Phiêu Miểu 7 - Quyển Thần Đô - Chương 2: Tứ Thị
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:23:25
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Bạch Cơ, sách Cực Lạc là gì thế?"
Bạch Cơ vẻ tự nhiên, nàng uống một ngụm Dương Hách, úp mở : "Sách Cực Lạc, tất nhiên là cuốn sách thể mang trải nghiệm Cực Lạc. Khụ khụ, Vi công tử, hứng thú với Cực Lạc Tán và Tiệc Cực Lạc, ngươi rõ hơn ?"
Vi Ngạn : "Bạch Cơ nãy còn khuyên nên thử Cực Lạc Tán, bây giờ tự hứng thú với nó?"
Bạch Cơ bí ẩn, : "Bởi vì hứng thú với sách Cực Lạc."
Vi Ngạn : "Cực Lạc Tán rõ lắm. Tiệc Cực Lạc... liên quan đến chợ Quỷ."
Bạch Cơ khẽ nhếch môi .
Nguyên Diệu hỏi: "Đan Dương, chợ Quỷ là gì?"
Vi Ngạn : "Hiên Chi, trong Thần Đô bốn chợ..."
Nguyên Diệu ngắt lời Vi Ngạn, : "Không đúng, Đan Dương, trong Thần Đô chỉ ba chợ, chợ Nam, chợ Bắc và chợ Tây."
Vi Ngạn : "Hiên Chi, đông tây nam bắc, bốn hướng đều đủ, chợ Nam, chợ Tây, chợ Bắc, tò mò vì Thần Đô chợ Đông ?"
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Tại ?"
Vi Ngạn kịp trả lời, Bạch Cơ : "Hiên Chi, Thần Đô chợ Đông, chỉ là ít , cũng ít '' từng đến. chợ Đông còn gọi là chợ Quỷ chân núi Mang, mua bán qua đều là phi nhân, những thứ giao dịch là kỳ vật nhân gian , phương thức giao dịch tiền bạc mà là vật đổi vật. Rất lâu đây, khi chợ Quỷ mới mở cửa thì chào đón con , con thể tự do nhưng con khó lường, tính tình dễ đổi, thường giữ chữ tín ăn thua lỗ. Lâu dần, chịu nhiều thiệt thòi bèn từ chối con bước chợ Quỷ. Trong một thời kỳ, mâu thuẫn giữa và phi nhân khá gay gắt, lạc chợ Quỷ đều g.i.ế.c c.h.ế.t, xác c.h.ế.t ngổn ngang ngoài đồng. Trong lời đồng của con , chợ Quỷ dần trở thành nơi cấm địa kinh hoàng thể nhắc đến. Tuy nhiên, từ thời Ngụy Tấn trở , dân phong ngày càng xuống dốc, phi nhân bắt đầu mê luyến vàng bạc, mặc dù văn bản vẫn cấm con chợ Quỷ nhưng một pháp lực cao thâm chợ Quỷ mua bán linh hồn hoặc xác thịt, thì họ cũng mắt nhắm mắt mở cho qua. Đến ngày nay, quy định càng lỏng lẻo. , bây giờ giao dịch ở chợ Quỷ thể dùng vàng bạc ."
Vi Ngạn ngạc nhiên : "Bạch Cơ về chợ Quỷ còn nhiều hơn nữa."
Bạch Cơ : "Hì hì, là thương nhân mà, sống nhờ chợ, tất nhiên nhiều về chợ ."
Vi Ngạn : "Ngươi chợ Quỷ, . Nghe , vé cửa tham gia Tiệc Cực Lạc thể mua ở chợ Quỷ."
Bạch Cơ hỏi: "Chợ Quỷ lớn như , thương gia cũng nhiều, tìm ai để mua?"
Vi Ngạn : "Tìm phu nhân Hồ Tâm Nguyệt."
Sắc mặt Bạch Cơ trở nên nghiêm túc.
Vi Ngạn xoa tay hỏi: "Bạch Cơ cách nào đến chợ Quỷ ? Ta luôn hứng thú với chợ Quỷ dạo một chút, cảm thấy đồ ở chợ Quỷ đều là thứ thích..."
