Phiêu Miểu 7 - Quyển Thần Đô - Chương 3: Phân tách

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:23:34
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyên Diệu hiểu, thấy Ngô đại nương hoảng loạn bèn : "Ngô đại nương, bà đừng vội, mời trong uống một chén lạnh, bình tĩnh . Tiểu sinh sẽ gọi Bạch Cơ xuống. Thường thì những chuyện kỳ lạ đều cách giải quyết nếu Bạch Cơ tay."

Ngô đại nương cố gắng giữ bình tĩnh, theo Nguyên Diệu phòng trong, vòng qua bình phong Hà Đồ Lạc Thư xuống bên bàn ngọc xanh.

Nguyên Diệu rót một chén lạnh cho Ngô đại nương, đó lên lầu tìm Bạch Cơ.

"Cốc cốc..." Nguyên Diệu phòng của Bạch Cơ, giơ tay gõ cửa hai .

"Bạch Cơ tỉnh ?"

Không phản hồi từ trong phòng, Nguyên Diệu bèn đẩy cửa bước .

Nguyên Diệu vòng qua bức bình phong treo quần áo của Bạch Cơ và tiến về phía giường La Hán.

Trên giường, một con rồng trắng to bằng cánh tay đang cuộn tròn ngủ say, trông như một đám mây trắng đang phát tiếng ngáy.

"Bạch Cơ mau tỉnh dậy!" Nguyên Diệu với con rồng trắng đang say giấc tỉnh.

Rồng trắng nhỏ mở một mắt, lơ đễnh .

"Hiên Chi, bây giờ đói, ăn sáng . Ngươi và Ly Nô cứ ăn , chỉ ngủ thôi..."

Nguyên Diệu đổ mồ hôi, : "Bây giờ là giữa trưa ... Bạch Cơ, đến để gọi ngươi ăn cơm . Ngô đại nương ở phường Đại Đồng đến Phiêu Miểu các, vẻ con trai bà gặp chuyện gì đó. Bà hoảng loạn và lo lắng, nhưng năng lộn xộn hiểu . Ngươi xuống xem thử ."

Nghe , Rồng trắng nhỏ mở cả hai mắt, từ từ nhấc đầu dậy như một con linh xà.

Trong nháy mắt, Rồng trắng nhỏ biến mất, Nguyên Diệu thấy giường Hàn ngọc một nữ nhân trần truồng, mắt ngái ngủ, tóc đen dài rối bù phủ lên cơ thể gọn gàng và làn da trắng như tuyết.

Nguyên Diệu khỏi đỏ mặt, lớn tiếng : "Bạch Cơ ơn mặc quần áo ! Không mặc gì là hợp lễ nghi."

Bạch Cơ vươn vai, : "Hiên Chi sai . Ngủ mà mặc gì là trạng thái tự nhiên nhất, thể hiện sự chân thành của con với trời đất vạn vật. Quần áo của treo bình phong, ngươi lấy giúp ."

Nguyên Diệu vội vàng lấy quần áo cho Bạch Cơ, khi đưa quần áo cho nàng, tiểu thư sinh ngượng ngùng, đỏ mặt đầu sang chỗ khác.

Bạch Cơ nhận lấy quần áo khoác lên : "Hiên Chi cũng nên thử ngủ mà mặc gì. Vào mùa hè nóng bức, ngủ mà mặc gì sẽ giúp dễ dàng chìm giấc ngủ hơn, thoải mái đấy."

Nguyên Diệu nghĩ ngợi một chút, lắc đầu : "Thôi cần . Lỡ nửa đêm chuyện gì xảy , kịp mặc quần áo thì ? Ngươi thể biến thành rồng, Ly Nô thể biến thành mèo, chẳng ai mặc đồ , chỉ duy nhất chạy xung quanh mà mặc gì thì thật hổ quá..."

Bạch Cơ im lặng một lúc : "Ờm, quả nhiên yêu quái vẫn tiện hơn..."

Trong khi chuyện, Bạch Cơ mặc xong một chiếc váy dài màu trắng họa tiết mây, khoác thêm một chiếc khăn voan mỏng trong suốt gương đồng, dùng một cây trâm ngọc bích búi tóc thành một kiểu tóc đơn giản. Sau đó, nàng cùng Nguyên Diệu xuống lầu.

Trong phòng, cạnh chiếc bàn ngọc xanh, Bạch Cơ và Ngô đại nương đối diện .

