Phiêu Miểu 7 - Quyển Thần Đô - Chương 2: Tìm Phượng

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:23:40
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Cơ hỏi: "Kỳ Minh, Phượng Xí biến mất như thế nào ?"

Kỳ Minh buồn bã trả lời: "Bạch Cơ đại nhân, khi cùng Phượng Xí thiếu chủ đến Thần Đô, định theo lời Phượng Vương và Phượng Hậu mà đến Phiêu Miểu các tìm ngài. Phượng Xí thiếu chủ còn trẻ, ham chơi, cho rằng nếu tìm đến ngài, ngài sẽ quản thúc , thậm chí thể khuyên trở về Hỏa Diệm Đảo. Phượng Xí thiếu chủ lấy cớ quen với Thần Đô , đó mới đến Phiêu Miểu các gặp ngài, cãi nên đành đồng ý. Chúng ở trọ tại một khách điếm ở Phường Minh Giáo, gần cổng Định Đỉnh. Mỗi ngày Phượng Xí thiếu chủ dạo trong thành Lạc Dương, tìm kiếm cái chậu rửa tay của , nơi nào đông thì bèn đến đó. Ta luôn theo . Ba ngày , Phượng Xí thiếu chủ dẫn đến Đồng Đà Mạc, hôm đó nắng , cảnh sắc xinh , du khách cũng đông. Lạc Dương xuân thủy dương xuân liễu, Đồng Đà Mạc thượng đào hoa hồng, bờ sông Lạc trồng nhiều cây hoa đào, từng chùm hoa nở rộ như gấm như mây. Phượng Xí thiếu chủ ngẩn ngơ ngắm hoa đào rơi bên bờ sông Lạc. Lúc đó đói bụng, nghĩ rằng Phượng Xí thiếu chủ ngoài cả ngày, hẳn cũng đói nên dặn yên đợi đến chợ Bắc mua chút đồ ăn. Phượng Xí thiếu chủ đang ngắm cảnh, nghĩ sẽ chuyện gì xảy . khi từ chợ Bắc thì Phượng Xí thiếu chủ biến mất. Lúc đó quá lo lắng, nghĩ rằng chỉ mải mê ngắm cảnh bờ sông Lạc nên lạc, đợi khi chơi chán, sẽ tìm hoặc trở về khách điếm. ai ngờ Phượng Xí thiếu chủ mất tích từ đó, chẳng về khách điếm. Đã ba ngày , tìm khắp Đồng Đà Mạc mà tin tức gì về . Trong Thần Đô nhiều yêu quái khủng khiếp, lo lắng cho sự an của Phượng Xí thiếu chủ lắm, Bạch Cơ đại nhân, xin ngài hãy giúp tìm ."

Bạch Cơ : "Kỳ Minh, ngươi đừng vội, sẽ tìm kiếm thử xem . Chắc là Phượng Xí mới đến nhân gian, ham chơi quá mà quên cả đường về. Thời gian trôi qua thật nhanh, khi theo học Phượng Hậu để trở thành một nữ nhân phong thái tao nhã, bà còn kết hôn với Phượng Vương nữa. Vậy mà chẳng mấy chốc Phượng Xí trưởng thành ."

Kỳ Minh đáp: "Ôi, hy vọng Phượng Xí thiếu chủ vẫn bình an vô sự. Bạch Cơ đại nhân, Phượng Vương và Phượng Hậu nhắn riêng với truyền lời đến ngài. Họ đều mong rằng trong thời gian Phượng Xí thiếu chủ ở Lạc Dương, ngài thể chăm sóc cho , đừng để gặp nguy hiểm."

Bạch Cơ : "Tất nhiên , Phượng Xí là con của Phường Hậu, chắc chắn sẽ hết lòng chăm sóc ."

Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Nhắn riêng ư? Phải chăng Phượng Vương và Phượng Hậu còn những nhắn nhủ khác ?"

Kỳ Minh do dự một chút : "Phượng Vương và Phượng Hậu thực sự những nhắn nhủ khác . Bạch Cơ đại nhân, Phượng Vương mong rằng ngài đừng giúp Phượng Xí thiếu chủ tìm cái chậu rửa tay, hãy để sống tự do một thời gian, đợi đến khi hết hy vọng thì về Hỏa Diệm Đảo và kết hôn với công chúa Thanh Loan. Còn Phượng Hậu mong rằng ngài thể giúp đỡ Phượng Xí thiếu chủ thực hiện nguyện vọng của . Dù là một mẫu , bà luôn mong con thể tìm hạnh phúc mà mong trong hôn nhân."

