Phiêu Miểu 7 - Quyển Thần Đô - Chương 2: Lửa yêu

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:23:20
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thượng Quan Uyển Nhi : "Nói thế nghĩa là ngươi nhận công việc ?"

Bạch Cơ uống một ngụm Mông Đỉnh, : "Ta hai điều kiện."

Thượng Quan Uyển Nhi nhướn mày, : "Điều kiện gì?"

Bạch Cơ : "Để dẹp yên lửa yêu trong Thần Đô, cần một hương liệu. Ta qua các thị trấn chợ Bắc, chợ Tây, chợ Nam nhưng hiện mùa nhập hàng của các thương nhân, lượng nhũ hương, cam tùng, nhục quế thị trường ít, đủ cho sử dụng. Ta Võ đế mở kho của hoàng cung, những hương liệu để tự do lấy. Cần bao nhiêu nhưng hy vọng các ngươi thể chuẩn nhiều một chút."

Thượng Quan Uyển Nhi : "Xem ngươi sớm nguyên nhân gây hỏa hoạn ở Thần Đô ."

Bạch Cơ : "Hiện tại, chỉ điều gì gây hỏa hoạn."

Thượng Quan Uyển Nhi : "Sau khi trở về hoàng cung bẩm báo Võ đế, sẽ chuẩn thứ ngươi cần. Các loại hương liệu ngoài thị trường, chúng cũng sẽ ngay lập tức cho Phủ Nội Vụ mua về cung."

Bạch Cơ : "Rất ."

Thượng Quan Uyển Nhi hỏi: "Điều kiện thứ hai là gì?"

Bạch Cơ đảo mắt, : "Điều kiện thứ hai cũng là chuyện lớn, khi kiểm tra hương liệu tại ba chợ ở Lạc Dương, thấy một bảng cáo thị đường Thiên Môn. Trên bảng cáo thị đó đang chiêu mộ kỳ nhân dị sĩ, rằng ai thể giải quyết hỏa hoạn yêu ma ở Thần Đô sẽ thưởng vạn lượng vàng, phong Thiên Hộ Hầu. Vàng vạn lượng đối với ích. tiếc rằng, Thiên Hộ Hầu* là vinh hoa phú quý của nhân gian, cần đến..."

* Thiên Hộ Hầu: Tước hiệu thời cổ đại. Hầu tước quyền thu thuế từ hơn một nghìn hộ dân.

Thượng Quan Uyển Nhi hiểu rõ gian thương mắt, : "Vậy nên, ngươi đổi Thiên Hộ Hầu thành vàng?"

Bạch Cơ lắc đầu, : "Không . Ta Võ đế ban cho núi Mang, phong Thiên Hộ Hầu của núi Mang."

Thượng Quan Uyển Nhi ngạc nhiên, : "Người sống núi Mang, trong núi Mang hầu như sống, là lăng mộ từ các triều đại , thu thuế gì... Chẳng lẽ ngươi những c.h.ế.t chôn trong núi Mang hàng năm nộp thuế cho ngươi? Ngươi là loại ma quỷ gì ?!"

Mồ hôi lạnh Nguyên Diệu rơi như mưa.

Bạch Cơ : "Thượng Quan đại nhân đùa . Người c.h.ế.t thể lao động, thu nhập thuế mà nộp? Ý của là, khi việc xong xuôi, hy vọng Võ Đế thể dán thông báo núi Mang, rằng núi Mang của Đại Chu phong tặng cho , là chủ nhân của núi Mang. Còn thuế má của những sống xung quanh núi Mang, thu một xu nào, họ là con dân của Đại Chu, chỉ nộp thuế cho triều đình."

Thượng Quan Uyển Nhi bình tĩnh , : "Ngươi chỉ cần một danh nghĩa hư ảo? Điều ý nghĩa gì ?"

Bạch Cơ mỉm bí ẩn, : "Có lẽ ý nghĩa, lẽ ý nghĩa."

Thượng Quan Uyển Nhi : "Nếu chỉ là một danh nghĩa hư ảo, điều kiện thể đồng ý , phía Võ đế chắc vấn đề gì."

Bạch Cơ : "Cảm ơn Thượng Quan đại nhân."

Thượng Quan Uyển Nhi : "Từ giờ trở , trong Thần Đô phép dân thường thương vong vì hỏa hoạn nữa."

"Không vấn đề gì." Bạch Cơ .

Thượng Quan Uyển Nhi bận rộn công vụ, thời gian nhàn rỗi, khi giao phó xong chuyện bèn cáo từ.

Nguyên Diệu lịch sự tiễn Thượng Quan Uyển Nhi và hai thị vệ khỏi ngõ cụt.

