Phiêu Miểu 7 - Quyển Thần Đô - Chương 3: Rơi xuống giếng
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:23:52
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỹ nghệ tỳ bà của Hư Hoa nương t.ử vô cùng tinh xảo, tiếng đàn uyển chuyển, giọng hát của nàng cũng tuyệt vời. Bài hát "Du Tứ Phương" của nàng khiến Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Vi Ngạn, Bùi Tiên và những khác đều đắm chìm trong âm thanh, tâm hồn mơ màng.
Bạch Cơ cố ý cuốn hút, dường như đang suy nghĩ điều gì đó, vẻ như hiểu một điều gì mới.
Trong lòng Nguyên Diệu mơ hồ cảm thấy .
Mọi đang say mê trong tiếng đàn tỳ bà và giọng hát của Hư Hoa nương t.ử thì Bạch Cơ đột nhiên dậy, lời nào, rời khỏi yến hội, ngoài.
Thường thì, trong những buổi yến như thế thời Đường, nếu ai đó âm thầm rời mà gì, thường là do uống quá nhiều rượu, cần vệ sinh. Vì họ rời khỏi chỗ vĩnh viễn, mà việc vệ sinh là ngôn ngữ tao nhã nên cần thông báo cho , nếu thông báo thì ngược sẽ coi là hành vi thiếu lễ nghi.
Nguyên Diệu, Vi Ngạn, Bùi Tiên và các ca nữ đều nghĩ rằng Bạch Cơ rời khỏi chỗ để vệ sinh, ai bận tâm.
Ca nữ bên trái Bạch Cơ theo quy tắc tiếp khách, sợ rằng Bạch Cơ mới đến, quen thuộc với Đào Hoa Xuân thể nhầm chỗ nên âm thầm dậy, theo để chăm sóc nàng.
Nguyên Diệu đầu bóng lưng của Bạch Cơ rời , trong lòng cảm thấy bất an. Tuy nhiên, vì Bạch Cơ vệ sinh nên thể theo đành yên tại chỗ.
Khi Hư Hoa nương t.ử thành bản tỳ bà, Nguyên Diệu, Vi Ngạn, và Bùi Tiên đồng thanh hoan hô, nàng nhã nhặn cúi đầu cảm ơn và khiêm tốn vài câu mời khách uống rượu.
Nguyên Diệu và Hư Hoa nương t.ử đang trò chuyện, bỗng thấy bên ngoài một trận hỗn loạn, giống như một giọt nước rơi dầu sôi, tiếng đột nhiên trở nên ồn ào.
Không lâu , ca nữ đó theo Bạch Cơ đột nhiên chạy , mặt mày trắng bệch, vô cùng sợ hãi.
"Long Công t.ử nhảy sông ! nàng nhảy xuống biến mất ngay lập tức..."
Vì sợ hãi và hoảng loạn, ca nữ thậm chí quên mất cách dùng kính ngữ và lễ nghĩa đối với khách, nàng lắp bắp kể .
Nguyên Diệu, Vi Ngạn, Bùi Tiên, và Hư Hoa nương t.ử đều sững sờ, vội vàng hỏi chuyện gì xảy .
Ca nữ bèn lắp bắp kể .
Thì khi Bạch Cơ ngoài, nàng đến lan can ở hành lang, trong gió đêm, dựa lan can ngoài.
Bên ngoài lan can là con kênh.
Con kênh thông sông Lạc.
Ca nữ Bạch Cơ định gì nhưng nàng từng tham dự nhiều yến tiệc, một văn nhân tao khách cũng thỉnh thoảng như , rời khỏi yến hội ồn ào, bên lan can, thổi gió đêm và ngắm dòng sông.
Ca nữ nghĩ ngợi nhiều, chỉ yên lặng bên cạnh Bạch Cơ.
"Long du tứ phương..."
Bạch Cơ lên bầu trời đêm, lẩm bẩm.
Không xa đó, trong một căn phòng khác, một văn nhân cũng đang tổ chức yến. Từ cửa sổ mở rộng, thể thấy họ chơi một trò tao nhã uống rượu thơ tức thời một bức tường. Những ca nữ xinh bên cạnh đang mài mực và cầm mâm nghiên, đồng thời hát những câu thơ mà các thi nhân .
Bạch Cơ thấy bút mực bèn lập tức đẩy cửa bước , lao yến hội của văn nhân. Nàng giật lấy bút lông của một văn nhân già râu bạc, nhúng mực do một mỹ nhân mài sẵn nhanh một hàng chữ tường.
