Phiêu Miểu 6 - Quyển Thi Tịch - Hồi 5: Gối Mộng Tiên - Chương 1: Thanh Nê

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:13:06
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Năm Hiển Khánh thứ năm, Trường An.

Phường Trường Thọ, trong một căn nhà lớn.

Đã là đêm khuya mà bên trong nhà vẫn còn sáng đèn, một nam một nữ đang trò chuyện ánh đèn. Trông họ giống như một đôi phu thê.

Nam t.ử ba mươi tuổi, dung mạo thanh tú, ánh mắt sáng ngời. Hắn búi tóc lên cao, đội khăn Nam Hoa, mặc một bộ áo bào màu xanh lam trông vẻ tiên phong đạo cốt. Nhìn trang phục nếu là đạo sĩ tu hành tại gia thì cũng là mê tín đạo gia. Điều ở thời nhà Đường bình thường thậm chí một giai đoạn nào đó, việc tu hành tại gia trở thành một phong trào mà hề ảnh hưởng đến việc lấy thê t.ử sinh con.

Người nữ tuổi tác tương đương với nam, dung mạo xinh , sống mũi cao, mũi một nốt ruồi nhỏ. Người nữ búi tóc bán phần, mặc một bộ váy thêu hoa ngũ sắc, khoác một chiếc khăn lụa bạc, loại trang phục quý phụ thịnh hành thời đó cho khí chất của nàng thêm phần ung dung quý phái.

Người nữ vẻ mặt u sầu, trong mắt những cảm xúc phức tạp, trông đầy oán thán.

Người nữ : "Phu quân thực sự quyết định rời nhà thành tiên ?"

Người nam trong mắt cuồng nhiệt, : "Không thành tiên mà là tìm gối Mộng Tiên, tìm gối Mộng Tiên thì thể trong giấc mộng nhận sự chỉ dẫn của tiên nhân đắc đạo thăng thiên..."

Người nữ đầy oán thán : "Đắc đạo thành tiên, đối với quan trọng đến ?"

Người nam ngọn đèn bàn, ánh mắt đầy cuồng nhiệt như con thiêu lao lửa.

"Cuộc sống ngắn ngủi, nhân gian đầy khổ đau, chi bằng thành tiên tiêu d.a.o vui vẻ. Lìa đời độc lập hóa thành tiên, ràng buộc bởi ngũ hành, dạo chơi trong ba cõi, đó là điều mà tu đạo luôn mơ ước."

Người nữ hỏi: "Phu quân định bao lâu? Khi nào thì về?"

Người nam : "Nếu khắp núi sông mà tìm gối Mộng Tiên thì sẽ về ba năm năm. Nếu tìm gối Mộng Tiên thì sẽ trở về nữa."

Người nữ đau khổ cầu xin: "Phu quân thành tiên , nhà cửa thế nào đây? Thiếp và Phong nhi ? Phong nhi còn nhỏ..."

Người nam : "Xưa nay quản những việc vặt trong phủ, đều là nàng lo liệu. Ta , nàng cứ tiếp tục lo liệu là , nương ở phủ đại ca cùng trong một phường, xa lắm, việc gì thì nàng hỏi nương và đại ca đại tẩu là . Tiền trợ cấp của dòng tộc và triều đình ban thưởng cho cha , đại ca sẽ gửi đến đúng hạn và theo phần cho nàng."

Người nữ đau buồn cầu khẩn: "Phu quân thể từ bỏ ý định tìm gối Mộng Tiên ?"

Người nam xong, sắc mặt bèn đen .

"Nữ nhân, tóc dài kiến thức ngắn, nàng hỏng đại kế thành tiên của ?!"

Người nữ xuất từ gia đình sĩ tộc, luôn hiền thục, tuân thủ tam tòng tứ đức, bao giờ trái ý chồng. Lúc vì quá đau lòng và oán hận, quyết tâm : "Phu quân, mấy năm nay ở nhà tiêu tốn bao nhiêu tiền bạc luyện đan, mua đồ đồng đá, tốn bao nhiêu tài sản? Để mua một nguyên liệu quý hiếm, ngần ngại bán hết ruộng đất ngoài thành, sợ nương chuyện thâm hụt trong phủ, lo bà lo lắng, bán hết của hồi môn mới chuộc ruộng đất. Hắn để mua một cuốn bí kíp luyện đan một tiêu cả ngàn vàng, giấy nợ, nhiều đến đòi nợ, về nhà nương đẻ ở Lạc Dương cầu xin mẫu , nương thương , lén đưa cho ít tiền, mới lấp những lỗ hổng , để ngoài chê. Chàng ở nhà cũng phàn nàn nhưng giờ còn vì những ảo tưởng thành tiên hư vô mà bỏ thê t.ử con ?!"