Bạch Cơ : "Vi công t.ử nhất là đừng chợ Quỷ, cũng đừng ý định tự tìm chợ Quỷ chân núi Mang. Tuy bây giờ chợ Quỷ mắt nhắm mắt mở với con , thậm chí còn một pháp sư nước ngoài ẩn cư trong chợ Quỷ những việc bùa chú mờ ám, nhưng con chợ Quỷ chỉ giới hạn ở những pháp sư, đạo sĩ, phù thủy pháp lực cao thâm. Người thường chợ Quỷ, nếu gặp phi nhân cổ hủ, ghét bỏ con vẫn sẽ c.h.ế.t nơi hoang vu."
Vi Ngạn trong lòng sợ hãi nhưng vẫn mong mỏi chợ Quỷ xem thử.
Vi Ngạn van nài: "Bạch Cơ thể cùng dạo chợ Quỷ ? Có ngươi cùng, chắc chắn c.h.ế.t."
"Như thế thì ." Bạch Cơ đảo mắt, : " là thương nhân, thời gian quý giá, thể dạo miễn phí với ngươi. Mượn Hiên Chi một , mười lạng bạc. Mượn dạo chợ Quỷ đắt hơn Hiên Chi, mười lạng vàng. Vi công tử, chúng là bạn cũ, để ngươi thiệt thòi, ngươi mượn dạo chợ Quỷ, Hiên Chi miễn phí một , lấy bạc của ngươi..."
Vi Ngạn suy nghĩ một lúc, : "Mười lạng vàng? Quá đắt . Bạch Cơ, đưa ngươi mười lạng vàng, thể mua ở chợ Quỷ bao nhiêu đồ."
Nguyên Diệu nhăn nhó : "Bạch Cơ, tiểu sinh hứng thú với chợ Quỷ, chẳng chút nào. Hai dạo là , kéo tiểu sinh gì?"
Bạch Cơ : "Dù Hiên Chi cũng rảnh rỗi mà."
Vi Ngạn tính toán một lúc, : "Thế nhé. Bạch Cơ, đưa ngươi mười lạng vàng, ngươi dẫn chợ Quỷ, chắc chắn đưa an . Ngoài , ngươi tặng ba Hiên Chi nữa." Bạch Cơ tươi : "Được."
Nguyên Diệu nhăn nhó : "Tiểu sinh chợ Quỷ..."
Vi Ngạn hưng phấn : "Bạch Cơ, khi nào chúng chợ Quỷ? Hôm nay nhé?"
Bạch Cơ : "Hôm nay , chợ Quỷ ngày nào cũng mở. Mấy ngày ba, sáu, chín, lúc hoàng hôn, chợ Quỷ mới mở. Tính toán, ngày mai là ngày chín, chợ Quỷ mở. Chiều mai, khi cổng thành đóng, chúng gặp ngoài cửa Đông."
Vi Ngạn xoa tay : "Đi dạo chợ Quỷ, cần mang theo gì?"
Bạch Cơ gian, : "Đi chợ, mua đồ, tất nhiên mang tiền bạc. Nếu thấy phiền phức, mang cũng , dù khi giao dịch, dù ngươi chạy đến chân trời góc bể, cũng đến nhà ngươi đòi nợ." Vi Ngạn, Nguyên Diệu ớn lạnh.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Vi Ngạn tiếp tục trò chuyện, tiêu tốn buổi chiều nhàn rỗi mùa thu.
Trước khi Vi Ngạn rời , trong những bảo vật liên quan đến Cực Lạc mà Bạch Cơ giới thiệu, mua một chiếc hộp bằng gỗ cây dương xỉ khắc hình các vị Phật thuyết pháp ở thế giới Cực Lạc, định tặng cho Bùi Tiên quà sinh nhật. Vì hộp gỗ rẻ hơn ngọc như ý, quạt vàng, d.a.o găm đá quý nhiều, đột nhiên thêm hành trình chợ Quỷ, ngân sách mua quà cho Bùi Tiên còn dư dả nữa.
Sau khi Vi Ngạn rời , Bạch Cơ bên bàn ngọc xanh trong phòng, đang nghĩ gì.
Nguyên Diệu thu những báu vật như ngọc như ý, quạt vàng, d.a.o găm đính đá quý bàn ngọc bích mà Vi Ngạn chọn, dự định sẽ mang lên kho Đa Bảo.
