Phiêu Miểu 7 - Quyển Thần Đô - Chương 4: Thương Dương
Cập nhật lúc: 2026-03-10 08:23:22
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bóng cây mùa hạ che rợp, gió thổi hương thoang thoảng.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu và Cao công công trong lục giác đình uống , phía bàn thờ bát quái, khói hương cuồn cuộn bay xa theo gió. Một đội cấm vệ quân và vài đạo sĩ ở đất trống xa phân loại và sắp xếp nhũ hương, một dược, can tùng, quế để chuẩn bổ sung một canh giờ.
Sau khi Huyền Thanh vẽ xong trận phá tà, chạy . Lúc , cầm một bức tranh chạy vội đến.
Huyền Thanh lau mồ hôi trán đưa bức tranh cho Bạch Cơ xem.
"Bạch Cơ đại nhân, tìm mãi mà thấy bức tranh của Vũ Sư Xích Tùng T.ử (1), lẽ nó bỏ ở Trường An Đại Giác Quán, mang đến đây. Ngài xem bức tranh Thương Dương (2) ? Thương Dương cũng thể gọi mưa."
(1) Vũ Sư Xích Tùng Tử: Trong truyền thuyết là một vị thần mưa trong Đạo giáo.
(2) Thương Dương: Trong truyền thuyết là một loài chim chỉ một chân, khả năng gọi mưa.
Nguyên Diệu kỹ, chỉ thấy bức tranh Huyền Thanh cầm là hình một con chim đang bay lượn trong gió và sấm sét. Thương Dương cổ dài, bụng to, lông vũ màu xanh lam, chỉ một chân.
Bạch Cơ : "Cũng ."
Huyền Thanh treo bức tranh Thương Dương lên một cây tùng.
Bạch Cơ bước tới bức tranh, ngươi đưa tay lướt qua bức tranh, miệng lẩm nhẩm niệm chú.
Một luồng sáng vàng lóe lên, một con chim Thương Dương bay từ bức tranh , nó bay lượn một vòng trung đậu xuống tay Bạch Cơ.
Thương Dương to cỡ con vẹt, mắt tròn, lông vũ sáng , trông đáng yêu.
Cao công công con chim Thương Dương : "Ôi! Con vẹt trông quá, tiếc là chỉ một chân."
Bạch Cơ giơ tay, Thương Dương xòe cánh bay lên đậu cây tùng.
Nguyên Diệu hỏi: "Bạch Cơ, con chim Thương Dương tác dụng gì ?"
Bạch Cơ : "Phượng hoàng bất t.ử phóng hỏa, Thương Dương thể dập lửa. Nếu hoàng cung cháy, nó sẽ đảm nhận việc dập lửa."
Nguyên Diệu lo lắng, : "Bạch Cơ, hôm đó thấy phượng hoàng bất t.ử to như đại bàng, hai cánh mở thể che kín bầu trời... con chim Thương Dương quá nhỏ , cảm thấy nó thể dập tắt lửa của phượng hoàng bất tử..."
Bạch Cơ : "Hiên Chi, thể chim xét đoán qua hình dáng, biển rộng thể đo bằng cái đấu, khả năng và kích thước liên quan nhiều. Ngươi yên tâm, dù bộ Thái Sơ cung cháy, Thương Dương cũng thể dập tắt trong chớp mắt."
"Điều ..."
Nguyên Diệu vẫn còn nghi ngờ.
Cao công công yên nữa.
"Bạch Cơ đại nhân lão nô nhầm , ngài Thái Sơ cung thể cháy là ?"
Bạch Cơ : "Cao công công, vì sợ ngài hoảng nên lúc rõ. Chuyện là nguyên nhân hỏa hoạn ở Thần Đô là do một con phượng hoàng bất tử. Phượng hoàng bay qua, lông phượng rơi xuống sẽ bốc cháy theo gió. Chỉ cần bắt phượng hoàng, để nó bay lung tung trong Thần Đô mới thể ngăn ngừa hỏa hoạn. Nơi bắt phượng hoàng là Thượng Thanh quán . Trận pháp và đống hương liệu bàn thờ bát quái là cái bẫy bắt phượng hoàng. Chúng chỉ cần chờ phượng hoàng xuất hiện."
