Phiêu Miểu 7 - Quyển Thần Đô - Chương 4: Kiếp Trước
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:23:42
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phượng Xí về phía Nhược Thảo trong căn phòng, : "Ta thể để Kỳ Minh đang ở đây. Ta tìm thấy Tiểu Hồ, mất Tiểu Hồ nữa, bảo vệ Tiểu Hồ nhưng Kỳ Minh chắc chắn sẽ ngăn cản điều sắp tới."
Bạch Cơ hỏi: "Ngươi định gì?"
"Ta thách đấu Ma Tôn Ba Tuần."
Bạch Cơ suy nghĩ một chút mỉm .
"Phượng Xí, ngươi cùng Tiểu Hồ tự vẫn ?"
Phượng Xí đáp: "Không tự vẫn, bảo vệ Tiểu Hồ."
Bạch Cơ : "Ngươi thách đấu với Ma Tôn Ba Tuần thì khác gì tự vẫn . Dù thì Tiểu Hồ cũng sẽ c.h.ế.t, ngươi cũng sẽ c.h.ế.t."
Phượng Xí : "Bạch Cơ, Ma Tôn Ba Tuần thực sự ghê gớm như ?"
Bạch Cơ trả lời Phượng Xí, mà hỏi : "Phượng Xí, Tiểu Hồ thực sự quan trọng với ngươi đến thế ? Rốt cuộc xảy chuyện gì ở chỗ Nguyệt Lão thế?"
Thế là Phượng Xí bắt đầu kể chuyện xảy ở chỗ Nguyệt Lão.
Phượng Vương ép Phượng Xí kết hôn với tộc Thanh Loan nhưng Phượng Xí đồng ý. Cha con hai cãi vã, bất hòa, ai nhượng bộ khiến Phượng Xí vô cùng phiền muộn.
Phượng Xí một bạn tên là A Uyên.
A Uyên là một con chim uyên ương việc trướng củA Nguyệt Lão, chịu trách nhiệm trông coi đá Tam Sinh.
Khi A Uyên đến tìm Phượng Xí để uống rượu, Phượng Xí ưu phiền. Sau ba vòng rượu, bắt đầu kể về những rắc rối của .
A Uyên chợt lóe lên một ý tưởng và đưa một kế sách cho bạn của .
A Uyên gợi ý Phượng Xí nên hỏi Nguyệt Lão xem cách nào để nhân duyên của . Nếu sổ nhân duyên ghi chép về mối quan hệ của với công chúa Thanh Loan thì thể dùng lý do rằng sổ nhân duyên ghi nhận, nghĩa là duyên phận phu thê, để thuyết phục Phượng Vương từ bỏ ý định liên hôn với tộc Thanh Loan.
Vì thế, Phượng Xí đến Thanh Tịnh Thiên, núi Đô La, nơi gắn liền với Phong Nguyệt Nhân Duyên, để gặp Nguyệt Lão.
Theo quy định của Thiên Giới, sổ nhân duyên cần bảo mật, thể tùy tiện cho khác xem.
Phượng Xí nài nỉ nhiều nhưng Nguyệt Lão vẫn đồng ý cho xem sổ nhân duyên.
A Uyên lóe lên một ý tưởng. Hắn với Phượng Xí rằng, theo những gì thấy khi việc trướng Nguyệt Lão, nhân duyên thường một quy luật bất thành văn - nhân duyên thường liên hệ mật thiết giữa kiếp và kiếp . Những mối ràng buộc từ kiếp sẽ cảm ứng với . Nếu nhớ ký ức kiếp , thể sẽ thấy một phần nhân duyên của kiếp .
A Uyên là trông coi Đá Tam Sinh, thể lén lút giúp Phượng Xí tìm kiếm và tìm ký ức của kiếp Đá Tam Sinh.
Phượng Xí và A Uyên lén thực hiện kế hoạch .
Với sự giúp đỡ của A Uyên, Phượng Xí bước Đá Tam Sinh và nhớ ký ức của kiếp .
Những tàn ảnh của kiếp lướt qua tâm trí Phượng Xí như băng, mơ hồ thấy một thành trì nhân gian, một hoàng cung, một Thái Miếu dùng để tế lễ và những cây đào và liễu trồng dọc theo tường thành. Hắn còn thấy một thiếu nữ mặc y phục trắng, tóc đen như ngọc thạch bóng mượt. Nàng như một cành ngọc giống như tuyết đọng đỉnh núi, khí chất thanh lãnh tuyệt trần.