Nguyên Diệu đến đây mà đầy ngờ vực, hỏi kỳ Minh: "Tại Phượng Xí thiếu chủ tìm cái chậu rửa tay? Có định kết hôn với một cái chậu ?"

Kỳ Minh buồn bã : "Ta cũng rõ. Ta theo Phượng Xí thiếu chủ tìm kiếm bao lâu nay, chỉ rằng tin rằng cái chậu rửa tay đó một mối duyên tiền kiếp với , là chắc chắn tìm thấy trong kiếp ."

Nguyên Diệu trong lòng đầy nghi vấn, nhiều câu hỏi nhưng hỏi thế nào.

Bạch Cơ : "Hiên Chi đừng bận tâm đến cái bát, cái bàn cái ghế gì cả, chúng nên giúp . Phượng Xí gì chúng sẽ cố gắng giúp tìm thấy điều đó."

Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Bạch Cơ, từ khi nào ngươi trở nên thích giúp đỡ khác như thế?"

Bạch Cơ mỉm : "Phượng Vương là một kẻ đáng ghét. Hắn luôn để tâm đến thứ hạng của Rồng và Phượng trong mắt đời, xếp hàng tiên, sống ngọc Thanh Thiên còn vẫn là một yêu quái lưu đày ở nhân gian. Mỗi gặp , đều chịu sự khiêu khích và chế giễu của . Giúp Phượng Xí tìm cái bát thể khiến Phượng Vương vui, mà khi Phượng Vương vui thì vui. Vậy nên, giúp Phượng Xí là một việc vui vẻ đấy chứ."

Nguyên Diệu khóe miệng co giật : "Bạch Cơ, giúp hiểu theo cách đó ..."

Kỳ Minh nhỏ: "Bạch Cơ đại nhân, chuyện giúp hãy để , việc cấp bách lúc là tìm Phượng Xí thiếu chủ..."

Bạch Cơ : "Được . Việc thể chậm trễ, sẽ ngoài tìm kiếm ngay. kỳ Minh, ngươi Phiêu Miểu các nghỉ ngơi cùng tìm kiếm tin tức của Phượng Xí?"

Kỳ Minh vỗ cánh : "Phượng Xí thiếu chủ mất tích, giờ lòng như lửa đốt, thể yên . Bạch Cơ đại nhân, hãy để cùng ngài tìm tin tức ."

Bạch Cơ : "Vậy thì thôi."

Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ cần tiểu sinh cùng ngươi ?"

Bạch Cơ đáp: "Không cần . Chỉ là tìm bạn hỏi thăm tin tức thôi, cần Hiên Chi, Hiên Chi cứ ở Phiêu Miểu các lau sàn nhà . Đừng lười biếng nhé!"

"Được thôi."

Nguyên Diệu tiếp tục cúi đầu lau sàn nhà.

Bạch Cơ và kỳ Minh cùng rời khỏi Phiêu Miểu các để dò la tin tức.

Nguyên Diệu siêng năng lau dọn sàn nhà, bận rộn cho đến trưa.

Ly Nô chuẩn một bữa trưa đơn giản, gọi Nguyên Diệu và cùng ăn với .

Ăn xong, Ly Nô dự định nghỉ trưa bèn sai Nguyên Diệu chợ mua cá. Nguyên Diệu vì lau xong sàn nhà nên đồng ý , hai bèn tranh cãi với .

"Ta chỉ bảo ngươi mua cá thôi, ngươi từ chối. Mọt sách đừng suốt ngày lười biếng việc!"

Con mèo đen xổm quầy, kiêu căng .

Nguyên Diệu đặt thùng nước xuống, xắn tay áo lên : "Ly Nô lão , tiểu sinh còn lau sàn, thời gian việc chân chạy cho ngươi , chợ cũng xa, ngươi tự một chuyến ."

Con mèo đen : "Phì! Nói thời gian , lúc nãy gọi ăn trưa ngươi bỏ cả giẻ lau xuống, chạy đến nhanh hơn ai hết, thấy ngươi bận rộn lau sàn mà thời gian ăn !"

Nguyên Diệu : "Ly Nô lão , ăn cơm là chuyện khác, thời gian ăn cơm thì vẫn chứ."

Con mèo đen chống nạnh, : "Ăn cơm thời gian mà mua thức ăn thì thời gian ? Hừ, mọt sách c.h.ế.t tiệt, gia thấy ngươi chỉ lười biếng thôi!"

