Đừng nhắc nữa, đốt nhầm hương ."
Nguyên Diệu hiểu hỏi: "Ý ngươi là gì?"
Bạch Cơ ăn ngọc Lộ Đoàn chỉ cuốn sách bàn ngọc xanh, : "Trước đây sách trong thành phần lớn về tài t.ử giai nhân, gió trăng mây nước, hoặc là chuyện tình nam nữ bỏ trốn trong đêm. Ta quen đốt hương Bách Hoa để , tạo thêm khí phong hoa tuyết nguyệt. Gần đây sách về những vụ án đầu như nữ t.h.i t.h.ể trần truồng xuất hiện Lạc Du Nguyên, chuyện đồ tể Lý Tứ đóng đinh ba tấc lên đỉnh đầu..."
Nguyên Diệu ngạc nhiên : "Sách mới kịp , ngờ những chuyện ?"
Bạch Cơ gật đầu, : " . Tuy nhiên, những câu chuyện còn hấp dẫn hơn chuyện tình nam nữ bỏ trốn. Có lẽ xuống địa phủ, hái một ít hoa Hoàng Tuyền, chế tạo một ít hương U Minh, sách sẽ thêm phần chân thực."
Nguyên Diệu toát mồ hôi, lớn tiếng : "Những chuyện khủng khiếp án mạng như , đừng chân thực quá, như thế sợ c.h.ế.t mất!"
"Ai gặp án mạng? Ai c.h.ế.t ?"
Một giọng quen thuộc từ bên ngoài vọng .
Là Vi Ngạn.
Vi Ngạn bước trong phòng, vòng qua bình phong Thiên Sơn Phi Tuyết thì thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu đang quỳ bên bàn ngọc xanh uống , cũng chà xát đôi tay lạnh cóng tiến gần.
Bạch Cơ : "Vi công tử, trời lạnh thế ngài tới? Mau tới uống một chén nóng ."
Nguyên Diệu vội vàng dậy, chuẩn lấy chén cho Vi Ngạn.
"Không cần phiền , cũng khát, uống một hớp T.ử Tốn của Hiên Chi cho ấm là ."
Vi Ngạn cầm lấy chén củA Nguyên Diệu, uống một hớp T.ử Tốn đang bốc khói, : "Các ngươi gì? Nơi nào xảy án mạng?"
Nguyên Diệu : "Không án mạng xảy , chỉ là trong sách mới vài câu chuyện kinh dị."
Vi Ngạn : "Câu chuyện trong sách thật thật giả giả, là văn nhân thích thêu dệt, thêm mắm thêm muối mà , là thật..."
Bạch Cơ : "Sự đời là như , một việc từ một góc là thật, từ góc khác là giả. Thật thật giả giả, giả giả thật thật, ai mà ."
Nguyên Diệu lắc đầu : "Bạch Cơ, câu của ngươi thật thiền ý sâu sắc."
Bạch Cơ : "Sâu sắc gì , đang châm biếm đấy. Các quá chấp nhất thật giả, mà nhiều việc, thể dùng hai chữ thật giả mà hết ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-6-quyen-thi-tich/hoi-1-ao-da-rai-ca-trang-chuong-1-don-tuyet.html.]
Nguyên Diệu đang suy nghĩ.
Vi Ngạn : "Thật giả gì, hiểu các đang gì. , để kể các vụ án mạng đầu đang xôn xao thành Trường An gần đây nhé."
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Án mạng gì?"
Vi Ngạn uống : "Gần đây, vài quý phụ c.h.ế.t t.h.ả.m một cách ly kỳ, các ngươi ?"
Bạch Cơ nhướng mày hỏi: "C.h.ế.t thảm, ly kỳ?"
Vi Ngạn thần bí : "Tổng cộng năm quý phụ, vì mà c.h.ế.t. Cái c.h.ế.t của họ kỳ lạ, thời tiết lạnh thế treo trần truồng lên cao, treo xà nhà, treo cây trong sân. Khắp họ đầy vết thương, vết sâu thấy xương, vết chỉ trầy da như lưỡi d.a.o cắt như dã thú cào xé, chỗ nào lành lặn. Khám nghiệm t.ử thi cho họ đều đau đến c.h.ế.t. Bất lương tra xét khắp nơi cũng tìm gì, trong thành đều đồn rằng đây là yêu ma tác quái."