Thiếu nữ cành đào ngoài tường thành, mỉm .
"Tiểu Phượng, hoa đào ngoài Thái Miếu nở thật."
Phượng Xí định trả lời nhưng cảnh mắt dần dần tan vỡ.
Trong hoàng cung bùng lên một ngọn lửa lớn, một đám binh lính hung ác từ tộc man rợ xông Thái Miếu, gặp thì g.i.ế.c, các tư tế của Thái Miếu kêu t.h.ả.m thiết, bỏ chạy tán loạn.
Binh lính tộc man rợ xông kho của Thái Miếu, cướp bóc các đồ vật dùng trong tế lễ. Trong sự hỗn loạn, một đồ vật đ.á.n.h vỡ.
Phượng Xí thấy thiếu nữ áo trắng một đám binh lính kéo . Nàng chống cự kịch liệt nhưng thoát .
Thiếu nữ áo trắng Phượng Xí với vẻ mặt buồn bã, van xin: "Tiểu Phượng, cứu ..."
Phượng Xí thốt lên: "Tiểu Hồ... các ngươi buông Tiểu Hồ ..."
bản Phượng Xí thể di chuyển, dù cố gắng hết sức cũng thể cử động. Hắn cảm thấy cơ thể đau đớn dữ dội. Khi xuống, thấy cơ thể c.h.é.m đôi trong vũng máu.
Một chiếc gáo phượng ngọc xanh vỡ hai mảnh yên lặng mặt đất.
Phượng Xí bất lực Tiểu Hồ đám lính loạn kéo , trong lòng vô cùng đau đớn, cơn đau dữ dội do cơ thể tan vỡ khiến ngất .
Không bao lâu , Phượng Xí dần dần tỉnh , cảm thấy đang ai đó sửa chữa và ghép .
Hóa là quốc vương Quá quốc nổi loạ, dẫn binh lính tấn công Trăn Thần, xông hoàng cung. Loạn quân tàn sát hoàng cung, xông Thái Miếu, cướp bóc các đồ vật tế lễ. Hạ Vương thoát sự bảo vệ của thị vệ, đó mượn binh lực của đại tướng quân, chiếm Trăn Thần và đ.á.n.h đuổi quốc vương phản loạn của Quá quốc, thu phục hoàng cung.
Sau khi Hạ Vương thu phục hoàng cung, ông lệnh kiểm kê các đồ vật tế lễ còn trong Thái Miếu và sửa chữa các đồ vật hư hỏng.
Một thợ sửa chữa đồ ngọc đang sửa chữa chiếc gáo phượng ngọc xanh : "Ồ, tiếc thật, khi vỡ, dù sửa cũng còn nữa, thể dùng đồ tế lễ nữa."
Chiếc gáo phượng ngọc xanh đặt trong kho của Thái Miếu, chỉ để tạm một giá gỗ, phủ bụi dùng đến.
Một ngày nọ, một con chim xanh đến bay kho qua cửa sổ.
Chim xanh bay một vòng, dừng bên chiếc gáo phượng ngọc xanh đang đặt giá gỗ.
Chim xanh hỏi: "Xin hỏi ngươi là Tiểu Phượng ? Trong hoàng cung Quá quốc xa xôi, một cô nương tên Tiểu Hồ nhờ đến tìm ngươi. Nàng ngươi bình an vô sự ."
Chiếc gáo phượng ngọc xanh vội đáp: "Ta là Tiểu Phượng. Tiểu Hồ... Tiểu Hồ thế nào ?"
Chim xanh : "Nàng vẫn , quốc vương Quá quốc mỗi khi cử hành lễ tế đều dùng nàng. Tuy nhiên, nàng nhớ ngươi nên nhờ đến Trăn Thần tìm ngươi."
Chiếc gáo phượng ngọc xanh : "Ta cũng nhớ Tiểu Hồ, gặp nàng. cách nào rời khỏi Thái Miếu. Chim xanh, ngươi thể bay, ngươi thể đưa đến Quá quốc, đưa đến bên cạnh Tiểu Hồ ?"