Nguyên Diệu thanh minh: "Ly Nô lão , tiểu sinh hề lười biếng."

"Vậy thì ngươi chợ mua cá !"

"Ly Nô lão , tiểu sinh còn lau sàn, thời gian mà..."

...

Nguyên Diệu và Ly Nô đang tranh cãi trong đại sảnh thì một tiểu hồ ly đỏ và một tiểu hồ ly trắng cùng bước Phiêu Miểu các.

Tiểu hồ ly đỏ còn c.ắ.n một giỏ liễu đan, trong giỏ một ít rau dại tươi, măng xuân, mầm sậy, hẹ xuân, cùng một ít trái cây dại như đào và dâu xuân.

Hai tiểu hồ ly thấy con mèo đen và tiểu sinh đang tranh cãi bèn ngẩn , chuyện gì xảy , cũng nên rời khỏi Phiêu Miểu các .

Con mèo đen liếc mắt thấy hai con hồ ly.

"Này, hồ ly thối, ngươi đến Phiêu Miểu các gì thế hả?" Con mèo đen vui .

Nguyên Diệu đầu thì thấy tiểu hồ ly đỏ và tiểu hồ ly trắng thì bèn .

"Thập Tam Lang, ngươi đến Thần Đô , hôm nay rảnh đến Phiêu Miểu các chơi thế?"

Tiểu hồ ly đỏ đặt giỏ liễu xuống, ngay ngắn, : "Mỗ theo lệnh phụ đến Lạc Dương thăm cô cô, còn nhà cô cô một thời gian."

Cô của Hồ Thập Tam Lang là Hồ phu nhân Tâm Nguyệt, sống ở Lạc Dương, kinh doanh một quán nhạc mang tên Lầu Tâm Nguyệt tại chợ Quỷ. Hồ phu nhân Tâm Nguyệt vì trải qua chuyện tình cảm trong quá khứ mà mắc tâm bệnh, lão hồ vương yên tâm về nghĩa , thỉnh thoảng phái Hồ Thập Tam Lang đến Lạc Dương thăm nom bà.

Lần , Hồ phu nhân Tâm Nguyệt phát bệnh trong sự kiện "Sách Cực Lạc", do ám ảnh diệt trừ ô uế mà tâm ma khống chế, trở thành tay sai thao túng, bán t.h.u.ố.c "Cực Lạc Tán" và vé tiệc "Tiệc Cực Lạc" khiến nhiều vô tội c.h.ế.t thảm.

Nhớ sự kiện "Sách Cực Lạc", Nguyên Diệu vẫn còn thấy sợ hãi, run giọng : "Thập Tam Lang, chẳng lẽ Hồ phu nhân Tâm Nguyệt phát bệnh ?"

Tiểu hồ ly lắc đầu, : "Không, , cô cô bệnh."

Nguyên Diệu thở phào nhẹ nhõm, : "Hồ phu nhân Tâm Nguyệt bệnh là ."

Tiểu hồ ly lễ phép : "Gió xuân ấm áp, vạn vật sinh sôi, rau dại và trái cây dại ở cánh đồng và rừng quanh chợ Quỷ phát triển , mỗ hái một ít mang đến Phiêu Miểu các cho Bạch Cơ và Nguyên công tử... còn cả con mèo đen tay nghề nấu ăn tệ hại nếm thử."

Con mèo đen xong, giận dữ : "Hồ ly thối, ngươi ai nấu ăn tệ hại hả?"

Tiểu hồ ly : "Ai tức giận thì là đó ."

Con mèo đen bèn nhảy bật lên, : "Mọt sách, gia mua cá đây."

Nguyên Diệu định mở miệng cảm ơn Hồ Thập Tam Lang vì mang rau và trái cây dại đến nhưng thấy Ly Nô đột nhiên mua thức ăn bèn quên mất việc cảm ơn hỏi: "Ly Nô lão , ngươi đột nhiên tự mua thức ăn thế?"

Con mèo đen lập tức lấy một xâu tiền từ hũ gốm quầy lao như một cơn gió.

Tiếng của Ly Nô từ con ngõ cụt bên ngoài Phiêu Miểu các vọng .

"Tối nay gia sẽ trổ tài nấu ăn cho hai con hồ ly nhà quê thế nào là mỹ vị. Mọt sách trông chừng chúng, đừng để chúng chạy mất."

Tiểu hồ ly đỏ và tiểu hồ ly trắng tại chỗ đầy bối rối.

Tiểu hồ ly trắng vẻ ngạc nhiên sợ hãi.

