Phiêu Miểu 7 - Quyển Thần Đô - Chương 4: Chợ Quỷ

Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:23:27
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyên Diệu đang ngạc nhiên thì thấy Bạch Cơ vẽ một tấm bùa chú lên trán Trương Xương Tông, miệng lẩm bẩm niệm chú. Linh hồn vàng dường như thoát khỏi sự trói buộc của bùa chú trở cơ thể của Trương Xương Tông.

Trương Xương Tông co giật vài cái ngất .

Bạch Cơ buông Trương Xương Tông , : "Thật nguy hiểm. Hóa loại Cực Lạc Tán thực sự thể khiến vui đến tận cùng mà hóa thành bi thương..."

Thái Bình Công Chúa nghi ngờ hỏi: "Tự Nhân, c.h.ế.t ?"

Bạch Cơ : "Không c.h.ế.t. Nếu muộn một chút, cơ thể tổn thương, hồn phách rời khỏi xác thì sẽ c.h.ế.t ."

Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ tiểu sinh thấy hồn phách rời khỏi xác, đó là chuyện gì ?"

Bạch Cơ đáp: "Chắc là do tác dụng của Cực Lạc Tán. Loại Cực Lạc Tán ngoài Ngũ Thạch Tán còn pha lẫn với d.ư.ợ.c liệu gây ảo giác và tách rời hồn phách khiến hồn phách rời khỏi thể, thoát khỏi sự trói buộc của cơ thể, tận hưởng nhiều kích thích cảm giác hơn, trong ảo giác một thế giới Cực Lạc khác. Người pha chế loại Cực Lạc Tán độc ác, mục đích của là để tự hủy hoại thể trong cơn ảo giác Cực Lạc, khiến linh hồn thể thể xác..."

Nguyên Diệu giật hỏi: "Thật quá đáng sợ! pha loại Cực Lạc Tán , tại như ?"

Bạch Cơ đáp: "Chỉ tìm đó mới thể ."

Thái Bình Công Chúa thu vẻ ngạc nhiên, : "May là cảm thấy , chỉ dùng Ngũ Thạch Tán thông thường. Nếu , đêm tiệc Cực Lạc trở thành yến tiệc xác c.h.ế.t ..."

Bạch Cơ : "Công chúa, những gì cũng đủ . Đêm khuya, cứ tiếp tục tận hưởng niềm vui, chúng xin cáo từ." Thái Bình Công Chúa níu giữ, nàng lo lắng rằng khi Trương Xương Tông tỉnh sẽ tiếp tục phát điên tự hại khiến nàng sợ hãi bèn sai trói , ném ngoài điện.

Nguyên Diệu sàn nhảy gọi Ly Nô nhưng Ly Nô vẫn nhảy đủ vũ điệu Ba La nên còn lưỡng lự một lúc mới luyến tiếc rời khỏi sàn nhảy.

Đám nam nữ trong yến vẫn đang thả trong niềm vui tột độ, lớp lụa đỏ che phủ, họ chìm cơn điên loạn ngắn ngủi.

Ly Nô ngoài thủy điện ở một chỗ hẻo lánh, biến thành một con mèo chín đuôi, cõng Bạch Cơ và Nguyên Diệu ánh trăng, rời khỏi phủ Công chúa trở về Phiêu Miểu các.

*

Ngày hôm , nắng thu ấm áp, trời trong vạn dặm.

Vì tối nay chợ Quỷ, Nguyên Diệu thấy trong lòng bất an, cả ngày yên lòng, thậm chí ghi sổ sách cũng sai vài .

Bạch Cơ định nhân tiện thăm Hồ Phu Nhân đang bệnh, đến thăm bệnh thể tay nên gọi một hộp bánh sữa hoa hồng từ Tiệm Thất Xảo. Sau khi chim yêu mang điểm tâm đến, Bạch Cơ đựng hộp quà sơn mài đỏ xinh trang trí bằng hoa cúc nở muộn trong mùa thu. Trang trí xong, Bạch Cơ cảm thấy màu sắc hợp bèn vứt hoa cúc bằng hoa Mộc Phù Dung.