Nguyên Diệu trong lòng đầy nghi vấn, cụ thể vụ hỏa hoạn ở Thần Đô là thế nào? Nguyên nhân là gì? Làm để xử lý? Bạch Cơ Thiên Hộ Hầu của núi Mang là vì ? Bạch Cơ cần các loại hương liệu như nhũ hương, một dược, cam tùng, quế chi là để gì?

Nguyên Diệu tìm Bạch Cơ để hỏi những câu hỏi , giải tỏa nghi ngờ của . khi trở Phiêu Miểu các, trong đại sảnh, phòng trong, sân , bếp đều thấy bóng dáng Bạch Cơ.

Nguyên Diệu bèn lên lầu hai tìm.

Vừa lên đến lầu hai, Nguyên Diệu thấy tiếng bước chân từ một căn phòng.

Căn phòng đó mở cửa thì là phòng ngủ của Bạch Cơ.

Nguyên Diệu bên cửa, gõ nhẹ cánh cửa mở.

"Bạch Cơ? Ngươi ở trong đó ?"

"Là Hiên Chi , ."

Bên trong phòng, vang lên giọng của Bạch Cơ.

Được phép, Nguyên Diệu mới bước chân phòng.

Vừa cửa, Nguyên Diệu thấy một bức bình phong bốn cánh từ vỏ trai khảm tranh Sơn Hải Đồ. Sơn Hải Đồ vẽ bằng mực nước, và liên tục đổi hình ảnh, đôi khi là biển cả mênh m.ô.n.g vô tận, đôi khi là dãy núi kéo dài bất tận, thỉnh thoảng những loài thú kỳ lạ chạy nhảy trong rừng lập tức biến thành cá lớn kỳ quái bơi lội trong biển cả.

Bức bình phong tranh Sơn Hải Đồ mang cảm giác như núi và biển luôn tồn tại ở đó, vĩnh hằng đổi và hình ảnh bình phong chỉ là ngẫu nhiên từ các góc khác thể hiện một đoạn nào đó trong núi và biển. Trên bức bình phong đôi khi làn sương trắng mờ ảo tỏa , giống như lư hương, hư ảo và mờ mịt.

Nguyên Diệu vòng qua bức bình phong Sơn Hải Đồ, phát hiện phòng ngủ của Bạch Cơ rộng rãi hơn ở Trường An nhưng vẫn bài trí đơn giản, đồ trang trí và bày biện thừa thãi, giống phòng của một cô nương.

Vì là mùa hè nóng bức, trong phòng đặt một chiếc giường bạch ngọc lạnh giá, gần giường bạch ngọc một chiếc gương đồng Đan Hạc , một ngọn đèn đồng Quan Âm nghìn tay. Bên cạnh gương đồng là hai cái rương trang điểm tám tầng cổ kính, bên trong chắc hẳn chứa những vật dụng trang điểm thường ngày của Bạch Cơ. Đối diện với giường bạch ngọc, treo hai bức tranh Đan Thanh, một bức là "Cực Lạc Thế Giới Thiên Phật Đồ", một bức là "Tu La Địa Ngục Vạn Quỷ Đồ".

Nguyên Diệu kịp kỹ hai bức tranh, ánh mắt việc Bạch Cơ đang thu hút.

Bạch Cơ giữa phòng, chân là một sa bàn địa hình rộng ba mét vuông. Trên sa bàn là bộ thành Lạc Dương, sông Lạc Hà Thủy chảy ngang qua thành, một trăm mười ba phường như bàn cờ dọc ngang phân bố.

Trên sa bàn bản đồ, ánh sáng vàng kim đan xen, bao phủ bộ Thần Đô.

Bạch Cơ thành Lạc Dương, cúi đầu xuống.

Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Bạch Cơ, đây là bản đồ Thần Đô ?"

Bạch Cơ đáp: " . Ta thi triển pháp thuật, nơi nào trong Thần Đô xảy hỏa hoạn, sa bàn sẽ xuất hiện ánh lửa, sẽ lập tức ."

Nguyên Diệu vô cùng kinh ngạc, : "Thượng Quan đại nhân rời bao lâu, ngươi bày xong sa bàn Thần Đô ?"

Bạch Cơ che mặt : "Không nhanh như , sa bàn sắp xếp trong những ngày ngươi và Ly Nô đang đường tới đây."

Nguyên Diệu suy nghĩ trong thư rằng Thượng Quan Uyển Nhi còn tới mà Bạch Cơ sắp xếp xong sa bàn của Thần Đô ?

"Bạch Cơ, dù cho Thượng Quan đại nhân tới, những phần thưởng đó, ngươi cũng sẽ xử lý chuyện hỏa hoạn ở Thần Đô ?"