Tiểu hồ ly đỏ dùng chân xoa mặt, an ủi Tiểu hồ ly trắng: "A Cẩm, ngươi đừng sợ, con mèo đen đó đang mời chúng ăn tối đấy. Cùng lắm thì hôm nay chúng về chợ Quỷ muộn một chút thôi."

Nguyên Diệu cũng vội vàng đỡ: " đúng, Ly Nô lão đang mời các ngươi ăn tối đó. Ly Nô lão chỉ là giỏi ăn nhưng bụng và hiếu khách. Thập Tam Lang, vị là..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-7-quyen-than-do/chuong-2-tim-phuong.html.]

Nguyên Diệu từng thấy Tiểu hồ ly trắng cùng Hồ Thập Tam Lang đến Phiêu Miểu các nhưng thấy nó dáng vẻ thanh nhã, bộ lông trắng như tuyết, đôi mắt sáng ngời và kiên nghị.

Hồ Thập Tam Lang chắp hai chân , : "A, mỗ thất lễ , con mèo đen chen ngang nên quên mất giới thiệu. Nguyên công tử, đây là của mỗ, xếp thứ mười chín trong nhà, tên là A Cẩm. A Cẩm, đây là Nguyên công t.ử của Phiêu Miểu các."

Hồ A Cẩm khẽ cúi đầu, giọng trong trẻo như tiếng chuông bạc: "Chào Nguyên công tử."

Nguyên Diệu vội vã cúi chào đáp lễ, : "Chào A Cẩm cô nương. Mời Thập Tam Lang, A Cẩm cô nương trong ."

Hồ A Cẩm : "Nguyên công tử, xin hỏi Bạch Cơ ở đây ?"

Hồ Thập Tam Lang cũng : "Nguyên công tử, thật hôm nay chúng đến Phiêu Miểu các cũng việc nhờ Bạch Cơ..."

Nguyên Diệu : "Bạch Cơ sáng nay ngoài việc vẫn về. Thường thì đến giờ ăn tối nàng sẽ về. Các ngươi cứ trong nghỉ, uống chờ ."

Nguyên Diệu đưa hai tiểu hồ ly trong phòng, mời chúng xuống bếp đun nước pha , cắt trái cây mời chúng.

Hồ A Cẩm thấy tủ đồ quý trong phòng đặt vài cuốn kinh Phật bèn tỏ vẻ hứng thú. Sau khi xin phép Nguyên Diệu, nó lấy một cuốn kinh Phật bồ đoàn gần cửa sổ, yên tĩnh .

Hồ Thập Tam Lang mang giỏ rau dại và trái cây dại bếp. Nó kéo nước từ giếng lên, cẩn thận rửa sạch đào và dâu xuân bày lên đĩa hổ phách, mang trong phòng.

Nguyên Diệu tiếp tục lau sàn. Hồ Thập Tam Lang nỡ Nguyên Diệu bận rộn một , mà nó cũng từng việc vặt trong Phiêu Miểu các nên bèn chủ động giúp lau sàn. Nguyên Diệu từ chối lòng nhiệt tình và chăm chỉ của tiểu hồ ly, thế là một và một hồ ly cùng lau sàn đại sảnh.

Vừa việc, tiểu thư sinh và tiểu hồ ly trò chuyện.

"Thập Tam Lang, cô nương A Cẩm thật sự là của ngươi ? Trước đây từng về cô nương A Cẩm, cũng từng gặp nàng ở hồ cốc."

Nguyên Diệu hỏi.

Trong sự kiện "Hồ Cốt Tửu", Bạch Cơ và Nguyên Diệu từng ở cốc của cửu vĩ hồ núi Thúy Hoa một thời gian, lúc đó gần như gặp tất cả các thành viên trong gia tộc cửu vĩ hồ vương nhưng từng thấy Hồ A Cẩm.

Hồ Thập Tam Lang : "Nguyên công tử, A Cẩm tất nhiên là của mỗ . Tuy nhiên, mỗ và A Cẩm cùng một nương nhưng điều đó quan trọng, mỗ luôn yêu mến A Cẩm, và cố gắng một ca ca , quan tâm và yêu thương . A Cẩm thường đến nhà bà ngoại ở, thường xuyên ở hồ cốc núi Thúy Hoa. Bà ngoại của A Cẩm là chủ nhân của tộc Huyền Thiên Hồ, thường gọi bà là Vô Sinh Lão Tổ. Nương của A Cẩm mất sớm, Vô Sinh Lão Tổ yêu thương A Cẩm, thường xuyên nàng Tân Nguyệt Nhai để bầu bạn. Khi diễn hội cửu vĩ hồ nghìn năm, đúng lúc Vô Sinh Lão Tổ bệnh nên A Cẩm ở Tân Nguyệt Nhai chăm sóc bà ngoại, về hồ cốc núi Thúy Hoa để tham gia hội cửu vĩ hồ, vì Nguyên công t.ử ngươi từng gặp nàng ."