Người nam xong chỉ thấy sai, còn cho rằng thê t.ử dám giáo huấn là trái với đạo đức của nữ nhân.

Người nam nổi giận đùng đùng : "Vân nương, nàng xuất từ gia đình sĩ tộc, luôn lễ nghĩa, hiền thục giờ cũng bắt chước đàn bà chợ búa, trái ý chồng, vô đức vô lễ ?"

Vân nương : "Thiếp ... Thiếp chỉ mong phu quân đừng xa... Chàng thể ở nhà luyện đan, ở nhà tu hành, chỉ cần rời khỏi nhà , cũng lời oán trách."

Người nam giận dữ : "Ta rời nhà tìm tiên, nàng oán trách ư? Haiz, lưới trần gian trói buộc là thử thách cho phàm thành tiên, sẽ vì chút chuyện nhỏ mà từ bỏ việc thành tiên. Ý quyết, nàng đừng nhiều, nếu tình nghĩa phu thê chúng đến đây là dứt."

Vân nương kinh ngạc : "Phu quân, bỏ ?"

Người nam dứt khoát : "Nếu nàng còn cản trở đại nghiệp thành tiên của , tình nghĩa phu thê chúng coi như chấm dứt."

Vân Nương đau lòng đến cực điểm, lóc : "Ta chỉ bỏ thê tử, rời xa gia đình... chuyến , đường về xa xôi, chẳng bỏ ?"

Nam nhân tức giận gằn, bước đến bên bàn sách, chuẩn mài mực.

"Ngươi cãi lời chồng, chẳng đức hạnh gì của một nữ nhân, sẽ một lá hưu thư cho ngươi ngay bây giờ, chúng đường ai nấy , ngươi tự về Lạc Dương ."

Vân Nương kinh ngạc, đó buồn bã : "Không... , thể bỏ , thể rời xa Phong Nhi, khi sinh nó trải qua cảnh cửu t.ử nhất sinh, nó là mạng sống của ..."

Nam nhân gằn : "Ngươi cần lo lắng, khi ngươi , Phong Nhi sẽ mẫu chăm sóc chu đáo, đại ca và đại tẩu cũng sẽ giúp đỡ chăm lo."

Vân Nương buồn giận, nàng giường La Hán ngừng.

Nam nhân xong lá thư ly hôn, dậy.

Vân Nương vẫn giường La Hán buồn bã.

"Lá thư ly hôn ở bàn, đến phòng luyện đan nghỉ ngơi. Sắp xa , chuẩn một hành lý."

Nam nhân thê t.ử đang , để một câu .

Vân Nương lâu cho đến khi ngọn đèn dầu cháy hết, phát một tiếng nổ nhỏ, nàng mới ngẩng đầu lên.

Đôi mắt của Vân Nương vì mà đầy tia máu, trở nên đỏ ngầu. Trong mắt nàng sự oán hận vô hạn và một chút căm thù lạnh lùng.

Vân Nương dậy, đến bên bàn sách lá hưu thư bàn. Nàng đưa tay cầm lá thư lên gằn, đốt cháy lá thư trong ngọn lửa thành tro tàn.

Vân Nương như một hồn ma bước khỏi phòng ngủ, qua sân vườn yên tĩnh một bóng , qua hành lang ngoằn ngoèo, đến một căn phòng hẻo lánh. Đây là phòng luyện đan của phu quân nàng.

Vì đang là mùa hè, thời tiết nóng nực nên cửa sổ phòng luyện đan mở, lẽ nam nhân cãi với thê t.ử xong, tâm trạng bực bội nên cửa phòng luyện đan cũng quên khóa, chỉ khép hờ.

Nhìn qua cửa sổ, thể thấy nam nhân ngủ say giường tre dựa tường ánh trăng. Hắn ngủ say, thở đều đặn, tiếng ngáy như sấm.

Bên ngoài phòng luyện đan một đống củi đốt để nấu đan đỉnh xếp gọn gàng. Củi chẻ hết, những hầu tùy tiện để một con d.a.o chẻ củi bên cạnh đống củi chẻ xong.