Nguyên Diệu cạnh cửa sổ kéo tấm rèm tre lên sân thì thấy Ly Nô vẫn đang mái hiên điêu khắc hoa mẫu đơn từ đậu hũ.

Bạch Cơ hỏi: "Ngô đại nương, con trai bà xảy chuyện gì thế?"

Ngô đại nương hoảng sợ : "Hôm qua khi các rời , ban đầu thứ vẫn bình thường..."

Hôm qua, khi Bạch Cơ và Nguyên Diệu rời khỏi nhà Ngô đại nương, Ngô Du tỉnh táo trở , nhận nương, ca ca, và tẩu tẩu, cũng còn sợ hãi nữa. Hắn còn đói bụng và ăn gì đó.

Ngô đại nương vui mừng bèn hầm một nồi canh gà để bồi bổ sức khỏe cho con trai.

chuyện xảy buổi tối.

Lúc chạng vạng, Ngô Du cảm thấy cơ thể đau đớn nên ngủ sớm.

Ngô đại nương tưởng rằng cơn đau là do con trai yếu đuối thời gian bệnh tật dài, nghĩ rằng chỉ cần nghỉ ngơi và bồi dưỡng một chút là sẽ khỏe nên bận tâm.

Nửa đêm, Ngô Du kêu lên đau đớn và rên rỉ ngừng trong giấc mơ.

"Ôi trời ơi, đau quá...cả đau quá..."

Ngô đại nương thấy tiếng con trai kêu từ phòng bên cạnh bèn vội vã khoác áo dậy, cầm đèn dầu phòng của con trai.

Ngô Du t.h.ả.m nhung, sắc mặt tái nhợt, trán lấm tấm mồ hôi vì thể chịu nổi cơn đau.

"Nương ơi, tay và chân con hình như đang nứt , đau lắm..."

Ngô Vu Yếu ớt giơ tay lên khi thấy nương đến gần, .

Ngô đại nương soi đèn dầu lên đôi tay của Ngô Du, thấy cảnh tượng mắt thì đầu bà đột nhiên choáng váng, mắt tối sầm .

Đôi tay của Ngô Du nứt toác như thể d.a.o c.h.é.m , vết nứt từ giữa ngón tay giữa và ngón áp út kéo dài đến cổ tay.

Ánh đèn dầu chiếu lên đôi tay nứt toác của Ngô Du, bóng đổ lên tường trông giống như hai nhánh cây phân nhánh, vô cùng đáng sợ.

Điều kỳ lạ hơn nữa là vết nứt đôi tay Ngô Du chảy máu, dường như một sức mạnh bí ẩn nào đó khiến nó tự nhiên nứt .

Ngô đại nương tiếp tục soi đèn dầu xuống đôi chân của Ngô Du thì thấy rằng đôi chân của cũng nứt toác từ giữa ngón chân giữa và ngón áp út kéo dài đến lòng bàn chân.

Ngô Du rõ đôi tay và chân của , hoảng sợ hét lên một tiếng ngất lịm .

Ngô đại nương hoảng loạn, vội vàng gọi con trai cả và con dâu.

Ca ca và tẩu tẩu của Ngô Du tin chạy đến, thấy tình cảnh quái dị cũng hoảng hốt và sợ hãi, .

Cơ thể của Ngô Du từ từ nứt với tốc độ chậm rãi, đến sáng nay, hai chân của tách thành bốn, hai cánh tay cũng nứt đến tận vai.

Ba trong nhà họ Ngô suốt đêm chợp mắt, đến sáng, đại ca của Ngô Du rời nhà để mời thầy thuốc. Thầy t.h.u.ố.c đến nhà họ Ngô thăm khám, khi xem xét, cho rằng căn bệnh kỳ lạ và đáng sợ là chuyện của quỷ thần, thuộc phạm vi chữa trị của y học.

Ngô đại nương vội vã đến chợ Nam để tìm Bạch Cơ và Nguyên Diệu.

"... Một nứt đôi?"

Mặc dù Ngô đại nương kể rõ ràng tình huống nhưng Nguyên Diệu vẫn thể tưởng tượng việc một sống nứt đôi sẽ như thế nào.

Bạch Cơ trầm ngâm một lúc, : "Ngô đại nương, bà đừng lo lắng, và Hiên Chi sẽ cùng bà đến Phường Đại Đồng để xem tình hình."