Nguyên Diệu : "Thì . lúc đó hồ cốc đang hỗn loạn cực kỳ nguy hiểm, cô nương A Cẩm ở đó cũng là điều may mắn."

Hồ Thập Tam Lang gật đầu, : "May mà là lúc đó A Cẩm mặt. A Cẩm từ nhỏ thông minh tinh thần chính nghĩa mạnh mẽ, vô cùng dũng cảm. Nếu nàng mặt ở hồ cốc lúc đó chắc chắn sẽ là đầu tiên lao lên vách đá hầm rượu để chiến đấu với hồ yêu chín đầu, như thế sẽ nguy hiểm."

Nguyên Diệu : "Thông minh, dũng cảm, tinh thần chính nghĩa, cô nương A Cẩm thật giống Thập Tam Lang."

Hồ Thập Tam Lang Nguyên Diệu khen ngợi thì lập tức đỏ mặt, nó điên cuồng xoa mặt, : "Ờm... Nguyên công tử, mỗ còn cách xa sự thông minh dũng cảm lắm, tinh thần chính nghĩa cũng cần nâng cao, vì đôi khi mỗ cũng khá nhát gan..."

Nguyên Diệu hỏi: "Thập Tam Lang và cô nương A Cẩm tìm Bạch Cơ chuyện gì ?"

Khuôn mặt Hồ Thập Tam Lang bỗng nhiên trở nên u sầu, ánh mắt cũng tối .

Sau một hồi im lặng, Hồ Thập Tam Lang mới : "A Cẩm một bạn tên là Nhược Thảo, gần đây Nhược Thảo gặp chuyện , A Cẩm giúp nàng . Thực mỗ cũng giúp Nhược Thảo nhưng năng lực của mỗ quá yếu, tinh thần chính nghĩa cũng đủ mạnh, dám vi phạm quy tắc."

"Hả? Thập Tam Lang, rốt cuộc là chuyện gì ?"

Nguyên Diệu dừng lau sàn, tò mò hỏi.

Hồ Thập Tam Lang thở dài, : "Chuyện là thế . Lần , mỗ và A Cẩm cùng đến Thần Đô để thăm cô cô Hồ Tâm Nguyệt, chúng Lầu Tâm Nguyệt. A Cẩm kết bạn với một bạn tên là Nhược Thảo ở Lầu Tâm Nguyệt. Nhược Thảo cũng là một hồ yêu kỹ nữ ở Lầu Tâm Nguyệt, nàng tính cách dịu dàng, giỏi chơi đàn hầu và yêu mến. Nguyên công t.ử Ma Tôn Ba Tuần của U Đô ở chợ Quỷ ?"

Nguyên Diệu xong, vội vàng lắc đầu, : "Dưới chợ Quỷ một U Đô, điều tiểu sinh . tiểu sinh Ma Tôn Ba Tuần là gì, Ma Tôn Ba Tuần là ai?"

Hồ Thập Tam Lang suy nghĩ một lúc : "Có vẻ như Bạch Cơ và con mèo đen cho Nguyên công t.ử ... Chắc là họ lo lắng cho Nguyên công tử, ngươi thấy mặt đen tối và kinh hoàng của Thần Đô."

Lúc , Ly Nô chợ về, nó xách theo một con cá trắm lớn và cầm một nắm sả. Trong lòng nó còn ôm vài cọng hành xanh, tỏi tươi và ngò rí.

Ly Nô tình cờ thấy lời của Hồ Thập Tam Lang bèn chen ngang: "Hồ Ly sai , gia và chủ nhân cho mọt sách thấy mặt đen tối và kinh hoàng của Thần Đô, mà là Ma Tôn Ba Tuần đó chẳng gì đáng cả. Với chút đạo hạnh nhỏ nhoi của còn chẳng xứng xách dép cho chủ nhân."