Viết xong, Bạch Cơ bèn vứt bút, bước ngoài, nàng nhảy qua lan can như một ngôi trắng rơi xuống dòng sông.
Ca nữ bên cạnh Bạch Cơ còn kịp hiểu chuyện gì đang xảy thì Bạch Cơ thành loạt hành động bao gồm xông yến tiệc, giật bút chữ, ném bút ngoài và nhảy xuống sông. Chỉ đến khi thấy tiếng "tõm..." của một vật nặng rơi xuống nước, ca nữ mới phản ứng rằng Bạch Cơ nhảy sông.
Vì Bạch Cơ giật bút bậy nên vài văn nhân đuổi theo để mắng nàng cũng thấy cảnh nàng nhảy sông, họ kinh hãi, vội vàng gọi . Những gia nhân bơi lập tức nhảy xuống sông tìm kiếm nhưng chẳng thấy gì cả, Bạch Cơ biến mất.
Ca nữ vội vã chạy về, báo cho .
Nguyên Diệu xong, chỉ cảm thấy mắt tối sầm, trong đầu choáng váng.
"Bạch Cơ...Bạch Cơ..."
Nguyên Diệu lo lắng, vội vàng chạy ngoài.
Vi Ngạn, Bùi Tiên và Hư Hoa nương t.ử cũng lập tức chạy theo, đến nơi Bạch Cơ rơi xuống nước để kiểm tra.
Giả mẫu cũng kinh động, bà vội vã chạy đến khách rơi xuống nước an .
Mọi sớm tụ tập quanh chỗ Bạch Cơ rơi xuống nước, bàn tán xôn xao.
Gia nhân tìm kiếm khắp nơi dọc theo kênh đào nhưng thấy tung tích Bạch Cơ, sống thấy , c.h.ế.t thấy xác.
Nguyên Diệu thì lo lắng rằng Bạch Cơ sẽ c.h.ế.t đuối kênh đào, dù nàng cũng là một con rồng.
Không con rồng nào đuối nước ở kênh đào cả.
Nguyên Diệu khi bình tĩnh , hỏi ca kỹ: "Bạch Cơ chữ ở thế? Viết gì ?"
Ca kỹ chỉ căn phòng riêng, : "Ở tường trong đó. Ta xem nên nàng gì."
Nguyên Diệu tách đám đông đang hóng chuyện, bước căn phòng riêng, tiến đến bức tường. Vi Ngạn, Bùi Tiên, và Hư Hoa nương t.ử cũng theo .
Trên bức tường trắng tinh, nét bút vung vẩy, những câu thơ rời rạc bừa bãi, lác đác là những câu thơ do các văn nhân mặc khách ngẫu hứng khi uống rượu. Trong đó, câu chữ mới nhất là thơ, mà là lời từ biệt.
"Hiên Chi: Ta du ngoạn khắp nơi , ngươi và Ly Nô hãy chăm sóc kỹ Phiêu Miểu các nhé."
Nguyên Diệu thấy, lập tức tức giận.
Bạch Cơ thật quá tùy tiện, cứ thế là , còn du ngoạn khắp nơi.
Nguyên Diệu giận dỗi một lúc cảm thấy bất lực, gì.
Vi Ngạn, Bùi Tiên, và Hư Hoa nương t.ử cũng thấy dòng chữ .
Vi Ngạn : "Bạch Cơ hành động thật nhanh nhẹn! Không mang theo hành lý gia nhân, cứ thế mà du ngoạn cho khuây khỏa."
Hư Hoa nương t.ử ngạc nhiên, : "Có ai nửa đêm nhảy xuống kênh đào để du ngoạn ? Chuyện quá đỗi kỳ quái!"
Bùi Tiên lo lắng : "Bạch Cơ khi nào mới trở về? Nguy cơ của Ngọc Nương vẫn giải quyết mà..."
Vi Ngạn : "Họ Bùi , nếu trách thì trách Hư Hoa nương t.ử , chính nàng những lời khuyên du ngoạn còn đàn hát bài "Du Ngoạn Khắp Nơi" khiến cho Bạch Cơ bỏ ."
Hư Hoa nương t.ử vội vàng phân trần: "Chuyện ... khuyên Long công t.ử du ngoạn thật nhưng bảo ngài nửa đêm nhảy xuống kênh đào mà ... Long công t.ử chắc là một dị nhân phép thuật kỳ bí, nếu thể rời khỏi kênh đào chứ?"