Bạch Cơ : "Ta vội vàng tới Thần Đô là vì linh cảm rằng sẽ chuyện xảy ở đây. Khi đến thì t.h.ả.m họa do yêu quái. Ta thể xử lý vụ hỏa hoạn , vì nếu ngọn lửa phượng hoàng bất t.ử bùng lên ở chợ Nam, lửa yêu quái hỏng kết giới, thiêu rụi Phiêu Miểu các, sẽ đau đầu lắm. Dù xử lý hỏa hoạn nhưng dù cũng là thương nhân, thể công . Nếu Thượng Quan đại nhân tới, cũng sẽ nhận bảng thưởng của hoàng đế."

Nguyên Diệu : "Phượng hoàng bất tử? Ngọn lửa tái sinh? Bạch Cơ, rốt cuộc chuyện hỏa hoạn ở Thần Đô là thế nào ?"

Bạch Cơ vòng quanh sa bàn và : "Một con phượng hoàng bất t.ử xuất hiện ở Thần Đô, gây những vụ hỏa hoạn . Một khi lông vũ phượng hoàng bất t.ử rơi xuống đất, gặp gió sẽ cháy, tạo ngọn lửa tái sinh, thiêu rụi thứ. Hiện tại xảy ba vụ hỏa hoạn, lượt ở phường Tòng Chính, phường Cung An và phường Đào Hóa. Ngọn lửa tái sinh khó dập tắt hơn lửa thường, một khi phường bốc cháy, lửa sẽ lan rộng, dân cư xung quanh sẽ chịu thiệt hại. Nghe , dân chúng c.h.ế.t và thương ít, nhiều mất nhà cửa."

Nguyên Diệu , trong lòng đầy thương cảm.

"Bạch Cơ, chúng để ngăn chặn t.h.ả.m họa tiếp diễn?"

Bạch Cơ : "Vì là phượng hoàng bất t.ử gây hỏa hoạn nên chúng bắt lấy phượng hoàng bất tử."

Nguyên Diệu hỏi: "Làm để bắt?"

Bạch Cơ : "Trước hết, phượng hoàng bất t.ử đang trốn ở ."

Nguyên Diệu : "Phượng hoàng bất t.ử trốn ở thế?"

Bạch Cơ lắc đầu, : "Hiện tại manh mối gì, đang chờ vụ hỏa hoạn tiếp theo xảy . Nơi lông vũ phượng hoàng bất t.ử rơi xuống chắc chắn sẽ dấu vết của nó."

Nguyên Diệu sa bàn lấp lánh ánh vàng, phát hiện trong một trăm mười ba phường yên bình, dấu hiệu gì sắp cháy.

"Bạch Cơ, phượng hoàng bất t.ử từ tới? Sao từng về loài chim ? Gần đây đang 'Sơn Hải Kinh', cũng thấy ghi chép về phượng hoàng bất tử."

Bạch Cơ : "Phượng hoàng bất t.ử là sinh vật của Trung Thổ, mà là một sự tồn tại của thế giới đen tối phương Tây."

Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Vậy xuất hiện ở Thần Đô?"

Bạch Cơ lắc đầu, : "Ta cũng . Theo lý mà , phượng hoàng bất t.ử nên xuất hiện ở phương Đông, càng nên xuất hiện ở những đô thành đông đúc. Theo ghi chép trong cuộn da dê, phượng hoàng bất t.ử tránh xa thế gian, sống những hòn đảo xa xôi ít tiếp cận con . Hơn nữa, theo ghi chép, ngọn lửa của phượng hoàng bất t.ử thể thiêu rụi cả một thành trì."

Nguyên Diệu giật , : " là đáng sợ! Dù thế nào, chúng bắt phượng hoàng bất t.ử . , Bạch Cơ, tại ngươi yêu cầu Thượng Quan đại nhân cung cấp hương trầm, một dược, cam tùng, quế nhục và các loại hương liệu khác thế?"

Bạch Cơ bí ẩn: "Bí mật."

Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, tại ngươi trở thành Thiên Hộ Hầu của núi Mang?"

Bạch Cơ bí ẩn: "Bí mật. Không cho Hiên Chi ."

Nguyên Diệu bèn châm chọc: "Bạch Cơ thật sự thu thuế từ những c.h.ế.t ở núi Mang chứ?"

Bạch Cơ : "Vậy sẽ cử Hiên Chi việc . Ngươi thể ban đêm, gõ cửa từng ngôi mộ một và với họ rằng họ nộp thuế, nếu sẽ yên nghỉ ở đây, mang quan tài rời , xem họ ăn ngươi ..."

Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh, : "Bạch Cơ là ma quỷ đáng sợ đấy ?!"