Hồ Thập Tam Lang : "Mèo đen thối, ngươi đừng khoác lác nữa. Lần nào thấy Ma Tôn Ba Tuần mà ngươi cũng sợ đến mức run rẩy, co đuôi chạy trốn hả? Ngay cả Bạch Cơ mạnh mẽ cũng dám dây Ma Tôn Ba Tuần. Hắn là đại yêu quái duy nhất ở Đông Đô và Tây Kinh tham gia Yến Tiệc Ác Yêu. Hơn nữa, ngày xưa ở chợ Quỷ cũng một Phiêu Miểu các, Bạch Cơ và Ma Tôn Ba Tuần tranh giành U Đô lòng đất chợ Quỷ, hai hẹn quyết chiến núi Mang nhưng Bạch Cơ đến đúng giờ. Cuối cùng U Đô trở thành sào huyệt của Ma Tôn Ba Tuần còn Phiêu Miểu các biến mất khỏi chợ Quỷ."

Ly Nô lập tức im lặng.

Nguyên Diệu ngạc nhiên, vội vàng hỏi: "Ly Nô lão , tại Bạch Cơ ngày xưa đến đúng giờ? Chẳng lẽ Ma Tôn Ba Tuần thực sự đáng sợ đến ?"

Ly Nô lớn tiếng quát: "Mọt sách hỏi mấy chuyện cũ rích gì? Chủ nhân lúc đó ngủ quên lười chải tóc ngoài nên ."

Mặc dù giọng Ly Nô to nhưng lời vẻ yếu ớt, Nguyên Diệu cảm thấy chắc chắn sự thật là lý do kỳ quặc như Bạch Cơ ngủ quên và lười chải tóc quyết chiến, quyết định sẽ hỏi trực tiếp Bạch Cơ về chuyện .

Họ còn chạy đua với thời gian để chuyển dời Phiêu Miểu các khỏi chợ Quỷ trong đêm... Không cách nào khác, chỉ còn chịu đựng những tội ác của Ma Tôn Ba Tuần, cam chịu sự áp bức và bạo lực của . Một đại yêu quái xa thậm chí còn đầu quân cho , trở thành nghĩa hoặc thuộc hạ của , tay sai cho kẻ ác, giúp kẻ ác hoành hành."

Ly Nô xong bèn vội vàng : "Hồ Ly thối, ngươi đừng tin những lời đồn bậy bạ mà lan truyền chúng! Chủ nhân và gia năm xưa chuyện dời Phiêu Miểu các khỏi chợ Quỷ trong đêm? Chúng mất bảy ngày mới chuyển xong đó chứ. Hơn nữa, khi hẹn chiến với tên đại ma đầu đó, chủ nhân quyết định dời Phiêu Miểu các , vì Phiêu Miểu các chuyên thu thập nhân quả từ lòng ham của chúng sinh, mà trong tất cả chúng sinh, con là nhiều nhất. Mở Phiêu Miểu các ở chợ Quỷ bằng mở ở chợ con , như mới thu nhiều "nhân quả" hơn. Chủ nhân còn bỏ một tiền lớn mời Huyền Vũ bốc một quẻ, tính toán thời điểm nhất để dời Phiêu Miểu các khỏi chợ Quỷ, ai ngờ giờ để chuyển tiệm trùng đêm hẹn chiến. Gia thật đó, nếu tin ngươi thể đến bên bờ sông Trì Khúc hỏi Huyền Vũ để chứng thực. Cũng là tên yêu quái lưỡi dài thất đức nào bịa đặt chuyện , rằng chủ nhân dám giao chiến còn dời Phiêu Miểu các trong đêm, như chủ nhân sợ tên đại ma đầu đó lắm bằng."

Nguyên Diệu và Hồ Thập Tam Lang lặng im.