Nguyên Diệu sợ Hư Hoa nương t.ử nghi ngờ Bạch Cơ là bèn : " . Nàng một thuật biến hóa thần kỳ, giờ nàng tự rời , cần lo lắng nữa, cũng cần tìm kiếm nữa. Không ."
Thế là dù vẫn còn ngạc nhiên nhưng cũng dần dần tản .
Vi Ngạn, Bùi Tiên, và Hư Hoa nương t.ử tiếp tục yến tiệc.
Nguyên Diệu một bên lan can nơi Bạch Cơ nhảy xuống kênh đào, dường như đang đợi nàng trở về. Tuy nhiên, Bạch Cơ , chỉ tiểu thư sinh ngẩn ngơ suốt đêm.
Ngày hôm , Nguyên Diệu chia tay với Vi Ngạn và Bùi Tiên tại Đào Hoa Xuân một trở về Phiêu Miểu các.
Ly Nô khi Nguyên Diệu kể rằng Bạch Cơ đột nhiên nhảy xuống kênh đào du ngoạn thì vô cùng ngạc nhiên, đó tức giận. Nó đổ cho Hư Hoa nương t.ử dùng lời lẽ khéo léo dụ dỗ khiến Bạch Cơ bỏ .
Vì thế, Ly Nô lao vội đến Đồng Đà Mạc, dự định đến Đào Hoa Xuân mắng một trận Hư Hoa nương t.ử lừa chủ nhân của nó.
Nguyên Diệu ngăn Ly Nô nhưng kịp.
Đến trưa, Ly Nô mới tức tối về.
Con mèo đen đầy phấn son và hương liệu, lông mèo trắng xóa, mùi thơm nồng nặc.
Hóa , Ly Nô xông Đào Hoa Xuân, lớn tiếng mắng Hư Hoa nương tử.
Hư Hoa nương t.ử cùng các tỷ khác đều miệng lưỡi sắc bén, thấy Ly Nô đến gây sự bèn đối đáp , thậm chí còn lấy phấn son và trang sức hoa cài bên cạnh để đ.á.n.h Ly Nô.
Ly Nô thấy họ là những cô nương mảnh mai là phàm nên cũng tiện đ.á.n.h trả, chỉ dùng miệng mắng và né tránh.
Cuối cùng, Ly Nô đ.á.n.h cho một đầy phấn son thơm nức, biến thành một con mèo đen nhỏ chạy .
Nguyên Diệu lo lắng : "Ly Nô lão , Bạch Cơ du ngoạn khắp nơi , khi nào mới trở về. Ngày tháng ở Phiêu Miểu các sống đây?"
Con mèo đen nghĩ một lúc : "Cứ tạm bợ mà sống thôi. Chủ nhân ở đây, mọt sách cứ lời là . Ta vẫn sẽ nấu cơm cho ngươi ăn, ngươi chịu trách nhiệm những việc ở tiệm như bán hàng, ghi sổ sách, kiểm kê hàng hóa. À đúng , quét dọn, giặt giũ cũng là việc của ngươi."
Nguyên Diệu gật đầu, đó chợt nghĩ đến điều gì hỏi: "Bạch Cơ ở đây, những nhân quả của Phiêu Miểu các cần thu ?"
Con mèo đen nghĩ ngợi : "Vẫn thu. Mọt sách, chúng cũng một phần trách nhiệm cho chủ nhân. Gần đây tâm trạng của chủ nhân ủ ê, cảm xúc u ám, chắc chắn là vì áp lực từ Phật Tổ quá lớn, lượng nhân quả thu thập quá nhiều, khó mà đạt . Ngài hết công việc nên mới lo âu và trầm cảm. Giờ ngài ở đây, chúng hãy cố gắng giúp ngài thu thập thêm vài nhân quả ."
Nguyên Diệu nhăn nhó : "Nói thì dễ. Ly Nô lão , với khả năng của chúng , thu thập nhân quả ?"
Ly Nô : "Mọt sách ngươi thì . thì thể. Ta sớm chia sẻ gánh nặng cho chủ nhân, giúp ngài thu thập nhân quả . Bây giờ ngài ở đây, sẽ thử xem ."
Nguyên Diệu thấy Ly Nô hăng hái như thì cũng gì thêm.
Thế là Nguyên Diệu và Ly Nô cùng sống ở Phiêu Miểu các, hai chia công việc, một lo mua sắm nấu ăn, một lo việc kinh doanh và các việc lặt vặt ở cửa tiệm, mà ngày tháng cũng trôi qua.