Bạch Cơ khúc khích: "Ta là ma quỷ đáng sợ gì cả, chỉ là một thương nhân bụng mà thôi."

Khóe miệng Nguyên Diệu co giật.

Bạch Cơ tiếp tục ở bên cạnh sa bàn, Nguyên Diệu cảm thấy ở đây cũng giúp gì, hơn nữa trong sảnh còn một hàng hóa cần dọn dẹp bèn xuống lầu dọn dẹp hàng hóa.

Ly Nô mang theo một con cá chép lớn và một giỏ hoa quả rau củ, mỉm trở .

"Mọt sách vẫn là cá ở sông Lạc Hà béo. Hôm nay ngươi phúc , sẽ cho ngươi một món cá nướng với sữa. Không, cá chép lớn thịt mềm và ngon, nướng vẫn là ngon nhất, sẽ một món cá nướng với thảo mộc."

Nguyên Diệu : "Đều . Nhắc đến cá nướng, nhớ đến hỏa hoạn. Ly Nô lão , Bạch Cơ gần đây bắt phượng hoàng bất tử, thể thiếu ngươi ."

Ly Nô : "Mọt sách yên tâm, bắt chim là nghề cũ của . Dù là phượng hoàng bất t.ử chim c.h.ế.t, bắt một con là một con, con nào chạy thoát."

Nguyên Diệu : "Phượng hoàng bất t.ử thể gây hỏa hoạn, nguy hiểm, Ly Nô lão ngươi vẫn nên cẩn thận, đừng coi thường."

Ly Nô nghĩ ngợi, : "Chim thể phun lửa ? Vậy khi bắt chim, thể mang theo một con cá ướp sẵn, nếu đói thể dùng lửa chim nướng cá ăn."

Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh.

Ly Nô vui vẻ bếp.

Buổi chiều, một thị vệ giúp Nguyên Diệu dọn hàng hóa đó đến. Hắn nhận lệnh của Võ đế đưa ba thẻ vàng tới, giao cho Bạch Cơ, rằng để tiện cho ba Bạch Cơ hoàng cung, tiến kho nội cung và điều động Kim Ngô Vệ.

Vào lúc hoàng hôn, khi bầu trời đỏ rực ánh chiều tà, Bạch Cơ, Nguyên Diệu, và Ly Nô ăn cơm trong sân .

Trên bàn gỗ hoàng dương, một đĩa cá nướng thảo mộc, một đĩa rau cần giấm chua, một bát trứng hấp sứa, và món là bún lạnh lá hòe thanh mát giải nhiệt.

Nguyên Diệu ăn cá nướng hỏi: "Bạch Cơ, mấy ngày nay ngươi ăn uống thế nào?"

Bạch Cơ ngẩn , đáp: "Dùng miệng ăn chứ ."

Ly Nô .

Nguyên Diệu : "Không , ý là mấy ngày nay Ly Nô ở đây, ngươi nấu ăn, cũng bếp, ngươi giải quyết chuyện ăn uống thế nào? Có đói ?"

Bạch Cơ tinh quái, : "Mấy ngày nay đói bụng thì bắt hoặc phi nhân mà ăn. Ta nghĩ khi đói chỉ cần ngoài ngõ cụt, chờ sinh vật đầu tiên qua, dù là phi nhân, đều bắt nó ăn để no."

Nguyên Diệu há hốc mồm.

Bạch Cơ thấy vẻ kinh ngạc của Nguyên Diệu, nhịn .

"Đùa ngươi thôi. Thần Đô nhiều tiệm ăn, món ngon đầy rẫy, thể đói ? Nói cho ngươi , ở Thần Đô cũng chi nhánh của Tửu Lâu gần khu phía Nam."

Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Món ngon ở Thần Đô gì đặc biệt ?"

Bạch Cơ ăn bún lạnh lá hòe : "Ẩm thực ở Thần Đô đặc điểm nổi bật là món canh nấu kiểu Khương và món nướng kiểu Mặc*. Canh Khương thích hợp ăn mùa đông, khi cắt thịt cừu, thịt nai, thịt bò thành lát mỏng và nhúng trong nước dùng để ăn. Món nướng kiểu Mặc, vì cách nướng và cắt thịt khác nên thịt mềm và béo hơn thịt cừu nướng ở Trường An. Ngoài , món tiệc nước ở Thần Đô cũng đặc biệt, dù hai mươi tư món nhưng ăn ở chùa và ở phủ của các quý tộc hương vị khác ."

