Phiêu Miểu 7 - Quyển Thần Đô - Chương 3: Dạ Tiệc

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:23:26
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Công chúa Thái Bình luôn thích sự xa hoa, phủ của nàng chiếm diện tích rộng, trong phủ nhiều sân vườn chồng chéo, mái cong cầu kỳ, năm bước một đình đài, mười bước một lầu các, còn dẫn nước từ kênh Thông Tế sân , tụ thành một hồ sen xanh biếc và trong trẻo.

Bên cạnh hồ sen, một cung điện hoa lệ mặt nước, cung điện chống đỡ bởi bốn cột ngọc trắng Hán Bạch Ngọc, tường đá trắng chạm khắc hoa Mạn Đà La bằng vàng.

Đêm khuya, trong phủ công chúa, các khu sân vườn khác đều chìm bóng tối yên tĩnh, chỉ cung điện mặt nước là còn sáng đèn. Trong cung điện, những tấm rèm lụa đỏ bay lượn theo gió, những bông hoa Mạn Đà La vàng tường nở rộ quyến rũ, tiếng của nam nữ vang vọng mặt nước.

Sau khi con mèo chín đuôi tiến phủ công chúa, nó đến sân theo ánh đèn và tiếng .

"Chủ nhân, trong căn nhà , trông huyên náo, hình như đang mở tiệc. Ly Nô nên nhảy thẳng ?" Con mèo chín đuôi hỏi.

Nguyên Diệu đưa tay che mắt khỏi ánh sáng về phía cung điện mặt nước, chỉ thấy rèm bay phấp phới, bóng chập chờn.

"Không nên, chúng đột ngột xuất hiện sẽ kinh sợ khách mời trong bữa tiệc," Nguyên Diệu .

"Ly Nô, dừng ở chỗ vắng vẻ," Bạch Cơ .

"Dạ, chủ nhân." Con mèo chín đuôi nhận lệnh, nhảy lên, vượt qua hồ sen, đáp xuống bên cạnh một cột ngọc Hán Bạch ngọc phía phòng tiệc mà gây tiếng động.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu bước xuống đất, con mèo chín đuôi lập tức biến thành một con mèo đen nhỏ.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô rời khỏi cột ngọc, men theo tường đá trắng, vòng phía phòng tiệc.

Nguyên Diệu theo Bạch Cơ, tiếng nhạc nhẹ nhàng và tiếng vui vẻ của nam nữ vang bên tai, ngửi thấy mùi hương nồng nàn, xen lẫn một chút mùi thuốc.

Con mèo đen : "Gió đêm lạnh quá, uống một ly rượu ấm, trong bữa tiệc ?"

Đột nhiên, một nam t.ử trẻ tuổi tuấn tú từ phòng tiệc chạy , đụng Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô.

Nam nhân chỉ mặc một chiếc áo mỏng, tóc xõa, chân trần, mắt mơ màng, hai má đỏ bừng, khóe miệng nở một nụ kỳ lạ.

Nguyên Diệu giật , nghĩ rằng bắt gặp , tránh cũng kịp, viện cớ gì để giải thích đây?

Ai ngờ, nam nhân trai đó chẳng hề để ý đến Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô, chỉ với Bạch Cơ lướt qua, thẳng tiến đến bậc thềm bằng ngọc trắng, nhảy hồ sen.

Đêm thu lạnh giá nhưng nam nhân nhúng nước lạnh giá mà hề cảm thấy rét, còn tỏ vô cùng thoải mái, nhắm mắt hưởng thụ.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô ngạc nhiên .

Ly Nô rùng , : "Nhìn thôi cũng thấy lạnh , ngày càng hiểu nổi loài nữa..."

Trong khi Bạch Cơ và Nguyên Diệu đang bối rối, thì từ trong phòng tiệc thêm vài nam t.ử mặc áo mỏng manh lượt chạy , họ ngang qua Bạch Cơ và Nguyên Diệu, cởi áo mỏng bên bậc thềm, thèm cởi áo mà nhảy thẳng hồ, tắm trong nước lạnh.

Dưới ánh trăng, những nam nhân trai nhúng trong nước như những đóa hoa sen nở rộ.

Một nam nhân trai từ trong phòng tiệc chạy , dừng khi ngang qua Bạch Cơ và Nguyên Diệu.

Nguyên Diệu kỹ, trông quen thuộc, chẳng là Trương Xương Tông ?!