Cao công công cảm thấy chóng mặt, : "Bạch Cơ đại nhân, ngài đang dẫn tai họa hoàng cung ? Nếu con chim đó bay đến, lông rơi khắp nơi, chẳng bộ hoàng cung sẽ biến thành biển lửa ?!"
Bạch Cơ : "Cũng khả năng như . Vì thế mới triệu hồi Thương Dương."
Cao công công dậy, : "Việc , nếu xảy sự cố thì hậu quả lớn, lão nô dám tự quyết. Chúng vẫn nên đến Vạn Tượng Thần Cung bẩm báo với Võ đế bệ hạ, đợi ngài đồng ý mới ."
Bạch Cơ : "Võ đế bệ hạ bận trăm công nghìn việc, lo toan việc nước, việc nhỏ như việc thể đốt cháy hoàng cung cần phiền ngài . Dù chỉ cần bắt phượng hoàng là đại công cáo thành."
Cao công công lo lắng kéo tay áo Bạch Cơ, : "Không , việc hệ trọng, chắc chắn bẩm báo với Võ đế bệ hạ . Ngài sợ, dù hoàng cung cháy, cũng ai tìm ngài nhưng tội đều thuộc về lão nô. Võ đế bệ hạ giao việc cho lão nô, nếu hoàng cung cháy, lão nô sẽ tru di cửu tộc."
Bạch Cơ : "Cao công công xóa tên khỏi gia phả nhà họ Cao còn sợ gì tru di cửu tộc nữa..."
Cao công công vẫn kiên quyết dẫn Bạch Cơ đến Vạn Tượng Thần Cung, Bạch Cơ từ chối , hai kéo qua kéo trong lục giác đình, Nguyên Diệu bên cạnh bóc hạt tùng, đột nhiên thấy bên ngoài tiếng động.
Nguyên Diệu dừng bóc hạt tùng, đầu .
Bên ngoài Thượng Thanh quán, một đoàn nghi trượng chia thành hai hàng, một kiệu rồng tám khiêng dừng , một hàng Kim Ngô Vệ, một đội cung nữ lượt vị trí, bảo vệ vị hoàng đế bước xuống từ kiệu rồng.
"Hoàng đế bệ hạ ... giá lâm ..."
Các đạo sĩ và cấm vệ quân trong Thượng Thanh quán vội vàng quỳ xuống, đón tiếp hoàng đế.
Nguyên Diệu vội vàng đặt hạt tùng xuống, dậy.
Cao công công cũng còn thời gian giằng co với Bạch Cơ nữa, ông vội vã xuống lục giác đình cổng nghênh đón Võ Tắc Thiên.
Võ Tắc Thiên mặc lễ phục long trọng với mười hai chương hoa văn, áo hoàng bào thêu hình nhật, nguyệt, tinh tú, rồng, thắt lưng buộc ngọc đen, chân giày đỏ*. Bà đội mũ thông thiên, với mười hai tua ngọc trắng rủ xuống. Trời nóng thế , bà vẫn tất đỏ, giày đỏ, áo khoác lộng lẫy, đủ thấy bà quan tâm đến hỏa hoạn ở Thần Đô tiếp đón sứ giả ngoại bang tại Vạn Tượng Thần Cung xong, kịp lễ phục vội đến Thượng Thanh quán.
*Giày đỏ: Loại giày trong trang phục lễ nghi của vua chúa thời xưa.
Sau khi Cao công công hành lễ, ông nhỏ vài câu gì đó với Võ Tắc Thiên.
Võ Tắc Thiên ngạc nhiên bèn theo Cao công công bước Thượng Thanh quán.
Nguyên Diệu thấy Võ Tắc Thiên, Thượng Quan Uyển Nhi, Cao công công và những khác tiến về phía lục giác đình bèn vội vàng quỳ xuống hành lễ.
"Thảo dân Nguyên Diệu, tham kiến Võ đế bệ hạ."
Bạch Cơ khẽ gật đầu, : "Long Tự Nhân cung nghênh Võ đế bệ hạ."
"Đều miễn lễ ."