Chim xanh quan sát Chiếc gáo phượng ngọc xanh, nhận thấy nó vỡ từ lâu, chỉ ghép bằng keo dán. Chim xanh : "Ngươi trông mong manh dễ vỡ, mà trời gió mạnh, đường đến Quá quốc xa hàng ngàn dặm, núi sông trùng điệp. Ta chắc thể đưa ngươi đến Quá quốc một cách an . Nếu giữa đường ngươi vỡ đến mức thể ghép nữa, ngươi sẽ c.h.ế.t mất."
Chiếc gáo phượng ngọc xanh khẩn khoản: "Ta gặp Tiểu Hồ. Chúng hẹn ước rằng nếu chia cách thì sẽ tìm . Đáng tiếc, là loài chim, chỉ là một vật dụng thể tự do di chuyển. Nếu kiếp , nguyện hóa thành một con chim, thể tự do bay đến bên Tiểu Hồ. Chim xanh, xin hãy đưa đến bên Tiểu Hồ."
Chim xanh ban đầu đồng ý nhưng thể chịu sự khẩn cầu của chiếc gáo phượng ngọc xanh, nó mềm lòng nên đồng ý.
Chim xanh ngậm chiếc gáo phượng ngọc xanh, bay khỏi Thái Miếu, bay khỏi hoàng cung, về phía Quá quốc. Tuy nhiên, giữa đường khi Chim xanh đang bay, một tiếng sấm xuân bất ngờ vang lên, Chim xanh giật há miệng và chiếc gáo phượng ngọc xanh rơi xuống đất, vỡ tan.
Phượng Xí kể đến đây, rơi im lặng. Nguyên Diệu ngạc nhiên : "Không ngờ vỡ tan như thế! Vậy chuyện tìm Tiểu Hồ thì ? Chẳng lẽ thể gặp Tiểu Hồ ? Đây thật sự là một câu chuyện buồn."
Bạch Cơ lớn: "Ha ha ha ha! là một câu chuyện hài hước!"
Nguyên Diệu : "Bạch Cơ, chuyện buồn, nên !"
Bạch Cơ : "Hiên Chi, thật sự buồn mà. Xin , Phượng Xí, nên chuyện kiếp của ngươi. Đừng giận mà như . Cuộc sống của con phi nhân đôi khi cũng xảy những chuyện đáng tiếc ngoài ý . Sự việc xảy thì cũng thể đổi nữa. May , bây giờ ngươi kiếp , thể tiếp tục tìm Tiểu Hồ. tại ngươi Nhược Thảo là Tiểu Hồ?"
Phượng Xí : "Ta chỉ thôi. Có một cảm giác, thể diễn tả bằng lời. Khi nhớ ký ức kiếp Đá Tam Sinh, luôn cảm thấy gì đó đang gọi , thu hút về nhân gian. Khi thấy Nhược Thảo bên bờ sông Lạc, lập tức cảm nhận rằng năng lượng thu hút quen thuộc là từ nàng phát . Nàng chắc chắn là Tiểu Hồ, thể cảm nhận năng lượng quen thuộc của Tiểu Hồ từ Nhược Thảo, thể sai ."
Nhược Thảo khổ : "Phượng Xí công tử, thực sự thể nhớ những điều ngươi , cũng nhớ kiếp của ."
Bạch Cơ đầu Nhược Thảo đang cây đàn phượng thủy. Nhược Thảo gương mặt xinh , dáng thon thả, nàng mặc một chiếc váy lụa dài màu xanh dương nhạt cơn mưa, khoác thêm một chiếc áo mỏng màu xanh lá nhạt. Tư thế đ.á.n.h cầm của nàng cộng với chiếc váy lụa dài xòe như đuôi cá, tạo nên một hình bóng thanh thoát, giống như một con chim thanh tao phản chiếu cửa sổ.
Bạch Cơ chăm chú Nhược Thảo một lúc lâu, chỉ thấy một linh lực của một yêu hồ bình thường nhận thấy gì đặc biệt. Có lẽ, chỉ những mối ràng buộc từ kiếp như Phượng Xí mới thể cảm nhận .
Bạch Cơ : "Phượng Xí, ngươi trở thành khách của Phiêu Miểu các ?"
Phượng Xí hỏi: "Nếu trở thành khách của Phiêu Miểu các, ngươi sẽ cứu Nhược Thảo khỏi c.h.ế.t ?"
Bạch Cơ : "Nếu ngươi trở thành khách của Phiêu Miểu các, sẽ thực hiện mong ước của ngươi."