Trương Xương Tông với gương mặt tuấn mỹ, hai má ửng đỏ, đồng t.ử giãn to, mắt đờ đẫn. Gió thu lạnh lẽo nhưng chỉ mặc một chiếc áo mỏng màu trắng, chân trần bước mặt đất, dường như cảm thấy lạnh chút nào.

Trương Xương Tông nhận Bạch Cơ, : "Bạch Cơ cũng đến tham gia tiệc Cực Lạc ?"

Bạch Cơ đảo mắt, : " . Có việc bận nên đến trễ một chút."

Trương Xương Tông liếc Nguyên Diệu, : "Tham gia tiệc Cực Lạc mà ngươi còn mang theo tên ?"

Nguyên Diệu tức giận.

Bạch Cơ : "Ta là bi quan, lúc vui sướng, luôn sợ niềm vui trở thành nỗi buồn. Mang theo Hiên Chi ít cũng ứng cứu."

Trương Xương Tông : "Bạch Cơ đùa , tiệc Cực Lạc buồn . Ít nhất, đối với các công chúa và quý phu nhân như ngươi, thể khiến phiền muộn tạm thời biến mất, thế giới Cực Lạc, vui vẻ vô biên, hạnh phúc vô tận."

Bạch Cơ : "Nghe thật tuyệt vời."

Trương Xương Tông cảm thấy cơ thể nóng bức, mắt đờ đẫn, hai má đỏ hơn, giống như son phấn.

Bạch Cơ tò mò, ngươi đưa tay chạm mặt Trương Xương Tông, cảm giác như bỏng.

"Ôi, Lục Lang ? Sao nóng thế ?"

Trương Xương Tông bí ẩn, : "Ăn Cực Lạc Tán ai cũng sẽ thế. Khi phát tác, nóng bức, ngũ tạng như thiêu đốt, ngâm trong nước lạnh mới thấy dễ chịu."

Nguyên Diệu những nam nhân trong hồ sen, kìm hỏi: "Bọn họ đều trở nên kỳ lạ vì ăn Cực Lạc Tán ?"

Trương Xương Tông vui, : "Sao gọi là kỳ cục gì chứ, đây gọi là 'tắm nước hành tán'. Họ đều là những trong Khống hạc giám, chọn lọc kỹ càng mà , kém xa với trưởng nhưng hơn nhiều thường. Tên xí như ngươi phúc hưởng Cực Lạc Tán , ngươi quá, quý phu nhân nào thích ngươi cùng ngươi vui vẻ hành tán ."

Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Vui vẻ hành tán là gì?"

Trương Xương Tông đảo mắt, buồn trả lời.

Bạch Cơ trầm ngâm hỏi: "Lục Lang, trong tiệc còn Cực Lạc Tán ?"

Trương Xương Tông : "Còn chứ, ở chỗ công chúa . Ngươi thể đến xin nàng. Bạch Cơ, nếu ngươi sẽ đến thì đợi để ăn Cực Lạc Tán muộn hơn ."

Bạch Cơ mỉm , : "Không , lát nữa ngươi thể ăn thêm. Dù thì là tiệc Cực Lạc, niềm vui sẽ giới hạn..."

"Vậy, lát nữa gặp ." Trương Xương Tông gian tà, cởi áo mỏng chạy thẳng hồ sen.

Ly Nô những nam nhân trần trụi đang say sưa trong hồ, : "Chuyện giống như một nồi hoành thánh, càng lúc càng hiểu nổi loài ..."

Nguyên Diệu vẫn còn bối rối hỏi: "Bạch Cơ, 'vui vẻ hành tán' là gì?"

Bạch Cơ bước về phía phòng tiệc, : "Vào trong xem thì sẽ thôi." Đèn đuốc mờ ảo, rèm lụa đỏ bay phấp phới, sàn trải t.h.ả.m lông dài quý giá của Ba Tư, xen kẽ với da hổ, da báo, và da gấu. Trên bàn, chén bát bừa bãi, một mùi t.h.u.ố.c thoang thoảng trong làn hương đậm đặc.

Giữa sàn nhảy ở trung tâm phòng tiệc, một vũ nữ Hồ đang thực hiện điệu múa đầy phong cách ngoại quốc. Nàng gần như trần truồng, chỉ khoác lên một tấm lụa mỏng màu vàng. Dáng nàng mềm mại như rắn linh hoạt, bước nhảy nhẹ nhàng như sóng biển, trang điểm rực rỡ như ngọn lửa, trông như một đóa hoa Mạn Đà La vàng đang nở rộ.