Một lúc , Hồ Thập Tam Lang : "Bạch Cơ và Ma Tôn Ba Tuần rốt cuộc ai mạnh hơn, trong mắt tất cả những kẻ phi nhân ở Đông Đô Tây Kinh đều là một bí ẩn giải đáp. Sau sự kiện tranh giành U Đô chợ Quỷ, Bạch Cơ và Ma Tôn Ba Tuần còn xảy xung đột nữa. Bạch Cơ bao giờ gây sự với Ma Tôn Ba Tuần, trừ khi thật sự cần thiết, nàng thậm chí hiếm khi đặt chân đến U Đô chợ Quỷ. Ma Tôn Ba Tuần cũng bao giờ chủ động đối đầu với Bạch Cơ. Trong dân gian lời đồn, trướng của Ma Tôn Ba Tuần một ác yêu từng Bạch Cơ bắt nạt, thể ở Đông Đô Tây Kinh nên trốn lòng đất của chợ Quỷ, quy phục Ma Tôn Ba Tuần. Những ác yêu lòng thù hận nặng nề, tâm địa , chúng âm mưu khiêu khích để Ma Tôn Ba Tuần và Bạch Cơ gây sự chứng kiến cảnh hai họ đ.á.n.h . Kết quả là, dù là ác yêu nào ý định tạo mâu thuẫn giữa Ma Tôn Ba Tuần và Bạch Cơ thì đều Ma Tôn Ba Tuần g.i.ế.c c.h.ế.t. Dần dần, ác yêu rằng mặt Ma Tôn Ba Tuần, nhắc đến Bạch Cơ. Ai nhắc đến đều c.h.ế.t. Cái tên Bạch Cơ trở thành điều cấm kỵ ở U Đô chợ Quỷ. Trong cảnh , dẫn đến tình hình như hiện nay, ác yêu sợ Ma Tôn Ba Tuần e dè Bạch Cơ. Chẳng hạn như Quỷ Vương của Quỷ Đạo, là một trong những nghĩa của Ma Tôn Ba Tuần, sợ ca ca kết nghĩa của e dè Bạch Cơ."

Nguyên Diệu ngạc nhiên: "Hả? Quỷ Vương là nghĩa của Ma Tôn Ba Tuần ?!"

Ly Nô bĩu môi : " . Tên đại ma đầu đó hai sở thích, một là cưới thê tử, hai là nhận nghĩa . Hắn cả đống nghĩa , mà bọn chúng đều chẳng thứ gì ."

Nguyên Diệu càng ngạc nhiên hơn.

Hồ Thập Tam Lang vò mặt, giải thích: "Ma Tôn Ba Tuần nhận nghĩa là để mở rộng thế lực điều ác của , chỉ nhận những đại ác yêu như Quỷ Vương nghĩa . chuyện cưới thê tử... mỗ , Ma Tôn Ba Tuần mỗi mười năm cưới một thê t.ử mới. Các tân nương của đáng thương... Nguyên công tử, mỗ đến đây cầu xin Bạch Cơ giúp đỡ cũng vì chuyện Ma Tôn Ba Tuần cưới thê tử."

Ly Nô thấy bèn vội vàng : "Hồ ly thối, ngươi đừng gây phiền phức cho chủ nhân nữa. Đại ma đầu cưới thê t.ử là chuyện nhà , cưới một vạn thê t.ử thì cũng là chuyện của , thê t.ử đáng thương đến thì cũng chẳng liên quan gì đến Phiêu Miểu các, chúng can thiệp ."

Nguyên Diệu mà rối trí.

"Thập Tam Lang, hiểu lắm, chuyện Ma Tôn Ba Tuần cưới thê t.ử , tại các tân nương đáng thương? Chẳng lẽ các nàng tự nguyện, ép buộc kết hôn ?"

Hồ Thập Tam Lang đang định giải thích thì Hồ A Cẩm từ khi nào cầm quyển kinh Phật từ phòng trong bướ c , tiến đến mặt .

Hồ A Cẩm : "Ca ca , để giải thích cho. Nguyên công tử, Ma Tôn Ba Tuần cưới thê t.ử như phàm nghĩ về chuyện hôn nhân, tình yêu cảm xúc gì cả. Nói thẳng các tân nương là tế phẩm của . Vào đêm tân hôn, sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t các tân nương và nuốt chửng linh hồn của họ. Mỗi mười năm, chợ Quỷ dâng cho một cô nương trẻ tân nương mới của , để hưởng thụ. Năm nay đến kỳ hiến tế, đến lượt lầu Tâm Nguyệt dâng tế phẩm. Cô cô của , Hồ Tâm Nguyệt, tuân thủ quy định lâu năm, chọn một trong những nghệ kỹ trẻ ở Lầu Tâm Nguyệt bốc thăm. Ý trời thế nào, ai bốc trúng tờ giấy ghi chữ "tân nương" thì đó sẽ c.h.ế.t. Nhược Thảo may mắn, bốc trúng . Nhược Thảo buồn bã, sợ hãi, tuyệt vọng. Ta đành nên khuyên Nhược Thảo cùng trốn , chúng thể chạy đến Tân Nguyệt Nhai cầu xin bà ngoại che chở. Nhược Thảo quá hiền lành, nàng lo lắng rằng nếu bỏ trốn sẽ mang tai họa cho Lầu Tâm Nguyệt, Ma Tôn Ba Tuần tức giận sẽ hại đến các tỷ ở Lầu Tâm Nguyệt. Vì nàng quyết định chấp nhận phận, tự c.h.ế.t để bảo vệ . Nhược Thảo c.h.ế.t, chỉ vì Nhược Thảo là bạn của , thể nhẫn tâm nàng hy sinh. Còn bởi vì việc hiến tế cho Ma Tôn Ba Tuần vốn sai trái. Khuất phục thế lực tà ác, để vô tội trở thành vật hiến tế, đây là hành động chính nghĩa, chúng ngăn chặn và phản đối những điều bất công như ."