Tối qua Ly Nô nhảy điệu Bà La trong tiệc Cực Lạc quá mức nên hôm nay cứ kêu đau lưng mỏi chân. Ly Nô bảo Nguyên Diệu chợ tìm thầy lang, mua cao da ch.ó chữa đau nhức vội vàng dán lưng và chân.

"Ly Nô lão , tối nay ngươi chợ Quỷ ?" Nguyên Diệu hỏi.

Ly Nô mặt mày ủ rũ đáp: "Ta lắm nhưng thể . Đêm qua nhảy nhót quá đà, hôm nay chân mèo của đau nhức, cá nấu cơm cũng cố gắng lắm . Mọt sách chợ Quỷ, ngươi giúp mang về chút đồ nhé."

Nguyên Diệu hỏi: "Mang gì?"

Ly Nô đáp: "Ngươi chợ Quỷ sẽ thấy một con đường chính gọi là Bách Quỷ Nhai. Trên Bách Quỷ Nhai một cửa hàng quan tài, treo biển hình con mèo. Ngươi đó tìm chủ tiệm, chủ tiệm là một con mèo tam thể, cứ bảo ngươi đến lấy đồ, nó sẽ đưa cho ngươi một gói đồ. Ngươi cứ mang về là . Không cần trả tiền vì thanh toán ."

Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Ly Nô lão bảo lấy thứ gì ?"

Ly Nô do dự một lúc mới : "Thịt chuột khô."

Nguyên Diệu nghĩ một chút hỏi: "Ly Nô lão , tại ngươi mua thịt chuột khô từ cửa hàng quan tài ở chợ Quỷ?"

Ly Nô mơ hồ đáp: "Thịt chuột khô ở chợ Quỷ béo hơn một chút. Mọt sách đừng hỏi nhiều, bảo ngươi lấy thì lấy ."

"Ừ." Nguyên Diệu đáp.

Vì Bạch Cơ và Nguyên Diệu tối nay ngoài, Ly Nô sớm một bữa tối đơn giản, ba cùng ăn với .

Sau bữa tối, Bạch Cơ vội vàng ngoài mà trong bụi cỏ ở sân , dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Nguyên Diệu thời gian, cảm thấy nếu ngoài ngay thì sẽ kịp khỏi thành khi cửa thành đóng .

Nguyên Diệu đang định thúc giục Bạch Cơ thì Ly Nô khập khiễng bước , ngăn Nguyên Diệu .

Ly Nô đưa cho Nguyên Diệu một gói cao da ch.ó : "Mọt sách, mang cái cho con hồ ly thối ."

Nguyên Diệu ngạc nhiên, : "Thập Tam Lang thương ốm, ngươi đưa nó cao da ch.ó gì?"

Mèo đen trả lời: "Con hồ ly đó hôm qua gửi món cá tẩm mật kết hình trái tim ngon, ăn hết , gì để đáp lễ thì gửi cho nó cao da ch.ó . Cao da ch.ó khá hiệu quả, dán thấy mát mát thoải mái, bây giờ thấy chân đỡ nhiều . Cho nó ít, nếu nó trẹo chân lưng thì dùng."

"Thế ... cũng ."

Nguyên Diệu nhận lấy cao da chó, bỏ trong áo.

Nguyên Diệu cất kỹ cao da chó, Bạch Cơ dường như cũng tìm thấy thứ tìm trong bụi cỏ.

Bạch Cơ hái ba cái hoa đèn lồng trắng, bỏ trong ống tay áo.

"Hiên Chi, mang hộp quà lên, chúng xuất phát thôi." Bạch Cơ mỉm .

"Được." Nguyên Diệu đáp.

Nguyên Diệu xách hộp quà tặng Hồ Phu Nhân, rời khỏi Phiêu Miểu các với Bạch Cơ ánh chiều , về phía cổng Đông.

Cổng Thượng Đông cách chợ Nam xa, băng qua sông Lạc bằng cầu nổi, qua ba phường nữa là tới nơi.

Khi Bạch Cơ và Nguyên Diệu bước khỏi Cổng Thượng Đông, trống báo giờ đóng phường trong thành mới vang lên.

Nguyên Diệu bước khỏi thành, che tay lên trán để xa thì thấy Vi Ngạn đang uống ở một quán xa.