Phượng Xí cảnh giác hỏi: "Ta trả giá gì?"
Bạch Cơ liếc mắt Phượng Xí, Nhược Thảo, trong ánh mắt lộ một chút bối rối.
"Thực cũng thể mối quan hệ nhân quả . Cảm giác như một đống chỉ rối loạn... Thế , Phượng Xí, sẽ thu cái giá khi thực hiện điều ước của ngươi."
Phượng Xí lắc đầu : "Không . Bạch Cơ vẫn nên rõ ràng giá cả , mới chấp nhận sự giúp đỡ của ngươi. Nhận ân huệ của ngươi để ngươi tùy ý đòi giá, đó mới là cái giá đắt nhất. Ai kẻ gian thương như ngươi đến lúc đó sẽ đòi hỏi gì."
Bạch Cơ nhướn mày hỏi: "Ai với ngươi là gian thương?"
Phượng Xí : "Cha ."
Bạch Cơ im lặng một lúc mới : "Phượng Xí, chắc chắn sẽ giúp ngươi. Cái giá là mười chiếc lông phượng của Phượng Vương."
Phượng Xí hoảng sợ hỏi: "Lông mới nhổ là lông rụng?"
Phượng Xí nhớ , cha về nhà, những chiếc lông lộng lẫy gần như nhổ hết. Mọi đều ngạc nhiên, hỏi Phượng Vương chuyện gì xảy , Phượng Vương là trời quá nóng thì thấy lông nhiều quá, quá nóng nực ảnh hưởng đến việc tu luyện nên tự nhổ từng chiếc một. Mọi tin nhưng Phượng Vương thì cũng thể hỏi thêm nữa. Sau , tình cờ Kỳ Minh từ Vân Trung Quân rằng, hôm Phượng Vương nhổ hết lông, Long Vương đến Bạch Ngọc Kinh của Đông Hoàng Thái Nhất khách, giữa chừng để tìm lông phượng cho Bạch Ngọc Kinh, nàng đến Đảo Hỏa Diễm. chuyện xảy từ lâu , mà Phượng Vương cũng lông nhổ là do nóng nên tự nhổ, vì chỉ bàn luận riêng mà .
Bạch Cơ : "Đều . Dù cũng là thích giúp đỡ kẻ khác."
Nguyên Diệu nhịn : "Bạch Cơ, thể hiểu việc giúp theo cách ..."
Bạch Cơ : "Dù , giúp Phượng Xí Phượng Vương vui, sẽ vui..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-7-quyen-than-do/chuong-4-kiep-truoc.html.]
Phượng Xí mà cảm thấy khó hiểu nhưng Bạch Cơ đồng ý giúp mà chỉ lấy mười chiếc lông rụng của cha thì cũng thấy vui.
Phượng Vương thích thu thập lông rụng khi tái sinh, tích trữ cả một bó lớn trong kho báu. Phượng Hậu ghét thói quen của phu quân nhà , bảo đừng để rác rưởi trong kho báu, lập tức ném lông trở dòng sông lửa nơi Phượng Hoàng tái sinh, theo quy định của tộc Phượng Hoàng, bụi trở về bụi, đất trở về đất. Phượng Vương lời khuyên.
Phượng Xí cũng thích thói quen tích trữ lông rụng của cha . Hắn quyết định sẽ lén lút kho báu và lấy mười chiếc lông của cha để giao cho Bạch Cơ. Dù nữa, chúng cũng là những vật quý giá gì, và cái giá cũng là đắt đỏ.
*
Mây đêm lơ lửng, trăng lưỡi liềm như chiếc lược.
Chợ Quỷ, Lầu Tâm Nguyệt.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Hồ A Cẩm, và Phượng Xí cùng trong phòng của Nhược Thảo. Nhược Thảo sai tiểu hồ ly bưng thơm và điểm tâm cho khách. Cuối cùng, tiểu hồ ly chỉ mang thanh lên, rằng ai chuẩn điểm tâm vì các đầu bếp Hồ phu nhân gọi cãi với một đám mèo ngoài đường.
Nhược Thảo xin bèn bảo tiểu hồ ly tìm ít đào hoặc trái cây từ nhà bếp để thế điểm tâm đãi khách.