*Canh Khương và món nướng kiểu Mặc: "Canh Khương" là món lẩu thịt cừu của dân du mục tộc Khương ở Tây Bắc cổ đại. "Món nướng kiểu Mặc" là món cừu nướng con của tộc Đông Hồ cổ đại. Vì canh Khương và món nướng kiểu Mặc ngon miệng nên khi truyền Trung Nguyên ưa chuộng, món lẩu là kết quả của phong tục .

Nguyên Diệu thì nước miếng chảy dài.

Ly Nô thấy , : "Mọt sách, đừng nghĩ nhiều. Mấy món đó quá phức tạp, . Mỗi ngày cá ăn lắm ."

Nguyên Diệu thất vọng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-7-quyen-than-do/chuong-2-lua-yeu.html.]

Bạch Cơ tươi định gì đó thì đột nhiên sắc mặt đổi như cảm nhận điều gì.

"Không ! Thần Đô cháy !"

Nguyên Diệu cũng giật , còn tâm trí nghĩ đến món ngon nữa.

Bạch Cơ bỏ đũa dậy.

"Hiên Chi, Ly Nô, các ngươi cứ ăn , dập lửa."

Nói xong, Bạch Cơ biến thành một con rồng trắng, bay lên trung dập lửa.

Nguyên Diệu vẫn kịp phản ứng, cầm bát cơm, ngây tại chỗ.

Ly Nô nhét cá nướng miệng : "Mọt sách còn ngẩn gì? Mau phòng chủ nhân xem sa bàn, xem chỗ nào cháy chúng mau theo."

Nguyên Diệu như bừng tỉnh, vội đặt bát cơm xuống, dậy chạy lên lầu hai.

Nguyên Diệu phòng của Bạch Cơ, qua bình phong Sơn Hải Đồ bèn thấy sa bàn của Thần Đô khói lửa bốc lên.

Nguyên Diệu kỹ thì thấy là một phường gần sông Lạc Hà cháy. Nguyên Diệu quen thuộc Lạc Dương, đó là chỗ nào bèn kỹ nhãn sa bàn thì là phường Thượng Lâm.

Nguyên Diệu vội chạy xuống lầu, chạy sân .

"Ly Nô, phường Thượng Lâm cháy ."

Ly Nô hóa thành một con mèo yêu chín đuôi to bằng con hổ. Mèo yêu chín đuôi trong bụi cỏ, miệng còn nhai đuôi cá.

Mèo yêu chín đuôi nuốt đuôi cá, hạ thấp xuống, : "Mọt sách, mau leo lên."

Nguyên Diệu vội vàng leo lên lưng mèo yêu, đó.

"Ngồi vững nhé."

Mèo yêu chín đuôi vài cái nhảy vọt bèn bay khỏi Phiêu Miểu các, chạy tường và mái nhà, về phía đông bắc.

Trống đường điểm, đường phố vắng vẻ, mấy ai. Mèo yêu chín đuôi cõng Nguyên Diệu chạy nhanh, bao lâu thấy sông Lạc Hà hiện mắt.

Phường Thượng Lâm ở bên sông Lạc Hà, Nguyên Diệu qua bờ sông thì thấy trời phía đông bắc mờ mờ khói bốc lên nhưng ánh lửa.

Mèo yêu chín đuôi định qua cầu phao sông Lạc Hà, Nguyên Diệu chợt thấy trung một con chim lửa khổng lồ bay qua.

Đó là một con chim khổng lồ màu vàng đỏ, hình dáng như một con đại bàng khổng lồ, phủ đầy lông vũ đỏ tươi, cánh màu vàng kim, và lông đuôi rực rỡ ngọn lửa hư ảo. Trong ánh chiều tà, con chim khổng lồ giống như một con phượng hoàng tắm trong lửa.

Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Ly Nô, trời một con chim lửa giống phượng hoàng..."

Mèo yêu chín đuôi ngẩng đầu , vui mừng : "Mọt sách, cái đó là con chim bất t.ử mà chủ nhân bắt ? Ngươi bám chặt , chúng bắt nó!"

Nguyên Diệu trong lòng cảm thấy nhưng vẫn ôm chặt lấy Ly Nô.

Mèo yêu chín đuôi dẫm lên mây lành bay lên trung, cõng theo Nguyên Diệu đuổi theo bóng dáng của con phượng hoàng bất t.ử chỉ còn một ánh lửa.

Mèo yêu chín đuôi lao nhanh trong trung, Nguyên Diệu chỉ cảm thấy gió rít bên tai, đầu óc cuồng.

Đuổi gần đến nơi, mèo yêu chín đuôi phát hiện hình màu đỏ vàng của phượng hoàng bất t.ử một lớp t.ử khí màu đen bao phủ.

Phượng hoàng bất t.ử dường như nhận đang đuổi theo nó, bất ngờ đầu . Đôi đồng t.ử của nó đen như đêm nhưng u ám vô thần, bên trong những xoáy nước kỳ lạ đang xoay tròn, trong xoáy nước bùa chú nổi lên.