Vi Ngạn uống một cách hờ hững, ánh mắt luôn dán Cổng Thượng Đông, dường như chờ Bạch Cơ và Nguyên Diệu từ lâu.

"Đan Dương..." Nguyên Diệu gọi lớn.

"Hiên Chi!"

Vi Ngạn thấy Bạch Cơ và Nguyên Diệu thì vô cùng phấn khích.

Vi Ngạn vội vàng ném vài đồng tiền lên bàn , cầm lấy cái bọc nặng trĩu chạy tới chỗ Bạch Cơ và Nguyên Diệu.

"Bạch Cơ, Hiên Chi, các ngươi giờ mới tới? Ta còn tưởng các ngươi tới, đang lo lắng tối nay qua đêm ở vùng ngoại ô đây. Những quán trọ ở gần đây chỉ dành cho khách thương đường, cái nào hồn, chắc trong chăn còn rận nữa..."

Bạch Cơ , liếc mắt đ.á.n.h giá Vi Ngạn, ánh mắt dừng ở cái bọc nặng trĩu của .

"Vi công t.ử đùa , luôn giữ lời, thể nuốt lời mà đến chứ? Nếu chúng đến, chẳng ngươi phí công mang theo bao nhiêu vàng bạc tiền tài thế ?"

Nguyên Diệu liếc cái bọc nặng trĩu của Vi Ngạn, nhịn : "Đan Dương mang hết tiền tiết kiệm của theo đây chứ? Ngươi định mua bao nhiêu đồ ở chợ Quỷ ?"

Vi Ngạn : "Hê hê, cứ cảm thấy ở chợ Quỷ bán những thứ , hiếm khi dịp , định tiêu hết tiền . Bạch Cơ thấy nhiều rộng khéo ăn , nhớ giúp trả giá nhé."

Bạch Cơ : "Vi công tử, quên với ngươi, chợ Quỷ giống chợ . Việc mua bán ở chợ Quỷ mặc cả. Chợ Quỷ lừa lọc, mưu mô, chỉ mua hoặc mua. Ngươi cảm thấy đắt thì mua nhưng trả giá."

"Làm ăn như , thẳng thắn và tiết kiệm thời gian, thích." Vi Ngạn .

Nguyên Diệu trời dần tối hỏi: "Bạch Cơ, chúng đến chợ Quỷ bằng cách nào? Nên theo hướng nào?"

Bạch Cơ về phía đường chân trời, : "Đi bộ đến chợ Quỷ thì đến sáng cũng tới. Ta đặt một chiếc xe ma, nó sẽ chở chúng tới chợ Quỷ nhưng bây giờ đến giờ hẹn. Chúng đến chỗ hoang vắng đợi." Vậy là, Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Vi Ngạn dọc theo con đường hoang dã. Ba một lúc, dừng một cây khô giữa cánh đồng hoang.

"Chờ ở đây ." Bạch Cơ .

Thấy cành cây khô thể , Bạch Cơ bèn bay lên cây, tựa lưng cành mà nhắm mắt dưỡng thần.

Nguyên Diệu và Vi Ngạn trèo lên , đành cây trò chuyện.

"Hiên Chi, trong hộp quà ngươi cầm là gì ?" Vi Ngạn hỏi.

"Bánh sữa hoa hồng." Nguyên Diệu đáp.

"... Ta đói bụng , thể ăn một miếng ?" Vi Ngạn thèm thuồng.

Nguyên Diệu : "Không . Đây là quà thăm bệnh."

"Ai bệnh ?" Vi Ngạn ngạc nhiên.

"Hồ Phu Nhân." Nguyên Diệu đáp.

Vi Ngạn suy tư một lúc, : "Ồ là vị Hồ Phu Nhân bán vé tiệc Cực Lạc ư?" Nghe đến Tiệc Cực Lạc, Nguyên Diệu bèn cảm thấy đau đầu.

"Đan Dương, đừng nhắc đến Tiệc Cực Lạc nữa, giờ chỉ cần thấy Tiệc Cực Lạc là liên tưởng đến những điều , mắt đau, đầu cũng đau."

"..."