Con d.a.o chẻ củi sắc bén, lưỡi d.a.o lạnh lẽo như nước.

Trăng tròn như gương, ánh sáng trong suốt tràn ngập mặt đất, Vân Nương ngẩng đầu trăng tròn, cảm thấy ánh trăng lúc như ánh nắng giữa trưa chói mắt, thể thẳng bèn đưa tay che mắt.

Vân Nương đến đống củi con d.a.o chẻ củi đất, ánh mắt biến đổi khôn lường, âm u bất định. Đột nhiên khóe miệng nàng nhếch lên, lộ một nụ lạnh lùng rùng .

Vân Nương cầm lấy con d.a.o chẻ củi nhẹ nhàng đẩy cửa gỗ phòng luyện đan, lặng lẽ bước .

Một làn gió đêm thổi qua, mặt trăng tròn trượt đám mây đen khiến thế gian trở nên tối tăm mờ mịt.

*

Chim nhàn bay về phương nam, cỏ cây đều vàng úa, là đầu thu.

Sau thu, đông là lúc thương nhân các nước vận chuyển đủ loại kỳ trân dị bảo đến Đại Đường buôn bán, vì mùa đông, thời tiết lạnh giá, đường xá khó .

Trong chợ Tây, thương nhân qua vô cùng nhộn nhịp.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu dạo trong đám đông nhộn nhịp, tùy ý ngắm . Bạch Cơ định xem thử những bảo vật mới lạ mà thương nhân từ khắp nơi thế giới mang đến, tiện thể mua một ít hương liệu Ba Tư và kinh quyển từ Thiên Trúc.

Nguyên Diệu những hương liệu, bảo thạch và một đồ vật kỳ lạ từ ngoại quốc mà từng thấy, các thương nhân Hồ tiếng Hán lưu loát mặc cả với Hán, hoặc khoe khoang về những chuyện kỳ lạ xảy đường dài đến Trường An.

Bạch Cơ đang chọn hương liệu quầy của một thương nhân Ba Tư, Nguyên Diệu bên cạnh chờ đợi.

Không xa quầy của thương nhân Ba Tư, vài Hồ đang cãi với vài vị tăng nhân. Người Hồ cầm đầu là một đại hán râu, vị tăng nhân đầu là một hòa thượng mặt mày hiền từ.

Nguyên Diệu tò mò chú ý lắng xem họ đang tranh cãi về điều gì.

Nghe một lúc, Nguyên Diệu đại khái hiểu .

Những Hồ là thương nhân đến từ Sư T.ử Quốc*, mấy vị tăng nhân là hòa thượng của chùa Đại Hưng Thiện, sư của phương trượng Hồng Trí ở chùa Đại Hưng Thiện là Hồng Thiện thiền sư đang tu hành ở hoàng gia tự viện của Sư T.ử Quốc, Hồng Thiện thiền sư khi ở Sư T.ử Quốc nhận một món bảo vật tên là ngọc Thanh Nê. Hồng Thiện thiền sư định đưa ngọc Thanh Nê về Đại Đường, giao cho sư Hồng Trí thiền sư. Vì kỳ tu hành mãn nên thể về Đại Đường, Hồng Thiện thiền sư đành nhờ nhóm thương nhân Sư T.ử Quốc quen mang ngọc Thanh Nê về chùa Đại Hưng Thiện. Tuy nhiên nhóm Hồ mất ngọc Thanh Nê đường , họ xin định bồi thường một khoản tiền cho chùa Đại Hưng Thiện. Nguyên nhân tranh cãi là do tiền bồi thường thỏa đáng. Các tăng nhân cho rằng khoản bồi thường quá ít, trong khi đại hán Hồ cho rằng bồi thường đủ nhiều .

*Là Sri Lanka, tên cổ của Sri Lanka trong tiếng Sanskrit là Simhalauipa ( thuần hóa sư tử). Trong Sách của Liang, nó gọi là Vương quốc Sư Tử. Trong Bài tiểu sử cao tăng Tây Vực của Đại Đường của Nghĩa Tịnh, nó gọi là Vương quốc Sư T.ử hoặc Đảo Sư Tử.

Trong chợ Tây, loại tranh cãi về tiền bạc phổ biến, cuối cùng chắc chắn sẽ báo quan quan phủ sẽ định một mức giá trung bình, hai bên sẽ hòa giải.