Nguyên Diệu mà rợn tóc gáy, : "Đan Dương đang bịa chuyện ?"
Vi Ngạn nghiêm túc : "Hiên Chi, đây là sự thật. Chuyện đều lo lắng."
Bạch Cơ rơi trầm tư.
Nguyên Diệu run giọng hỏi: "Ai ác độc đến mức g.i.ế.c c.h.ế.t các quý phụ thế?"
Vi Ngạn : "Hiên Chi hỏi đúng! Nếu là ai lo lắng thế ."
Nguyên Diệu thầm nghĩ, lẽ vì gần đây xảy vụ án mạng quý phụ c.h.ế.t t.h.ả.m nên sách mới đổi từ phong hoa tuyết nguyệt sang những câu chuyện g.i.ế.c kinh dị .
Vi Ngạn : "Thật , hôm nay đến Phiêu Miểu Các là để mua đồ."
Bạch Cơ tỉnh , : "Vi công t.ử mua gì?"
Vi Ngạn : "Trong Phiêu Miểu Các vật gì trừ tà hộ ? Tốt nhất là loại mà nữ nhân thể mang theo bên ."
Bạch Cơ : "Có chứ."
Vi Ngạn : "Phải hiệu quả, đừng lấy những thứ như chuỗi hạt Phật ngọc bội để lừa , tính mạng con trò đùa."
Bạch Cơ , lấy một xấp giấy hình nhân.
Bạch Cơ lấy một hình nhân đưa cho Vi Ngạn.
"Là cái , đảm bảo hiệu quả! Trên đó long khí, thể bảo vệ chủ nhân. Đối phó với yêu tà bình thường là đủ . Hơn nữa, nếu gì xảy thì sẽ lập tức ngay."
Vi Ngạn nhướng mày hỏi: "Bao nhiêu tiền?"
Bạch Cơ tít mắt : "Mười lạng... bạc."
Vi Ngạn kinh ngạc : "Một mảnh giấy rách mà mười lạng bạc?"
Bạch Cơ : "Giấy thì đáng gì nhưng đó long khí uy nghiêm. Long khí là vô giá, nếu vì Vi công t.ử là bạn cũ, còn bán ."
Vi Ngạn : "Ta chỉ trả tối đa một lạng bạc thôi!"
Bạch Cơ : "Một lạng bạc? Vậy thì ngươi mua chuỗi hạt Phật . Chuỗi hạt Phật cũng thể trừ tà nhưng thể bảo vệ chủ nhân, gặp yêu tà mà may mắn thì cũng thể sống sót."
Nguyên Diệu nhịn : "Tiền nào của nấy, lời của Bạch Cơ cũng sai. Tính mạng con là hết, Đan Dương ngươi vẫn nên mua hình nhân thì hơn. Bạch Cơ, Đan Dương là khách quen, thường tới lui, ngươi hãy cho giá ưu đãi ."
Vi Ngạn : "Hiên Chi lý. Chỉ cần bảo vệ an cho nữ quyến, đắt một chút cũng . Bạch Cơ, ba hình nhân, đưa ngươi mười lăm lạng nhé."
Gần đây trong thành Trường An, liên tục quý phụ c.h.ế.t ly kỳ, Vi Ngạn đến Phiêu Miểu Các mua vật hộ cho nữ quyến trong nhà.
Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Đan Dương, nữ quyến trong nhà ngươi chỉ Vi phu nhân và Võ phu nhân Phi Yên tiểu thư, ngươi mua ba hình nhân gì?"
Vi Ngạn ngượng ngùng, đầu : "Còn mua cho Quân Nương nữa."
"Ồ! Tiểu thư Thẩm! Vị hôn thê của ngươi!"
Nguyên Diệu bừng tỉnh hiểu .
Bạch Cơ : "Không ngờ Vi công t.ử nặng tình như ! Vi công t.ử trong lòng, đây là chuyện vui, cũng ép giá nữa. Ta đưa cho ngươi ba hình nhân, ngươi đưa hai mươi lạng. Ngoài , tò mò về vụ án mạng của quý phụ nhưng thời tiết quá lạnh nên ngoài, Vi công t.ử nếu tin tức gì mới, xin hãy đến báo cho ."