Ngô đại nương gật đầu lập tức.

Sau khi giao việc trông coi tiệm cho Ly Nô, Bạch Cơ với Nguyên Diệu và Ngô đại nương rời khỏi Phiêu Miểu các. Vì Ngô Du đang trong quá trình phân tách, tình hình khá khẩn cấp nên Bạch Cơ và Nguyên Diệu thuê một chiếc xe ngựa ở chợ Nam, ba xe ngựa về phía Phường Đại Đồng.

Tại Phường Đại Đồng, phố hai, ở cửa hàng đậu phụ của nhà họ Ngô.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu mặt Ngô Du.

Ngô Du thẳng đờ một tấm t.h.ả.m nhung, hôn mê bất tỉnh. Hình dáng của hiện tại kỳ lạ và đáng sợ, hai tay của nứt đến vai, hai chân cũng nứt đến eo. Hơn nữa, quá trình phân tách vẫn đang tiếp tục với tốc độ cực kỳ chậm.

Mặc dù mắt Ngô Du nhắm chặt, mặt nhợt nhạt như giấy vàng nhưng lồng n.g.ự.c vẫn nhấp nhô nhẹ nhàng theo nhịp thở, cho thấy vẫn còn sống.

Nguyên Diệu mà dựng tóc gáy, hỏi nhỏ: "Bạch Cơ, chuyện ?"

Bạch Cơ bên cạnh Ngô Du, cúi đầu quan sát, : "Ta từng thấy tình trạng bao giờ. Mặc dù tình hình vẻ kỳ lạ nhưng đây là ma quỷ nhập chuyện của quỷ thần..."

Ngô đại nương lo lắng hỏi: "Thưa cao nhân, liệu cách nào chữa trị ?"

Bạch Cơ quỳ xuống bên tấm t.h.ả.m nhung kỹ bàn tay đang nứt của Ngô Du. Khi đến gần hơn, thể thấy da của ẩn hiện một chút ánh xanh.

Bạch Cơ dùng móng tay khẽ cào nhẹ lên mu bàn tay của Ngô Du, da nứt , vài giọt m.á.u đỏ tươi ẩn hiện ánh sáng xanh biếc chảy .

Bạch Cơ : "Đây là trúng độc."

Ngô đại nương ngạc nhiên : "Trúng độc? ăn thứ gì độc hại! Hơn nữa, cả đời từng loại độc nào khiến trở nên như thế ..."

Bạch Cơ đáp: "Loại độc gây triệu chứng khá hiếm... Hẳn là trúng độc từ khi trở về đây, lẽ liên quan đến những gì xảy trong núi Mang."

Ngô đại nương : "Hôm qua hỏi, nó nhớ gì về những gì xảy trong núi Mang cả."

Bạch Cơ : "Phải nguyên nhân thì mới thể bốc t.h.u.ố.c đúng cách. Nếu gốc rễ của vấn đề thì khó để xử lý. Thôi , hôm nay sẽ đến núi Mang một chuyến để hỏi thăm những quen ở đó, hy vọng thể may mắn con bà gặp chuyện gì."

Ngô đại nương ngờ vực hỏi: "Ngài quen ở núi Mang ?"

Bạch Cơ chống chế: "Khi từng buôn bán d.ư.ợ.c liệu, thường đến các thôn làng bên ngoài núi Mang để mua d.ư.ợ.c liệu, quen vài trong thôn. Những hái t.h.u.ố.c thỉnh thoảng núi Mang, họ khá quen thuộc với tình hình ở đó. Ta sẽ hỏi thăm giúp bà."

Ngô đại nương cảm kích : "Đa tạ cao nhân."

Bạch Cơ dậy, chuẩn cáo từ.

Đột nhiên, đại ca của Ngô Du dẫn một Vu Y vội vã bước .

"Nương ơi, vị đại phu tình cờ ngang qua, con thấy nên mời . Con nghĩ rằng nhiều thầy lang xem thì cũng thêm cơ hội sống nên mời ông ."

Nguyên Diệu về phía Vu Y thì thấy ông mặc một chiếc áo dài màu xanh quạ cũ, thêu hoa văn bạch lý, đôi dép cói dính đầy bùn đất, chống một cây gậy tre, đeo lưng một hộp thuốc. Trên hộp t.h.u.ố.c một cây gậy gỗ, treo một tấm vải cũ màu xanh xám, một mặt của tấm vải chữ "Y", mặt chữ "Vu".

hôm qua đổ An Dẫn thủy trong tay Bạch Cơ.