Nguyên Diệu chỉ xem cho vui, để tâm lắm.

 

Ai ngờ các tăng nhân và thương nhân Sư T.ử Quốc cãi cọ một hồi những lời khiến kinh ngạc.

Đại hán Hồ : "Thực , ngọc Thanh Nê Long Vương cướp mất! Chúng đang biển, gặp Long Vương, nó ngọc Thanh Nê thực là Long Châu của nó, yêu cầu chúng trả cho nó, nếu sẽ đ.á.n.h chìm thuyền của chúng . Khi đó gió bão nổi lên, sóng biển cuồn cuộn, con rồng trắng đó thật đáng sợ, thấy thuyền sắp chìm chúng đành giao ngọc Thanh Nê cho nó. Ngọc Thanh Nê Long Vương cướp , các vị hòa thượng nên tìm Long Vương đòi bồi thường."

Các tăng nhân mặt đối mặt , mặt hiện lên vẻ kinh ngạc, đám đông xung quanh cũng kinh ngạc kém. Bạch Cơ vốn đang lựa chọn hương liệu thấy nhóm về việc Long Vương cướp viên ngọc Thanh Nê bèn ngẩng đầu lên. Nàng quan sát nhóm thương nhân Sư T.ử Quốc một lượt, ánh mắt dừng tên râu rậm, khóe miệng hiện lên một nụ quái gở. Bạch Cơ đặt hương liệu xuống, tới chỗ họ. Nguyên Diệu vội vàng theo.

Hòa thượng béo : "A Di Đà Phật! Dù cho Long Vương cướp chăng nữa thì đó cũng là do các ngươi mất. Mùa xuân sư chú Hồng Thiện của thư báo rằng ông nhận một báu vật kỳ lạ gọi là ngọc Thanh Nê. Khi ném ngọc Thanh Nê hồ nước đục, nước đục sẽ trở nên trong suốt. Ông rằng mùa thu sẽ mang ngọc Thanh Nê đến Đại Đường. Ngọc Thanh Nê giá trị liên thành, các ngươi mất nó, chỉ bồi thường năm mươi lạng bạc như thế thực là quá đáng."

Tên râu rậm : "Chúng mang ngọc Thanh Nê đến Đại Đường Hồng Thiện là vì đạo nghĩa, thu của ông một xu. Ngọc Thanh Nê Long Vương nhắm đến hại chúng suýt nữa chìm thuyền còn mất ít hàng hóa, chúng yêu cầu các ngươi bồi thường phí sửa thuyền và hàng hóa, còn bồi thường cho các ngươi một ít như ."

Các tăng nhân định lên tiếng tranh luận tiếp, Bạch Cơ giữa đám đông: "Những thương nhân ngoại quốc ngàn dặm xa xôi, lấy một xu, mang báu vật đếnchùa Đại Hưng Thiện. Trên đường suýt nữa Long Vương hại c.h.ế.t, tự mất ít đồ, chẳng những oán trách một lời, ngược còn bồi thường chochùa Đại Hưng Thiện, đúng là những đại thiện đại đức mà sa môn đến."

Các thương nhân Sư T.ử Quốc thấy Bạch Cơ cho họ, khen họ là những đại thiện đại đức bèn nảy sinh thiện cảm với Bạch Cơ. Các tăng nhân nảy sinh ác cảm với Bạch Cơ, một tăng nhân lông mày vàng nóng tính : "Ngươi là nữ nhân ở nhà mà tề gia giáo tử, giữ gìn lời cẩn thận ở chốn thị phi mà lớn tiếng, thấy hổ ?"

Bạch Cơ : "Mấy hòa thượng mới nên thấy hổ."

Tăng nhân lông mày vàng hỏi: "Bọn bần tăng hổ điều gì?"

Bạch Cơ : "Thứ nhất là hổ vì mắt tròng, giao nhầm . Thứ hai là hổ vì trí tuệ, tâm mù mắt mù, đùa bỡn vòng quanh. Thứ ba là hổ vì ch.ó c.ắ.n Lữ Đồng Tân, nhận lòng của ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/phieu-mieu-6-quyen-thi-tich/hoi-5-goi-mong-tien-chuong-1-thanh-ne.html.]

Hòa thượng béo một chút manh mối, vội hỏi: "Nữ thí chủ, lời ý gì?"