Khi Nguyên Diệu và Vi Ngạn đang trò chuyện thì bỗng nhiên trong đồng hoang truyền đến âm thanh "khu lu khu lu..." của một cỗ xe đang chạy.

"A, xe ma đến ." Bạch Cơ từ cây.

Nguyên Diệu và Vi Ngạn dừng trò chuyện quanh bốn phía.

Trời tối, đêm nay mây đen che khuất mặt trăng, đồng hoang ánh đèn nên thể rõ cỗ xe ngựa đến từ hướng nào.

Nguyên Diệu đang nheo mắt xung quanh, Vi Ngạn run giọng : "Hiên Chi lên trời kìa." Trong giọng run rẩy của Vi Ngạn mang theo sự phấn khích thể kìm nén.

Nguyên Diệu ngước lên, đúng lúc mây đen tan , ánh trăng như đèn sáng.

Trên trời bay tới một con chim khổng lồ, chim chín đầu, hình dáng như con gà, lông màu đỏ rực, hai cánh như bánh xe đang xoay. Âm thanh "khu lu khu lu" mà Nguyên Diệu , giống như tiếng xe đang chạy là âm thanh phát khi nó bay.

Bạch Cơ bay xuống khỏi cây khô, bên cạnh Vi Ngạn và Nguyên Diệu, : "Đây là Quỷ Xa Điểu. Quỷ Xa Điểu đây là thần điểu. Đêm nay chúng sẽ cưỡi nó để đến chợ Quỷ." Quỷ Xa Điểu thu cánh, đỗ : "Thần điểu gì chứ, đều là chuyện cũ . Bây giờ sống ở nhân gian, cuộc đời của chim dễ dàng, kế sinh nhai khó khăn, giống khác chỉ một đầu, chín cái đầu, chín cái miệng ăn, chỉ thể mấy việc chở chở hàng để kiếm sống thôi. Bạch Cơ là khách quen, chở ba vốn là mười lạng bạc, nhưng chỉ lấy mười lạng thôi. Có thêm thùng xe ?"

Bạch Cơ : "Có thùng xe thì thoải mái hơn, thêm ."

Quỷ Xa Điểu : "Tổng cộng hai mươi lượng."

Bạch Cơ : "Vi công tử, ngoài vội quá, quên mang theo túi tiền..." Vi Ngạn còn cách nào khác, đành mở bọc lấy hai mươi lượndg bạc đưa cho Quỷ Xa Điểu.

Quỷ Xa Điểu nhận lấy bạc lùi vùng hoang dã. Nguyên Diệu thấy một cái đầu của Quỷ Xa Điểu bất chợt phun một làn khói, bao trùm lên chim. Không lâu , khói tan , lưng Quỷ Xa Điểu xuất hiện một chiếc xe, trông giống như một cỗ xe ngựa, chỉ điều là mái che.

Quỷ Xa Điểu cúi xuống, Bạch Cơ bước lên , Nguyên Diệu và Vi Ngạn cũng lập tức theo lên. Cả ba Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Vi Ngạn lưng Quỷ Xa Điểu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-7-quyen-than-do/chuong-4-cho-quy.html.]

Dưới màn đêm lơ lửng, ánh trăng như tấm lụa mỏng, Quỷ Xa Điểu dang rộng đôi cánh khổng lồ, mang theo Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Vi Ngạn bay lên bầu trời đêm, về chợ Quỷ.

Đêm thu ở vùng ngoại ô vô cùng yên tĩnh, gió thổi lộng lẫy, ánh trăng nhảy múa dòng sông, biến màn đêm thành một vùng xanh thẳm mênh m.ô.n.g kéo dài đến tận chân trời.

Dưới ánh trăng sáng tỏ, Quỷ Xa Điểu chở Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Vi Ngạn bay qua những cánh đồng hoang vu, về phía núi Mang. Không lâu , những đỉnh núi của núi Mang lờ mờ hiện , giữa vùng hoang vu tĩnh lặng, xuất hiện những điểm sáng lấp lánh. Những ánh sáng đó dần tụ thành một vùng ánh đèn rực rỡ. Trong ánh đèn , mờ ảo hiện lên hình dáng của một ngôi chợ với những con đường đan xen, những ngôi nhà chồng chất và những đông đúc.