Trên mỗi tấm da hổ, da báo, da gấu đều vài ba cặp nam nữ, y phục xộc xệch, đang chìm đắm trong lạc thú xác thịt, họ say mê, giống như bước cõi Cực Lạc.

Nguyên Diệu cảnh sắc trong phòng tiệc như chợt hiểu ý nghĩa của "vui vẻ hành tán" mà Trương Xương Tông , mặt lập tức đỏ bừng, dám kỹ xung quanh.

Tuy nhiên, những nam nữ trong tiệc đều đắm chìm trạng thái điên loạn, cộng thêm rèm đỏ che phủ, ai để ý đến sự hiện diện của Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Ly Nô.

Nguyên Diệu đỏ mặt tía tai, cúi đầu : "Bạch Cơ, ngờ tiệc Cực Lạc như thế ..."

Bạch Cơ quanh, : "Trong mắt của Hiên Chi, tiệc Cực Lạc là như thế nào?"

Nguyên Diệu nghĩ một lúc, đáp: "Một nhóm văn nhân mặc khách cùng uống rượu thơ, bàn luận về đạo thánh hiền." "..."

Bạch Cơ nên lời.

Ly Nô quanh, : "Rượu bàn đều lạnh cả, ly rượu ấm nào ? Những thật sự khó coi... Ta từng đang cắt gừng, đột nhiên mắt ngứa bèn lấy tay chùi mắt, kết quả là nước gừng dính mắt, đau rát vô cùng. Giờ những , cảm thấy như mắt đang dính nước gừng, đau rát quá..."

Nguyên Diệu : "Thánh nhân câu, 'phi lễ chớ , phi lễ chớ '. Bạch Cơ, chúng thôi."

"Đừng vội, để tìm công chúa, hỏi vài câu ." Bạch Cơ mỉm .

"Chủ nhân, nếu thêm chút nữa thì mắt của Ly Nô sẽ mù mất."

Bạch Cơ : "Ly Nô thể bên cạnh sàn nhảy, xem vũ nữ nhảy múa, điệu múa Ba La ..."

Ly Nô vũ nữ sàn nhảy, : "Múa cũng khá, chỉ là vòng chóng mặt... À, khoan , nhảy múa vòng thể ấm tiêu hóa thức ăn..."

Nói xong, Ly Nô bèn biến thành hình .

Chàng thiếu niên mặc áo đen tuấn tú chạy tới sàn nhảy, nhảy theo nhịp điệu âm nhạc, cùng với vũ nữ Hồ xoay tròn, nhảy điệu Ba La. Ban đầu, vũ nữ ngạc nhiên nhưng lập tức chấp nhận bạn nhảy mới, phối hợp nhịp nhàng với Ly Nô.

"Ôi..." Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh.

Bạch Cơ quanh, ánh mắt dừng một tấm da hổ màu vàng.

Trên tấm da hổ vàng, một nữ nhân xinh cầm ly rượu vang đỏ, dựa gối mềm vũ nữ Hồ và Ly Nô nhảy múa. Bên cạnh nàng hai mỹ nam đang quỳ gối, một xoa bóp vai, một ghé sát tai thì thầm điều gì đó, dường như nàng .

Đó là Thái Bình công chúa.

Bạch Cơ tiến về phía Thái Bình công chúa.

Nguyên Diệu vội vàng theo.

Thái Bình công chúa ngẩng đầu thì thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu, khỏi mỉm .

"Tự Nhân, ngươi đến đây gì?"

Bạch Cơ bên cạnh Thái Bình công chúa, : "Ta hứng thú với tiệc Cực Lạc nên mời mà đến, mong công chúa thứ ..."

Thái Bình công chúa : "Ta cứ nghĩ ngươi thích những chuyện phóng túng thế ... Ôi chao, Yêu Duyên trông vẫn ngốc nghếch như ngày nào."

"Tiểu sinh ngốc nghếch chút nào!!!" Nguyên Diệu cũng một bên, thầm nghĩ.

Một mỹ nam rót một ly rượu vang, đưa cho Bạch Cơ.

Bạch Cơ nhận lấy, uống một ngụm, : "Tiệc Cực Lạc trông vẻ thú vị."