"Được! các đừng hiểu lầm, thâm tình gì cả, là ích kỷ bạc tình, tình cảm gì... Ta mua thêm một hình nhân chỉ là tiện tay thôi, dù Quân Nương cũng là quen, nàng gặp chuyện..."
Vi Ngạn lầm bầm một hồi.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu cũng lười .
Vi Ngạn một lát mang theo ba hình nhân rời .
Trời sắp tối, Ly Nô vẫn về. Nguyên Diệu đoán nó việc bận ở núi Chung Nam, hôm nay lẽ về nên tranh thủ khi trống phố vang, chợ mua hai cân thịt cừu Tất La bữa tối cho và Bạch Cơ.
Sau bữa tối, Bạch Cơ lên tầng hai kho lục lọi áo da Cát Quang.
Trong phòng, Nguyên Diệu thắp đèn đồng bảy lá đốt một chậu than đỏ rực chà tay bên bàn ngọc xanh, trải giấy chuẩn thơ để g.i.ế.c thời gian trong đêm đông dài dằng dặc.
Bạch Cơ vẫn tìm áo da Cát Quang, nàng ủ rũ xuống lầu, bên cạnh Nguyên Diệu thơ.
"Đông hàn trăng như thoi, phong nguyệt tiêu ma.
Ba chén rượu bích đào, một khúc mai hoa lạc."
Bạch Cơ hỏi: "Hiên Chi, tại là ba chén rượu Bích Đào?"
Nguyên Diệu : "Ngươi một chén, tiểu sinh một chén còn Ly Nô một chén."
"Ồ!" Bạch Cơ bừng tỉnh : "Núi Chung Nam cũng xa, Ly Nô nhanh như , mua than cũng tốn nhiều thời gian, nó cả ngày về thế?"
Nguyên Diệu nghĩ một lúc, : "Có lẽ Ly Nô quá kén chọn, ý với than của các thợ đốt nên giận dỗi tự đốn củi đốt than núi Chung Nam ?"
"Hả?!" Bạch Cơ ngạc nhiên nhưng cũng cảm thấy việc thể xảy bèn : "Nó ở núi đốn củi đốt than cũng nhưng ít nhất cũng nên về báo một tiếng..."
Bạch Cơ và Nguyên Diệu đang trò chuyện, bên ngoài đột nhiên tiếng đẩy cửa.
"Thật hết chịu nổi ngươi, kéo cái chân thương theo đến tận Phiêu Miểu Các."
Là tiếng của Ly Nô.
Rồi, một giọng nữ dịu dàng : "Phiêu Miểu Các? Là nhà ngươi ? Dù là chân trời góc bể, cũng theo ngươi, ngươi chữa thương cho ."
"Thương tích của ngươi liên quan đến ! Nể tình trời lạnh đất đóng, ngươi thương nên cho ngươi ở một đêm, mai ngay đó!"
"Sao liên quan? Vết thương do ngươi gây ! Nếu khỏi, sẽ theo ngươi mãi!"
Bạch Cơ và Nguyên Diệu , vội vàng dậy, xem.
Ly Nô thắp đèn dầu quầy. Hắn thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu , thở dài một , với vẻ mặt khổ sở: "Chủ nhân, mọt sách, sống nổi nữa mất..."
Bên ngoài đại môn, gió lạnh rít gào, màn đêm sâu thẳm như một con mãnh thú nguy hiểm.
Trong đại sảnh, một thiếu nữ mặc y phục màu xám đang dựa quầy , nàng chỉ mười sáu mười bảy tuổi, hình nhỏ nhắn, mặc một chiếc váy màu xám trắng, chân trái vết m.á.u lốm đốm. Nguyên Diệu kỹ, hình bóng thiếu nữ áo xám là một con rái cá màu xám cao nửa mét đang dựa quầy. Con rái cá bộ lông dày và mịn, bóng nhẫy, nó cái đầu tròn dẹt, tai nhỏ và tròn, chân ngắn.
Nguyên Diệu thấy vết máu, lo lắng : "Con rái cá... , cô nương thương thế? Có nghiêm trọng ? Giờ cũng thể ngoài mời đại phu ..."