Vu Y dường như vẫn nhớ Bạch Cơ và Nguyên Diệu, khẽ gật đầu chào hai .

Nguyên Diệu vội vàng đáp lễ.

Ngô đại nương, với tâm trạng mong chờ như nắm lấy sợi dây cứu sinh cuối cùng, lập tức mời Vu Y xem bệnh cho con trai.

Vu Y đặt hộp t.h.u.ố.c xuống, tiến đến bên Ngô Du đang hôn mê mặt đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-7-quyen-than-do/chuong-3-phan-tach.html.]

Vu Y quỳ xuống bên cạnh Ngô Du, bắt đầu quan sát và thăm khám tình trạng của .

Nhìn tình trạng kỳ lạ của Ngô Du, trong mắt Vu Y thoáng hiện lên một tia sáng hứng thú khó nhận như thể một lữ khách lạc lối trong bóng tối cuối cùng cũng thấy ánh bình minh đường chân trời.

Tuy nhiên, Vu Y lập tức lấy vẻ điềm tĩnh.

"Bệnh tình kỳ lạ , từng thấy, trông vẻ nguy hiểm..." Vu Y .

Ngô đại nương vô cùng lo lắng.

Nguyên Diệu khỏi lo cho tính mạng của Ngô Du.

" nếu thể, thể ở đây quan sát bệnh tình của quý công t.ử thêm một thời gian, thể nghĩ cách chữa trị..." Vu Y .

Ngô đại nương vội vàng : "Được, tất nhiên là . Nhờ cậy ngài ."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu thể giúp gì thêm bèn cáo từ về.

Trở về Phiêu Miểu các, Bạch Cơ và Nguyên Diệu chuẩn núi Mang.

Biết Bạch Cơ và Nguyên Diệu sẽ đến núi Mang, Ly Nô ngừng việc điêu khắc đậu phụ hình hoa mẫu đơn, vì nghĩ rằng ở Phiêu Miểu các một sẽ buồn chán nên cũng cùng đến núi Mang.

Bạch Cơ đồng ý.

Bạch Cơ triệu hồi ba con ngựa trời mạnh mẽ hùng dũng từ bức tranh "Bách Mã Đồ" trong đại sảnh. Vì đây là đầu tiên nàng đến lãnh địa của khi phong tước, mặc dù dân chúng nào thừa nhận tiếp đón nàng nhưng Bạch Cơ vẫn cảm thấy cần khí thế của Mang Sơn Hầu nên bèn tắm rửa và y phục.

Ly Nô lo liệu chuẩn đồ đạc cho chuyến , : "Mọt sách phố , đến quán ăn của Hồ mua ít thịt cừu bì lạc và bánh hồ. Chuyến khi nào mới về, mà núi Mang thì chẳng gì để ăn. Để đói chúng mang theo ít bánh hồ để ăn chống đói." Nguyên Diệu gật đầu, cầm một xâu tiền ngoài mua bì lạc.

Ly Nô chu đáo, nó lấy một chiếc khăn bọc , gói ghém nào là hỏa chiết, lư hương Bác Sơn, một hộp hương ngải đuổi muỗi, một bầu nước đựng hương lộ mát lạnh, một con d.a.o găm, một chùm nho, hai trái dưa mật, một tấm t.h.ả.m Ba Tư hoa văn Tây Phan, và một chiếc chăn nhỏ nó tự đắp đêm hè...

Khi Nguyên Diệu mang theo một gói bì lạc thịt cừu và bánh hồ trở về, thấy Ly Nô đang gói ghém cả đống thứ linh tinh , nhịn hỏi: "Ly Nô lão đang ?"

Ly Nô ngẩng đầu lên, đáp: "Ta đang chuẩn đồ để mang lên núi Mang."

Nguyên Diệu toát mồ hôi, : "Chỉ một chuyến đến núi Mang thôi mà, ngươi mang theo nhiều thứ như ?! Những thứ khác thì thôi nhưng ngươi mang t.h.ả.m và chăn gì?"

Ly Nô đáp: "Chủ nhân thích sạch sẽ, chủ nhân sợ lạnh."

Nguyên Diệu : "Bây giờ là giữa mùa hè, lạnh ?"