Thái Bình công chúa trong mắt thoáng hiện nét buồn bã, : "Lúc đầu cũng thấy nhưng càng về càng nhàm chán. Tiệc Cực Lạc, chẳng qua là một nhóm nữ nhân góa bụa cô đơn tìm chút niềm vui chóng qua để vượt qua những ngày tháng cô quạnh khi chồng qua đời."

Bạch Cơ : "Phò mã mất cũng hai năm ? Xin công chúa hãy bớt đau buồn, đừng quá u sầu."

Thái Bình công chúa : "Sống c.h.ế.t chia lìa, uyên ương mất bạn, lúc đầu còn đau khổ nhưng quen thì cũng thôi."

Một mỹ nam khác rót rượu cho Nguyên Diệu, thuần thục lấy một gói giấy nhỏ trong chiếc hộp gỗ sơn đen, chuẩn cho thứ bên trong ly rượu.

Thái Bình công chúa thấy , : "Không cần bỏ Cực Lạc Tán, Yêu Duyên giống các ngươi."

"Dạ, công chúa." Mỹ nam đặt gói giấy xuống, đưa ly rượu cho Nguyên Diệu.

Nguyên Diệu nhận ly rượu, trong lòng băn khoăn, dám uống.

"Các ngươi chỗ khác phục vụ, trò chuyện với bạn ." Thái Bình công chúa .

Hai mỹ nam cúi chào, đó dậy rời .

*

Ánh nến mờ ảo, rèm lụa đỏ như trong mộng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-7-quyen-than-do/chuong-3-da-tiec.html.]

Bạch Cơ hỏi: "Công chúa, trong tiệc Cực Lạc sách Cực Lạc, thể cho xem ?"

Thái Bình công chúa uống một ngụm rượu đỏ như máu, : "Ngươi ai ?"

Bạch Cơ đáp: "Lời đồn đại trong dân gian."

Thái Bình công chúa : "Lời đồn đại trong dân gian phần lớn đều là giả. Sách Cực Lạc là gì? Trong tiệc Cực Lạc của sách Cực Lạc, cũng từng về sách Cực Lạc."

Bạch Cơ hỏi: "Vậy, ngài từng về phu nhân Tâm Nguyệt Hồ ?"

Thái Bình công chúa thắc mắc, : "Phu nhân Tâm Nguyệt Hồ là ai?"

Bạch Cơ đáp: "Nghe , tấm vé cửa tham gia tiệc Cực Lạc mua từ phu nhân Tâm Nguyệt Hồ..."

Thái Bình công chúa , : "Tự Nhân, ngươi tìm nhầm chỗ . Tiệc Cực Lạc mà ngươi tìm mới sách Cực Lạc, là ở đây."

Nguyên Diệu kìm hỏi: "Chẳng lẽ nhiều tiệc Cực Lạc khác ?"

Thái Bình công chúa : "Đương nhiên là . Yêu Duyên, ngươi thấy trăng lưỡi liềm bầu trời ?"

Nguyên Diệu theo ánh mắt của Thái Bình công chúa, ngoài thủy điện, hồ sen, một vầng trăng khuyết sáng như chiếc lược.

"Thấy ."

Thái Bình công chúa : "Lúc , ánh trăng ở Thần Đô, ít tiệc Cực Lạc. Nam nhân tiệc Cực Lạc của nam nhân, nữ nhân tiệc Cực Lạc của nữ nhân, con tiệc Cực Lạc của con , phi nhân tiệc Cực Lạc của phi nhân. Mỗi đều một thế giới Cực Lạc trong lòng , vì thế mà tiệc Cực Lạc cũng nhiều loại..."

Nguyên Diệu ngây , dường như điều ngộ .

Bạch Cơ hỏi: "Công chúa, thể cho xem Cực Lạc Tán ?" Thái Bình công chúa đưa tay lấy một gói giấy nhỏ từ trong một chiếc hộp gỗ sơn đen tấm da hổ đưa cho Bạch Cơ.

Bạch Cơ nhận lấy gói giấy, mở , bên trong một ít bột ngũ sắc, tỏa mùi t.h.u.ố.c thoang thoảng.

Bạch Cơ nhíu mày, : "...Đây chẳng là Ngũ Thạch Tán* ?"