Thiếu nữ rái cá khuôn mặt búp bê thanh tú, đôi mắt tròn xoe, lấp lánh như hai viên ngọc trai đen tì vết. Nàng liếc Bạch Cơ và Nguyên Diệu, : "Vừa con mèo đen gọi các ngươi là chủ nhân? Vừa , nó thương thế , các ngươi chịu trách nhiệm!"
Bạch Cơ : "Ngươi đừng vội, xem vết thương chân ngươi nhẹ. Gió lùa trong đại sảnh lạnh, trong phòng than hồng và t.h.u.ố.c trị thương, chi bằng trong đó tiếp..."
"Cũng ." Thiếu nữ .
Nàng c.ắ.n răng kéo lê cái chân thương từng bước khó nhọc phòng trong.
Bạch Cơ hiệu cho Ly Nô, : "Nó thương như ngươi còn mau đỡ một chút?"
Ly Nô định đỡ nhưng thiếu nữ bướng bỉnh, nghiến răng : "Ta thể tự ! Dù mất cả hai chân cũng thể bò!"
Ly Nô ngẩn , đờ đẫn.
Nguyên Diệu thiếu nữ, ánh mắt và giọng của nàng đầy oán hận, toát một luồng khí đen.
Bạch Cơ nhếch môi đỏ, hiện một nụ quái dị.
Nguyên Diệu lạnh .
Bạch Cơ, thiếu nữ và Ly Nô phòng trong, Nguyên Diệu đóng kỹ cửa đại sảnh, đậy đèn dầu quầy mới bước .
Trong phòng, Bạch Cơ bên bàn ngọc xanh, thiếu nữ nghiêng tựa đất, Bạch Cơ đang dùng nước Bồ Đề bôi lên vết thương chân trái của nàng.
Ly Nô biến thành hình mèo đen bên chậu than hồng.
Nguyên Diệu cũng xổm bên chậu than, lưng về phía Bạch Cơ và thiếu nữ.
Bạch Cơ bôi nước Bồ Đề nhẹ nhàng hỏi: "Ngươi tên gì? Sao thương thế ?"
Thiếu nữ : "Ta tên A Y, là con mèo đen thương!"
Ly Nô , phục : "...Rõ ràng là ngươi kêu đẩy ngươi một cái!"
Thì là như .
Hôm nay, Ly Nô mua than ở núi Chung Nam tiết kiệm thời gian, sớm về sớm nên đường quan, mà băng qua vùng núi hoang vắng.
Buổi sáng, đường đến núi Chung Nam, Ly Nô qua một vách đá thì thấy A Y lưỡng lự bên vách.
A Y vẻ mặt đau khổ, lòng đầy tuyệt vọng, dường như tự t.ử nhưng khi xuống vực sâu chân thì dũng khí nhảy xuống.
Ly Nô chỉ mau chóng mua than, khi ngang qua A Y, chỉ liếc nàng một cái để ý.
A Y gọi Ly Nô.
"Đại ca mèo, xin chờ một chút."
"Có chuyện gì?" Ly Nô dừng bước, bực bội .
A Y : "Đại ca mèo, ngươi thể giúp một việc ?"
"Việc gì?" Ly Nô hỏi.
A Y do dự : "Ta nhảy xuống vực nhưng sợ độ cao, dũng khí nhảy xuống, ngươi thể đẩy một cái từ phía ?"
Ly Nô đang vội mua than, lãng phí thời gian giúp gì nhưng việc dường như tốn công sức bèn đồng ý ngay.
"Được."
A Y , : "Cảm ơn đại ca mèo."
A Y bên vách đá xuống vực sâu, lòng băn khoăn do dự mãi.
Ly Nô hỏi: "Có thể đẩy ?"
"Đẩy... đẩy ..." A Y ngập ngừng .
"Được !"
Ly Nô dùng một chân đẩy A Y xuống vực.
"Cảm ơn... A a a a..."
A Y hét lên, rơi xuống vực sâu.
"Không gì!"
Ly Nô với xuống vực sâu một cái, đó vội vàng tiếp tục hành trình đến núi Chung Nam để mua than.