Bạch Cơ : "Hiên Chi, thấy kỳ lạ."
Nguyên Diệu hỏi: "Kỳ lạ gì?"
Bạch Cơ : "Cuốn sách Cực Lạc bán kỳ lạ."
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, những thứ ngươi bán bao giờ bình thường, gì kỳ lạ cả."
Bạch Cơ : "Hiên Chi . Ta cũng thật với Vi công tử. Thực , sách Cực Lạc bán mà là đổi lấy ở chợ Quỷ, dùng vật đổi vật. Và quan trọng nhất là, cuốn sách Cực Lạc đem đổi thể mở thấy Cực Lạc Thế Giới."
"Tại ?"
Bạch Cơ che mặt bằng tay áo, ngượng ngùng, : "Vì nó là đồ giả. Nó chỉ là một cuộn giấy trắng thôi."
Nguyên Diệu : "Ngươi lấy một cuộn giấy trắng lừa ?"
Bạch Cơ chớp mắt, : "Cực Lạc vốn là chuyện tự mỗi cảm nhận, mỗi một trải nghiệm Cực Lạc khác , mật của thể là t.h.u.ố.c độc của . Một cuộn giấy trắng, để xem tự lĩnh ngộ mới thể đại diện cho Cực Lạc đời."
Nguyên Diệu Bạch Cơ khéo mồm, nàng nên bèn im lặng.
Bạch Cơ : "Cuốn sách Cực Lạc giả nên sức mạnh kỳ diệu như ."
Nguyên Diệu nghĩ một lúc, : "Có lẽ cuốn sách Cực Lạc trong Tiệc Cực Lạc mà Đan Dương đến là cuộn giấy trắng mà Bạch Cơ ngươi bán ? Tiểu sinh thấy Cực Lạc Tán, Tiệc Cực Lạc còn gì trào lưu Cực Lạc nữa, đều gì đó lạ..."
"Hiên Chi lý, cuốn sách Cực Lạc trong Tiệc Cực Lạc chắc là cuộn dùng để lừa tiền."
Bạch Cơ suy nghĩ thêm một lúc, : "Cảm thấy kỳ lạ, tìm hỏi thăm thử."
"Ngươi định hỏi ai?"
Nguyên Diệu hỏi.
"Nếu trào lưu Cực Lạc là phong trào phổ biến trong thành thì tất nhiên tìm hiểu về trào lưu nhất, luôn dẫn đầu xu hướng trong Thần Đô để hỏi thăm chứ."
"Ai?"
"Công chúa Thái Bình."
"À." Nguyên Diệu chợt hiểu .
Bạch Cơ lấy hoa tiên, nhỏ mực nghiên, cầm bút một bức thư, để chim bay mang .
Lông bút lông sói vẫn còn dính mực, Bạch Cơ cầm bút, hoa tiên hai chữ "Cực Lạc".
Nguyên Diệu đối diện Bạch Cơ nàng chữ thấy bên ngoài cửa sổ phía sân khói bếp bốc lên, trong khí lảng vảng mùi thơm của cá nướng. Đó là Ly Nô đang nhóm lửa nấu bữa tối.
Nguyên Diệu trong lòng trào dâng một niềm hạnh phúc, cảm thấy vô cùng vui sướng. Nếu đời thật Cực Lạc Thế Giới thì lúc , cảnh là tịnh độ Cực Lạc của .
"Bạch Cơ, Cực Lạc Thế Giới ở thế?"
Bạch Cơ : "Theo Phật gia , nhân gian gọi là Ta Bà Thế Giới, cách Ta Bà Thế Giới mười vạn ức cõi Phật là Cực Lạc Thế Giới."
Nguyên Diệu ngơ ngác, : "Nghe vẻ kỳ diệu, Cực Lạc Thế Giới chắc hẳn là một nơi xa xôi."
Bạch Cơ : "Cực Lạc Thế Giới giống như Đào Hoa Nguyên, cũng là nơi mà nhiều mơ ước."
"Bạch Cơ ở nhà ? Nguyên công t.ử ở nhà ?" Một giọng rụt rè vang lên trong đại sảnh.
Giọng quen thuộc, Nguyên Diệu và Bạch Cơ đều nhận .
Nguyên Diệu vội vàng dậy, bước ngoài.