Võ Tắc Thiên giận tự uy.
Nguyên Diệu dậy, lặng lẽ lui sang một bên.
Võ Tắc Thiên dùng đôi mắt phượng sắc bén quét qua bàn thờ bát quái hỏi: "Long Tự Nhân, Cao công công ngươi đốt cháy hoàng cung, chuyện là thế nào?"
Bạch Cơ : "Ngài yên tâm, cháy . Cao công công lo lắng quá thôi."
Võ Tắc Thiên cau mày, : "Thần Đô liên tục xảy hỏa hoạn, bá tánh chịu nhiều tổn thất, rốt cuộc là vì ?"
Bạch Cơ đáp: "Hỏa hoạn ở Thần Đô do một con phượng hoàng bất t.ử gây . Nơi nào phượng hoàng bay qua, nếu lông rụng xuống sẽ bốc cháy. Lửa niết bàn của phượng hoàng bất t.ử khó dập tắt hơn lửa thường, nhà cửa ở Thần Đô bố trí dày đặc nên tổn thất nặng nề."
Võ Tắc Thiên suy nghĩ một lúc hỏi: "Sao yêu điểu vô duyên vô cớ bay lung trong Thần Đô? Việc là thiên tai nhân họa?"
Bạch Cơ im lặng một lúc trả lời: "Nhân họa. Phượng hoàng bất t.ử vật của Trung Thổ mà là sinh vật từ thế giới hắc ám phương Tây, nó sống tách biệt, gần loài . Phượng hoàng xuất hiện ở Thần Đô phồn hoa chắc chắn là do con . Có kẻ lợi dụng khả năng đốt cháy một tòa thành của phượng hoàng nên dùng tà thuật điều khiển nó."
Võ Tắc Thiên ánh mắt thoáng qua một tia giận dữ, : "Bọn chúng hủy diệt Thần Đô ? Là ai chuyện ?"
Bạch Cơ : "Hủy diệt Thần Đô là nhắm tiêu diệt Đại Chu, chắc chắn là những ủng hộ và trung thành với ngài."
Võ Tắc Thiên về bàn thờ bát quái, thở dài : "Trẫm vẫn còn quá nhân từ, trẫm hiến tế nhân mạng và m.á.u tươi cho Đại Chu đủ nhiều, vững gốc rễ xã tắc nên thần linh tức giận, mang đến hỏa hoạn cho Thần Đô..."
Bạch Cơ : "Vẫn nên g.i.ế.c ít thì hơn. Dù , ngài dựa Kinh Đại Vân lập thế xưng đế, là một Phật môn tử. Phật môn luôn từ bi, thương xót chúng sinh."
Võ Tắc Thiên nhướn mày, : "Trẫm g.i.ế.c họ họ sẽ tìm cách phản đối trẫm, tiếc g.i.ế.c hại bá tánh Thần Đô tổn thương con dân của trẫm. Trẫm tiêu diệt họ tận gốc, mới là từ bi đối với bá tánh thiên hạ."
Bạch Cơ lạnh nhạt : "Có lẽ. Con luôn lập trường của , biến ước nội tâm thành chính nghĩa."
Võ Tắc Thiên hỏi: "Còn ngươi thì . Long Tự Nhân, ngươi lập trường của ai?"
Bạch Cơ giơ tay chỉ về phía Vạn Tượng Thần Cung, : "Võ đế bệ hạ, ngài thấy con rồng đỉnh Vạn Tượng Thần Cung ? Đó là lập trường của . Ta đến nhân gian khách, ai là chủ nhân của thiên hạ sẽ là khách của đó. Khách thì đương nhiên lập trường của chủ."
Võ Tắc Thiên , : "Ngươi đúng là loại cỏ đầu tường, gió chiều nào ngả theo chiều đó."
Bạch Cơ : "Theo nghĩa nào đó thì đúng . Dù , mạng chỉ trăm năm, đế vương nhân gian đổi quá nhanh..."
Võ Tắc Thiên hỏi: "Ngươi thể diệt trừ hỏa hoạn ở Thần Đô ?"
Bạch Cơ đáp: "Ta thể bắt phượng hoàng bất tử."