Mèo yêu chín đuôi nhe răng, phun ngọn lửa màu xanh biếc. Nó định nhảy lên, chộp lấy phượng hoàng bất t.ử nhưng chuẩn dùng sức từ chân thì mới nhớ lưng vẫn đang cõng theo một con .

Mèo yêu chín đuôi đang do dự nên cõng theo Nguyên Diệu lao thì phượng hoàng bất t.ử đột nhiên đón gió vỗ cánh, tăng tốc, chỉ một cú lật bay xa.

Mèo yêu chín đuôi phượng hoàng bay xa, dần dần chỉ còn một chấm đỏ, tiếc nuối : "Thôi ! gia mà lao , tránh khỏi đ.á.n.h với con chim đó, lo cho cái gã mọt sách . Gã mà rơi xuống thì coi như xong."

Nguyên Diệu chỉ cảm thấy gió trời thổi tai, bốn phía đều trống , sợ rơi xuống bèn ôm chặt lấy mèo yêu , rõ mèo yêu đang gì.

Mèo yêu chín đuôi theo lối cũ, trở về Sông Lạc Hà về hướng Phường Thượng Lâm.

Nguyên Diệu phát hiện, trung của Phường Thượng Lâm, ngay cả khói cũng còn, chắc chắn lửa yêu Bạch Cơ dập tắt.

Mèo yêu chín đuôi qua Sông Lạc Hà còn đến Phường Thượng Lâm thì thấy bên bờ Sông Lạc Hà một nữ t.ử áo trắng đang ở bên nước, dường như đang rửa tay.

"Ồ, đó là chủ nhân ?"

Ly Nô tinh mắt nhận Bạch Cơ bèn đến Phường Thượng Lâm nữa, đầu chạy về phía Bạch Cơ.

Bạch Cơ bên bờ lau sậy, nàng thò khỏi mặt nước, vốc lên dòng nước trong lành của Sông Lạc Hà rửa tay trái. Trên cánh tay trái của nàng vài vết bỏng do lửa nhưng khi nước mát của Sông Lạc Hà rửa qua, những vết bỏng kỳ diệu lành .

Bạch Cơ thấy Ly Nô cõng Nguyên Diệu đến, : "Hiên Chi, Ly Nô, các ngươi đến đây?"

Nguyên Diệu thấy Bạch Cơ đang rửa vết thương, vội vàng từ lưng mèo yêu chín đuôi nhảy xuống, chạy về phía Bạch Cơ.

"Bạch Cơ thương ? Có đau ?"

Mèo yêu chín đuôi bỗng chốc hóa thành một con mèo đen nhỏ, vì chạy lâu, khát nước, nó đến bờ Sông Lạc Hà thè lưỡi l.i.ế.m nước uống.

Bạch Cơ vẫy vẫy tay trái, : "Hiên Chi đừng lo, chỉ là vết thương nhỏ thôi, lành . Nếu để cứu một đứa bé mắc kẹt trong lửa còn chắn lửa để nó thiêu c.h.ế.t thì cũng thương ."

Chiều tối, trong Phường Thượng Lâm, nhà kho của một gia đình bỗng nhiên bốc cháy, các tòa nhà trong thành Lạc Dương phần lớn là nhà gỗ, lửa trong nháy mắt lan đến hàng xóm láng giềng, đổ xô lấy nước dập lửa. Thông thường, lửa gặp nước sẽ tắt nhưng lửa yêu kỳ quái, dễ dập tắt. Một ngọn lửa bình thường dội một thùng nước là thể tắt nhưng ngọn lửa yêu dội mấy thùng nước mới thể dập tắt phần nào.

Gần đây, trong kinh thành lửa yêu hoành hành, thương vong nghiêm trọng, bách tính đều lửa yêu kỳ quái, khó dập tắt nên nhiệt tình dập lửa, chỉ lo chạy trốn. Có tiếc của bất chấp lửa lớn, lộn xộn thu dọn đồ đạc nhưng kịp thu dọn xong, lửa yêu thiêu rụi ngôi nhà.

Lửa bùng lên, tuyệt vọng, chỉ thấy một con rồng trắng vân du xuất hiện trung.

Rồng trắng hình uyển chuyển, râu bờm dựng ngược, nó tung hoành ngọn lửa yêu hung tàn, lượn quanh trung Phường Thượng Lâm.