Bạch Cơ : "Ta là nữ nhân nên nhiều ở chốn thị phi, cáo từ."

Bạch Cơ xoay định , hòa thượng béo vội đuổi theo : "Nữ thí chủ, xin dừng bước. Nhìn qua là ngài là đại trí tuệ, Phật tổ phái đến để chỉ điểm cho những kẻ ngu như chúng mạo phạm, mong ngài đừng để tâm."

Tăng nhân lông mày vàng Bạch Cơ nên hổ cũng vội vàng xin , một lúc , vài tăng nhân vây quanh Bạch Cơ hành lễ Phật, miệng niệm A Di Đà Phật, cứ như Bạch Cơ là Phật tổ .

Nguyên Diệu nhịn . Lời của Bạch Cơ ý gì, trong lòng cũng tò mò. Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, giúp là niềm vui, ngươi hãy giúp các thiền sư giải đáp thắc mắc ."

Bạch Cơ : "Vốn giúp những hòa thượng ngốc nghếch điều . Hiên Chi thì sẽ giúp mấy hòa thượng ngốc nghếch tìm ngọc Thanh Nê."

Các tăng nhân Bạch Cơ họ là hòa thượng ngốc nghếch vui nhưng tìm ngọc Thanh Nê bèn để ý đến mắng nữa.

Hòa thượng béo : "Nữ thí chủ, ngọc Thanh Nê Long Vương cướp tìm ?"

Bạch Cơ : "Những Hồ chỉ bừa, các ngươi cũng tin ? Họ lấy một xu, mang báu vật đến chùa Đại Hưng Thiện thể là đạo nghĩa. theo như họ , đường suýt Long Vương hại c.h.ế.t, chín phần mười c.h.ế.t còn mất hàng hóa. Hàng hóa đối với thương nhân còn quan trọng hơn mạng sống, đó là ý nghĩa của việc họ rời quê hương, xa ngàn dặm, họ mất hàng hóa chẳng những oán trách một lời còn bồi thường cho các ngươi, việc bình thường ? Đạo nghĩa lớn như , các ngươi thấy trái với lẽ thường ? Thương nhân hành động vì lợi, họ bồi thường cho các ngươi ngoài đạo nghĩa chẳng qua là mua ngọc Thanh Nê với giá rẻ thôi."

Các tăng nhân như bừng tỉnh khỏi giấc mơ. Các thương nhân Sư T.ử Quốc , ánh mắt phức tạp.

Hòa thượng béo : "Việc ... Thật , trụ trì ban đầu cũng nghi ngờ họ dối, lấy mất ngọc Thanh Nê, vài ngày chúng lục soát kỹ lưỡng từng trong đoàn lữ hành và nơi ở của họ nhưng đều thấy."

Tăng nhân lông mày vàng : "Những thương nhân Sư T.ử Quốc lạ, ở Trường An quen ai, thể đồng bọn giúp giấu. Ngọc Thanh Nê là báu vật khó tìm đời, giá trị đắt đỏ, cũng thể tìm mua tạm thời để bán. Có lẽ, ngọc Thanh Nê thật sự Long Vương cướp ? Hoặc là trong quá trình đường họ vô ý mất?"

Bạch Cơ nhóm thương nhân Sư T.ử Quốc, : "Long Vương cướp ngọc Thanh Nê, họ cũng mất ngọc Thanh Nê."

Tên râu rậm thấy , gằn : "Hoàn vô lý! ngọc Thanh Nê Long Vương thu biển ."

Một thương nhân khác : "Thương đợi và nơi ở của chúng nhóm hòa thượng lục soát từ lâu, họ tìm thấy ngọc Thanh Nê. Người Hán các ngươi câu tục ngữ, bắt trộm bắt quả tang, ngươi chúng giấu ngọc Thanh Nê, ngọc Thanh Nê ở thế?"

Nguyên Diệu suy nghĩ, Bạch Cơ rằng nhóm thương nhân Sư T.ử Quốc mất ngọc Thanh Nê, lời nàng chắc hẳn sai. Vậy ngọc Thanh Nê chắc chắn nhóm thương nhân giấu , nhưng họ giấu ở ?

Nguyên Diệu : "Ngọc Thanh Nê các ngươi tìm một chỗ, đào một cái hố chôn xuống ? Các ngươi định khi chuyện lắng xuống sẽ đào lên bán? Hoặc đợi khi về nước mới đào lên mang về?"