Ánh mắt Hồ A Cẩm lấp lánh ánh sáng rực rỡ, đó là ánh sáng của niềm tin kiên định và chính nghĩa.

Hồ Thập Tam Lang vò mặt, buồn bã : "A Cẩm, mặc dù mỗ cũng cảm thấy việc đúng nhưng từ đến nay vẫn luôn như . Cứ mỗi mười năm hiến tế một tân nương cho Ma Tôn Ba Tuần, đó là quy định của chợ Quỷ. Haizz, những tân nương thật sự đáng thương, nghĩ đến việc Nhược Thảo cũng sẽ trở thành tân nương của Ma Tôn Ba Tuần, mỗ thật sự buồn. Mỗ cũng cứu Nhược Thảo. Ma Tôn Ba Tuần quá mạnh, mỗ đ.á.n.h ."

Hồ A Cẩm kiên quyết : "Ca ca , gặp chuyện bất công như , thể nhắm mắt ngơ, chắc chắn ngăn chặn nó xảy . Nhược Thảo là bạn của muôi, thể nàng Ma Tôn Ba Tuần g.i.ế.c c.h.ế.t, sẽ thách đấu với Ma Tôn Ba Tuần. Nếu chẳng may t.ử trận, xin ca ca hãy mang hài cốt của về Cửu Hoa Sơn chôn cất. Hãy với phụ và bà ngoại rằng, A Cẩm bất hiếu, c.h.ế.t vì chiến đấu cho chính nghĩa, thể ở bên phụng dưỡng."

Hồ Thập Tam Lang điên cuồng vò mặt, : "A Cẩm, đừng vội quyết định, chúng đợi Bạch Cơ trở về, bàn bạc kỹ mới quyết định ? Haizz, tự dưng thấy nên dẫn theo đến Lạc Dương thăm Tâm Nguyệt Hồ cô cô..."

Ly Nô nhịn , nó nhỏ với Nguyên Diệu: "Mọt sách ngốc, những con hồ ly cái liên quan đến con hồ ly thối đều chẳng ai là đầu óc bình thường cả. Ngươi xem con hồ ly tím cột chặt với và con Tinh Tinh bằng dây hồ ly và cuối cùng nổ tung đó, nó là một con hồ ly ngốc ác độc và lẳng lơ. Ngươi xem phu nhân Tâm Nguyệt Hồ, bà là một kẻ điên khùng. Còn con nữa, nó là một kẻ ngốc miệng lưỡi đầy chính nghĩa, thậm chí còn c.h.ế.t vì chính nghĩa..."

Nguyên Diệu rõ lời Ly Nô , cảm động quyết định kiên định của Hồ A Cẩm vì chính nghĩa mà sợ hãi cái c.h.ế.t.

Nguyên Diệu bước đến bên cạnh Tiểu hồ ly trắng, : "A Cẩm cô nương, tiểu sinh sẽ cùng ngươi ngăn chặn việc bất công . Dù chúng sức mạnh nhưng tuyệt đối thể khuất phục cái ác. Chúng nhất định cứu Nhược Thảo cô nương."

Ly Nô ngạc nhiên đến mức suýt nữa rơi con cá lớn, nó gào lên: "Mọt sách ngốc, ngươi cũng là một kẻ ngốc ?! Trời ơi, quên , ngươi vốn là một tên ngốc mà!"

Hồ A Cẩm thấy Nguyên Diệu ủng hộ thì vui mừng, : "Nguyên công tử, vì chính nghĩa, chúng cùng ngăn chặn Ma Tôn Ba Tuần !"

Nguyên Diệu đáp: "Được! Khổng T.ử , thà hy sinh vì nghĩa còn hơn sống mà mất nhân cách. Vì chính nghĩa, tiểu sinh cũng sợ c.h.ế.t."

Ly Nô lo lắng đến mức ôm lấy con cá lớn mà cuồng, : "Trời ơi, bây giờ, cũng đ.á.n.h đại ma đầu Ba Tuần đó..."

Hồ Thập Tam Lang yên tại chỗ, điên cuồng vò mặt.

 

Loading...