Võ Tắc Thiên : "Cũng . Ngươi chỉ cần bắt phượng hoàng bất t.ử là thành ủy thác. Vấn đề nhân họa trẫm sẽ tự xử lý."
Bạch Cơ gật đầu.
Võ Tắc Thiên : "Con rồng đỉnh Vạn Tượng Thần Cung là điêu khắc theo hình dáng của ngươi nhưng để nổi bật hơn trẫm cho sơn màu vàng..."
"Thủ công của nghệ nhân , con rồng đó trông ngốc, uy phong lẫm liệt bằng ."
"..."
Võ Tắc Thiên và Bạch Cơ đang trò chuyện, ngoài Thượng Thanh quán đến.
Một tiểu thái giám lên báo: "Võ đế bệ hạ, Thái t.ử ở bên ngoài cầu kiến."
Võ Tắc Thiên nhíu mày, : "Cho ."
Một nam nhân trung niên mặc trang phục hoa lệ bước .
Lý Đán mặt trắng, râu thưa, khí chất nho nhã, trông hiền hòa, tranh với đời. ánh mắt của tĩnh lặng và thản nhiên như mặt hồ yên ả. Tuy nhiên kỹ, cảm giác như trong lòng hồ sâu , ẩn giấu một ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội.
Lý Đán rõ ràng sợ mẫu , khi quỳ lạy, kính cẩn : "Nhi thần mẫu hoàng bệ hạ giá lâm Thượng Thanh quán, vì cách Đông Cung gần nên nhi thần đến thỉnh an."
Võ Tắc Thiên : "Ngươi đến đúng lúc lắm. Vụ hỏa hoạn ở Thần Đô manh mối, hiện tại trong Thượng Thanh quán đang bắt một con phượng hoàng bất tử. Thời gian còn sớm, trẫm đến điện Dao Quang dự yến tiệc với sứ thần ngoại bang, ngươi ở đây xử lý việc trẫm."
Lý Đán đến phượng hoàng bất tử, hình khỏi run lên, mồ hôi trán lấm tấm.
"Vâng thưa mẫu hoàng bệ hạ. Nhi thần chắc chắn sẽ vì ngài mà chia sẻ lo toan."
"Vị là Bạch Cơ, do Quang Tạng tiến cử, chịu trách nhiệm vụ hỏa hoạn ở Thần Đô, trong Thượng Thanh quán , ngươi theo nàng ." Võ Tắc Thiên .
Lý Đán run rẩy : "Vâng."
Võ Tắc Thiên dặn dò Lý Đán thêm vài câu thì thấy thời gian còn sớm bèn rời Thượng Thanh quán để đến Dao Quang điện dự yến tiệc.
Sau khi Võ Tắc Thiên cùng đoàn tùy tùng rời , Nguyên Diệu cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Bạch Cơ đến bên cạnh bàn thờ bát quái xem xét, trò chuyện với Cao công công.
Nguyên Diệu xuống tiếp tục bóc hạt thông, chợt nhớ Lý Đán vẫn bên cạnh. Theo lễ nghi, Thái t.ử một bên thì một dân thường như là phù hợp. Theo tuổi tác, trưởng bối hậu bối cũng nên .
Nguyên Diệu bèn dậy.
Lý Đán hỏi: "Làm các ngươi là do phượng hoàng bất t.ử gây ?"
Nguyên Diệu thành thật đáp: "Vài ngày , khi phường Thượng Lâm bốc cháy, tiểu sinh tình cờ qua cầu nổi sông Lạc Hà thì thấy một con phượng hoàng bay qua."
Lý Đán : "Nghe khi ngọn lửa lớn bốc cháy ở phường Thượng Lâm, một con rồng từ trời giáng xuống dập tắt lửa, gây thiệt hại gì."
Nguyên Diệu : "Đó là điều may mắn trong bất hạnh."
Lý Đán hỏi: "Các ngươi thật sự thể bắt phượng hoàng bất t.ử ?"
Nguyên Diệu đáp: "Chắc là . Thái t.ử điện hạ yên tâm, Bạch Cơ việc luôn cẩn trọng."