Nguyên Diệu nhớ nhung Bạch Cơ, đôi khi bờ kênh Đồng Đà Mạc ngắm, xem dấu hiệu nào cho thấy Bạch Cơ về . Tiểu thư sinh ngờ nghệch nhận rằng, thật cần đến Đồng Đà Mạc, vì dù Bạch Cơ về Lạc Dương, nàng cũng sẽ bơi ngược từ kênh đào về Đào Hoa Xuân.
Ly Nô đôi khi vẫn đến Đào Hoa Xuân để c.h.ử.i rủa Hư Hoa nương t.ử nhưng dường như thể thắng nổi những cô nương lanh lợi miệng lưỡi ở Đào Hoa Xuân, nào cũng thua thiệt trở về, còn các cô nương đ.á.n.h cho đầy phấn son.
Hôm đó, khi Nguyên Diệu giao hàng ở phường Ngọc Kê xong, bèn tiện đường ghé qua Đồng Đà Mạc, nhớ đến Bạch Cơ du ngoạn tứ phương bèn cầu nổi, ngẩn ngơ dòng kênh.
Trải dài từ Nam tới Bắc, dọc ngang sông núi, Bạch Cơ theo dòng sông Lạc mà trôi dạt về . Nàng xuôi về Nam, ngược lên Bắc? Bây giờ nàng đang giữa chốn núi non trùng điệp, bước con đường mòn trong rừng núi? Hay đang đối diện với sông hồ, một con thuyền nhỏ, lững lờ trôi giữa dòng nước? Tâm trạng nàng hơn ? Có nàng tìm thấy niềm vui trong cảnh thiên nhiên, còn cảm thấy u sầu nữa ?
Dù thế nào nữa, nàng cũng nên gửi một bức thư nhờ chim hồng nhạn báo tin về Lạc Dương, để tránh cho và Ly Nô lão lo lắng chứ. À, bây giờ là tiết Tiểu Hàn, còn hồng nhạn nữa .
"Sao Hiên Chi ở đây?"
Một giọng quen thuộc cắt ngang dòng suy nghĩ của Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu đầu , thì là Bùi Tiên.
Bên cạnh Bùi Tiên còn một thanh niên mặc trang phục Hồ, hai dường như từ Đồng Đà Mạc bước .
Nguyên Diệu quen Thanh niên mặc trang phục Hồ nên đ.á.n.h giá một lượt.
Người thanh niên mặc Hồ phục hơn hai mươi tuổi, mặc một bộ áo chẽn cổ tròn, tay áo hẹp, dáng vẻ đoan chính, khí chất dũng.
Nguyên Diệu : "Hóa là Trọng Hoa. Tiểu sinh mới giao hàng xong ở phường Ngọc Kê nên tiện thể đây một chút."
Bùi Tiên hỏi: "Hiên Chi, Bạch Cơ về ?"
Nguyên Diệu buồn bã đáp: "Vẫn ."
Người thanh niên mặc Hồ phục thấy Bùi Tiên và Nguyên Diệu chào hỏi bèn chắp tay từ biệt Bùi Tiên.
"Trọng Hoa , còn việc, xin cáo từ . Những điều với hôm qua là sự thật, hề dối trá, đòi công bằng cho tỷ tỷ."
Bùi Tiên lo lắng, chắp tay : "Xin cứ tự nhiên. Nếu việc gì thể giúp thì cứ ."
Người thanh niên mặc Hồ phục gì đó nhưng cuối cùng , chỉ chắp tay lưng rời .
Sau khi thanh niên rời , Bùi Tiên bên cạnh Nguyên Diệu, thở dài.
Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Trọng Hoa, ngươi ?"
Bùi Tiên đáp: "Ta đang lo chuyện của Ngọc Nương. Hiên Chi, Bạch Cơ thể trở về ? Khi nào trở về thế?"
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ chắc chắn sẽ trở về nhưng thời gian thì thể . Hiện tại, tiểu sinh và Ly Nô lão vẫn nhận tin tức của nàng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-7-quyen-than-do/chuong-3-roi-xuong-gieng.html.]
Bùi Tiên : "Đêm yến tiệc hôm đó, Bạch Cơ hứa sẽ giúp Ngọc Nương giải tỏa phiền muộn nhưng nàng đột nhiên mất tích, tin tức gì. Vậy chuyện của Ngọc Nương đây?"
Nguyên Diệu : "Mấy ngày gần đây, tiểu sinh bận rộn với đủ thứ việc vặt ở Phiêu Miểu các đến chóng mặt nên quên mất chuyện của Ngọc Nương. Nàng vẫn chứ?"