Trong đại sảnh, một con hồ ly đỏ nhỏ lễ phép chồm hổm, mặt nó đặt một hộp thức ăn ba tầng, bên trong hộp phát mùi thơm hấp dẫn của thức ăn.
Nguyên Diệu vui mừng : "Thập Tam Lang, lâu quá gặp."
"Nguyên công tử, lâu quá gặp." Tiểu hồ ly đỏ liếc xung quanh, : "Tiểu lầu ở Lạc Dương vẫn như cũ, gì đổi. Mỗ đến thăm Bạch Cơ và Nguyên công tử. Đây là vài món ăn thích hợp cho mùa thu mà mỗ , vì tranh bếp với con mèo đen nên mỗ ở nhà cô cô mang tới đây. Bạch Cơ và Nguyên công t.ử hãy thử xem."
Nguyên Diệu cầm lấy hộp thức ăn, : "Thập Tam Lang khách sáo quá, mau ."
Tiểu hồ ly đỏ dậy, theo Nguyên Diệu trong phòng.
Trong phòng, một con mèo đen tức giận ngoài cửa sổ, Bạch Cơ nghiêng bên cửa sổ, một tay thò ngoài nắm lấy mèo đen chuyện với nó.
"Ly Nô, Thập Tam Lang là khách, vô lễ."
"Chủ nhân, con hồ ly đó đến thì cứ đến, tại mang thức ăn? Rõ ràng là chế giễu tài nấu nướng của Ly Nô ..."
Cáo đỏ thấy, : "Mèo đen, mỗ chế giễu ngươi, tài nấu nướng của ngươi vốn giỏi."
Ly Nô , nổi trận lôi đình.
"Ta nấu ăn thứ hai ở Thần Đô, giỏi?"
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Ai là thứ nhất?"
Ly Nô : "Là đám chuột ở Thử Lâu."
Hồ Thập Tam Lang , : "Mỗ học nấu nhiều món mới lạ khắp nơi, thỉnh thoảng cũng đến Thử Lâu, giao lưu với đầu bếp ở đó. Nhiều món ăn mới của đầu bếp Thử Lâu đều do mỗ dạy. Quản sự Hứa cũng luôn mời mỗ quản sự bếp của nhưng mỗ thời gian, từ chối. mèo đen, nếu ngươi cho rằng Thử Lâu là nhất thì mỗ là nhất của nhất, giỏi hơn ngươi nhiều."
Mèo đen hổ, cụp tai xuống nhưng vẫn phục, định tranh cãi thêm.
Bạch Cơ ngửi ngửi, : "Mùi gì , thứ gì đó cháy ..."
Nguyên Diệu cũng ngửi thấy mùi cháy khét của thịt nướng.
Mèo đen ngửi ngửi, đột nhiên nhảy dựng lên, lao thẳng bếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-7-quyen-than-do/chuong-2-tu-thi.html.]
"Quên mất, quên mất, lò còn đang nướng cá! Con cá trắm lớn của cháy mất a a a ..."
*
Hoàng hôn dần tắt, cỏ cây nhuộm vàng.
Một chiếc bàn gỗ hoa lê đặt ở hành lang phía , bàn bày biện những món ăn tinh xảo mà Hồ Thập Tam Lang mang đến, gồm một đĩa thịt khô Tâm Liên, một đĩa gà Hồ Lô Bát Bảo, một đĩa thịt viên Thiên Trúc, và một đĩa bánh hoa ngỗng. Ở góc bàn, một con cá trắm nướng cháy khét.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô và Hồ Thập Tam Lang bên bàn ăn tối.
Nguyên Diệu ăn một miếng gà Hồ Lô Bát Bảo, cảm thấy Hồ Thập Tam Lang dường như cải tiến nước sốt cho gà Hồ Lô hương vị phong phú hơn, dư vị kéo dài.
Bạch Cơ thì đang ăn bánh hoa ngỗng một cách ngon lành.
Nguyên Diệu nhịn : "Bạch Cơ, bánh ngọt nên để bữa ăn, nếu ăn sẽ còn chỗ cho cơm nữa."
"Ồ." Bạch Cơ vui đáp.