Sắc mặt Lý Đán trở nên tái nhợt, dường như kiệt sức, gần như vững. Hắn lẩm bẩm: "Ta cảm thấy sắp c.h.ế.t ..."
Nguyên Diệu thấy thấy Lý Đán sợ hãi đến mất hồn, trong lòng khỏi ngờ vực nhưng cũng dám hỏi nhiều.
Lý Đán xuống về phía đường chân trời, lông mày nhíu chặt, đầy vẻ lo lắng, dường như vô vàn tâm sự.
Lý Đán hỏi Nguyên Diệu: "Ngươi là ở thế? Họ tên là gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/phieu-mieu-7-quyen-than-do/chuong-4-thuong-duong.html.]
Nguyên Diệu đáp: "Tiểu sinh là Tương Châu. Họ Nguyên, tên Diệu, tự là Hiên Chi."
Lý Đán hỏi: "Ngươi ?"
Nguyên Diệu đáp: "Tiểu sinh gia đình ít , ."
Lý Đán : "Ta ba ."
Nguyên Diệu gật đầu.
Lý Đán : "Ta là con út trong ba . Đại ca c.h.ế.t , nhị ca cũng c.h.ế.t , giờ chỉ còn tam ca và . Tam ca ở Phòng Châu xa xôi, Phòng Châu là nơi nghèo khó, điều kiện khắc nghiệt, luôn ốm yếu, mắc bệnh tim. Khi tin sứ thần của mẫu hoàng bệ hạ đến, tự sát."
Nguyên Diệu trong lòng buồn bã nhưng an ủi Lý Đán thế nào.
Lý Đán mắt đỏ hoe, rơi nước mắt, : "Tam ca còn mạnh hơn , còn cơ hội trốn thoát, tránh xa thị phi còn cuốn vòng xoáy, thể trốn thoát. Ta là một con rối, các cựu thần họ Lý dùng đối phó với mẫu hoàng bệ hạ. Ta là một cái bia, mẫu hoàng bệ hạ dùng để chắn kẻ thù của bà . Bọn họ đều ẩn nấp phía nhưng đẩy giữa trận gió tanh mưa máu, mạng sống ngàn cân treo sợi tóc."
Nguyên Diệu an ủi: "Thái t.ử điện hạ, ngài đừng suy nghĩ nhiều. Dù là Đại Đường Đại Chu, ngài đều là Thái t.ử là trụ cột của quốc gia."
Lý Đán tuyệt vọng : "Ta sắp còn là Thái t.ử nữa ."
Bạch Cơ và Cao công công chuyện bước tới.
"Bạch Cơ đại nhân, tiếp theo chỉ cần chờ đợi thôi ? Thật sự sẽ cháy đến hoàng cung chứ?"
"Cao công công, ngài cứ yên tâm mà ngủ một giấc."
"Ôi, nghĩ đến việc hoàng cung thể cháy, lão nô lo lắng đến ngủ ..."
"Lo lắng một lúc sẽ ngủ thôi..."
Lý Đán thấy Cao công công tới, vội lau khô nước mắt, thu vẻ mặt buồn bã.
Bạch Cơ, Nguyên Diệu, Lý Đán, Cao công công bèn trong đình lục giác chờ đợi. Lý Đán về phía chân trời, tâm sự nặng nề. Cao công công bắt đầu gật gù. Chim Thương Dương thấy Cao công công ngủ bèn từ cây thông nhảy xuống, một chân mũ của ông .
Trên bàn thờ bát quái, trận pháp trừ tà lấp lánh ánh đỏ, hương khói mờ mịt bay theo gió.
Nguyên Diệu đưa cho Bạch Cơ một nắm hạt thông bóc vỏ.
"Bạch Cơ, ăn ."
"Cảm ơn Hiên Chi."
Bạch Cơ mỉm, nhận lấy và bắt đầu ăn.
Thấy Lý Đán vẻ mặt u sầu yên, Bạch Cơ : "Thái t.ử điện hạ, trời nóng, chờ đến khi nào phượng hoàng bất t.ử mới xuất hiện. Nếu ngài thoải mái, cần cố, thể về Đông Cung hoặc trong quán tìm chỗ mát mà nghỉ ngơi."