Phòng của Nhược Thảo trang trí đơn giản nhưng tao nhã, các đồ trang trí phức tạp lộng lẫy. Nhược Thảo thích màu cỏ nhạt vì tất cả các đồ vật trong phòng đều màu gần giống với màu cỏ nhạt. Một tấm bình phong vẽ thủy mặc cảnh núi mây nghìn trùng chia cách phòng ngủ bên trong và phòng khách bên ngoài.
Một cây hầu đầu phượng đặt bên cửa sổ, đàn hình rồng đầu phượng, đường nét mềm mại uyển chuyển, đàn trang trí với những dải màu và dây đàn bằng rong biển xanh biếc.
Cây hầu đầu phượng rõ ràng là một vật mà Nhược Thảo quý trọng, đàn dính một hạt bụi, dây đàn trong suốt mượt mà, rõ ràng là nàng thường xuyên vuốt ve và chăm sóc cẩn thận.
Bạch Cơ uống một ngụm thanh về phía cây hầu đầu phượng, : "Cây hầu đầu phượng đúng là một bảo vật, chắc hẳn từ lâu lắm ."
Nhược Thảo đáp: "Bạch Cơ đại nhân đúng là tinh mắt! Gia đình qua các thế hệ đều là nhạc công đàn hầu. Cây hầu đầu phượng là bảo vật truyền đời của gia đình , từ bà ngoại của truyền cho nương nương truyền cho . Ta sắp trở thành tân nương của Ma Tôn Ba Tuần, thể sống sót trở về từ U Đô nên tặng cây hầu đầu phượng cho A Cẩm."
Nhược Thảo cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhưng trong giọng nàng vẫn mang theo chút sợ hãi của một sắp trở thành vật hiến tế đến cái c.h.ế.t.
Hồ A Cẩm : "Nhược Thảo, sẽ để ngươi chịu c.h.ế.t một ."
Phượng Xí cũng : "Tiểu hồ, chắc chắn sẽ bảo vệ ngươi."
Nguyên Diệu : "Ma Tôn Ba Tuần coi thường mạng sống con , tàn nhẫn vô đạo, trái với giáo lý của Thánh nhân là kẻ bất chính. Nhược Thảo cô nương, tiểu sinh cũng sẽ giúp đỡ ngươi. Còn Bạch Cơ nữa, nàng cũng sẽ giúp đỡ ngươi."
Nhược Thảo về phía , nở một nụ dịu dàng, : "Ta thật sự vui mừng, vì gặp những bạn quan tâm đến khiến cảm thấy ấm áp. Dù c.h.ế.t , cũng hối tiếc. A Cẩm, thật may mắn là năm nay gặp ngươi, thể trở thành bạn của ngươi trong cuộc đời là điều may mắn nhất của . Không tại cảm thấy hợp với ngươi, ngay từ đầu gặp gỡ, cảm thấy như quen từ lâu như chúng quen từ kiếp . Phượng Xí công tử, mặc dù luôn hiểu những gì ngươi nhưng thể thấy, tình cảm của ngươi đối với tiểu hồ là chân thành và tha thiết. Nguyên công tử, dù chỉ về ngươi, từng quen nhưng ngươi quả thực là một bụng như lời đồn. Bạch Cơ đại nhân, mặc dù đều sợ hãi và hiểu lầm ngươi nhưng thể thấy rằng, thực ngươi cũng là tâm hồn dịu dàng. Vì rút trúng thăm nhất, đó cũng là ý trời. Khi đó, quyết định đến cái c.h.ế.t. Ta liên lụy đến các tỷ trong Lầu Tâm Nguyệt, càng liên lụy đến Hồ phu nhân. Nếu trở thành tân nương của Ma Tôn Ba Tuần, một khi nổi giận, chỉ Lầu Tâm Nguyệt sẽ hủy diệt, mà tất cả những con phố Bách Quỷ cũng sẽ c.h.ế.t. Ta thể ích kỷ mà liên lụy đến . A Cẩm, cảm ơn ngươi mời Bạch Cơ đại nhân. Thời gian qua ngươi lo lắng, suy nghĩ nhiều vì , đều thấy cả. Phượng Xí công tử, dù mới quen nhưng cảm ơn ngươi trở thành khách của Phiêu Miểu các vì . Sức mạnh đáng sợ của Ma Tôn Ba Tuần thể biến chợ Quỷ U Đô, thậm chí là Thần Đô Lạc Dương thành tro bụi trong chớp mắt. E rằng Bạch Cơ đại nhân cũng thể chống . Ta cũng liên lụy đến Phiêu Miểu các, cứ để trở thành tân nương của Ma Tôn Ba Tuần ."