Nhóm thương nhân Sư T.ử Quốc bèn ha hả.

Bạch Cơ cũng : "Hiên Chi, ngọc Thanh Nê là báu vật quý giá như , dù chôn thì họ cũng yên tâm, sợ khác đào mất. Ngọc Thanh Nê, chắc chắn sẽ rời khỏi họ."

Những thương nhân Sư T.ử Quốc , đều rộ lên.

Tên râu rậm thấy Bạch Cơ là một nữ nhân bèn : "Cô nương , ngươi cứ luôn miệng vu cáo chúng , chúng sẽ cởi hết quần áo mặt cô, một mảnh vải, để ngươi lục soát. Nếu tìm thấy ngọc Thanh Nê, ngươi cũng cởi hết quần áo mặt để trừng phạt cho lời dối của ngươi, ngươi dám ?"

Nguyên Diệu sững sờ, phần tức giận.

Các tăng nhân bèn chùn bước. Họ nghĩ nếu tìm thấy ngọc Thanh Nê khiến một nữ nhân nhiệt tình, giúp đỡ hết lòng cởi quần áo mặt thì đó là tội của nhà Phật, hơn nữa những thương nhân Sư T.ử Quốc tự tin như thì ngọc Thanh Nê mười phần chắc chín họ.

Hòa thượng béo đang định khuyên Bạch Cơ bỏ qua, Bạch Cơ : "Dám."

Các thương nhân Sư T.ử Quốc , lộ nụ gian xảo. Họ cùng , định cởi hết quần áo mặt .

Bạch Cơ : "Đợi . Ngọc Thanh Nê chỉ một viên, chỉ thể giấu một . Đây là chợ Tây, Hoa Thanh Trì, các cần cởi hết, chỉ cần chỉ định một cởi là đủ ."

Tên râu rậm : "Được, ngươi chỉ ai cởi?"

Bạch Cơ chỉ tên râu rậm, : "Ngươi."

Nụ của tên râu rậm bỗng trở nên cứng ngắc, những thương nhân Sư T.ử Quốc khác cũng lộ vẻ bất an.

Tên râu rậm cưỡi hổ khó xuống, miễn cưỡng : "Được."

Tên râu rậm đang định cởi quần áo, trang phục của Sư T.ử Quốc là dạng áo quần tách rời, vì trời lạnh, các thương nhân mặc nhiều lớp, áo cởi từng lớp một.

Bạch Cơ sốt ruột : "Đừng lãng phí thời gian, cởi quần luôn ."

Tên râu rậm , nụ lập tức biến mất, trong mắt hiện lên chút kinh ngạc.

Mọi đều kinh ngạc.

Nguyên Diệu sững sờ, : "Bạch Cơ, việc ... lắm ? Chẳng lẽ giấu ngọc Thanh Nê trong quần ?"

Tên râu rậm tay run, run rẩy định cởi hết quần.

Bạch Cơ : "Không cần cởi quần lót. Đại Đường là quốc gia lễ nghi, các ngươi đến từ xa, giữ chút thể diện cho khách. Chỉ cần lộ đùi là , dù ngọc Thanh Nê cũng giấu trong đùi ngươi."

Tên râu rậm lập tức sụp đổ, bệt xuống đất.

Các tăng nhân bèn vội vàng xúm , vây quanh tên râu rậm, ép giao nộp ngọc Thanh Nê. Trước mắt bao , tên râu rậm còn cách nào, đành lấy một con d.a.o găm, rạch đùi lấy ngọc Thanh Nê trả cho các tăng nhân.

Hóa , đúng là những thương nhân Sư T.ử Quốc tham lam ngọc Thanh Nê, định chiếm của riêng nên mới bịa chuyện rằng Long Vương cướp mất giữa biển.

Các tăng nhânchùa Đại Hưng Thiện cảm tạ Bạch Cơ và Nguyên Diệu ngớt lời, đám đông xung quanh bàn tán xôn xao thì thấy chuyện thú vị, đáng để hóng chuyện.

Tên râu rậm cam lòng hỏi Bạch Cơ: "Sao ngươi ngọc Thanh Nê giấu trong đùi ?"

Bạch Cơ bước tới, bên tai đại hán thương nhân: "Lời dối đầy sơ hở của ngươi một điểm là thật, ngọc Thanh Nê thực sự là Long Châu. Long Châu ở cảm ứng ngay."