Trên trung Sông Lạc Hà, nổi lên những đợt sóng cuộn trào, tạo thành một luồng nước mạnh mẽ như cơn bão, cuốn về phía ngọn lửa lớn ở Phường Thượng Lâm. Mặc dù ngọn lửa trong phường lớn nhưng bằng sức mạnh của nước cuộn trào từ Sông Lạc Hà, ngọn lửa dần dần áp chế từ từ tắt ngấm.

"Òa òa... Òa òa òa..."

Một đứa trẻ trong nôi thét.

Trong căn phòng nơi đứa trẻ đang bốc cháy, ngọn lửa sắp lan đến nôi.

Nương của đứa trẻ lửa ngăn cách ở sân đổ sụp, bà lao ngọn lửa dữ dội để cứu con nhưng những hàng xóm lo lắng cho an của bà, sợ rằng cả hai nương con sẽ c.h.ế.t, khuyên can và giữ bà .

Tiếng xé lòng của đứa trẻ và những giọt nước mắt tuyệt vọng của mẫu ngọn lửa yêu tàn nhẫn ngăn cách.

Rồng trắng lượn quanh , đôi mắt vàng rực sáng, nó thấy đất trong ngọn lửa tắt vẫn còn một đứa trẻ đang bèn gầm lên một tiếng, lao ngọn lửa.

Rồng trắng xé toang mái nhà, đẩy đổ tường, nó nhấc đứa trẻ đang thét khỏi cái nôi đang cháy, vì sợ quá mạnh tay sẽ đứa trẻ c.h.ế.t, nó hành động nhẹ nhàng, suýt chút nữa thì rơi mất. Rồng trắng che chở đứa trẻ bay khỏi ngọn lửa yêu, để bảo vệ đứa trẻ khỏi lửa thiêu đốt, ngọn lửa niết bàn thiêu đốt bàn chân rồng.

Rồng trắng mang đứa trẻ đang khỏi biển lửa, nhẹ nhàng đặt mặt mẫu .

Một con rồng trắng khổng lồ xuất hiện ngay mắt, gần trong gang tấc, kinh ngạc sợ hãi.

Rồng trắng đặt đứa trẻ xuống bay lên trời.

Mẫu ôm lấy đứa trẻ, ngừng rơi nước mắt, trong lòng ơn, cúi lạy : "Cảm ơn long thần..."

Mọi bừng tỉnh từ trong kinh ngạc, cũng vội vàng cúi lạy, : "Cảm ơn long thần đại nhân hiển linh dập lửa..."

Rồng trắng lượn một vòng quanh Phường Thượng Lâm thì thấy lửa yêu cơ bản tắt bèn rời .

Bạch Cơ : "Ngọn lửa niết bàn bùng lên nhanh, dập tắt cũng khó, may mà đến kịp, tổn thương gì."

Nguyên Diệu thầm cảm thán, : "Bạch Cơ vì cứu đứa trẻ mà tiếc thương, thật khiến cảm phục. Nàng đúng là một bụng!"

Bạch Cơ khúc khích, : "Ta gì! Ta chỉ nhiệm vụ thôi. Trẻ sơ sinh cũng là , lỡ thiêu c.h.ế.t, Thượng Quan đại nhân sẽ lấy cớ để trừ thưởng của ."

Nguyên Diệu lạnh toát mồ hôi.

Bạch Cơ : "Mải lo dập lửa cứu , bận rộn cả buổi, chẳng thấy một chiếc lông của chim bất t.ử nào."

Ly Nô thấy, : "Chủ nhân Ly Nô và thư sinh thấy một con chim lửa giống phượng hoàng bay qua ở cầu nổi hướng là từ Phường Thượng Lâm bay tới, chắc là chim bất t.ử . Chúng còn đuổi theo, Ly Nô lao tới, suýt chút nữa là bắt nó."

Nguyên Diệu ngẩn , : "Ly Nô lão thực lao tới ? Ngươi đuổi theo con chim lửa một đoạn, nó bèn dang cánh bay xa, chúng đành về."

Mèo đen : "Mọt sách lắm lời quá. Chủ nhân là như thế , Ly Nô vốn định lao tới bắt chim bất t.ử nhưng đột nhiên nhớ lưng còn chở theo mọt sách lắm lời , lo rằng lao tới sẽ đ.á.n.h với chim bất t.ử mất mọt sách. Vậy nên Ly Nô lao lên. Biết thế thì để mọt sách ở cầu nổi, Ly Nô một đuổi theo chim bất tử, khi bắt ."

Bạch Cơ tay trái , : "Ly Nô, may mà ngươi liều lao tới, ngọn lửa tái sinh của chim bất t.ử thể thiêu cháy giáp rồng của , ngươi chống đỡ nổi sẽ thương đấy."

Mèo đen kinh ngạc, : "Con chim quái lợi hại ?"

Bạch Cơ im lặng.