Hồ A Cẩm và Phượng Xí rơi trầm mặc.
Nhược Thảo là lời dối trá, Ma Tôn Ba Tuần sức mạnh hủy diệt trời đất, ngay cả Phật Tổ cũng thể đ.á.n.h bại , chỉ thể giam trong Lục Dục Đỉnh, Ma Thiên Cung.
Bạch Cơ Nhược Thảo, : "Nhược Thảo, ngươi trở thành tân nương của Ma Tôn Ba Tuần thật ? Ngươi thật sự sẵn lòng hy sinh bản vì ? Ngươi sợ ?"
Nhược Thảo sững sờ Bạch Cơ.
Bạch Cơ : "Hãy trả lời đúng với suy nghĩ thật của ngươi. Đừng dối."
Nhược Thảo Bạch Cơ.
Sau một lúc im lặng, nước mắt Nhược Thảo bắt đầu tuôn rơi, nàng nghẹn ngào : "Ta . Ta trở thành tân nương của Ma Tôn Ba Tuần, c.h.ế.t, thực sự c.h.ế.t, sợ, thực sự c.h.ế.t. còn cách nào khác, chỉ thể chọn cái c.h.ế.t..."
Bạch Cơ thở dài một tiếng, : "Nhược Thảo, ngươi bây giờ mới là con thật của ngươi. Đôi khi quá quan tâm đến khác, quá nghĩ cho khác, chắc là điều . Bởi vì như sẽ khiến ngươi đ.á.n.h mất bản . Khi mất chính , ngươi sẽ dối, thể suy nghĩ thật của . Dù ai đó thể giúp ngươi, sẵn lòng chìa tay giúp ngươi nhưng vì thấy ý thật sự của ngươi, cũng cách giúp ngươi. Ma Tôn Ba Tuần dù đáng sợ đến nhưng chỉ cần ngươi c.h.ế.t, sẽ cứu ngươi."
Nhược Thảo , vui mừng đến mức rơi nước mắt nhưng lòng vẫn khỏi lo lắng.
"Có thật , Bạch Cơ đại nhân? Ta thể sống sót thật ? nếu chọc giận Ma Tôn Ba Tuần, liệu sẽ mang đến tai họa cho các tỷ ở Lầu Tâm Nguyệt ...?"
Bạch Cơ trả lời câu hỏi của Nhược Thảo, nàng rơi trầm tư, lẩm bẩm: "Kiến Mộc ở núi Mang vẫn trưởng thành, Thời Gian Hoang Dã của Phiêu Miểu các cũng thành ... Bây giờ đối đầu trực diện với Ba Tuần, khả năng chiến thắng lớn. Nếu đ.á.n.h thức chim Bất T.ử thì cũng tăng thêm một phần thắng nhưng lo rằng nếu xảy sơ suất, thể hủy diệt bộ thành Lạc Dương... Bây giờ gửi tin gọi Long Ẩn đến để chịu c.h.ế.t thì thời gian kịp. Thậm chí, Phượng Vương cũng thể kịp đến nhân gian khi Ma Tôn Ba Tuần cưới thê tử..."
Nguyên Diệu nhắc đến Long Ẩn bèn : "Bạch Cơ, dù thời gian kịp, ngươi cũng thể cố ý để Long Ẩn chịu c.h.ế.t . Như thì thỏa đáng lắm."
Bạch Cơ ngẩn , đó : "Hiên Chi sai . Khổng T.ử : 'Quân đãi thần hữu lễ, thần sự thượng dĩ trung.' Ta là quân, Long Ẩn là thần, đối xử với Long Ẩn bao giờ thiếu lễ độ, thì Long Ẩn nên trung thành tận tâm, thề c.h.ế.t phục tùng. Bản cũng từng thề c.h.ế.t phục tùng , thì khi quốc quân gặp nguy hiểm, để hạ thần tay thì gì đúng? Điều tuân theo lời dạy của thánh nhân, gì là thỏa đáng."
Nguyên Diệu cứng họng, im lặng một lúc mới : "Bạch Cơ, từ khi nào ngươi cũng bắt đầu hiểu đạo lý của thánh hiền ?"