Lý Đán : "Mẫu hoàng bệ hạ lệnh ở đây chủ sự, thể rời , nếu sẽ là thất trách."
Bạch Cơ ăn hạt thông : "Thái t.ử điện hạ, ngài nghĩ phượng hoàng bất t.ử xuất hiện ?"
Lý Đán : "Ta ."
Bạch Cơ hỏi: "Ngài mong nó xuất hiện ?"
Lý Đán : "... Ta ."
"Ngài thấy phượng hoàng bất t.ử ?"
"... Chưa... thấy."
"Vậy ngài thấy cảnh phố phường ở Thần Đô lửa yêu thiêu rụi ? Nhà cửa trong nháy mắt lửa nuốt chửng, nữ nhân trẻ em nhấn chìm trong biển lửa, kịp chạy thoát, lửa thiêu cháy thành than, khi c.h.ế.t đầy đau khổ và tuyệt vọng. Người của họ dù may mắn sống sót nhưng suốt đời sống trong bóng tối của nỗi đau mất , thể vui vẻ trở ."
"Ngươi đừng nữa..." Lý Đán run rẩy .
Bạch Cơ lẩm bẩm: "Quyền lực, thứ giống như ngọn lửa . Đối với con , quyền lực như ánh đèn mặt con thiêu , sức hút c.h.ế.t ." Khi Bạch Cơ , phía đông một tia sáng đỏ lóe lên.
Trên lầu Thượng Thanh quán, các đạo sĩ cao rõ, họ kinh hô: "Không ! Đông Cung bốc cháy !" Nghe thấy thế, mặt mày Lý Đán tái nhợt như tờ giấy.
Cao công công kinh hoàng nhảy dựng lên, con chim Thương Dương đầu ông sợ hãi vỗ cánh bay lên, đậu vai Bạch Cơ.
Nguyên Diệu vội vàng dậy, lấy tay che mắt về phía đông.
Phía đông khói và lửa bốc lên trời, vị trí là Đông Cung.
Nguyên Diệu lo lắng : "Bạch Cơ, Đông Cung cháy , đây?" Bạch Cơ về phía đông, thong thả xuống tiếp tục ăn hạt thông.
"Hiên Chi đừng lo, phượng hoàng bất t.ử vẫn xuất hiện."
Nguyên Diệu gấp gáp : " mà Đông Cung đang cháy mà!"
Cao công công cũng lo lắng tới lui, : "Bạch Cơ, Đông Cung bốc khói lửa , ngài mau mưa dập lửa !"
Bạch Cơ liếc Lý Đán, : "Thái t.ử điện hạ còn gấp, các ngươi gấp gì?"
Cao công công với Lý Đán: "Thái t.ử điện hạ, tự nhiên Đông Cung bốc cháy thế? Có cung nữ vụng về đổ đèn , ngài về điều động cấm vệ quân dập lửa ?"
Lý Đán : "Cao công công, ngươi đang dạy việc ? Nếu mẫu hoàng bệ hạ lệnh ở Thượng Thanh quán, dù Đông Cung cháy, Đông Cung sập, cũng ."
Cao công công thất vọng.
"Vậy... để lão nô qua Đông Cung xem ."
Bạch Cơ nghiêm mặt : "Cao công công, khuyên ngài đừng qua đó, cứ ở đây ."
Cao công công bèn dừng bước, thất vọng sang một bên.
Nguyên Diệu lấy tay che mắt về phía đông, : "Khói lửa ở Đông Cung hình như càng lúc càng lớn, để mặc thế thật sự chứ?"
Lý Đán vẻ mặt phức tạp, lẩm bẩm: "Họ thể kiểm soát mà."
Bạch Cơ liếc về phía đông, : "Chưa chắc. Thái t.ử điện hạ, ngài quá tin tưởng họ , sức mạnh của phượng hoàng bất t.ử thuật sĩ bình thường thể kiểm soát . Từ khói lửa ở Đông Cung mà xem, phượng hoàng các ngài bỏ đói quá lâu, nó ngửi thấy mùi hương liệu, bây giờ đang phát cuồng sẽ thoát nhanh thôi..."