Bùi Tiên đáp: "Không chút nào. Ngọc Nương rơi xuống giếng, may mà cứu kịp, tính mạng bảo , hiện vẫn đang dưỡng thương."
Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Đang yên đang lành, Ngọc Nương rơi xuống giếng?"
Mặt Bùi Tiên u sầu, từ từ kể .
Sáng hôm Bạch Cơ xa, khi Bùi Hiên Chia tay Nguyên Diệu và Vi Ngạn ở Đào Hoa Xuân, Đồng Đà Mạc, bèn vội vã đến Tề Vương phủ để gặp Bùi Ngọc Nương.
Trong hoa sảnh, hai Bùi Tiên và Bùi Ngọc Nương gặp .
Sau khi chào xong, Bùi Tiên bèn kể chuyện xảy ở Đào Hoa Xuân ngày hôm qua.
Nghe thấy Bạch Cơ đột ngột rời , việc nàng nhờ cậy cũng kết quả, Bùi Ngọc Nương thất vọng. Lại Bùi Tiên kể về cuộc cãi vã giữa Lý Ngọc và Ư giáo úy, sắc mặt Bùi Ngọc Nương đổi.
Trong những ngày ở Tề Vương phủ, Bùi Ngọc Nương vô tình một vài lời bàn tán của hạ nhân, rằng phu nhân họ Ư c.h.ế.t vì bệnh, mà là treo cổ tự vẫn.
Bùi Ngọc Nương tin, cũng dám tìm hiểu sâu thêm.
Từ khi gả Tề Vương phủ, cha chồng Lý Kỳ và phu nhân của ông, phu quân Lý Ngọc đều nhắc đến Ư phu nhân, bình thường thỉnh thoảng Bùi Ngọc Nương nhắc đến nàng thì họ lập tức lảng tránh. Họ giấu giếm nguyên nhân thực sự về cái c.h.ế.t của Ư phu nhân, cho nàng thì nàng thể mở miệng hỏi cho lẽ? Hỏi thì ích gì? Dù Ư phu nhân treo cổ tự vẫn thì nàng thể gì? nàng gả cho Lý Ngọc, thể rời khỏi Tề Vương phủ nữa. Hơn nữa, cái c.h.ế.t của chồng của nàng, Mã Tứ, cũng ẩn tình, thật theo một cách nào đó, nhà họ Bùi cũng lừa dối Tề Vương phủ.
Lý Kỳ và phu nhân đối xử với nàng như con gái ruột, Lý Ngọc và nàng tôn kính lẫn , phu thê hòa thuận, thứ vẫn còn . Chỉ cần cuộc sống còn thể tiếp tục, cần thiết truy hỏi Ư phu nhân c.h.ế.t như thế nào.
Bùi Tiên hỏi: "Ngọc Nương, cần điều tra xem Ư phu nhân c.h.ế.t như thế nào ?"
Bùi Ngọc Nương lắc đầu, né tránh: "Huynh trưởng đừng điều tra nữa. Dù Ư phu nhân thật sự treo cổ tự vẫn thì nguyên nhân cũng chỉ là vì bất hòa với cha nương chồng, hòa thuận với chồng, mang trong lòng oan khuất mà sinh ý định tự tử. Cái c.h.ế.t của bà liên quan gì đến tình cảnh hiện tại của . Nếu cha nương chồng và phu quân bà c.h.ế.t vì bệnh thì cứ xem như bà c.h.ế.t vì bệnh ."
Bùi Tiên : " luôn cảm thấy cái c.h.ế.t của bà liên quan đến tình cảnh nguy hiểm của hiện tại..."
Bùi Ngọc Nương hoảng sợ, : "Huynh trưởng, nghĩ rằng khi Ư phu nhân c.h.ế.t, oan hồn của nàng tan, oan khuất giải, hóa thành lệ quỷ quấy nhiễu trong vương phủ ."
Bùi Tiên lo lắng : "Chuyện yêu quái thế , Bạch Cơ là giỏi xử lý nhất. Ban đầu rõ ràng Bạch Cơ sẽ đến Vương phủ để xem rốt cuộc là yêu quái quấy phá do con gây nhưng kết quả là nàng du ngoạn ngay trong đêm."
Bùi Ngọc Nương suy nghĩ : "Yêu quái quấy phá cũng nhất thiết cần Bạch Cơ. Đại ca, nhà họ Bùi của chúng thanh bảo đao trừ tà tổ truyền, tên là "Thiên Yêu Trảm" ?"