Bạch Cơ chỉ về phía ánh đèn phía , : "Đó là chợ Quỷ."

Nguyên Diệu và Vi Ngạn ngạc nhiên gật đầu.

Ngoài chợ Quỷ, một tấm bia đá gãy, che khuất trong khói hoang và cỏ dại. Tấm bia đá chỉ còn một nửa, đó khắc chữ "Chợ" bằng kim văn. Chữ phía do tấm bia gãy nên chỉ còn một chút dấu vết, thể nhận là chữ gì.

Quỷ Xa Điểu dừng bên cạnh tấm bia đá, : "Đã đến chợ Quỷ ."

Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Vi Ngạn bèn bước xuống.

Một làn khói bốc lên, Quỷ Xa Điểu thu xe . Nó duỗi chân, gập cánh , buồn bã : "Ôi! Ta còn kéo thêm một chuyến nữa, tối nay bay ba chuyến, nghĩ thôi thôi cũng thấy mệt, đời chim thật khổ quá..." Nói xong, Quỷ Xa Điểu lăn bánh bay .

Nguyên Diệu thấy Quỷ Xa Điểu bay thì lo lắng hỏi: "Bạch Cơ, chim bay mất , lát nữa chúng về đây?"

Vi Ngạn cũng lo lắng : "Đây là vùng hoang vu hẻo lánh, thấy làng, thấy quán trọ, đến cả quán trọ chăn rận cũng tìm , e rằng chúng chịu lạnh qua đêm . Biết mặc áo bông ..."

Bạch Cơ : "Hiên Chi, Vi công tử, các ngươi đừng lo, tối nay chúng sẽ ở chợ Quỷ. Hơn nữa là ở trong tòa nhà của Hồ Phu Nhân tại chợ Quỷ, nơi đó đầy rẫy mỹ nhân."

Vi Ngạn hỏi: "Trong tòa nhà của Hồ Phu Nhân chăn sạch ?"

Bạch Cơ : "Có. Còn nhiều nàng hồ ly xinh và đa tình nữa."

Vi Ngạn : "Có chăn sạch là . Hồ ly thì thôi, nhiều bạc, chỉ định mua những món bảo vật kỳ lạ, ý định mua hồ ly."

Nguyên Diệu chuẩn bước chợ Quỷ.

Bạch Cơ ngăn , : "Đợi , Hiên Chi."

Nguyên Diệu dừng bước.

Bạch Cơ lấy ba chiếc đèn lồng cỏ trắng , : "Người vẫn , cầm đèn Quỷ thì chợ Quỷ. Mặc dù bây giờ nhiều còn giữ quy tắc cũ nữa nhưng vẫn thích giữ gìn truyền thống."

Trong chớp mắt, tay Bạch Cơ xuất hiện ba chiếc đèn lồng quỷ ánh xanh nhạt.

Bạch Cơ đưa cho Nguyên Diệu một chiếc đèn lồng quỷ đưa cho Vi Ngạn một chiếc.

Nguyên Diệu nhận lấy đèn lồng quỷ, ngạc nhiên hỏi: "Bạch Cơ xưa nay thích giữ quy tắc cũ, đột nhiên đổi tính nết thế?"

Bạch Cơ : "Hì hì, và Ly Nô đến chợ Quỷ thì cần cầm đèn lồng quỷ nhưng tối nay mang ngươi và Vi công t.ử tới đây vẫn nên cầm đèn lồng quỷ mà . Vì ánh sáng u ám từ đèn lồng quỷ thể che giấu khí tức của sống của các ngươi, để những kẻ trong chợ Quỷ phát hiện , tránh gây rắc rối cần thiết."

Nguyên Diệu và Vi Ngạn hiểu .

Ba Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Vi Ngạn cầm đèn lồng quỷ bước chợ Quỷ.

Đường phố đan xen, nhà cửa ngay ngắn, hàng quán đông đúc, ánh sáng mờ ảo, những bóng qua ngừng. Ngoài việc một chút khí kỳ quái và một cảm giác lạnh lẽo, chợ Quỷ trông khác gì so với chợ Nam nơi Phiêu Miểu các tọa lạc, điểm khác biệt duy nhất là một nơi là chợ của ban ngày còn một nơi là chợ của quỷ ban đêm.