Bạch Cơ híp mắt, : "Không giấu gì Hiên Chi, để thể cãi với ngươi... , lý luận, bao nhiêu "Luận Ngữ" ngươi đặt bàn ngọc xanh, thậm chí thể ngược ."
Nguyên Diệu đổ mồ hôi lạnh.
Phượng Xí hỏi: "Bạch Cơ, ngươi gọi cả cha đến đây?"
Bạch Cơ tinh quái , : "Dù Phượng Vương ở Diệm Hỏa Đảo cũng rảnh. Phượng Xí, ngươi đến nhân gian, Phượng Vương và Phượng Hậu đều nhờ Kỳ Minh nhắn nhủ, bảo chăm sóc ngươi. Là trưởng bối của ngươi, tất nhiên chăm sóc ngươi, những , còn định dạy ngươi một việc."
Phượng Xí nhướn mày, tò mò hỏi: "Việc gì?"
Bạch Cơ : "Cướp tân nương. Chúng sẽ cướp tân nương từ tay Ma Tôn Ba Tuần."
Phượng Xí : "Việc thích đấy. Bạch Cơ, mau dạy ."
Bạch Cơ trầm ngâm một lúc : "Chọn ngày bằng đúng ngày, cướp muộn bằng cướp sớm, bằng cướp ngay bây giờ. Việc nên để nhiều , để tránh bứt dây động rừng. Để bảo vệ sự an của các ngươi, ngươi và A Cẩm hãy đưa Nhược Thảo đến Phiêu Miểu các ngay bây giờ. Sau khi đến Phiêu Miểu các thì với Ly Nô rằng để các ngươi Thời Gian Hoang Dã. Các ngươi đừng trở về, cứ ở mãi trong Thời Gian Hoang Dã, chờ cho đến khi hôn lễ của Ba Tuần qua . Thời Gian Hoang Dã là nơi mà ngay cả Phật Tổ cũng thể đến , Ba Tuần càng thể. Các ngươi ở đó thì thể bảo mạng sống. Nếu may mắn, sẽ Phiêu Miểu các còn nếu thì dựa Phượng Vương bảo vệ các ngươi. Nói trắng , cướp tân nương là một canh bạc lớn, thắng bại khó lường, biến nhiều. Ta đặt cược tính mạng của Hiên Chi, Phượng Xí, A Cẩm, các ngươi đặt cược khả năng mất yêu nhất, những quan trọng nhất trong cuộc sống. Các ngươi hãy tự suy nghĩ kỹ xem tham gia canh bạc . Thua thì sẽ mất tất cả. Không đ.á.n.h cược thì sẽ mất Nhược Thảo. Còn nếu thắng thì sẽ mất gì, ai nấy đều vui vẻ."
Phượng Xí và Hồ A Cẩm đồng thanh : "Bạch Cơ, đồng ý đ.á.n.h cược."
"Bạch Cơ đại nhân, đồng ý đ.á.n.h cược."
Bạch Cơ : "Tuổi trẻ thật . Có thể việc vĩ đại nhất khi sinh , dùng lòng dũng cảm lớn lao, quyết tâm điều thể, để đ.á.n.h cược những thứ quan trọng nhất của thì đối mặt với khó khăn và thử thách."
Nguyên Diệu nhịn hỏi: "Bạch Cơ, những điều khác tiểu sinh đều hiểu nhưng tại ngươi đặt cược bằng tính mạng của tiểu sinh?"
Bạch Cơ : "Bởi vì đây là cái giá mà Hiên Chi trả cho sự chính nghĩa. Hiên Chi chẳng lẽ thể miệng vì chính nghĩa giúp Nhược Thảo, mà bỏ gì ?"
Nguyên Diệu suy nghĩ một chút : "Cũng thôi. Chỉ cần thể giúp Nhược Thảo cô nương, tiểu sinh nguyện lấy tính mạng để đ.á.n.h cược. Bạch Cơ, tại trong canh bạc chính nghĩa đối kháng với tà ác ngươi bỏ gì cả?"
Bạch Cơ híp mắt : "Hiên Chi, đặt cược thứ quan trọng nhất của . Ta đặt cược thứ còn quan trọng hơn cả tính mạng của ."
Bạch Cơ rằng nàng đặt cược tính mạng của Nguyên Diệu.