Bùi Tiên : "Thanh bảo đao trừ tà là báu vật tổ truyền của nhà họ Bùi, lấy Thiên Yêu Trảm khỏi từ đường, hoặc cần thánh chỉ của Võ đế, hoặc sự đồng ý của tộc trưởng. Ta thể lấy Thiên Yêu Trảm cho . Nếu , về nhà ngoại một chuyến cầu xin thúc phụ ?"
Bùi Ngọc Nương : "Việc , nhất nên để phụ và mẫu , để tránh họ lo lắng. Thế , đại ca, thường bên ngoài, hãy tìm vài vị hòa thượng hoặc đạo sĩ đáng tin cậy, cầu vài lá bùa trừ tà giúp ."
Bùi Tiên : "Được."
lúc , hầu báo rằng Lý Ngọc nhắn lời về qua tiểu đồng, hôm qua gặp bạn cũ nhiều năm gặp, mời nồng hậu nên đến nhà đó ở vài ngày, tạm thời về phủ vương gia. Hắn dặn Bùi Ngọc Nương thu xếp vài bộ quần áo đổi và một ít quà tặng, giao cho tiểu đồng mang .
Bùi Tiên đoán: "Có lẽ hôm qua đ.á.n.h với Ư giáo úy thương, cho phụ mẫu và nên mượn cớ trốn ngoài để dưỡng thương."
Bùi Ngọc Nương thở dài, lo lắng : "Họ còn giấu bao nhiêu chuyện nữa đây..."
Bùi Tiên cáo từ về.
Vì công việc ở Cấm Vệ Quân khá bận rộn, mấy ngày liền Bùi Tiên thời gian rảnh. Ba ngày , mới thể ngoại ô, đến Tê Vân Quán để xin vài lá bùa trừ tà cử tín mang đến Tề Vương phủ cho Bùi Ngọc Nương.
Người tín trở về từ Tề Vương phủ thì báo cáo rằng Bùi Ngọc Nương rơi xuống giếng và đang bất tỉnh, Tề Vương phủ đang chuẩn đ.á.n.h c.h.ế.t một thị tên là A Tử.
Bùi Tiên kinh hãi, vội vàng dẫn tín cưỡi ngựa tức tốc tới Tề Vương phủ.
Phu thê Tề Vương tin Bùi Tiên đến bèn mời nội đường.
Bùi Ngọc Nương bất tỉnh giường La Hán, Gia Nhi đang chăm sóc bên cạnh, Lý Ngọc cũng mặt ở đó.
Sắc mặt Lý Ngọc buồn bã, bên cạnh là một thị xinh như hoa. Nàng đang bên cạnh Bùi Ngọc Nương đang hôn mê thì thấy Bùi Tiên bước , bèn tránh để tránh hiểu lầm.
Một thị khác xí trói đất, nàng im lặng , mặt một vết bớt màu tím trông đáng sợ, quần áo xộc xệch dính máu, đầy vết roi ngang dọc.
Một cây roi da ném chân Lý Ngọc.
Bùi Tiên hành lễ với phu thê Tề Vương gặp mặt Lý Ngọc, đó mới hỏi: "Dám hỏi Tề Vương và Thế tử, tự dưng tiểu thành như thế ?"
Tề Vương chỉ Gia Nhi, : "Ngươi ."
Gia Nhi vội vàng : "Đại tướng quân, phu nhân hôm nay định tự tay nấu một món d.ư.ợ.c thiện cho Vương phi. Phu nhân đang chuẩn nguyên liệu trong bếp, bên cạnh hầu hạ. Vì A T.ử khá thông thạo y lý nên gọi phụ giúp. Phu nhân A T.ử giúp ở bên bếp là đủ , bảo ngoài chờ. Ta ngoài nhà bếp để xem các đầu bếp giã mè và bánh hoa mè. Từ cửa sổ thấy phu nhân từ bếp nhỏ, thẫn thờ bên giếng nước. Ta thắc mắc, đoán rằng phu nhân lẽ cần gì đó nên chuẩn giúp đỡ. Vừa bước khỏi cửa, thấy A T.ử từ lúc nào cũng đến bên giếng, nàng và phu nhân kéo đẩy , gì thấy nàng đẩy phu nhân xuống giếng. Ta hoảng sợ vô cùng, vội gọi tới cứu phu nhân, may mà mấy đầu bếp khỏe mạnh bơi nhảy xuống giếng cứu phu nhân lên, phu nhân mới giữ mạng sống. Nếu chờ gọi đám nam bộc từ bên ngoài , phu nhân chắc chắn mất mạng ."