Hồ Thập Tam Lang : "Bạch Cơ, Nguyên công tử, các chắc chắn thử món thịt viên Thiên Trúc , đây là món mới mà học . Thịt cừu bên trong tẩm gia vị đen của Thiên Trúc, hạt tiêu trắng, nhụy hoa nghệ tây, nhục đậu khấu, và quả hạnh nhân... hương vị khác hẳn với thịt viên cừu bán ngoài thị trường."
Nghe , Bạch Cơ và Nguyên Diệu vội lấy một viên thịt Thiên Trúc và ăn thử.
Nguyên Diệu c.ắ.n một miếng, lớp vỏ mỏng và giòn, thịt bên trong mọng nước và thơm ngon, đúng là khác hẳn với thịt viên cừu ngoài chợ, nước thịt mùi hương lạ lẫm từ gia vị, ăn đầu quen nhưng vài miếng thì thấy ngon.
Bạch Cơ và Nguyên Diệu ngớt lời khen ngợi.
Nguyên Diệu : "Thập Tam Lang, những món ăn bình thường qua tay ngươi đều trở nên ngon miệng."
Bạch Cơ : "Thập Tam Lang, ngươi tài năng đầu bếp đấy."
Ly Nô bướng bỉnh ăn con cá nướng cháy của , : "Xì! Có gì mà tài giỏi, cũng , chỉ là lười thôi."
Hồ Thập Tam Lang gắp một miếng thịt khô Tâm Liên trong suốt màu hồng đặt bát của Ly Nô, : "Thông thường thịt khô Tâm Liên từ thịt cừu hoặc thịt lợn thái sợi, ngươi thích ăn cá nên mỗ bằng thịt cá. Để loại bỏ mùi tanh của cá sống, mỗ phết lên một lớp dầu mùi còn rắc thêm một ít bột hoa tulip cho thịt cá trở nên trong suốt màu hồng và hương vị mềm mại. Mèo đen, ngươi thử xem."
Ly Nô miễn cưỡng ăn một miếng, khi thịt cá tan trong miệng, mắt nó bắt đầu sáng lên.
Hồ Thập Tam Lang hỏi: "Mèo đen, ngon ?"
Ly Nô lặng lẽ nhấc con cá trắm nướng cháy lên, đặt xuống đất gắp thêm một miếng thịt khô Tâm Liên ăn ngấu nghiến : "Cũng tạm, coi như chấp nhận ."
Bạch Cơ hỏi: "Thập Tam Lang, ngươi thời gian đến Lạc Dương thế?"
Hồ Thập Tam Lang ăn một miếng gà Hồ Lô Bát Bảo, : "Mỗ phụ phái đến Lạc Dương thăm cô cô."
Bạch Cơ hỏi: "Phu nhân Tâm Nguyệt Hồ ?"
Hồ Thập Tam Lang lo lắng : " , cô cô bệnh."
Bạch Cơ hỏi: "Bà chứ?"
Hồ Thập Tam Lang : "Phụ cô cô lẽ vẫn là tâm bệnh lâu năm. Tuy nhiên, mỗ đến đây thấy chỉ là tâm bệnh, cô cô thực sự bệnh. Bà gầy nhiều, sắc mặt trông tái nhợt, và tâm sự nặng nề như một cái vỏ rỗng hồn..."
Nguyên Diệu hỏi: "Đã mời thầy t.h.u.ố.c ? Thầy t.h.u.ố.c ?"
Hồ Thập Tam Lang : "Đã mời, thầy t.h.u.ố.c do suy nghĩ quá nhiều dẫn đến tâm bệnh khiến cơ thể suy kiệt. Cần ít suy nghĩ, nhiều tĩnh dưỡng."
Bạch Cơ : "Tối mai, đúng việc chợ Quỷ sẽ ghé thăm Lầu Tâm Nguyệt thăm phu nhân Tâm Nguyệt Hồ."
Hồ Thập Tam Lang vui mừng : "Tốt quá. Bạch Cơ đến thăm cô cô, chuyện với bà, cô cô chắc chắn vui."
Bạch Cơ : "Ta cũng việc hỏi bà ."
Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Phu nhân Tâm Nguyệt Hồ là ai thế?"