Ly Nô : "Chủ nhân, Ly Nô gần, phát hiện chim bất t.ử điều kỳ lạ."

Bạch Cơ hỏi: "Kỳ lạ gì?"

Ly Nô : "Chim bất t.ử vẻ dính lời nguyền của con , nó tỏa khí đen, trong mắt xoáy bùa chú như lời nguyền khống chế."

Bạch Cơ hỏi: "Ly Nô rõ đó là loại lời nguyền nào ? Chú ngữ của Phật môn? Phong ấn của Đạo gia? Hay là chú ngải?"

Ly Nô hồi tưởng một lúc, gãi đầu khó khăn : "Chủ nhân, Ly Nô tuy là yêu quái nhưng phân biệt những loại thuật phức tạp của con , hơn nữa lúc đó chỉ đối diện trong thoáng chốc, Ly Nô cũng rõ, là loại gì..."

Bạch Cơ hỏi thêm, chỉ lẩm bẩm: "Nếu chim bất t.ử thực sự lời nguyền của con khống chế, chuyện lửa yêu ở Thần Đô trở nên phức tạp ."

Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Sao Bạch Cơ ?"

Bạch Cơ : "Dục vọng của con , giải quyết càng phức tạp và rắc rối. Ta đại khái đoán một chút. Nếu đúng như , lòng thực đáng tin, vì tham vọng và quyền lực, hoặc chỉ để trút giận, mà tiếc hại dân chúng vô tội của ."

Nguyên Diệu trong lòng rối bời.

Bạch Cơ bên bờ sông Lạc Hà ánh sáng lấp lánh mặt nước, : "Hiên Chi, phong ba m.á.u tanh ở Thần Đô mới chỉ bắt đầu, một vạn lượng vàng và chức quan Thiên Hộ Hầu nóng tay! Thôi, về Phiêu Miểu các ."

Trăng lên sông Lạc Hà, gió đêm mát dịu, Ly Nô định biến thành yêu quái chín đuôi, chở Bạch Cơ và Nguyên Diệu trở về.

Bạch Cơ thấy ánh trăng bên bờ sông Lạc Hà bèn đề nghị dọc theo bờ sông một đoạn, tới phường Từ Huệ dùng yêu quái chín đuôi trở về Phiêu Miểu các.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu dọc bờ sông, mèo đen nhảy nhót trong bụi cỏ, bắt côn trùng kêu.

Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ dập lửa thế nào ?"

Bạch Cơ ngẩn , : "Dùng nước dập lửa chứ ."

Nguyên Diệu : "Ý là ngươi phun nước dập lửa ? Hay là cầu mưa? Tục ngữ , rồng mưa, hổ gió. Ta đến muộn, thấy ngươi dập lửa thế nào nên tò mò..."

Bạch Cơ , : "Hiên Chi, rồng mưa, hổ gió, chỉ là cách thôi, thể tin là thật. Rồng sinh mưa, cũng sinh phun nước, những thứ đó đều luyện pháp thuật . Rồng mưa, học thuật cầu mưa và hạ mưa. Rồng phun nước, học thuật hấp thụ trong bình, sông hoặc biển uống đủ lượng nước. Vừa kịp uống nước, càng kịp bày trận cầu mưa nên dùng thuật gió cuốn nước sông Lạc Hà để dập lửa."

Nguyên Diệu : "Thì ."

Bạch Cơ ranh mãnh, : "May mà, Phường Thượng Lâm ở cạnh sông Lạc Hà, nếu chỗ xảy cháy xa sông Lạc Hà, gần đó nguồn nước thì hỏng ."

Nguyên Diệu lo lắng, : "Nếu chỗ xảy cháy ở cạnh sông Lạc Hà thì ? Dù , nơi tiếp theo xảy cháy cũng ."

Bạch Cơ buồn bã, : "Xem , chỉ thể uống nhiều nước hơn. Ôi trời, uống nhiều nước, bụng căng tròn cả , thật khó chịu."

Nguyên Diệu lo lắng Bạch Cơ uống nhiều nước sẽ khó chịu nhưng nghĩ , : "Bạch Cơ đang đùa , Thần Đô , giao thông vận chuyển bằng thuyền thuận tiện, nhiều phường phố nguồn nước. Dù nguồn nước, chỉ cần dân cư, chắc chắn sẽ giếng nước, ngươi cần uống nước..."

Bạch Cơ , : "Ha ha, Hiên Chi hình như trở nên thông minh hơn , đùa vui nữa."

Nguyên Diệu giận dữ : "Bạch Cơ, đừng xem là đồ ngốc!"

Bạch Cơ , : "Hì hì, trăng thế , Hiên Chi đừng giận mà."

 

Loading...