Bạch Cơ dẫn Nguyên Diệu và Vi Ngạn đến con phố chính. Trên phố chính, các hàng quán san sát, qua tấp nập, chật kín cả đường. nếu kỹ, thực chẳng mấy "" ở đó.

Những món hàng bán ở các hàng quán cũng kỳ lạ, Nguyên Diệu ban đầu nghĩ rằng trong chợ Quỷ sẽ bán những thứ m.á.u me, kỳ quái, giống như những bộ não , tim , gan , phổi như thấy phố Chu Tước trong đêm Hành Quỷ ở Trường An. ở chợ Quỷ thì . Ít nhất, phố chính thì thấy.

Trong chợ Quỷ, hầu hết các mặt hàng giao dịch là các vật dụng, hồ lô, bình, ngọc hành nồi, bát, thìa, chậu, v.v. qua thì bình thường gì đặc biệt. Cũng một loại thực vật rõ tên, cái còn đặt trong chậu hoa là cây sống. Một khác trông giống như d.ư.ợ.c liệu mà phơi khô. Còn những cửa hàng bán các sinh vật giống thằn lằn, bò sát nhốt trong lồng nhưng là thằn lằn, bò sát thật, cùng với một loài động vật kỳ diệu khác thể gọi tên. Điều đặc biệt nhất là những bán hàng sản phẩm gì, chỉ đó với vẻ mặt u ám, mặt họ bày biện bút mực, giấy, nghiên và một tờ giấy chữ "Thọ".

Nguyên Diệu tò mò hỏi nhỏ: "Bạch Cơ, những bán cái gì ?"

Bạch Cơ kịp trả lời, Vi Ngạn đáp lời: "Nhìn tình hình , chắc là họ bán chữ, câu đối cho ."

Bạch Cơ khúc khích, : "Không . Họ là những thuật sĩ bán dương thọ."

Nguyên Diệu sững sờ còn ánh mắt của Vi Ngạn thì sáng lên hỏi: "Bạch Cơ, bán dương thọ là gì?"

Bạch Cơ đáp: "Là nghĩa đen, bán dương thọ. Ví dụ như sống thêm mười năm thì thể giao dịch với những thuật sĩ , mua thêm mười năm dương thọ. những năm dương thọ mà các thuật sĩ bán hầu hết là từ việc trộm cắp, lừa gạt mà , thể phơi bày ánh sáng. Tuy nhiên, Vi công tử, khuyên ngươi nên từ bỏ ý định mua dương thọ, vì thứ nhất là ngươi đủ tiền mua, giá cả của họ cao, cao đến mức tưởng. Thứ hai, nghịch thiên cải mệnh, sửa đổi dương thọ cũng giống như uống rượu độc giải khát là lựa chọn tệ nhất, sớm muộn gì cũng sẽ mệnh phản phệ, cái giá trả sẽ nhiều hơn những gì ngươi nhận , và ngươi sẽ hối hận kịp. Những thuật sĩ nghề chơi d.a.o hai lưỡi, trừ phi đến đường cùng, nếu thì đừng đ.á.n.h cược sinh mạng mà giao dịch với họ."

Ánh mắt của Vi Ngạn lập tức trở nên ảm đạm.

Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Vi Ngạn tiếp tục tiến về phía .

Nguyên Diệu xung quanh, thở dài: "Giữa đêm khuya, vùng ngoại ô hoang vắng một cái chợ huyên náo giống ảo giác như ."

Bạch Cơ : "Sự sống là ảo giác lớn nhất trong trời đất và vũ trụ."

Nguyên Diệu cảm thấy câu của Bạch Cơ chứa đầy thiền ý, khỏi lâm suy tư.

Đột nhiên, một chiếc quan tài đang di chuyển trung xuất hiện mắt Nguyên Diệu khiến giật kinh hãi.

Nguyên Diệu kỹ , phát hiện quan tài đang bay trong trung mà là do sáu con mèo xếp thành hai hàng khiêng. Những con mèo khiêng quan tài với tư thế vui vẻ, bước linh hoạt, động tác phóng đại như thể đang nhảy múa.