*Ngũ Thạch Tán: Một loại t.h.u.ố.c bột Trung y. Thành phần chính của nó là thạch chung nhũ, t.ử thạch , bạch thạch , thạch lưu hoàng, xích thạch chi, ngoài còn một phụ liệu. Ngũ Thạch Tán cho là do Trương Trọng Cảnh phát minh, dùng để chữa bệnh thương hàn. Vì loại t.h.u.ố.c bột tính chất nóng nên một tác dụng bổ ích đối với bệnh nhân thương hàn. đến thời Ngụy Tấn, tầng lớp quý tộc, sĩ nhân thương hàn, cũng bắt đầu dùng Ngũ Thạch Tán, bởi vì Ngũ Thạch Tán một tác dụng tương tự t.h.u.ố.c lắc. Sau khi uống thuốc, cơ thể con lúc thì lạnh run, lúc thì nóng bừng, thể tạm thời rơi một nỗi đau khổ khó hiểu nhưng tinh thần thể một trạng thái mơ hồ và quên . Những phiền toái thế tục, những rối ren trong tâm trí đều thể quên còn là một cảm giác siêu thoát. Sau khi uống Ngũ Thạch Tán: "Lấy 'trời đất là một buổi sáng, muôn thuở là chốc lát, mặt trời và mặt trăng là cửa sổ, tám hướng là ngã tư', gì đáng để trong mắt, thể trói buộc , chỉ cái phình , tự do gì thì ."

Thái Bình công chúa , : " là Ngũ Thạch Tán nhưng cải tiến công thức, d.ư.ợ.c lực mạnh hơn."

Bạch Cơ gấp gói giấy, trả cho Thái Bình công chúa, : "Thời Ngụy Tấn, nhiều danh sĩ vì tham lam sử dụng Ngũ Thạch Tán mà rơi tình trạng điên loạn, c.h.ế.t mạng. Ngũ Thạch Tán tuy thể khiến vui sướng như tiên nhưng lợi cho cơ thể, công chúa vẫn nên bảo trọng, dùng ít thôi."

Thái Bình công chúa , chỉ tay ngoài thủy điện nơi những mỹ nam đang ngâm trong hồ sen để tán cái nóng.

"Ta bao giờ dùng thứ . Những thứ đều là để chuẩn cho bọn họ. Tất nhiên, một quý phụ thích tìm kiếm Cực Lạc cũng sẽ dùng một ít nhưng thì chạm một chút nào. Niềm vui của ngoài việc tìm kiếm lạc thú là họ rơi cảnh điên loạn, thể tự chủ."

Bạch Cơ : "Ngài vẫn giữ cái sở thích độc ác ."

"Ha ha!" Thái Bình công chúa vui vẻ.

Bạch Cơ uống cạn ly rượu vang, : "Vì tìm nhầm chỗ, cũng nên rời , phiền công chúa hưởng lạc nữa."

Thái Bình công chúa tò mò hỏi: "Rốt cuộc ngươi đang tìm kiếm thứ gì thế?"

Bạch Cơ đáp: "Ta đang tìm một bữa tiệc Cực Lạc, liên quan đến nhục dục, mà liên quan đến cái c.h.ế.t. Rất thể còn liên quan đến yêu quái." Bạch Cơ dậy, chuẩn rời .

Thái Bình công chúa suy nghĩ một lúc, : "Tự Nhân, ngươi chờ một chút."

Bạch Cơ xuống.

Thái Bình công chúa đưa tay chiếc hộp gỗ sơn đen rút từ tầng cùng . Ở ngăn bí mật cùng của chiếc hộp gỗ sơn đen, một gói giấy màu đỏ.

Thái Bình công chúa lấy gói giấy màu đỏ , đưa cho Bạch Cơ.

"Đây thể là Cực Lạc Tán mà ngươi đang tìm."

Bạch Cơ nhận lấy gói giấy, mở .

Nguyên Diệu cúi đầu , chỉ thấy trong gói giấy màu đỏ vẫn là bột ngũ sắc, lẽ là Ngũ Thạch Tán nhưng kỹ nhưng bột ngũ sắc lóe lên ánh sáng vàng.

Thái Bình công chúa nhỏ: "Gói Cực Lạc Tán cho là thêm phấn hoa Mạn Đà La, d.ư.ợ.c lực mạnh hơn, hiệu quả cũng hơn, thậm chí thể khiến vui sướng đến c.h.ế.t. Ta mơ hồ cảm thấy nó , vì chỉ sử dụng loại Ngũ Thạch Tán bình thường trong tiệc Cực Lạc."