Nghe , A T.ử lên tiếng: "Ta đẩy phu nhân xuống giếng..."
Giọng A T.ử kiêu ngạo, khúm núm mà bình tĩnh.
Gia Nhi tức giận : "Ta tận mắt thấy ngươi đẩy phu nhân xuống giếng, ngươi còn dám chối ?! Phu nhân thường ngày đối xử với ngươi bạc. Vì Thế t.ử ghét bỏ ngươi, một gia nhân coi ngươi gì, lén lút cắt xén tiền lương và phần thưởng của ngươi khiến ngươi đến mùa đông mà vẫn áo ấm. Phu nhân thương xót ngươi, tặng áo đông mới của cho ngươi. Lần ngươi suýt bán , cũng là phu nhân cầu xin cho ngươi, giữ ngươi . Sao ngươi lấy oán báo ân, hãm hại phu nhân?"
A T.ử khẽ mở miệng, dường như gì đó nhưng như nhớ điều gì, cuối cùng đành im lặng.
Lý Ngọc thấy , nét mặt đầy khinh bỉ và chán ghét, cúi xuống nhặt cây roi da chân bắt đầu quất A Tử.
"Con tiện tì xí , đánh, thì ảsẽ thật."
Những cú roi nặng nề quất A Tử, từng vết m.á.u dần xuất hiện lớp quần áo, m.á.u loang .
A T.ử nhíu mày nhưng cứng đầu, né tránh, kêu van.
"Dừng tay!"
Tề Vương Lý Kỳ, từ đầu vẫn lên tiếng, lớn tiếng quát.
Lý Ngọc , vội dừng tay.
Lý Kỳ bước đến mặt A Tử, ông cúi đầu nàng với ánh mắt đầy yêu thương.
"A Tử, con luôn là một đứa trẻ . Bản vương tin rằng con là tâm địa độc ác, rốt cuộc chuyện là như thế nào ?"
A T.ử ngẩng đầu Lý Kỳ với mái tóc hoa râm, khóe mắt rươm rướm nước mắt.
Khi chồng là Lý Ngọc, ánh mắt A T.ử chút cảm xúc nào, chỉ như đang một xa lạ. khi về phía Lý Kỳ, ánh mắt nàng trở nên dịu dàng và từ bi, đầy ắp tình cảm chân thành và sâu sắc. Giọt nước mắt vì bản mà rơi mà là vì những ân oán thể tránh khỏi, những nhân quả phức tạp đan xen giữa thiện và ác.
A T.ử lắc đầu, lặng lẽ cúi đầu xuống.
Tề Vương phi, Úy Trì Thị, lo lắng : "A Tử, con gì cả thì dù Vương gia và giúp con, cũng đây."
Lý Ngọc : "Phụ , mẫu , con tiện tỳ chắc chắn tật giật nên mới dám . Nó đẩy Ngọc Nương xuống giếng, việc là do Gia Nhi tận mắt chứng kiến, chi bằng đ.á.n.h c.h.ế.t ả ." A T.ử vẫn cứng đầu giữ im lặng.
Lý Ngọc A T.ử với ánh mắt lạnh lùng.
Lý Kỳ A T.ử với vẻ buồn bã.
Gia Nhi A T.ử với sự giận dữ.
Bùi Tiên ngơ ngác A Tử.
Phía rèm trân châu, Từ thị cẩn thận đưa tay vén rèm, lộ nửa khuôn mặt xinh để trộm. Khi thấy Bùi Ngọc Nương bất tỉnh giường La Hán, nửa sống nửa c.h.ế.t, và đ.á.n.h c.h.ế.t A Tử, Từ thị kìm thầm. Tuy nhiên, trong tình cảnh , nàng dám , nụ nhen nhóm lập tức chuyển thành tiếng giả vờ lo lắng cho sự an nguy của chủ mẫu.
Lý Kỳ : "Thế , Bùi tướng quân, vì ngài đến đây nên ngài hãy quyết định chuyện . A T.ử sẽ do ngài xử lý." Bùi Tiên sững sờ, cảm thấy khó xử.
Bùi Tiên cúi đầu A Tử.
A T.ử ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt của Bùi Tiên, hề sợ hãi vẻ gì lo lắng.
Không hiểu , Bùi Tiên cảm thấy A T.ử giống như ý mưu hại chủ mẫu, nhưng Gia Nhi thì khăng khăng rằng nàng tận mắt thấy A T.ử đẩy Bùi Ngọc Nương xuống giếng.