Bạch Cơ và Hồ Thập Tam Lang kịp trả lời, Ly Nô ăn thịt khô Tâm Liên : "Mọt sách, khuyên ngươi nên tránh xa phu nhân Tâm Nguyệt Hồ tám thước. Bà ghét nhất là loại thư sinh như ngươi. Khi còn trẻ, bà yêu một sách, yêu đến c.h.ế.t sống , bà theo đó từ lúc nghèo khó đến khi thành công, cái từ gì đó nhỉ, đúng , 'đổ vốn', bà đổ tất cả thứ lẫn nội đan đó nhưng cuối cùng vẫn bỏ rơi. Bà mắc tâm bệnh, thỉnh thoảng phát tác thấy sách là bà quyến rũ, chơi chán thì ăn thịt. Loại như ngươi là con mồi của bà ."
Nguyên Diệu giật .
Hồ Thập Tam Lang im lặng một lúc : "Nguyên công tử, ngươi đừng mèo đen bậy. cô cô từ khi mở Lầu Tâm Nguyệt ở chợ Quỷ, bước khỏi chuyện cũ, bà một lòng kinh doanh nhạc phường ít khi báo thù nhân loại."
Bạch Cơ cũng : "Những gì Ly Nô đều là chuyện cũ cả . Một mối tình sâu nặng, gửi gắm tình yêu sai chỗ, cũng là chuyện thường thấy."
Nguyên Diệu gì, chỉ gật đầu. Hắn cảm thấy quá khứ của phu nhân Tâm Nguyệt Hồ đáng thương nhưng việc báo thù nhân loại một cách vô cớ, g.i.ế.c hại con phần quá đáng.
Mọi chợt im lặng, bầu khí trở nên gượng gạo.
Để phá tan sự im lặng đầy lúng túng, Hồ Thập Tam Lang : "À, đúng , mấy ngày , khi đến Lạc Dương, mỗ gặp một chuyện quái dị và đáng sợ."
Bạch Cơ hỏi: "Ngươi gặp gì ?"
Hồ Thập Tam Lang lộ vẻ sợ hãi, : "Mỗ dọc theo sông Y đêm khuya thì thấy một mảnh vải che , trong nước. Hắn dùng d.a.o găm rạch bụng niệm gì đó như 'Cực Lạc Chúng Sinh, cầu áo áo, cầu ăn ăn, thứ đều đầy đủ. Không tham, sân, si mê. Tất cả chúng sinh luôn Phật pháp, đó là Cực Lạc Thế Giới.' Khi đến gần, c.h.ế.t , c.h.ế.t thảm, ruột lòi ngoài nhưng mặt hiện nụ hạnh phúc. Mỗ sợ đến mức suýt ngất, vội chạy ..."
Nguyên Diệu giật , : "Chuyện thật đáng sợ!"
Bạch Cơ trầm tư : "Lại là Cực Lạc Thế Giới..."
Ly Nô : "Nghe như yêu quái đang săn mồi? Cách ăn thật khó coi, thật nhếch nhác..."
Hồ Thập Tam Lang xoa mặt, : "Không yêu quái săn mồi, xung quanh yêu khí. Mỗ vẫn nghĩ mãi về chuyện , đó tìm hiểu, c.h.ế.t là một dân làng ở thôn Phù Đồ. Mỗ lén bọn Bất Lương chuyện, họ bảo nguyên nhân cái c.h.ế.t của dân làng là do dùng quá liều Cực Lạc Tán. Trong làng nhiều vụ tự sát tương tự, đều liên quan đến Cực Lạc Tán. Bạch Cơ, Cực Lạc Tán là gì thế?"
Bạch Cơ đặt bát đũa xuống, : "Cực Lạc Tán là thứ đáng sợ thể khiến vui sướng."
Hồ Thập Tam Lang vô cùng bối rối, : "Thứ gì khiến vui sướng, tại đáng sợ?"
Bạch Cơ nhẹ nhàng : "Bởi vì, niềm vui sướng luôn cái giá của nó."
Hồ Thập Tam Lang hiểu nhưng .
Sau bữa tối, Hồ Thập Tam Lang lịch sự cáo từ.
Thấy trời tối, tiện, Bạch Cơ giữ Hồ Thập Tam Lang ở qua đêm hãy . Hồ Thập Tam Lang nghĩ nếu đêm khuya về, cô cô sẽ lo lắng nên cảm ơn lòng của Bạch Cơ bước trong ánh trăng.