Bạch Cơ nhíu mày hỏi: "Công chúa mua những thứ từ thế?"

Thái Bình công chúa , : "Từ nhỏ đến lớn, gì, nhiều lấy lòng sẽ vắt óc suy nghĩ, đưa những thứ đến cho . Ta bao giờ quan tâm những thứ đó từ . Nếu ngươi thể gọi quản sự đến, lẽ sẽ ."

Ánh mắt Bạch Cơ dừng ở một góc của gói giấy màu đỏ, nơi vẽ một cái đuôi cáo hình trăng lưỡi liềm.

"Không cần . Ta thứ từ ."

Bạch Cơ bột Ngũ Thạch Tán giấy đỏ hỏi: "Công chúa tác dụng của loại Cực Lạc Tán ?"

Thái Bình công chúa lắc đầu, : "Không , thử bao giờ."

Bạch Cơ tập trung suy nghĩ.

Trương Xương Tông khi hành tán xong, khoác lên chiếc áo mỏng nửa khô nửa ướt, tóc vẫn còn ướt sũng, bước từ ngoài thủy điện.

Thái Bình công chúa từ xa thấy Trương Xương Tông, mắt sáng lên, trong lòng nảy một ý tưởng.

"Tự Nhân, ngươi tác dụng của loại Cực Lạc Tán ?"

Bạch Cơ theo ánh mắt của Thái Bình công chúa, khóe miệng hiện lên một nụ quái dị.

"Có vẻ như sẽ sớm thôi."

Bạch Cơ và Thái Bình công chúa liếc mắt , cùng nở nụ thầm hiểu.

Nguyên Diệu thì mù mịt.

Thái Bình công chúa từ xa vẫy tay gọi Trương Xương Tông, nở nụ .

Trương Xương Tông bước thủy điện bèn chú ý đến vị trí của Thái Bình công chúa lấy lòng vị công chúa quyền thế ngập trời . khi thấy Thái Bình công chúa đang thì thầm với Bạch Cơ Thái Bình công chúa vốn kiêu căng ngang ngược, vui buồn thất thường, lo rằng nếu mạo tiến đến sẽ khiến nàng nổi giận, vì thế do dự nên tiến . Thấy Thái Bình công chúa vẫy tay gọi , vui mừng tới.

"Công chúa, ở trong hồ sen thấy ảo cảnh Cực Lạc, trong đó chỉ nàng và ." Trương Xương Tông mật bên cạnh Thái Bình công chúa.

Thái Bình công chúa đưa tay vuốt ve bàn tay Trương Xương Tông, mỉm : "Lục Lang, tay của ngươi lạnh như uống thêm một chén rượu Cực Lạc nữa thì chúng mới thể ảo cảnh Cực Lạc." Trương Xương Tông , vui mừng khôn xiết bèn thành thục tìm đến chiếc hộp gỗ đen.

"Đợi , Lục Lang. Ở đây còn một gói nữa."

Bạch Cơ mỉm đưa gói giấy màu đỏ trong tay cho Trương Xương Tông.

Trương Xương Tông nhận lấy, hỏi: "Bạch Cơ, tại gói Cực Lạc Tán của ngươi màu đỏ?"

Bạch Cơ đáp: "Cực Lạc Tán màu đỏ thú vị hơn nhiều."

Trương Xương Tông do dự.

Thái Bình công chúa đưa ly rượu mặt Nguyên Diệu động đến cho Trương Xương Tông.

"Lục Lang sợ ?"

Trương Xương Tông nhận ly rượu vang từ tay Thái Bình công chúa, : "Sợ gì chứ? Chỉ cần khiến công chúa vui vẻ, c.h.ế.t cũng đáng." Nguyên Diệu thấy Bạch Cơ và Thái Bình công chúa cùng hại Trương Xương Tông, nhịn khuyên: "Thuốc lạ rõ nguồn gốc, nhất đừng uống bừa, nếu uống mà cơ thể vấn đề, chuyện đùa ..."

Trương Xương Tông vốn do dự nhưng lời của Nguyên Diệu càng do dự nữa.

"Tên xí nhà ngươi đang ghen tị ? Ta uống Cực Lạc Tán thể cùng công chúa tận hưởng Cực Lạc nhưng chẳng ai cùng ngươi chung vui cả." Trương Xương Tông bèn nhận lấy gói Cực Lạc Tán từ tay Bạch Cơ, ngửa đầu bỏ miệng uống một ngụm rượu vang, nuốt luôn t.h.u.ố.c bột.