Ly Nô định đáp lời thì Bạch Cơ ăn mặc chỉnh tề, từ lầu bước xuống.

Bạch Cơ mặc một bộ nam trang, áo tay hẹp trắng thêu họa tiết mây bằng chỉ vàng bạc, thắt lưng đai cửu thất tinh, chân giày Lục Hợp. Mái tóc đen búi cao, đầu đội ngọc quan bạch ngọc, đôi lông mày nghiêng tóc mai, trông phong độ hoa lệ.

Vì là mùa hè, Bạch Cơ còn cố ý cầm một chiếc quạt dơi xương ngọc mạ vàng tao nhã và quý phái.

Bạch Cơ xòe chiếc quạt dơi , hỏi: "Hiên Chi, thế nào, ?"

Nguyên Diệu mặt đỏ bừng, nhỏ: "Đẹp lắm..."

Bạch Cơ hỏi: "Ta khí chất của Mang Sơn Hầu ?"

Nguyên Diệu lắc đầu, : "Vì quá nên cảm giác khí chất..."

Bạch Cơ phiền muộn : "Lời của Hiên Chi đúng là khiến vui buồn."

Ly Nô vội vàng : "Chủ nhân cần lo lắng vì khí chất. Ngài chỉ cần biến thành rồng lớn, gầm lên một tiếng trung là khí chất ngay mà."

Bạch Cơ rung chiếc quạt dơi, : "Nói cũng đúng."

Ba Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô cưỡi ngựa trời, rời khỏi Phiêu Miểu các, về núi Mang.

Núi Mang ở phía đông bắc Lạc Dương là một nhánh của núi Hào, dãy núi kéo dài từ đông sang tây như một con rắn khổng lồ màu xanh đen.

Khi Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Ly Nô đến núi Mang, mặt trời ngả về phía tây.

Núi rừng thâm u, mồ mả san sát, ánh hoàng hôn vàng rực chiếu lên rừng cây xanh biếc.

Dù đang là giữa mùa hè nhưng khi núi Mang, Nguyên Diệu cảm thấy lạnh lẽo khó hiểu, đường rùng mấy .

Nguyên Diệu suy đoán trong lòng, lẽ vì sắp đến hoàng hôn, mặt trời sắp lặn nên núi mới lạnh như , sớm thế mang theo áo choàng để giữ ấm.

Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, muộn thế , chúng bây giờ nên gì?"

Bạch Cơ : "Hiên Chi sai . Bây giờ là quá muộn, mà là quá sớm, vẫn tỉnh... Vì còn sớm, dạo ở trong núi cũng chẳng gì thú vị, hôm nay thời tiết , sương mù thích hợp để ngắm cảnh xa. Ta sẽ dẫn Hiên Chi lên đỉnh Thúy Vân để ngắm cảnh. Cảnh chiều muộn ở núi Mang là một cảnh hùng vĩ."

Nguyên Diệu : "Được thôi."

Ly Nô lười biếng : "Chủ nhân, đường lên đỉnh Thúy Vân dốc, ngựa thể lên , chúng xuống ngựa bộ một đoạn... Chi bằng, cho ngựa trời bay lên đó cho tiện."

Bạch Cơ đặt tay lên trán để che nắng, về phía đỉnh cao nhất của núi Mang, : "Ờm, Ngô Du cũng vì lên núi Mang ngắm cảnh cùng bạn bè mà gặp chuyện may. Có lẽ từng đến đỉnh Thúy Vân, chúng vẫn nên bộ như con , đường thể phát hiện điều gì đó."

Ly Nô xụ tai xuống, : "Chủ nhân, Ly Nô mang theo một đống đồ, thực sự leo núi. Ly Nô thể cưỡi ngựa trời bay lên đỉnh Thúy Vân ?"

Bạch Cơ : "Cũng ."

Ly Nô dựng tai lên, vui mừng : "Vậy, Ly Nô sẽ bay lên đỉnh Thúy Vân , chờ ngài và thư sinh."

"Đi ."Bạch Cơ .

Ly Nô lẩm bẩm chú ngữ.

"Phạch phạch..." Ngựa trời từ từ mọc đôi cánh.

Ngựa trời đập cánh, chở Ly Nô bay lên , về phía đỉnh Thúy Vân.