Bạch Cơ dứt lời, bầu trời Đông Cung ngọn lửa bùng lên, một con chim lửa màu vàng đỏ bay lên bầu trời xanh.
Con chim lửa trông giống một con đại bàng khổng lồ, phủ lông đỏ tươi, cánh là màu vàng kim, đuôi lông lộng lẫy mang theo lửa ảo, giống như một con phượng hoàng trong lửa.
"Phượng hoàng bất tử!!!"
Nguyên Diệu kinh ngạc kêu lên.
Phượng hoàng bất t.ử bay lên từ Đông Cung, lượn một vòng trung, dường như mùi hương liệu thu hút lao về phía bàn thờ bát quái ở Thượng Thanh quán.
Phượng hoàng bất t.ử đậu bàn thờ bát quái, ngọn lửa bùng lên cao, đống hương liệu xung quanh bốc cháy dữ dội. Một làn sóng lửa lớn lan tỏa, lửa bốc lên cao, cấm vệ quân và các đạo sĩ vội vàng tránh xa.
Phượng hoàng bất t.ử trong ngọn lửa lập tức nuốt hương liệu, mắt nó đen như đêm, xoáy kỳ lạ, bên trong xoáy bùa chú di chuyển.
Trận pháp trừ tà bàn thờ phát sáng rực rỡ, hóa thành những sợi xích như lưới cá, bao vây phượng hoàng bất tử.
Phượng hoàng bất t.ử ham ăn hương liệu, phản kháng cũng bỏ trốn.
Một đợt sóng nhiệt ập đến, Nguyên Diệu thấy chỉ phía Đông Cung bắt đầu phát sáng đỏ, mà cả Thượng Thanh quán cũng bắt đầu bốc cháy.
"Bạch Cơ, mau dập lửa !"
Nguyên Diệu lo lắng .
Bạch Cơ chăm chú phượng hoàng bất t.ử bàn thờ bát quái.
"Đừng vội, để cháy thêm một lúc nữa."
Cao công công thất vọng, chỉ ngất .
Khi phượng hoàng bất t.ử bay lên, bốn theo từ Đông Cung chạy , họ mặc áo choàng đen trùm kín đầu hoảng hốt chạy đến Thượng Thanh quán.
Vì hỏa hoạn, trong ngoài Thượng Thanh quán cũng trở nên hỗn loạn, cấm vệ quân và các đạo sĩ lửa đuổi, hoảng loạn chạy tán loạn.
Bốn trong cảnh hỗn loạn tiến Thượng Thanh quán, ba chạy về phía Lý Đán, một sợ lửa lao về phía phượng hoàng bất t.ử bàn thờ.
Ba chạy về phía Lý Đán là Nam An Quận Vương Lý Dĩnh, An Lạc Quận Vương Lý Quang Thuận, Vĩnh An Quận Vương Lý Thủ Nghĩa. Người lao về phía phượng hoàng bất t.ử mũi cao, mắt sâu, da ngăm đen, mặt đầy hình xăm kỳ lạ, mũi đeo vòng lớn, trông như một pháp sư ngoại quốc.
Pháp sư miệng lẩm bẩm, lửa thể xâm phạm cơ thể , tiến về phía bàn thờ kiểm soát phượng hoàng bất tử.
Phượng hoàng bất t.ử ngừng nuốt hương liệu, mắt nó đen nhánh như mực, xoáy bay nhanh, bùng phát ngọn lửa dữ dội.
Pháp sư niệm chú tiến về phía phượng hoàng bất tử, chịu đựng ngọn lửa.
"Hóa mang phượng hoàng bất t.ử đến Trung Thổ, trả giá ..."
Khóe miệng Bạch Cơ hiện lên một nụ kỳ dị.
Ngay khi pháp sư bước lên bàn thờ bát quái, pháp thuật của phá giải bởi một loại phép thuật cao thâm hơn, mất hiệu quả vốn . Lớp bảo vệ chống lửa của như băng tuyết dội nước sôi, tan biến trong chốc lát.
"Ôiiiiii..."