Nguyên Diệu bất giác đỏ mặt, nét mặt của giống như những quả đào đỏ trong đĩa hổ phách bàn hoa lê mặt, tâm trạng của cũng như những quả đào chín đỏ ngọt ngào .
Bạch Cơ : "Hiên Chi, giấu Nhược Thảo Thời Gian Hoang Dã là đang đặt cược Phiêu Miểu các. Trong Phiêu Miểu các bảo vật và vàng mà khổ công thu thập và tích lũy, còn quan trọng hơn cả tính mạng của ."
Gương mặt của Nguyên Diệu dần tái nhợt.
"Bạch Cơ thể chí hướng cao thượng hơn , chẳng hạn như đặt chính nghĩa, lòng , và dũng cảm lên hàng đầu?"
"Ôi, Hiên Chi . Chính nghĩa, lòng , và dũng cảm chỉ là những điểm nhấn nhỏ nhoi trong dòng sông cuộc đời rực rỡ của thôi, quan trọng lắm."
Rồng yêu là như đấy.
Phượng Xí, Hồ A Cẩm, và Nhược Thảo nhân lúc trời tối lặng lẽ rời khỏi Lầu Tâm Nguyệt, tiến về Phiêu Miểu các. Theo chỉ dẫn của Bạch Cơ, khi rời , Nhược Thảo để một sợi tóc.
Sau khi Phượng Xí, Hồ A Cẩm, và Nhược Thảo rời chỉ còn Bạch Cơ và Nguyên Diệu cạnh cửa sổ đối diện với mặt trăng.
Bạch Cơ Nguyên Diệu, : "Hiên Chi chơi hầu ?"
Nguyên Diệu lắc đầu, : "Không , tiểu sinh chỉ thổi sáo thôi."
Bạch Cơ : "Vậy thì rắc rối . dù cũng chỉ còn hai ngày nữa thôi, thể viện cớ đau tay, hoặc tâm trạng buồn bã, chơi hầu thì chắc thể che đậy ."
Nguyên Diệu ngạc nhiên hỏi: "Bạch Cơ đang gì ?"
Bạch Cơ : "Hiên Chi, đưa tay ."
Nguyên Diệu bèn đưa tay trái Bạch Cơ.
Bạch Cơ lấy sợi tóc xanh mà Nhược Thảo để , quấn quanh cổ tay trái của Nguyên Diệu và thắt một nút c.h.ế.t.
Bạch Cơ vung tay áo, phẩy nhẹ về phía Nguyên Diệu.
Một tia sáng vàng lóe lên, Nguyên Diệu cảm thấy sự đổi trong cơ thể. Hắn nghiêng đầu chiếc gương đồng đặt ở phía đông, chỉ thấy Nhược Thảo xinh đang bên cạnh Bạch Cơ. Bạch Cơ đang với nụ tinh quái.
Biểu cảm của Nguyên Diệu dần dần chuyển từ ngạc nhiên sang vô hồn. Tiểu thư sinh bé bất ngờ dậy, ôm đầu tròn hai vòng tại chỗ kêu lên: "Quả nhiên là thế ?! Bạch Cơ, chẳng lẽ còn cách nào khác ? Ngươi thể khó tiểu sinh ?"
Bạch Cơ híp mắt : "Không còn cách nào khác , Hiên Chi hãy chịu khó thế Nhược Thảo, trở thành tân nương của Ma Tôn Ba Tuần nhé. Ngươi đừng lo, chắc chắn sẽ cướp ngươi trong đám cưới."
"Nhược Thảo" vô cùng do dự và sợ hãi.
Bạch Cơ động viên: "Hiên Chi cố lên, đây là cái giá của chính nghĩa và lòng dũng cảm. Ngươi thể chỉ giữ vững chính nghĩa và lòng dũng cảm mà trả giá gì cả."
Nguyên Diệu ủ rũ : " tiểu sinh biến thành Nhược Thảo để bảo vệ chính nghĩa và lòng dũng cảm ."
Bạch Cơ : "Giữ vững chính nghĩa và lòng dũng cảm thì nên quá câu nệ cách thức, Hiên Chi đừng quá chú trọng tiểu tiết."
Nguyên Diệu còn thêm gì đó thì bên ngoài vang lên giọng khàn đục và mệt mỏi của Hồ Thập Tam Lang.
"Bạch Cơ, Nguyên công tử, A Cẩm, các ngươi ở chỗ Nhược Thảo ?"