Sau khi Ly Nô rời , Bạch Cơ và Nguyên Diệu cưỡi ngựa trời một đoạn trong rừng núi, địa hình đột ngột đổi, trở nên hiểm trở. Trong núi còn đường ngựa thể , chỉ thể xuống ngựa mà bộ.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu xuống ngựa bộ về phía đỉnh Thúy Vân.

Trên đường, núi đá u ám, hoa dại mọc đầy cây, Bạch Cơ quan sát xung quanh nhưng thấy điều gì bất thường.

Bạch Cơ : "Không dấu vết nào của con từng qua , xem dù phong cảnh đỉnh Thúy Vân nhưng ít lên đến đó. Ngô Du và bạn bè thể ngắm cảnh ở nơi khác, đỉnh Thúy Vân."

Nguyên Diệu : "Haiz, bạn của Ngô Du ? Nghe Ngô đại nương họ cũng mất tích."

Bạch Cơ : "Chắc là còn hy vọng sống sót ."

"Bạch Cơ, trong núi Mang yêu quái ăn thịt ?"

Bạch Cơ : "Nhiều lắm."

Nguyên Diệu run giọng hỏi: "Tiểu sinh ăn ?"

"Ờm, mặc dù và Ly Nô ở bên, Hiên Chi đến mức ăn thịt nhưng còn sống mà núi Mang thì thật tiện. Hiên Chi như thế , quả thực thích hợp để trong núi Mang." Bạch Cơ cúi đầu suy nghĩ tình cờ thấy bên cạnh tảng đá xa một đóa hoa diên vĩ tím, nàng bước đến, hái đóa hoa diên vĩ.

Bạch Cơ thổi một bông hoa diên vĩ.

Bạch Cơ tiến đến gần Nguyên Diệu, nhón chân lên, nhẹ nhàng cài một bông hoa lan tím búi tóc của .

Nguyên Diệu hiểu bèn hỏi: "Ngươi ?"

Bạch Cơ mỉm đáp: "Ta cho Hiên Chi mượn một chút long khí, những yêu quái thông thường sẽ nghĩ rằng ngươi là rồng đấy! Long khí của Hiên Chi sẽ biến mất khi bông hoa lan héo tàn."

Nguyên Diệu cúi đầu hai tay .

"Long khí gì khác , cũng chẳng đổi gì mà." Nguyên Diệu tự nhủ.

"Cảm ơn Bạch Cơ, dù long khí tác dụng gì nhưng dường như còn sợ hãi nữa."

"Không cần khách sáo, Hiên Chi. Việc mượn long khí của ngươi sẽ quy đổi thành bạc, trừ lương của ngươi nhé."

"..."

Bạch Cơ và Nguyên Diệu trò chuyện leo lên núi. Khi cả hai lên đến đỉnh Thúy Vân thì trời ngả bóng hoàng hôn, ráng chiều đỏ rực cả bầu trời.

Nguyên Diệu tiếc nuối: "Vẫn muộn một chút, kịp ngắm mặt trời lặn ."

Bạch Cơ mỉm : "Không muộn , muộn , thời gian thế . Cảnh khi ngắm núi Mang buổi tối là lúc mặt trời lặn. Ồ, đói quá, cả ngày ăn gì. Chúng tìm Ly Nô cùng ăn bánh hồ nhé."

"Được thôi." Nguyên Diệu đáp.

Bạch Cơ và Nguyên Diệu cùng tìm Ly Nô đỉnh Thúy Vân.

Đỉnh Thúy Vân lớn lắm, khi hai vòng qua một tảng đá lớn thì thấy một bãi cỏ hoang, trải một tấm t.h.ả.m nhung Ba Tư với họa tiết hoa lạc tiên, đó bày một chùm nho, hai trái dưa mật cắt sẵn, một gói bánh tất la thịt cừu, một gói bánh hồ và một túi nước. Ở vị trí thuận gió, một lư hương Bác Sơn đang đốt hương ngải để xua muỗi, khói nhẹ nhàng bay lên thành từng sợi.

Một con mèo đen và một con linh cẩu cạnh tấm t.h.ả.m nhung, mỗi con cầm một chiếc bánh hồ ăn ngắm ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn.

Nguyên Diệu nhỏ: "Ly Nô đúng là thoải mái quá! Bạch Cơ, con ch.ó là bạn của ngươi và Ly Nô núi Mang ?"

Bạch Cơ lắc đầu: "Không . Ta quen nó."

Nghe tiếng chuyện, con mèo đen và linh cẩu cùng đầu .

 

Loading...