Ngọn lửa thiêu đốt, pháp sư hét lên đau đớn và t.h.ả.m thiết, dần co rúm trong ngọn lửa niết bàn, hóa thành than đen.
Sau khi pháp sư c.h.ế.t, phượng hoàng bất t.ử như thoát khỏi lồng giam, tái sinh. Mắt nó trong sáng trở , màu vàng kim rực rỡ như hổ phách.
Phượng hoàng bất t.ử dang đôi cánh rực rỡ, lượn quanh bàn thờ, ăn các loại hương liệu xung quanh.
Lửa ở Đông Cung và Thượng Thanh quán càng ngày càng lớn, sắp trở nên thể kiểm soát.
Bạch Cơ cúi đầu, với con chim Thương Dương vai: "Thương Dương, trời giáng mưa lớn, dập lửa ."
Con chim Thương Dương như linh tính, vỗ cánh bay lên trời.
Chim Thương Dương múa trong gió, cơ thể lớn dần. Chim Thương Dương bay lên bầu trời, há miệng phun mưa ngọt, mưa lớn trút xuống.
Nếu lúc từ đỉnh Thần Cung Vạn Tượng về phía đông, thể thấy một cảnh tượng kỳ lạ hòa quyện giữa nước và lửa. Một con chim khổng lồ màu xanh lam lượn bầu trời, đỉnh mây trắng, nó mưa lớn như suối.
Trong mưa lớn, ngọn lửa ở Đông Cung dần tắt chỉ còn bàn thờ Thượng Thanh quán vẫn cháy rực. Trong lửa, một con chim lửa màu vàng đỏ đang nuốt hương liệu.
Chim mưa ở , chim lửa ở .
Chim xanh bay lên trời, chim đỏ cúi xuống đất.
Cảnh tượng kỳ diệu giữa nước và lửa khiến Nguyên Diệu kinh ngạc thôi.
Cao công công quên cả thất vọng, chỉ ngạc nhiên tất cả mắt.
Lý Đán im lặng bàn thờ, Lý Dĩnh, Lý Quang Thuận, Lý Thủ Nghĩa cúi đầu thất vọng, khi thấy pháp sư thiêu c.h.ế.t, họ như những con gà chọi thua trận, như những con cừu sắp g.i.ế.c.
Bạch Cơ : "Thái t.ử điện hạ, ngọn lửa yêu ở Thần Đô là tác phẩm của bốn ?"
Lý Đán kịp lên tiếng, Lý Dĩnh vội : "Tất cả đều do ! Pháp sư ngoại quốc là do mời đến, thái t.ử điện hạ chuyện ..."
Lý Đán thở dài, : "Thôi , cần biện hộ cho . Ta ngăn cản các ngươi, chuyện cũng xem như do . Nghĩ , tất cả đều sai lầm! Các ngươi hận mẫu hoàng, hận bà lạnh lùng, tàn nhẫn nhưng trong chuyện , các ngươi cũng chẳng khác gì bà . Vì lợi ích cá nhân, vì giành quyền lực, tiếc để Thần Đô chìm trong lửa địa ngục, tiếc để dân chúng vô tội c.h.ế.t thảm. Nếu bà là Tu La, các ngươi cũng là ác quỷ. Đối với , Đại Đường và Đại Chu đều là địa ngục, đều khác gì ... Ta kẹt giữa các ngươi như ở trong địa ngục vô tận, mỗi lúc đều chịu đựng lửa nghiệp. Mẫu hoàng coi như con rối, điều khiển để xây dựng đế chế của bà, các ngươi coi như quân cờ như công cụ trong cuộc chiến giành quyền lực với bà , ai quan tâm đến cảm xúc của ? Ai thấu hiểu cảnh của ? Mỗi đêm đều giật tỉnh giấc, lo sợ, bàng hoàng, như đứa trẻ nhưng ai giúp ... Không cả, gần đây thường mơ thấy đại ca, nhị ca, họ cùng phụ hoàng uống rượu, ca hát nhảy múa trong Đại Minh Cung, đều vui vẻ, họ còn gọi mau đến, cũng ..." Lý Đán , đột nhiên lao về phía bàn thờ bát quái, dường như nhảy lửa.