Sáu con mèo lúc thì nâng quan tài lên cao, lúc thì hạ thấp xuống còn cùng hát bài ca:

"Lên quan tài, ngủ ván, gõ trống khua chiêng chôn núi.

Chôn núi, than ca hát, hát ca bên trống về nhà.

Đời , chẳng ai , dài ca mà giọt sương mai.

Trời đất là mộ, nhật nguyệt là bia, ngày lành tháng phúc thọ an ... phúc thọ an ..."

Bọn mèo khiêng quan tài nhảy múa hát bài ca đưa tang. Chúng hát xong đúng lúc dừng một cửa hàng cũ kỹ. Lũ mèo thả quan tài xuống, con thì mệt mỏi dài đất, con thì chạy uống nước.

Nguyên Diệu và Vi Ngạn ngạc nhiên .

Nguyên Diệu phát hiện cửa hàng cũ kỹ là một tiệm bán quan tài, tên, chỉ treo một biển hiệu hình con mèo.

Bạch Cơ : "Chắc đây là những nhân viên mới của tiệm quan tài mèo, chúng đang tập luyện khiêng quan tài."

Nguyên Diệu tò mò hỏi: "Tại chúng tập luyện khiêng quan tài?"

Bạch Cơ : "Vì tiệm quan tài mèo mấy năm gần đây thu hút khách hàng, bán nhiều quan tài hơn nên họ tặng kèm dịch vụ khiêng quan tài và đưa đám. Nghe , tùy loại quan tài mà khách mua, thể bốn con mèo, sáu con mèo, tám con mèo khiêng, kiểu trang trọng nhất là mười sáu con mèo khiêng quan tài."

"Chuyện ... thật sự mua ?" Nguyên Diệu toát mồ hôi.

Bạch Cơ : "Có chứ. Làm ăn còn phát đạt nữa. Dù là phi nhân tihf ai cũng sẽ c.h.ế.t, chỉ cần đặt mua quan tài, đến ngày c.h.ế.t, dù khách hàng ở xa tận chân trời góc biển gần ngay phố xá của Thần Đô, những con mèo đều sẽ đúng giờ mang quan tài đến và giúp khách hàng khiêng quan tài chôn cất."

Nguyên Diệu nghi ngờ hỏi: "Làm mèo thể ngày khách hàng sẽ c.h.ế.t?"

Bạch Cơ : "Chuyện ngươi cần lo lắng. Chủ tiệm quan tài mèo là một con mèo tam thể tên là Thái Cực, nó khả năng kỳ diệu là thông hiểu sinh tử. Ngay từ lúc ký kết hợp đồng, nó thời hạn của khách hàng ."

"Ồ." Nguyên Diệu cảm thấy kỳ lạ.

Vi Ngạn thấy thú vị, : "Ta thể đến đặt một cái quan tài ? Sau đám mèo hát ca khiêng quan tài chôn cất đúng là thú vị."

Bạch Cơ : "Đương nhiên là thể."

Nguyên Diệu toát mồ hôi, : "Đan Dương, bây giờ ngươi đặt mua quan tài sớm ?"

Vi Ngạn : "Không sớm . Trời lúc đoán , họa phúc khó lường, lo xa tính vẫn hơn."

Nói xong, Vi Ngạn bước tiệm quan tài.

Bạch Cơ cũng theo .

Nguyên Diệu nhớ rằng Ly Nô còn nhờ tìm chủ tiệm quan tài mèo để lấy đồ bèn cũng bước theo.

Bên trong tiệm quan tài mèo khí âm u lạnh lẽo, bày biện một quan tài với chất liệu khác , ánh đèn cam, một con mèo tam thể đôi mắt khác màu đang quầy, xem xét một cuốn sổ.

Thái Cực thở dài, lẩm bẩm: "Gần đây mấy khách hàng đều đến đúng giờ trùng hợp cùng một ngày, đủ khiêng quan tài, đúng là lo quá. Đám mèo mới đến vụng về yếu đuối, chịu khổ, huấn luyện cả tháng vẫn khiêng nổi quan tài, đúng là đời mèo bằng đời mèo ... Ồ, Bạch Cơ đại nhân, ngài đến chợ Quỷ, lâu gặp!"