Nguyên Diệu nên lời.

Bạch Cơ và Thái Bình công chúa cùng tò mò Trương Xương Tông, xem sẽ biến đổi gì.

"Công chúa, Bạch Cơ, hai giống như một đôi hoa sen song sinh ánh trăng, một đóa kiều diễm tuyệt luân, một đóa trắng trong tì vết..." Trương Xương Tông tự nghĩ dung mạo tuấn tú, thu hút ánh mắt của Bạch Cơ và Thái Bình công chúa bèn bắt đầu khen ngợi nhan sắc của Bạch Cơ và Thái Bình công chúa, cố gắng thể hiện tài ăn của .

Nguyên Diệu Trương Xương Tông khoe khoang, đầu Ly Nô cùng vũ nữ đang múa điệu Ba La.

Chẳng bao lâu , Trương Xương Tông đột nhiên dậy, quỳ xuống hướng về phía đông.

"... Hoàng thượng Võ Tắc Thiên, đến đây gì?!"

Thái Bình công chúa giật quanh hỏi: "Mẫu thế?!" Bạch Cơ ngẩn .

Nguyên Diệu cũng vội đầu .

Võ Tắc Thiên hề xuất hiện nhưng Trương Xương Tông sắc mặt mê ly như trúng tà, hướng về : "Hoàng thượng, thực sự ban cho vinh hoa phú quý vô tận ? Tuyệt vời quá, và ca ca cuối cùng cũng đạt nguyện vọng, từ nay sẽ còn ai xem thường chúng nữa..."

Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Thái Bình công chúa tò mò chằm chằm Trương Xương Tông.

Trương Xương Tông trở nên điên cuồng, dường như rơi mộng tưởng của chính , lúc thì hưởng thụ đãi ngộ của vương hầu, ngạo nghễ gọi hô bọn gia nhân. Lúc như trở về quê hương trong vinh quang, đang hả hê báo thù những làng từng ức h.i.ế.p .

Nguyên Diệu toát mồ hôi lạnh, : "Đây... đây là trúng bệnh gì kỳ lạ ?"

Thái Bình công chúa : "Ha ha ha ha, c.h.ế.t ! Không ngờ còn tài diễn độc thoại nữa... Hắn thâm sâu như , còn tưởng nịnh nọt lấy lòng mẫu , chứa dã tâm sói lang, ngờ đ.á.n.h giá cao quá, hóa cũng chỉ là mơ chút vinh hoa phú quý thôi."

Bạch Cơ Trương Xương Tông, sắc mặt nghiêm trọng.

Trên bàn một đĩa thịt cừu nướng, vài món trái cây lạnh. Trên miếng thịt cừu nướng, cắm một con d.a.o nhỏ dùng để chia phần.

Trương Xương Tông diễn độc thoại như côn trùng c.ắ.n khắp , khó chịu đến nỗi gãi ngứa khắp nơi, như kẻ mộng du nhào tới đĩa thịt cừu nướng, rút con d.a.o nhỏ , chĩa về phía .

Bạch Cơ phản ứng cực nhanh, thấy sắp xảy án mạng thì vội vàng tiến đến nắm lấy cổ tay Trương Xương Tông, đẩy ngã xuống đất, lấy đầu gối đè lên .

Trương Xương Tông trong cơn mê loạn, sức lực lớn, cố sức giãy giụa nhưng sức của Bạch Cơ dường như còn mạnh hơn.

Tay của Trương Xương Tông dần dần buông lỏng, con d.a.o nhỏ rơi xuống đất.

Thái Bình công chúa sững sờ.

Thấy Bạch Cơ khống chế Trương Xương Tông, Nguyên Diệu vốn định đến giúp đỡ nhưng khi về phía Trương Xương Tông bèn sững sờ tại chỗ.

Trương Xương Tông sấp mặt đất, Bạch Cơ lưng , dùng đầu gối đè chặt , hai bắt đầu giằng co. Trương Xương Tông trợn trắng mắt, miệng sùi bọt mép nhưng khóe miệng mang theo một nụ quái dị.

Nguyên Diệu rõ ràng thấy, đỉnh đầu của Trương Xương Tông đang trào một ảo ảnh màu vàng, đó là linh hồn của .

 

Loading...