"Vì ?" Tên râu rậm kinh hãi .

"Vì là Long Vương. Các ngươi loài giả tạo, kiềm chế lòng tham của chiếm đoạt thứ thuộc về đổ cho ."

Trong mắt Bạch Cơ hiện lên hình ảnh một con ác long nhe nanh múa vuốt.

Tên râu rậm sợ đến mức mặt cắt còn giọt máu, lập tức ngất xỉu.

Sau vụ náo loạn , Bạch Cơ cũng chẳng buồn mua hương liệu Ba Tư nữa, nàng và Nguyên Diệu rời khỏi đám đông ồn ào về Phiêu Miểu các.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu một một , bước con ngõ cụt.

Nguyên Diệu cảm thán : "Bạch Cơ, những thương nhân Sư T.ử Quốc nghĩ cách giấu ngọc Thanh Nê trong đùi, may nàng ở đây nếu để họ thực hiện âm mưu."

Bạch Cơ : "Đối với thương nhân, đường buôn bán nhiều đạo tặc hung ác, giấu báu vật nhỏ và quý giá cơ thể là cách họ tự bảo vệ. Những hòa thượng ngốc nghếch chắc từng ngoài chỉ niệm kinh, hiểu sự đời nên mới tìm thấy ngọc Thanh Nê."

Nguyên Diệu suy nghĩ một chút, : "Dù họ thương nhân giấu báu vật quý giá cơ thể, chắc cũng tìm thấy. Họ là phàm nhân giống thần thông quảng đại như Bạch Cơ phát ngay ngọc Thanh Nê ở . Dù họ nghi ngờ, cũng thể bổ từng thương nhân mà kiểm tra."

Bạch Cơ : "Cũng đúng. Tuy nhiên chính vì phi nhân năng lực kỳ lạ khiến loài mơ màng tưởng tượng nên thường chịu tiếng cho những việc của loài ."

Nguyên Diệu : "Nàng chuyện ?"

Bạch Cơ thở dài : " . Nếu tình cờ gặp những thì chuyện ngọc Thanh Nê chắc chắn sẽ đổ lên đầu . Đó là những chuyện , những chuyện e là còn nhiều lắm."

Nguyên Diệu : "Đó cũng là việc thể tránh khỏi."

Bạch Cơ : "Cho nên những chuyện kỳ lạ về thần tiên yêu ma, đa phần đều do loài bịa để che đậy những việc xa thể công khai của ."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu trò chuyện Phiêu Miểu các, Ly Nô ngoại ô hái nấm vẫn về.

Vài ngày , Ly Nô tình cờ mua một ít nấm ở chợ, dùng nấm để hầm cá, ngờ ngon. Thế là thể dừng , liên tiếp vài ngày món chính ở Phiêu Miểu các đều là cá hầm nấm. Tuy nhiên lúc nào cũng thể mua nấm , hôm nay Ly Nô mua nấm ở chợ, bực tức một lúc quyết định tự ngoại ô hái.

Bạch Cơ trong phòng uống sách. Nguyên Diệu đang sắp xếp hàng hóa trong đại sảnh, bỗng nhiên bước Phiêu Miểu các.

Nguyên Diệu thấy tiếng bước chân, đầu thì là Vi Ngạn.

Vi Ngạn phong thái tuấn, tinh thần phấn chấn, mặc một bộ cẩm bào lộng lẫy, thắt lưng cài dây thắt hoa văn tre bằng kim tuyến, trông giống như một công t.ử quý tộc nhàn rỗi.

Nguyên Diệu thấy Vi Ngạn thì lo lắng.

"Đan Dương, lâu gặp, hôm nay đến đây? Có chuyện gì lớn xảy ?"

Vi Ngạn bước đến bên cạnh Nguyên Diệu, quét mắt qua các món đồ giá.

"Hiên Chi, chuyện mới đến Phiêu Miểu các ? Ta thể kiếm một chút tiền rảnh rỗi nên đến Phiêu Miểu các mua vài món bảo vật ?"

Nguyên Diệu : "Tất nhiên là , chuyện thì ."

Vi Ngạn : "Bạch Cơ ở đây ?"

Nguyên Diệu : "Bạch Cơ đang uống ở trong phòng."

Vi Ngạn : "Vậy chào nàng một tiếng."

Nói xong, Vi Ngạn quen thuộc bước trong phòng.

 

 

Loading...