Bạch Cơ bãi cỏ lên ánh trăng thượng huyền giống như một chiếc lược ngọc.
Ly Nô ngâm nga khúc nhỏ rửa chén đĩa trong bếp.
Nguyên Diệu khóa cửa tiệm , thắp đèn Cửu Chiếu Đồng Tước trong phòng.
Nguyên Diệu ngoài cửa sổ thì thấy Bạch Cơ mặc áo trắng như tuyết trong bụi cỏ. Một cơn gió thu thổi qua, tấm áo lụa màu ánh trăng của Bạch Cơ bay lên, phủ lên cỏ cây một lớp sương mờ ảo.
Một con hạc giấy bay đến trong đêm.
Bạch Cơ đưa tay , hạc giấy lượn một vòng trong gió thu đáp xuống đầu ngón tay nàng.
Bạch Cơ mở hạc giấy .
Thì đó là một bức thư.
Bạch Cơ xong thư, khóe miệng nở một nụ .
Bạch Cơ nghiêng đầu, : "Hiên Chi, đêm nay trăng quá, chúng ngoài dạo một chút nhé?"
Nguyên Diệu : "Được thôi."
Ly Nô dọn dẹp xong nhà bếp, qua bên cạnh Bạch Cơ, : "Chủ nhân, Ly Nô tối nay ăn nhiều quá, cảm thấy đầy bụng, cần vận động một chút, thể cùng hai ?"
Bạch Cơ : "Ngươi cũng ? Vậy thì cần gọi ngựa trời nữa."
"Chủ nhân, chúng sẽ ?"
"Phường Minh Nghĩa, phủ công chúa Thái Bình."
Thế là Ly Nô hóa thành một con mèo chín đuôi lớn bằng một con hổ, chở Bạch Cơ và Nguyên Diệu rời khỏi Phiêu Miểu các, băng qua đường phố, tiến về Phường Minh Nghĩa.
Dưới ánh trăng, trong tòa thành, con mèo chín đuôi chạy con đường vắng lặng .
Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Bạch Cơ, tại chúng thăm công chúa Thái Bình đêm khuya? Có thất lễ ?"
Bạch Cơ : "Công chúa Thái Bình đêm nay đang tổ chức một Tiệc Cực Lạc. Nếu chúng đến ban ngày, bữa tiệc tan ."
"Bạch Cơ con hạc giấy là thư của công chúa Thái Bình ?"
" ."
"Trong thư gì ?"
"Thư bà Cực Lạc Tán, và tối nay bà tổ chức một Tiệc Cực Lạc trong phủ."
"Có là Tiệc Cực Lạc mà Đan Dương ?"
Bạch Cơ trầm ngâm một lúc : "Có lẽ là . Đi xem là . Ta quan tâm sách Cực Lạc hơn."
Không bao lâu, con mèo chín đuôi đến Phường Minh Nghĩa, dừng cách xa phủ công chúa. Bên ngoài phủ công chúa, cổng đỏ tường cao, dọc theo đường một hàng xe ngựa trang trí lộng lẫy. Xem , khách tham gia tiệc Cực Lạc ít. Các phu xe đều mặt, chắc là vì đêm khuya lạnh giá nên trong phủ nghỉ ngơi. ... Sau khi cấm phường, đường phố ai nhưng dân trong phường thể tự do di chuyển, vương tôn quý tộc cũng thể tổ chức tiệc trong phủ .
Nguyên Diệu qua cổng đỏ của phủ công chúa, : "Bạch Cơ, chúng thiệp mời dự tiệc ?"
Bạch Cơ : "Không ."
"Vậy, chúng gõ cửa thăm hỏi ?"
Bạch Cơ tinh nghịch, : "Không cần phiền phức , chúng từ trời đáp xuống, cho công chúa một bất ngờ. Ly Nô, thẳng ."
"Dạ, chủ nhân."
Con mèo chín đuôi nhảy vọt lên, chở Bạch Cơ và Nguyên Diệu vượt qua tường cao của phủ công chúa, tiến bên trong.
"...Bạch Cơ, chúng tự ý đột nhập phủ công chúa là tội c.h.ế.t đấy." Nguyên Diệu run rẩy .