Gia Nhi là tỳ nữ cận mà Bùi Ngọc Nương mang từ nhà họ Bùi đến Tề Vương phủ, nàng luôn trung thành với Bùi Ngọc Nương, thể nào dối .
Chẳng lẽ, thật sự là A T.ử việc đó?
Bùi Tiên đang suy nghĩ, nên quyết định thế nào.
Đột nhiên, Bùi Ngọc Nương giường La Hán bỗng bật dậy, hai tay vung loạn xạ, lớn tiếng kêu lên với : "A T.ử cứu ! A T.ử cứu !" Chưa kịp xong thì Bùi Ngọc Nương trợn mắt, co giật ngã xuống.
Mọi đều kinh hãi.
A T.ử , sắc mặt đột ngột đổi. Nàng bỗng dậy, hiểu dây trói nàng đứt .
A T.ử lập tức bước đến bên Bùi Ngọc Nương, xuống giường La Hán.
Mắt Bùi Ngọc Nương mở to, sắc mặt lập tức tím tái, thở cũng dần yếu .
Thấy , A T.ử vội vàng đỡ Bùi Ngọc Nương dậy, áp lòng bàn tay đỉnh đầu của nàng nhắm mắt .
Gia Nhi gần Bùi Ngọc Nương nhất, thấy hành động của A Tử, nghĩ rằng nàng hại Bùi Ngọc Nương.
Gia Nhi định xông ngăn cản nhưng khi thấy bàn tay của A T.ử phủ lên đỉnh đầu của Bùi Ngọc Nương thì ánh mắt của Bùi Ngọc Nương trở bình thường, sắc mặt tím tái cũng dần phai nhạt, thở trở bình .
A T.ử mồ hôi đầm đìa, dường như mệt mỏi.
Gia Nhi hiểu chuyện gì đang xảy nhưng trực giác mách bảo rằng A T.ử đang cứu Bùi Ngọc Nương nên nàng ngăn cản nữa.
Gia Nhi nhớ về những gì thấy ở nhà bếp.
Nàng chỉ thấy A T.ử và Bùi Ngọc Nương giằng co bên miệng giếng, trong tích tắc đó Bùi Ngọc Nương rơi xuống giếng nên nàng mới khẳng định A T.ử đẩy Bùi Ngọc Nương xuống giếng.
Liệu nhầm ?
Có thể, Bùi Ngọc Nương tự ngã xuống giếng còn A T.ử chỉ đưa tay để kéo nàng nhưng kịp. Nếu tại Bùi Ngọc Nương trong cơn mê gọi A T.ử cứu nàng?
Tình trạng của Bùi Ngọc Nương dần định trở , nàng nhắm mắt chìm hôn mê.
A T.ử đặt Bùi Ngọc Nương xuống, gương mặt lộ vẻ buồn bã.
"Nàng tạm thời sẽ tỉnh ."
A T.ử dậy, chỗ đ.á.n.h quỳ xuống. Dường như đưa quyết định, nàng kiên định : "Lần , chắc chắn sẽ cứu nàng."
Từ lúc sợi dây trói đứt khỏi A Tử, Bùi Tiên ngạc nhiên .
Sợi dây đó chỉ là một sợi dây thô bình thường, nhưng một bình thường trói thì thể nào thoát .
Bùi Tiên tự nhủ, tập luyện võ công lâu năm, nếu sợi dây đó trói thì mất thời gian một nén nhang mới thể thoát .
Vậy mà A T.ử dễ dàng đứt sợi dây, chứng tỏ nàng bình thường. điều kỳ lạ hơn là, rõ ràng nàng thể dễ dàng thoát khỏi dây trói nhưng cam tâm quỳ xuống chịu đánh, điều rốt cuộc là vì ?
Thị với khuôn mặt xí thật sự kỳ lạ.
Gia Nhi đột nhiên quỳ xuống, : "Vương gia, Vương phi, là nô tỳ nhầm. A T.ử đẩy nàng xuống giếng, mà nàng tự ngã xuống còn A T.ử cố gắng kéo nàng nhưng kịp..."
Bùi Tiên đang ngạc nhiên sự đổi thái độ của Gia Nhi, bỗng vô tình liếc nửa khuôn mặt xinh của nữ nhân phía rèm trân châu, khuôn mặt dường như đang thương nhưng trong đôi mắt giấu nổi ý .
Bùi Tiên kìm rùng .
Người trong Tề Vương phủ , ai cũng quá kỳ lạ.