Bạch Cơ chỉ Vi Ngạn, : "Chủ tiệm Thái Cực, mang khách đến cho ngươi đây."

Vi Ngạn Thái Cực một cái, : "Con mèo tròn trịa, béo phì, trông thật đáng yêu, ngờ bán quan tài."

Thái Cực : "Vị khách , ngài mua quan tài loại nào?"

"Ta rành lắm, chỉ cần thoải mái là ." Vi Ngạn đáp.

Thái Cực : "Ngân sách của ngài là bao nhiêu?"

Vi Ngạn nghĩ một lát báo một con .

Thái Cực nhảy xuống khỏi quầy, dẫn Vi Ngạn dạo quanh cửa tiệm, giới thiệu cho các loại quan tài khác .

Bạch Cơ thấy Vi Ngạn và Thái Cực đang chuyện mua bán bèn bước cửa quan tài quán về phía xa xa lắm.

Nguyên Diệu nên gì, cũng theo Vi Ngạn chọn quan tài nên đến bên cạnh Bạch Cơ, theo theo ánh mắt.

Nguyên Diệu thấy một tòa nhà cao ba tầng, tòa nhà mái ngói cong, lan can đỏ và tường trắng, ánh trăng ngói lưu ly phản chiếu ánh sáng như pha lê, vô cùng lộng lẫy nhưng đèn đuốc qua cũng ai.

Bạch Cơ đầu về phía Thái Cực hỏi: "Ông chủ Thái Cực, đêm nay Lầu Tâm Nguyệt mở cửa thế?"

Thái Cực dừng chuyện với Vi Ngạn, trả lời: "Bạch Cơ đại nhân, Lầu Tâm Nguyệt lâu mở cửa."

Bạch Cơ hỏi: "Tại ? Có phu nhân Tâm Nguyệt Hồ bệnh ?"

Thái Cực : "Bị bệnh? Con mụ yêu tinh già đó chẳng bệnh tật gì ! Bà đang mấy chuyện mờ ám nên chẳng thèm mở cửa Lầu Tâm Nguyệt thì ..."

Bạch Cơ hỏi: "Ông chủ Thái Cực, ông ?"

Thái Cực chẳng còn quan tâm đến việc bán quan tài cho Vi Ngạn nữa, giao cho Vi Ngạn tự dạo xem bước tới, nhảy lên một chiếc quan tài, rướn tới bên tai Bạch Cơ, nhỏ: "Bạch Cơ đại nhân, ngài đến đúng lúc, nếu ngài đến, một chuyện cũng chẳng với ai. Mọi đều , con phố Bách Quỷ , và Tâm Nguyệt Hồ hòa thuận, hai nhà chúng cãi ít . Bà chê mở quan tài quán ở vị trí đào hoa của bà , xui xẻo, cản trở việc buôn bán của lầu xanh. Còn thì ghét bà mở lầu xanh ở vị trí tài vận của ô uế, ảnh hưởng đến việc kinh doanh quan tài của . những gì sắp với ngài đều do mấy đứa khiêng quan tài của tận mắt chứng kiến, tuyệt đối bịa chuyện để bôi nhọ bà . Cách chợ Quỷ xa, ở hạ lưu sông Y một ngôi làng tên là Phù Đồ, trong làng một ngôi chùa cổ tên là chùa Phù Đồ. Gần đây Tâm Nguyệt Hồ thường xuyên đến chùa Phù Đồ còn móc nối với vị trụ trì trong chùa, tổ chức mấy buổi tiệc Cực Lạc ở đó. Ta cho theo dõi ở ngoài chùa, phát hiện chỉ mà còn cả phi nhân tham dự mấy buổi tiệc nhưng dù là phi nhân, khi tham dự yến tiệc, luôn vài mất tích. Những biến mất rõ tung tích, sống c.h.ế.t . Chuyện đầy rẫy sự quái dị, vẫn luôn điều tra rõ ràng..."

Bạch Cơ chìm suy nghĩ.

 

Loading...